Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Hồng Nhan Đòi Mạng

Khi anh chủ nhà có cặp mắt kỳ lạ gặp gỡ những người khách thuê nhà “rất bảnh”, cuộc sống chung nhà nhằm “nương tựa vào bạn bè” đã diễn ra một cách lạ thường! Khả năng nhìn thấy ma của An Nhiên đã cứu mạng đạo diễn nổi tiếng, còn ngang nhiên ngăn cản cơ hội báo thù của oan hồn! Đang đau đầu tìm cách thoát khỏi cô nàng paparazzi hiếu kỳ, An Nhiên vô tình lại trở thành nhân vật nam đáng thương trên tin tức giải trí… Anh hai nhà họ Lâm cũng ra tay giúp đỡ, cùng An Nhiên chia ra hành động. Một nhiệm vụ đơn giản là mời đối thủ ăn cơm trưa, cuối cùng lại trở thành “quý ông đầu bếp” đắm chìm trong tình yêu. Cậu em trai Lâm Tuấn bát tự xung khắc với An Nhiên cũng ra tay giúp đỡ. Nhưng… mối nguy hiểm chết người lần này vô cùng khó khăn! *** Tác giả: Hương Thảo – 香草 Họa sĩ: Thủy Lê – 水梨 Số tập: 6 Nhà xuất bản (Đài Loan): Ma Đậu Nhà xuất bản (Việt Nam): Amak Books Dự kiến phát hành: Tháng 2/2020 Bộ này cùng tác giả với Vị hiền giả của đêm ^3^~ Mong các bạn đón đọc nha!!! Tóm tắt: An Nhiên là một thanh niên hai mươi tuổi, mẹ mất sớm, ba tháng trước cha cậu mất trong một tai nạn giao thông. An Nhiên sau khi xem lại mớ hình ảnh cha lưu trữ trong ngân hàng, phát hiện một tấm hình bị xé rách một nửa, người trong hình cực kỳ giống cậu, nhưng lại không phải là cậu. Kể từ đó, An Nhiên bỗng dưng có năng lực nhìn thấy linh hồn người đã khuất. Quá sợ hãi, An Nhiên không dám sống một mình. Cậu quyết định cho thuê hai tầng lầu căn nhà mình đang sống. Cuộc sống nhàm chán buồn tẻ lẫn đáng sợ do những hồn ma ám ảnh của An Nhiên dần thay đổi khi có hai vị khách đến ở trọ trong căn nhà của cậu. Giới thiệu nhân vật nằm trong từng hình, mọi người nhấp vào từng hình xem nha. Nhận xét lảm nhảm: Tác phẩm này chủ đề mặc dù là kinh dị, nhưng rất dễ thương. Truyện của Hương Thảo thì đơn giản, dễ đọc dễ hiểu, không xoắn não như mấy bà khác, tuy vậy tình tiết đan xen và ẩn giấu nhiều, để độc giả từ từ khám phá. Bộ này tuyến chính là BG, nhưng hint bay khắp chốn, nam chính mặc dù có người yêu, nhưng muốn gầy harem cũng không khó, đọc nhiều lúc không có cảm giác BG mà có cảm giác nam chính là tổng thụ :3 chai đẹp cả rổ, thêm mấy con ma, cho nên nam chính trở thành trung tâm của một đống anh từ người cho tới ma :3 Nói chung nếu đầu óc thoáng không quá câu nệ chuyện BG – BL thì đọc bộ này cũng không thành vấn đề, rất dễ xương, bỏ uổng lém nhen ^_^ Nguồn: Novel Đài fanclub *** Thời tiết đầu mùa xuân tuy mát mẻ, nhưng ánh mặt trời buổi trưa rất gay gắt. Dù đang trốn dưới bóng râm, Trần Thanh vẫn nóng đến nỗi lưng ướt đẫm mồ hôi. Nơi Trần Thanh đang đứng là một khu dân cư cao cấp, biệt thự san sát nhau, những người sống trong khu này đều là người giàu có. Một trong những căn biệt thự mà cô đang quan sát chính là nhà của đạo diễn Lý Vĩnh Vinh. Sau khi nhận được thông tin sáng sớm nay, Trần Thanh đã đứng đây cả nửa ngày. Quệt đi những giọt mồ hôi trên trán, thầm nghĩ bụng cô nàng minh tinh đó còn có việc vào buổi tối, chắc cũng đến lúc phải rời đi rồi? Chỉ cần chụp được ảnh hai người lén lút hẹn gặp nhau nhiệm vụ của cô coi như hoàn thành. Từ nhỏ Trần Thanh đã quyết tâm trở thành một phóng viên, tiếc thay sau khi cô chính thức bước vào nghề này mới nhận ra khoảng cách giữa mộng tưởng và đời thực rất lớn. Trong tưởng tượng của cô, phóng viên là một nghề vô cùng thiêng liêng, là người đầu tiên có mặt tại hiện trường để mang những thông tin mới nhất đến cho người dân, nhưng cô lại trở thành một phóng viên giải trí, chỉ biết chạy theo đuôi các minh tinh, chính là cái mà người ta hay gọi là đám “Paparazzi”. Đôi lúc Trần Thanh cũng bối rối tự hỏi bản thân, ngày ngày canh chừng, chờ đợi cực khổ chỉ để chụp được một tấm hình vụng trộm của các minh tinh, cuộc sống như thế có đúng là điều cô muốn? Trong lúc Trần Thanh còn đang nghĩ ngợi lan man, cô nàng minh tinh cuối cùng cũng bước ra khỏi nhà tay đạo diễn. Trần Thanh vội vàng lôi máy ảnh chụp lại khoảnh khắc Lý Vĩnh Vinh và cô nàng chào tạm biệt nhau. Sau khi cô gái lái chiếc xe thể thao rời đi, Lý Vĩnh Vinh liền bước về phía cửa hàng tiện lợi của khu dân cư. Trần Thanh lúc này đã hoàn thành nhiệm vụ, cô vẫn đứng ở vị trí cũ, tránh chạm mặt với đối phương. Tuy cô và Lý Vĩnh Vinh chỉ từng tiếp xúc một lần khi phỏng vấn, chắc hẳn đối phương hẳn sẽ không nhận ra một nhân vật quèn như cô. Nhưng dù sao “không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất”, Trần Thanh không muốn mạo hiểm thành quả thu thập được sau cả buổi sáng chờ đợi vất vả, cô quyết định trước mắt cứ nán lại chỗ trốn kín đáo này. Rất nhanh, Trần Thanh nhìn thấy Lý Vinh Vinh tay cầm một bao thuốc lá bước ra từ cửa hàng tiện lợi. Đột nhiên, một người thanh niên lao về phía Lý Vĩnh Vinh, vừa chạy vừa hét lớn: “Cẩn thận!” Lý Vĩnh Vinh dường như không nghe thấy, thậm chí không để ý đèn giao thông, cứ thế băng qua đường… Một chiếc container đang chạy tới với tốc độ cao, người tài xế nhận thấy tình huống liền phanh gấp. Nhưng chiếc xe lớn như vậy không thể dừng lại ngay khi đạp phanh được. Chứng kiến người đạo diễn sắp bị chiếc xe đâm trúng, theo phản xạ tự nhiên vượt xa cả kỹ năng nghề nghiệp, Trần Thanh vội vàng rút máy ảnh, bấm liên tiếp để chụp lại toàn bộ quá trình vụ tai nạn. Đúng lúc Trần Thanh đinh ninh rằng Lý Vĩnh Vinh khó có thể thoát chết, người thanh niên vừa hét lên ban nãy đã kịp chạy đến cạnh Lý Vĩnh Vinh và kéo mạnh, nỗ lực kéo ông ta trở lại từ bờ vực của cái chết! Trần Thanh thấy vậy liền thở phào. Tuy danh tiếng của Lý Vĩnh Vinh không tốt đẹp gì cho cam, nhưng dù sao cũng là một sinh mệnh đang sống. Dù có đôi chút tiếc nuối vì không chụp được tin tức nóng hổi về cái chết của Lý Vĩnh Vinh, cô vẫn cảm thấy mừng khi đối phương thoát khỏi tai nạn trong gang tấc. Vì người thanh niên kia kéo quá mạnh, nên sau khi thoát nạn, hai người liền ngã dúi dụi xuống đất. Tuy có trầy xước đôi chỗ nhưng cả hai đều không có gì đáng ngại. Lý Vĩnh Vinh đứng dậy, vẫn còn chưa hoàn hồn. Ông ta phủi bụi đất trên người, đưa tay kéo người thanh niên dậy, mặt đầy cảm kích. Miệng ông ta mấp máy không biết đang nói điều gì, Trần Thanh đoán là vài lời cảm ơn đến người kia. Chứng kiến đến đây, Trần Thanh bất giác cảm thấy được vận may của chàng thanh niên kia đang đến. Tên nhà giàu Lý Vĩnh Vinh tuy nhân cách không ra gì, nhưng với ơn cứu mạng chắc cũng không keo kiệt mà báo đáp. Ít nhất cũng không thể thiếu một khoản tiền tạ ơn, coi như “hảo tâm hữu hảo báo”? So với dáng vẻ vui sướng của Lý Vĩnh Vinh sau khi thoát nạn, gương mặt của người thanh niên trông không có vẻ vui mừng cho lắm, ngược lại, cậu ta do dự một lúc vẻ khó xử rồi mới mở miệng nói vài câu với Lý Vĩnh Vinh. Sau đó, Trần Thanh thấy sắc mặt Lý Vĩnh Vinh biến đổi, ông ta nhìn người thanh niên với ánh mắt đầy kinh ngạc. Ông ta sợ hãi vội vã quay về nhà như thể muốn chạy trốn khỏi thứ gì đó rất đáng sợ, sau đó dùng hết sức bình sinh đóng “sầm” cửa lại! Trần Thanh còn để ý thấy hai tay Lý Vĩnh Vinh run lẩy bẩy khi dùng chìa khóa mở cửa, dường như ông ta đang vô cùng sợ hãi. Phát hiện ấy khiến Trần Thanh không khỏi ngạc nhiên. Dù sao với tư cách một đạo diễn, đáng ra đã quen gặp phải những tình huống nghiêm trọng, rốt cuộc người thanh niên đó đã nói gì mà khiến ông ta sợ hãi đến vậy? Trần Thanh rời mắt khỏi Lý Vĩnh Vinh lúc này đã vào nhà, quay sang nhìn người thanh niên. Cậu ta bất lực gãi gãi mũi rồi quay người bỏ đi. Máu phóng viên trong người Trần Thanh lại nổi lên, cô muốn tìm hiểu rõ chân tướng sự việc. Trần Thanh không chút do dự bèn cất bước, giữ khoảng cách và bám theo người thanh niên kia. Mời các bạn đón đọc Dị Nhãn Phòng Đông Tập 2 - Hồng Nhan Đòi Mạng của tác giả Hương Thảo & Ái Linh (dịch).

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Chúng Từ Phương Đông Tới - R. L. Stine
Đọc rồi, ta nghĩ… Các em đã đọc xong cuốn truyện nhỏ rồi phải không? Em thấy những gì? Phải chăng đây đúng là câu chuyện lạ lùng của một ngôi nhà của những người tí hon. Nếu em cho là phải, thì cũng… được thôi! Nhưng được mà chưa đúng. Thật ra chuyện trong sách là chuyện khoa học mà lại là khoa học vui đấy. Chuyện vui thì rõ rồi. Em có thấy câu chuyện thật là sinh động, mà rất hợp với trẻ em. Chuyện trong nhà, chuyện thu dọn bàn ghế, sách vở, chuyện làm các món ăn, chuyện học hành ở lớp ở trường. Ít có một cuốn sách nào sôi nổi, linh hoạt như ông Stine đã kể cho chúng ta nghe. Rất hợp với đối tượng trẻ em, hợp với cả hoàn cảnh sinh hoạt của các em nữa. Trẻ em thích sôi nổi, mà cũng thích ly kỳ. Kể chuyện ly kỳ mà phải khai thác kho tàng các truyện thần tiên hay truyện hoang đường quái đản thì cũng hay, nhưng khai thác ngay trong cuộc sống của các em, trong tâm hồn và tính khí của các em nữa, thì lại càng hấp dẫn. Cách viết của Stine là đi theo cái hướng ấy. Đọc truyện, em thấy gần gũi, tức là tác giả đã thành công rồi. Còn sự ly kỳ nữa! Cần phải ly kỳ mới sinh động. Em đã có lần nào được đi xem những trò ảo thuật chưa? Các trò ảo thuật thường có những sự biến hóa khiến chúng ta ngạc nhiên mà thích thú. Có cả những sự ngạc nhiên đi đôi với sự kinh hoàng. Có những trò xiếc bỏ con người vào hòm, dùng dao đâm ngược đâm xuôi, khiến cho ta phải rùng rợn, nhưng sau cùng, con người làm vật thí nghiệm ấy vẫn cuối cùng hiện ra, không suy suyển gì cả. Vậy thì một cái bóng đèn va vào đầu, hàng chục cuốn sách va vào mặt, vào lưng v.v…, thì có gì là lạ! Ngay trong sách, tác giả đã nói cái gác của nhà này: “Thật sự là cả một bảo tàng ảo thuật” kia mà. Hai chị em Jill và Freddy, xem là điều kinh lạ, nhưng bà mẹ chỉ thấy đó là chuyện vật nhau, là trò tung hứng của trẻ em mà thôi! Còn ông bố thì lại thích chế giễu hơn. Ông đã đeo kính vào và bảo rằng qua cặp kính ông thấy bao nhiêu điều kỳ quặc. Cái tài của Stine là ở chỗ, tác giả đã dựng cảnh rất khéo, đã tưởng tượng rất tài tình, làm cho chúng ta cứ tưởng như là có thực. *** R.L.STINE là bút hiệu của Robert Lawrence Stine. Ông sinh ngày 8 tháng 10 năm 1943 tại Columbus (Ohio), là một nhà văn Mỹ, tác giả của hơn 12 truyện khoa học giả tưởng kinh dị dành cho độc giả thuộc lứa tuổi thanh thiếu niên. Những tác phẩm ấy được biết đến nhiều nhất là Goosebumps, Rotten School, Mostly Ghostly, The Nightmare Room và Fear Street . Tất cả các cuốn sách của ông đều có một series các đoạn truyện tạo nên một “cảm giác sợ hãi an toàn”, vì cho dù tạo cho các đọc giả một cảm giác sợ hãi đến đâu nhưng các nhân vật trong truyện “chẳng có ai chết cả”. Sách của ông được dịch ra thành 32 sinh ngữ và đã được bán hơn 300 triệu bản trên toàn thế giới … Liên tiếp trong 3 năm từ 1990, nhật báo USA Today đã mệnh danh ông là tác giả có sách bán chạy nhất của Hoa Kỳ . Những câu chuyện kỳ bí được dịch và xuất bản tại Việt nam gồm có: Miếng Bọt Biển Ma Quái Ai Đã Nằm Trong Mộ Trò Chơi Trốn Tìm Ác mộng trong không gian ba chiều Cái nhìn ma quỷ Căn phòng cấm Chuyện trại Fear Con vượn bơi trong bể kính Đảo giấu vàng Đêm của ma mèo Hiệp sĩ sắt Những bức ảnh tiên tri Trở thành Ma cà rồng Nào Chúng Mình Hãy Biến Cái Đầu Khô Của Tôi Máu Quỷ Căn Hầm Bí Ẩn Chào Mừng Đến Với Ngôi Nhà Chết Lời Nguyền Trại Lãnh Hồ Chiếc Đồng Hồ Cúc Cu Vật Tìm Thấy Dưới Chậu Rửa Bát Ma Sói Trong Đầm Sốt Rét Ngôi Nhà Cây Xin Đừng Ốm Cái Máy Ăn Hợp Chất Màu Da Cam Ngôi Nhà Của Những Người Tí Hon Cái Đầu Người Khô Đêm Của Bầy Rối Chúng Từ Phương Đông Tới ... Mời các bạn đón đọc Chúng Từ Phương Đông Tới của tác giả R. L. Stine.
Đêm Của Bầy Rối - R. L. Stine
Đọc rồi, ta nghĩ… Các em đã đọc xong cuốn truyện nhỏ rồi phải không? Em thấy những gì? Phải chăng đây đúng là câu chuyện lạ lùng của một ngôi nhà của những người tí hon. Nếu em cho là phải, thì cũng… được thôi! Nhưng được mà chưa đúng. Thật ra chuyện trong sách là chuyện khoa học mà lại là khoa học vui đấy. Chuyện vui thì rõ rồi. Em có thấy câu chuyện thật là sinh động, mà rất hợp với trẻ em. Chuyện trong nhà, chuyện thu dọn bàn ghế, sách vở, chuyện làm các món ăn, chuyện học hành ở lớp ở trường. Ít có một cuốn sách nào sôi nổi, linh hoạt như ông Stine đã kể cho chúng ta nghe. Rất hợp với đối tượng trẻ em, hợp với cả hoàn cảnh sinh hoạt của các em nữa. Trẻ em thích sôi nổi, mà cũng thích ly kỳ. Kể chuyện ly kỳ mà phải khai thác kho tàng các truyện thần tiên hay truyện hoang đường quái đản thì cũng hay, nhưng khai thác ngay trong cuộc sống của các em, trong tâm hồn và tính khí của các em nữa, thì lại càng hấp dẫn. Cách viết của Stine là đi theo cái hướng ấy. Đọc truyện, em thấy gần gũi, tức là tác giả đã thành công rồi. Còn sự ly kỳ nữa! Cần phải ly kỳ mới sinh động. Em đã có lần nào được đi xem những trò ảo thuật chưa? Các trò ảo thuật thường có những sự biến hóa khiến chúng ta ngạc nhiên mà thích thú. Có cả những sự ngạc nhiên đi đôi với sự kinh hoàng. Có những trò xiếc bỏ con người vào hòm, dùng dao đâm ngược đâm xuôi, khiến cho ta phải rùng rợn, nhưng sau cùng, con người làm vật thí nghiệm ấy vẫn cuối cùng hiện ra, không suy suyển gì cả. Vậy thì một cái bóng đèn va vào đầu, hàng chục cuốn sách va vào mặt, vào lưng v.v…, thì có gì là lạ! Ngay trong sách, tác giả đã nói cái gác của nhà này: “Thật sự là cả một bảo tàng ảo thuật” kia mà. Hai chị em Jill và Freddy, xem là điều kinh lạ, nhưng bà mẹ chỉ thấy đó là chuyện vật nhau, là trò tung hứng của trẻ em mà thôi! Còn ông bố thì lại thích chế giễu hơn. Ông đã đeo kính vào và bảo rằng qua cặp kính ông thấy bao nhiêu điều kỳ quặc. Cái tài của Stine là ở chỗ, tác giả đã dựng cảnh rất khéo, đã tưởng tượng rất tài tình, làm cho chúng ta cứ tưởng như là có thực. *** R.L.STINE là bút hiệu của Robert Lawrence Stine. Ông sinh ngày 8 tháng 10 năm 1943 tại Columbus (Ohio), là một nhà văn Mỹ, tác giả của hơn 12 truyện khoa học giả tưởng kinh dị dành cho độc giả thuộc lứa tuổi thanh thiếu niên. Những tác phẩm ấy được biết đến nhiều nhất là Goosebumps, Rotten School, Mostly Ghostly, The Nightmare Room và Fear Street . Tất cả các cuốn sách của ông đều có một series các đoạn truyện tạo nên một “cảm giác sợ hãi an toàn”, vì cho dù tạo cho các đọc giả một cảm giác sợ hãi đến đâu nhưng các nhân vật trong truyện “chẳng có ai chết cả”. Sách của ông được dịch ra thành 32 sinh ngữ và đã được bán hơn 300 triệu bản trên toàn thế giới … Liên tiếp trong 3 năm từ 1990, nhật báo USA Today đã mệnh danh ông là tác giả có sách bán chạy nhất của Hoa Kỳ . Những câu chuyện kỳ bí được dịch và xuất bản tại Việt nam gồm có: Miếng Bọt Biển Ma Quái Ai Đã Nằm Trong Mộ Trò Chơi Trốn Tìm Ác mộng trong không gian ba chiều Cái nhìn ma quỷ Căn phòng cấm Chuyện trại Fear Con vượn bơi trong bể kính Đảo giấu vàng Đêm của ma mèo Hiệp sĩ sắt Những bức ảnh tiên tri Trở thành Ma cà rồng Nào Chúng Mình Hãy Biến Cái Đầu Khô Của Tôi Máu Quỷ Căn Hầm Bí Ẩn Chào Mừng Đến Với Ngôi Nhà Chết Lời Nguyền Trại Lãnh Hồ Chiếc Đồng Hồ Cúc Cu Vật Tìm Thấy Dưới Chậu Rửa Bát Ma Sói Trong Đầm Sốt Rét Ngôi Nhà Cây Xin Đừng Ốm Cái Máy Ăn Hợp Chất Màu Da Cam Ngôi Nhà Của Những Người Tí Hon Cái Đầu Người Khô Đêm Của Bầy Rối Chúng Từ Phương Đông Tới ... Mời các bạn đón đọc Đêm Của Bầy Rối của tác giả R. L. Stine.
Bóng - Satoh Sai
Hay chuyện bóng bay và những cái dây thòng lọng. Dựa trên oneshot kinh dị "Bóng bay treo cổ" của Ito Junji. *** Tôi thấy chúng ở khắp mọi nơi. Chúng bay lơ lửng trên không như những quả khinh khí cầu. Những trái bóng bay mang khuôn mặt giống con người y xì đúc. Tôi đã thấy "quả bóng" của bạn bè tôi, ông bà tôi, bố mẹ tôi, thậm chí là, cả tôi nữa. Chúng biết nói... Mời các bạn đón đọc Bóng của tác giả Satoh Sai.
Mê Lộ Quán - Yukito Ayatsuji
Nghe nói, loài người xây dựng mê cung vốn để trừ tà. Người Trung Quốc thời xưa cho rằng ma quỷ chỉ có thể đi theo đường thẳng, vì vậy họ thường xây tường thành có hai lớp với hai cửa ra vào nằm lệch nhau, ở giữa là các lối đi uốn lượn. Còn người Anh cổ thì vẽ các hoa văn kiểu mê cung trên bậc thềm cửa chính, nhằm đề phòng ma quỷ xâm nhập. Lấy ý tưởng từ câu chuyện quái vật mình người đầu bò Minotaur bị nhốt vào mê cung trong thần thoại Hy Lạp, Nakamura Seiji đã thiết kế nên Mê Lộ Quán. Công trình kiến trúc dưới lòng đất này xứng đáng là một trong những kiệt tác xây dựng. Nhưng nó cũng kế thừa cái dớp chết chóc lạ kì bắt đầu từ Thập Giác Quán và Thủy Xa Quán, tiếp tục trở thành hiện trường của sát nhân hàng loạt. Vào một ngày cuối xuân, 4 nhà văn tập trung ở đây, tham gia một cuộc thi viết truyện trinh thám lấy bối cảnh Mê Lộ Quán với người bị hại chính là tác giả câu chuyện. Đề bài rất kích thích, đúng không? Và kích thích hơn nữa là, các nhà văn đó đều lần lượt bị sát hại, đúng như cách thức mô tả trong tác phẩm của họ. Xây mê cung, ý định ban đầu là để trừ tà, nhưng qua tay kiến trúc sư tài ba Nakamura, cuối cùng đã biến thành nơi tạo nên đủ điều tà ác… *** Thập Giác Quán (1987) là cuốn tiểu thuyết đầu tay thuộc thể loại trinh thám cổ điển của nhà văn Yukito Ayatsuji. Tác phẩm nằm trong series Quán: Thập Giác Quán – 1987; Thủy Xa Quán – 1988; Mê Lộ Quán – 1988; Hình Quán – 1989; Chung Biểu Quán – 1991; Hắc Miêu Quán – 1992; Hắc Ám Quán – 2004; Kinh Hoàng Quán – 2006  Kỳ Diện Quán – 2012. *** Thứ Sáu, ngày 2 tháng Chín năm 1988. Sau trận ốm dai dẳng, Shimada đang nằm nhà dưỡng sức thì nhận được một cuốn sách. Bìa sách có màu tím oải hương, tím đinh hương, tím hoa lan hay… Shimada nghĩ đến vài màu nhưng vẫn chưa biết màu nào chính xác nhất, nói chung thì nó là màu tím nhạt. Sách được đóng khổ shinsho*. Mặt trước in một khung vuông có viền cùng màu với bìa, nằm nghiêng 45 độ ngay chính giữa, bên trong vẽ một cái đầu bò đen sì nhô ra khỏi phông nền đỏ thâm trông như một biển máu. Góc trên bên phải khung là tên sách, bên trái khung là tên tác giả, cả hai dòng chữ đều được in dập nổi: MÊ LỘ QUÁN Shishiya Kadomi Đai sách là một dải bìa xanh lá cây sẫm. Dưới dòng ‘Ấn phẩm mới ra tháng này, tiểu thuyết của Kitansha’ in những chữ đậm màu trắng kiểu Gothic rất bắt mắt: Tác phẩm trinh thám  chính cống mới ra mắt Sẽ phơi bày sự thật về “ÁN MẠNG MÊ LỘ QUÁN” Rõ vớ vẩn… Shimada vừa nghĩ ngợi vừa lật đến bìa cuối. Gần đây ngôn từ quảng cáo cho loại sách này càng ngày càng lố. Nghe nói hiện nay tiểu thuyết rất ế ẩm, song thể loại trinh thám tung ra vẫn chiếm được thị phần nhất định. Có điều, phải nói thật rằng, sau khi đọc một lượng lớn tác phẩm được bày bán trong hiệu sách, Shimada thực sự hoang mang vì chẳng biết nó đang viết về cái gì. Các nhà xuất bản cứ liên tục cho ra hàng mớ truyện nhưng nội dung lại rất sơ sài, khiến cho độc giả thất vọng rồi giã từ tiểu thuyết trinh thám…   Mời các bạn đón đọc Mê Lộ Quán của tác giả Yukito Ayatsuji.