Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bách Hoa Tiên Tử Oai Truyền

Thể loại: Huyền huyễn, ngôn tình, dị giới, tiên hiệp, hiện đại Độ dài: 27 chương Edit: Crow Very Fun Nhất Độ Quân Hoa ngập ngừng: “Đồ điên, dám mắng nam chính của ta là cầm thú, không có tình người.” Đồ điên vẻ mặt bình thản: “Rồi sao?” Quân Hoa: “Ta viết ngay một nam chính vạn người mê” Đồ điên: “Kết quả?” Quân Hoa gào khóc: “Kết quả bọn họ liền quay sang mắng ta……” Nội dung tiêu biểu: Xuân phong nhất độ, ngược luyến tình thâm Nhân vật chính: Phong Phi Phi, Vũ Dương, Nguyên Quân, LưuHương Phối hợp diễn: Dương Phong, Liễu Diệp, Kim Long, Ngân Mị Cái khác: Nhất Độ Quân Hoa, hài hước *** Bách hoa tiên tử oai truyền thuộc thể loại tiên hiệp, ngôn tình, đô thị, dị giới, huyền huyễn, có ngược. Truyện đã hoàn nên cũng khá dễ cho độc giả tìm đọc. Nhất Độ Quân Hoa cũng là một trong những “mẹ kế” của giới ngôn tình, chưa kể đến Bách hoa tiên tử oai truyền thì kho tàng ngược của tác giả phải kể đến hai bộ truyện đình đám là Lâu chủ vô tình và Phế hậu tướng quân. Dĩ nhiên, điểm chung lớn nhất của ba tác phẩm này chính là đều ngược tơi ngược tả, khiến độc giả đau lòng khôn xiết. Tình yêu của Phong Phi Phi và Vũ Dương – một bên là tạp vật sinh ra lúc tế thần có thể phá hủy nguyên thần của Chàng, một bên Thần Tàn Phá của Ma giới. Số mệnh này sinh ra vốn dĩ là để dày vò nhau. Quá khứ nói rằng khi Thần Thủ Hộ – Nguyên Quân và Thần Tàn Phá – Vũ Dương của Thần giới và Ma giới tế luyện để phong ấn dị độ ma giới, thì đã sinh ra tạp vật, tạp vật này mọc thành cây hoa đào, tu luyện thành Bách hoa tiên tử. Vốn dĩ Bách Hoa Tiên và Phong Phi Phi là một người, mà tác giả lại đem đến một cốt truyện rắc rối chính là Bách Hoa Tiên yêu Nguyên Quân, còn tạp niệm của Bách Hoa Tiên là Phong Phi Phi lại đem lòng yêu Vũ Dương. Nỗi đau đớn giằng xé khi mà người yêu nhau lại không thể ở bên nhau. Phong Phi Phi tạp niệm của Bách Hoa Tiên vì muốn gia cố phong ấn dị độ ma giới mà chấp nhận hóa thành linh thạch, chấp nhận để Bách Hoa Tiên sống bên Vũ Dương của nàng. Nếu truyện chỉ đến đây, vậy lại thêm một tác phẩm ngược nữ chính của Nhất Độ Quân Hoa. Thế nhưng, lần này tác giả đã quay ngoắt sang một hướng khác, để Vũ Dương biết được sự thật, xông lên đỉnh núi cứu Phong Phi Phi của chàng. Vũ Dương thần là người của Ma Giới nhưng lại đem lòng yêu sâu đậm Phi Phi, chàng dành hết tất cả những gì mình có cho nàng, kể cả tính mạng để đổi lấy cho Phi Phi một đời bình an. Điều mình đau lòng nhất chính là việc Vũ Dương hồn phi phách tán, giữa đất trời này sẽ chẳng còn một Thần Tàn Phá của Ma Giới, có chăng điều duy nhất để người ta biết về chàng chính là phần mộ trước khi thành thần của Vũ Dương. Thậm chí người con gái chàng yêu thậm chí còn không có những ký ức về chàng. Tại sao đến cuối cùng, nam nhân rực rỡ như ánh mặt trời, nam nhân vạn người mê như thế lại hôi phi yên diệt. Cuối cùng, Phi Phi lấy một chàng nam phụ khác, đến cuối cùng lúc nhớ ra, thì chàng mãi mãi đã không còn ở cạnh bên nữa rồi… Cảm giác có được rồi mất đi trong truyện cứ dai dẳng mãi khiến mình đau lòng muốn ngất. Những hy vọng được nhen nhóm rồi tắt lụi vĩnh viễn, để lại một người cô đơn với những đau đớn và dằn vặt vì một người đã mãi mãi ra đi. Review truyện Bách hoa tiên tử oai truyền theo mình nghĩ là rất hợp với những bạn thích ngược, lần này ngược cả hai, không còn nam chính cầm thú tra nam. Nhưng đổi lại được anh nam chính vạn người mê thì anh lại chẳng thể viên mãn bên nữ chính được. Đọc truyện online tác phẩm này khiến mình bị tự kỷ vì ngôn tình SE một thời gian, có thể nói những tình tiết trong truyện vô cùng sắc nét, thậm chí việc những hồi ức mờ nhạt thỉnh thoảng xuất hiện trong ký ức của nữ chính cũng khiến người ta đau lòng. Đừng bỏ qua tác phẩm tuyệt vời này bạn nhé. *** Tác giả viết thế giới này ngoài Thần giới và Ma giới còn có dị độ ma giới, dị độ ma giới này có thể thôn tính cả Thần Ma, vì vậy 2 giớ luyện ra Thần Thủ Hộ – Nguyên Quân và Thần Tàn Phá – Vũ Dương. trong khi tế luyện sinh ra tạp vật. Tạp vật này có thể phá hủy cả 2 Thần, vì vậy Thần giới giấu nó xuống nhân gian, Tạp vật mọc thành cây hoa đào tu luyện thành bách hoa tiên tử- nữ chính. sau khi phong ấn dị độ ma giới, Thần Ma đường ai nấy đi. sau này Ngọc Hoàng thấy Thần Tàn Phá của Ma giới có nguy cơ uy hiếp đến Thần giới, âm thần đưa tiên đào lên Thiên giới, âm mưu hủy hoại Thần Tàn Phá. không ngờ Bách Hoa Tiên lại đem lòng yêu Thần Thủ Hộ trước, thấy nguy cơ mất người, Ngọc đế bèn đổ cho Bách Hoa Tiên tử trong lòng tạp niệm, tách chân thân và tạp niệm để chân thân trên tiên giới, tạp niệm dưới trần, đến bên thần Tàn Phá, âm thầm hại người. chân thân biến thành Đào Hoa Tiên Tử, tạp niệm biến thành Phong Phi Phi.    Thế rồi trải qua bao nhiêu chuyện hợp tan, đến khi Phi Phi và Vũ Dương thật sự yêu nhau, tình cảm sâu nặng thì thật trớ trêu phong ấn lại lung lay, nàng và Phong Phi Phi kia- tức chân thân của Bách Hoa cùng phải đi phong ấn lại. Việc phong ấn diễn ra không thuận lợi, Phi Phi nhận ra nàng pháp lực yếu ớt, mà để phong ấn được thì rốt cục linh thạch không thể, mà cần nàng- tạp vật năm xưa phải biến thành linh thạch để phong ấn. Nàng nguyện ý, mong là Phong Phi Phi- Đào Hoa tiên kia sẽ sống hạnh phúc bên Vũ Dương của nàng, đừng làm chàng phải đau lòng vì nàng ra đi. Đến khi phong ấn đã xong, nàng nằm lại trên đỉnh núi không tịch nhìn Vũ Dương và Phong Phi Phi kia cử hành hôn lễ. Cảnh hôn lễ diễn ra trong nước mắt. Mọi chuyện tưởng rằng đã kết từ đây.    Nhưng sau đó, vâng còn có sau đó, chàng Vũ Dương kia biết được sự thật, chạy đến đỉnh núi phá phong ấn để cứu người yêu. Nhưng khi phong ấn bị phá vỡ, Ma vật trong đó thoát ra đã bắt lấy khối thạch là nàng Phi Phi đây uy hiếp Vũ Dương chàng, ép chàng xuống chín tầng địa ngục chiến đấu với Ma tướng để đổi lấy nàng. Khi chàng trở về giải chú hóa ngọc cho nàng, ta tưởng rằng kết thúc đã viên mãn. Nào ngờ bà mẹ kế tác giả lại để người đọc trải qua cản giác mất rồi có lại được rồi tích tắc sau lại mất đi. Vũ Dương khóa ký ức của Phi Phi rồi ra đi. Nhiều năm sau, Lưu Hưởng – người con trai từ đầu chí cuối đều theo sau nàng và nàng Phi Phi đến thăm mộ Vũ Dương trước khi thành thân. Đến lúc này ta mới thực vỡ lẽ, chàng Vũ Dương tình sâu thăm thẳm đã chết thật rồi. Kết chuyện không chỉ nữ chính khóc mà người đọc cũng khóc theo. ” Phi Phi, Không khóc… Không khóc… Nàng nhất đinh phải hạnh phúc” nhưng kể cả không nhớ đc đoạn tình cảm trước kia nhưng lỗ hổng ký ức chắc chắn mang lại cảm giác bi thương không kể xiết. Mất đi người mình yêu đau khổ nhường nào, đặc biệt người đó lại còn vì mình mà chết. Ta đoán chắc nữ chính có sống vui vẻ chắc chắn cũng sẽ có lúc đau buồn.    Thật nghiệt ngã làm sao, Vũ Dương đau khổ khi Phi Phi hóa đá, Phi Phi cũng đau khi Vũ Dương vì cứu mình mà tìm con đường chết. Mất đi người mình thương khắc sâu trong tim mỗi người cảm giác đau đớn không thể tả được bằng lời. Khi còn nhau hãy biết trân trọng những tháng ngày hạnh phúc.    Nếu ai thích ngược, nếu ai muốn thử ngiệm cảm giác có được rồi lại mất đi, một chút hy vọng nhen nhóm rồi lại vụt tắt hãy đọc và cảm nhận. Link: http://sstruyen.com/…/bach-hoa-tien-tu-oai-truyen/10809.html    P/S1: bàn một chút về Lưu Hưởng. Ban đầu ta tưởng Lưu Hưởng là nam chính vì theo ám nữ chính suốt, trong lời nói lại cảm thấy có chút ý tứ tình cảm. sau mới biết chàng chỉ là nam phụ, mà nam phụ diễn tròn vai nhất, đến cuối vẫn theo bảo vệ nữ chính, thật tiếc rằng nữ chính chưa bao giờ quay đầu nhìn lại tình cảm của chàng, mà nữ chính như đc trời định sắp xếp cho 2 con người kia ( nữ chính bị tách đôi thành chân thân và tạp niệm, mỗi người yêu 1 thần). Dù vậy vẫn một lòng bảo vệ nàng suốt đời.ta thấy nghiệt ngã cho chàng, nhưng là chàng đã chọn thì chấp nhận thôi.    P/S2: nữ chính hơi bị yếu, toàn dựa vào nam chính, nhưng mà nàng không yếu mà tự dựa vào mình được thì đã chẳng có đoạn tình duyên đẹp đẽ mà đau lòng này. Âu cũng là do bàn tay tác giả sắp xếp, thế mới gọi là tài tình.    Lại nói đến tác giả, phần văn án tác giả đã nói, trước mọi người hay mắng nam chính của ta là cầm thú, ta liền viết ra nam chính van người mê, kết quả là ta bị mọi người quay sang mắng. vâng mẹ kế cho chàngcầm thú sống đến cuối truyện, còn chàng vạn người mê thì cuối cùng lại chết, mọi người mắng cũng phải thôi…    P/S3: mọi người ai ai đọc cũng kêu truyện khó hiểu nên ta tóm tắt lại. trong lúc thi cử sát mông thế này, ta lại đi đọc truyện, viết review quả là ta tự phục mình sát đất. lần này thi chắc lại phát mệt thôi.    Tớ tưởng tượng tranh minh họa sẽ là một cây đào cô độc giữa thung lũng với góc nhìn từ trên cao xuống vì có đoạn Vũ Dương miêu tả nàng khi biến thành cây đào sẽ để cánh hoa rụng đầy dưới tàng cây, tuy không thật sự là nữ chính nh ta thấy hình ảnh hày là phù hợp nhất để miêu tả cảm giác đau thương của truyện. tiếc là tớ không vẽ đẹp, đi tìm tranh đẹp như mò kim đáy bể. *** Trên thế giới này, chung quy cũng có một số thứ chúng ta không nhìn thấy được nhưng vẫn âm thầm tồn tại. Người săn ma có chức trách chính là tiêu diệt những thứ tà vật không tuân thủ quy tắc. Thế nhưng người săn ma cũng phải ăn cơm, mà Minh Bộ chân chính lại ít, vì lẽ đó Thần giới liền tạo dựng riêng một tổ chức ——Hiệp Hội Săn Ma. Khụ, được rồi, nói theo cách phổ thông, thì chính là thợ săn tiền thưởng. Ta tên Phong Phi Phi, là một pháp sư. Hiện nay đang làm việc tại Hiệp Hội Săn Ma. Pháp sư khi công kích gần thì một đòn cũng không đỡ nổi, vì lẽ đó ta và toàn bộ các pháp sư đều nuôi một cục cưng chiến sĩ. Bình thường khi mua được một bộ thi thể, thi triển phép thuật, lại dùng máu của chính mình làm đường dẫn để cho nó sinh mệnh. Như vậy cục cưng cùng chủ nhân sẽ cùng chung sinh mệnh, chủ nhân sau khi chết, linh khí biến mất, nó cũng sẽ vong theo. Người trong ngành gọi chúng nó là Tùy Hành Thi . Ta đi trên phố trong đêm tối, ánh đèn đường mờ nhạt đem bóng ta kéo dài tà tà trên mặt đất, nhìn khuôn mặt đang dại ra cùng với cách cử động cứng nhắc của Tùy Hành Thi ở phía sau, thở dài thật sâu, ở trong lòng ác độc chửi bới Minh Bộ Lưu Hương bảy bảy bốn mươi chín lần. Đột nhiên, trong bầu trời đêm âm thanh tay áo lay động theo chiều gió truyền đến , lão tử kinh hãi đến mức mặt mày biến sắc, vừa muốn xoay người lại, một thanh tiêu hồn kiếm phá không bay đến, Tùy Hành Thi của ta thành hình còn chưa đủ ba ngày cứ như vậy liền tiêu tùng. Lưu Hương thu hồi kiếm, vẻ mặt trêu tức nhìn ta. Ta thu lại móng vuốt, liều mạng nhịn xuống mong muốn đi lên cào nát gương mặt xinh đẹp hăng hái của hắn . Người trước mặt cười khẽ một tiếng, liền biến mất không thấy tăm hơi. Ta vịn tay lên trụ màu trắng ngà của đèn đường, chỉ muốn lớn tiếng khóc rống. Thứ tư,đây là lần thứ tư của năm nay rồi. Mùa xuân năm nay, chính là một cái mùa phi thường bất hạnh, một cái Tùy Hành Thi theo ta mười tám năm, lực công kích đã đạt đến chiến sĩ cấp 28 —— tự nhiên, ở khu vực ngoại thành trong lúc đang nhìn thôn nữ tắm bị Minh Bộ Lưu Hương bổ một đao, từ đó trở đi, năm tháng bi thảm của ta liền bắt đầu. Một năm này, ta trước sau có tổng cộng bốn cái Tùy Hành Thi, đều cho Lưu Hương ăn sạch. Đáng giận chính là ta có đầy bụng oán khí, nhưng lại không làm gì được vì lo ngại cường quyền —— trớ trêu, Minh giới cấp cao Minh Bộ nha, ta tự thấy bản thân không có đủ dũng khí để cùng hắn đối nghịch. Liền cắn răng, nuốt xuống bụng, ô ô. . . . Sáng sớm nhận được MSM của Lão Thường, cách một cái máy tính cũng có thể tưởng tượng đến cái bản mặt hớn hở đầy kích động của hắn “Phi Phi, Nơi này của Thường ca có hàng mới, cực phẩm nha.” . Ta thất vọng nhìn , cho dù tốt thì cũng có ích lợi gì, ngươi cho rằng lớn lên có bộ dạng đẹp thì có thể khiến cho Lưu Hương không giết ngươi sao? Lão Thường không có phát hiện tinh thần ta sa sút, liền gửi đến chỗ ta mấy hình ảnh cực rõ nét. Say này khi hồi tưởng lại ta vẫn nghĩ, nếu như không có mấy cái hình ảnh này, có thể việc đấy sẽ không xảy ra . Nhưng là vào thời điểm đầu tiên ta nhận ra, ta ý thức được trên thế gian này có chút chuyện, nhất định phải phát sinh, tuyệt đối không có cách nào thay đổi. Mời các bạn đón đọc Bách Hoa Tiên Tử Oai Truyền của tác giả Nhất Độ Quân Hoa.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tinh Môn
Giới thiệu: Truyền thuyết, ở đằng kia cổ xưa tinh không thâm xử, đứng lặng lấy một đạo máu và lửa xâm nhuộm Hồng sắc chi môn. Truyền kỳ cùng thần thoại, hắc ám cùng quang minh, vô tận truyền thuyết đều tại đây cổ xưa môn hộ giữa dòng chảy. Quan sát Tinh môn, nhiệt huyết chiếu rọi thiên địa, Hắc Ám cuối cùng sẽ rời đi! Review: Sau khi kết thúc siêu phẩm Vạn Tộc Chi Kiếp, chưa đầy ba tháng sau Lão Ưng đã lại cho ra mắt tác phẩm mới, vẫn mang danh “đô thị” như mọi lần nhưng ruột lại là một thế giới hoàn toàn khác biệt. Tinh Môn lấy bối cảnh tại Ngân Thành vào năm 1730, thời đại này có đầy đủ các loại công nghệ như ô tô, internet,… nhưng đồng thời cũng tồn tại siêu năng giả. Nhân vật chính Lý Hạo là một thanh niên 20 tuổi đầy hoài bão và là học trò cưng của giáo sư Viên Thạc tại Ngân Thành cổ viện. Vào một đêm mưa giông rả rích, người bạn thân từ nhỏ Trương Viễn đột nhiên bốc cháy trong phòng ký túc xá, sau đó cố sức chạy qua phòng Lý Hạo báo cho hắn mau mau chạy trốn, cuối cùng bị cháy đen mà chết. Sau đêm đó, Lý Hạo bỏ học giữa chừng, trở thành nhân viên quản lý hồ sơ vụ án trong Tuần Kiểm ti, tương tự như đồn cảnh sát ấy. Mục đích của Lý Hạo là muốn tìm ra nguyên nhân cái chết của người bạn Trương Viễn, đồng thời tự cứu lấy mình, bởi vì đêm đó hắn đã nhìn thấy hung thủ giết chết Trương Viễn chính là… hồng ảnh, một thế lực cực kỳ nguy hiểm và kỳ bí! Sau một năm thu thập dữ liệu và phân tích, Lý Hạo phát hiện ra ngoài Trương Viễn còn có sáu người khác cũng bị hồng ảnh giết hại, mà con mồi tiếp theo của đám hồng ảnh chính là Lý Hạo hắn. “Lý gia kiếm, Trương gia đao, Triệu gia quyền, Lưu gia chân…” Hoá ra đám hồng ảnh này đang săn tìm bảo vật gia truyền của những dòng họ trên, mà kiếm của Lý gia chính là bảo vật cuối cùng bọn chúng muốn. Sau khi điều tra ra việc này, Lý Hạo mới biết mặt dây chuyền ngọc hình cây kiếm mình đeo trên cổ từ nhỏ đến lớn lại là một bảo vật vô giá. Kể từ đó, con đường tu luyện mới lạ của hắn bắt đầu, nhưng hắn cũng biết, ngày chết của mình đang cận kề! Một trong những ưu điểm sáng giá nhất của Lão Ưng Cật Tiểu Kê chính là khả năng sáng tạo phi phàm, trong mỗi bộ truyện top 1 Qidian của mình, Lão Ưng đều tạo ra một bối cảnh đặc sắc cùng thể chế tu luyện không đụng hàng. Như trong Tinh Môn, muốn bước chân vào lĩnh vực siêu năng lực có thể thông qua hai cách: Một là trời sinh siêu phàm, được gọi là Thiên Quyến Thần Sư; Hai là đánh giết siêu năng giả để hút siêu năng lực vào cơ thể, được gọi là Tinh Quang Sư. Dù dùng cách nào thì bản thân người đó cũng là siêu năng giả! Khác với người anh em Tô Vũ trong Vạn Tộc Chi Kiếp, Lý Hạo trong Tinh Môn không thông minh toan tính bằng, cũng không thiên tài bằng, nhưng hắn lại là người rất chính nghĩa. Chính vì thế, hắn quyết định gia nhập đội chấp pháp, trở thành mồi nhử để săn giết siêu năng giả ác ma. Vì tuổi đời còn quá trẻ, Lý Hạo cũng sẽ phạm sai lầm, có những sai lầm phải trả giá bằng máu và nước mắt, nhưng hắn vẫn đủ kiên cường đứng lên tiếp tục chiến đấu, bởi vì sau tất cả, điều duy nhất còn lại trong Lý Hạo chính là “chính nghĩa”. Giọng văn của Lão Ưng vẫn luôn hài hước như thế, đồng thời cũng chôn giấu rất nhiều plot twist nên các bạn đừng quên đội mũ bảo hiểm khi đọc, thiện hay ác suy cho cùng cũng là từ góc độ nhìn của mỗi người mà thôi. -------------- Review : GIANG THƯỢNG NGUYỆT MINH *** Kể từ khi vào Vip-Qidian, Lão Ưng Cật Tiểu Kê liền mỗi ngày 3 chương, mỗi ngày gần 3 vạn chữ, tương đương ~10 chương của tác giả khác. Tốc độ viết cỡ này, hiện tại đúng là khủng bố. Tinh Môn, có lẽ ban đầu một số đạo hữu lầm tưởng đó là truyện Đô Thị. Nhưng không, bối cảnh đô thị ban đầu chỉ là dẫn nhập câu chuyện ở Dị Giới mà thôi, chân chính đây lại là một bộ Huyền Huyền, có hệ thống tu luyện, có cảnh giới. Hiện tại theo mạch truyện, đang có 2 hướng tu luyện là Võ sư và Siêu năng. Lão Ưng cũng quá giỏi quay xe, lúc thì Siêu năng là nhất, Võ sư là đường cụt. Lúc lại quay ngược Võ sư mới là chân chính cường hãn đại đạo, Siêu năng là khiếm khuyết. Đến cuối cùng thế nào là mạnh mẽ? Nhân vật chính Lý Hạo, truyền chân cuối cùng của Bát Đại gia tộc. Trong huyết mạch thức tỉnh có phần lờ mờ ký ức: Một kiếm kia "Đoạn Thiên, đoạn Địa, đoạn địch, đoạn ta" không gì không phá. Đến cuối cùng, đó là cảnh giới gì đây? Đặc biệt lão Ưng từ sau thành công của bộ Vạn Tộc Chi Kiếp, hiện vẫn giữ phong độ thậm chí lên tay, mô tả chiến đấu vô cùng hấp dẫn. Những chương mới nhất trong tràng chiến sinh tử, vô cùng cuốn hút, mời các bạn cùng theo dõi! *** Ngân Thành. Tuần Kiểm Ti (phủ, cơ quan tuần kiểm). Thanh niên Lý Hạo với dáng người hơi thon gầy, vành mắt hơi thâm đen, giống như cả tối hôm qua chưa ngủ. Mặc đồng phục cấp ba (tam phẩm, số càng lớn chức càng nhỏ) của phủ Tuần Kiểm, Lý Hạo bước vào khu làm việc của Tuần Kiểm Ti. Là một người mới gia nhập gần một năm rưỡi, Lý Hạo tại đây trải nghiệm chưa nhiều, bình thường đều đến sớm hơn một chút để quét dọn vệ sinh sơ qua khu làm việc, rồi nấu nước trong bình (ấm nước), đợi những đồng nghiệp khác đến. Nhưng hôm nay Lý Hạo đến trễ hơn một chút so với bình thường, lúc này có không ít người đã đến khu làm việc. Thấy Lý Hạo vào cửa, ngay bàn làm việc cạnh cửa, một bác gái trung niên mặc đồng phục với vẻ mặt nhiệt tình, kèm theo một ít ý trêu chọc nói: "Tiểu Hạo, hôm nay đã tới trễ, mắt cũng có quầng thâm, không lẽ tối hôm qua đi vui vẻ phóng túng quá mức?" Lý Hạo cười đơn thuần, vội vàng khoát tay: "Du tỷ, cũng chớ nói lung tung, ta còn chưa có bạn gái, nói vậy về sau không ai chịu gả cho ta!" "Ha ha ha, cái đứa nhỏ này, ở đây suốt một năm rồi, có bao nhiêu lời nói trêu đều đối đáp không ngừng." Bác gái trung niên giống như rất thích trêu ghẹo Lý Hạo. Nhìn ánh mắt Lý Hạo, cũng có chút không giống người bình thường, cười cởi mở một hồi, bỗng nhiên lại nói: "Tiểu Hạo, bình thường một người không có thời gian nấu cơm, ăn bên ngoài không sạch sẽ, hay là đến nhà bác ăn." Lý Hạo tươi cười, nhưng vẫn từ chối, "Du tỷ, cũng không muốn làm phiền người." Du tỷ còn chưa đáp lời, cách đó không xa, một người đàn ông trung niên cười nhạo lên, nói xen vào: "Tiểu Hạo, Du tỷ của ngươi là mời ngươi đi ăn cơm sao? Là mời ngươi tới nhà làm con rể, không còn ý gì khác đâu!" "Ha ha ha!" Khu làm việc lập tức vang lên một hồi cười vang. Du tỷ bị vạch trần mục đích, cũng không xấu hổ, mở to hai mắt nhìn, đanh đá mắng: "Lão nương cam tâm tình nguyện! Tiểu Hạo rất tốt, nhân phẩm và trí óc tốt, tướng mạo cũng tốt, rất xứng làm con rể ta, ta nằm mơ nghĩ đến việc này cũng có thể vui cười tỉnh cả ngủ!" Lời này vừa nói, mọi người cười thì vẫn cười, nhưng cũng không ít người gật đầu tỏ vẻ đồng ý. Tiểu tử Lý Hạo này, cũng không ít người rất xem trọng đấy. Người đàn ông trung niên nói tiếp, dù bị mắng cũng không thèm để ý, ngược lại có chút tiếc nuối nói: "Tiểu Hạo đúng là không tệ, nhưng mà có chút ít đáng tiếc!" Đáng tiếc cái gì? Lời này vừa nói, những người khác cũng đều biểu lộ biểu cảm tán đồng. Ngược lại bản thân Lý Hạo lại không quá để ý, dáng tươi cười sáng lạn, "Chu ca, do tự ta chọn mà, có cái gì để tiếc nuối hay sao?" Người đàn ông họ Chu thở dài: "Không thể nói như vậy, tiểu Hạo, ở Tuần Kiểm Ti đúng là không tệ, ngươi mới nửa năm đã thăng lên chính thức, bây giờ là Tuần Kiểm cấp ba, đối với người khác mà nói cũng tốt lắm rồi. Nhưng nếu ngươi không nghỉ học ở cổ viện Ngân Thành, đợi đến lúc tốt nghiệp, ngươi vẫn lựa chọn muốn vào Tuần Kiểm Ti, thì khi đó vị trí thấp nhất cũng đã là Tuần Kiểm cấp một!" Lời này vừa nói, mọi người cũng đều muốn lên tiếng. Sau lưng Lý Hạo, cô gái trẻ Trần Na nhanh chóng nói tiếp: "Đúng đấy, Lý Hạo, đang yên lành bỏ học sớm làm cái gì? Ngươi xem chúng ta đây, muốn thi vào cổ viện Ngân Thành cũng không có cơ hội, ngươi thì chỉ còn chưa tới hai năm thì có thể tốt nghiệp. Những người ở đây từ Tuần Kiểm cấp ba cố gắng lên nhất phẩm, dù là thuận lợi, nếu không trên năm năm đều không có cơ hội, mà nếu không thuận lợi, cố gắng đến cùng cả đời mong có thể lên cũng không tệ rồi!" Trong lời nói mang theo một ít hâm mộ, hâm mộ chính là việc tốt nghiệp cổ viện Ngân Thành. Cũng có chút đáng tiếc, chính là Lý Hạo còn chưa đến hai năm có thể tốt nghiệp, bỗng nhiên bỏ học sớm, lựa chọn gia nhập Tuần Kiểm Ti. Lý Hạo vào Tuần Kiểm Ti, cục trưởng Tuần Kiểm Ti Ngân Thành cũng tới hỏi qua, thậm chí còn khuyên Lý Hạo trở về tiếp tục học, thật sự muốn vào thì chờ tốt nghiệp rồi lại đăng ký. Đáng tiếc, Lý Hạo mặc dù hiểu lễ phép và có tiếp thu, nhưng rốt cuộc việc này vẫn kiên quyết, không đồng ý trở về học tiếp. Thậm chí Trần Na còn biết rõ, lão sư tại cổ viện Ngân Thành của Lý Hạo, cũng đã khuyên không nên nghỉ học, vì hắn rất có tiền đồ. Nghe mọi người thảo luận chuyện của mình, Lý Hạo vẻ mặt tươi cười như cũ. Đi đến góc vắng, bắt đầu nấu nước, một bên bận rộn, vừa cười đáp lại: "Từ Tuần Kiểm cấp ba bắt đầu đi lên, chẳng phải rất tốt sao? Hơn nữa, nếu thật sự tốt nghiệp cổ viện Ngân Thành rồi mới vào đây, thì chẳng phải là biết được các vị đại ca đại tỷ muộn hai năm sao? Vậy cũng rất đáng tiếc." "Ha ha ha, nói cũng đúng!" Lập tức mọi người cười to, nghe lời này rất thoải mái. Miệng Lý Hạo rất ngọt, tuy tuổi tác còn nhỏ, năm nay vừa tròn hai mươi, tại Tuần Kiểm Ti coi như là người nhỏ nhất, nhưng lại là người có tài, nghe hắn nói nịnh, mọi người đều vui thích. Sáng sớm hôm đấy, khu làm việc phủ Tuần Kiểm tràn đầy tiếng nói cười. Đối với việc Lý Hạo bỏ học ở cổ viện, mọi người cũng không có tiếp tục nhiều lời, cũng vì Lý Hạo không quá để ý, nếu không tất cả mọi người sẽ không đề cập, dù sao bỏ học từ cổ viện, đúng là một tiếc nuối lớn trong đời. Vì sao lúc đó Lý Hạo lựa chọn như vậy, mọi người cũng không tiện hỏi nhiều. Dựa theo lời Lý Hạo nói, vì học phí cổ viện rất cao, rất tốn kém mà hắn thì không có tiền. Thế nhưng mà, với tư cách học sinh cổ viện, không đủ học phí, là nguyên nhân thật sao? Khi mấy vị lãnh đạo phủ Tuần Kiểm đến thì thanh âm cười vui dần dần ngừng lại. Tuần Kiểm Ti là cơ quan tổng bộ chấp pháp của Ngân Thành. Ngoại trừ tổng bộ, Tuần Kiểm Ti tại Ngân Thành còn có các phân bộ khác khắp nơi. Mà ở tổng bộ cũng có nhiều nghành, Lý Hạo làm ở phòng Cơ Yếu, chịu trách nhiệm sắp xếp hồ sơ vụ án, kiểm tra lại các bản án cũ, những vấn đề phúc thẩm chưa tra được, xem xét lại rồi ghi chép những điều cốt yếu. . . Phòng Cơ Yếu cũng không phải là cơ quan trực tiếp, rất ít tham dự việc chấp pháp bên ngoài. Đương nhiên, nếu là những nghành khác chưa đủ người, cũng sẽ tạm thời điều bọn Lý Hạo sang hỗ trợ, cơ bản mà nói cũng là công việc văn phòng. . . . Khi mấy vị lãnh đạo đến, mọi người lại bắt đầu một ngày làm việc bận rộn. Lý Hạo không có văn phòng riêng, dù là Tuần Kiểm cấp một nhận chức được một năm cũng chưa có được. Du tỷ, Chu ca mấy vị kia chỉ là Tuần Kiểm cấp hai, bọn họ cũng không có tư cách. Bàn làm việc của Lý Hạo gần khu vệ sinh, tuy không có quá nhiều mùi hương khác thường, chẳng qua là người đến người đi, có chút ồn ào, những lão có tuổi đều không thích chỗ này. Lý Hạo làm cùng chỗ với Trần Na, bàn làm việc của hai người đối diện trong cùng văn phòng. Trần Na cũng chỉ đến sớm hơn Lý Hạo nửa năm, coi như cũng là người mới, hai người trải nghiệm cũng chưa nhiều. Bất quá rất nhanh Tuần Kiểm Ti lại tuyển thêm người mới, sau đó họ sẽ thoát danh người mới, xem như có chút lịch duyệt hơn. Lý Hạo đang cúi đầu tra cứu một ít hồ sơ, bàn đối diện truyền đến một hồi thanh âm nhẹ vang lên, Lý Hạo ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy Trần Na gõ nhẹ nhàng lên mặt bàn, thấy Lý Hạo nhìn đến, dáng tươi cười, nói nhỏ: "Lý Hạo, sắp tới Tuần Kiểm Ti có một nhiệm vụ làm bên ngoài, có thể đi ra ngoài một tháng, có muốn xin đi hay không? Chúng ta cùng một chỗ, đi ra ngoài chơi một tháng, nhiệm vụ rất nhẹ nhàng." Lý Hạo hơi ngẩn ra, suy nghĩ một chút, rất nhanh lắc đầu nói: "Không đi, đi ra ngoài cũng không có gì hay ho, hơn nữa. . . Cũng không hẳn an toàn." "Rất an toàn!" Trần Na có chút buồn bực, "Chính là liên quan cổ viện Ngân Thành. . ." Nói đến đây, nàng hơi ngẩn ra, nghĩ tới điều gì, lại nhìn Lý Hạo, có chút hiểu ra, có chút áy náy nói: "A, thiếu chút nữa đã quên việc này rồi! Là ngươi không muốn gặp bạn học ngày xưa cùng lão sư đúng không? Lần này dẫn theo người đi khảo sát hình như chính là lão sư Viên Thạc. . ." Nàng thầm mắng một tiếng, bản thân rõ ràng đã quên việc này. Viên Thạc, không phải là lão sư lúc trước của Lý Hạo tại cổ viện sao? Nghe nói vị lão sư này rất coi trọng Lý Hạo, bởi vì Lý Hạo không nghe khuyên bảo, nghe nói có một lần muốn đánh Lý Hạo, tại cổ viện Ngân Thành gây ra phong ba không nhỏ, cũng làm cho không ít học sinh cổ viện mắng Lý Hạo không biết điều. Viên Thạc là ai? Đây chính là một trong mấy vị đại lão sư đứng đầu, bao nhiêu đệ tử khát vọng bái Viên Thạc làm lão sư, kết quả Lý Hạo làm người ta chướng mắt. Lý Hạo cười cười, cũng không có phản bác. Không muốn gặp sao? Thế thì không đến mức đó. Bên ngoài đồn thổi, trên thực tế không đến độ như vậy, Viên lão sư chẳng qua là đối với lựa chọn của mình cảm thấy tiếc nuối mà thôi, vài ngày trước Lý Hạo vẫn đến nhà lão sư bái phỏng qua, cùng ăn cơm tối, lại có người ngoài nói gặp mặt liền đánh bản thân, đồn thổi quá lên như vậy. Đương nhiên, có một số việc cũng không cần phải đi giải thích, bên ngoài đồn đại như thế nào, vậy cứ theo tâm ý của bọn họ cũng tốt, càng giải thích càng thêm phiền toái. "Viên lão sư dẫn đoàn. . ." Trong lòng mặc niệm một tiếng, Viên lão sư là một trong những vị đại lão đứng đầu, dẫn theo người đi ra ngoài mà nói, bảo an chắc có lẽ không quá kém, thêm Tuần Kiểm Ti cũng tốt, nhưng cũng có những cơ quan khác, đều cùng đề phòng cẩn mật. Bản thân ngược lại cũng không cần lo lắng cái gì, huống chi, Tuần Kiểm Ti tham dự trong đó, đại khái là phụ họa, chính thức chịu trách nhiệm bảo an cho Viên lão sư, chỉ sợ không phải những nhân sự nhỏ nhoi của Tuần Kiểm Ti, là mình đã qua một năm nay mơ hồ có nghe thấy là người của Tuần Dạ Nhân. Tuần Dạ Nhân, cũng là cơ quan chấp pháp như Tuần Kiểm Ti. Mời các bạn đón đọc Tinh Môn của tác giả Lão Ưng Cật Tiểu Kê.
Lâm Thị Vinh Hoa
Có thần tiên cùng Lâm Thanh Uyển nói, "Ngươi đem mệnh không lâu hĩ."Vì thế Lâm Thanh Uyển đáp ứng đến dị thế cho hắn làm công, thế thân hắn tảo yêu muội muội, nuôi nấng chiếu cố hắn nữ nhi, thần tiên thân thể mất đi, vì thế dòng họ, cừu gia đều tìm tới cửa đến, hoặc trở thành chướng ngại vật, lại trở thành đạp chân thạch.Đây là một cái tiểu cô cô dưỡng chất nữ nỗ lực vinh hoa phú quý chuyện xưa. Văn án cũ: Mỗ thiên, có người cười nhạo lâm ngọc tân, nói nàng huyện chủ chi vị là dùng tiền mua tới, lâm ngọc tân về nhà tìm tiểu cô cáo trạng. Lâm thanh uyển ôn nhu đối nàng nói, “Này đó toan lời nói nghe xong chính mình trong lòng nhạc một nhạc là đến nơi, không cần hướng trong lòng đi.” Xoay người lại giết đến thư viện, “Nghe nói có người cũng tưởng cấp nhà mình tỷ muội mua cái huyện chủ đương? Mỗ tuy bất tài, ở trước mặt bệ hạ còn có thể nói thượng hai câu lời nói, có ai nguyện ý vứt bỏ gia tài cấp trong nhà cô cô tỷ muội mua huyện chủ chỉ lo tới tìm mỗ, mỗ nhất định thành toàn.” Chúng thư sinh im tiếng. Tác giả tự định nghĩa nhãn Bênh vực người mình; Chính kịch; Xuyên qua *** Review bởi: Phương Trang - fb/hoinhieuchu -----    Nội dung tác phẩm: Truyện xoay quanh quá trình bảo vệ và phát triển sự nghiệp của nữ chính Lâm Thanh Uyển khi nhận nhiệm vụ từ Lâm Giang – 1 thượng tiên trên trời hạ phàm lịch kiếp, tuy nhiên do nguyên nhân chưa rõ mà bị nguyền rủa, mỗi đời lịch kiếp đều tráng niên chết sớm. Đến kiếp này, ông lại tiếp tục phải chết sớm, để lại đứa con gái Lâm Ngọc Tân chưa tròn 10 tuổi cùng với cả gia sản phú quý thì nhiều mà nguy hiểm cũng không ít. Tuy nhiên do kiếp này là kiếp cuối cùng trong quá trình lịch kiếp, nên ông được 1 vị tiên khác tên là Bạch Ông tìm đến để dẫn dắt về trời. Do không cam tâm để lại đứa con thơ bé cùng gia tài kết sù với một đám thân thích huyết thống lỏng lẻo lòng lang dạ sói, ông đã mượn một chiếc gương có khả năng suy đoán kết quả để tìm ra một con đường tốt nhất dành cho con gái ông. Lần lượt ba lần diễn suy kết quả đều là con gái ông phải chết sớm, ông đành nhờ Bạch Ông bấm quẻ tìm ra sinh lộ duy nhất, đó chính là nữ chính Lâm Thanh Uyển đến từ dị thế. Nữ chính ở thế giới của mình bị đột tử, để lại ông nội ung thư bao tử ngày ngày bị cơn đau hành hạ, quyết định đi đến nơi dị thế với nhiệm vụ được đưa ra là bảo vệ, duy trì và xây dựng một con đường vô ưu cho tương lai Lâm Ngọc Tân, hoàn thành nhiệm vụ, cô sẽ được trở về thế giới cũ tục mệnh, cũng như được Lâm Giang hứa hẹn sẽ trị bệnh cho ông nội cô. Cô nhập vào xác của em gái Lâm Giang, người con gái đã quyết tâm chấm dứt lẽ sống khi biết tin vị hôn phu của mình bị hại chết. Để hoàn thành tâm nguyện, trước khi chết, em gái của Lâm Giang đã gả cho vị hôn phu đã mất của mình, rồi sau đó trở về nhà mẹ đẻ, trở thành Cô nãi nãi trong tộc, cắt ly hoàn toàn với bên nhà chồng. Từ đây thì đến lượt nữ chính lên sàn, chỉ với 6 tháng trước khi chết, Lâm Giang đã truyền tải những kinh nghiệm, kiến thức, quan hệ ngoại giao của mình cho cô.    Đánh giá cá nhân: Lần đầu tiên đọc truyện của tác giả Úc Vũ Trúc, nhưng chỉ mới coi ½ truyện mà mình đã chạy đi kiếm ngay những bộ khác của tác giả. Ngay lập tức mình liền xếp Úc Vũ Trúc vào top những tác giả ngôn tình xuất sắc nhất trong lòng mình. Văn phong mạch lạc, diễn biến hợp lý, kết hợp những kinh nghiệm rất thực tế. Tác giả đã xây dựng rất thành công một hệ thống nhân vật đặc sắc cũng như nội dung thú vị khiến cho bộ truyện hơn 500 chương không hề nhàm chán. Do độ dài của truyện, nên tổng thể truyện có thể chia thành nhiều giai đoạn, từ gia đấu, cung đấu, đến quốc đấu. Về nữ chính Lâm Thanh Uyển, cô cũng là một trong những thể loại nữ chính mình thích nhất: thông minh, giỏi giang, có cá tính, nhẹ nhàng, đi một bước tính trước 10 bước, có thể nói tài sắc vẹn toàn chính là nói về người như nữ chính. Tuy tác giả có hơi buff nữ chính, nhưng do đây là truyện sảng văn, nên mình vẫn cảm thấy rất hợp lý. Bản thân nữ chính là một người rất thông minh, có nguyên tắc, có ranh giới, cô dùng tài đức phổ độ chúng sinh. Một trong những câu nói mình rất tâm đắc và cũng rất phù hợp để miêu tả tính cách nữ chính: “Có những chuyện nếu như lợi cho người mà không hại mình thì việc gì lại không làm?” Bởi vì truyện là thể loại không có couple, nói nôm na là không có tuyến tình cảm nên thường mình chỉ coi nội dung truyện và quyết định đứng thuyền của cặp đôi nào. Truyện này là truyện đầu tiên của thể loại này mà mình xem, do hơi ngại vấn đề không có tình cảm nhưng do thấy nhiều người khen hay quá nên quyết định nhảy hố, cuối cùng cảm thấy may mắn vì không vì thể loại này mà e ngại. Chàng trai duy nhất xứng đáng với nữ chính trong lòng mình là Dịch Hàn – đội trưởng đội hộ vệ, cũng là người duy nhất nhận ra nữ chính đến từ thế giới khác. Chàng ít lời, giỏi võ, cũng không kém phần thông minh, quan trọng nhất là luôn nghe theo nữ chính phân công nhiệm vụ, dù không hiểu dụng ý là gì cũng vẫn sẽ lẳng lặng hoàn thành, cùng bên cạnh nàng lúc ốm đau hoạn nạn. P/s: May mắn rất lớn là tác giả đang viết một bộ tên “Lâm gia có nữ từ dị thế trở về” với bắt đầu câu chuyện từ lúc Lâm Thanh Uyển hoàn thành nhiệm vụ trở về hiện đại, được Lâm Giang tặng cho một bộ công pháp tu tiên, và gặp được kiếp sau của Dịch Hàn, lại còn là đối tượng xem mắt nữa, nên khả năng cao đây là cặp đôi chính của bộ này, bạn nào quyết định nhảy hố Lâm thị vinh hoa thì cứ xem như đây là tiền truyện cho bộ sắp tới có tuyến tình cảm của nam nữ chính nhé. Mời các bạn đón đọc Lâm Thị Vinh Hoa của tác giả Ức Vũ Trúc.
Bán Kiếp Tiểu Tiên
Mấy ngày nay ở Tống gia từ phủ trên đến làng dưới đều đồn đại rằng trong nhà đó có ma, mời bao vị pháp sư về cùng không hiệu quả, chủ tớ đều ăn ngủ không yên, có người còn tường tận thấy nữa. Đâu có ai biết rằng cái bóng trắng đang sợ đó là của Tề Hoan - NPC trong truyện Bán Kiếp Tiểu Tiên Nàng cứ nhiên xuyên qua đến chốn này, ngay trong cái nhà kho chứa củi cũ kỹ, quần áo cũng không có, chỉ có tấm khăn trắng phủ lên. Số nàng cùng thật lắm long đong, nhưng may vận phước lại được một lão đạo sĩ cao siêu, nổi tiếng nhận làm đồ đệ, tu được đại đạo tối cao. Hơn nữa còn bắt được một con hồ ly làm sủng vật, quyến rũ ma vương làm lão công. Nàng vẫn cho rằng tu tiên không đáng sợ, chỉ sợ là không có văn hóa, con đường thành tiên dài đằng đẵng, chỉ có bản thân tự tìm được đường phù hợp mới thành công là sai, cần phải tự nỗ lực và chiếm lĩnh. Đọc truyện độc giả sẽ nghiệm ra được vài điều cũng sẽ thấy được vài thứ hữu ich, không phải tu tiên không là đủ, phải làm nhiều việc nữa. Đây là truyện xuyên không đặc sắc xen lẫn yếu tố hài hước thu hút độc giả, truyện còn đan xen các yếu tố huyền huyễn, có nửa tiên nửa người, ảo thực cuốn hút. *** Ánh mặt trời chói mắt nóng rực xuyên qua những tán cây ngô đồng thưa thớt, chiếu lên thành những điểm lốm đốm trên con đường dài lát đá màu rêu xanh ở trấn Thanh Đường, ve sầu đậu trên ngọn cây kêu đến tâm tê liệt phế, làm cho người nghe cũng cảm thấy thực bực bội. Thanh Đường là một trấn nhỏ cổ xưa, trước kia cũng không gọi là Thanh Đường. Nghe nói có vị tiên nhân đi qua nơi này, dừng chân để lại một thanh kiếm gọi là Thanh Đường bảo kiếm, cho nên trấn nhỏ này mới vì thế mà thay tên. Sau giờ Ngọ, vốn là khí trời nóng bức làm cho người ta chịu không nổi đột nhiên biến sắc, mây đen cuồn cuộn kéo đến che kín bầu trời, một lúc sau sấm sét vang đội, mưa to trút xuống, đem toàn bộ nóng nực giội tắt. Vốn một phiên chợ nhỏ huyên náo ồn ào, cũng bởi vì mưa to mà dừng lại, rất nhiều tiểu thương không kịp chạy về nhà đều trú ở quàn trà bên đường, tốp năm tụm ba thành từng đám, nói chuyện Trương gia, tán dóc Lý gia. “Lý thẩm, thẩm nghe nói gì chưa, Tống gia ở phía đông trấn có ma quỷ lộng hành đó!” Đại nương nhà Tề gia nhỏ giọng nói với một phụ nhân hơn năm mươi tuổi mang khăn thêu hoa bên cạnh. “Thật hay giả vậy?” Phụ nhân gọi là Lý thẩm kia lén lén lút lút liếc nhìn bốn phía, che miệng thầm thì hỏi lại. “Đương nhiên là thật rồi, thẩm không thấy Tống gia mời rất nhiều đạo sĩ tiên trưởng tới trừ ma à, nhưng mà ta nghe đồn là con ma kia rất hung hãn, mấy vị đạo trưởng đó đều không có biện pháp thu phục được nó đấy.” “Ta thấy có lẽ là do Tống gia làm quá nhiều chuyện thất đức, hơn phân nửa con ma kia là Liễu nhị nương đó, chậc chậc, ngươi không tưởng tượng được đâu, nàng năm đó chết rất oan uổng. Ta thấy Tống gia lần này sợ là sẽ bị nàng náo đến tuyệt hậu đi.” Lý thẩm bĩu môi, giọng nói không khỏi có chút cao lên. “Suỵt —— mấy lời này không thể nói lung tung được đâu, nếu để người của Tống gia nghe được là không xong đó.” Đại nương Tề gia vội vàng quét mắt nhìn những người bên cạnh, phát hiện mọi người đều không có chú ý tới lời nói của các nàng, lúc này mới nói tiếp, “Nhưng mà theo ta thấy, lần này Tống gia xem ra là xui vãi lều rồi (TNN: dạ nguyên văn đó ạ ;84 ). Nếu lúc trước bọn hắn không chiếm đoạt nhà của Liễu gia người ta thì làm sao lại xảy ra chuyện này cơ chứ.” “Nghiệp chướng mà!” Hai người than thở một phen, lại thấy mưa đã dần dần nhỏ đi. Không đến nửa canh giờ, mưa to ngừng lại, mặt trời từ trong đám mây ló rạng, phiến đá bên đường bị mưa giội qua lộ ra màu nâu xanh. Các tiểu thương tốp năm tốp ba cũng đi ra khỏi quán trà, mỗi người tự tìm một phiến đá không đọng nước, đem hàng hóa mới thu hồi lại lần nữa bày ra. Chỉ chốc lát sau, toàn bộ khu chợ lại khôi phục cảnh tượng náo nhiệt vốn có, thành trấn lại bị tiếng huyên náo bao phủ. Song, lúc này trong đại viện Tống gia ở phía đông trấn, lại là một mảnh tĩnh lặng, hơn ba mươi miệng ăn lớn nhỏ của Tống gia đều uể oải ngồi trong đại sảnh, mắt Tống lão gia trên thượng vị càng hiện rõ quầng thâm rất đậm. “Lão gia à, ngài phải nhanh nghĩ biện pháp khác thôi, cứ tiếp tục như vậy toàn bộ nhà chúng ta từ trên xuống dưới đều sẽ không ngủ nổi mất.” Nhị di thái ngồi bên phải Tống lão gia, sắc mặt trắng xanh cầu xin. “Nghĩ biện pháp nghĩ biện pháp, ta còn có thể có biện pháp nào nữa chứ, đã mời bốn vị đạo trưởng rồi, còn không phải đều vô dụng sao.” Tống lão gia đập mạnh chén trà sứ thanh hoa xuống bàn, làm sao hết lần này tới lần khác lại nhằm đúng lúc này mà xảy ra chuyện quái đản như vậy cơ chứ? Lúc đầu thấy mấy hạ nhân nói nửa đêm xuất hiện bóng người ở hậu viện, Tống lão gia hết lần này tới lần khác đều không chịu tin mấy chuyện tà đạo này, tưởng là bọn hạ nhân mượn cớ làm biếng. Kết quả, nửa đêm hôm đó hắn đi nhà xí, thì thấy ở bên cạnh giếng hậu viện phía đông bắc thế nhưng có một bóng người đang đứng. Lúc ấy sắc trời quá tối, Tống lão gia cũng chỉ nhìn thấy người kia ăn mặc kín bưng, một thân áo trắng, đầu bóng loáng (trọc á), hơn nữa trong miệng còn phát ra tiếng ô ô a a. Cái này không nhìn thì thôi, vừa nhìn, Tống lão gia lập tức bị dọa cho chết khiếp. Lại nói khi Tống lão gia còn trẻ cũng là một gia chủ tâm ngoan thủ lạt (lòng dạ độc ác), phủ đệ này trước kia vốn không phải họ Tống, mà là họ Liễu. Nhưng vì Liễu gia neo người, cho nên Tống lão gia phái người đi câu dẫn khuê nữ duy nhất nhà họ Liễu – Liễu Nhị Nương, rồi sau đó thừa dịp Liễu Nhị Nương đang cùng tình nhân hẹn hò, liền mang một đám người tới bắt gian tại trận. Cô nương chưa xuất giá lại phóng túng cùng nam nhân, hơn nữa còn bị người ta nhìn thấy, chuyện này không bao lâu đã truyền khắp toàn bộ thôn trấn. Liễu lão gia nhất thời tức giận công tâm đi đời nhà ma. Mà Liễu Nhị Nương sau khi mất đi người thân duy nhất, chạy đến tìm tình nhân, mới phát hiện tình nhân đã có vợ. Cuối cùng nghe đồn Liễu Nhị Nương cạo trọc đầu vào chùa trở thành ni cô. Về sau chuyện này qua đi, Tống lão gia trả giá thấp đem toàn bộ gia sản nhà cửa Liễu gia mua lại từ trong tay quan phủ, mà tên tình nhân của Liễu Nhị Nương kia cũng trở thành quản gia Tống gia. Cho đến sau này, mọi người mới hiểu được, tất cả đều là do Tống lão gia bày bố, chẳng qua đợi đến khi mọi người hiểu ra thì đã muộn, Liễu Nhị Nương đã sớm tự sát ở trong chùa rồi. Vì thế nên khi Tống lão gia thấy cái đầu trọc kia, liền lập tức nhận định đây là Liễu Nhị Nương trở về tìm hắn báo thù. Hơn nữa từ đó trở đi, trong nhà Tống gia bắt đầu phát sinh rất nhiều chuyện kỳ quái, đầu tiên là đầu bếp Tống gia phát hiện gia súc hắn nuôi tự dưng mất tích, sau đó là kho củi không hiểu sao xảy ra hỏa hoạn, càng dọa người hơn chính là khi đại thái thái Tống gia đi vào nội đường niệm kinh, thì phát hiện những cống phẩm kia đều đã không cánh mà bay rồi. (TNN: mọi ng thử đoán xem là ai gây ra =)))))) Chuyện ma quỷ hoành hành trong nhà đem toàn bộ Tống gia trên dưới náo loạn tới trời long đất lở, bây giờ người người trong Tống gia không ai dám đi ngủ vào buổi tối, Tống lão gia cũng đi tìm vài vị đạo sĩ nghe đồn rất lợi hại tới trừ ma, thế nhưng cứ mỗi lần đạo sĩ nói trừ xong rồi, thì ngày hôm sau y như rằng lại có người trông thấy con ma kia xuất hiện bên bờ giếng. Hiện tại không người nào Tống gia dám tới gần hậu viện nửa bước, mà ngay cả hạ nhân cũng đều chạy sạch. “Cha, ngài cũng nên có chút hành động gì đi chứ, mọi người cũng không thể cứ ngồi chờ chết như vậy được, ai mà biết con ma kia lúc nào sẽ động thủ với chúng ta đây.” Đại thiếu gia Tống gia Tống Chí sắc mặt cũng không đẹp hơn chút nào. Hắn vừa nói xong, người trong đại sảnh cũng nhao nhao mở miệng, đều ý muốn Tống lão gia đưa ra quyết định. Cuối cùng Tống lão gia vỗ mạnh xuống đùi một cái, “Đúng rồi, ta làm sao lại quên mất Tiểu Xảo chứ!” “Mau mau, Tống Chí con mau đi ngựa tới Vô Lan Quan núi Thương Lan tìm cô cô của con đi.” Lúc này Tống lão gia mới nhớ tới muội muội của mình. Nhớ lại trước kia Tống gia tại Thanh Đường trấn cũng không có thế lực lớn như vậy, làm cho Tống gia nổi danh phải nhờ tới một sự kiện hồi năm mươi năm trước. Lúc ấy có một vị đạo trưởng đến Thanh Đường chấn, vị đạo trưởng này nhận nữ nhân duy nhất của Tống gia là Tống Xảo Nhi làm đồ đệ. Vì vậy, từ đó về sau, Tống gia trở thành đại gia tộc của Thanh Đường Trấn này, dù sao Tống gia cũng có người được đạo trưởng coi trọng, cái gọi là một người đắc đạo gà chó cũng thăng thiên chính là nói chỗ này đây. Tống Xảo Nhi đi lần này là hơn bốn mươi năm, trong thời gian đó nàng chỉ trở về Tống gia duy nhất một lần, lúc ấy Tống lão gia cũng đã qua tuổi năm mươi, song bộ dạng Tống Xảo Nhi lại vẫn như hai mươi tuổi, điều này khiến cho Tống lão gia càng thêm tin tưởng vào chuyện thần tiên không nghi ngờ gì nữa. Xem ra trở thành đệ tử của đạo trưởng tu tiên là có thể trường sinh bất lão rồi. Trước khi đi Tống Xảo Nhi có nói với đại ca mình, rằng nàng ở trong Vô Lan Quan núi Thương Lan tu hành. Bây giờ Tống gia xảy ra sự tình như vậy, Tống lão gia mới nhớ tới vị muội muội này. Đại thiếu gia Tống Chí nghe phụ thân nói xong nào dám trì hoãn, lập tức cưỡi ngựa hướng núi Thương Lan chạy đi. Một ngày sau Tống Chí trở về, nhưng lại không có Tống Xảo Nhi đi cùng. Tống lão gia thấy con trai về một mình, trong lòng không khỏi hồi hộp bất an. “Tống Chi, cô cô con đâu?” Tống lão gia kéo nhi tử phong trần mệt mỏi tới bên người, thấp giọng hỏi thăm. “Cha, con chưa đi tới núi Thương Lan, thì trên đường đã gặp được một vị đạo trưởng, hơn nữa con còn mang đạo trưởng đó về nhà đây này.” Tống Chí cười ha hả giải thích với Tống lão gia. “Khốn kiếp, là tên nào, sao không thấy nửa bóng người?” Tống lão gia nghe xong tưởng nhi từ đùa giỡn lừa mình, liền giơ tay cho ngay một cái tát. Bị ăn tát, Tống Chí ủy khuất nhìn phụ thân, “Đạo trưởng nói đêm nay giờ Tý hắn mới đến được…” Trải qua một phen Tống Chí ba hoa chích chòe miêu tả, Tống lão gia cuối cùng cũng tin tưởng, nhi tử thật sự mời tới một vị đạo trưởng. Lại nói lúc đó Tống Chí vốn là đang định đi núi Thương Lan, ai ngờ ban đêm hắn đi vào trong rừng, lại bỗng trông thấy một lão đạo mặc áo xanh bồng bềnh từ trên trời giáng xuống. Sau khi trông thấy lão đạo sĩ, Tống Chí cũng mặc kệ quen biết hay không, trước bổ nhào lên trên người lão đạo sĩ rồi bắt đầu gào khóc. Nghe xong một phen miêu tả bi thảm của Tống Chí, lão đạo ấy vậy mà lại quyết định cùng hắn đi một chuyến. Cho nên, Tống Chí mới không đến núi Thương Lan mà ngay tức khắc trở về. Đêm khuya, trong hậu viện Tống gia không một bóng người, gió nhẹ lướt qua cành liễu rủ bên hồ nước, cành liễu kéo lê trên mặt nước tạo thành từng gợn sóng lăn tăn. Dưới ánh trăng mờ nhạt, góc hậu viện phía đông bắc Tống gia bất thình lình có bóng một người đứng bên cạnh giếng. Nhưng nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện, người kia vậy mà lại đang —— tắm rửa! Hơn nữa nàng còn vừa tắm vừa hát, chính giọng hát kia đã dọa cho bọn Tống lão gia mất nửa cái mạng, cẩn thận nghe ra cư nhiên là, “Tôi yêu tắm rửa làn da sáng bóng oh oh oh oh úc úc úc úc ” “Aiz, nếu có sữa tắm thì tốt rồi… Không thì dùng tạm xà bông thơm cũng được.” Cầm gáo hồ lô ‘mượn’ từ trong phòng bếp, múc một gáo nước lạnh từ trong giếng dội lên người, lập tức nhẹ nhàng hít một hơi, “Nước không bị ô nhiễm dùng để tắm rửa thật là thoải mái ah~” Tắm xong, Tề Hoan thỏa mãn đem miếng vải màu trắng mang quý danh “khăn tắm” kia buộc lại trên người, âm thầm cảm thấy may mắn, thật tốt khi lúc mình xuyên qua còn đang trên giường lớn trong nhà. Tề Hoan, 23 tuổi, trước khi xuyên qua chức vụ của nàng là trạch nữ. Lý tưởng lớn nhất cuộc đời là có thể suốt đời nằm trên giường, hơn nữa có tiền có đồ ăn, cho nên một khắc xuyên không kia, nàng đang trên giường. May mắn là ở trên giường, cho nên nàng mới có thể có ‘tấm màn che’ lớn như vậy. Mà ngay cả Tề Hoan cũng rất kỳ quái, vì cái gì khi mình xuyên qua lại mất hết quần áo rồi, điều này thật là khó hiểu. Thế nhưng cả tóc và lông mi cũng bị mất thì hơi quá đáng rồi, mặc dù lấy dáng vẻ chim sa cá lặn hoa nhường nguyệt thẹn của mình (tự nhận), thì thiếu vài cọng tóc cũng không gọi là gì … nhưng mà không thể sạch hoàn toàn như vậy được. May thay thời điểm đáp xuống khá tốt là ở trong kho củi của Tống gia, bằng không ngộ nhỡ nàng bị nhìn sạch thì càng không phải là bi thảm sao, đẹp trai nhìn còn dễ nói, chứ nếu như bị Tống lão gia tử kia nhìn thấy, vậy còn chỗ sống nữa hay không!Sờ lên vài sợi tóc đen ngắn cũn vừa mọc ra trên đỉnh đầu, Tề Hoan lại thở dài lần nữa. Đều là xuyên không, nữ nhân trong truyện thì đụng phải nam nhân phong hoa tuyệt đại, vì cái gì nàng lại không có cái vận khí kia chứ! Mời các bạn đón đọc Bán Kiếp Tiểu Tiên của tác giả Tích Thần.
Tu Chân Tứ Vạn Niên
Trong thời đại tu chân 40.000, có một thiếu niên vô cùng bình thường trở thành truyền kỳ, nắm Ngân hà trong tay, có được sức mạnh chúa tể vô biên... -------------------------- Phi kiếm không người lái dùng để giao hàng chuyển phát nhanh. Người tu chân điều khiển robot chiến đấu như Pacific Rim. Main luyện công từng bước một, từ thấp đến cao, liều mạng + trí tuệ mới tiến tới thành công. Tất cả đều có trong tu chân 4 vạn niên. Nếu bạn đã chán với thể loại tu tiên thông thường, vậy hãy đến với tu chân 4 vạn niên để theo dõi hành trình tu tiên của Lý Diệu trong thời đại khoa học kỹ thuật vũ trụ nhé. Các vấn đề liên quan đến ebook hoặc cách đọc ebook pm zalo: 0769417982 Người đăng: truongthiai