Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bóng Ma Trong Nhà Thờ Cổ

Bị tống vào trường nội trú, Jon cảm thấy mình chẳng khác gì Harry Potter phải sống dưới gầm cầu thang nhà Dursley. Đúng, đây là ngôi trường mà người cha quá cố của nó từng theo học. Nhưng Jon nghi ngờ rằng nguyên nhân thực sự khiến nó phải chịu cảnh đi đày là bởi mẹ nó đã phải lòng lão nha sĩ biệt danh Râu Xồm.  Tuy nhiên, Jon sớm nhận ra: nỗi nhớ nhà chỉ là chuyện vặt so với những rắc rối khủng khiếp nơi thị trấn nhà thờ cổ kính mà có nằm mơ nó cũng không tưởng tượng nổi: ma, ma ở khắp nơi. Và năm trong số đó đang TRUY SÁT nó!  Sau Reckless ở xứ sở sau gương, hiện tượng xuất bản quốc tế Corlenia Funke lại tái xuất cùng Bóng ma trong nhà thờ cổ. Ma quỷ, hiệp sĩ, gươm đao; gia đình, bạn bè và bọn con gái: tất cả những điều xoay quanh thế giới của một cậu bé đều hiện diện trong trong cuốn truyện vừa rùng rợn, nghẹt thở, vừa lãng mạn, xúc động này. Gooda tin rằng cuốn sách sẽ mang lại kiến thức thật bổ ích cùng những trải nghiệm thật tuyệt vời, hy vọng đây sẽ là 1 cuốn sách quý trên kệ sách của bạn! *** Cornelia Caroline Funke là một nhà văn người Đức dành rất nhiều giải thưởng trong lĩnh vực văn học cho trẻ em. Funke được biết đến nhất với bộ ba Inkworld; bản dịch tiếng Anh của tập thứ 3 Inkdeath đã được phát hành vào 6 tháng 10 năm 2008. Các tác phẩm của bà phần lớn thuộc thể loại giả tưởng, phiêu lưu và rất nhiều trong số đó đã được dịch sang tiếng Anh. Hiện bà đang sống tại Los Angeles, California.   Cornelia Funke đã bán được hơn 10 triệu bản sách trên toàn thế giới. Một số tác phẩm được dịch và xuất bản tại Việt Nam: Kỵ Sỹ Rồng Tim Mực Máu Mực Bóng Ma Trong Nhà Thờ Cổ Những Cái Bóng Sống Mê Cung Thần Nông ...   Cornelia Funke sinh năm 1958 tại thị trấn Dorsten nước Đức, là con của Karl-Heinz và Helmi Funke. Lúc còn nhỏ, bà muốn trở thành một phi hành gia hoặc phi công, nhưng sau đó đã quyết định theo học ngành sư phạm tại Đại học Hamburg. Sau khi hoàn thành việc học, Funke làm nhân viên xã hội trong 3 năm, tập trung chủ yếu vào những đứa trẻ có hoàn cảnh thiếu thốn. Cornelia Funke có một công việc minh họa sách, nhưng bà đã sớm bắt đầu viết những tác phẩm của riêng mình, được truyền cảm hứng từ những câu chuyện đã hấp dẫn lũ trẻ nghèo khổ mà bà làm việc cùng. Vào cuối những năm 80 và thập kỷ 90, Funke đã gây dựng tên tuổi tại Đức với 2 loạt truyện cho trẻ em có hơi hướng giả tưởng là Gespensterjäger (Ghosthunters) và Wilde Hühner (Wild Chicks). Tiểu thuyết giải tưởng Kỵ sĩ rồng (1996) là bước đột phá quốc tế của bà. Tác phẩm này đã lọt vào danh sách Sách bán chạy nhất của tờ New York Times trong 78 tuần, và sau đó là The Thief Lord (Vua Trộm) (2000, dịch sang tiếng Anh năm 2002), đã leo lên vị trí thứ 2 trong danh sách này trong 19 tuần và bán được 1.5 triệu bản. Tiểu thuyết tiếp theo của Cornelia Funke là Inkheart (2003) đã giành giải thưởng BookSense Book of the Year Children's Literature năm 2004. Inkheart (Tim Mực) là phần đầu tiên của bộ ba Inkworld, tiếp đó là Inkspell (Máu Mực) (2005) đã tiếp tục giành giải BookSense Book of the Year Children's Literature năm 2006. Bộ ba được kết thúc với Inkdeath (xuất bản tại Đức năm 2007, phát hành bản tiếng Anh vào năm 2008, bản Mỹ vào mùa thu 2008).   Trên trang chủ của mình, Cornelia Funke phát biểu rằng điểm khởi đầu sống còn cho một quyển sách hay là “ý tưởng”, và nếu ý tưởng đó có giá trị thì hãy nghiên cứu những chủ đề thú vị để phục vụ nó và tìm kiếm những địa điểm và nhân vật thích hợp. Bà nói về những ý tưởng: “chúng đến từ mọi nơi và chẳng từ đâu cả, cả trong lẫn ngoài. Tôi có rất nhiều và không thể viết hết chúng trong một cuộc đời này được.” Cornelia Funke cũng nói về các nhân vật của mình: “Hầu hết bọn họ bước vào phòng viết của tôi và sống động đến mức tôi phải tự hỏi bản thân, rằng họ từ đâu đến. Dĩ nhiên, một vài nhân vật là kết quả của suy nghĩ kỹ lưỡng, thêm vào tính cách, cử chỉ..., nhưng những người khác đều sống từ ngay giây phút đầu tiên họ xuất hiện”. Bà cũng cho biết Dustfinger trong “Inkheart” là một trong những nhân vật sống động nhất đã từng nảy ra trong đầu bà. Đối với những người đang mơ ước trở thành nhà văn, Funke khuyên: “Đọc – và hãy tò mò. Nếu có ai đó nói với bạn: ‘Mọi thứ là như vậy. Bạn không thể thay đổi được’ – thì đừng tin một lời nào.” *** Chàng hiệp sĩ bất đắc dĩ và nỗi khiếp sợ về những con ma trong nhà thờ cổ REVIEW SÁCH: BÓNG MA TRONG NHÀ THỜ CỔ (CORNELIA FUNKE) Người viết: NGUYỄN THỊ TUYẾT - 14CVH1 ----------------------------------------------------------------------------- Đến với cuốn “Bóng ma trong nhà thờ cổ” bạn sẽ bị lôi cuốn ngay bởi bìa sách rất thu hút, hình ảnh của một kị sĩ oai hùng trên lưng con ngựa trắng cường tráng đang chiến đấu, lật vào những trang tiếp theo bạn sẽ khó tưởng tượng ra cuốn sách được thiết kế cực bắt mắt với những hình ảnh vẽ trong trang truyện thật sự rất sống động mà khó lòng bỏ qua được. Và nếu bạn là Fan cuồng của truyện mang đậm yếu tố Gothic thì “ Bóng ma trong nhà thờ cổ” là một ý tưởng không tồi chút nào. Cuốn sách của tác giả Cornelia Funke người được mệnh danh là “ J.K Rowling của Đức” sẽ khiến bạn ngỡ ngàng về sức sáng tạo tài ba của nhà văn người Đức này. Gồm 21 chương truyện, đó là một sự liên kết tài tình tạo nên sức hấp dẫn, rùng rợn, nghẹt thở và đầy xúc cảm .Cuốn sách mang đến cho người đọc một thông điệp về niềm tin chiến thắng, về cái xấu xa ắt phải chịu thua trước lòng tốt, ánh sáng xóa tan mọi u ám mang đến hạnh phúc cho mọi người và nơi đó tình yêu khiến họ không cô đơn, cảm hóa mọi trái tim lạnh giá nhất. “Bóng ma trong nhà thờ cổ” kể về cuộc hành trình của cậu bé Jon Whitcroft bị mẹ tống vào trường nội trú ở Salisbury, nơi mà trước đây người cha quá cố của cậu đã từng học.Cậu bé căm ghét người tình mới của mẹ từ khi cha cậu mất và việc cậu bị mẹ tống vào học ở trường nội trú đối với cậu mà nói là một kế hoạch tỉ mỉ của tên nha sĩ Râu Xồm - người tình của mẹ. Bạn sẽ cảm thấy thiếu nếu như chưa hiểu được Jon ghét lão Râu Xồm tới mức nào từ khi ông ta xuất hiện trong cuộc đời của cậu làm cậu trở nên khác thường khi trong đầu lúc nào cũng nghĩ đủ trò để mẹ tống cổ ông ta ra khỏi nhà, tuy vậy dù cậu có nghỉ đủ trò như : Ghép ảnh ông ta vào tấm áp phích truy nã tội phạm khủng bố, đổ cháo vô giày, giấu chùm chìa khóa nhà, hay tới việc trộn bột ngứa vào lọ nước súc miệng v..v nhưng sau tất cả chẳng giúp cậu trông khá hơn hay lão ra khỏi căn nhà của Jon mà ngược lại mẹ cậu càng lúc càng yêu ông ta hơn, hai đứa em quấn lấy Râu Xồm cả ngày và Jon thì bị tống cổ vào khu trường nội trú xa lạ, nghe vừa buồn cười vừa tội nghiệp cho cậu nhóc mười một tuổi nghịch ngợm này. Và chính ở khu trường nội trú này, những tưởng nỗi nhớ nhà da diết sẽ làm cho Jon buồn bã và đau khổ thế nhưng đó chỉ là chuyện vặt so với những rắc rối khiếp sợ nơi thị trấn nhà thờ cổ kính có nằm mơ cũng không tưởng tượng nổi : ma, ma ở khắp nơi. Tất cả đã làm thay đổi một Jon lúc còn ở nhà, cậu bước vào cuộc phiêu lưu, cuộc chiến với lũ ma quỷ Stourton và trở thành cận vệ xuất sắc của ngài William Longspee, cứu chính mình thoát khỏi lời nguyền về dòng dọ nhà Hartgill... Đọc “Bóng ma trong nhà thờ cổ” không chỉ là cuộc phiêu lưu đầy mạo hiểm, gan góc, rùng rợn mà hơn thế còn chứa đầy lãng mạn về cảm xúc tình yêu đầu đời, cùng sự cổ kính đến nên thơ của nhà thờ cổ qua bàn tay Funke đầy mê hoặc. Tác giả đã đưa ta gần hơn đến hai thế giới trước nay còn có nhiều nghi hoặc về sự tồn tại có thật hay không của nó, rằng giữa những con người đang sống và những người đã khuất họ vẫn có thể giao tiếp nói chuyện và chiến đấu thù hằn lẫn nhau, họ vẫn có lòng tham, đố kị, gian ác ngay cả khi chỉ còn là một hồn ma vất vưởng. Kể từ khi cậu tới trường nội trú, đối với cậu đó là những ngày u ám, mù mịt và tràn đầy nỗi thất vọng lẫn nhớ nhà, cậu cảm thấy mình chẳng khác gì Harry Potter phải sống dưới gầm cầu thang nhà Dursley. Jon chán ghét tất cả cho dù hai người bạn của cậu là Sta và Angus làm mọi cách khiến cậu vui. Jon ở chung với hai người bạn trong khu nội trú của ông bà Popplewell khó tính. Và cái đêm khi Jon nhìn thấy ba con ma bên ngoài cửa sổ,đã khơi gợi tất cả mọi biến cố. Jon cữ ngỡ mình đang mơ rằng không hề tồn tại ba gã kỵ sĩ bóng ma nó nhìn thấy nhưng tất cả đều là thật, từ cái đêm đó cậu sợ đêm tối đến tận cùng. Và kinh khủng hơn chúng bám đuổi theo trên sân khu nhà nội trú để giết, đòi lấy mạng cậu với ba tên thuộc hạ ma trông bộ dạng thật gớm giếc với những làn khói đen mù mịt, hôi hám bủa vây. Người đưa Jon thoát ra khỏi nỗi sợ hãi không ai khác chính là cô bé gan dạ, xinh đẹp Ella Littlejohn, cô sống với bà Zelda và bố mẹ cô, bà có thú vui kì dị là nuôi những con cóc trong nhà và chuyên tổ chức những buổi tham quan ma quỷ cho du khách. Cô bé khác những đứa con gái khác cùng lứa tuổi, khiến cho Jon có những lúc nó cảm thấy thật xấu hổ trước Ella, cô bé dường như sinh ra là để gan dạ và quả cảm rồi. Thứ đáng sợ như ma quỷ kia đến cả cậu còn rùng mình khiếp sợ mà Ella lại dửng dưng như kiểu đã quá quen thuộc với chúng rồi. Jon kể cho Ella nghe về cuộc truy đuổi của tên lãnh chúa đã chết Stourton đòi lấy mạng cậu và rồi sự thật đã được hé mở bởi bà Zelda. Hóa ra đó là một sự trả thù với họ nhà Hartgill từ mấy trăm năm trước, thật không may cho Jon vì họ ngoại của cậu lại là Hartgill, tên lãnh chúa Stourton sẽ giết sạch những ai có họ nhà Hartgill để trả thù việc mình và đám thuộc hạ bị sát hại. Jon và Ella đã có một đêm thú vị trong nhà thờ cổ khi cầu kiến quan tài đá của hiệp sĩ William Longspee, ngài cao lớn với “bộ áo giáp lưới để lộ ba con sư tử trên nền xanh vàng, khuôn mặt không có râu, đôi mắt ngài màu xanh lam nhạt”. Ngài đã ấn vào tay Jon hình một con sư tử khi nào cậu muốn giúp đỡ thì cứ việc gọi ngài đến như một lời thề cứu giúp tất cả mọi người khỏi những khó khăn của William Longspee. Và cuộc chiến thực sự bắt đầu vào một buổi chiều khi cả Jon và Ella đang ngồi trên bờ tường của khu nhà nội trú, hình ảnh hai con chó ma to bự đứng giữa vườn hồng nhà bà Alma Poplewell, đó là dấu hiệu của cuộc chiến bắt đầu, lũ ma quỷ của lãnh chúa Stourton cùng đám thuộc hạ ghê tởm của ông ta, khi lão ma xuất hiện : “ Một làn xương mù màu đen bốc lên từ mặt đất nơi hai con chó đang đứng. Nó trôi qua khu vườn như những tấm vải bẩn thỉu và càng lúc càng dày đặc - cho đến khi mọi thứ biến mất trong nó. Cả Salisbury tan ra trong màn đêm”. Ngay lúc này Jon cầu cứu tới vị hiệp sĩ đáng kính, ngài đến mang theo thứ ánh sáng át lại bóng tối của Stourton. Làm lũ ngựa ma sợ hãi lùi bước. Cuộc chiến gay go diễn ra và như đã đoán trước chiến thắng thuộc về Jon và hiệp sĩ Longspee, Stourton và đám thuộc hạ của lão, cùng hai con chó ma bị Longspee đánh bại, chúng tan rã và biến mất trả lại ánh sáng cho khu vườn nhưng có lẽ vui mừng quá sớm là một điều không nên. Như đã báo trước về sự vui mừng lần này, lão Stourton chưa tan biến thật, lão đã bắt Ella và buộc bà cô phải dẫn Jon tới trước khi chũng làm điều gì xấu xa với cô bé. Trong thời khắc ấy chú của Ella xuất hiện, lại không ai khác kẻ mà Jon căm thù một cách sâu sắc dù trong lúc sợ hãi giữa đám ma quỷ cậu vẫn có thời gian nghĩ đến Râu Xồm. Một sự sắp đặt thú vị, cậu đơ người một hồi lâu để chấp nhận sự thật đó, rằng Râu Xồm là con của bà Zelda và chú của Ella. Hóa ra không hẳn ông ta để cái bộ râu gớm giếc đó là vì sở thích mà vì che đi khuyết điểm về vết sẹo dài trên mặt. Cả ba cùng đến nghĩa địa dòng họ nhà Hartgill theo lời của lão Stourton và tại đây cuộc chiến đấu giữa hai bóng ma đại diện cho chính và tà, thiện và ác diễn ra hết sức gay cấn, quyết liệt hồi hộp tới tận phút cuối cùng. Chính Jon đã cứu cậu khỏi một lời nguyền rủa về gia tộc, vượt lên trên nỗi sợ hãi về bản thân, bỏ qua nghi hoặc về ngài Longspee sau khi nghe tên bóng ma dàn hợp xướng kể Longspee đã giết cậu ta vì không tìm được trái tim của ngài bị đánh cắp, Jon trở thành một hiệp sĩ thực thụ khi hòa nhập vào ánh sáng cùng với Ngài Longspee, cuộc chiến cam go khi Jon thực sự cầm lấy thanh kiếm và tấn công tên Stourton luôn tự cao tự đại là không ai làm gì được hắn vì mỗi lần như vậy đối với hắn chỉ là lột bỏ lớp da chết mà thôi. Thế là, tên Stourton cùng đám hầu cận của hắn mãi mãi không thể trở về làm hại bất cứ một người nào trong họ nhà Hartgill nữa, đối với Jon mà nói đó dường như là một kỉ lục của đời cậu, như thể cậu thấy mình đã hai mấy tuổi chứ không phải một Jon sắp mười hai tuổi nữa. Trải qua mọi chuyện Jon càng cảm thấy mình trưởng thành và đã khôn lớn, Jon không sợ cái chết và ngay lúc đó cậu nhận ra dường như mình đã yêu nàng Ella dũng cảm, nó lo lắng đến tột độ và điên cuồng hơn là lo cho chính cái mạng sắp bị tên lãnh chúa ma lấy mất. Cậu cũng nhận ra thực sự Râu Xồm không hẳn là một tên xấu xa cậu căm ghét ít nhất trong khoảng khắc chú ta cố gắng cứu lấy Ella dù bị cột vào tấm bia mộ. Giữ lời hứa với ngài hiệp sĩ cậu lên đường tìm lại trái tim đã bị đánh tráo bởi tên bóng ma dàn hợp xướng, một kẻ có lòng hiểm độc và dê xồm khi muốn đòi một nụ hôn của Ella làm Jon có lúc muốn phát điên lên vì ghen. Trải qua bao khó khan gian khổ, những cuộc chạy trốn lúc nữa đêm khỏi khu nhà nội trú mà Jon làm để theo đuổi giấc mơ được gặp hiệp sĩ Longspee mà cậu luôn khao khát. Sau lần đến gặp Longspee để nghe giải thích rõ mọi chuyện về con ma dàn hợp xướng cậu lại càng thêm ngưỡng mộ về hiệp sĩ này, ai cũng có một góc tối sâu thẳm, một vài sai lầm đã gây ra nhưng trên hết thứ ánh sang phát ra từ người William quá đỗi sáng chói ví như mượn ánh sáng từ mặt trăng kia để tỏa hết khí chất hào quang trong con người vị hiệp sĩ này. Ba bà cháu đến tu viện Lancock để chôn trái tim bên cạnh ngôi mộ của vợ ngài hiệp sĩ là Ella Longspee. Đó là một tình yêu thủy chung và cao đẹp, khi ngài chết đi, vợ ngài Ella đã quyết định chôn trái tim ngài cạnh mộ mình để mãi mãi họ được bên nhau nhưng kẻ gian ác đã đánh tráo trái tim họ khiến họ phải xa lìa và nhờ có Jon cùng với Ella, sự giúp sức đắc lực của bà Zelda một lần nữa họ đã trở về bên nhau sau hàng trăm năm xa cách. Có lẽ điều ta chưa thể làm, tâm nguyện của ta lúc còn sống nó sẽ khiến ta vương vấn mãi nơi trần thế mà không chịu tan biến lên thiên đàng chăng? và phải chăng tình yêu chính là liều thuốc quý chữa lành mọi vết thương, mọi hận thù. Sau tất thảy mọi chuyện, Jon đã nhận ra khu trường nội trú, những con ma, hay hiệp sĩ Longspee và cả cái tên Râu Xồm cậu căm ghét tận xương tủy tất cả mọi thứ dường như đã quá đỗi than quen, cậu yêu họ và nhận ra họ dần thân thiết với mình từ lúc nào - cũng không phải là một nơi tệ lắm, theo cảm nhận ban đầu của cậu bé mười một tuổi. Riêng Ella giờ đây trái tim cậu đã thầm thương trộm nhớ mất rồi. Điều đặc biết hết sức thú vị là việc mẹ cậu đến thăm và nói với cậu vô số biểu hiện kìa lạ của Râu Xồm rằng ông ta đã cạo râu, ông nhắc miết chuyện mấy con ma có thật hay không,về hiệp sĩ, về họ nhà Hartgill v..v. Và lời thú tội của mẹ nó : “ Mẹ biết, con chưa bao giờ thích chú ấy và có lẽ mẹ đã nên hỏi lý do tại sao. Nhưng dù sao thì có lẽ mẹ sẽ không cưới chú ấy nữa”, bà nói cùng với sự thất vọng và luyến tiếc, nước mắt đẫm những giọt lệ. Điều làm ta bất ngờ là cái đứa ghét Râu Xồm tới quên ăn quên ngủ lại nói những lời đầy bênh vực cho ông ta. Thật thú vị! . Vì Jon đã nhìn thấy được tấm chân tình của tên nha sĩ này hay bởi ông ta là chú của Ella và cũng có thể là cả hai.. Câu chuyện kết thúc thật êm đềm, mọi thứ suôn sẻ và thật có hậu, lôi cuốn theo từng trang viết cùng với hàng loạt hình ảnh sinh động. Đã tạo nên một bức tranh về nỗi sợ hãi kinh dị, vừa rùng rợn vừa lãng mạn, cùng với cảnh đẹp hoài cổ của nhà thờ. Yếu tố lịch sử được nhà văn Cornelia Funke đan xen một cách tài tình vào câu chuyện hay xuất sắc.Nếu còn đắn đo trong việc lựa chọn một cuốn sách về yếu tố Gothic hay một tình yêu lãng mạn thì “Bóng ma trong nhà thờ cổ” là một ý tưởng tuyệt vời cho bạn. Mời các bạn mượn đọc sách Bóng Ma Trong Nhà Thờ Cổ của tác giả Cornelia Funke & Lê Kiều Oanh (dịch).

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Công Chúa Mặt Trăng Tập 1: Cinder Lọ Lem - Marissa Meyer
Công Chúa Mặt Trăng - Tập 1: Cinder (Lọ Lem) Cinder là cuốn đầu tiên trong series Công chúa Mặt Trăng - một trong những bộ sách cho teen thành công nhất trong thời gian gần đây với hàng loạt giải thưởng và bán chạy đến ấn tượng. Đó là vì câu chuyện sẽ khiến bạn kinh ngạc, những nhân vật rất tuyệt vời, và cốt truyện rất sâu sắc. Cinder được coi là kiểu tác phẩm "kinh điển" trong dòng văn học mới dành cho teen. Thực sự độc đáo và hồi hộp đến mức tim bạn sẽ phải đập nhanh hơn. Sẽ có những đoạn mà bạn như chìm vào một thế giới của những giấc mơ ngọt ngào và lãng mạn. Rồi sẽ có những đoạn mà bạn sẽ… giật mình, vì tưởng như những gì đang xảy ra cho nhân vật cũng đang xảy ra cho chính mình. Và cũng có khi, bạn cảm thấy như thể đây là bản "remix" tuyệt vời của câu chuyện Cinderella, vẫn kết nối với phiên bản gốc, nhưng mới mẻ và lạ lùng hơn. Bạn hãy tưởng tượng: Thế giới như chúng ta vẫn biết đã thay đổi. Những đột phá về khoa học khiến những điều tưởng như không thể lại trở thành hiện thực. Các nhà khoa học có thể trao cho những người bị thương nặng hoặc gần chết một cơ hội sống thứ hai. Vấn đề duy nhất: Bạn không hoàn toàn là con người nữa. Bạn trở thành một cyborg - nửa người nửa máy! Cinder là một trong những người may mắn được trao cơ hội sống thứ hai như thế. May mắn, hay là bị nguyền rủa? Còn tùy cách bạn nhìn sự việc này. Giờ cô ấy là một cyborg! Và đây là câu chuyện của cô ấy. Cinder bị xã hội lảng tránh, coi thường vì là một cyborg. Và cô ấy còn phải chịu đựng một bà mẹ kế cùng một đứa con của bà ta - những người coi cô như một tấm thảm chùi chân. Người bạn thực sự của Cinder cũng không phải là người, mà là một android - một cỗ máy trông giống người, nhưng được lập trình để làm những gì chủ của mình muốn, mặc dù cô người máy này vẫn được cài một con chíp tính cách, để có một số đặc điểm tính cách như con người. Thế giới của Cinder là như thế. Hằng ngày, Cinder làm việc sửa chữa các cỗ máy và cả các android để kiếm số tiền mà cô sẽ không bao giờ nhìn thấy, bởi nó được trao ngay cho người giám hộ của cô. Bởi vì cô là một cyborg, nên mẹ kế của cô có quyền giám hộ, hay nói đúng hơn là "sở hữu" cô. Cinder cảm thấy mình chẳng là gì cả. Chẳng có giá trị gì hết. Cho đến một hôm… Dường như tất cả mọi điều mà Cinder từng biết bỗng nhiên đảo lộn. Một chàng hoàng tử đã bước vào cuộc sống của cô, và vào trái tim cô. Nhưng cũng có một nữ hoàng độc ác muốn kết liễu cả thế giới. Rồi một bệnh dịch lan tràn mà con người không ngăn chặn được. Cinder sẽ phải làm những gì? Trong khi cô còn phải cố kiềm chế tình cảm của mình, bởi nếu biết cô là một cyborg, chàng hoàng tử của cô hẳn cũng sẽ coi thường cô. Ngày càng nhiều câu hỏi đặt ra trước mắt Cinder, và khi cô suy nghĩ nhiều hơn, thì cô chợt nhận ra rằng có thể mình có giá trị hơn mình tưởng, rằng cô có thể là nguồn hy vọng cuối cùng của thế giới. Một câu chuyện lôi cuốn, như một tác phẩm nghệ thuật được tạo ra bởi một bậc thầy lão luyện. Nó vừa tăm tối vừa huy hoàng, thực sự ấn tượng, sẽ khiến bạn có thể đọc lại không chỉ một lần. *** Bộ Công Chúa Mặt Trăng gồm có: Công Chúa Mặt Trăng Tập 1: Cinder - Lọ Lem Công Chúa Mặt Trăng Tập 2: Scarlet - Khăn Đỏ Công Chúa Mặt Trăng Tập 3.1: Cress - Tóc Mây Công Chúa Mặt Trăng Tập 3.2: Cress - Tóc Mây Công Chúa Mặt Trăng Tập 4.1: Winter - Bạch Tuyết Công Chúa Mặt Trăng Tập 4.2: Winter - Bạch Tuyết *** CHIẾC ĐINH ỐC Ở CỔ CHÂN CINDER ĐÃ GỈ ,ĐẾN MỨC phần rãnh hình chữ thập ở đầu đinh ốc gần như mòn vẹt . Các khớp đốt ngón tay của cô đau nhức do phải dùng quá nhiều lực lên tuốc nơ vít để vặn chiếc đinh ốc đó ra . Ném chiếc tuốc nơ vít lên bàn , Cinder mệt mỏi dùng cánh tháp của mình nắm lấy gót chân và giật mạnh bàn chân ra khỏi khớp nối . Một tia lửa điện lóe lên làm cháy xén các đầu ngón tay cô và Cinder giật vội ngón tay ra , để mặc bàn chân vẫn đang lủng lẳng với một đống dây dợ lòng thòng màu đỏ và màu vàng . Cinder nằm sụp xuống giường , thở phào nhẹ nhõm . Một cảm giác tự do lan tóa khắp người cô , từ đầu đến chân . Cô căm ghét cái bàn chân này - nó quá nhỏ đối với cô - và cô phải khổ sở chịu đưngh nó suốt 4 năm trời . Cô thề rằng không bao giờ lắp nó trở lại một lần nài nữa . Hy vọng Iko sẽ sớm quay lại với một bàn chân mới . Cinder là thợ cơ khí đa năng duy nhất ở chợ cuối tuần của Tân Bắc Kinh . Không cần biển hiệu hay quảng cáo , chỉ cần nhìn vào sạp hàng của cô , ai cũng hiểu cô buôn bán món hàng gì - với các phụ tùng người máy được treo và xếp đầy ở các kệ gỗ kê ở sát tường . Đó là một cửa hàng nhở nằm trong góc khuất của khu chợ , với một bên là tiệm bán màn hình cũ và một bên là tiệm bán lụa - cả hai đều thường xuyên phàn nàn về mùi dầu mỡ bay qua từ của hàng của Cinder , mặc dù trên thực tế nếu có thì cũng sẽ bị mùi bánh mật ong thơm lừng từ tiệm bánh phía đối diện quảng trường át đi hết . cinder biết đó chỉ là cái cớ , bọn họ đơn giản là không thích bị xếp bên cạnh cô . Một tấm khăn trải bàn sẫm màu được thả xuống , ngăn cách Cinder và đám người qua lại bên ngoài . Quảng trường tràn ngập âm thanh ồn ã của người mua hàng , bán hàng rong , trẻ con . Một tấm khăn trải bàn sẫm màu được thả xuống, ngăn cách giữa Cinder và đám người qua lại bên ngoài. Cả quãng trường tràn ngập âm thanh ồn ã của người mua hàng, bán hàng rong, trẻ con. Tiếng những người đàn ông đang gầm lên mặc cả với các rô-bốt bán hàng, tìm mọi cách để trả giá sản phẩm. Tiếng lạch cạch cuủa những chiếc máy quét thẻ căn cước và cái giọng đều đều của máy tin nhận số tiền thanh toán. Hàng trăm màn hình khổng lồ được phủ kín các tòa nhà, phát đi các đoạn phim quảng cáo, tin tức thời sự và giải trí. Sau một thời gian dài bán hàng ở đây Cinder đã học được cách bỏ ngoài tai những âm thanh ồn ã đó, nhưng hôm nay có một âm thanh đặc biệt khiến cô không thể không chú ý tới Một nhóm trẻ con đang đứng bên ngoài sảnh hàng của cô, hát hò ông ổng- "Hắt xì, hắt xì, nào chúng mình cùng ngã!"- và cười như nắc nẻ lúc cả bọn kéo nhau ngã vật xuống vỉa hè . Nụ cười khẽ nở trên môi Cinder . Không phải vì giai điệu quen thuộc của bài hát thiếu nhi kia , mà vì ý nghĩa sâu xa ẩn chứa đằng sau lời bài hát . Nó như một bóng ma về nạn dịch và cái chết đang trỗi dậy trở lại trong suốt một thập kỉ qua và nó khiến cô thấy buồn nôn nhưng cô thích những ánh mắt khó chịu của những người qua đường nhìn đám trẻ con đang nằm khúc khích cười trên vệ đường . Bọn họ càng tỏ ra khó chịu bao nhiêu cô càng thấy yêu bọn trẻ con bấy nhiêu . " Sunto ! Sunto ! Sự thích thú của Cinder ngay lập tức biến mất . Từ phía đối diện ,cô nhìn thấy bà Chang Sacha , chủ tiệm bánh đang đi xuyên qua đám đông trong chiếc tạp dề bám đầy bột mì . " Sunto , về mau mẹ đã bảo không được chơi ở gần ... ' Vừa bắt gặp ánh mắt của Cinder , người phụ nữ có tên Sacha kia lập tức im bặt , chạy tới nắm tay cậu con trai giật đi . Thằng bé nhăn nhó , lếch thếch đi theo mẹ về tiệm bánh . Cinder nhăn mũi nhìn theo bóng lưng lạnh lùng của người thợ làm bánh . Đám trẻ con còn lại nhanh chóng hòa vào đám đông đang đi lại như mắc cửi trên quãng trường mang theo tiếng cười lanh lảnh cùng với mình . " Bà ấy làm như dây điện cũng biết lây bênh không bằng . " Cinder lầm bầm nó một mình. Cô vươn vai duỗi thẳng lưng, gipư bàn tay cáu bẩn lên cào lạo mái tóc rối rồi buộc thành một túm sau gáy. Xỏ tay vào đoi găng màu cháo lòng, cô cảm thấy tự tin hơn hẳn những gì đã che được lớp mạ của bàn tay trái - mặc dù lòng bàn tay phải ngay lập tức ướp nhẹp bên duới lớp vải dày. Vừa co duỗi các đầu ngón tay, cô vừa nheo mắt nhìn ra ngoài quảng trường thành phố tìm Iko. Cô nhận thấy có khá nhiều người máy android mập tròn, màu trắng đang len lỏi giữa dòng người hối hả trên đường nhưng không ai trong số đó là Iko. Chán nhản, Cinder cúi xuống thụp hộp dụng cụ bên dưới bàn làm việc. Sau một hồi lục lọi tìm kiếm trong đống tuốc nơ vít và cờ lê, cuối cùng cô cũng nhìn thấy cái kẹp rút cầu chì bị nhét xuống tận đáy hộp. Cô dùng nó để cắt từng sợi dây vẫn đang dính với bàn chân và cổ chân của mình, thỉnh thoảng chúng lại phụt ra mấy tia lửa điện vì đeo găng tay nên cô không cảm nhận được gì ở các đầu ngòn tay, nhưng dòng chữ đỏ liên tục nhấp nháy trên màn hình hiển thị cảnh báo rằng cô đang mất liên lạc với bàn chân của mình. Dật mạnh nốt sợi dây cuối cùng, cô để mặc cho bàn chân rơi phịch xuống sàn bê tông. Cinder lập tức cảm nhận ngay đuợc sự khác biệt. Lần đầu tiên trong đời cô cảm thấy ... thật nhẹ nhõm. Cô dọn sạch một góc bàn rồi đặt bàn chân lên đó cùng với đống cờ lê và đai ốc, trước khi cúi xuống dùng miếng giẻ lau cũ lau chùi cái hốc chân đang bám đầy bụi bẩn. BỊCH. Cinder dật nhảy minh, va cả đầu vào thanh bàn. Cô cau mày ngẩng đầu và đập ngay vào mắt cô là một người máy android đang ngồi chồm hỗm trên mặt bàn toàn thân bất động, đứng phía sau là một chàng thanh niên trẻ tuổi voiứ mái tóc đen cắt ngắn, gọn gàng. Ánh mắt cô chạm phải ánh mắt màu nâu đồng cũng đang bất ngờ không kém và bờ môi mà mọi cô gái trong đất nuớc này vẫn hằng ngưỡng mộ . Cái cau màu của cô lập tứ biến mất . Sự ngạc nhiên của người thanh niên kia cũng nhanh chóng chuyển thành một lời xin lỗi . " Tôi xin lỗi ." - Người đó nói -" Tôi không biết có người ở dưới đó . " ... Mời các bạn đón đọc Công Chúa Mặt Trăng Tập 1: Cinder của tác giả Marissa Meyer.
Năm Vị Tổ Sư Tập 1: Hổ - Jeff Stone
Khi ngôi chùa Ẩn Chân của Trung Quốc bị hủy diệt, chỉ có năm vị dũng sư trẻ tuổi sống sót. Mỗi người được đặt tên theo tên một con vật: Hổ, Khỉ, Rắn, Hạc, Rồng, mỗi người là một vị dũng sư trẻ tuổi nhất của môn võ mô phỏng theo bộ thế của con vật đó. Năm người du hành theo năm ngả và bắt đầu thu nhận môn đệ để truyền dạy, không chỉ những kỹ thuật chiến đấu trác tuyệt, mà cả triết lý khoan hòa về đời sống. Tục truyền rằng các môn phái võ thuật ngày nay là do năm nhà sư trẻ này truyền lại, theo truyền thuyết thì họ là...NĂM VỊ TỔ SƯ. *** Chùa Ẩn Chân bị hủy diệt. Mấy quyển bí kíp của chùa bị cướp mất. Các dũng sư của chùa bị giết sạch, ngoại trừ năm nhà sư trẻ nhất. Trước khi qua đời, Đại Sư chùa Ẩn Chân truyền dạy cho năm học trò trẻ nhất của mình mỗi người một môn võ khác nhau, để truy tìm những bí mật trong quá khứ của chúng. Ông dạy rằng, chỉ vào lúc đó, thì chúng mới có thể báo thù cho những huynh đệ đã hi sinh và thu hồi lại mấy quyển bí kíp của ngôi chùa. Hổ, vị tổ sư của môn Hổ quyền, không biết bắt đầu từ đâu! Bị thương và đói, hắn khập khiễng đi qua khu rừng và nghe một tiếng cọp gầm đau đớn. Rồi bản năng trỗi dậy… *** Năm Vị Tổ Sư gồm có: Năm Vị Tổ Sư Tập 1: Hổ Năm Vị Tổ Sư Tập 2: Rắn Năm Vị Tổ Sư Tập 3: Khỉ Năm Vị Tổ Sư Tập 4: Hạc Năm Vị Tổ Sư Tập 5: Rồng *** “Thiệt là ngu xuẩn. Mình phải nằm lại trong cái quỷ này bao lâu nữa đây? Tôi cảm giác mình sắp thành cây cải muối mất rồi.” Từ đáy cái chum đất, Hổ càu nhàu. “Suỵt...!” cậu em Hầu của nó cảnh giác, gã đang nằm đè trên người của nó. “Đại Sư dạy là mình phải giữ thật êm, im ru mới được.” Hổ đáp, “Ta biết Đại Sư dạy gì chứ. Nhưng mình đâu có thể nằm bẹp gí trong này hoài. Ta muốn mình vọt ra ngay. Không núp nữa, đánh đi!” “Bình tĩnh nào, Hổ.” Xà thì thầm, anh ta nằm đè trên Hầu. “Tụi anh cũng nằm queo và khó chịu như em mà. Nhưng mình phải làm theo lời Đại Sư, im lặng và núp thiệt kỹ. Kẻ nội thù không giống bọn người mà chùa Ẩn Chân đối đầu trong cả ngàn năm nay đâu.” Hổ đáp, “Thôi đi, thôi đi. Đừng lên giọng nữa. Càng ngày mấy cha càng nói giống y như là Đại Sư. Ta mặc kệ bọn nào ngoài kia. Giờ đây tụi mình đều là cao thủ rồi. Mình đều vượt qua các kỳ thi. Mình không nên trốn ru rú như một đám con gái. Mình nên...” Hạc gắt lên, “Immmm!” anh ta đang nằm trên Xà. “Hổ, đủ rồi nhé! Em làm cho anh cũng phát bực rồi đó.” Hổ đáp, “Tôi mặc kệ! Nếu anh nghĩ...” Long, ông anh cả trong đám, đang nằm trên cùng, rít lên, “Cả đám im ngay chưa! Hổ, im ngay cái miệng đi, rồi dọn sạch luôn cái đầu. Em phải chế ngự được những ý nghĩ và cảm xúc của mình, nếu không chúng sẽ chế ngự em.” “Em phải chế ngự được những ý nghĩ và cảm xúc của mình, nếu không chúng sẽ chế ngự em.” Hổ nói móc, “Cho tôi xin đi, anh Long. Ngay lúc này mình cần hành động, chứ có cần triết lý lẩm cẩm đâu anh.” Hổ đang mất kiên nhẫn. Nó nghe tiếng ngựa của kẻ địch chạy lên chạy xuống trên những lối đi lát gạch chạy chữ chi trên khu đất chùa. Nó cũng nghe tiếng vũ khí va chạm kêu loảng xoảng và tiếng người la thét bằng thứ âm thanh kinh dị, gần giống như tiếng sấm, ngoại trừ mỗi tiếng bùm đó có kèm theo một tiếng thét đau đớn xé lòng. Đôi tai rất thính của Hổ nhận rõ từng tiếng thét một. Các dũng sư đang gục ngã. Một tiếng gầm nén sâu trong lồng ngực Hổ. Nó không hiểu tại sao bốn người anh em của mình, đang nằm chồng bên trên nó, lại kìm lòng lại thế này. Cũng giống nó, mỗi người thủ đắc một loại võ thuật mô phỏng theo bộ thế của loài thú mà nó phản ánh ra trong cá tính lẫn nhân dáng của mình. Bản tính thật của chúng hoàn toàn tương ứng với môn phái võ thuật mang tên loài vật mà chúng mô phỏng. Chúng sinh ra để chiến đấu. Vậy mà chúng lại nằm im ru. Hổ lại gầm lên. Các anh em của nó không có bề ngoài giống nó, không đi đứng giống nó, không nói năng giống nó, thậm chí không có mùi giống nó. Và chắc chắn là cũng không suy nghĩ giống nó. Nó gọi chúng là “anh em” bởi vì cả đám đều là những nhà sư và sống với nhau trong một ngôi chùa. Trên thực tế, nó và “các anh em” là những đứa trẻ mồ côi. Điều mà Hổ cần là các anh em thật đúng nghĩa. Những người anh em chiến đấu sát sườn bên nhau với nó. Dưới trọng lượng của những người kia, Hổ làu bàu. “Tôi không thể tin là mình sắp...” Long cắt ngang, “Thôi đi nào! Đừng nói nữa! Tất cả chúng ta phải giữ im lặng. Hổ nè, tập trung vào hơi thở đi. Hãy quán tưởng như mấy anh đang làm đây này. Nếu em thấy không quán tưởng được, thì hãy nằm im và thư giãn đi.” Hổ đáp, “Anh nói thì dễ lắm. Anh nằm trên cùng mà. Thử nằm dưới này coi, dưới đáy của một đống người trong vũng nước chèm nhẹp, với hai bàn chân thúi hoắc của thằng Hầu đè lên miệng xem.” Hầu cười khúc khích và ngo ngoe mấy ngón chân. Hổ nổi đóa, “Hầu nè, nếu mi làm lại lần nữa, ta sẽ cắn đứt từng ngón một cho mà coi. Ta thề đó.” Hầu lại khúc khích nhưng giữ yên mấy ngón chân. Hổ tự hỏi, Mình còn phải kẹt trong này bao lâu nữa đây trời? Nó mong cả bọn vọt ra khỏi cái chum này sớm. Nó không chắc có thể kiềm chế bản thân lâu hơn nữa. ... Mời các bạn đón đọc Năm Vị Tổ Sư Tập 1: Hổ của tác giả Jeff Stone.
Thị trấn Slawter
Nằm trong loạt tiểu thuyết kinh dị của Darren Shan, Demonata là truyện nổi tiếng nhất của tác giả bên cạnh serie Những câu chuyện kỳ lạ của Darren Shan - tải eBook đã được các bạn đọc Việt Nam say mê đón nhận. Những câu chuyện trong loạt tiểu thuyết mới này nói về thế giới của ma quỷ, sẽ được thuật lại qua lời kể của các nhân vật chính khác nhau: Grubbs Grady, Kermel Fleck, và Bec MacConn. Xuyên suốt những cuộc chiến gay go giữa các nhân vật này và lũ yêu tinh là những tình tiết cảm động, ấm áp tình người, đôi khi pha lẫn hài hước, đôi khi vô cùng ghê rợn, "sởn cả tóc gáy". Bộ truyện gồm 10 tập đã được những bạn đọc yêu thích thể loại kinh dị trên toàn thế giới đón nhận nồng nhiệt và đưa Darren Shan lên vị trí Tác giả bậc thầy về truyện kinh dị và cũng trở thành tác giả bán chạy số 1 tại Anh hiện nay. Bộ truyện xoay quanh ba nhân vật chính: Grubbs Grady, Kernel Fleck và Bec MacConn. Tuy ba nhân vật này có gặp gỡ nhau trong một số tình huống nhất định, họ sống trong những thời điểm khác nhau, Grubbs là một cậu bé đương thời (thập niên 2000), Kernel sống ở thập niên 1970 và Bec sống vào khoảng thời gian từ năm 350 sau Công nguyên. Bên cạnh đó còn có những nhân vật phụ khác như Dervish Grady, Bill-E, Beranabus, Các Sinh vật cổ... Những tập truyện thuật lại cuộc chiến đấu giữa họ với Chúa yêu Lord Loss cùng những tên bộ hạ của y và Cái Bóng bí ẩn, kẻ nguyền sẽ hủy diệt vũ trụ của loài người. Với sự ủng hộ của Các Môn đồ, các nhân vật chính đã nhiều lần ngăn cản được những nỗ lực thống trị thế giới của lũ yêu tinh. *** Những cơn ác mộng ám ảnh các giấc mơ của Dervish O'Grady kể từ khi ông trở về từ vũ trụ yêu tinh, nhưng Grubbs chăm sóc cho ông chú trong lúc cả hai cố gắng tiếp tục một cuộc sống bình thường, không có yêu tinh.      Khi một nhà đạo diễn phim kinh dị nổi tiếng mời Dervish làm cố vấn cho một cuốn phim mới, đó có vẻ như là một nguyên cớ hoàn hảo cho một cuộc bứt phá khỏi cuộc sống đơn điệu quen thuộc hàng ngày và một cơ hội tìm vui.      Nhưng việc có mặt ở trường quay trong một thị trấn có tên gọi Slawter đã khuấy động nhiều ký ức đối với Grubbs và người bạn Bill-E của cậu. *** Bộ Demonata gồm có: Demonata Tập 1: Chúa yêu Lord Loss Demonata Tập 2: Kẻ Trộm Yêu Tinh Demonata Tập 3: Thị trấn Slawter Demonata Tập 4: Những tiếng thét trong bóng tối Demonata Tập 5: Huyết thú Demonata Tập 6: Sự khải huyền của quỷ Demonata Tập 7: Cái bóng của Tử thần Demonata Tập 8: Đảo Sói Demonata Tập 9: Bóng tối vẫy gọi Demonata Tập 10: Những vị anh hùng của Địa ngục Mời các bạn đón đọc Demonata tập 3 - Thị Trấn Slawter của tác giả Darren Shan.
Quidditch Qua Các Thời Đại - J. K. Rowling
QUIDDITCH QUA CÁC THỜI ĐẠI nằm trong số tựa sách được yêu thích nhất tại thư viện Hogwarts. Bà Pince, thủ thư của chúng ta, kể với tôi rằng cuốn sách được “cào cấu, nhễu nước miếng, nói chung là hành hạ” gần như mỗi ngày – quả là lời tán dương dành cho bất kỳ cuốn sách nào. Những ai chơi hoặc theo dõi môn Quidditch thường xuyên hẳn sẽ đón chờ cuốn sách của ông Whisp, bởi vì số người đó trong chúng ta luôn hiếu kỳ về lịch sử pháp thuật khắp mọi nơi. Chúng ta phát triển bộ môn Quidditch, môn Quidditch cũng khiến chúng ta phát triển; Quidditch gắn kết mọi phù thủy, pháp sư trong xã hội, đem chúng ta lại gần nhau để sẻ chia những khoảnh khắc phấn khích, vinh quang, và (với những ai ủng hộ đội Đại bác Chudley) là tuyệt vọng. Thật là khó khăn, tôi phải thừa nhận điều này, khi thuyết phục bà Pince giao ra một trong số những cuốn sách của bà ấy, rồi sao ra thành nhiều bản với mục đích tiêu thụ rộng khắp. Với cả, lúc tôi bảo rằng việc này là để cho dân Muggle cùng đọc, bà ấy nhất thời cứng họng, không thèm nhúc nhích cũng chẳng chớp mắt cả phút liền. Khi bình tĩnh lại, bà ấy mới chu đáo hỏi tôi có mất trí không. Tôi đã phấn khởi trấn an bà ấy và giải thích lý do tôi đưa ra quyết định chưa từng có này. Bạn đọc Muggle chẳng cần bất kỳ lời giới thiệu nào về công tác của tổ chức Comic Relief Vương quốc Anh thêm nữa (kì lạ là, nó chẳng liên quan gì đến tổ chức cùng tên bên Mỹ), nên giờ tôi sẽ nhắc lại những gì tôi đã giải thích với bà Pince vì lợi ích của các phù thủy và pháp sư đã sắm cuốn sách này. Tổ chức Comic Relief Vương quốc Anh dùng tiếng cười để đấu tranh với nghèo đói, bất công, và tai họa. Khi niềm vui lan rộng sẽ được đổi ra thành một khoản tiền lớn (khoảng 250 triệu đô từ khi thành lập năm 1985, tương đương với hơn 175 triệu bảng, bằng 34 triệu Galleons). Những ai góp phần vào việc đưa cuốn sách này đến tay quý vị, từ tác giả, người xuất bản đến người cung cấp giấy, người in, người đóng sách, cả người bán sách đều đầu tư thời gian, công sức, và vốn kiến thức của họ mà không nhận tiền công, hoặc nhận tiền công thấp, để 20% giá bán lẻ cuốn sách chịu ít thuế hơn với mục đích ủng hộ vào một quỹ được thành lập bởi tổ chức Comic Relief và J.K Rowling dưới tên Harry Potter. Quỹ này chuyên hỗ trợ những trẻ em cần sự giúp đỡ trên khắp thế giới. Bằng việc mua cuốn sách này – mà tôi khuyên các vị nên mua, vì lỡ các vị đọc quá lâu mà không nộp tiền ra, các vị sẽ trúng Lời nguyền Trộm cắp – các vị cũng góp phần hoàn thành sứ mệnh nhiệm màu này. Nếu tôi nói với quý vị rằng lời giải thích này khiến bà Pince vui mừng mà giao sách của thư viện cho dân Muggle thì đó chính là lừa đảo. Bà ấy đã đề xuất một loạt phương án khác, ví như nói với những người ở tổ chức Comic Relief Vương quốc Anh là thư viện đã bị thiêu rụi, hay đơn giản giả là tôi đã chết quách đi mà chẳng để lại trăn trối gì. Lúc tôi bảo rốt cục tôi vẫn thích phương án ban đầu của tôi hơn, bà ấy mới không đành lòng giao ra cuốn sách, dù vậy, ngay lúc cuốn sách được đưa ra, bà Pince đã căng thẳng đến độ ngất xỉu, và tôi buộc lòng phải gỡ từng ngón tay của bà ấy ra khỏi gáy sách. Dù đã loại bỏ các bùa ếm thông thường mà một cuốn sách của thư viện thường có, nhưng tôi không chắc là còn bùa ếm nào mà tôi chưa phát hiện ra hay không. Ai cũng biết là bà Pince hay ếm những bùa xúi quẩy lên những cuốn sách mà bà coi giữ. Năm ngoái, chính tôi từng lơ đãng vẽ nguệch ngoạc vào cuốn Các học thuyết về Biến hình Vật chất, giây tiếp theo tôi bị cuốn sách đập tới tấp vào đầu. Làm ơn hãy cẩn trọng với cuốn sách này. Đừng làm rách. Đừng làm rơi vào nước. Vì tôi chắc là bà Pince sẽ lao ngay vào các vị, dù các vị đang ở đâu, và đòi khoản phạt lớn. Sau cùng, tôi xin cảm ơn các vị đã ủng hộ cho tổ chức Comic Relief Vương quốc Anh và xin dân Muggle chớ thử chơi Quidditch tại nhà; cái bộ môn này, dĩ nhiên, hoàn toàn là giả tưởng và chẳng có ai chơi cả. Tôi cũng xin phép tận dụng cơ hội này để chúc đội tuyển Quidditch Liên bang Puddlemere thật nhiều nhiều may mắn ở mùa giải tới.   Mời các bạn đón đọc Quidditch Qua Các Thời Đại của tác giả J. K. Rowling.