Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Dưới Ánh Hoa Đăng

Truyện Dưới Ánh Hoa Đăng của tác giả Y Nha Dữu Tử Trà kể về Tạ Yên Nhiên vì đại nghĩa hòa thân, lại không ngờ rằng đối tượng hòa thân đã có người thương, Tạ Yên Nhiên vì thế lâm vào âm mưu chốn thâm cung, bất hạnh bặt vô âm tín. Sau khi Hoàng Đạo Quốc biết được vô cùng tức giận, Bắc Đường Mặc Nhiễm xin được khởi binh thảo phạt, cuối cùng cũng đưa được Tạ Yên Nhiên trở về, nhưng mà Tạ Yên Nhiên đã— *** Xe ngựa của Đại Hùng Quốc lung lay đi trên đường. Tạ Yên Nhiên ngồi bên trong cả ngày, suy nghĩ cũng trở nên mơ hồ. Tạ Yên Nhiên đỡ mũ phượng trên đầu, thở dài, nhẹ nhàng vén rèm lên dò hỏi Tiểu Hà xem còn bao lâu mới đến nơi. “Nào, tiểu thư. Muội vừa mới hỏi bọn họ, không đến một ngày nữa. Tiểu thư, người kiên trì một chút.”   Tạ Yên Nhiên mệt mỏi gật gật đầu, buông rèm, lại đưa tay chỉnh lại mũ phượng có chút nặng trên đầu. “Không ngờ trên đường đi hòa thân phải luôn mặc hỉ phục, thật là mệt.” Tạ Yên Nhiên nhỏ giọng lẩm bẩm, lại thở dài, ngả người về sau, hơi dựa vào vách xe ngựa. Mấy người hầu đi theo bên ngoài xe nhỏ giọng nói chuyện với nhau, những người này có người hầu của Hoàng Đạo Quốc, cũng có hộ vệ từ Đại Hùng Quốc. Tạ Yên Nhiên lúc này không có tâm trạng để ý họ là người nước nào, trong đầu chỉ nghĩ về trận tàn sát nửa tháng trước. Tạ Yên Nhiên thật ra vẫn luôn cảm thấy Hạ Băng có chút quái quái, nhưng nàng không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng do không hợp khí hậu. Cho nên khi nàng đang ở trong cung giúp Lạc Phi Phi sửa sang hỉ phục, nghe tin thợ săn quốc tấn công, không thể không thừa nhận, cả người nàng đều có chút luống cuống. “Hoàng Thượng, Vương gia đã xuất binh đi ngăn cản.” Nghe thị vệ tiến vào thông cáo như vậy, Tạ Yên Nhiên đang hoảng loạn cũng hồi phục đôi chút. Có Vương gia ở đây, thật may có ngài ấy, Tạ Yên Nhiên nghĩ như vậy. Nói đến thật kỳ lạ, nhiều năm như vậy, nàng cảm thấy dù có chuyện gì xảy ra, chỉ cần có Bắc Đường Mặc Nhiễm ở đây, thì đều không phải chuyện gì to tát. Nhưng Tạ Yên Nhiên vẫn có chút lo lắng, anh hùng không dễ làm, cho dù có một người ngăn cản được thế lực ngàn quân, trên đời này vẫn có một câu, gọi là khó lòng phòng bị. Tạ Yên Nhiên lo lắng, lén lút rời đi. Mãi sau này rất nhiều lần nàng thấy may mắn vì khi đó bản thân quyết định chuồn đi, rất nhiều lần thấy may mắn vì khi đó bản thân thay Bắc Đường Mặc Nhiễm đỡ một mũi tên. Mũi tên kia cùng lắm đâm qua bả vai nàng, bất quá nếu nàng không đỡ mũi tên đó, thì thứ nó muốn sẽ là mạng của Bắc Đường Mặc Nhiễm. Người của Liệp Hộ Quốc đều là có chuẩn bị mà đến, mọi người bị hạ thuốc dần dần đều lực bất tòng tâm, Bắc Đường Mặc Nhiễm che chở Tạ Yên Nhiên lui về sau từng bước một, lúc nhìn thấy cửa cung đóng lại, Liệp Hộ quốc lại không biết vì cái gì mà tạm thời dừng công kích. Mọi người cuối cùng có thể nghỉ ngơi, về cung xử lý thương thế, Bắc Đường Đường vẻ mặt thất bại cùng Bắc Đường Dịch thấp giọng thương lượng chuyện gì đó, Sở Thắng Nam đang mang thai khẩn trương nắm lấy tay bị thương của Bạch Vô Trần, mà Lạc Phi Phi một thân hỉ phục đỏ thẫm giúp mọi người trị thương, yên lặng rơi nước mắt. Tạ Yên Nhiên thở dài, cúi đầu xuất thần, Bắc Đường Mặc Nhiễm đi tới, không nói một lời giúp nàng xử lý thương thế. “Vương gia.” Tạ Yên Nhiên có chút hoảng loạn, “Không cần.” Bắc Đường Mặc Nhiễm chỉ lắc đầu, tiếp tục bướng bỉnh giúp nàng băng bó. Tạ Yên Nhiên biết Bắc Đường Mặc Nhiễm bề ngoài ôn hòa, kỳ thật rất cố chấp, cũng không hề cự tuyệt mà mặc y băng bó. Lúc này Tạ tướng vội vàng tiến cung, hồi báo việc trấn an bá tánh cho Bắc đường Dịch, cuối cùng, Tạ tướng đưa ra một kiến nghị làm người ở đây đều kinh ngạc. “Liệp Hộ quốc hung hăng tấn công, chúng ta đã chịu thiệt thòi lớn, chỉ với lực lượng của một quốc gia sẽ khó mà chống cự. Nhìn chung lân biên quốc gia, gần Hoàng Đạo Quốc nhất chính là Đại Hùng Quốc, chúng ta có thể cầu viện Đại Hùng Quốc. Hai nước kết minh, nhất định có thể giải ưu.” “Nhưng,” Bắc Đường Dịch trầm ngâm, “Chúng ta và Đại Hùng Quốc quan hệ không tốt đến mức có thể xuất binh viện trợ, chỉ sợ bọn họ sẽ không……” “Hoàng Thượng, từ xưa đến nay, cách tốt nhất củng cố quan hệ hai nước chính là hòa thân. Chúng ta có thể cùng bọn họ kết thân, từ đây vì minh.” Bạch Vô Trần có chút nghi hoặc: “Nhưng Đại Hùng Quốc hiện giờ cũng không có công chúa nào đã đến tuổi.” “Tuy rằng không có công chúa đủ tuổi, nhưng thái tử Đại Hùng Quốc vẫn chưa có hôn phối.” Bắc Đường Đường nhíu mày: “Nhưng Hoàng Đạo Quốc chúng ta đừng nói đến đủ tuổi, công chúa còn không có.” Mọi người nghe vậy trong lòng thở dài, Tạ tướng lần nữa làm mọi người ngạc nhiên, hướng Bắc Đường Dịch chậm rãi hành lễ. “Hoàng Thượng, năm đó khi tiên đế vẫn còn, thần từng hứa hẹn với tiên đế, Tạ gia đời đời đều nguyện trung thành với Hoàng Đạo Quốc, giữ gìn Hoàng Đạo Quốc ngàn năm tổ nghiệp. Thần chưa bao giờ nuốt lời.” “Tạ tướng không cần đa lễ, việc này trẫm hiểu――” “Hiện giờ,” Tạ tướng thanh âm cất cao, ngăn cản Bắc Đường Dịch nói, “Lúc quốc gia nguy cấp tồn vong, Tạ gia nên đứng ra, vì Hoàng Thượng phân ưu.” Bản thân Tạ Yên Nhiên xuất thần, trên vai băng vải màu trắng, khó tin nhìn về bóng dáng Tạ tướng, chậm rãi đứng lên: “Phụ thân……” “Thỉnh Hoàng Thượng ban tiểu nữ phong hiệu, để tiểu nữ đại diện Hoàng Đạo Quốc hòa thân với Đại Hùng Quốc, cứu lấy sinh linh trên dưới của Hoàng Đạo Quốc.” “Không cần.” Mọi người còn chưa kịp phản ứng với lời của Tạ tướng, đã nghe Bắc Đường Mặc Nhiễm lên tiếng, Bắc Đường Mặc Nhiễm rũ mắt, không nhìn về ai, thanh âm bình đạm: “Bản Vương, tam hoàng tử và thất hoàng tử của Võ Tiên Quốc có giao hảo, có thể cầu viện Võ Tiên Quốc.” Tạ tướng hướng đến Bắc Đường Mặc Nhiễm mà nói: “Từ Võ Tiên Quốc đến Hoàng Đạo Quốc, ít nhất cũng cần thời gian ba ngày, mà từ Đại Hùng Quốc đến Hoàng Đạo Quốc, tăng tốc mà đi thì chỉ cần một ngày là tới. Vương gia, nước xa không cứu được lửa gần!” Bắc Đường Mặc Nhiễm giương mắt sắc bén: “Bản vương nói không cần chính là không cần!” Trong không gian yên tĩnh, Tạ tướng không để ý tới Bắc Đường Mặc Nhiễm, quay đầu nhìn về phía Tạ Yên Nhiên. Tạ Yên Nhiên cũng nhìn phụ thân, nàng biết phụ thân muốn nói gì, nàng là nữ nhi Tạ gia, Tạ gia nhiều thế hệ đều trung thành với Hoàng Đạo Quốc, nàng cũng không ngoại lệ, vì Hoàng Đạo Quốc xông pha khói lửa cũng không chối từ, huống chi, nàng là Tinh Chủ tinh Cự Giải, thân là Tinh Chủ, vốn nên bảo hộ tộc dân của mình. Tạ Yên Nhiên nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên cảnh tượng lúc nãy, bên ngoài thi thể khắp nơi, máu chảy thành sông, từ phồn hoa an nhàn đã biến thành nhân gian luyện ngục. Nếu chỉ cần hy sinh một mình nàng, vậy thì, vậy thì….. Tạ Yên Nhiên mở mắt ra, tầm mắt bình tĩnh xẹt qua phụ thân, nhìn về phía Bắc Đường Dịch: “Hoàng Thượng, Tinh Chủ tinh Cự Giải Tạ Yên Nhiên nguyện đến Đại Hùng Quốc hòa thân.” “Tiểu thư, tiểu thư, chúng ta tới rồi.” Thanh âm Tiểu Hà từ ngoài xe truyền tới, Tạ Yên Nhiên hồi phục tinh thần, nhìn Tiểu Hà vén rèm lên. Tạ Yên Nhiên vội khoác khăn che mặt, giữ lấy tay Tiểu Hà đi xuống xe, ở trước mặt nàng là cung điện nguy nga tráng lệ, cao ngất trời mây. Tạ Yên Nhiên ngẩng đầu nhìn kiến trúc cao lớn trước mặt, trong miệng lẩm bẩm ra mấy chữ. “Đại Hùng Quốc.” Mời các bạn đón đọc Dưới Ánh Hoa Đăng của tác giả Y Nha Dữu Tử Trà.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tình Muộn - Dạ Vi Lan
"Tác phẩm dành tặng cho những người CHƯA YÊU, những người ĐANG ĐỢI TÌNH YÊU, những người TỪNG YÊU và những người ĐANG YÊU..." Tam giác tình yêu Kỉ Hoa Ninh, Lâm Tĩnh Lam, Giang Viễn Ảnh chính là sợi chỉ xuyên suốt mạch tác phẩm. Tình yêu đầu đời của Kỉ Hoa Ninh là Giang Viễn Ảnh, bạn cùng lớp trung học, một chàng trai thông minh, giỏi giang. Những tưởng rằng mối tình ấy sẽ lớn dần lên, đơm hoa kết trái, nhưng trước áp lực của gia đình Giang Viễn Ảnh, hai người đã đi hai hướng khác nhau. Giang Viễn Ảnh tạm gác tình yêu để tập trung sự nghiệp, Kỉ Hoa Ninh sang Anh du học để chạy trốn nỗi đau tình yêu và mái ấm gia đình tan vỡ. Lâm Tĩnh Lam - "cậu em" kém Kỉ Hoa Ninh năm tuổi lớn lên, trở thành một chàng trai thông minh, trầm lặng. Mỗi bước đường của Hoa Ninh, anh đều dõi theo cô, âm thầm nhưng đầy yêu thương. Trở về sau vài năm du học, tuy có một công việc ổn định, nhưng Kỉ Hoa Ninh cũng phải đối mặt với nhiều thay đổi: cha mẹ đều gia đình riêng, Tần Di Giang - cô bạn thân và cũng từng là tình địch đã lập gia đình, gặp lại Viễn Ảnh, có những người bạn mới như Anmanda, Mạnh Thiên Phàm... và một sự kiện đặc biệt đã đưa cuộc đời Hoa Ninh sang một ngã rẽ khác, đó là cô chuyển đến sống ở nhà Lâm Tĩnh Lam, nhận sự ủy thác chăm sóc anh trong thời gian cha mẹ anh đi ra nước ngoài. Đây chính là cơ hội để Lâm Tĩnh Lam dần dần bộc lộ tấm chân tình từ tấm bé của mình với Kỉ Hoa Ninh. Sự chênh lệch tuổi tác, những định kiến xã hội, dư luận của những người xung quanh và cả sự đánh giá của bạn bè và người thân. Thêm vào đó, sự đổ vỡ hôn nhân của cha mẹ, cuộc hôn nhân thất bại của người bạn thân Amanda khiến cô thiếu lòng tin... Trong khi đó, Giang Viễn Ảnh quay trở lại và vẫn đợi chờ cô. Kỉ Hoa Ninh liệu có dám mở lòng đón nhận tình yêu của Lâm Tĩnh Lam hay cô sẽ quay về bên Giang Viễn Ảnh? Không chỉ nói về tình yêu đôi lứa, Tình muộn còn là những suy ngẫm về hạnh phúc gia đình, sự đối nhân xử thế, mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái, sự đấu tranh giữa tình bạn và tình yêu, tình người sâu lắng... Tình muộn là một câu chuyện giản dị mà lung linh tỏa sáng, chính lối kể chuyện nhẹ nhàng không hoa mỹ của tác giả dần dẫn dắt độc giả vào thế giới tình cảm của các nhân vật. Những nỗi đau, những niềm hạnh phúc như vẫn còn mãi dư âm ngay cả khi cuốn sách đã được khép lại. *** Đối với người vợ, người chồng ngoài việc là một người tình, còn có thể là người cha, lại có lúc cũng giống như đứa con. Khi bạn mệt mỏi, anh ấy sẽ trở thành cảng tránh gió cho bạn; khi anh ấy mệt mỏi bạn sẽ đem đến cho anh ấy bờ vai mềm mại nhất. Vào một ngày mấy tháng sau sự kiện cầu hôn, Kỉ Hoa Ninh nhận thấy một điều rất nghiêm trọng là “người bạn tốt” của mình đã khá lâu rồi không đến thăm. Không, không phải là… có rồi sao… trên thực tế, một người tương đối thông minh trên một số mặt nhưng lại ngốc nghếch lạ thường trong một số mặt khác. Cầm tờ giấy chứng minh mực đen giấy trắng trên tay, cô ngẩn ngơ ngồi trên ghế. Sao lại có rồi thế này? Lẽ nào là lần đó… thực sự đã kết trái rồi sao? Cô mệt mỏi cất tờ giấy ghi kết quả xét nghiệm và một số giấy tờ liên quan đến công việc cất vào cặp, bước từng bước chậm chạp rời phòng làm việc. Những cơn gió thu se lạnh khẽ khàng táp qua mặt dường như làm cô tỉnh táo hơn đôi chút. Nếu như không phải ngày hôm đó đôi cô nam quả nữ bọn họ – tại căn phòng mà cả hai người đều rất quen thuộc của Lâm Tĩnh Lam; nếu không phải ngày hôm đó mưa giăng đầy trời, màn đêm đen kịt; nếu như đôi mắt anh không long lanh như ánh sao, lưỡi của anh, những ngón tay của anh giống như mang theo lửa, khiến cho từng tấc da thịt đều như bị thiêu đốt khi nó rờ tới… Vòng tay ái ân của anh ôm trọn thân thể cô, khiến cơ thể cô thổn thức. Tình dục thực sự là một thứ đáng sợ, không nếm thử thì không sao, nhưng một khi đã vượt qua giới hạn, quả thực sẽ khiến con người ta bước vào một vực thẳm mà muôn đời không thể thoát ra được. Cô đã rũ bỏ tất cả sự nghiêm trang, anh đang ở vào tuổi sung sức nhất, trong ánh chớp mọi lời nói đều tỏ ra thừa thãi. Cứ mỗi lần kề sát vào nhau, là mỗi lần băng lạnh dần bị lửa nóng làm tan chảy, không nhớ rõ được quá trình, chỉ còn lưu lại một vài vết thâm tím. Quên hết cả trời đất, cũng chẳng còn nghĩ được việc phải phòng tránh. Đây không phải là vận tốt đến mức nên mua vé số. Kỉ Hoa Ninh xoa xoa cái bụng nho nhỏ, trong đó thực sự đang có một sinh mệnh sao? Đứa bé đó… là con của cô và Tiểu Lam. ... Mời các bạn đón đọc Tình Muộn của tác giả Dạ Vi Lan.
Tà Áo Học Sinh - Nhiêu Tuyết Mạn
Cuốn tiểu thuyết dành cho tuổi trẻ “Tà áo học sinh” gồm 4 phần (Tiểu Tam Nhi, Lâm Tiểu Hoa, thiếu nữ Y Lam, ngôi sao nổi tiếng Y Lam) đã miêu tả một cách sinh động quá trình trưởng thành đầy đau khổ và hân hoan của cô gái tên “Tiểu Tam Nhi”, đặc biệt là phần “Thiếu nữ Y Lam” đã một lần nữa thể hiện kết cấu câu chuyện hoàn mỹ và khả năng kể chuyện tuyệt vời của Nhiêu Tuyết Man, khiến ta không thể không say mê. Đọc cuốn sách tiểu thuyết giống như ta đang xem một bộ phim điện ảnh cảm động về tuổi thanh xuân. “… Mới chỉ sống 20 năm mà mình cảm thấy dường như đã sống mấy cuộc đời rồi. Có lúc mình nghĩ, không biết bao giờ mới là điểm tận cùng. Điều duy nhất mình cảm thấy may mắn chính là mình vẫn còn dũng khí, vẫn có thể kiên cường để sống tiếp, sống cho người khác xem, cũng sống để cho chính mình xem…” *** Lại là mùa hè. “Tà áo học sinh” đoạt giải thưởng quốc tế, Y Lam cũng đoạt được “Giải thưởng diễn viên mới được yêu thích nhất”. Bộ phim thứ hai này của cô càng được chú ý hơn, chắc chắn doanh thu sẽ nhiều hơn hẳn bộ phim trước. Tạp chí giải trí thường xuyên có tin tức về cô, liên quan đến thân thế và tình yêu của Y Lam, trở thành vấn đề quan tâm nhất của nhiều người hay chuyện, một bài viết mới nhất có tiêu đề là: Y Lam ngừng đóng phim để xuất giá, Diệp My tự sát vì tình. Y Lam không hề biết tin tức này, cô đang bận rộn thu dọn hành lý thì có tiếng chuông cửa. Y Lam qua lỗ nhỏ trên cửa nhìn thấy Tiểu Lạc, vội vàng mở cửa. “Tiểu Lạc, sao cậu lại đến đây?” Thấy Tiểu Lạc mặt đầm đìa mồ hôi, Y Lam vội vã mời cậu vào. Tay Tiểu Lạc đang cầm chặt một tờ báo, khuôn mặt nặng nề, ngồi xuống sô pha, hỏi Y Lam: “Cậu vẫn chưa đủ nổi tiếng sao? Cậu phải tuyên truyền quảng cáo thế nào nữa mới cảm thấy đủ đây?” ... Mời các bạn đón đọc Tà Áo Học Sinh của tác giả Nhiêu Tuyết Mạn.
Người Yêu Kẹo Ngọt - Xảo Lạc Chi
Tình yêu không thể hòa tan Tình yêu, dù thế nào đi nữa, cũng mang trong mình sự kỳ diệu và ngu ngốc đến lạ kỳ. Khác với thông lệ của những tiểu thuyết tình yêu “người lớn” đầy bất trắc, gian nan và rối rắm, Xảo Lạc Chi đã thổi hương vị “cổ tích” với bà Tiên kẹo và “Công chúa Feodora” màu nhiệm để mang đến cho Người yêu kẹo ngọt sắc màu lung linh huyền ảo vô cùng hợp gu với những trái tim lãng mạn của độc giả trẻ tuổi. Đậu Giáng, biệt danh “Đậu Tương đội sổ nghìn năm” là một cô gái hậu đậu, có thể gọi là “thiểu năng” trong con đường học tập nhưng lại có sự đam mê vô tận với thế giới kẹo ngọt. Cô luôn là tâm điểm trêu ghẹo và bắt nạt của bạn bè trong lớp, đặc biệt là cô gái kiêu căng An Lạp. May thay, anh hùng lớp trưởng Tống Chân Hi điển trai luôn xuất hiện đúng lúc để cứu “mỹ nhân”. Chính vì vậy, Đậu Giáng luôn trăn trở mọi cách để “lừa” Tống Chân Hi ăn viên kẹo màu nhiệm để anh yêu thương và phục tùng, chiều chuộng cô vô điều kiện. Nhưng sự đời trớ trêu lại khiến Cung Trạch Minh - đệ nhất xếp hạng từ trên xuống vốn lạnh lùng, kiêu căng và đặc biệt sợ hãi sự mang lại ô uế của Đậu Giáng - lại nuốt phải viên kẹo thần trong lớp học nấu ăn. Tình yêu không thể hòa tan, nhưng siêu nhân Cung Trạch Minh của trường Sâm Vĩnh lại có thể tan chảy! Đôi môi có vị kẹo bông ngọt ngào nhất, nước mắt có vị nước dâu tây hảo hạng, ngón tay có vị thơm ngon của kẹo nho… Cuộc sống của Đậu Giáng như lật sang trang mới với “sự mời gọi hấp dẫn” của ba anh chàng cực điển trai: Một Cung Trạch Minh siêu nhân, một Tống Chân Hi với mái tóc xoăn quyến rũ và một Lý Băng Thụy suốt ngày dính lấy câu tỏ tình yêu thương cô. Liệu Đậu Giáng sẽ nghiêng về ai? Liệu phép thuật của Bà Tiên Kéo có là thật và diệu kỳ đến thế? Tình yêu của đôi trẻ nào sẽ đâm hoa? Một cuộc tình trẻ con nhiều đấu khẩu, hiểu lầm, hiểm nguy mà cũng rất mực yêu thương chân thành thật sự là những thước phim rất đẹp và trong sáng khiến tâm hồn của mỗi chúng ta như được sống lại thời kỳ trẻ dại và ấm áp vô cùng.“Hừ! Em nhớ đấy! Vì anh yêu em, nên từ hôm nay trở đi em chính là số một! Số một độc nhất! *** Tôi cố gắng hết sức để chạy, đầu tôi không ngừng quay ngang quay dọc, dáo dác nhìn xung quanh để tìm kiếm bóng dáng của Cung Trạch Minh. Cung Trạch Minh, cậu ở đâu? Từ trước đến nay tôi chưa bao giờ vận động mạnh như vậy, bây giờ đôi chân yếu ớt của tôi không thể nâng đỡ nổi thân hình mập mạp của tôi nữa. Nhưng tôi không dám dừng lại, cảm giác sợ hãi bủa vây ở trong lòng như một chiếc roi không ngừng thúc giục tôi, khiến tôi tiếp tục tiến lên phía trước. Tôi sợ, sợ rằng Cung Trạch Minh sẽ tan chảy ở một nơi nào đó mà tôi không biết mất! Ôi... Đồ ngốc! Đồ ngốc! Cái đồ đại ngốc này! Chạy đi đâu rồi không biết! Cái tên Cung Trạch Minh này, rốt cuộc chạy đi đâu nhỉ? Nếu... nếu... nếu cậu ấy bị tan chảy ở một nơi nào đó, thì mình phải làm thế nào! Tôi chạy đến con đường nhỏ ở trong trường, đây là nơi mà tôi đã gặp thần kẹo, đây cũng là lần đầu tiên được cảm nhận hơi ấm mà Cung Trạch Minh mang lại cho tôi. Những hàng cây rậm rạp, ngăn đi ánh nắng như thiêu như đốt của mặt trời, đem lại cảm giác mát mẻ cho con đường nhỏ trải đầy đá. Còn có những cơn gió nhè nhẹ, len lỏi qua những tán lá, đem lại sự tươi mát của thiên nhiên. Nhưng trong không khí mát mẻ này, tôi lại không cảm nhận được hơi mát nào, từng hạt mồ hôi vã ra chảy ròng ròng xuống hai bên má. Cung Trạch Minh, rốt cuộc là cậu ta đi đâu nhỉ? Tôi hoàn toàn không biết, chỉ biết dựa theo bản năng chạy đến tất cả những nơi hiện lên trong đầu tôi, để tìm kiếm bóng dáng của Cung Trạch Minh. Từ thư viện mà Cung Trạch Minh thường hay lui tới đến bãi cỏ yên tĩnh sau khu nhà kí túc của giáo viên, đến những con đường nhỏ đầy cây xanh, tôi đều chạy qua đó, để tìm kiếm. Trường Sâm Vĩnh mặc dù không lớn lắm, nhưng nó cũng không hề nhỏ, lần này tôi tìm kiếm, hầu như là đã chạy một vòng quanh trường. ... Mời các bạn đón đọc Người Yêu Kẹo Ngọt của tác giả Xảo Lạc Chi.
Nếu Như Anh Yêu Em - Hiểu Nguyệt
"Khi trái tim... đã có chốn về, có những lãng mạn chỉ là ấm áp, có những ấm áp chỉ là lãng mạn, và có những điều chẳng là gì, không còn là gì nữa..." Cuộc đời này nếu chỉ còn lại trong giây lát thì em còn nợ một câu: "Em yêu anh!" Một mối tình "tay ba" đầy rung động và quyến rũ của ba con tim, nhưng trong đó thật sự chỉ có hai người yêu nhau. Mối tình đầu của Đồng Đồng đó là một câu chuyện tình rất buồn nhưng lại thật sâu sắc và khó quên. Mãi cho đến vài năm sau, đôi khi bất chợt nhớ lại, Đồng Đồng lại cảm thấy lòng mình quặn lên một nỗi đau thật day dứt và khó tả, một nỗi đau mang tên Mộng Hàn và những lúc như thế thì cô lại càng khẳng định được rằng cô vẫn còn yêu Mộng Hàn rất nhiều... Dù cho anh ra đi để lại cho cô bao nhiêu câu hỏi mà không bao giờ có lời giải đáp. Anh đến và đi khỏi cuộc sống của đời cô nhanh như một cơn gió thoảng, mặc dù tình yêu với anh không được trọn vẹn và chỉ mang đến cho cô nước mắt và khổ đau nhưng những ngày tháng ngắn ngủi được ở bên cạnh anh đối với cô đó là những tháng ngày êm đềm và hạnh phúc nhất. Đôi khi Đồng Đồng tự hỏi: "Tình yêu là gì chứ? Khi mới quen biết nhau, tình yêu là những lời hứa hẹn, là những nụ hôn nồng nàn, là sự cháy bỏng khi lần đầu tiên chạm vào nhau, sự xa lạ, dường như đã dung hòa ngọn lửa trong nhau, đã từng là sự theo đuổi duy nhất trong cuộc đời tôi. Nhưng bây giờ, tôi đã hoàn toàn thất vọng đối với hai chữ tình yêu này, không có tình yêu, hôn nhân với tôi cũng chỉ là một ảo tưởng." Sự mong nhớ, sự chờ đợi đã khiến trái tim cô trở lên khô cằn, và cô tưởng như đã "không thể yêu" thêm được ai từ khi Mộng Hàn bỏ đi. Cuộc sống với một trái tim băng giá... lại khiến nhiều trái tim rung lên vì cô. Nhưng cô lại không thể đáp lại bất kỳ một ai bởi... yêu... hận với cô là Mộng Hàn. Càng yêu bao nhiêu cô lại càng hận anh bấy nhiêu. Vì trong tim Đồng Đồng chỉ có một hình bóng duy nhất đó là Mộng Hàn, cô biết được điều này khi cô và anh chia tay. Chỉ khi xa nhau, chỉ khi trải qua bao nhiêu thăng trầm của cuộc sống cô mới hiểu thấu trái tim mình. Ba năm sau... Đồng Đồng gặp lại một Mộng Hàn hoàn toàn khác. Người khiến cô càng hận lại càng yêu... Tình yêu của cô và Mộng Hàn như một trò "cút bắt" người này đuổi theo người kia, cứ thế như một vòng tròn mà không sao thoát ra được. "Nếu như anh yêu em" là một câu hỏi nghi hoặc của Đồng Đồng mà cần Mộng Hàn giải đáp, và sự giải đáp của anh chính là "Anh yêu Em"... Sự xa cách chỉ làm bùng ngọn lửa tình yêu của hai người và khiến hai người hiểu rằng họ sinh ra để dành cho nhau. Tưởng Nhược Phàm - người thứ ba trong cuộc tình này, nghĩ mình đã thắng trong cuộc chiến "tình yêu" độc chiếm con tim của Đồng Đồng và anh tin tưởng rằng anh là người sẽ làm cho Đồng Đồng hạnh phúc nhất. Nhưng Tưởng Nhược Phàm không biết rằng, người mà Đồng Đồng mãi mãi yêu lại chính là Mộng Hàn, cho dù hai người có thể xa cách nhưng họ luôn hướng về nhau.. Có một câu nói đã trở thành chân lý: "Con đường tình yêu muôn đời vẫn thế". Chỉ có hai người cùng bước về phía trước... dù bao dung hay cố gắng bao nhiêu thì trên con đường đó người thứ ba vốn không thể tồn tại dù chỉ là chiếc bóng và tiểu thuyết "Nếu như anh yêu em" đã lý giải cho điều này. *** Lâm Uyển Uyển mang thai rồi! Tin này đối với Uông Tường mà nói thì vừa mừng vừa lo. Hơn một năm nay, tình cảm giữa anh ấy và Uyển Uyển sớm đã nhạt nhẽo đi. Người phụ nữ từng kết thúc tình cảm mười mấy năm giữa anh ấy và vị hôn thê, khiến anh ấy có một cảm giác nói không nên lời. Ngoại trừ cảm giác đổ mồ hôi trên giường ra, thì anh ấy chỉ cảm thấy trong lòng họ không chỉ chưa từng gần nhau, mà ngược lại càng ngày càng xa cách. Cô ấy luôn thích so sánh, trước đây cô ấy so sánh anh ấy với Mộng Hàn, sau này cô ấy lại so sánh anh ấy với bất kỳ người đàn ông nào bên cạnh… Có một độ anh ấy thường xuyên đi công tác xa nhà, gần như không muốn trở về căn nhà mà họ chung sống. Hai chữ “chia tay” anh ấy không phải chưa từng nghĩ tới, nhưng anh ấy cuối cùng vẫn không thể nói ra được. Anh ấy sợ, anh ấy không cam tâm, anh ấy không muốn thừa nhận việc ban đầu anh ấy bỏ rơi người phụ nữ có tình cảm mười mấy năm để đổi lấy cô ấy là một sai lầm, kết cục như vậy anh ấy không chịu đựng nổi. Tâm trạng anh ấy hôm nay vẫn rất tốt, tình trường không được như ý, sự nghiệp được như ý, anh ấy vừa được đề bạt là Phó Giám đốc bộ phận tiêu thụ, không chỉ là lương cơ bản sẽ tăng lên ba nghìn đồng. Tình như vậy, lương cơ bản và thưởng cuối năm thôi, một năm cũng có mười lăm, mười sáu vạn rồi, thêm vào tiền thưởng nhóm mỗi tháng, nhà lầu xe hơi cách anh ấy không còn xa nữa. Anh ấy thậm chí cảm thấy đứa con này chính là đến cứu anh ấy, có lẽ từ nay về sau tất cả sẽ khác, hạnh phúc từng xa xôi, cuối cùng vẫn không hoàn toàn bỏ rơi anh ấy. Lúc anh ấy về tới nhà, Uyển Uyển đang ngồi trên ghế sofa, sắc mặt lạnh như băng. Vừa mang thai, thân hình cô ấy đã thướt tha yểu điệu như vậy, anh ấy không kiềm chế nổi ham muốn lao đến ôm cô ấy, báo tin vui cho cô ấy. ... Mời các bạn đón đọc Nếu Như Anh Yêu Em của tác giả Hiểu Nguyệt.