Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Từ Điêu Tàn Trỗi Dậy

Từ Điêu Tàn Trỗi Dậy là phần kết đầy kịch tính và bất ngờ của bộ Grisha, tiếp sau "Bóng tối và xương trắng", "Phá muôn trùng vây". Alina - Thánh nữ mặt trời bước vào cuộc đấu cuối cùng với Hắc Y với sức khỏe bị tàn phá, bộ khuếch đại thứ ba chưa tìm được, đoàn quân hộ vệ cô tan tác... Cái giá quá đắt để giành lấy cơ hội thành công mong manh, liệu cô có dám trả? *** Leigh Bardugo là một tác giả giả tưởng và người trưởng thành trẻ tuổi người Mỹ, nổi tiếng với bộ phim Six of Crows và bộ ba Shadow and Bone, đã bán được hơn hai triệu bản. *** Tên con quái vật là Izumrud, Cự Trùng, nhiều người khăng khăng tin rằng nó đã tạo ra những đường hầm bên dưới Ravka. Mang trong mình cơn đói cồn cào, nó ăn sạch bùn đất và sỏi đá, càng ngày càng đào sâu vào lòng đất hòng tìm ra thứ gì để thỏa mãn, cho đến khi nó đi quá xa và lạc lối trong bóng tối. Đấy chỉ là một câu chuyện kể, nhưng người ở Giáo Hội Trắng luôn cẩn thận không đi quá xa khỏi những lối đi quanh hang động chính. Bao âm thanh lạ lẫm vang vọng khắp hệ thống địa đạo mịt mờ, những tiếng rên rỉ và lầm rầm khó hiểu, không gian lạnh lẽo của sự thinh lặng bị phá vỡ bởi những tiếng rít khẽ như đến từ hư vô, hoặc từ chuyển động uốn lượn của một thân thể dài ngoằng đang trườn dọc theo một lối đi gần bên để săn mồi. Vào những giây phút ấy, thật dễ để tin rằng Izumrud vẫn đang tồn tại ở đâu đấy, chờ được thức tỉnh bởi tiếng gọi của những vị anh hùng, mơ về bữa ăn ngon lành nó sẽ có nếu một đứa trẻ xấu số nào chẳng may đi lạc vào miệng nó. Một con quái thú như thế sẽ chỉ nghỉ ngơi chứ không chết hẳn. Người con trai đem đến cho người con gái câu chuyện này, cùng nhiều câu chuyện khác, tất cả những câu chuyện mới mẻ cậu có thể thu thập được vào những ngày đầu tiên cậu được phép ở gần cô. Cậu sẽ ngồi cạnh giường, cố thúc cô ăn, lắng nghe tiếng thở gắt gao từ buồng phổi của cô, và cậu sẽ kể cô nghe câu chuyện về dòng sông được chế ngự bởi một Tiết Hải Sư quyền năng, nó được huấn luyện để xuyên thủng hàng ngàn lớp đá nhằm kiếm tìm một đồng xu ma thuật. Cậu sẽ thì thầm về gã Pelyekin đáng thương bị nguyền rủa, quần quật hàng ngàn năm với lưỡi cuốc diệu kỳ, để lại vô vàn hang động và lối đi sau dấu chân mình, một tồn tại đơn côi không mong gì hơn ngoài sự xao lãng, gã tích lũy vàng bạc và đá quý mà bản thân chưa bao giờ thiết dùng. Rồi buổi sáng nọ, người con trai tìm đến phòng người con gái và nhận ra nó đã bị bao vây bởi một lực lượng vũ trang. Và khi cậu từ chối rời đi, họ xích cậu lại và lôi cậu ra khỏi cửa. Lão linh mục cảnh cáo người con trai rằng niềm tin sẽ đem cho cậu bình yên và phục tùng sẽ giữ cậu sống sót. Bị giam trong ngục tối một mình ngoài tiếng nước rơi lộp độp và nhịp đập chậm rãi của trái tim, người con gái biết những câu chuyện về Izumrud là thật. Cô đã bị ăn sống, bị nuốt chửng hoàn toàn, và trong lòng thạch anh vang dậy của Giáo Hội Trắng, chỉ còn lại Thánh nữ hiện diện. Người Thánh nữ thức dậy mỗi ngày trong tiếng ca tụng tên cô, và quân đội của cô ngày càng lớn mạnh, hàng ngũ lúc nhúc bao kẻ đói khát và tuyệt vọng, với những binh sĩ bị thương và những đứa trẻ chỉ gần đủ lớn để vác khẩu súng trường. Lão linh mục nói với tín đồ rằng ngày nào đó cô sẽ là Nữ Hoàng, và họ tin lời lão. Nhưng họ thắc mắc trước đoàn triều thần tơi tả và bí ẩn của cô: Tiết Khí Sư tóc đen với miệng lưỡi sắc sảo, Phế Nhân với khăn choàng cầu nguyện màu đen và những vết sẹo ghê tởm, người học giả xanh xao luôn lom khom bên đống sách vở và công cụ kì lạ của mình. Họ là những tàn dư rệu rã của Hạ Quân - thật không đủ tư cách làm trợ thủ của Thánh nữ. Chỉ một số ít người biết rằng cô đã suy yếu. Bất cứ sức mạnh gì từng ban phúc cho cô, thiêng liêng hay không, đều đã biến mất - hoặc ít nhất là nằm ngoài tầm với. Những môn đệ bị cách ly ở một khoảng khá xa, để họ không thấy được đôi mắt cô giờ chỉ là hai lỗ trũng u tối, hơi thở cô giờ chỉ còn từng đợt ngắt quãng đầy sợ hãi. Cô bước thật chậm và ngập ngừng, từng khớp xương mảnh dẻ chực gãy nát bên trong, toàn bộ hy vọng của họ đặt lên người cô gái bệnh tật này. Phía trên mặt đất, một vị vua mới cai trị với quân đoàn bóng tối mình sở hữu, và anh ta lệnh rằng Tiết Dương Sư của mình phải được trả về. Anh ta đe dọa lẫn treo thưởng, nhưng câu trả lời nhận được lại là thách thức - Một gã sống ngoài vòng pháp luật được dân chúng mệnh danh là Hoàng Tử Gió. Gã tấn công dọc theo biên giới phía Bắc, đánh bom đường dây tiếp tế, buộc Hắc Vương phải tái thiết mậu dịch và băng qua Vực Tối với không gì khác ngoài vận may cùng đoàn Tiết Hỏa Sư để đẩy lùi bầy quái vật. Vài người nói kẻ thách thức này là hoàng tử Lantsov. Kẻ khác lại đồn gã là một phiến quân Fjerda đã từ chối chiến đấu cùng lũ phù thủy. Nhưng tất cả đều nhất trí rằng gã chắc chắn phải sở hữu năng lực đặc thù. Người Thánh nữ lắc mạnh song sắt của buồng giam bên dưới lòng đất. Đây là cuộc chiến của cô, và cô đòi quyền tự do để đấu tranh vì nó. Lão linh mục từ chối. Nhưng lão đã quên rằng trước khi trở thành Grisha và Thánh nữ, cô là một hồn ma của Keramzin. Cô và người con trai đã tích trữ bí mật như Pelyekin tích trữ kho tàng. Họ biết cách trở thành những tên trộm và những bóng ma, biết cách che giấu sức mạnh cũng như mánh khóe. Tương tự các giáo viên ở dinh thự của Công tước, lão linh mục cứ ngỡ mình đã biết rõ về người con gái và khả năng của cô. Lão đã lầm. Lão đã không nghe thấy ngôn ngữ ẩn giấu của họ, đã không hiểu quyết tâm của người con trai. Lão đã không thấy được khoảnh khắc người con gái thôi đánh giá nhược điểm của mình là gánh nặng, mà bắt đầu mang nó như một lớp vỏ trá hình. *** Tôi đứng trên ban công khắc đá, dang rộng hai tay, cả người run lẩy bẩy trong trang phục rẻ tiền, cố diễn tròn màn kịch hoàn hảo. Bộ kefta của tôi là một miếng vải chắp vá được may lại từ những mẩu vụn của chiếc áo choàng tôi mặc vào cái đêm trốn khỏi cung điện, cùng mấy tấm màn cửa sặc sỡ nghe nói được lấy từ một nhà hát đã sụp đổ đâu đó gần Sala. Áo được tô điểm bằng những chuỗi hạt trên chùm đèn treo trong hành lang. Họa tiết thêu ở tay áo gần sút chỉ. David và Genya đã cố gắng hết sức, nhưng tài nguyên bên dưới lòng đất thì có hạn. Nhìn từ xa trông nó vẫn ổn, sắc vàng lung linh giữa ánh đèn như thể phát ra từ lòng bàn tay tôi, lan tỏa từng đợt lấp lánh rạng ngời trên khuôn mặt mê mẩn của đoàn môn đệ ở phía xa bên dưới. Khi đến gần, tất cả chỉ là những bó chỉ lỏng lẻo và nguồn sáng giả tạo. Giống như tôi. Thánh nữ xác xơ. Giọng của Lão Tư Tế rền vang khắp Giáo Hội Trắng, và đám đông quay cuồng, mắt nhắm nghiền, tay giơ cao, một cánh đồng thuốc phiện, những cánh tay như cuống hoa nhợt nhạt đung đưa trong cơn gió vô hình mà tôi không thấy được. Tôi làm theo một chuỗi hành động được sắp đặt, cố ý di chuyển sao cho David và người Tiết Hỏa Sư phụ giúp anh vào sáng hôm đó có thể dõi theo cử động của tôi từ mật thất ngay phía trên ban công. Tôi chán ghét những buổi cầu nguyện sáng, nhưng theo lời lão linh mục thì, hình ảnh dối trá này rất cần thiết. “Đấy là món quà cô tặng cho tín đồ của mình, Sankta Alina,” lão giải thích. “Là hy vọng”. Trên thực tế, nó là một ảo vọng, một ám thị nhạt nhòa của ánh sáng một thời tôi từng nắm giữ. Quầng sáng màu vàng thật ra là lửa của Tiết Hỏa Sư, phản chiếu lại từ một chiếc đĩa gương tồi tàn được David tạo nên bằng những mảnh thủy tinh còn sót lại. Nó giống như thứ chúng tôi đã dùng khi cố cản đường tiến của đội quân Hắc Y ở Os Alta nhưng thất bại. Chúng tôi bị đánh úp bất ngờ; và năng lực của tôi, kế hoạch của chúng tôi, tất cả kỹ nghệ của David, kể cả sự tháo vát của Nikolai cũng không đủ để ngăn chặn cuộc thảm sát. Từ đó, tôi không thể triệu hồi nổi dù chỉ một tia nắng nhỏ nhoi. Nhưng hầu hết đám đông của Lão Tư Tế chưa bao giờ nhìn thấy khả năng thật sự của Thánh nữ mà họ tôn thờ, và hiện tại, trò lừa đảo này xem như tạm đủ. Lão Tư Tế kết thúc bài giảng của mình. Đấy là tín hiệu chấm dứt. Người Tiết Hỏa Sư để luống sáng bừng lên quanh tôi. Nó nhấp nháy và rung rinh một cách cuồng loạn, cuối cùng mới mờ đi lúc tôi bỏ tay xuống. Chà, giờ thì tôi biết hôm nay ai là người trực chung với David rồi. Tôi quắc mắt nhìn về phía hang động. Harshaw. Hắn ta lúc nào cũng làm quá trớn. Sau trận chiến ở Tiểu Điện chỉ có ba Tiết Hỏa Sư còn sống, nhưng một người đã chết chỉ sau đó vài ngày vì vết thương của cô. Trong số hai người còn lại, Harshaw là kẻ uy lực và khó đoán nhất. Tôi bước xuống bục, nôn nóng thoát khỏi sự hiện diện của Lão Tư Tế, nhưng chân tôi loạng choạng suýt ngã. Lão liền nắm lấy tay và đỡ tôi đứng vững. “Cẩn thận đấy, Alina Starkov. Cô quá bất cẩn với an nguy của bản thân.” “Cảm ơn,” tôi nói. Tôi muốn tránh xa lão, tránh xa mùi bùn đất và nhang trầm hôi thối lão mang trên người. “Hôm nay cô có vẻ không khỏe.” “Chỉ vụng về chút thôi.” Cả hai đều biết đấy là lời nói dối. Tôi đã khỏe hơn hồi mới đến Giáo Hội Trắng - những khớp xương đã lành lặn, tôi cũng không nôn hết thức ăn nữa - nhưng tôi vẫn còn yếu, cơ thể như bị đày đọa bởi những cơn đau nhức và mỏi mệt liên miên. “Vậy thì, một ngày để nghỉ ngơi nhé.” Tôi nghiến răng. Lại một ngày bị giam cầm trong buồng ngủ. Tôi cố nén giận và yếu ớt mỉm cười. Tôi biết lão muốn thấy điều gì. “Tôi lạnh lắm,” tôi nói. “Vài ngày ở Kettle sẽ giúp tôi thấy ổn hơn.” Thành thực mà nói, đó là sự thật. Nhà bếp là nơi duy nhất không bị ẩm thấp trong Giáo Hội Trắng. Ngay lúc này, ít nhất một lò sưởi dùng cho buổi sáng sẽ được thắp lên. Hang động lớn hình tròn sẽ chìm trong mùi thơm của bánh mì đang nướng và cháo yến mạch ngọt ngào được đầu bếp nấu từ đậu khô dự trữ và sữa bột do đồng minh trên mặt đất cung cấp. Tôi vờ run lên để tăng tính thuyết phục, nhưng câu trả lời duy nhất của lão linh mục chỉ là một chữ “hừm” vô thưởng vô phạt. Tiếng di chuyển ở bên dưới hang động làm tôi chú ý: những người hành hương, tất cả đều mới đến. Tôi không thể ngăn mình nhìn họ bằng con mắt chiến lược. Một vài người mặc quân phục cho thấy họ là lính đào ngũ của Thượng Quân. Tất cả đều trẻ trung và khỏe mạnh. “Không có cựu binh?” Tôi hỏi. “Hay góa phụ?” “Cuộc sống dưới lòng đất là một hành trình khó khăn,” Lão Tư Tế đáp lại. “Nhiều người quá già hoặc quá yếu để chuyển đi. Họ thích sống thoải mái trong nhà mình hơn.” Không thể nào. Những người hành hương chống nạng và gậy để đến đây, bất kể già nua hay bệnh tật. Dù sắp chết, họ vẫn đến đây vào những ngày cuối đời để được diện kiến Thần Mặt Trời. Tôi thận trọng ngoái nhìn sau vai. Tôi chỉ thoáng thấy qua cận vệ của Lão linh mục, những gã râu ria được trang bị vũ trang hiện đang đứng gác ở lối đi. Bọn họ là những nhà sư, những linh mục thông thái như Lão Tư Tế, và là những người duy nhất được phép mang vũ khí dưới đường hầm. Trên mặt đất, họ là người gác cổng, săn đuổi quân do thám và những kẻ vô thần, ban ơn trú ẩn cho những người họ nghĩ là xứng đáng. Gần đây, số lượng đoàn hành hương đang dần suy yếu, và những cá nhân gia nhập hàng ngũ của chúng tôi có vẻ nồng nhiệt hơn là ngoan đạo. Lão Tư Tế muốn những chiến binh tiềm năng, không phải những cái miệng đói ăn. “Tôi có thể đến chỗ người già và bệnh nhân,” tôi đề nghị. Tôi biết tranh cãi là vô ích, nhưng tôi vẫn lên tiếng. Đây là điều gần như được đoán trước. “Thánh nữ nên đồng hành cùng dân chúng, không phải lẩn trốn như chuột cống dưới hang.” Lão Tư Tế mỉm cười - nụ cười nhân đức, khoan dung mà giáo dân ngưỡng mộ nhưng khiến tôi muốn thét lên. “Vào thời điểm khó khăn, nhiều loài động vật sẽ chui xuống lòng đất. Đấy là cách chúng sống sót,” lão nói. “Sau khi lũ xuẩn ngốc phát động chiến tranh, chuột cống sẽ là loài cai trị ruộng đồng và thị trấn.” Và mở tiệc ăn mừng trên xác chết, tôi rùng mình nhủ thầm. Như thể đọc được ý nghĩ, lão linh mục nhấn một tay lên vai tôi. Những ngón tay dài và trắng nhợt, vươn khắp tay tôi như một con nhện sáp. Nếu đây là cử chỉ nhằm để an ủi thì lão thất bại rồi. “Hãy kiên nhẫn, Alina Starkov. Chúng ta chỉ trỗi dậy đúng lúc chứ không sớm hơn.” Kiên nhẫn. Nó luôn là đơn thuốc của lão. Tôi cố kiềm chế mong muốn được chạm vào cổ tay trơ trọi của mình, khoảng trống đáng ra sẽ đón nhận vòng xương của Hỏa Điểu. Tôi đã có vảy của Hải Long và sừng con hươu đực, nhưng mảnh ghép cuối cùng trong câu đố của Morozova vẫn mất tích. Chúng tôi đã có thể sở hữu bộ khuếch đại thứ ba nếu Lão Tư Tế chịu góp sức tìm kiếm, hoặc để chúng tôi quay lại mặt đất cũng được. Nhưng sự chấp thuận ấy phải trả bằng một cái giá. “Tôi lạnh lắm,” tôi lặp lại, cố chôn vùi nỗi bực dọc của mình. “Tôi muốn đến Kettle.” Lão cau mày. “Ta không thích cô túm tụm bên dưới đó với con bé kia…”   Mời các bạn đón đọc Từ Điêu Tàn Trỗi Dậy của tác giả Leigh Bardugo & Nguyễn Bảo Anh (dịch).

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tuyệt Thế Vũ Thần - Tịnh Vô Ngân
Sách nói Tuyệt Thế Vũ Thần Cửu Tiêu đại lục, tông môn mọc lên san sát như rừng, võ đạo vi tôn, kẻ yếu tầm thường, bị người khi nhục, cường giả giận dữ, máu chảy thành sông. Võ đạo hoàng giả, càng có thể quan sát thiên địa, ngạo cười non sông, động tắc thì thiên kinh thạch phá, phơi thây trăm vạn. Một đời cường nhân Lâm Phong, nghịch thiên xuất thế, đến kinh thế truyền thừa, tu võ đạo, đạp trời cao, phá thiên địa, ngạo trời xanh! Đôi lời của dịch giả: Tuyệt Thế Vũ Thần là một bộ thuộc thể loại Huyền Huyễn, nó có kiếm hiệp kiếm tu hay những loại Vũ Hồn huyền ảo đầy màu sắc. Lâm Phong, nhân vật chính, hắn có một đời tuổi trẻ ngông cuồng và những năm tháng thanh niên đầy nhiệt huyết. Hắn có những bóng hồng xinh đẹp và những cuộc tình đẹp đẽ đầy tình cảm. Người vì hắn từ bỏ tất cả, người vì hắn chờ đợi trong cô quạnh, người vì hắn cởi bỏ phong ấn khiến vạn kiếp bất phục… Để có thể bảo vệ tất cả, hắn nhập ma, nhưng… Mời mọi người hãy ghé xem Tuyệt Thế Vũ Thần để có thể dõi theo bước chân của Lâm Phong. Cảnh giới tu luyện: Khí Vũ, Linh Vũ, Huyền Vũ, Thiên Vũ, Tôn Vũ... Mỗi cảnh giới lại phân làm chín tầng. *** Truyện Tuyệt Thế Vũ Thần cũng có thể được đánh giá như sau: Không nên đọc truyện này nếu không có thời gian rảnh, vì bạn sẽ nghiện khá nhanh. Đây là một tác phẩm đỉnh cao. Trong mắt tôi, cuốn truyện này là một bản pha trộn giữa Bàn Long và Nghịch Thiên Tà Thần. Có thể hình dung tác phẩm này qua vài chữ: Chiến, chiến, chiến, chiến và chiến! Đặc biệt là những cảm xúc rung động mà nó mang lại rất giống với tác phẩm Bàn Long. Tôi thực sự rất thích truyện này. Xây dựng các nhân vật không nông cạn hời hợt mà sâu sắc và chân thực. Bạn có thể cảm thấy như thể họ là những con người thực. Nhân vật chính rất dễ thương và biết điều. Cốt truyện thì không buff cho NVC quá nhiều như đa số các truyện Huyền Huyễn phổ biến khác. Tác phẩm này có những quan điểm rất thực tế, chân thực; và thế giới trong đó cũng hoạt động như trong thế giới thực. Kết luận: nên đọc ngay khi có thể! *** Một bộ truyện đáng đọc, nhưng không hề có một điểm đột phá nào so với truyện khác. Vẫn cứ một dạng xuyên không, trả thù những kẻ coi thường, ám hại, gặp cơ duyên, ngao du, bị người truy sát rồi dần dần trưởng thành. Mo-tic cũ không thể cũ hơn. Nếu đạo hữu nghèo, ít TLT và đã đọc những bộ truyện có Mo-tic như trên thì ko nên đọc, phí TLT. Còn nếu đạo hữu giàu, vẫn khoái đọc dạng Mo-tic như vậy thì cứ vào. Truyện rất đáng đọc. **Ko não (nghĩa bóng): ở đây được hiểu là biết vận dụng bộ não. Giả dụ một tình huống cho dễ hiểu. Để có thể làm giàu. A dùng não, tìm cách để làm giàu theo dạng có chủ ý. (hắn làm thương buôn, chế tạo binh khí, trồng rau, củ, quả,...). Đây là dạng main có não. Còn B thì đi bậy, đi bạ, làm cái khác nhưng vô tình đạt được kho báu nên mới giàu. Đây là dạng k não, chỉ nhờ may mắn và được buff. Trong truyện "TT Vũ Thần" mà đạo hữu đang thăm hỏi ý kiến. Lâm Phong (NVC) chính là kẻ thuộc dạng B. Hắn mạnh là nhờ cơ duyên chứ ko phải nhờ hắn bỏ công, bỏ sức ra nghiên cứu này, nọ mới mạnh. *** Truyện Tuyệt thế vũ thần kể về Lâm Phong, một thiếu niên ở địa cầu, có cơ duyên xảo ngộ, xuyên qua tới thế giới khác.Ở Địa cầu, hắn mồ côi cả cha lẫn mẹ, một tay ông nội nuôi hắn lớn lên. Vì tuổi tác già yếu, lại còn phải nuôi cháu nhỏ nên ông nội hắn xuống sức, già yếu hơn. Ông nội hắn khi thấy bản thân không còn khỏe nữa, đã tích lũy mấy vạn tệ trong ngân hàng để cho hắn phòng thân. Chính vì khoản tích lũy này mà ông ấy không có tiền chữa bệnh. Ngày mà hắn cầm giấy báo đậu đại học khoe ông mình là ngày cuối cùng ông hắn còn ở dương thế. Hắn tự trách mình vì mai mê học tập, mà quên đi người thân duy nhất của mình. Là người tu duy lạc quan, nên khi vào đại học, hắn ra sức học tập, giúp đỡ mọi người. Tiếc thay tầm mắt hắn không tốt, giúp người không được mang ơn còn bị báo oán. Hắn bị đuổi ra khỏi trường học bởi hành vi khiếm nhã với nữ sinh, bên cạnh đó, hắn còn bị kiện ra tòa. Ông mất, bị đuổi khỏi trường, không ai có thể nói lên tiếng nói chính nghĩa bảo vệ hắn, vậy là hắn phải ngồi tù mười năm. Công lao và sự hi sinh của ông nội dành cho hắn hóa thành bọt nước theo con đường tù tội đó. Chính vì lý do trên, sau khi được xuyên không, hắn không vướng bận gì nữa. Kiếp này, hắn quyết tâm phải sống cho thật trọn vẹn, được mọi người nể mặt, mang lại danh tiếng cho người thân. Nhưng trời cao cứ thử thách hắn, cho hắn xuyên qua, nhưng lại rơi vào người một tên thiếu gia có vũ hồn rác rưởi, không thể tu luyện được, không lên được mặt bàn. Lâm thiếu gia cùng họ tên với hắn ở thế giới này, vớn là một đệ tử ngoại môn của Vân Hải Tông, khi hắn xuyên qua, Lâm thiếu gia vốn bị đường huynh cùng tông môn bắt nạt, đánh cho nủa sống, nửa chết, đá khỏi tông môn. Nếu ông trời đã cho hắn cơ hội lần hay này, hắn sẽ nắm lấy, không để tái diễn như kiếp trước nữa. Liệu hắn có đạt được ước vọng của mình không, hay lại là một hồi trêu ngươi của tạo hóa nữa? Hãy đón đọc truyện và tìm hiểu cho mình câu trả lời.   *** Cửu Tiêu đại lục, võ đạo vi tôn, võ giả nhỏ yếu có hàng nghìn, sức lực nghìn cân đánh vỡ bia đá; mà võ giả hùng mạnh có thể chém đứt dòng sông, bổ ra núi lớn; cũng có võ đạo hoàng giả thông thiên triệt địa, ngao du thái hư. Võ đạo, quyết định vận mệnh, quyết định sinh tử; kẻ yếu, bị người ức hiếp; kẻ mạnh, nhìn xuống thiên hạ. Vũ Hồn, thiên phú bẩm sinh của người ở Cửu Tiêu đại lục, là hồn phách của võ giả, có thể nói thành tựu của võ giả có quan hệ mật thiết với Vũ Hồn của kẻ đó. Vũ Hồn có vô số chủng loại, có Vũ Hồn tự nhiên như hỏa diễm, băng phách, lôi điện, phong...; có Vũ Hồn vũ khí như đao, thương, kiếm, kích; có Vũ Hồn thú như Bạch Hổ, Cuồng Tê, Bạo Vượn, Long Xà; đương nhiên còn có Vũ Hồn dị chủng hùng mạnh tỷ như Cuồng Hóa Vũ Hồn, Bất Tử Vũ Hồn. Vũ Hồn có thể tùy theo thực lực võ giả tăng lên không ngừng mà tiến hóa mạnh mẽ hơn. ... Mời các bạn đón đọc Tuyệt Thế Vũ Thần của tác giả Tịnh Vô Ngân.
Sự Báo Thù của Bảy - Pittacus Lore
Sau những diễn biến ở cuối tập trước, giờ đây các Garde đang bị chia tách, không chỗ quay về, không thể liên lạc được với nhau. Tuy vậy giờ đây, mục tiêu vẫn còn đó: đánh bại Setrakus Ra và chủng tộc hiếu chiến Mogadorian của hắn. Liệu họ sẽ tiếp tục mục tiêu đó như thế nào? Họ có còn gặp lại nhau nữa hay không? Liệu Số Năm có thực sự là kẻ xấu sau tất cả những gì hắn đã làm? Hãy cùng theo dõi cuốn sách để biết thêm chi tiết! Cuốn sách được dịch bởi Green-Octopus​. *** Sau đây là hệ thống series Lorien Legacies đã xuất bản:    1. I Am Number Four (Tôi Là Số Bốn) 2. The Power of Six (Sức Mạnh Của Sáu) 3. The Rise of Nine (Số Chín Lên Ngôi) 4. The Fall of Five (Sự Sa Ngã Của Năm) 5. The Revenge of Seven (Sự Báo Thù Của Bảy) 6. The Fate Of Ten (Số Phận Của Mười) 7. United as One (Quy Tụ Làm Một) - (Final Book) Ngoài 7 tập truyện chính ra còn có 15 quyển phụ cho chúng ta biết thêm về các nhân vật, sự kiện được gọi là Hồ sơ thất lạc (The lost file). Và 15 quyển đó được gộp lại và chia thành 5 bộ với các tên gọi riêng. 1. Di sản (The Legacies) #1 - Di sản của Số Sáu (Six's Legacy) #2 - Di sản của Số Chín (Nine's Legacy) #3 - Những di sản đã mất (The Fallen Legacies) 2. Những bí mật lịch sử (Secrect Histories) #4 - Hành trình tìm kiếm Sam (The Search For Sam) #5 - Những ngày cuối của Lories (The Last Days Of Lorien) #6 - Những kẻ bị lãng quên (The Forgotten Ones) 3. Kẻ thù giấu mặt (Hidden Enemy) #7 - Di sản của Số Năm (Five's Legacy) #8 - Trở lại Paradise (Return to Paradise) #9 - Sự phản bội của Số Năm (Five's Betrayal) 4. Đồng minh phe nổi loạn (Rebel Allies) #10 - Kẻ chạy trốn (The Fugitive) #11 - Người điều hướng (The Navigator) #12 - Người bảo vệ (The Guard) 5. Giờ G (Zero Hour) #13 - Các biệt năng tái sinh (Legacies Reborn) #14 - Chốt chặn cuối cùng (Last Defend) #15 - Cuộc săn lùng các Garde (The Hunt For The Garde) *** Cơn ác mộng đã kết thúc. Khi tôi mở mắt ra, chẳng có gì ngoài bóng tối. Tôi đang nằm trên giường, mà tôi có thể nói, không phải là của tôi. Nệm rất to, bằng cách nào đó có thể cong theo cơ thể của tôi, và trong một khoảnh khắc, tôi tự hỏi liệu có phải bạn bè mình đã chuyển tôi đến một trong những chiếc giường lớn hơn trong căn hộ sang trọng của Chín. Tôi vươn chân và cánh tay của mình ra xa nhưng vẫn không thế với tới cạnh giường. Cái chăn trên người tôi trơn hơn là mềm, gần giống như một miếng nhựa, và nó tỏa nhiệt. Không chỉ là nhiệt, tôi nhận ra, mà còn là một dạng rung động ổn định làm dịu cơ bắp đau nhức của tôi. Tôi đã bất tỉnh bao lâu rồi, và tôi đang ở nơi quái quỷ nào đây? Tôi cố gắng nhớ những gì đã xảy ra, nhưng tất cả những gì tôi có thể nghĩ đến là hình ảnh cuối cùng trong giấc mơ của mình. Tôi cảm thấy như đã ở trong cơn ác mộng đó nhiều ngày. Tôi vẫn có thể ngửi thấy mùi cao su cháy khét lẹt của Washington, D.C. Những đám mây mù đầy khắp thành phố, một lời nhắc nhở về trận đánh đã diễn ra ở đó. Hoặc trận đánh sẽ được đánh ở đó, nếu viễn ảnh mà tôi mơ thấy thực sự trở thành hiện thực. Các viễn ảnh. Có phải chúng là một phần của Biệt năng mới? Không ai trong số những người khác có Biệt năng làm họ chấn thương tâm lí vào buổi sáng. Liệu chúng có phải là những lời tiên tri? Những lời đe dọa từ Setrakus Ra, như những giấc mơ của John và Tám đã từng có? Chúng có phải là những lời cảnh báo không? Bất kể chúng là gì, tôi ước chúng sẽ dừng lại. ... Mời các bạn đón đọc Sự Báo Thù của Bảy của tác giả Pittacus Lore.
Nguyên Tôn - Thiên Tàm Thổ Đậu
Ta có một cái Huyền Hoàng khí, có thể thôn Thiên Địa Nhật Nguyệt Tinh. Truyện có lối viết văn vui vẻ, miêu tả cảnh chiến đấu rất có thần, khá cuốn hút. Tình tiết: có cao trào, bí cảnh, động thiên. Chu Nguyên thuộc kiểu nam chính đánh 10 trận thì thắng 8, 9 trận, càng đánh càng nhanh lên cảnh giới. Nhân vật: hài hước, có cá tính riêng. Nhưng tác giả vẫn giữ nguyên kiểu nhân vật rất thuần nguyên, đó là chính là chính, mà tà là tà, không có đấu tranh nội tâm nhiều. Cảm nhận: truyện hay, tình tiết nhanh, không quá dài dòng. Truyện sẽ là 1 nam chính yêu duy nhất 1 nữ tử, vì Yêu Yêu quá dữ, cộng thêm đồng minh Thôn Thôn bên cạnh nữa., Chu Nguyên chạy đường nào. Điểm đánh giá: 8/10 sao. *** Chu Nguyên là thế tử của Đại Chu. Ngay vào lúc hắn chào đời, trên trời có dị tượng, tử khí xuất hiện, có long khí quấn thân, tiếng rồng ngâm vang trời, chính là thánh long khí tượng. Chu Nguyên bởi vì bị cướp đi thánh long khí vận, khiên cho thánh long đã bị phá đi phần gốc rễ, bát mạch trời sinh cũng biến mất, mãi cho tới hôm nay bát mạch cũng không hề xuất hiện, tu hành chi lộ đầy gian nan. *** Tại một nơi nào đó Lúc này trong nội điện đèn đuốc sáng rực, vàng son lộng lẫy, khí thế uy nghiêm, đèn trường minh thiêu đốt, tại trung tâm ngọn đèn thiêu đốt một viên đá xanh, khói xanh lượn lờ bay quanh quẩn trong điện. Đó là Thanh Đàn Thạch, khi bốc cháy sẽ phóng xuất ra dị hương, có hiệu quả ngưng thần tĩnh tâm, là đồ vật tu luyện thiết yếu, bất quá giá cả vật này không thấp, có thể làm làm nhiên liệu sử dụng, đủ để chứng minh chủ nhân nơi đây rất có địa vị. Trong nội điện, một nam tử trung niên trên thân mang bào phục màu vàng sáng đứng chắp tay, khuôn mặt kiên nghị, ánh mắt uy nghiêm, hiển nhiên sống ở vị trí cao lâu năm, người ẩn ẩn toát ra khí tức giống như viêm lôi, âm thanh trầm thấp tiếng oanh minh. Nhưng nếu nhìn kỹ thì ta sẽ phát hiện người nam tử này đã mất đi một cánh tay. ... *** Bối cảnh trong truyện Nguyên Tôn: Trên Thương Mang Đại Lục, vốn tồn tại vô số vương triều lớn nhỏ, có một vương triều cực kỳ nhỏ bé, chỉ là một tiểu quốc nghèo nàn là Đại Chu vương triều. Vốn dĩ trước đó cũng là một đại quốc nguy nga, được các chư quốc ngưỡng mộ, uy chấn bốn phương. Thế nhưng, thời gian hưng thịnh chưa được bao lâu thì đã bị Vũ gia ám toán, tính toán lúc nam chính – Chu Nguyên ra đời, âm mưu thôn phệ số mệnh, Long khí của Chu nguyên, cũng chính là số mệnh vương triều Đại Chu. Tất cả chỉ vì một lời tiên đoán: Mãng tước nuốt rồng, Đại Vũ tất hưng! Vũ vương cướp đi khí vận Chu Nguyên, chuyển qua cho con cái của hắn. Từ đó, Đại Vũ có được long phượng bảo hộ, quốc vận thịnh vượng, tất cả sự hưng thịnh mà Đại Vũ vương triều có được, đều nhờ khí vận đã cướp của Chu Nguyên. Khi thánh long khí vận, bị mãng tước chi mệnh cưỡng chế cướp đi, tất nhiên sẽ sinh ra oán khí mãnh liệt, Vũ vương cố ý phong ấn oán khí này trong cơ thể Chu Nguyên, tạo thành oán long độc, nó sẽ nuốt chửng lấy tinh huyết của hắn, không ngừng lớn mạnh, mãi cho tới một ngày nào đó nó trưởng thành bạo phát, sẽ triệt để nuốt chứng hết sinh cơ của người đó. Diễn biến tiếp theo của truyện là Chu Nguyên, nhờ có đại cơ duyên từ Yêu Yêu cùng với sự nỗ lực tu luyện của mình trở thành Nguyên Sư. Trả thù cho cha mẹ, giành lại được thánh long khí vận, đánh bại kẻ thù đã được chú định từ khi sinh ra. Sau đó tìm ra được mục đích cao cả hơn, trở thành cường giả nắm giữ lực lượng mạnh nhất trong thiên địa này. Nam chính: Chu Nguyên là thế tử của Đại Chu. Ngay vào lúc hắn chào đời, trên trời có dị tượng, tử khí xuất hiện, có long khí quấn thân, tiếng rồng ngâm vang trời, chính là thánh long khí tượng. Chu Nguyên bởi vì bị cướp đi thánh long khí vận, khiên cho thánh long đã bị phá đi phần gốc rễ, bát mạch trời sinh cũng biến mất, mãi cho tới hôm nay bát mạch cũng không hề xuất hiện, tu hành chi lộ đầy gian nan. Nữ chính: Yêu Yêu thần bí. Trong truyện vẫn chưa nhắc đến thân thế hay tên thật của Yêu Yêu, chỉ biết đây là một nữ tử cực kỳ xinh đẹp, hay ôm sủng vật Thôn Thôn, có trình độ nguyên văn thượng thừa. Tính tình Yêu Yêu cực kỳ thanh cao lãnh đạm, hiếm khi nở nụ cười, lại là con sâu rượu chính hiệu. Đồng thời sở hữu sắc đẹp hoạ thuỷ hồng nhan. Yêu yêu là nữ chính nhưng lại được miêu tả nổi bật hơn cả Chu Nguyên, theo đánh giá Nam chính nhà ta chắc chắn sẽ thành soái ca sợ vợ rồi. Khả năng Yêu Yêu là trùm cuối rất lớn, hơn nữa Chu Nguyên lại bị Yêu Yêu dại dỗ từ thuở bơ vơ thế này, thật sự quan ngại sâu sắc cho main quá. Yêu Thú: Thôn Thôn ham ăn. Là một linh thú cường đại, tính cách bá đạo ẩn trong hình dáng dễ thương. Các đạo hữu đọc truyện tranh sẽ thấy Yêu yêu ôm Thôn Thôn cực kỳ đáng yêu. Trong truyện nhiều lúc thấy Thôn Thôn thật là thê thảm. Ở bên cạnh, vừa làm chân sai vặt vừa làm bảo kê cho Chu Nguyên, lúc chiến đấu lúc nào cũng bị lôi ra cùng, lâu lâu mới được đãi ăn một chầu. Khi giành được bảo vật thì chả khi nào được giữ, toàn bị Yêu Yêu tịch thu tặng cho Chu Nguyên. Lâu lâu còn bị lấy máu để Chu Nguyên tu luyện nữa chứ. Thật là quá thảm đi mà. Cảnh giới trong truyện Nguyên Tôn: Hiện tại chỉ mới tổng hợp những cảnh giới đầu Khai Mạch cảnh – Dưỡng Khí Cảnh – Thiên Quan Cảnh – Thái Sơ Cảnh – Thần Phủ Cảnh – Thiên Dương Cảnh – Nguyên Anh Cảnh – Pháp Vực Cảnh – Thánh Giả Cảnh. Trong nguyên tôn, mọi cảnh giới tu hành đều liên quan đến “nguyên”. Bằng cách tu luyện Nguyên lực, Nguyên khí, Nguyên Văn. Tu luyện nguyên văn: là lấy thần hồn làm vật dẫn, sau đó hội tụ hồn lực ở ngòi bút, phác họa ra nguyên văn. Mỗi một bút vẽ ra, đều phải dùng thần hồn làm mực, cho nên nguyên văn được khắc họa ra mới có thể dẫn động nguyên khí thiên địa. Lúc vẽ nguyên văn, cần phải tĩnh tâm, không được có một chút tạp niệm nào. Cầm bút nguyên văn trong tay, biến nó trở thành một bộ phận trên người, như thế mới có thể khiến cho thần hồn tụ lại nơi ngòi bút, khiến cho bút theo tâm mà động, liền mạch lưu loát. Đánh giá: Truyện có lối viết văn vui vẻ, miêu tả cảnh chiến đấu rất có thần, khá cuốn hút. Tình tiết: có cao trào, bí cảnh, động thiên. Chu Nguyên thuộc kiểu nam chính đánh 10 trận thì thắng 8, 9 trận, càng đánh càng nhanh lên cảnh giới. Nhân vật: hài hước, có cá tính riêng. Nhưng tác giả vẫn giữ nguyên kiểu nhân vật rất thuần nguyên, đó là chính là chính, mà tà là tà, không có đấu tranh nội tâm nhiều. Cảm nhận: truyện hay, tình tiết nhanh, không quá dài dòng. Truyện sẽ là 1 nam chính yêu duy nhất 1 nữ tử, vì Yêu Yêu quá dữ, cộng thêm đồng minh Thôn Thôn bên cạnh nữa., Chu Nguyên chạy đường nào. Điểm đánh giá: 8/10 sao. Phong Vân! Mời các bạn đón đọc Nguyên Tôn của tác giả Thiên Tàm Thổ Đậu.
Huyền Thiên Hồn Tôn - Ám Ma Sư
Tiêu Dao Hồn Hoàng - Diệp Tiêu Dao uy chấn thiên hạ bất ngờ vẫn lạc tại Huyền Vực. Trăm năm sau hắn trùng sinh sống lại trên người Diệp Huyền. Diệp Huyền là một học viên Tinh Huyền học viện trong Lưu Vân quốc, hắn từ một người thường xuyên bị bắt nạt, bị người khác trào phúng là phế võ hồn, tử mạch đến trở thành kẻ có được tam sinh vũ hồn nghịch thiên trong truyền thuyết, hắn bắt đầu lữ trình chinh phục đại lục. Thiên Huyền đại lục lấy linh hải độc tôn. Cường giả cô đọng võ hồn thành Cửu Thiên Võ Đế, du chín tầng trời, thăm thần hải, thân mang võ công tuyệt thế, quân lâm thiên hạ. Ba vạn năm trước, Bá Thiên Hùng Chủ sinh ra Hắc Long Võ Hồn, luyện cửu phẩm hắc long, thành Vô Thượng Võ Đế, bá khí thiên hạ, càn quét thiên quân, thống nhất Vô Tận Hải, xưng tôn trên biển. Một vạn năm trước Thiên Linh Lão Nhân ngưng Linh Hải Võ Hồn, linh hải không cạn thì huyền khí không diệt, sáng lập Lăng Thiên tông, ngạo thị quần hùng, độc tôn một phương. Năm ngàn năm trước Hiên Viên Đại Đế chưởng Xích Nguyệt Võ Hồn, đối với kẻ địch như huyết nguyệt giáng lâm, xác trải trăm vạn dặm, dựng lên Xích Nguyệt đế quốc, xưng hùng đại lục. Ba ngàn năm trước Lăng Ba Nữ Đế hóa Tiên lăng Võ Hồn, Tiên lăng cửu phẩm, siêu phàm nhập thánh, lập Phiêu Miểu cung, bao trùm tuyệt đỉnh. Hiện nay trên đại lục có đế quốc, tông môn, gia tộc, học viện, các thế lực nổi lên, quần hùng cùng tiến trình diễn các cuộc sử thi hùng hồn. Một siêu phẩm nữa của tác giả Ám Ma Sư sau thành công của Dược Thần và Võ Đạo Đan Tôn *** Chẳng qua nếu làm vậy thì tốc độ rất chậm, bản thân hắn khởi điểm đã trễ hơn người khác rất nhiều, nếu như còn làm theo cách đó thì dù có thiên phú cao hơn nữa thì thành tựu tương lai e là cũng chỉ có hạn mà thôi. Hôm nay hắn đã đạt tới cảnh giới nhị mạch đỉnh phong rồi, đúng lúc có thể lợi dụng lục mạch huyền khí của Phượng Nhu Y để giúp bản thân trùng kích cảnh giới tam mạch. Nghĩ là làm. Quá trình đối luyện tiếp theo, Diệp Huyền ngoại trừ lợi dụng huyền khí của Phượng Nhu Y để củng cố cảnh giới của mình ra, còn dựa vào huyền khí của Phượng Nhu Y chậm rãi trùng kích đạo huyền mạch thứ ba của bản thân. Ầm ầm ầm! Lục mạch huyền khí cường đại dưới sự dẫn dắt của hắn đánh thẳng vào mạch bích kiên cố như thác dữ. Nếu như hành động này của Diệp Huyền bị người ta biết được thì sợ là toàn bộ đại lục đều sẽ kinh hãi không thôi, lợi dụng huyền khí của người khác để giúp mình trùng kích cảnh giới, việc này cũng giống như đi dây trên vực cao vạn trượng vậy, sẩy một bước là hối hận ngàn thu, một khi không khống chế tốt, nhẹ thì kinh mạch bị tổn hại, bản thân bị trọng thương, nặng thì kinh mạch đứt đoạn, thổ huyết mà chết. Từng hồi từng hồi đối luyện, mạch bích kiên cố của Diệp Huyền rốt cuộc cũng có chút lơi lỏng, bất quá cách triệt để trùng phá vẫn cứ thiếu một chút gì đó. - Xem ra mấy chiêu này vẫn chưa đủ. Diệp Huyền nhìn chằm chằm vào Phượng Nhu Y, cố ý bĩu bĩu môi, thấp giọng thì thào: - Lẽ nào thực lực của người giỏi nhất của trung cấp ban cũng chỉ tới vậy thôi sao? ... Mời các bạn đón đọc Huyền Thiên Hồn Tôn của tác giả Ám Ma Sư.