Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Chậm Rãi Động Lòng (Cảnh Kỳ Tâm)

Tay đua cool ngầu x nhà thiết kế sườn xám

Nữ chính thanh lịch, điềm đạm dịu dàng hay xấu hổ - Nam chính soái khí lạnh lùng, hơi chút lưu manh, nhưng là lưu manh tinh tế và có văn hóa = )))1

1. Giải đua xe mô tô ít người biết đến bất ngờ nổi tiếng bởi vẻ ngoài của một tay đua.

Viêm Trì, tay đua truyền kỳ giới moto, tính tình ngông cuồng, ngoại hình ưu tú xuất sắc tỉ lệ thuận với tài đua xe. Số nữ nhân muốn ngồi sau yên xe anh có thể nhiều đến đông nghẹt cả đường đua, độ nổi tiếng không hề thua kém mấy ngôi sao đang lên chút nào.

— Trì thần vừa A vừa khốc, nếu có thể ngồi sau xe anh ấy dạo phố, nghĩ thôi cũng đã phấn khích như lên thiên đường a. Tìm mua: Chậm Rãi Động Lòng TiKi Lazada Shopee

*Tác giả viết tắt A, từ này có nghĩa là Alpha: chỉ những người mạnh mẽ, hoàn hảo về ngoại hình, trí tuệ, thể lực lẫn sắc dục.

Đối với lời ca thán này, Viêm Trì nhàn nhạt tỏ vẻ “Các người ai nghĩ cũng đừng nghĩ, chỗ ngồi sau xe lão tử là vợ mới có thể ngồi”

2. Một ngày nọ, Trì thần đổi xe mới dạo phố oanh tạc trên đường, sau xe cư nhiên xuất hiện một mỹ nhân mặc sườn xám đang ngồi!

Đôi mắt long lanh, vòng eo nhỏ nhắn, lông mày lá liễu

Xinh đẹp đoan trang phong tình lay động, sắc đẹp quả thật như chính từ trong tranh bước ra!

Mọi người kinh ngạc mở to mắt, lại cảm thấy hai người bọn họ không hợp, dù sao thì tiểu mỹ nhân eo nhỏ mềm mại, lại dịu dàng như vậy sao có thể ngồi được sau xe Trì thần.

Lời còn chưa nói xong, Trì thần của bọn họ đã liền lái xe băng qua nửa thành phố để mua cho tiểu mỹ nhân của hắn ly trà sữa, ở nơi mà bởi vì xa quá cửa tiệm còn giao hàng không được.

Trà sữa đến tay, Nghê Thường tỏ vẻ không tán thành, ôm cánh tay hờn dỗi ” Dùng chiếc moto Harley của anh đi giao hàng, tiền phí hẳn là rất cao tôi không trả nổi đâu.”

Viêm Trì nhẹ nhàng đưa tay ôm lấy vòng eo nhỏ của cô, trầm giọng nói ” Ngoan nào, tôi không cần tiền.”

Anh đưa một bên mặt sát lại gần cô: “Hôn một cái, tôi liền trở thành kỵ sĩ độc quyền của em”

# Ôn nhu của tôi chỉ em mới có thể thấy

# Công chúa của tôi không cần kiễng chân, kỵ sĩ sẽ vì em mà cúi đầu.

_______________________________________

Đôi lời từ Editor~~~

Dù đọc H nhiều rồi nhưng bộ này vẫn làm tui thấy mắc cỡ khi đọc, hôn thôi mà k biết sao tác giả viết đọc mà ngượng xỉuu🙉

Nam9 nhìn có vẻ ăn chơi nhưng thật ra không phải, anh còn nguyên nha =))) chỉ có hay nói tục chút thoi

Anh truy chị từ trắng trợn đến thâm sâu, bằng thơ văn đến hành động, tưởng chừng anh không còn gì để nói nhưng cuối cùng lại thốt ra câu gì đó làm nữ9 đổ gục lun. Ảnh sủng nữ9 muốn xỉuu, chương nào cũng phải làm hay nói một cái gì đó làm con dân quắn quéo ngã rật rật mới chịu.

Hội tụ ấm áp tinh tế thông minh hài hước bá đạo… và nấu ăn ngon.

Nói chung có thể tính là cao thủ tán gái mặc dù đây là lần đầu truy phụ nữ. Mà có được chị rồi, ảnh giở thói ‘cầm thú’ chọc nữ9 suốt ngày mặt đỏ bừng, dùng miệng giật đứt nút sườn xám là ví dụ~~~

Nữ9 là cô gái đoan trang truyền thống gia giáo, nhẹ nhàng biết cách cư xử. Mình khá là thích tính cách nữ9, dễ thương hiểu chuyện dù hay ngượng nhưng không bánh bèo nhu nhược chút nào cả và đương nhiên là luôn đỏ mặt trước mấy câu nói và hành động của nam9. (dù mang tiếng ‘lưu manh’ nhưng anh rất để ý cảm nhận của nữ9 không làm chuyện gì sỗ sàng cưỡng đoạt, chậm rãi làm chị động lòng đúng như cái tên truyện vậy, tên truyện có 2 ý nghĩa 👍)

Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Chậm Rãi Động Lòng PDF của tác giả Cảnh Kỳ Tâm nếu chưa có điều kiện.

Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.

Nguồn: thuviensach.vn

Đọc Sách

Người Vận Chuyển (Lê Tuấn)
Truyện ma Người Vận Chuyển là một bộ truyện mà quý thính giả sẽ cảm nhận được chất Sài Gòn đậm đặc kèm theo những trăn trở trong đời sống của người dân Sài Thành. Tuy không nặng về sự xuất hiện của hồn ma nhiều như những tác phẩm khác, nhưng sẽ đủ khiến cho mọi người lạnh sống lưng với hành trình của Người Vận Chuyển - tức người lái xe cứu thương. Nhiệm vụ của những chuyến xe này số ít là chở những bệnh nhân cấp cứu, số nhiều là chở thi thể từ nhà xác bệnh viện, từ những hiện trường tai nạn giao thông, cùng một cơ số những hành trình lạnh gáy khác.Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Người Vận Chuyển PDF của tác giả Lê Tuấn nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Ngủ Cùng Người Chết (Thảo Trang)
Tháng bảy cô hồn năm ấy đến trong cơn mưa dầm rả rích. Mới đầu tháng nhưng mà tro tàn của đống vàng mã đã bay khắp nơi. Người dân thị trấn quê tôi có tục lệ, từ ngày mồng một đến ngày mười bốn âm lịch, người ta sẽ cúng cháo trắng và đốt tiền giấy đều đặn để cho vong hồn của những người chết bất đắc kỳ tử, chết đường chết chợ được an ủi phần nào. Nhiều người ở dưới thành phố đi ngang nơi đây, thấy chúng tôi cúng kiếng chỉn chu như thế thì cười, bảo rằng ở đây quanh năm yên bình, đường xá vắng vẻ, chẳng mấy khi có tai nạn giao thông thì cúng vong ngoài đường làm gì cho tốn kém? Người khác có thể không tin, chứ riêng dân bản địa như chúng tôi thì biết rất rõ, nơi này nhiều vong hơn bất kỳ chỗ nào khác, âu cũng là bởi nhiều nguyên do. Quê tôi vốn nằm trên trục đường quốc lộ, ngay đằng sau thị trấn là những rặng núi trùng trùng điệp điệp. Chúng đều hoang vu hẻo lánh đến mức, muốn đi từ nhà này sang nhà khác phải mất nửa ngày đường. Tôi còn nhớ, có những năm lũ quét bất ngờ ập đến, từ trên cao ùn ùn đổ xuống dòng sông cuồn cuộn chảy toàn là đất đá, cây cối, lợn gà của người dân trên bản. Trong dòng nước đục ngầu ấy, còn có cả những xác chết bị cuốn. Cơn lũ quét đi qua, mấy chú bộ đội biên phòng cùng tổ công tác cứu nạn lại căng mình tìm kiếm trong đống bùn đất đổ nát hoang tàn ấy những xác người còn xót lại. Tìm mua: Ngủ Cùng Người Chết TiKi Lazada Shopee Có lần, chính mắt tôi trông thấy hai cái xác bị cụt đầu mắc kẹt giữa hai thân cây cổ thụ, hai tay vẫn còn chột chặt với nhau, chân bị kẹp trong đống đất đá. Chú Bảo làm nhiệm vụ kiểm lâm ở sát vách nhà tôi phải huy động thêm hai anh em nữa, bê hết khối đá dưới chân họ, sau đó mới dùng kéo để cắt đứt sợi dây cột trên tay, cuối cùng mới hạ được cỗ thi hài kia xuống. Mọi người suy đoán rằng, có lẽ hai người này không muốn bị lạc mất nhau khi chạy lũ, nên mới cột chặt hai tay lại như vậy, cuối cùng đành chết oan cả đôi. Ngoài hai xác chết ấy, tôi còn thấy cơ man thi hài của đồng bào sống ở thượng nguồn, thậm chí có khi người ta còn vớt được những người lái buôn xấu số, không may bỏ mạng giữa đường. Mỗi một cơn lũ qua là bãi tha ma dành cho xác chết vô danh lại có thêm nhiều nấm mồ mới. Có nhiều thi hài được người nhà lặn lội lên nhận diện, cũng có thi hài bị bỏ lại mãi mãi nơi đại ngàn, có khi cũng chẳng còn ai nhớ đến. Chính vì thế mà cứ đến tháng bảy âm lịch hàng năm, trong thị trấn lúc nào cũng nghi ngút khói nhang, giấy tiền vàng mã bay khắp nơi. Vào ngày đúng ngày rằm, các cụ bô lão sẽ trịnh trọng điều hành lễ tế vong hồn vất vưởng, sau đó sẽ đốt một thuyền chở đầy hình nhân rồi để mặc cho gió bay khắp nơi. Đến sáng ngày mười sáu âm lịch thì pháp sự mới được xem là viên mãn...…… Tháng cô hồn năm tôi học lớp mười, trời đổ mưa liên tục. Cơn mưa dầm dề kéo dài mấy ngày, việc đi học của tôi cũng gặp nhiều khó khăn. Vào những ngày trời khô ráo, tôi hay đạp xe băng qua con đường mòn trong rừng để đi tới trường. Con đường này tuy vắng vẻ, nhưng lại rút ngắn quãng đường đi học của tôi đáng kể. Những ngày trời mưa, dù chỉ lác đác vài hạt mưa thôi, tôi cũng vẫn phải đạp xe trên đường quốc lộ, cũng là con đường băng ngang qua căn nhà quỷ trạch của gia đình tôi. Đường này tuy dễ đi, nhưng lại xa hơn hẳn đường mòn. Thêm vào đó, việc đi trong rừng vào ngày mưa sẽ nguy hiểm hơn gấp bội. Người ta có câu nói “Người đi biển sợ bão, người đi rừng sợ mưa”, giông bão ngoài khơi xa như thế nào, thực tình tôi không biết rõ. Thế nhưng với cánh cửu vạn lấy hàng ngoài biên giới thì mưa rừng lúc nào cũng là một cơn ác mộng. Mưa sẽ làm cho đất dưới chân trở nên lầy lội, trơn trượt khó đi. Sau khi mưa, khí hậu ẩm ướt, rắn rết bò ra ngoài hang kiếm ăn khiến cho cánh đi rừng lại càng phải cảnh giác hơn gấp bội, vì đôi khi chỉ cần sơ sảy một chút mà đạp nhầm vào rắn thì chỉ còn nước vong mạng. Ngày trước khi bố mẹ tôi còn sống, lúc nào trong tủ thuốc của gia đình cũng có sẵn một bộ giác hút nọc rắn, phòng trường hợp không may. Thế nhưng đối với tôi, những rủi ro đó đều chẳng là gì khi mỗi lần đi đến trường, tôi lại phải đi ngang căn nhà cũ đã từng ở trước đây. Bao nhiêu năm qua nó vẫn vậy, vẫn là ngôi nhà có giàn hoa hồng leo ở phía trước, chỉ có điều giờ không còn ai dám lai vãng nữa. Tôi đã cố tình đạp xe qua nhiều lần, nhất là vào những đêm rằm trăng sáng, nhưng chẳng hề thấy vong hồn của bố mẹ tôi như người ta đã đồn thổi. Cả mười lần đều không thấy cả mười, lâu dần tôi thất vọng, không còn muốn đứng ngoài cửa ngóng đợi bố mẹ hiện về nữa. Mỗi lần như thế, bà nội tôi đều biết cả. Cho đến một ngày nọ….Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Ngủ Cùng Người Chết PDF của tác giả Thảo Trang nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Nghi Lễ Tế Thần (Tĩnh Thủy)
Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Nghi Lễ Tế Thần PDF của tác giả Tĩnh Thủy nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Ngậm Ngải Tìm Trầm (Thái Đắc Xuân)
Hai ông quan và người tử tù. Thuở xưa có hai ông quan: một người là quan bộ hình và một người là quan bộ binh. Quan bộ binh là người ích kỷ, lúc nào cũng muốn kiếm cớ hại quan bộ hình. Một ngày nọ có một người phạm tội nặng bị xử tội chết chém. Nằm trong ngục chờ sáng mai thọ hình, anh ta khóc lóc than vãn: "ới, cuộc đời ta đến mai đây là chấm dứt. Làm người ai không khỏi một lần chết, ta đâu có tiếc gì. Ta chỉ tiếc ta có cái nghề quý chưa truyền cho ai được mà phải chết. Rồi đây nghề ấy thất truyền và loài người không ai nối nghiệp nữa...”. Người gác ngục nghe tử tù than vãn như vậy, tò mò hỏi: - Này, anh có cái nghề gì mà quý đến vậy? Người tử tù ra vẻ đau đớn, trả lời: - Nghề gì ư? Nghề nghe hiểu được tiếng chim hót. Trên đời này ngoài tôi ra không ai biết được. Ôi, thật tiếc quá.Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Ngậm Ngải Tìm Trầm PDF của tác giả Thái Đắc Xuân nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.