Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Âm Gian Thương Nhân

Tên khác: Buôn đồ người chết, Âm phủ thương nhân   Ta là một cái chuyên môn thu thập âm tà ngoạn ý thương nhân, người chết đồ vật đều là thứ tốt! Người chết xuyên qua giày thêu, ta muốn! Tro cốt đốt thành sứ Thanh Hoa, ta muốn! Chém eo dùng đại dao cầu, ta còn muốn! Mấy thứ này gác ở người thường trong tay, tiểu tắc ác quỷ quấn thân, đại tắc cửa nát nhà tan. Nhưng nếu là dừng ở trong tay của ta, lại có thể thăng quan phát tài, nghịch thiên sửa mệnh, thỏa mãn hộ khách hết thảy nhu cầu. Muốn biết vì cái gì sao? Hư, có lá gan nói, liền tới nghe một chút ta nhập thịnh hành tiếp đệ nhất đơn khủng bố sinh ý đi... *** Ai cũng bảo người già sẽ thành tinh, nhưng thật ra đồ cổ có niên đại lớn cũng có khả năng “thành tinh” Ví dụ như vòng ngọc, tượng Phật, đao kiếm,… Nếu có một ngày, bạn phát hiện trong nhà cứ xảy ra những việc lạ lùng, cứ đến đêm phòng khách hay phòng bếp thường có động tĩnh lạ lùng, có lẽ món đồ cổ nào đó bạn cát giữ trong nhà đang quấy phá đấy! Trong nghề của chúng tôi, gọi mấy món này là âm vật. Nếu trong nhà có âm vật, thường xuyên xảy ra chuyện xui xẻo, có khi mất luôn cả mạng sống nữa. Nhưng nếu biết lợi dụng, có thể thăng quan tiến chức, gầy được nhân duyên, cho nên bất kể là quan lại hay quý nhân, danh môn vọng tộc đều có nhu cầu với đồ âm vật. Mà đã có cầu tắc có thị trường để cung, vì thế nghề gọi là âm vật thương nhân ra đời. Nghe kể, ông nội từng đào được đôi mắt của con Hà Đồng, bán cho Viên Thế Khải, Viên Thế Khải từ quân phiệt trở thành hoàng đế. Cha tôi bán thanh bảo kiếm mà Ngũ Tử Tư dùng để tự sát cho một diễn viên họ Triệu, tên Tướng Thanh, thực lực của vị diễn viên này vang danh cả nước, hot đến tận bây giờ. Đến lứa tôi, thị trường âm vật còn khổng lồ hơn nữa, danh nhân mà tôi tiếp xúc dùng hai bàn tay còn đếm không xuể. Chuyện tôi muốn kể tiếp sau đây là chuyện cũ của mình. Năm 2000, lúc tôi tiếp nhận tiệm đồ cổ tổ truyền từ tay cha mình. Mặt tiền cửa hàng này rất nhỏ, chỉ chiếm một góc nhỏ trong con phố đồ cổ này. Bởi vì mới tiếp quản nên không có kinh nghiệm gì, cho nên việc làm ăn trong tay tôi không được khấm khá cho mấy, có khi còn ăn không đủ no. Lần đầu tiên tôi được tiếp xúc với âm vật, là trong khoảng thời gian tôi ăn không đủ no, ngủ không đủ ấm đó. Gọi một bình rượu lâu năm, kêu một cân thịt bò, tôi ngồi ở trong quán nhỏ, nhìn đường cái vắng tênh, tôi rất hưởng thụ cảm giác này. Nhà của chúng tôi không làm ăn như nhà khác, cách mở cửa cũng rất khác biệt, lúc mặt trời xuống núi mới là lúc tôi mở cửa buôn bán, quy củ này đã kéo dài ba đời rồi. Cho nên nhà chúng tôi ở phố đồ cổ cũng được người ta nể nang đôi phần, bởi vì không cùng người ta giành mối làm ăn đấy. Lúc này, Lý mặt rỗ bộ dáng lén la lén lút chạy đến, trong lòng ngực còn ôm chặt một cái túi màu đen. Lý mặt rỗ cũng là đồng nghiệp, cửa hàng ở tận cuối phố Tây. “Này, Trương gia tiểu ca, uống rượu hả?” Lý mặt rỗ thấy tôi, vẻ mặt bỗng chốc thả lỏng, không chút khách khí ngồi xuống bên cạnh tôi. Tôi học được từ cha cách xem mặt đoán ý rất hay, từ mấy động tác đơn giản của Lý mặt rỗ, tôi đã biết hắn đang gặp chuyện phiền phức gì lớn lắm đây. Nếu không thì không thể nào đang lo lắng lại thấy tôi thì thả lỏng đôi chút thế được. Bản lĩnh khác thì không dám, nhưng diễn sâu cho giống cao nhân tôi làm được. Tôi hờ hững nói: “Lý mặt rỗ, tìm ta có việc gì? Có việc thì nói thẳng.” Lý mặt rỗ bỗng khẩn trương lần nữa, trộm chạy đến cửa, đầu ngẩng lên nhìn quanh thấy không có ai, mới ra vẻ thần bí rất tức cười chạy đến đóng cửa lại. Đến trước mặt tôi, đặt túi vải màu đen xuống trước mặt: “Trương gia tiểu ca, cái này đúng là rất tà môn, tốt nhất đừng chạm vào. Nhà ta mà xảy ra chuyện đen đủi cũng bởi vì chạm phải thứ này đây…” Tôi có chút khẩn trương, Lý mặt rỗ có tiếng to gan trong vùng, có thể khiến hắn bị dọa thành như thế này chắc chắn không phải đồ vật bình thường. Tôi nghiêm mặt nói: “Nhà ngươi xảy ra chuyện gì? Kể lại cho ta từ đầu đến cuối đi” Lý mặt rỗ thở dài, lúc này mới nói cho tôi biết lai lịch món âm vật này. Chuyện là hàng năm Lý mặt rỗ thường đi khắp cả nước tìm kiếm bảo vật, gặp nông thôn sẽ dừng chân nhìn xem có kiếm được món đồ cổ nào đáng giá hay không. Không ngờ, lúc hắn trở về quê nhà, giữa đường thuận tiện đã làm mấy mối buôn bán, trong đó bao gồm món âm vật trước mắt tôi: Một chiếc giày thêu. Chiếc giày nhìn thì thấy ngay nét lịch sử in sâu trong đó, là kiểu dáng thời kỳ Mãn Thanh. Bởi vì cửa hàng còn chưa mở cửa, nên Lý mặt rỗ để tạm chiếc giày thêu ở nhà. Mà những việc kỳ quái, cũng bắt đầu từ lúc này. Vào ban đêm, Lý mặt rỗ thường cùng mấy anh em chiến hữu uống rượu, về đến nhà, hắn không thấy giày thêu đâu nữa, tìm từ phòng khách tìm xuống cũng không thấy. Hắn còn nghĩ do say rượu nên trông gà hóa cuốc, quên mất chỗ để giày thêu ở đâu nên không để trong lòng chuyện này. Nhưng mà đã quá nửa đêm, Lý mặt rỗ bỗng nghe mông lung tiếng người đi lại ở phòng khách, liền bò dậy từ giường ra phòng khách xem xét. Phòng khách không bật đèn, ánh trăng lạnh lẽo chiếu vào trông có vẻ rất đìu hiu, cô quạnh. Theo ánh trăng, hắn thấy một bóng người, đang dọn dẹp vệ sinh ở phòng khách, giặt quần áo rồi rửa chén. Lý mặt rỗ bước lên nhìn lại, phát hiện đó là con trai của mình, hai mắt mở to quạch, mắt cả buổi trời không nháy lấy một cái, vẻ mặt có vẻ khủng bố. Vợ Lý mặt rỗ chết sớm, hắn cùng con trai nương tựa nhau mà sống. Thấy con trai đã hiểu chuyện như vậy, Lý mặt rỗ rất vui mừng, lập tức khen mấy câu. Nhưng mà thằng bé giống như không nghe thấy, thờ ở không trả lời trả vốn, vẫn rửa chén đều đều như cũ. Lý mặt rỗ với thần kinh thô còn tưởng con mình tức giận chuyện hắn nhậu nhẹt say xỉn nên không nghĩ nữa, tiếp tục đi ngủ. Nhưng không ngờ là, mấy ngày kế tiếp, mỗi khi tiếng chuông điểm 12 giờ, thằng bé vẫn rửa chén, dọn dẹp quét dọn như người máy. Nền nhà đã rất sạch, chén cũng rửa sạch rồi, nhưng nó vẫn cứ quét qua quét lại không thôi. Lý mặt rỗ cảm thấy kỳ quái, nghĩ là con trai đâu có tật mộng du, mấy ngày nay bị sao ấy nhỉ? Gặp mộng dù cũng đâu phải mỗi ngày như thế. Lý mặt rỗ mới nghiêm túc suy nghĩ, hắn đánh giá con trai mình, lúc này mới thấy trên chân thằng bé mang một chiếc giày thêu. Mà rõ ràng giày thêu đó là chiếc giày mình lấy từ nông thôn mấy ngày trước. Một đứa con trai, đi mang giày thêu, hơn nửa đêm lại đi tới đi lui làm đủ chuyện kì quái trong phòng khách khiến Lý mặt rỗ sởn tóc gáy. Hắn ý thức được sự việc, chắc chắn giày thêu có vấn đề. Cho nên ngày hôm sau, không chút do dự đem giày thêu vứt ở nơi khác cách xa nhà mình. Nhưng không ngờ chuyện này vẫn không kết thúc, tới tối rồi, Lý mặt rỗ lại nghe tiếng con trai mình hát tuồng với tông giọng nữ trong phòng. Lý mặt rỗ lập tức vọt vào phòng, hắn sợ hãi phát hiện chiếc giày thêu bị vứt lại tìm tới cửa, còn nằm trên chân của đứa con mình. Thằng bé nâng tay kiểu lan hoa chỉ, xướng bộ kịch “Trầm Hương Phiến” rất chi và này nọ. Mà đứa con trai nhìn thấy Lý mặt rỗ còn nhếch miệng lên cười với hắn. Lý mặt rỗ bị dọa mất mật, lập tức đánh thức con trai. Nhưng sau khi nó tỉnh, trong đầu gì cũng không nhớ, càng không biết chiếc giày thêu kia ở đâu tới nữa. Lý mặt rỗ sợ hãi, lập tức ném chiếc giày vào giếng nước trước nhà. Không ngờ, buổi tối hôm sau, Lý mặt rỗ cảm thấy hít thở không thông nên tỉnh dậy. Lúc mở mắt hắn thấy đứa con trai cả người ướt nhẹp đang bóp cổ mình. Một bên bóp, trong miệng còn hùng hổ nói: “Vì sao dìm chết ta? Vì sao dìm chết ta?” Sức lực đó cực kỳ lớn, nào giống sức của một đứa trẻ. Nếu không phải Lý mặt rỗ bắt kịp bình rượu bên cạnh, nện lên đầu con trai thì có khi đã chết tươi vì mất oxi. Sau khi Lý mặt rỗ tỉnh táo, phát hiện cả người con trai đều là nước, một chân còn mang chiếc giày thêu ướt đẫm kia. Hắn ý thức được đây là một sự thật rợn người, con trai thế mà bò xuống giếng vớt giày thêu lên lại… Giếng nước đó rất sâu, hơn nữa không có chỗ để leo lên, con mình làm cách nào đi xuống được. Nghĩ đến đấy thôi, cả người Lý mặt rỗ đã phát run. Đứa con trai là điểm chí mạng của hắn, nếu con mình mà có bất trắc gì chắc Lý mặt rỗ cũng không muốn sống nữa. Lý mặt rỗ biết chắc rằng giày thêu đang quấy phá, nhiều năm ăn cơm trong cái nghề đồ cổ này cũng đủ để hắn ý thức được giày thêu này hẳn được xếp vào thứ trong truyền thuyết kia: “âm vật”, lập tức cởi nhanh chiếc giày từ trên chân con xuống. Sau khi cởi ra, đứa con liền tỉnh lại, giống như mấy lần trước, một chút ký ức tồn đọng lại cũng không. Lý mặt rỗ sợ rồi, hắn dỗ dành con trai rồi ôm giày thêu chạy thục mạng tới tìm tôi. Chỉ cần là người của con phố đồ cổ này thì đều rõ, chỉ có nhà chúng tôi mới dám thu mua loại đồ vật mang điềm gở này. Nghe Lý mặt rỗ nói thế, lòng tôi cũng bắt đầu đập thịch thịch liên hồi. Trước kia xem cha thu âm vật, chưa từng gặp phải tình huống như lúc này! Đa số đều là hại chủ nhân, khiến chủ nhân ném đi chúng, khiến căn nhà gà chó không yên, loại âm vật này chỉ cần dùng chút kỹ thuật là có thể thu phục rồi. Nhưng như tình huống của Lý mặt rỗ, thứ này hẳn được xếp vào hàng “vật đại hung” mất rồi? Tôi hơi đau đầu, không ngờ lần đầu tiên mở hàng lại gặp thứ khó giải quyết thế này. Trong nghề chúng tôi có quy tắc “Ba không thu”, làm hại tính mạng người khác, không thu mua; làm loạn nhân khí người khác, không thu; hút máu người khác, không thu, đây là nguyên tắc cơ bản nhất đồng thời cũng là cách chúng tôi bảo vệ mình. Cho nên trước khi thu mua âm vật này, cần phải biết nó đã đạt đến trình độ hung như thế nào rồi? Có tính là vi phạm quy củ nghề này chưa? Lý mặt rỗ đương nhiên đồng ý nhanh chóng. Tôi dùng vôi sống bôi trên tay, đây là cách để tránh lây dính thứ đen đủi vào mình. Túi đen mở ra, một chiếc giày thêu còn dính nước hiện rõ trước mắt tôi. Không thể phủ nhận rằng, họa tiết trên giày thêu cực kỳ tinh xảo, mũi chỉ tinh tế, họa tiết đỏ rực, dù thời gian có qua bao nhiêu năm thì thứ màu đỏ đó cũng không chút nào tàn phai. Ngược lại, dưới ánh nước lại càng tô thêm vẻ tuyệt đẹp, như ngọn đèn ở trong đêm tối, nhìn giống như một đốm máu đỏ tươi. Tôi nhíu mày, nhìn chằm chằm Lý mặt rỗ hỏi: “Còn chiếc giày thêu khác ở đâu?” Lý mặt rỗ nói: “Chỉ có một chiếc này thôi” Tôi hít mạnh một hơi, lạnh lùng đậy lại chiếc giày thêu: “Ngươi đem đi đi, có người muốn hại ngươi, ta không giúp được ngươi.” Mời các bạn mượn đọc sách Âm Gian Thương Nhân của tác giả Đạo Môn Lão Cửu.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Khủng Bố Sống Lại
Ngũ trọc ác thế, Địa ngục đã không, ác quỷ sống lại, nhân gian như ngục. Thế giới này quỷ xuất hiện... Như vậy thần lại ở đâu? Cầu thần cứu thế, có thể trên đời đã mất thần, chỉ có quỷ. *** 1. Khủng Bố Sống Lại của tác giả Phật Tiền Hiến Hoa có hay không? Mình theo dõi truyện từ ngày mới ra, lúc đầu không tính xem vì thấy giá truyện khá chát. Nhưng khi đọc được vài chương đầu thì mình đã bị thu hút bởi văn phong của tác giả, logic thì miễn bàn, quan trọng là trong thời điểm này hiếm có bộ Linh Dị nào chuẩn và hay đến vậy. Main không quá bá mà chủ trương dùng não trước không được mới dùng Quỷ. Truyện hay, main có đầu óc, phản diện theo từng thời điểm có đặc điểm riêng, không vô dụng mà tính cách cũng rất đa dạng. Truyện kết cấu chặt chẽ về tâm lý cũng như hệ thống lý luận, tuy nhiên nhân vật chính có nền tảng ban đầu mơ hồ, hoặc có thể tác giả cố tình làm vậy, tính nhân văn cũng ít đc đề cao, về mặt giải trí vẫn là truyện làm rất tốt. Nói chung truyện khá mạch lạc, nội dung xâu chuỗi khá hợp lý, không quá vô lý như 1 số truyện. Tình tiết rất lôi cuốn, không lan man. Có xen lẫn 1 số chi tiết hài, khiến mình thấy đọc không quá áp lực. Truyện cũng không buff cho main quá bá đạo, cứ ai gặp cũng phải quỳ xuống. Nếu đang tìm một bộ truyện vừa đủ logic, không quá hại não lại đầy tiếng cười, xen lẫn là những giây phút rợn người, các bạn tuyệt đối phải nhảy hố à nha! 2. Khủng Bố Sống Lại của tác giả Phật Tiền Hiến Hoa giảng cố sự gì? Nếu ai đã đọc truyện cũng biết main chính bộ truyện này là Dương Gian, một thiếu niên chưa học hết cấp ba đã bị lệ quỷ ký thân và trở thành ngự quỷ nhân. Từ đó bước lên hành trình đối đầu với vô số chuyện linh dị để tự bảo vệ bảo thân. Có thể nói đây là một trong những main chính có đầu óc nhất trong các bộ truyện mình đã làm. Dương Gian không bao giờ ỷ lại và sức mạnh vốn có của hắn hay những gì hắn đã đạt được. Dương Gian không ngừng tìm cách trở nên mạnh hơn để bảo vệ chính bản thân và những người thân của mình. Xuyên suốt quá trình đó, hắn gặp được ba người con gái là Vương San San (bạn học cấp ba, quỷ nô của Dương Gian), Giang Diễm (bà chị kế toán được hắn cứu trong chuyện linh dị, từ đó không ngừng nghĩ cách trèo lên giường của Dương Gian) và cuối cùng tính đến hiện tại là Trương Lệ Cầm (phụ nhân đã có chồng và là người phụ nữ đầu tiên của Dương Gian). Vương San San từng là vũ công múa ba lê trước khi trở thành quỷ nô. Từ lúc được Dương Gian cứu, có thể nói Vương San San cực kỳ tin tưởng đối với chủ nhân của mình. Đồng thời, trở thành quỷ nô xong cô càng thêm không thể sống thiếu Dương Gian. Nếu dùng câu cùng sống cùng chết để miêu tả mối quan hệ của hai người này cũng chẳng ngoa. Tiếp đến là Giang Diễm, như tác giả mô tả thì Giang Diễm có tính cách khá trẻ con tuy thân hình có thể xếp vào loại bốc lửa. Tuy không ngừng nghĩ cách trèo lên giường Dương Gian nhưng Dương Gian chưa bao giờ đồng ý. Có lẽ với hắn Giang Diễm chỉ như một người em gái, dù rằng cô lớn tuổi hơn chăng? Tuy nhiên, qua chuyện linh dị của quỷ anh mình lại nghĩ khác, trong ba người con gái này, có thể nói Giang Diễm là người duy nhất được Dương Gian ưu tiên cho một chỗ trong căn phòng bí mật, để bảo vệ tính mạng cô. Còn Vương San San và Trương Lệ Cầm thì không. Tuy theo Dương Gian mà nói, hắn ưu tiên cô như thế là do cô là người đi theo hắn lâu nhất và cô đã giúp hắn trong việc tài chính rất nhiều. Thế nhưng có đúng vậy chăng? Cuối cùng là Trương Lệ Cầm, người phụ nữ có được đêm đầu tiên của Dương Gian. Có điều qua những chương truyện tiếp theo, tác giả miêu tả mối quan hệ của mọi người cũng như “ăn bánh trả tiền” mà thôi. Trương Lệ Cầm cho Dương Gian thứ hắn cần, giúp hắn giải tỏa căng thẳng. Ngược lại Dương Gian sẽ bảo vệ tính mạng cho Trương Lệ Cầm. Vậy rốt cuộc, liệu ai mới là người trong tim của Dương Gian? Hoặc họa chăng hắn đã sớm bị lệ quỷ đồng hóa và không còn trái tim nữa rồi? *** 1. Khủng Bố Sống Lại của tác giả Phật Tiền Hiến Hoa có hay không? Mình theo dõi truyện từ ngày mới ra, lúc đầu không tính xem vì thấy giá truyện khá chát. Nhưng khi đọc được vài chương đầu thì mình đã bị thu hút bởi văn phong của tác giả, logic thì miễn bàn, quan trọng là trong thời điểm này hiếm có bộ Linh Dị nào chuẩn và hay đến vậy. Main không quá bá mà chủ trương dùng não trước không được mới dùng Quỷ. Truyện hay, main có đầu óc, phản diện theo từng thời điểm có đặc điểm riêng, không vô dụng mà tính cách cũng rất đa dạng. Truyện kết cấu chặt chẽ về tâm lý cũng như hệ thống lý luận, tuy nhiên nhân vật chính có nền tảng ban đầu mơ hồ, hoặc có thể tác giả cố tình làm vậy, tính nhân văn cũng ít đc đề cao, về mặt giải trí vẫn là truyện làm rất tốt. Nói chung truyện khá mạch lạc, nội dung xâu chuỗi khá hợp lý, không quá vô lý như 1 số truyện. Tình tiết rất lôi cuốn, không lan man. Có xen lẫn 1 số chi tiết hài, khiến mình thấy đọc không quá áp lực. Truyện cũng không buff cho main quá bá đạo, cứ ai gặp cũng phải quỳ xuống. Nếu đang tìm một bộ truyện vừa đủ logic, không quá hại não lại đầy tiếng cười, xen lẫn là những giây phút rợn người, các bạn tuyệt đối phải nhảy hố à nha! 2. Khủng Bố Sống Lại của tác giả Phật Tiền Hiến Hoa giảng cố sự gì? Nếu ai đã đọc truyện cũng biết main chính bộ truyện này là Dương Gian, một thiếu niên chưa học hết cấp ba đã bị lệ quỷ ký thân và trở thành ngự quỷ nhân. Từ đó bước lên hành trình đối đầu với vô số chuyện linh dị để tự bảo vệ bảo thân. Có thể nói đây là một trong những main chính có đầu óc nhất trong các bộ truyện mình đã làm. Dương Gian không bao giờ ỷ lại và sức mạnh vốn có của hắn hay những gì hắn đã đạt được. Dương Gian không ngừng tìm cách trở nên mạnh hơn để bảo vệ chính bản thân và những người thân của mình. Xuyên suốt quá trình đó, hắn gặp được ba người con gái là Vương San San (bạn học cấp ba, quỷ nô của Dương Gian), Giang Diễm (bà chị kế toán được hắn cứu trong chuyện linh dị, từ đó không ngừng nghĩ cách trèo lên giường của Dương Gian) và cuối cùng tính đến hiện tại là Trương Lệ Cầm (phụ nhân đã có chồng và là người phụ nữ đầu tiên của Dương Gian). Vương San San từng là vũ công múa ba lê trước khi trở thành quỷ nô. Từ lúc được Dương Gian cứu, có thể nói Vương San San cực kỳ tin tưởng đối với chủ nhân của mình. Đồng thời, trở thành quỷ nô xong cô càng thêm không thể sống thiếu Dương Gian. Nếu dùng câu cùng sống cùng chết để miêu tả mối quan hệ của hai người này cũng chẳng ngoa. Tiếp đến là Giang Diễm, như tác giả mô tả thì Giang Diễm có tính cách khá trẻ con tuy thân hình có thể xếp vào loại bốc lửa. Tuy không ngừng nghĩ cách trèo lên giường Dương Gian nhưng Dương Gian chưa bao giờ đồng ý. Có lẽ với hắn Giang Diễm chỉ như một người em gái, dù rằng cô lớn tuổi hơn chăng? Tuy nhiên, qua chuyện linh dị của quỷ anh mình lại nghĩ khác, trong ba người con gái này, có thể nói Giang Diễm là người duy nhất được Dương Gian ưu tiên cho một chỗ trong căn phòng bí mật, để bảo vệ tính mạng cô. Còn Vương San San và Trương Lệ Cầm thì không. Tuy theo Dương Gian mà nói, hắn ưu tiên cô như thế là do cô là người đi theo hắn lâu nhất và cô đã giúp hắn trong việc tài chính rất nhiều. Thế nhưng có đúng vậy chăng? Cuối cùng là Trương Lệ Cầm, người phụ nữ có được đêm đầu tiên của Dương Gian. Có điều qua những chương truyện tiếp theo, tác giả miêu tả mối quan hệ của mọi người cũng như “ăn bánh trả tiền” mà thôi. Trương Lệ Cầm cho Dương Gian thứ hắn cần, giúp hắn giải tỏa căng thẳng. Ngược lại Dương Gian sẽ bảo vệ tính mạng cho Trương Lệ Cầm. Vậy rốt cuộc, liệu ai mới là người trong tim của Dương Gian? Hoặc họa chăng hắn đã sớm bị lệ quỷ đồng hóa và không còn trái tim nữa rồi? *** Nếu ai đã đọc truyện cũng biết main chính bộ truyện này là Dương Gian, một thiếu niên chưa học hết cấp ba đã bị lệ quỷ ký thân và trở thành ngự quỷ nhân. Từ đó bước lên hành trình đối đầu với vô số chuyện linh dị để tự bảo vệ bảo thân. Có thể nói đây là một trong những main chính có đầu óc nhất trong các bộ truyện mình đã làm. Dương Gian không bao giờ ỷ lại vào sức mạnh vốn có của hắn hay những gì hắn đã đạt được. Dương Gian không ngừng tìm cách trở nên mạnh hơn để bảo vệ chính bản thân và những người thân của mình. Xuyên suốt quá trình đó, hắn gặp được ba người con gái là Vương San San (bạn học cấp ba, quỷ nô của Dương Gian), Giang Diễm (bà chị kế toán được hắn cứu trong chuyện linh dị, từ đó không ngừng nghĩ cách trèo lên giường của Dương Gian) và cuối cùng tính đến hiện tại là Trương Lệ Cầm (phụ nhân đã có chồng và là người phụ nữ đầu tiên của Dương Gian). Vương San San từng là vũ công múa ba lê trước khi trở thành quỷ nô. Từ lúc được Dương Gian cứu, có thể nói Vương San San cực kỳ tin tưởng chủ nhân của mình. Đồng thời, trở thành quỷ nô xong cô càng thêm không thể sống thiếu Dương Gian. Nếu dùng câu cùng sống cùng chết để miêu tả mối quan hệ của hai người này cũng chẳng ngoa. Tiếp đến là Giang Diễm, như tác giả mô tả thì Giang Diễm có tính cách khá trẻ con, tuy thân hình có thể xếp vào loại bốc lửa. Cô không ngừng nghĩ cách trèo lên giường Dương Gian nhưng Dương Gian chưa bao giờ đồng ý. Có lẽ với hắn Giang Diễm chỉ như một người em gái, dù rằng cô lớn tuổi hơn đi nữa. Tuy nhiên, qua chuyện linh dị của quỷ anh mình lại nghĩ khác, trong ba người con gái này, có thể nói Giang Diễm là người duy nhất được Dương Gian ưu tiên cho một chỗ trong căn phòng bí mật nhằm bảo vệ tính mạng cô. Còn Vương San San và Trương Lệ Cầm thì không. Tuy theo Dương Gian mà nói, hắn ưu tiên cô như thế là do cô là người đi theo hắn lâu nhất và cô đã giúp hắn trong việc tài chính rất nhiều. Thế nhưng có đúng vậy chăng? Cuối cùng là Trương Lệ Cầm, người phụ nữ có được đêm đầu tiên của Dương Gian. Có điều qua những chương truyện tiếp theo, tác giả miêu tả mối quan hệ của mọi người cũng như "ăn bánh trả tiền" mà thôi. Trương Lệ Cầm cho Dương Gian thứ hắn cần, giúp hắn giải tỏa căng thẳng. Ngược lại Dương Gian sẽ bảo vệ tính mạng cho Trương Lệ Cầm. Vậy rốt cuộc, liệu ai mới là người trong tim của Dương Gian? Hoặc họa chăng hắn đã sớm bị lệ quỷ đồng hóa và không còn trái tim nữa rồi? Mời các bạn đón đọc Khủng Bố Sống Lại của tác giả Phật Tiền Hiến Hoa.
Ngôi Làng Cổ Mộ
Ngôi Làng Cổ Mộ - Thục Linh Gồm 2 phần: Phần 1: Ngôi Làng Cổ Mộ Phần 2: Cầu Vong Phách Truyện kể về Hoài, 1 cô gái thành phố phải theo bố mẹ trở về sinh sống tại 1 ngôi làng cổ với những nếp sống kì dị. Càng ở đây lâu, những sự kiện tâm linh xảy ra liên tiếp làm đảo lộn hoàn toàn cuộc sống của Hoài. Hoài phải làm gì để chấm dứt cơn ác mộng vô tận ấy? ***   Nếu là một người yêu thích tiểu thuyết kinh dị, bạn sẽ không thể bỏ qua Ngôi làng cổ mộ của tác giả trẻ Thục Linh. Những chi tiết rùng rợn, những tình huống gay cấn, căng thẳng, sợ hãi, góc nhìn trong cuộc của người đang phải chạy trốn hay đương đầu với những thế lực huyền bí ở Ngôi làng cổ mộ sẽ lôi cuốn bạn không ngừng. Từng câu chữ của Thục Linh sẽ dẫn dắt bạn đọc như lạc vào chính xứ sở u linh trong câu chuyện, trải nghiệm cảm giác ghê rợn một cách chân thực nhất như chính các nhân vật. Không chỉ dừng lại ở yếu tố kinh dị, điều đặc sắc hơn cả là đằng sau bức màn câu chuyện huyền bí tâm linh, Thục Linh sẽ kể cho độc giả một bức tranh đời thực trần trụi nhất, sự đương đầu giữa cái ác và cái thiện trong cuộc sống, tình yêu thương và xúc cảm bản năng nhất của con người, những giá trị nhân văn mà đôi lúc dường như ta đã vô tình lãng quên… ***   Thục Linh Cô tốt nghiệp khoa Sư phạm của trường Đại Học Quốc Gia Hà Nội và hiện đang là giáo viên bộ môn Ngữ văn. Thục Linh bắt đầu viết truyện từ năm 2017 và nhận được sự quan tâm rất lớn từ các độc giả yêu thích truyện tâm linh trên mạng xã hội. Mỗi tác phẩm của cô đều được độc giả đánh giá cao về đồ li kì, ma mị và tính nhân văn. Ngoài sở thích viết lách, cô còn có niềm đam mê với bộ môn huyền học Tarot và đàn hát, vẽ tranh.  “Ngôi làng cổ mộ” là sách xuất bản đầu tay của tác giả Thục Linh. Ấn phẩm đã bán hết 1000 bản sau 1 tháng ra mắt. *** Trưa hôm ấy về nhà, tôi thấy mẹ tôi đang khóc. Mẹ gần như hoảng loạn. Bố tôi không có nhà, không biết giờ này ông còn đi đâu. “Hoài à,…” Mẹ tôi nói trong nước mắt: “Bố con không may mắn, giờ phá sản rồi… Cái nhà này cũng phải bán đi…” Mẹ tôi nấc lên từng cơn: “Mẹ e là… e là… chúng ta phải trở về đấy…” Thông tin đến tai tôi đột ngột khiến mọi thứ dưới chân tôi sụp xuống. Chúng tôi đã sống ở đây hơn mười năm. Năm nay tôi vào lớp mười một, mười sáu tuổi. Tôi đã quen với nhịp sống của thành phố ồn ã nhộn nhịp này, giờ đột nhiên phải chuyển đi, tôi thực sự không sao chấp nhận nổi. Tôi ngồi thụp xuống đất dưới chân mẹ, từng dòng nước mắt ứa ra: “Chúng ta… giờ đi đâu hả mẹ…” “Về… về đó…” Mẹ tôi ôm mặt ra vẻ sợ sệt lắm. Về đâu cơ? Mẹ tôi chỉ khóc chứ không thể nói gì thêm. Tối muộn hôm ấy, bố tôi về nhà. Người ông nồng nặc mùi rượu. Ông nói bằng giọng lè nhè: “Từ giờ đến cuối tuần, dọn hết đi… Người ta đến siết nhà giờ đấy…” Nói rồi ông đi vào phòng. Tôi cũng trở về phòng, từng bước đi thất thểu. Tôi mở cửa phòng. Căn phòng tối om chỉ có ánh đèn lờ mờ sáng từ ngoài phòng khách hắt vào. Nhi, con em gái tôi đang ngồi vẽ trong lặng lẽ. Năm nay nó mới chín tuổi, học lớp ba. Nó rất thích vẽ, cả căn phòng ngủ nhỏ của hai chị em dán đầy những bức tranh nguệch ngoạc của nó. “Mọi người sao thế?” Nó hỏi bằng giọng véo von mà không ngoảnh đầu lại. “Không sao đâu…” Tôi lẩm bẩm rồi nằm vật xuống giường. Những ngày sau đó chỉ có tôi và mẹ lặng lẽ thu dọn mọi thứ trong nhà, cho vào thùng các tông để chuẩn bị chuyển đi. Bố tôi giam mình trong phòng cả ngày không ra, chỉ đắm chìm trong men rượu. Nhìn ông, tôi vừa thương vừa giận. Những nỗi uất ức cứ nghẹn lên trong họng tôi. Tôi chẳng có tội lỗi gì mà vẫn phải hứng chịu nỗi bất hạnh này. Tôi phải rời xa căn nhà yêu dấu, lớp học với bao nhiêu bạn bè… Giờ tôi sẽ phải tới một nơi khỉ ho cò gáy nào đó không có lấy một chút thân thuộc. Những ngày sau, tôi chia tay bạn bè trong nước mắt. Ai cũng bất ngờ với tin tôi phải chuyển đi gấp. Thực sự tôi không muốn xa nhóm bạn của tôi… Đêm trước ngày chuyển, tôi nghe tiếng đồ đạc đổ vỡ vọng ra từ phòng ngủ của bố mẹ. Tôi tò mò tiến lại gần. “Bắt buộc phải chuyển về đấy sao? Không còn cách nào khác à? Em nghe…” Giọng mẹ tôi vang lên. “Không về đấy thì về đâu? Tôi hỏi cô, còn chỗ nào để đi nữa?…” Bố tôi gắt lên. “Anh biết là không tốt cho bọn trẻ mà!?” “Đừng nghe ngóng linh tinh… Giờ còn mỗi căn nhà đấy thôi… Tôi trắng tay rồi!” Xoảng… nghe đâu như bố tôi bực dọc quật vỡ thứ gì đó trong phòng. Mẹ tôi im bặt. Tôi bỏ ra đi thu dọn nốt đống đồ đạc còn lại trong phòng ngủ. Dưới sàn nhà vương vãi những bức tranh của con em gái tôi. Tôi gắt lên: “Đừng bày nữa, không thấy tao dọn chưa đủ mệt sao?” Con bé trốn sau tấm rèm cửa, cười khinh khích. Tôi nhặt những bức tranh lên. Những bức tranh đều giống giống nhau: Những ngôi nhà san sát nằm trên một ngọn đồi nhỏ, đằng sau là một ngọn núi to. Những người que đang đi đi lại lại ở phía dưới. Tôi chẳng bận tâm, cho hết vào thùng. Thực sự tôi chỉ muốn ném hết đi nhưng con bé sẽ khóc lóc nếu như không thấy tranh. Nó đã chín tuổi mà nhiều lúc tôi cảm giác như nó mới chỉ bốn, năm vậy. Sáng hôm sau, gia đình tôi chuyển ra từ sớm. Mọi thứ được chất lên xe rất nhanh. Phải tới hai xe tải mới chở hết đồ trong nhà. Tôi đứng bần thần ở ngoài cửa, nhìn vào trong gian nhà trống, cổ họng cứ nghẹn lại, mắt nhòe đi. Căn nhà này đã chứa đựng bao kỉ niệm vui buồn của tôi trong suốt mười năm qua. Tôi nhớ những tháng ngày gia đình vui vẻ đầm ấm bên mâm cơm. Giờ tất cả chỉ là hư vô… “Hoài… Đi thôi con!” Giọng mẹ tôi khàn khàn gọi tôi. Tôi quay lưng bước đi. Tôi đưa tay đóng cánh cửa lại, khép lại quãng thời gian yên bình nhất cuộc đời mà tôi từng có. Thực sự tới giờ tôi vẫn chẳng biết là nhà mình sẽ chuyển đi đâu. Tôi chỉ biết là đó là một căn nhà dưới quê mà ông nội đã để lại cho bố tôi. Giờ chẳng còn nơi nào để đi nên nhà tôi sẽ về đó sống. Chòng chành trên xe rất lâu, chúng tôi nghỉ đêm tại một nhà nghỉ cũ kĩ ven đường quốc lộ. Dự là sáng sớm ngày hôm sau sẽ tới nơi. Đêm hôm ấy tôi nằm mơ thấy một giấc mơ. Tôi đi lạc trong sương mù. Phía trước tôi là một cô bé, bé tuổi hơn Nhi. Nó dẫn tôi chạy, chạy mãi. Tiếng nó vang vọng trong không gian: “Đi đi… Hoài, đừng về…” Cơn mơ ngột ngạt làm tôi thức dậy giữa đêm. Biến cố lớn trong cuộc đời làm tôi vẫn chưa hết sốc. Tôi nằm xuống cố ngủ lại, mai còn về nhà mới. Sáng hôm sau xe đi sớm. Cảnh vật ngày càng hoang sơ, khác xa sự nhộn nhịp của thành phố tôi đã từng ở. Chẳng hiểu sao nhìn từng rặng cây tôi lại cảm thấy vô cùng quen thuộc. Xe đang leo lên dốc thì Bốp, một tiếng nổ lớn vang lên. Xe đã bị nổ lốp. “Chết rồi… Không mang lốp dự phòng đâu…” Tài xe gãi gãi đầu đầy bối rối. “Cũng gần tới nơi rồi…” Bố tôi nói: “Dù sao xe đồ kia cũng lên trước rồi. Giờ từ đây chúng tôi đi bộ. Lát anh gọi người sửa xe đi nhé…” Nói rồi bố tôi ngoắc ba mẹ con xuống xe. Bố bảo chúng tôi đi trước còn xếp đồ. Ông sẽ ở lại trông xe và giúp bác tài xế. Tôi, mẹ và Nhi lếch thếch leo lên sườn dốc quanh co. Con đường ngày càng heo hút. Hai bên dày đặc những cây rừng và bụi rậm. “Lâu quá rồi… chẳng nhớ có đúng không nữa…” Mẹ tôi lẩm bẩm. Hóa ra bà đã từng về đây rồi à? Đây không phải quê nội cũng chẳng phải quê ngoại của tôi. Chỉ biết ở đây, trong ngôi làng này có một căn nhà mà ông nội để lại cho bố tôi. “Đây là làng gì hả mẹ?…” Tôi cất tiếng hỏi. “Làng Thổ Hà, con ạ…” Tôi im lặng bước đi. Con đường này dường như tôi đã từng đi qua rồi, nhưng chẳng thể nhớ rõ. Chúng tôi leo lên đỉnh dốc thì ngôi làng hiện ra. San sát bên cạnh nhau là những ngôi nhà mái ngói, hai hay ba tầng. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Ít ra nó cũng không quá quê mùa như tôi tưởng tượng. Đằng sau ngôi làng, nằm xa xa là một ngọn núi lớn. Điều khiến tôi giật mình đó chính là cảnh vật ở ngôi làng Thổ Hà này giống bức tranh của con Nhi một cách gai người. Nó mới có chín tuổi, chắc chắn nó chưa bao giờ về đây. Tôi bước theo sau mẹ, tiến gần đến ngôi nhà mới của chúng tôi mà tôi không biết rằng tôi đang từng bước lại gần những cơn ác mộng dai dẳng sau này. Mời các bạn đón đọc Ngôi Làng Cổ Mộ của tác giả Thục Linh.
Dị Nhãn Phòng Đông - Tập 1
An Nhiên – chàng nhân viên kế toán sống một cuộc đời bình thường suốt 20 năm cuộc đời. Nhưng chỉ sau tai nạn của người cha đã mất, vào một ngày không đẹp trời lắm cậu bất ngờ có “siêu năng lực”. Nhưng thật buồn vì đây là điều anh ta không mong muốn. Chẳng ai lại tự nhiên muốn nhìn thấy một đám ma quỷ cả. An Nhiên vội vàng tìm người ở cùng căn nhà của cậu, để bớt sợ hãi. Thật không ngờ khách thuê nhà của cậu lại chẳng phải hạng xoàng – một người đô con có tướng “đại ca xã hội đen”, cùng em trai anh ta – một tên thiếu gia nhà già phách lối. Ba người ở cùng nhau, cùng đối mặt với thử thách ly kỳ của tâm linh. Cuộc sống cùng nhà lạ lùng và thú vị… Muốn biết thú vị ở đâu thì cùng mở nhau mở trang sách ra đọc nào… *** Tác giả: Hương Thảo – 香草 Họa sĩ: Thủy Lê – 水梨 Số tập: 6 Nhà xuất bản (Đài Loan): Ma Đậu Nhà xuất bản (Việt Nam): Amak Books Dự kiến phát hành: Tháng 2/2020 Bộ này cùng tác giả với Vị hiền giả của đêm ^3^~ Mong các bạn đón đọc nha!!! Tóm tắt: An Nhiên là một thanh niên hai mươi tuổi, mẹ mất sớm, ba tháng trước cha cậu mất trong một tai nạn giao thông. An Nhiên sau khi xem lại mớ hình ảnh cha lưu trữ trong ngân hàng, phát hiện một tấm hình bị xé rách một nửa, người trong hình cực kỳ giống cậu, nhưng lại không phải là cậu. Kể từ đó, An Nhiên bỗng dưng có năng lực nhìn thấy linh hồn người đã khuất. Quá sợ hãi, An Nhiên không dám sống một mình. Cậu quyết định cho thuê hai tầng lầu căn nhà mình đang sống. Cuộc sống nhàm chán buồn tẻ lẫn đáng sợ do những hồn ma ám ảnh của An Nhiên dần thay đổi khi có hai vị khách đến ở trọ trong căn nhà của cậu. Giới thiệu nhân vật nằm trong từng hình, mọi người nhấp vào từng hình xem nha. Nhận xét lảm nhảm: Tác phẩm này chủ đề mặc dù là kinh dị, nhưng rất dễ thương. Truyện của Hương Thảo thì đơn giản, dễ đọc dễ hiểu, không xoắn não như mấy bà khác, tuy vậy tình tiết đan xen và ẩn giấu nhiều, để độc giả từ từ khám phá. Bộ này tuyến chính là BG, nhưng hint bay khắp chốn, nam chính mặc dù có người yêu, nhưng muốn gầy harem cũng không khó, đọc nhiều lúc không có cảm giác BG mà có cảm giác nam chính là tổng thụ :3 chai đẹp cả rổ, thêm mấy con ma, cho nên nam chính trở thành trung tâm của một đống anh từ người cho tới ma :3 Nói chung nếu đầu óc thoáng không quá câu nệ chuyện BG – BL thì đọc bộ này cũng không thành vấn đề, rất dễ xương, bỏ uổng lém nhen ^_^ Nguồn: Novel Đài fanclub *** Nhận xét lảm nhảm: Tác phẩm này chủ đề mặc dù là kinh dị, nhưng rất dễ thương. Truyện của Hương Thảo thì đơn giản, dễ đọc dễ hiểu, không xoắn não như mấy bà khác, tuy vậy tình tiết đan xen và ẩn giấu nhiều, để độc giả từ từ khám phá. Bộ này tuyến chính là BG, nhưng hint bay khắp chốn, nam chính mặc dù có người yêu, nhưng muốn gầy harem cũng không khó, đọc nhiều lúc không có cảm giác BG mà có cảm giác nam chính là tổng thụ  chai đẹp cả rổ, thêm mấy con ma, cho nên nam chính trở thành trung tâm của một đống anh từ người cho tới ma  Nói chung nếu đầu óc thoáng không quá câu nệ chuyện BG - BL thì đọc bộ này cũng không thành vấn đề, rất dễ xương, bỏ uổng lém nhen Mời các bạn đón đọc Dị Nhãn Phòng Đông - Tập 1 của tác giả Hương Thảo & Ái Linh (dịch).
Bảy Thanh Hung Giản
Người dịch: Cụt Thiết kế bìa: Tâm Tít Tắp Tựa gốc:  Thất căn hung giản Chắc có lẽ theo lịch sử của Trung Quốc ai cũng biết được sau khi nhà Chu suy vi, chán nản với thế sự hiện tại nên bậc đại đức Lão Tử quyết ý lui về ở ẩn, chọn  trâu đen làm bạn đồng hành vượt ải Hàm Cốc. Ở đây có một vị quan trấn ải Doãn Hỉ hay tin, hết lòng muốn giữ ông lại mà không được, bèn nói: “Tiên sinh học vấn uyên bác như vậy, không muốn để lại cho thế gian chút gì sao?” Sử viết, Lão Tử dừng chân ba tháng, soạn ra bộ Đạo Đức Kinh dài năm ngàn chữ. Cũng có lời đồn rằng, thứ Lão Tử để lại, ngoài Đạo Đức Kinh, còn có một quyển lấy Phượng, Hoàng, Loan ba loài chim thần phong ấn, gọi là bảy thanh Hung Giản. —— Cụt: Truyện này đã từng được chuyển ngữ bởi Lê Linh và Trà Hương (Thành Thời Gian) nhưng lại ngừng ở chương 12 quyển 2, đọc thấy tiếc quá nên tôi quyết định làm lại cả bộ. Tên gốc của truyện là Thất căn hung giản, xin mạn phép được giữ nguyên theo cách dịch của các dịch giả trước. Dịch giả Lê Linh giải thích về tên truyện như sau: Về cái tên truyện, “Thất căn hung giản” ở đây có thể hiểu là “Bảy thẻ tre mang tai họa” cũng có thể hiểu là “Bảy cuốn sách làm từ thẻ tre mang tai họa, điềm xấu.” “Hung Giản”, “Hung” là điềm xấu, không lành, “Giản” là để chỉ thẻ tre, do Trung Quốc thời xưa chưa có giấy nên họ ghi chữ lên thẻ tre nhằm mục đích ghi chép, hoặc làm sách. *** #REVIEW: BẢY THANH HUNG GIẢN Tác giả: Vĩ Ngư Thể loại: Hiện đại, huyền huyễn, trinh thám Tình trạng: Đang xuất bản (4 tập). Review bởi: Tú Quỳnh Nguyễn Chỉnh ảnh: Tờ  Giới thiệu tóm tắt quyển 1: Con rối dây câu Ai cũng nói, giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, vậy mà La Nhận không hề thấy thế. Chỉ trong một thời gian rất ngắn, người chú vốn uyên bác điềm tĩnh của anh bỗng nhiên biến thành sát thủ máu lạnh, giết người trong chớp mắt rồi tự sát, để lại cô con gái vì chứng kiến hành vi của mình mà đã phát điên. Hai năm ròng rã điều tra, anh mới phát hiện ra, chú mình không phải là trường hợp duy nhất, và các thủ phạm đều chết một cách kỳ dị không ai lý giải nổi. Nếu cả đời La Nhận chỉ có thể làm một chuyện, thì đó là làm rõ chuyện này.  Giới thiệu tóm tắt Quyển 2: Tiên nhân chỉ lối Thôn Ngũ Châu ở Hợp Phố vốn nghề săn ngọc trai. Một năm kia, không thể nào tìm thấy trai dưới lòng biển nữa, cả thôn lục tục kéo nhau rời Ngũ Châu, duy chỉ có ông trưởng thôn là không cam lòng, chở một thuyền đầy bài vị ra giữa biển rồi chìm vào đáy biển sâu. Tiểu Tam Tam, cậu bé bị đuổi đi khỏi thôn sớm nhất, cũng là cậu bé trở về Ngũ Châu đầu tiên. Tiên nhân chỉ lối cho cậu về lại Ngũ Châu. Trăng trên đầu vẫn tròn như thế, chỉ là cảnh còn người mất, Hợp Phố phát hiện ra hạt ngọc trai lớn nhất, nhưng có những người mãi nằm dưới đáy biển kia rồi.  Giới thiệu tóm tắt Quyển 3: Hổ phách màu son Mấy ai trên đời vượt qua được chữ "tham"? Ông nội của Viêm Hồng Sa, vì đánh dấu một cái giếng có bảo khí mà trên tay nhuốm máu một mạng người. Tuổi cao, sức yếu, muốn hốt cú chót trước khi giải nghệ nên cùng cháu gái tìm lại chốn xưa với hy vọng đào được đá quý. Đá quý không thấy, lại chỉ gặp được búp bê cầu nắng và hổ phách màu son. Ở đời, đã vay là phải trả, chỉ là trả sớm hay trả muộn mà thôi.  Giới thiệu tóm tắt Quyển 4: Gió cuốn cát bụi Vũ khí sắc bén nhất mà con người có là gì? Chính là "miệng lưỡi". Miệng lưỡi có thể đổi trắng thay đen, có thể làm người ta hạnh phúc như ở trên mây, cũng có thể làm người ta tan nhà nát cửa. Đi tìm thân phận của mình, Mộc Đại lập tức bị vận rủi quấn thân. Mọi manh mối đều chỉ về một hang động đen ngòm với cuồng phong và tiếng tim đập thình thịch. 20 năm, chuyện xưa đã phủ bụi, nào ngờ một trận gió cuốn, lại lộ ra dưới ánh sáng ban ngày. Đây lẽ nào là thanh hung giản thứ 4?  Giới thiệu tóm tắt Quyển 5: Mưa giăng mộ Tần Ngày Lão Tử phong ấn 7 thanh hung giản, quan địa phương Doãn Hỉ lúc đó có hỏi ngài: Nếu một ngày lồng Phượng Hoàng Loan bị phá thì sẽ thế nào? Lão Tử trả lời: Người không thể phá được. Nhưng rồi Lão Tử và Doãn đại nhân cũng đã thiết kế nên Bát quái tinh đài, phân phó hậu nhân mỗi đêm đều phải xem tinh tượng trong Bát quái. Nếu nó không có ánh sáng, hãy còn là điềm tốt. Vạn nhất có 7 ngôi sao, và đều đồng loạt sáng lên như chòm Bắc Đẩu, vậy vận đen đến rồi. Doãn Hỉ đại nhân lại hỏi: Nếu 7 ngôi sao đều sáng, nên làm cái gì? Lão Tử trầm ngâm thật lâu sau rồi trả lời: "Cự tử khả kỳ" Nhà Tần năm đó, đốt sách chôn nho, mộ Tần bây giờ, mưa giăng kín lối. Là ai, đã đưa họ đến Mộ Tần?  Giới thiệu tóm tắt Quyển 6: Bóng săn tiếng báo Vốn dĩ, ai cũng cho rằng, hung giản tuy động nhưng "bất động", sẽ ở yên tại chỗ tác quái và chờ họ đến. Nhưng lần này không phải thế, hoạ lớn tới cửa rồi. Là một lính đánh thuê đào tẩu, ngỡ rằng mọi sự đã ngủ yên trên Mindanao, nhưng ân oán giang hồ cũng như tiểu thuyết chương hồi kéo dài không hết. Chuyện xưa tuy cũ, nhưng bụi không phủ mờ. Kẻ thù tuy cũ, nhưng ân oán không phải nói một câu là giải. Cùng La Nhận vén bụi thời gian, bóng săn tiếng báo.  Giới thiệu tóm tắt Quyển 7: Phượng Hoàng niết bàn Trời có thất tinh, chính là sao Bắc Đẩu Đất có thất căn, chính là 7 thanh hung giản Người có thất tội, chính là nguồn cơn tội lỗi của loài người. Hung giản tắm máu không biết bao người, cũng bao nhiêu lần bị phong ấn bởi máu của nhóm 5 người truy tìm hung giản. Bao giờ thì Phượng Hoàng niết bàn? ---  Bảy thanh hung giản là câu chuyện về bảy thẻ tre được Lão Tử dẫn từ 7 tội ác đầu tiên của loài người, rồi phong ấn bởi sức mạnh của Hoàng, Loan, Phượng và ngũ hành. Yên ổn được hơn 2000 năm thì "chúng nó" phá cũi sổ lồng gây hại cho đời. Độc giả sẽ theo chân La Nhận, Mộc Đại và đoàn đội của họ để đi tìm chân tướng sự việc và làm mọi cách để "hung giản" bị vô hiệu hóa. Hung giản vốn đại diện cho cái xấu xa, tội ác, lồng Phượng Hoàng Loan vốn tượng trưng cho chính nghĩa, nhưng theo thời gian, liệu thế gian này có phải chỉ còn hai màu đen - trắng hay không? Liệu cái thiện có thể biến tướng, trở nên xấu xa và cái xấu có thể trở nên thiện lành? 7 thanh hung giản khi xuất thế đều không còn là 7 thẻ tre nguyên bản, chúng đã chọn cho mình một hình thái tồn tại khác, khi là mảnh da người bám lên con người, khi bám lên con trai, khi là cục hổ phách..., mỗi lần theo chân La Nhận và đồng đội đi tìm kiếm và chiến đấu với hung giản đều là một lần tim nhảy bình bịch, tóc dựng đứng và nổi da gà.  Hung giản đáng sợ không? Đáng sợ chứ, ai đó tự nhiên bị cắt phăng một cái chân trong khi mình chẳng hề biết gì, mở mắt ra đã thấy máu cháy lênh láng, sợ không? Xuống biển tìm trai lại bị trai kẹp chết, sợ không? Lên rừng tìm đá quý, bị treo ngược cành cây tới suýt chết, sợ không? Bị xe ô tô tông suýt chết, sợ không? Ngủ một đêm tỉnh dậy đã thấy mình có thêm tội danh giết người và vướng vòng lao lý, sợ không? ... Sợ chứ, đến người đọc cũng hết hồn. Nhưng mà, cổ nhân cũng có nói: "một lần lạ, hai lần quen, đã vượt qua được một lần, ngoảnh đầu nhìn lại, cũng chỉ đến thế mà thôi".  Cuốn theo câu chuyện dài về hung giản là câu chuyện đời của các nhân vật, cái mà họ đối mặt, không chỉ là hung giản, mà còn là bí mật, là đau thương, là quá khứ... của mỗi người. Lão Tử nói: "Thắng người là kẻ có sức, tự thắng là kẻ mạnh" phải chăng cũng đúng trong trường hợp này? Khác với các tác phẩm khác, set up của Bảy thanh hung giản đã mang tính đoàn đội hữu duyên. Cũng khác với các tác phẩm khác khi chọn set up là "nữ chính", Bảy thanh hung giản bắt đầu với xoay quanh câu chuyện của nam chính, dù ban đầu, có vẻ như anh mang đầy bóng dáng của một kẻ qua đường.  Đoàn đội ô hợp của họ, đúng như tên gọi cái bar "Tụ tán tuỳ duyên" nơi Mộc Đại làm cô chủ nhỏ. Một anh chàng đẹp trai mặt lạnh và nguy hiểm La Nhận, một cô nàng cừu non Mộc Đại võ công giỏi nhưng thiếu cả kinh nghiệm lẫn trải nghiệm, một tay móc túi điêu luyện bị ép giải nghệ Tào Mập, một anh phục vụ quán bar tham tiền đã dính phốt lừa đảo Tiểu Tam Tam, nhìn sao cũng thấy khập khiễng, thế mà vô tình lại cùng nhau giải quyết được bề nổi của một vụ án kéo dài 22 năm, tưởng chừng ứng với câu "mèo mù bắt cá rán".  Bạn sẽ gặp (lại) Thần Côn với chức vụ "cố vấn kỹ thuật" cho cả đội, Thần Côn tiên sinh trong ngưỡng mộ của Mộc Đại lại tềnh toàng như một kẻ lang thang, tay xách một bao tải hành lý hùng hổ đi vào quán ngày khai trương khiến các chủ nhân méo mặt tính cho tiền lẻ để ổng "biến". Bạn sẽ gặp một Tào Mập "lừng danh" chốn giang hồ, kiếm sống bằng nghề móc túi, khi giả làm "đại ca xã hội đen" đã mua miếng dán hình xăm về để doạ người, té ra ổng "miệng cọp gan thỏ", còn không bằng một gã lừa đảo có nghề như Tiểu Tam Tam. Một Tiểu Tam Tam tham vọng chẳng hề tự hài lòng với hiện tại, khi giảng đạo lý giang hồ: "Giang hồ ấy à, cảnh giới cao nhất là như nước chảy, gặp mạnh thì luồn, gặp yếu thì quét", chứ ai như La Nhận "cứng quá thì gãy thôi". Một Viêm Hồng Sa tưởng chừng như mờ nhạt, nhưng giờ phút cần quyết định, luôn dũng cảm sáng suốt, một mình tả xung hữu đột để bảo vệ Mộc Đại đến cùng. Không thể không nói, so với các nữ cường khác của Vĩ Ngư, Mộc Đại có phần "lành", lành chứ không hiền, ấy là bởi lành nếu đủ trải nghiệm sẽ thành "dữ". Một Mộc Đại lần đầu thực chiến, bị dí dao vào cổ thì sợ đến nước mắt rơi, một Mộc Đại thiện lương đến nỗi đánh nhau thì phải trừ cái huyệt vị nguy hiểm ra vì sợ người kia chẳng may bán thân bất toại, một Mộc Đại ngờ nghệch đang ở trạng thái "bích hổ du tường" đi theo dõi người khác thì bị hun khói như hun chuột mà cứ vậy chịu trận,... Mộc Đại của thuở đầu đúng là trang giấy trắng được bao bọc kỹ càng.  Ấn tượng sâu sắc với độc giả hơn là La Nhận, bí ẩn, mạnh mẽ, lợi hại, có trí có mưu có dũng, có cả hung tàn, tựu chung lại là một "kẻ nguy hiểm" chính hiệu. La Nhận không chỉ nguy hiểm, quan trọng hơn là La Nhận có tình, và nặng tình. Chính vì nặng tình, anh mới thuyết phục được Mộc Đại bằng câu nói: "Nếu đời tôi chỉ có thể làm một việc, thì đó là việc này". Một La Nhận có vẻ đen tối như bước ra từ bóng đêm lại có tình với một Mộc Đại như tờ giấy trắng, thứ tình cảm ấy, biết nói thế nào nhỉ, chưa đủ nồng nàn để trở thành đậm sâu, nhưng lại thừa sâu sắc để không nhạt nhoà như bọt nước. Khoảng cách giữa họ không phải là ngăn sông cách núi, khoảng cách giữa họ là làm sao để đặt những bí mật của mình vào tim nhau. Như La Nhận có lần tự lẩm bẩm: "Có đôi khi, mang theo trong mình bí mật thì có thể gần bên nhau, nói ra bỗng nhiên lại thấy khoảng cách càng thêm xa". Những bí mật của Mộc Đại hay La Nhận đều như những củ hành tây, càng bóc càng cay mắt. Vậy hay là thôi đừng bóc nữa? Thích một người là gì? La Nhận nói: "Thích hay không thích, là phản ứng bản năng, không cần đến đầu óc suy nghĩ". Thích một người là gì? Là khi Mộc Đại đứng trước câu hỏi của sư phụ: "Hắn có chỗ nào tốt?" thì suy nghĩ rồi cắn môi trả lời: "Cũng không có cái gì tốt cả, chẳng qua là ... con thích hắn" Thích một người là gì? Là khi La Nhận đứng trước câu hỏi của sư phụ Mộc Đại: "Mộc Đại nhà ta, có cái gì tốt?" thì nghẹn lời đáp: "Con không nghĩ được nàng có cái gì không tốt".  Bonus vài đoạn tình của đôi trẻ: Người ta yêu nhau có đôi khi còn nề hà sống chết, còn La Nhận từng nói: "Nếu biết mình sẽ chết, chi bằng nhân lúc còn sống, liều mạng cùng anh yêu đương cho nhiệt tình đến khắc cốt ghi tâm, lúc đó, cho dẫu em còn sống hay sẽ chết đi, anh đều có em trong lòng, đời này mãi nhớ, mắc mớ chi ngồi xuân thương thu buồn". Ấy vậy mà khi Mộc Đại hỏi ngược lại: "nếu người biết mình sẽ chết là anh thì sao?" thì La Nhận lại nói: "anh sẽ nghĩ cách để chia tay với em, hoặc làm em hiểu rằng, anh không thích em, để em chẳng nuôi chút hy vọng nào về anh nữa" - "Vì sao, vì sao lại không cùng em yêu đương sống chết để em nhớ mãi không quên?" - "Bởi vì anh mong sẽ có ai đó chiếu cố em, không muốn em thương tâm suốt đời vì anh". - "Vì sao anh hay giảng đạo lý với em?" - "Mộc Đại, anh là người từng trải, có chút kinh nghiệm, tuy không nói rằng tuyệt đối chính xác, nhưng với anh, nó hữu dụng, nên mới mang ra dạy em. Không chỉ là kinh nghiệm, cả đồ đạc của anh, lớn là kỹ năng sinh tồn, kỹ xảo phòng ngự, nhỏ là cách biến báo, mưu mẹo đầu cơ trục lợi đều hận không thể mang hết cho em dùng. Vì nếu có một ngày, anh thân bất do kỷ mà rời khỏi em, nếu em có thể sử dụng kinh nghiệm mà đi giải quyết vấn đề, đi khắc phục khó khăn, anh sẽ cảm thấy như mình vẫn đang bên cạnh chiếu cố em" Giống như, ngày mưa gió, ở cạnh có thể giúp em bung dù, che chở em, nếu lỡ như không còn có thể ở bên, em cũng có thể kiên cường mà sống tiếp, không vì thiếu vắng anh mà kinh hoảng nghẹn ngào. (reviewer vừa edit vừa phóng tác, La Nhận ca ca xin đừng mắng mỏ) ---  Một sáng tháng 4 đầy nắng và đầy hớn hở bỗng nhiên xẹp lép dự án đi chơi xa, mình ngồi bắt đầu với Bảy thanh hung giản của tác giả Vĩ Ngư qua bản dịch của Cụt. Mình từng tự hỏi tại sao mình thích Vĩ Ngư? Câu trả lời quanh quẩn trong đầu nhiều nhất vẫn là vì sức sáng tạo và vì nhân vật. Sáng tạo là bởi, Vĩ Ngư cho tác phẩm của mình một không gian đủ rộng, đặc biệt là thường khai phá các yếu tố linh dị, hoang đường. Với những sự kiện không giải thích được bằng khoa học thì luôn kích thích người đọc, cũng như không giới hạn rập khuôn sự sáng tạo của tác giả, vì chỉ cần đảm bảo logic của mạch truyện, đâu cần phải đem những sự kiện huyền bí đi soi rọi cho nó sáng lóa dưới ánh sáng của chủ nghĩa duy vật biện chứng đâu . Khi chọn cho mình lối sáng tác hiện thực kiêm huyền bí, Vĩ Ngư đã có sự nghiêm cẩn trong nghiên cứu, chọn lựa bối cảnh sáng tác để đảm bảo có sự nhất quán trong mạch truyện và những truyền thuyết dân gian, do đó cốt truyện có sự đầu tư và thuyết phục. Còn về nhân vật, có thể nói là nhân vật của Vĩ Ngư đều độc đáo, họ có sở trường sở đoản, họ có mặt tốt và cả mặt xấu, thật như họ mang sức sống bước thẳng từ cuộc đời vào trang sách. Nhân vật của Vĩ Ngư được mình yêu mến còn bởi, tính phản biện của nhân vật rất cao, luôn lạc quan và cao thủ sát thủ phong cảnh với cách suy nghĩ không giống ai. Chưa kể các nhân vật từ chính đến phụ luôn có đủ đất để tung hoành, nhiều lúc bạn sẽ thấy họ có vẻ vô dụng, ấy thế mà khi cần lại rất đắc dụng, không một tình tiết nào bị vẽ rắn thêm chân. Bạn nghĩ xem, cốt truyện mặn, nhân vật mặn, tác giả dĩ nhiên phải là thùng muối, vì thế, những câu chuyện của Vĩ Ngư không hề nhạt, chỉ là bạn có hợp gu với nó hay không mà thôi. Được rồi, thật ra thì, Ngư tổng cũng chẳng phải thần thánh gì mà không có nhược điểm, Ngư tổng ấy à, bả viết không ra cái "tình" mà chúng con dân giới ngôn luôn thèm "cơm có thịt", tình yêu của Ngư tổng chắc chỉ nên ép plastic để treo, hầu như mấy cuốn mình đọc đều cùng lắm thì nắm tay với "mổ cò" được vài phát vào môi, rồi chìm sâu vào trí tưởng tượng thần thánh của độc giả.  Bản dịch của Cụt không phải là bản dịch đầu tiên của Bảy thanh hung giản mà mình biết, nhưng mình có sự mến yêu không hề nhẹ với dịch giả. Như mình từng nói, yêu mến không phải vì Cụt chuyển ngữ thuần Việt, mà bởi vì cảm giác ở bản dịch có sự tôn trọng tối đa nguyên tác. Nhiều bản chuyển ngữ có thể rất phiêu, rất mượt, nhưng đó không phải là cảm giác mang lại từ nguyên tác, ở bản dịch của Cụt mà mình tiếp xúc, văn phong Vĩ Ngư có cái tưng tửng của giọng văn, có cái hời hợt của nhân vật, có cái sâu sắc trải nghiệm, cũng có cái bông đùa ngầu đời, do đó, dẫu bản dịch chưa hoàn, nhưng mình tin là với sự "thúc đít" không ngừng nghỉ của độc giả, dịch giả nhà ta sẽ sớm đóng dấu "finish" đối với tác phẩm này. Tiến độ bản dịch hiện tại đã hoàn quyển 2 Tiên nhân chỉ lối, hoan nghênh các bạn nhảy hố.   Mời các bạn đón đọc Bảy Thanh Hung Giản của tác giả Vĩ Ngư.