Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bị Kẻ Thù Yêu Thích Ta Phải Làm Sao Bây Giờ?

Bạn đang đọc truyện Bị Kẻ Thù Yêu Thích Ta Phải Làm Sao Bây Giờ? của tác giả Cẩm Chanh. Hắc Ngạo đánh nhau bị thương, nhìn thấy một con sói đi ngang, lang yêu [*] xinh xắn nhỏ nhắn, khóc thút thít... [*] Yêu tinh sói. Ngay lúc ấy Hắc Ngạo nghĩ: Đáng yêu quá, muốn làm chuyện xấu với nàng! Thế là Thời Thất xuống núi lịch kiếp bỗng dưng bị bắt tới dê tộc, lấy thân phận nàng dâu nhỏ. Thời Thất: Cười sống sót. *** #Review #AI #192 BỊ KẺ THÙ YÊU THÍCH TA PHẢI LÀM SAO BÂY GIỜ? Tác giả: Cẩm Chanh Thể loại: Cổ đại, tiên hiệp, oan gia vui vẻ, con gái út thủ lĩnh Lang tộc nhút nhát yếu đuối - con trai tộc trưởng Dương tộc ngang ngạnh kiêu ngạo, độc chiếm, #SỦNG_NGỌT, hài hước, nhẹ nhàng, HE Độ dài: 54 chương + 4 PN Tình trạng: Hoàn - POST FULL PUBLIC. Link đọc: https://allinvn.net/.../bi-ke-thu-yeu-thich-ta-phai-lam... Review: Diệp Trà Cover: Cẩn Du ____ Thủ lĩnh lang tộc có bảy người con, sáu nam và một nữ. Sáu con trai ai cũng thông minh, tài giỏi, tuấn tú xuất sắc. Nhưng đứa con gái út Thời Thất lại không tài giỏi giống ca ca, so với các tộc nhân khác, nàng vừa nhát gan lại yếu đuối, thích khóc, chưa nói đến tu vi kém còn sợ máu.  Nếu sinh ra ở mấy tộc như thỏ, nai thì không nói làm gì, thế nhưng đây lại là Lang tộc.  Lang tộc trên núi Thiên Lang nổi tiếng là một tộc hùng mạnh, tất cả tộc nhân ai nấy đều anh dũng thiện chiến, mạnh mẽ, sắc bén. Thế nên tồn tại của Thời Thất giống như một vết nhơ tộc trưởng không muốn để tâm tới. Mặc dù không được cha mẹ quan tâm yêu thương, nhưng bù lại Thời Thất có sáu người anh trai vô cùng tuyệt vời, luôn yêu thương, nâng niu, chiều chuộng nàng. Thời Thất đã sống trong yêu thương của ca ca như thế suốt ba trăm năm. Cho tới khi Thời Thất được ba trăm tuổi.  Ở Lang tộc có một quy định đó là: Tất cả tộc nhân đủ ba trăm tuổi thành niên, phải xuống núi hoàn thành ba loại lịch luyện.  Ai hoàn thành lịch luyện mới được chính thức ghi tên vào gia phả Lang tộc, ngược lại người không hoàn thành sẽ bị đuổi khỏi tộc, vĩnh viễn không được quay về sườn núi Thiên Lang. Ba nhiệm vụ mà Thời Thất nhận được lần lượt là: Lấy nhẫn trấn linh của tộc trưởng trại Linh Dương, lấy roi trừng phạt của Nhất Dương trưởng lão trại Linh Dương, cuối cùng là lấy lông đuôi màu hồng của tộc trưởng Bạch Linh Linh tộc Bạch Vũ. Lịch luyện là chuyện mà mỗi một người con của Lang tộc bắt buộc phải trải qua, chỉ có học được cách một mình sinh tồn mới có thể trở thành lang tộc hùng mạnh, bá chủ một phương. Thời Thất cũng hiểu lý lẽ này, thế nhưng nàng sợ nhất là ngỗng trắng ở phía Tây và dê trắng ở phía Bắc, một bên kết bè kết phái vẫy cánh phành phạch bốn phía, một bên có sừng đen trên đầu, húc thủng bụng hươu sao. Vận khí của Thời Thất có vẻ không tốt lắm, vừa xuống núi nàng đã gặp ngay một con dê của Dương tộc sau đó còn bị hắn bắt cóc về trại dê. “Ánh nắng loang lổ, con dê vô lại này có tướng mạo rất khá, ngồi chỗ này chẳng nói gì cả, không hề làm gì cũng có thể thu hút rất nhiều sự chú ý nhưng hắn cho người ta cảm giác quá kiêu ngạo, cũng quá khó tiếp cận. Thời Thất vội vàng cúi đầu, ngón tay trắng nõn nắm chặt vạt áo: Vì... vì sao ngươi mang ta trở về? Hắc Ngạo bỏ bầu rượu lên bàn, ưỡn lưng, ngáp một cái rồi lười biếng nói: Ta thiếu một nàng dâu, lại trùng hợp ngươi đi ngang qua. Thiếu một... nàng dâu? Thời Thất nhìn hắn, ngơ ngác. Hắc Ngạo liếc nhìn Thời Thất, bỗng nhiên đứng dậy chống hai tay lên bàn, cơ thể hắn tới gần và mùi rượu xộc vào mũi Thời Thất, đồng thời còn có khí chất bá đạo thuộc về hắn. Thời Thất bị dọa co rúm lại, chưa kịp chạy thì bàn tay của Hắc Ngạo đã giữ gáy Thời Thất lại. Đôi mắt hắn sáng rực, hơi thở nóng hổi. Nhịp tim Thời Thất mất khống chế trong nháy mắt, đôi mắt mờ mịt, luống cuống, nhiều hơn là khiếp sợ. Khóe môi Hắc Ngạo cong lên, chầm chậm ghé sát: Nàng quá đáng yêu, ta tất nhiên muốn lừa nàng về làm nàng dâu của ta.” Hoắc Ngạo là con trai của tộc trưởng Dương tộc, thế nhưng cha hắn mất sớm. Không người quản thúc khiến hắn trở nên ngang ngạnh và kiêu ngạo không để bất kì ai vào mắt. Trong cả tộc dê mọi người đều ăn chay lại lòi ra tên Hắc Ngạo hở tí là bắt những con thú không thể mở khai linh trí sau núi về nướng ăn. Càng kỳ lạ hơn là, con người Hắc Ngạo trước giờ chưa từng thương hoa tiếc ngọc, rất ghét con gái khóc lóc, nhưng mà hắn lại cảm thấy... bộ dạng khóc lóc của Thời Thất rất đáng yêu, muốn người ta ôm vào trong lòng giày vò một trận. Cứ thế Thời Thất đã bắt đầu cuộc sống lịch luyện của mình tại Dương tộc. *** “Bị kẻ thù yêu thích ta phải làm sao bây giờ?” là một câu chuyện khiến mình vô cùng bất ngờ. Mấy chương đầu nữ chính nhút nhát hở tí là khóc cộng với nam chính bá đạo là motip không thể quen thuộc hơn khiến mình cảm thấy có chút nhàm chán. Thế nhưng càng đọc mình lại càng bị truyện cuốn hút. Truyện khai thác nội dung về tình yêu và về gia đình. Mặc dù motip quen thuộc nhưng văn phong của tác giả đã tạo nên màu sắc rất riêng cho truyện. Tác giả nói Thời Thất vận khí luôn không tốt, nhưng mình cảm thấy vận khí của Thời Thất tốt vô cùng. Bởi vì nàng không chỉ có Hắc Ngạo yêu thương mà còn có sáu anh trai luôn bảo vệ, hy sinh hết thảy vì nàng. Đặc biệt là nhị ca của nàng. Thời Nhị được tác giả miêu tả là kiểu công tử ngọc thụ lâm phong, vừa rực rỡ, tươi sáng lại ôn hòa dịu dàng. Thời Nhị cũng là người dám yêu dám hận, từ bỏ tất cả để ở bên người mình yêu. Chỉ là chàng không được may mắn, sau khi người yêu chết đi mọi dịu dàng của chàng cũng biến mất, có lẽ tất cả những dịu dàng còn lại chàng đều dành cho Thời Thất rồi. Cuối cùng chàng còn dùng sinh mạng của mình để đổi lấy tự do cho Thời Thất.  “Bị kẻ thù yêu thích ta phải làm sao bây giờ?” khiến mình đi từ cung bậc cảm xúc này sang cung bậc cảm xúc khác chỉ trong vài tiếng ngắn ngủi đọc truyện. Những chi tiết tưởng chừng như vô cùng bình thường lại trở thành điểm nhấn cho truyện. Và càng gần đến kết truyện mình lại khóc càng nhiều. Đến bây giờ ngồi viết những dòng này mà hồi tưởng lại mình cũng không hiểu tại sao lúc đấy lại nhiều nước mắt đến thế. Có lẽ vì những câu chữ trong truyện đã chạm đến nơi mềm mại nhất của mình.  ____ “…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Mơ (All In Letters) *Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết *** Lang tộc có một quy định: Tất cả tộc nhân ba trăm tuổi thành niên phải xuống núi hoàn thành ba loại lịch luyện [1]. Chỉ có hoàn thành lịch luyện mới có thể chính thức ghi tên vào gia phả Lang tộc, ngược lại sẽ bị loại ra khỏi tộc, vĩnh viễn không được quay về sườn núi Thiên Lang. [1] Trải qua khó khăn để rèn luyện. Mà Thời Thất năm nay vừa tròn ba trăm tuổi. Thời Thất là con thứ bảy của thủ lĩnh Lang tộc, bên trên còn có sáu huynh trưởng, huynh trưởng thông minh, người nào cũng giỏi văn giỏi võ, tuấn tú xuất sắc. Nhưng Thời Thất không tài giỏi giống ca ca, so với các tộc nhân khác, nàng quá nhát gan và thích khóc, chưa nói tu vi kém còn sợ máu, ngày thường săn cái ăn cũng có thể dọa nàng chết khiếp. Biết phải xuống núi nên nàng buồn rầu ăn không ngon miệng, ngủ không ngon giấc mấy ngày liền. Phía sau sườn núi Thiên Lang có một hồ nước, vì hồ nước có hình bán nguyệt [2] nên được gọi là hồ Bán Nguyệt. Lúc này dưới tàng cây tươi tốt bên cạnh hồ Bán Nguyệt, nữ tử mặc trang phục vàng nhạt dựa vào thân cây, nàng từ từ nhắm hai mắt, để chân trần, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo chất chứa vẻ u sầu. [2] nửa hình tròn/nửa mặt trăng. Bỗng, sau lưng truyền tới tiếng nói điềm tĩnh. "Tiểu Thất." Lông mi Thời Thất rung rung, chầm chậm mở hai mắt ra, đôi mắt đen láy của nàng lộ ra ánh nước. "Sao ngủ gật ở chỗ này?" Nam tử mặt mũi tuấn tú đi tới, hắn đứng ở trước mặt Thời Thất, thân thể cao lớn che khuất ánh nắng sau lưng. Thời Thất dụi dụi mắt, nhỏ giọng nói: "Mệt ạ." Thời Tứ thấy vẻ mặt nhu nhược của nàng, không khỏi thở dài, nói: "Nhiệm vụ lịch luyện của muội có rồi, phụ thân bảo ta dẫn muội về." Nhiệm vụ lịch luyện đều thông qua hồ xem bói, dễ hay không đều xem vận may bản thân. Mà Thời Thất...!vận may không tốt từ nhỏ, lúc này nghe tứ ca nói vậy, trái tim của nàng nhảy lên cổ họng. "Tứ ca..." Thời Thất ngẩng đầu nhìn Thời Tứ, run rẩy nhấn mạnh hỏi: "Sẽ không...!sẽ không để muội đi giết dê của Dương tộc chứ?" Dương tộc là kẻ thù của Lang tộc, bọn họ ở phía Bắc núi Kỳ Lân, đối địch với Lang tộc. Khi còn nhỏ Thời Thất từng gặp một con dê của dê tộc, tứ chi dê tộc mạnh mẽ, sừng sắc nhọn dễ dàng húc thủng đầu một con hươu. Hiện tại chỉ nghĩ tới cảnh tượng ấy là đã khiến tay chân nàng lạnh buốt và mềm nhũn. Dê thật sự rất đáng sợ, còn đáng sợ hơn ngỗng trắng lớn ở phía Tây. Thấy sắc mặt tiểu muội tái nhợt, Thời Tứ vừa đau lòng vừa buồn cười, hắn chủ động ôm nàng rồi dịu dàng nói: "Không sợ, chúng ta là sói, sao lại sợ những con dê trắng nhỏ bé chỉ ăn cỏ." Nhưng mà...!nhưng mà đúng là nàng sợ những con dê trắng nhỏ chỉ ăn cỏ ấy. Theo Thời Tứ đi tới hồ xem bói, ngoại trừ hai người bọn họ ra, tất cả tộc nhân đều đã đến, Thời Thất nhìn qua cái hồ nước màu đen ở giữa, cảm thấy rất sợ hãi. "Đừng lo lắng, mau tới ném đá xem bói đi, quá giờ là không may mắn đâu." Thời Thất bị ép kéo tới trước hồ xem bói, trưởng lão không nhìn gương mặt tái nhợt của nàng rồi bỏ viên đá xem bói hình tròn màu trắng trên tay vào tay nàng. Bề mặt viên đá sáng bóng trơn trượt, hơi lạnh, nàng nắm chặt, lông mi dài rung nhẹ rồi lại ngước mắt nhìn một vòng, phát hiện ra ánh mắt người nhà nhìn nàng đều ngập tràn chờ mong. Cái này không ném không được... Thời Thất cầm viên đá để ở trước ngực, nhắm mắt yên lặng cầu nguyện may mắn, hít sâu rồi ném viên đá vào trong hồ nước. Hồ nước màu đen trước mắt dần tạo thành vòng xoáy nho nhỏ, dần dần, viên đá xem bói xuất hiện ở đỉnh vòng xoáy, Thời Thất trông mong nhìn, tim đập thình thịch. Trưởng lão lấy viên đá rồi nhìn chữ phía trên. Một lát sau, tầm mắt rơi lên người Thời Thất. "Trưởng lão, kết quả thế nào ạ?" Thời Thất nắm chặt nắm đấm, lưng thẳng tắp. "Ba nhiệm vụ lịch luyện theo thứ tự là..." Hô hấp Thời Thất dồn dập, mắt cũng không dám chớp. "Thứ nhất: Lấy nhẫn trấn linh của tộc trưởng trại linh dương." Trại linh dương... Trại linh dương... Trại dê... Dê... Nấc. Đại não Thời Thất thiếu dưỡng khí, lùi lại mấy bước khó khăn lắm mới đứng vững. "Thứ hai, lấy roi trừng phạt của Nhất Dương trưởng lão." "Thứ ba, lông đuôi màu hồng của tộc trưởng Bạch Linh Linh của Bạch Vũ tộc." "Ba thứ lịch luyện thiếu một món cũng không được, chỉ khi lấy được vật phẩm của nhiệm vụ lịch luyện mới được quay về sườn núi Thiên Lang, trong lúc đó không được tìm kiếm sự trợ giúp của người khác." Mũi Thời Thất đỏ lên, không kìm nổi nước mắt. Nàng quá xui xẻo... Nàng sợ nhất là ngỗng trắng ở phía Tây và dê trắng ở phía Bắc, một bên kết bè kết phái vẫy cánh phành phạch bốn phía, một bên có sừng đen trên đầu, húc thủng bụng hươu sao. Nàng là tiểu sói trắng vừa mới trưởng thành, chưa nói lấy vật phẩm nhiệm vụ, sợ là chưa kịp lẻn vào thì đã bị...!giết chết! Càng khỏi bàn tới tộc trưởng Bạch Linh Linh yêu lông như mạng của Bạch Vũ tộc, ngày thường người ta bất cẩn chạm vào cũng bị phạt tàn khốc, trộm? Không thể nào không thể nào. Thấy Thời Thất khóc khổ sở, các huynh trưởng cũng đau lòng. Bọn họ nhìn tiểu muội lớn lên, ngoại trừ chưa từng uống sữa của bọn họ ra thì cần chăm sóc gì đều chăm sóc cái đó, yêu thương nàng vô cùng nhưng lúc này lại không thể ra mặt. Đây là chuyện mỗi một người con của Lang tộc đều phải trải qua, chỉ có học được cách sinh tồn một mình mới có thể trở thành Lang tộc hùng mạnh, bá chủ một phương. Thời Thất cũng hiểu lý lẽ này, nàng thút thít trở về tẩm cung, thút thít thu dọn hành lý rồi lại thút thít rời khỏi lang cung. Không ai tiễn nàng. Thời Thất nhát gan, tính tình nhạy cảm, nếu bọn họ tiễn, không chừng lại một hồi sướt mướt không thôi. Gần lối ra sườn núi Thiên Lang, nàng dừng bước quay đầu nhìn nơi mình sống từ nhỏ tới lớn. Vách núi uy vũ bao la hùng vĩ, đỉnh núi dựng thẳng tới mây xanh, có cỏ cây tô điểm, trân thú [3] kết bạn, ở nơi cao nhất là lang cung, lông mi Thời Thất rưng rưng nước mắt, chớp mắt, giọt lệ trong suốt lăn xuống gương mặt. [3] Thú quý hiếm. Huynh trưởng của nàng chắc chắn ở phía trên nhìn nàng. Thời Thất sụt sịt, ở Lang tộc, sói con trưởng thành sẽ ở lại trong đàn chăm sóc các em, mà sói đầu đàn sẽ dẫn đàn sói ra ngoài đi săn, cho nên Thời Thất thích mấy người ca ca của mình hơn phụ mẫu. Nàng là sói con nhỏ nhất, sáu người ca ca đều để lại thứ tốt nhất cho nàng, tuy nàng vô dụng thích khóc nhưng huynh trưởng chưa từng ghét bỏ, ngược lại phụ thân có phần phê bình kín đáo... Thời Thất lau sạch nước mắt, xách túi ra khỏi sườn núi Thiên Lang. Sau khi trở về... Nàng sẽ trở thành con sói dũng cảm, cao ngạo như những người khác.. Mời các bạn mượn đọc sách Bị Kẻ Thù Yêu Thích Ta Phải Làm Sao Bây Giờ? Của tác giả Cẩm Chanh.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tu Thần Ngoại Truyện Tiên Giới Thiên - Phần 3
Chinh tiên đồ, đạp thần khuyết, ta muốn tiêu dao ! Tu tán anh, đúc tiên thể, tuyên vô thượng tiên ngấn ! Tinh không mở, phong thần chiến, thần tiêu thâm xử quy gia lộ ! Ta là Tiêu Hoa, đây là ta tại Tiên Giới di sơn đảo hải, sáng tạo sinh linh, tiêu dao thanh minh, trường sinh bất tử thậm chí tạo hóa càn khôn thành thần chuyện xưa ! Ps: Phần tiếp theo của bộ Tu Thần Ngoại Truyện nổi tiếng, mong mọi người ủng hộ. ***   "Hắn gọi Tiêu chân nhân!" Thường Nguyệt cũng tại một chỗ nói nói, " hắn đã cứu ta, là một không nổi Hổ Giáo! !" "Tiêu chân nhân!" "Tiêu chân nhân! !" Vừa mới bắt đầu vẫn là mấy cái, mười cái tiên binh hô to, bất quá là nửa thời gian cạn chén trà, cơ hồ tất cả tiên binh đều tại gào to. "Tiêu chân nhân, Tiêu chân nhân! !" Tu Thần Ngoại Truyện Tiên Giới Thiên Trailer Đáng tiếc vô tự thủy kính yêu trận là lợi hại như thế, ngàn vạn tiên binh kêu gọi đều không thể nhường Tiêu Hoa nghe được! Tiêu Hoa xông qua tinh vựng cuối cùng tới Hài Quan phụ cận! Cách rất gần, Tiêu Hoa mới thấy được rõ ràng, Hài Quan cấp trên sọ sợ không được với trăm vạn? Mà lại mỗi cái đầu lâu bên trong đều có Huyết Đái kết nối, chính mình mặc dù muốn cầm ra một cái. . . Đều là muôn vàn khó khăn a! "Hài Quan phía dưới chính là là căn cơ, cấm chế nhất định kiên cố, Hài Quan phía trên hài cốt ít một chút , có thể thử một chút. . ." Tiêu Hoa tầm mắt quét qua, lập tức quyết định chủ ý, lần nữa thôi động tiên lực hướng Hài Quan đỉnh bay lên! "Tên tiểu tử này giữ lại không được. . ." Hồ Khất nhìn xem Tiêu Hoa bay lên, lạnh lùng nói, " thủ đoạn của hắn quỷ dị, nếu là thành Chân Tiên, còn đến mức nào!" "Ừm. . ." Thanh Viên nhàn nhạt gật đầu, "Yên tâm, có Ngô Kiêu đâu!" Thanh Viên nói không sai, Tiêu Hoa vừa mới bay cao vạn trượng, một cái tay cầm gậy sắt Cự Viên liền theo Hài Quan Huyết Đái bên trong bay ra! Cự Viên quanh thân hơn trăm Tinh Ngân chớp động chói mắt lục quang, một đôi mắt đỏ bên trong hung ác chi tượng khó tả nói nên lời, không phải là Ngô Kiêu? "Lớn mật nhân tộc!" Ngô Kiêu kêu to một tiếng, trong tay gậy sắt giơ cao lên, gọi nói, " đã tới Hài Quan, liền lưu lại làm Hài Quan một cái đầu lâu đi!" "Ô. . ." Ngô Kiêu gậy sắt đón đầu đánh xuống! Tiêu Hoa mắt thấy Ngô Kiêu quanh thân lục quang, tự nhiên biết hắn đã là lục tinh chi cảnh, có thể so với Chân Tiên, nhưng Tiêu Hoa đã đem sinh tử ném đến sau đầu, làm sao có thể sợ hắn? Nhưng nghe Tiêu Hoa nổi giận gầm lên một tiếng, "Còn không biết người nào làm Hài Quan đâu! Dài, dài, dài! Ăn ta một gậy!" Như Ý bổng đồng dạng giơ cao lên, cùng Ngô Kiêu gậy sắt đánh vào một chỗ! Không tránh không né nhất kích, đánh cho Ngô Kiêu Cự Viên yêu thể như Phong Hỏa luân chuyển động, mà Tiêu Hoa chính mình càng là tại nhất kích phía dưới như thiên thạch rơi xuống vạn trượng! "Hèn hạ!" "Một giới lục tinh yêu tộc làm sao có mặt tập kích chúng ta tộc khí tiên!" Chúng tiên binh đợi đến tâm lập tức nắm chặt lên, dù sao Ngô Kiêu cảnh giới còn tại đó, Tiêu Hoa lúc trước thực lực tuy vượt qua Tụ Nguyên tiên, nhưng so với Chân Tiên vẫn là kém không ít a! "Tiêu chân nhân một gậy này không kém hơn yêu tộc, chưa chắc sẽ bại. . ." "Đúng vậy a, đúng vậy a, cũng chưa chắc. . ." Lại có tiên tướng trong lòng còn có may mắn, "Tiêu chân nhân thủ đoạn lợi hại, nói không chừng. . ." Đáng tiếc, không đợi may mắn suy nghĩ nảy mầm, sớm có tiên binh vội la lên: "Không tốt! Cái kia lục tinh yêu tộc hoá hình!" Tiêu Hoa khí thế thẳng bức Tinh Đấu, Ngô Kiêu làm sao có thể nhường Tiêu Hoa lại nhiều thi triển thủ đoạn? Mắt thấy Tiêu Hoa khí lực không kém chính mình, mà lại Như Ý bổng càng so gậy sắt hung hăng càn quấy, Ngô Kiêu giữa không trung xoay chuyển ở giữa, quanh thân lục quang đại tác, hơn trăm Tinh Ngân phát ra lục quang, hóa thành hơn trăm tinh vựng, mà tinh vựng bên trong, một cái khổng lồ ngôi sao màu xanh lục phát ra "Ong ong" chấn động kêu thanh âm, trực tiếp đánh tới hướng Tiêu Hoa! "Đáng chết!" Liền Tô Mẫn đều mắng nhỏ, hắn cũng biết Tiêu Hoa vô phương ngăn cản! Thế nhưng, vừa mới dừng thân hình Tiêu Hoa, tiên giáp bên trong đột nhiên xuất hiện một cái tử kim sách, này sách thoáng qua tức thì, hóa thành một đoàn màu tím nhạt vầng sáng, quang ảnh kia bên trong, một cái màu vàng nhạt hình người từ trong bên trong bay ra, không phải là Tiêu Hoa Vạn Tiên lục? Tiêu Hoa từ được đến Vạn Tiên lục, suy nghĩ trong lòng đều là như thế nào đem bên trong Chân Tiên thần hồn phóng thích, cho tới bây giờ không nghĩ tới sử dụng, này sống chết trước mắt có thể là Tiêu Hoa lần thứ nhất sử dụng. "Chủ thượng. . ." Màu vàng nhạt hình người chính là một cái tên là bùi trước mây chân tiên, hắn theo Vạn Tiên lục bên trong bay ra cung kính thi lễ nói, " không biết chủ thượng gọi nhỏ chuyện gì?" Tiêu Hoa híp mắt, nhìn xem bốn phía không gian phong bế, tinh hào như kiếm đâm đến, thản nhiên nói: "Cho ngươi mượn thần thông dùng một lát!" "Nhỏ vinh hạnh đã đến!" Bùi trước mây sửng sốt một chút, hắn nhưng cho tới bây giờ không nghĩ tới Tiêu Hoa thế mà sẽ sử dụng thần hồn của mình. "Ô. . ." Tiêu Hoa thôi động Vạn Tiên lục, bùi trước mây hình người kim quang rơi vào Tiêu Hoa trong cơ thể. "Ong ong. . ." Kim quang vào cơ thể, Tiêu Hoa thân hình sinh ra màu tím quang diệu, này quang diệu xoay tròn ở giữa, hóa thành ngàn vạn mảnh vòng xoáy nhỏ, vòng xoáy ở giữa có nhàn nhạt huyết điểm như hoa mai nở rộ! "Ô ô ô. . ." Hài Quan bên trên, huyết sắc như mang bay ra điên cuồng rơi vào Tiêu Hoa trong cơ thể, không phải là bùi trước mây bí thuật hóa huyết sinh tinh? Theo huyết quang rơi vào, Tiêu Hoa tiên khu cực tốc phồng lớn, uy áp cũng liên tục tăng lên, bất quá là trong chớp mắt đã thẳng bức Chân Tiên! "Tốt! ! !" Mặc dù không biết Tiêu Hoa vận dụng cái gì thần thông, nhưng hết thảy tiên binh đều cùng kêu lên gọi tốt. "Diệt cái thằng kia!" Tô Mẫn hai mắt sáng ngời, nhịn không được gầm nhẹ nói. "Tốt một cái Tiêu chân nhân!" Trần Tiến xoa tay nói, " thủ đoạn vô tận, dũng khí khôn cùng!" Thanh Viên sắc mặc nhìn không tốt. Thanh Viên sắc mặt lại khó xem cũng không cách nào ngăn cản Tiêu Hoa thân hình hóa thành ánh chớp, đón lấy Ngô Kiêu! Này một tiên một yêu bất quá là thăm dò một chiêu, lập tức đều xuất ra lợi hại nhất thủ đoạn! "Ầm ầm. . ." Không gian đều bị Ngô Kiêu biến thành ngôi sao màu xanh lục chấn động đến lay động, bên cạnh Hài Quan cũng lắc lư. "Ô. . ." Mắt thấy tới gần, Tiêu Hoa quanh thân màu tím cùng huyết quang nồng đậm như là chiến bào, hắn giơ tay đem mây khói diệt tinh tế ra! Cái này mây khói diệt tinh chính là Văn gia cái kia phất trần lại tế luyện, bây giờ Tiêu Hoa dùng Chân Tiên thực lực thôi động, càng là hung hãn vô cùng. Chỉ thấy Tiêu Hoa quanh thân trước đó cùng huyết quang tức thì ngưng làm hai màu hà tơ rơi vào Tiên khí, mây khói diệt tinh nổi lên sáng tắt hào quang, như là to lớn lưới đánh cá chụp vào cái kia ầm ầm tập rơi ngôi sao màu xanh lục! Vô số màu tím cùng màu vàng kim xen lẫn hào quang trải rộng mấy trăm dặm không gian! Hết thảy tiên nhân đều coi là sẽ có nổ thật to thanh âm vang lên, có thể ra hồ dự liệu của bọn hắn, "Xoạt xoạt xoạt. . ." Nhàn nhạt bóng mờ lóe lên, ngôi sao màu xanh lục vậy mà xuyên thấu qua bóng mờ! Mà lại cái kia mênh mông màu xanh lá đem tử kim hào quang đánh cho yên diệt! Chớ nói chi là Tiêu Hoa thân hình tại màu xanh lá trùng kích phía dưới, quanh thân quang diệu yên diệt, hướng phía Hài Quan phía dưới rơi xuống! "Chuyện gì xảy ra?" Một đám tiên binh tâm lần nữa nắm chặt. Bất quá là mấy tức, cái kia hoàn chỉnh ngôi sao màu xanh lục đột nhiên tản ra, hóa thành ngàn vạn tinh thạch, sau đó "Oanh! Oanh! ! Oanh! ! !" Tất cả tinh thạch cũng bắt đầu nổ tung, này nổ tung thanh âm như thế gian ăn tết lúc pháo, đem tiên binh vui sướng nhóm lửa! "Không thể tưởng tượng nổi a, một. . . Một cái khí tiên, vậy mà đem lục tinh yêu tộc diệt sát!" "Đáng tiếc. . ." Càng có tiên binh thở dài, "Tiêu chân nhân cùng cái kia yêu tộc đồng quy vu tận!" "Ta tình nguyện Tiêu chân nhân sống sót. . ." "Nhanh, mau nhìn. . ." Một cái tiên binh kinh hỉ nói, " Tiêu chân nhân, còn sống!" "Hắn. . . Hắn đang bay lên. . ." "Ông trời ơi, hắn. . . Hắn còn muốn hướng Hài Quan đỉnh bay a!" Nhưng gặp, Tiêu Hoa như cùng một cái quật cường con kiến, nói là bay động, không nếu nói là là nhúc nhích, chậm rãi hướng phía Hài Quan phía trên ngoan cường bay lên! "Chỉ cần một cái đầu lâu!" "Ta. . . Chỉ cần một cái đầu lâu. . ." Tín niệm chống đỡ lấy Tiêu Hoa, khiến cho hắn từng chút một bay lên Hài Quan đỉnh! Thời gian tựa hồ đứng im, hết thảy tiên binh đều nhìn chằm chằm Tiêu Hoa bóng lưng, cái kia ánh bạc mặc dù mỏng manh như đom đóm, nhưng bóng lưng lại là vĩ ngạn! "Thanh Viên. . ." Hồ Khất nhắc nhở lần nữa. Thanh Viên hơi hơi đưa tay, tựa hồ có chút chần chờ. . . Mà lúc này, "Oanh. . ." Hài Quan đỉnh, một đoàn huyết quang như lôi đình tập rơi. Huyết quang này thực sự quá nhanh, Tiêu Hoa liền tránh né suy nghĩ đều chưa từng sinh ra, lôi đình đã đánh vào hắn trên đỉnh đầu! Huyết quang chui vào Tiêu Hoa trên đỉnh đầu, đầu của hắn máu thịt như nước hòa tan, lộ ra bạch cốt! "Đây là cái gì thủ đoạn?" Một đám tiên binh kinh hãi! "Thanh Viên ra tay rồi!" Tô Mẫn quanh thân sinh ra mãnh liệt ánh bạc, thân hình phóng lên tận trời, gọi nói, " ta cũng ra tay!" "Ta đi cứu Tiêu tiên phong. . ." Trần Tiến thân hình cũng bay ra, trong miệng nói ra. "Nguyên thần của các ngươi muốn lưu ở chỗ này sao?" Đột nhiên, một cái băng lãnh thanh âm tại Trần Tiến cùng Tô Mẫn trong tai vang lên. Trần Tiến cùng Tô Mẫn không ngạc nhiên chút nào, đồng thời nói ra: "Mặc dù lưu ở chỗ này lại như thế nào?" "Các ngươi là không quan trọng. . ." Cái kia băng lãnh thanh âm còn nói nói, " này mấy ngàn vạn tiên binh đâu?" "Ngươi. . ." Tô Mẫn có chút thở gấp, "Ngươi dám xuống tay với bọn họ?" Thanh âm không có trả lời, chỉ nói nói: "Thanh Viên không có động thủ, tiểu gia hỏa kia còn chưa có chết. . ." "Rầm rầm rầm. . ." Nói cách khác ở giữa, Hài Quan đỉnh liên tục có huyết quang lôi đình hạ xuống! "Xoạt" một đạo mạch máu rơi vào Tiêu Hoa cánh tay trái, cánh tay trái lập thành bạch cốt. "Xoạt" một tia chớp rơi vào Tiêu Hoa cánh tay phải, cánh tay phải lập thành bạch cốt! Thế nhưng, Tiêu Hoa vẫn như cũ là cắn chặt hàm răng, làm việc nghĩa không chùn bước bay cao! Một cái đầu lâu, Hắn chỉ cần đoạt đi một cái đầu lâu! "Trở về, khiến cho hắn trở về!" Tô Mẫn hốc mắt có chút ẩm ướt, vội vàng hô nói, " đến nơi đây, mặc dù một cái đầu lâu đều không giành được, chúng ta cũng là thắng!" "Trở về. . ." "Trở về! !" Trần Tiến theo lời truyền lệnh, chúng tiên binh cùng kêu lên hò hét. Tiêu Hoa tựa hồ là nghe được, hắn có chút không hiểu quay đầu, cái kia chỉ có bạch cốt đầu thoạt nhìn quỷ dị, nhưng hết thảy tiên binh đều nhìn ra Tiêu Hoa kiên quyết! Bởi vì Tiêu Hoa bay cao thân hình không có một tia đình trệ! "Oanh. . ." Huyết sắc lôi đình qua đi, Tiêu Hoa bên phải gần phân nửa tiên khu thành bạch cốt! "Rầm rầm rầm. . ." Tiêu Hoa bay cao gần trăm dặm, có mười đạo lôi đình đánh xuống, hết thảy máu thịt đều ở trong sấm sét yên diệt! Chỉ còn lại có một bộ bạch cốt, mà trên đám xương trắng còn có huyết sắc lôi đình quanh quẩn. Mặc dù biết tiên khu yên diệt không đủ để muốn Tiêu Hoa mệnh, nhưng hết thảy tiên binh tiên tướng cũng nhịn không được rưng rưng! "Đáng chết!" Thanh Viên cuối cùng kìm nén không được, thân hình của hắn động, một cái bàn tay lớn chụp về phía Tiêu Hoa đồng thời, gầm nhẹ nói, " tuyệt đối không thể để cho hắn đến Hài Quan đỉnh!" "Ba. . ." Thanh Viên một chưởng liền đem Tiêu Hoa đánh rớt ngàn trượng, bạch cốt không thành hình người. Thanh Viên hơi kinh ngạc, hắn không hiểu vì sao chính mình một chưởng không có nắm Tiêu Hoa bạch cốt đánh cho nát bấy, bất quá cũng chỉ hắn lần nữa đưa tay trước, "Đánh. . ." Trần Tiến thanh âm vang lên, chợt liền gặp được, một vệt kim quang theo trong miệng hắn bắn ra, đánh về phía Thanh Viên. Nhưng Trần Tiến vẫn là xa, hắn kim quang còn chưa từng chạm đến Mậu tuất thủy kính rìa, Thanh Viên tay đã đánh vào Tiêu Hoa lộn xộn rơi trên đám xương trắng. . .   Mời các bạn đón đọc Tu Thần Ngoại Truyện Tiên Giới Thiên - Phần 3 của tác giả Tiểu Đoạn Thám Hoa.
Thôn Thiên Ký
Viêm Hoàng Cổ Vực, hạo hãn vô biên, vô tận trong năm tháng sinh ra rất nhiều Thái Cổ Tiên Yêu, xé rách thiên địa, siêu thoát Tam Giới Ngũ Hành. Càng có vạn vật Thần Linh, trời sinh Thần thể, xuyên toa hư không, nghịch loạn Âm Dương, không gì không làm được. Hiện nay là Tiên Đạo thịnh thế, vạn pháp thông thiên, chúng sinh tu đạo, yêu nghiệt hoành hành! Đông Ngô thái tử Ngô Dục, trong tuyệt cảnh được phía đông tuyệt thế Chiến Tiên chi y bát, từ đó hoành không xuất thế, nghịch thiên quật khởi. Hàng tỉ người đời trong lòng, hắn là phổ độ chúng sinh Đế Tiên! Đầy trời Tiên Phật trong mắt, hắn là thôn phệ thiên địa Yêu Ma! *** Viết xong một chương này, 《 Thôn Thiên Ký》 liền triệt để đã xong.  Nếu như chưa có xem Phong Tử sách cũ《 Long Huyết Chiến Thần》, khả năng liền sẽ không cuối cùng xuất hiện cái kia cá nhân là ai, đó là Long huyết nhân vật chính.  Quyển sách này không phải đặc biệt dài, tổng cộng550 vạn tự, đổi mới không tính chậm, đã viết không đến hai năm thời gian.  Câu chuyện so sánh nguyên vẹn, xa hơn sau khuếch trương thế giới đã không có ý nghĩa, nên ghi câu chuyện đã viết xong.  Khiến cho nó ở chỗ này chấm dứt.  Ta là ghi huyền huyễn xuất thân, Long huyết thành tích thật tốt quá, ta nghĩ ghi một chút không giống nhau.  Cho nên, đã viết tiên hiệp câu chuyện.  Quyển sách này là của ta một cái nếm thử, có lẽ có rất nhiều không hoàn thiện địa phương, mời đại gia thứ lỗi.  Gần nhất hai quyển sách đều tại ghi, cho nên so sánh mệt mỏi, đến nay cuối cùng kết thúc, ta cũng nhẹ nhàng thở ra, có thể chuyên tâm ghi《 Thánh Long Đồ Đằng》.  Tại viết sách trên đường, ta cũng một mực ở tiến bộ, đi tăng lên chính mình, đem kinh nghiệm tổng kết tại tác phẩm mới bên trên.  Thôn Thiên Ký có không ít so Long huyết tốt địa phương, hi vọng mới Thánh Long Đồ Đằng, có thể rất tốt.  Những năm này, ta cũng đi qua không ít đường quanh co, thử một chút mới thứ đồ vật, đến hôm nay, ta xác thực không phải vừa bắt đầu viết sách khi đó, có thể điên cuồng bạo càng Phong Tử.  Tâm là có, chính là thể lực theo không kịp.  Bất quá, sách mới trước mắt mới chỉ, vẫn là mỗi ngày4 chương, ngẫu nhiên còn có bạo càng, mấy tháng này rất mệt a, bất quá ta thích thú.  Viết sách, đối ta thì là vui vẻ sự tình.  Thôn Thiên Ký cùng Long Huyết Chiến Thần, bởi vì cùng một cái nhân vật phản diện mà liên tiếp cùng một chỗ, cộng đồng cấu thành Phong Tử Thế Giới Quan.  Đối với Long câu chuyện, ta còn không có ghi đủ, cho nên Thánh Long Đồ Đằng xuất hiện.  Nó là Long Huyết Chiến Thần tỷ muội quyển sách, nhưng sẽ không là Long Huyết Chiến Thần.  Bởi vì, ta không giống nhau, tác phẩm cũng không giống nhau.  Lúc tuổi còn trẻ, am hiểu kích tình sảng khoái, hiện tại lại nguyện ý đem nhân vật ghi được càng mảnh trí, càng đầy đặn, cự tuyệt thủy cùng nhân vật vẻ mặt hóa.  Ngô Dục câu chuyện, là ta đối Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không tưởng tượng, ta ưa thích Trung Quốc văn hóa, ưa thích Long, ưa thích cái này thần lời nói trong truyền thuyết, khắc ở chúng ta người Châu Á thực chất bên trong nhân vật.  Từng nam hài, đều có một cái Tôn Ngộ Không mộng. Cho nên ta để cho Ngô Dục kế thừa hắn cái này mộng, trong cái thế giới này đi về phía trước.  Mỗi cá nhân đều nên có đánh vỡ thông thường tinh thần, đừng làm cho khuôn sáo đã hạn chế chúng ta tưởng tượng lực, người còn sống cả đời, hay là muốn tiêu sái một chút.  Có lẽ, đây là ta truy tìm chính là Tề Thiên tinh thần.  Quan hệ tới loại tinh thần truy tìm, Thôn Thiên Ký lý đã viết xong.  Tương lai sách của ta lý, còn có thể có nghịch phản, có phá hư thông thường, có nhiệt huyết, có kịch đấu.  Lộ còn có thể dài, ta hội không ngừng tiến bộ, ta khát vọng có thể viết ra tác phẩm hay hơn, đến hồi quỹ đại gia, đây là ta tánh mạng ý nghĩa.  Tại đây, cảm tạ tất cả chứng kiến Thôn Thiên Ký, ưa thích qua bên trong nhân vật các độc giả!  Tại đây, cảm tạ tất cả ủng hộ qua ta, cho ta cổ vũ các huynh đệ tỷ muội!  Tại đây, càng thêm cảm tạ, theo Long huyết bắt đầu, liền ưa thích tác phẩm của ta các bằng hữu!  Sáng tác lộ, có các ngươi làm bạn, là ta lớn nhất vinh hạnh.  Không biết nên như thế nào hồi báo, ta chỉ có thể lại dùng tâm một chút, đem Thánh Long Đồ Đằng viết xong.  Chúng ta, tại‘ Thánh Long Đồ Đằng’ gặp.  Long Thần cùng Ngô Dục, đang tìm kiếm lấy vĩnh hằng tiến lên chi lộ, kế tiếp, lại nhìn chúng ta Khương Tự Tại giật mình người nghe nói mạo hiểm câu chuyện.  Đến quyển sách này, ta càng thành thục, lúc này đây, ta hi vọng ghi chính là một quyển từ đầu tới đuôi đều vô cùng tinh trí tác phẩm.  Mà không phải phía trước tốt, đằng sau dài dòng.  Trước mắt mỗi ngày đổi mới 4 chương, ngẫu nhiên bạo càng10 chương, đổi mới có thể cam đoan.  Mới hành trình, cùng một chỗ kề vai sát cánh đi về phía trước a.  Ta yêu sáng tác, cảm ơn các vị.  Phong Thanh Dương, vẫn là Phong Tử...    Mời các bạn đón đọc Thôn Thiên Ký của tác giả Phong Thanh Dương.
Võ Đạo Tông Sư
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) tiểu thuyết Huyền ảo Võ Đạo Tông Sư của tác giả Mực Thích Lặn Nước. Thứ nhất, đừng cười tên sách. Thứ hai, đừng cười bìa sách. Thứ ba, đừng cười giới thiệu vắn tắt. Nếu như mọi người bên trên ba câu nói hiểu ý nở nụ cười, nói rõ phong cách quyển sách nên rất thích hợp các ngươi. Ở chỗ này, võ đạo không còn là hư vô mờ mịt truyền thuyết, mà là thiết thiết thực thực truyền thừa, đi qua cùng khoa học kỹ thuật đối kháng về sau, triệt để sáp nhập vào xã hội, đã có đủ loại võ đạo trận đấu, văn vô đệ nhất, võ vô đệ nhị! Lâu Thành đạt được võ đạo một đại lưu phái đoạn tuyệt truyền thừa về sau, hướng về ước mơ ban đầu, hướng về quang vinh trong lòng, từng bước một tiến lên, trong đô thị vẫn có hào hiệp, đương kim thời đại dựa vào anh hùng! *** Tóm tắt Võ Đạo Tông Sư là một tiểu thuyết huyền ảo kể về hành trình của Lâu Thành, một chàng trai trẻ có ước mơ trở thành võ đạo tông sư. Lâu Thành sinh ra trong một gia đình nghèo khó, nhưng từ nhỏ đã có thiên phú võ thuật. Anh được một cao nhân võ lâm thu nhận và truyền thụ võ công. Sau khi trưởng thành, Lâu Thành bắt đầu hành tẩu giang hồ, tìm kiếm những người có cùng chí hướng với mình. Anh cũng tham gia các cuộc thi võ thuật để khẳng định tài năng của mình. Trong quá trình hành tẩu, Lâu Thành đã gặp gỡ nhiều người bạn mới, đồng thời cũng phải đối mặt với nhiều nguy hiểm. Anh đã phải cố gắng hết sức để vượt qua mọi thử thách, để đạt được ước mơ của mình. Review Võ Đạo Tông Sư là một tiểu thuyết có cốt truyện hấp dẫn, lôi cuốn, có nhiều tình tiết bất ngờ. Nhân vật chính Lâu Thành được xây dựng rất thành công. Anh là một người có tài năng, nghị lực và lòng kiên trì. Lâu Thành là một hình tượng anh hùng đáng ngưỡng mộ. Tác phẩm có nhiều tình tiết hành động gay cấn, hấp dẫn. Các trận chiến được miêu tả chân thực, sống động, mang lại cho người đọc cảm giác mãn nhãn. Ngoài ra, tác phẩm còn đề cao những giá trị nhân văn như lòng dũng cảm, ý chí kiên cường, tinh thần thượng võ, khát vọng công lý, chính nghĩa. Điểm cộng của truyện Cốt truyện hấp dẫn, lôi cuốn, có nhiều tình tiết bất ngờ. Nhân vật được xây dựng rất thành công, có cá tính riêng biệt. Hành động gay cấn, hấp dẫn, các trận chiến được miêu tả chân thực, sống động. Đề cao những giá trị nhân văn cao đẹp. Điểm trừ của truyện Đôi khi có những tình tiết hơi phi lý, khó tin. Một số đoạn văn có thể bị trùng lặp. Nhìn chung, Võ Đạo Tông Sư là một tiểu thuyết huyền ảo đáng đọc, mang đến cho người đọc những trải nghiệm thú vị. Dưới đây là một số nhận xét của độc giả về tác phẩm: "Truyện rất hay, lôi cuốn, hấp dẫn. Nhân vật Lâu Thành được xây dựng rất thành công, là một hình tượng anh hùng đáng ngưỡng mộ." "Truyện có nhiều tình tiết hành động gay cấn, hấp dẫn. Các trận chiến được miêu tả chân thực, sống động." "Tác phẩm đề cao những giá trị nhân văn cao đẹp, mang đến cho người đọc những suy ngẫm sâu sắc." Nếu bạn là một fan hâm mộ của thể loại huyền ảo, thì Võ Đạo Tông Sư là một tác phẩm mà bạn không nên bỏ qua. *** Lâu Thành cỡ nào nhĩ lực, không cần tận lực liền nghe rõ ràng Hà Tử cùng Diêm Tiểu Linh đối thoại, suýt nữa cười lên tiếng. Có người thì hành tẩu tiết mục ngắn tay, có người thì là hành tẩu tiết mục ngắn. . . Hắn thần sắc bình thản gật đầu nói: "Vậy ta trở về nhìn xem trong bưu kiện cho, suy nghĩ một chút lại cho trả lời chắc chắn." "Phiền phức học trưởng." Hà Tử không mất tự nhiên mỉm cười. Vào phòng, Lâu Thành trước đem bưu kiện sự tình để ở một bên, cho Nghiêm Triết Kha phát tin tức nói: "Ngươi nói ngươi ca là có ý gì?" Nữ hài rất mau trở lại phục, "Mười ngón đan xen chống đỡ cái cằm" nói: "e mm mm. . . Hẳn là mục tiêu mới mới động lực đi, lúc trước hắn điên cuồng luyện võ, tập trung tinh thần nghĩ là đền bù dượng tiếc nuối, dẫn đầu Tùng Đại võ đạo xã cầm cái quán quân, vì chuyện này thậm chí nguyện ý bất kể đại giới." "Đạt tới mục tiêu về sau, có lẽ liền có chút động lực không đủ đi. . . Ta đoán. . . Dù sao thuần túy vì mạnh lên vì võ đạo người cơ hồ không có, cho dù có, cũng cần khác kích thích." Nàng nói một hơi đống lớn, Lâu Thành đương nhiên là biểu thị đồng ý: "Ừm, 'Long Vương' tính tương đối thuần túy, nhưng cũng muốn 'Võ Thánh' loại này mạnh kích thích tồn tại mới có thể đi đến bây giờ cấp độ." "Anh ta đại khái là tại chiến loạn địa khu tìm tới nhân sinh mới ý nghĩa đi, ừ, hơn phân nửa là dạng này." Nghiêm Triết Kha "Chậm chạp gật đầu" . "Cái này cũng không tệ lắm." Lâu Thành hồi tưởng đi qua chứng kiến hết thảy, thở phào nhẹ nhỏm nói, "Chờ ca của ngươi nhờ vào đó ma luyện ra, phóng qua Long Môn, trở thành Ngoại Cương, cho dù ở chiến loạn địa khu cũng sẽ không có cái gì quá lớn nguy hiểm." ". . . Thân là 'Ôn thần' 'Tai hoạ' ngươi không có tư cách nói câu nói này." Nghiêm Triết Kha "Mờ mịt ngồi yên" . Đối với cái này, Lâu Thành chỉ có thể "Che mặt thở dài" .   Mời các bạn đón đọc Võ Đạo Tông Sư của tác giả Mực Thích Lặn Nước.