Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bất Diệt Thần Vương

Bất Diệt Thần Vương là 1 bộ truyện hài, bạn nhớ những pha hố người mặt dày vô sỉ của thần cấp đại ma đầu hay nhất niệm vĩnh hằng thì hãy đọc bộ này. Địa Cầu Nhân Vương có thể mang theo tổ truyền tiên kiếm xuyên qua Thần Châu Tinh. May mắn được Đại Nhật Bất Diệt Thần Công, một kiếm nơi tay, chém hết thiên hạ tà ma, thần uy vô hạn, nổ tung thế gian bất bình, áp chính đạo, tru ma đạo, thành Bất Diệt Thần Vương. *** Chu Tiên Trấn! Trong một đại sảnh cực kỳ rộng rãi. Giờ phút này, chưởng quỹ các cửa hàng lớn và tử đệ các gia tộc tu tiên của Chu Tiên Trấn đang ngồi kín bốn phía đại sảnh, tất cả mọi người lẳng lặng nhìn về phía một đài cao ở hướng chính bắc, một nam tử áo trắng tuấn lãng thẳng thắn nói. - Ta nói nhiều như vậy, chư vị đã hiểu đại khái chưa? Bạch y nam tử nhìn mọi người trong đại sảnh, cười nói. - Vương gia chủ, lời ngươi nói chúng ta đều hiểu, chỉ là chúng ta còn hơi bận tâm! Ngươi có tiền như vậy còn cần tiền của chúng ta làm gì? Một nam tử ngồi ở phía dưới lo lắng nói. - Tiền? Ai sẽ ngại nhiều? Có càng nhiều tiền, ta có thể làm chuyện càng lớn hơn. Có nhiều tiền hơn ta có thể mời Đan Sư lợi hại hơn luyện ra đan dược càng tốt hơn để bán, có thể mời Luyện Khí Sư lợi hại hơn rèn đúc ra pháp bảo tốt hơn để bán, các ngươi thấy Vương Khả ta từng làm vụ mua bán lỗ vốn nào chưa? Bạch y nam tử Vương Khả cười nói. - Không có, không có, từ khi Vương gia chủ đến Chu Tiên Trấn, tiền của Chu Tiên Trấn không ngừng chảy vào Vương gia, sao Vương gia chủ có thể mua bán lỗ vốn? Đám người cười nói. - Vậy chư vị còn lo lắng cái gì? Lo lắng Vương Khả ta lừa gạt tiền của mọi người? Vương Khả cười nói. - Sao có thể như vậy? Nói thế nào thì Vương gia ngươi cũng là một trong tứ đại gia tộc tu tiên của Chu Tiên Trấn, gia tài vô số, phần lớn cửa hàng của Chu Tiên Trấn đều có vốn của Vương gia các ngươi, sao có thể quan tâm chút tiền ấy của chúng ta? Nam tử trước đó cười nói. Bầu không khí trong đại sảnh cũng hòa hoãn hơn không ít. - Bây giờ Thập Vạn Đại Sơn càng ngày càng hung hiểm, muốn tìm linh dược, linh thạch càng ngày càng gian nan, chư vị nói Vương Khả ta biết cách làm giàu, muốn tìm ta tư vấn, ta mới nhớ tới mình cũng là người Chu Tiên Trấn, mở ra đại hội này, chỉ cho mọi người một con đường sáng, như thế nào? Chư vị còn có gì muốn hỏi không? Vương Khả cau mày nói. - Vương gia chủ, ngươi nói là thật? Chỉ cần chúng ta mua “sản phẩm tài chính” gì kia của ngươi, mỗi năm đều có hai thành lợi tức? Một nam tử áo xám mong đợi nói. - Đương nhiên, Vương gia ta ở Chu Tiên Trấn cũng không phải một năm hai năm, sản nghiệp to lớn, giấy trắng mực đen ký kết đàng hoàng, còn có thể giả được sao? Vương Khả nghiêm mặt nói. - Không không, chúng ta đương nhiên tin tưởng Vương gia chủ, chỉ là, chỉ là cái này trước kia chưa từng có, chúng ta nhất thời có chút… có chút hưng phấn! Nam tử áo xám kia cười nói. - Phải, Vương gia chủ hứa hẹn, chúng ta tự nhiên tin tưởng! Mặc dù chúng ta cũng tu tiên, nhưng không so được đệ tử của các đại tiên môn, bọn họ có vô số tài nguyên, linh khí, chúng ta tu tiên tài nguyên đều phải dựa vào tự mình đi tranh thủ, linh dược trong Thập Vạn Đại Sơn không ít, nhưng đều có yêu thú thủ hộ, muốn nhổ răng cọp, sẽ bốc lên nguy hiểm tánh mạng, Thập Vạn Đại Sơn hỗn loạn, thường thường lại có sự tình giết người cướp của phát sinh, tranh đoạt chút điểm tài nguyên, thường thường sinh tử đối mặt, hơi không cẩn thận sẽ thân tử đạo tiêu. Chúng ta tu hành, quá khó khăn! Lại một người áo đỏ khổ sở nói. - Đúng vậy, Vương gia chủ là đại thiện nhân, để cho chúng ta ngồi ở trong nhà, cũng có thể tiền đẻ ra tiền? - Vương gia chủ nói rồi, ngươi không để ý tới tiền, tiền sẽ không để ý tới ngươi, ngươi hàng ngày bưng bít lấy túi tiền, chỉ sẽ càng ngày càng ít, vẫn là Vương gia chủ chỉ cho chúng ta một con đường quản lý tài sản! - Không sai, Vương gia chủ, sản phẩm tài chính gì kia của ngươi, ta mua! - Ta cũng mua! - Một năm hai thành lợi tức? Ta bế quan một lần cũng một năm, chẳng phải là bế quan một lần, linh thạch của ta sẽ tăng hai thành? Đám người trong đại sảnh, tựa hồ có một số người đang không ngừng tô đậm lấy bầu không khí, để người nghe dần dần trở nên nhiệt huyết sôi trào. - Nên nói, ta đã nói, muốn mua, đi sảnh ngoài của Vương gia ta, ký tên mua sắm! Nhóm sản phẩm tài chính đầu tiên, số lượng có hạn! Chư vị, cứ tùy tiện! Vương Khả vừa cười vừa nói. - Sảnh ngoài? Ở đâu, giao tiền ở đâu? Ta ra 50 cân linh thạch! Nam tử áo xám lúc trước lập tức chạy ra đại sảnh. - Trương chưởng quỹ, ngươi chờ ta một chút, chừa chút cho ta, sản phẩm tài chính số lượng có hạn, đừng có mua hết! Lại một nam tử mặc áo hồng chạy ra ngoài. - Chờ chút, chờ chút, chừa cho ta một chút! - Ta muốn mua hết! Mới vừa rồi đại sảnh còn hết sức huyên náo, trong nháy mắt đi không còn một mống, cả đám người chen lấn đi mua sắm sản phẩm tài chính do Vương gia phát hành. Đại sảnh chỉ còn lại Vương Khả khá hài lòng, còn có một đám đệ tử Vương gia. - Nhìn thấy không? Sản phẩm tài chính, chính là bán như vậy, trừ Chu Tiên Trấn, tiên trấn khác các ngươi dựa theo làm là được! Vương Khả bưng lên một chén trà, vừa uống vừa nói. - Gia chủ, đám người này thật nguyện ý dùng số lớn linh thạch, đi mua một trang giấy kia? Tiền này kiếm lời cũng quá dễ dàng rồi? Gia chủ, vì sao trước kia chúng ta không làm? Một cấp dưới vẻ mặt kinh ngạc hỏi. Vương Khả háy hắn một cái: - Ngươi biết cái gì, Vương gia ta không đặt chân vững vàng ở Chu Tiên Trấn, kinh doanh không đủ tín dự, ai sẽ tin tưởng sản phẩm tài chính này? - Ách? - Còn nữa, trước đó ta dặn dò các ngươi như thế nào? Làm “cò mồi” cũng không biết? Vừa rồi nếu không phải ta khống chế tốt, lần huy động vốn này sẽ bị các ngươi làm hỏng! Vương Khả trầm giọng nói. - Thuộc hạ thất trách! Đám thuộc hạ cúi đầu nhận sai. - Được rồi, cái sản phẩm tài chính này, ta cũng mới làm lần thứ nhất, có thể như vậy đã không tệ! Đúng rồi, bảo ngươi sàng chọn người, sàng lọc như thế nào rồi? Vương Khả nhìn về phía đám thủ hạ hỏi. - Gia chủ yên tâm, hôm nay mời tới phần lớn đều là hạng người làm giàu bất nghĩa, những người thuần thiện kia, ta không để bọn hắn tham gia, cũng sẽ cố ý làm khó dễ, không cho phép bọn họ mua! Thuộc hạ cung kính nói. - Rất tốt! Vương Khả ta, chỉ lấy tiền tài của người bất nghĩa! Vương Khả nhấp một ngụm trà, hài lòng nói. Mời các bạn đón đọc Bất Diệt Thần Vương của tác giả Quan Kỳ.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Nhật Kí Thực Nghiệm Của Tên Vu Yêu Điên Khùng - Phẫn Nộ Tùng Thử
Nhật Kí Thực Nghiệm Của Tên Vu Yêu Điên Khùng là câu chuyện huyền huyễn hay về một vu yêu luôn gây ra tai họa nhưng theo đó cũng khiến bản thân hắn ngày càng trở nên mạnh mẽ hơn. Vu yêu luôn mang theo xú danh trên người, tại sao vu yêu không thể làm người tốt? Ta nhất định sẽ phá tan cái tư tưởng thối tha kia, tự lập ra một con đường mới. Và theo lời của editor Gà Đồng thì: "Thần tác, cmn thần tác" *** ‘Luyện kim sư kì tích’ Olivia, hiện tại còn chỉ là một cô bé có vẻ ngoài khá đáng yêu. Nàng có một mái tóc dài gợn sóng màu vàng óng, một dáng người ma quỷ đến mức cả pháp bào thùng thình cũng không che dấu được, khuôn mặt phì nộn đáng yêu mang theo chút khí chất thiên nhiên mơ hồ, kèm với một đôi kính mắt màu bạc tô điểm thêm vẻ học thức. Dù là lần đầu gặp mặt, ta lại thấy Olivia rất quen thuộc, có lẽ vẻ học thức kia khá giống Margareth và Eliza, nhất là khi đôi mắt kính đặc trưng đều chỉ là vật trang sức. Dù một bên kính đã bay đâu không biết, dù trước mặt có khách đến thăm, Olivia vẫn để tâm tư dạo chơi tận chân trời, không một chút phòng bị, vết bẩn trên mặt cũng không lau, cả phòng khách bị nổ tung lộn xộn cũng không thu dẹp. Có vẻ vị thiên tài trong truyền thuyết này có dây thần kinh vô cùng lớn. Mặt khác, ta cũng đã biết vì sao Kathleen lại phản cảm với Olivia như vậy. “Hoá ra là ‘giai cấp’ mâu thuẫn.” Nhìn thân hình của Olivia mà xem, một bộ pháp bào mặc trên người nàng, nhờ những đường cong động lòng người, biến trờ thành một bộ lễ phục. Còn nếu Kathleen mặc nó, ha ha… ... Mời các bạn đón đọc Nhật Kí Thực Nghiệm Của Tên Vu Yêu Điên Khùng của tác giả Phẫn Nộ Tùng Thử.
Linh Sát - Quỷ Chi Khúc
Trong thiên địa, Thần Ma Tịch Diệt.    Sau khi chết đều phải nghe theo tiếng gọi của ta, bởi vì ta chính là vong linh pháp sư.    ***    Nàng là thiên tài toàn hệ ma pháp mọi thứ đều tinh thông nhưng lại chỉ tha thiết với vong linh ma pháp, vì sao?    Nàng là thiên kim mắc nạn, cùng huynh trưởng ẩn cư nơi sơn dã nhưng vẫn không thoát khỏi sự đuổi giết của sát thủ, vì sao?    Trùng sinh nàng biến thành nàng!    Nàng, sao có thể là phế nhân? Sao có thể là kẻ yếu?    Thiên tài rơi xuống, nàng lại một lần quật khởi, lại thay đổi đến bất ngờ như thế nào.    Một thân quần áo giả nam trang, một nét cười thoáng hiện, trong trẻo nhưng lạnh lùng, một vong linh pháp sư, soạn nên một khúc ca thần thoại.    Giữa lửa địa ngục, nàng nhẹ nhàng bay múa, dáng người như hoa sen.    Trên đỉnh tuyết nhai, nàng ngạo nghễ đứng vững, đôi mắt mỉm cười, khuynh đảo chúng sinh.    Bước trên con đường mạo hiểm, chuyện lạ không ngừng, bí cảnh tái hiện.    Xem nàng làm thế nào một tay vén mây, một tay che trời, rung chuyển Thánh Vân đại lục!    (Giới thiệu vắn tắt vô năng, hết thảy mời xem tác phẩm, một câu mèo khen mèo dài đuôi, nội dung tuyệt đối phấn khích.)    *** Có mỹ nam, có quái thú, có pháp bảo, có mạo hiểm, cần gì có đó, YY vô hạn! Nữ chính lớn dần, giai đoạn trước ẩn giấu thực lực, giai đoạn gữa cường đại vô cùng, giai đoạn sau nhòm ngó ngôi báu toàn thiên hạ! *** Hai luồng gió đen từ bàn tay hắn xuất hiện, mãnh như rồng, liệt như hổ, gào thét về phía Sở Lạc Lạc và người mắt tím. Sở Lạc Lạc chắn ở trước mặt người mắt tím, pháp trượng cầm trong tay vung lên, lập tức biến ra lá chắn cực mạnh, mỗi tầng được tạo thành từ một loại nguyên tố. Nhưng mà gió xoáy màu đen lại nhanh chóng đột phá được tấm chắn. Sở Lạc Lạc không ngờ sau khi ma hóa lại có thể có sức mạnh lớn như vậy, đôi mắt màu hổ phách mở to, trong nháy mắt khi gió xoáy đến thì không gian bỗng nhiên văn vẹo, hai người đã được dịch chuyển đến nơi khác. Nhưng tiếng cười to điên cuồng như ma âm xuất hiện. Gió xoáy kia giống như có mắt, lập tức quay đầu lại lao về phía nàng. Mi tâm của Sở Lạc Lạc lóe ra một luồng sáng vô hình, nàng không kịp dùng ma lực để phòng ngự cho nên công kích tinh thần đã tự động phát ra. Công kích tinh thần tự phát so với lốc xoáy có chuẩn bị mà đến, đánh nhau, kết quả không cần nghĩ cũng rõ. Sở Lạc Lạc rên một tiếng, thân hình nhỏ nhắn liền như diều đứt dây ngã về phía sau. Trong nháy mắt, kết giới do nàng tạo ra lập tức tan rã. Những người ở trên quảng trường ước chừng đã đợi suốt bảy ngảy bảy đêm. Đến khi bọn họ cảm nhận được luồng năng lượng rất lớn dao động thì chỉ thấy thiên hạ trong tâm bọn họ đã rơi vào lòng người mắt tím. "Lạc Lạc...." Nhìn nam nhân áo trắng kia lại muốn ra tay một lần nữa, Lãnh Tiêu Nhiên, U Phượng và Lệ Vô Ngân vô cùng kinh hãi, còn chưa kịp ra tay thì Ngọc Lưu Ly đã như tia chớp bay thẳng vào mi tâm của Sở Lạc Lạc. Đôi mắt màu hổ phách mở ra, nàng đã rời khỏi lòng người kia, trong nháy mắt, không gian trước mặt nàng xuất hiện vết rách, chỉ thấy cánh tay nàng vươn vào bên trong vết rách đó. Bóng trắng đang điên cuồng lao về phía nàng bỗng nhiên cứng ngắc giữa không trung, hắn rống to ra tiếng, chỉ thấy một hư ảnh trong suốt đang dần dần thoát khỏi thân thể của hắn. Bỗng nhiên trong miệng hắn phun ra một ngụm máu đen, hư ảnh kia lại trở về thân thể hắn. Người mắt tím thấy vậy cũng nhanh chóng đưa tay vào bên trong vết rách không gian mà Sở Lạc Lạc chế tạo, chăm chú dùng toàn bộ tinh thần lực để lôi kéo, bắt giữ linh hồn. Đến khi vết rách không gian biến mất, trong tay hắn và Sở Lạc Lạc, mỗi người nắm một nửa hư ảnh. Hư ảnh đã bị chia thành hai nửa không ngừng giãy dụa trong tay bọn họ, bóng trắng trên không trung đã sớm rơi xuống.... "Giao hắn cho ta xử lý đi!" Người mắt tím nói. "Lạc Lạc, ngươi không sao chứ?" Lúc này, ba người nam nhân đều chạy về phía nàng, Sở Lạc Lạc mỉm cười gật đầu, tùy ý ném nửa hư ảnh cho người mắt tím. Khi hai nửa hư ảnh hợp lại, người mắt tím lấy viên thủy tinh đen giờ đã trở nên trong suốt ra. "Cho ngươi nếm thử cảm giác cô tịch trong ngàn năm bị phong ấn!" Nhưng mà hắn không ngờ linh hồn tà ác kia vẫn còn có thể công kích, nó nháy mắt hóa thành một luồng sáng đen, tay phải của người mắt tím lập tức máu tươi chảy đầm đìa, nhưng mà luồng sáng đen kia lại đang đánh thẳng về phía sau lưng Sở Lạc Lạc. ... Mời các bạn đón đọc Linh Sát của tác giả Quỷ Chi Khúc.
Dạ Đàm Bồng Lai Điếm - Xương Bồ
Vi Trường Ca - bảo chủ của Thiên Hạ bảo cùng Tô Vọng Ngôn -  đại công tử của Tô Gia ở Lạc Dương là hai nhân vật chính của hai tác phẩm này. Một người anh tuấn phong lưu, văn võ song toàn, một người lãng từ hào hoa, học rộng tài cao, ngạo khí ngất trời, hai người họ là quen biết nhau từ nhỏ, thanh mai trúc mã, tình như huynh đệ. Cả hai cùng nhau bước vào những cuộc phiêu lưu đầy ma mị, huyền bí, cùng trải qua những giờ khắc sinh tử trong Dạ đàm bồng lai điếm để tìm kiếm những đáp án cuối cùng đằng sau tấm màn liêu trai ban đầu. Thế nhưng những gì họ tìm thấy lại đầy bất ngờ… "Trời đất là quán trọ của muôn vật, thời gian là khách ghé của trăm đời. Đời người chìm nổi như giấc mộng, vui được cáo là bao? Chỉ là năm tháng đằng đẵng khiến người già cỗi. So với việc bị những thứ phiền não ngoài thân quấn lấy, chẳng bằng một chiếc thuyền con, neo thuyền mà hát, ngắm trăng soi ngoài bãi, bắt lấy khoảnh khắc đẹp đẽ, thế gian diệu kỳ, lại chẳng thong dong, tự tại hay sao?" *** “Cố Niệm và Cố Phán… Bọn họ có thật sự được Cố phu nhân đón đi không?” Tô Vọng Ngôn chần chờ hồi lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được mà hỏi vậy. Lúc đó, cậu và Vi Trường Ca đang ngắm trăng trên sông. Hoàng hôn xuống, hai người lên một chiếc thuyền nhỏ, trôi theo dòng nước từ thượng du, sau hai canh giờ thì neo lại giữa một bãi bồi nông. Vi Trường Ca vui vẻ ngồi ở đuôi thuyền, cười như không có việc gì: “Có lẽ vậy… Có lẽ là Cố phu nhân dẫn họ đi, hoặc là chính bọn họ muốn đi —— ai biết được?” “Ta thì mong là họ thực sự được Cố phu nhân đón đi…” Tô Vọng Ngôn thở dài, có chút buồn man mác: “Tuy họ sống lâu hơn chúng ta, nhưng sâu trong lòng, lại vẫn chỉ là hai hài tử mãi không lớn. Dù là gian nan tới mức nào, họ vẫn kiên trì không thay tên đổi họ, bắt từng ‘mẫu thân’ của mình đều phải mang họ Cố, khi nghe chúng ta nói từng gặp Cố phu nhân thì vô cùng vui vẻ… Aii, kỳ thực họ cũng chỉ là hai đứa trẻ bị lạc mất phụ mẫu mà thôi…” Vi Trường Ca cười cười nhưng không cho ý kiến. —— bất chợt, y nhớ lại gương mặt nho nhỏ của Cố Phán, cùng nụ cười ngọt ngào trên gương mặt đó. Y đổi chủ đề: “Nói mới nhớ, nếu ngươi không thuận miệng bịa ra phong thư kia, có lẽ huynh muội Cố gia cũng sẽ không dễ dàng mà nói ra chân tướng như vậy.” “Tuy không ai biết được trong phong thư năm xưa Cố phu nhân đã viết gì, nhưng người cùng tâm trạng, có lẽ cũng không khác gì những nội dung đó đâu?!” Tô Vọng Ngôn cười nhẹ, cúi đầu nhìn vào lòng sông. Một lát sau, thấp giọng hỏi: “Vi Trường Ca, trên đời này thật sự có Bồng Lai, có tiên sơn sao? Nếu như thật sự có Bồng Lai, thì nơi đó rốt cuộc như thế nào? Nói cho cùng thì là một nơi có thể thỏa mãn mọi ham muốn của con người, hay là một nơi căn bản không có ham muốn gì cả?” Vi Trường Ca suy nghĩ một lúc, rồi lại suy nghĩ một lúc nữa, cuối cùng không trả lời. May mà Tô Vọng Ngôn cũng không nhất định phải chờ câu trả lời của y. Vi Trường Ca đứng dậy. Đêm đó, trăng đặc biệt sáng, trên dãy núi xanh phía xa, mơ hồ có thể thấy được sắc đỏ của lá phong trải khắp núi. Thuyền con neo bên một đồng hoa, hòa cùng gió sông, chung quanh đều là sợi bông bay phất phơ mờ mịt, trải rộng mênh mang, ngay đến con thuyền nhỏ cũng mờ đi trong bụi hoa trắng xóa. Trên sông có đôi ba ngọn đèn thuyền chài, chậm rãi chuyển động. Còn ánh trăng nhộn nhạo theo dòng nước dập dềnh, như thể vật sống. Bỗng thấy một chiếc thuyền đánh cá đang chậm rãi trôi trên sông, trên thuyền truyền tới tiếng khóc lớn. Một ngư phụ ôm đứa trẻ còn đang bọc trong tã lót thong thả đi lại trên đầu thuyền, miệng lẩm nhẩm một khúc hát ru, nhẹ nhàng đong đưa đứa trẻ. Nhưng đứa bé đó không biết vì sao vẫn cứ khóc oa oa. Lập tức, có một giọng nam sang sảng lớn tiếng hỏi: “Sao hài tử cứ khóc liên tục thế?” Theo tiếng nói, một hán tử trẻ tuổi cao lớn thô kệch đi ra từ trong buồng nhỏ, vụng về đón lấy đứa nhỏ từ tay ngư phụ, miệng không ngừng nói: “Tiểu Bảo ngoan, Tiểu Bảo đừng khóc nữa! Còn khóc nữa Long Vương gia gia sẽ tới bắt con đó nha!” Ngư phụ kia mỉm cười đứng một bên nhìn, mà quả nhiên tiếng khóc của đứa bé cũng dần nhỏ lại. Vi Trường Ca nhìn theo chiếc thuyền càng đi càng xa, đột nhiên cười khẽ thành tiếng. “Ngươi cười gì thế?” “Ta nhớ khi ta còn nhỏ, mỗi lần quấy khóc là vú em cũng dọa ta như thế, bà cứ luôn nói ‘Còn khóc à, khóc nữa để cho Quỷ Vương bắt con đi’.” “Quỷ Vương? Đó là cái gì?” ... Mời các bạn đón đọc Dạ Đàm Bồng Lai Điếm của tác giả Xương Bồ.
Ta Là Chí Tôn
Dược không thành Đan chỉ là độc, người không thành thần sẽ thành tro. . . . Thiên đạo có thiếu, nhân gian bất bình, hồng trần thế ngoại, quỷ quái hoành hành; buồn ngươi lương thiện, phẫn nộ ngươi không giành; quy tắc bên ngoài, ta đến chấp hành. Phân vũ thiên hạ, tàn sát hết bất bình; trong tay có đao, trong lòng có tình; trong ngực mỹ nhân, dưới đao gian hùng; đối xử lạnh nhạt hồng trần, không uổng kiếp này. . . . Động trời mưu trí, đạp phá quốc cừu gia hận; thiết cốt nhu tràng, diễn dịch yêu hận tình cừu; tuyệt thế thần công, tàn sát hết nhân gian bất bình; Đan Tâm Bích Huyết, soạn nhạc huynh đệ thiên thu! *** "Đi a, như thế nào không đi?" Vân Dương tại sau lưng, kỳ quái mà hỏi thăm: "Ngươi có phải hay không đều muốn đổi ý nữa a?" "Không không không. . ." Tần Đại thiếu đã là sắc mặt xanh trắng, té cứt té đái: "Chỗ nào có thể đâu. . . Vân Thiếu mời." Đem Vân Dương tứ Hậu lão gia giống nhau mời vào cửa, Tần Đại thiếu tựu như cùng trúng tên con thỏ giống nhau chạy. Vấn đề này cần phải tranh thủ thời gian bẩm báo phụ thân đại nhân, một cái náo không tốt, toàn bộ Tần gia, nhưng là không còn nữa a. . . Đến những người này, bao nhiêu cái cũng không thể trêu vào a. Vân Dương một thân một mình ngồi uống trà, cũng không nóng nảy, khóe miệng tất cả đều là ấm áp mỉm cười, thoạt nhìn, thiếu niên phong thần như ngọc, phong độ nhẹ nhàng, không có chút nào phập phồng không yên. Hoàng Cung ngọc dùng không sai biệt lắm, hôm nay muốn chọn mua. Điểm này, Vân Dương tự nhiên biết rõ. Thái Tử cùng mấy cái hoàng tử quý phủ dùng để ban thưởng hoặc là nói có khác công dụng ngọc, cũng không nhiều rồi. Hơn nữa, Thái Tử cùng mấy cái hoàng tử tập thể bị cấm chân, không thể ra cửa, cần có đồ vật thực tế nhiều hơn một chút. Không thể ra cửa, dùng cái gì lôi kéo, hoặc là làm việc? Tại nơi này trên đời giữa đối với ngọc thạch vô cùng tôn sùng cường đại trong hoàn cảnh, tự nhiên cần loại này mỹ ngọc a. Ngọc thạch, phủ thái tử cùng mấy cái hoàng tử quý phủ, cũng không hẹn mà cùng bắt đầu tranh mua. Cũng xác định ở hôm nay. . . Những thứ này, Vân Dương tự nhiên cũng là biết rõ đấy. Nói nhảm, hắn nếu không phải biết rõ, hắn cũng sẽ không ở thời điểm này đến rồi! Hắn yên tĩnh uống trà, toàn bộ người dung mạo tuấn nhã, khí chất siêu phàm; tựu như cùng một bộ điềm tĩnh vẽ, lại để cho bên cạnh thị nữ nhìn ngây người ánh mắt. Thật sự là một cái yên tĩnh mỹ nam tử. . . Không chút nào biết rõ, vị này yên tĩnh mỹ nam tử đang tại kế hoạch lấy vô số chuyện kinh thiên động địa. Hôm nay tại nơi này ngọc trang, vị này yên tĩnh Vân Công Tử, liền tất nhiên là muốn nhấc lên sóng to gió lớn đấy! Chỉ một lúc sau, Tần công tử đầu đầy là đổ mồ hôi chạy tới: "Vân Thiếu, thật có lỗi thật có lỗi, đợi lâu." "Không sao." Vân Dương tao nhã: "Hiện tại, đi chọn ngọc?" "Cái này. . ." Tần công tử sắc mặt phát khổ: "Hiện tại Hoàng Cung người cùng mấy cái hoàng tử người đang chọn. . . Vân Thiếu ngươi. . ." "Ý của ngươi là. . . Sẽ khiến ta khi bọn hắn chọn còn lại về sau lại chọn?" Vân Dương cười mỉm hỏi: "Trong mắt ngươi, ngươi xem rồi ta. . . Cứ như vậy thích ăn đồ ăn thừa?" "Không. . . Không không không. . ." Tần thiếu gia khuôn mặt như là mướp đắng giống nhau: "Ý của ta là. . ." "Ừ, ý của ngươi là, mọi người cùng nhau náo nhiệt náo nhiệt." Vân Dương đã đứng dậy đi ra ngoài: "Cũng cho ta mở mang kiến thức, cái gì gọi là hoàng thất phong phạm, Thiên gia đệ tử." "Không không. . ." Tần công tử khuôn mặt xoắn xuýt hầu như muốn nổi lên nếp nhăn: "Gia phụ ý tứ là. . . Vân Công Tử an tâm một chút chớ vội, một lát nữa, chúng ta trực tiếp đi nhà ta trân tàng mật thất. . . Chỗ đó đồ vật, thế nhưng là nhà ta mấy đời trân tàng, tuyệt đối đều là đồ tốt, so với phía ngoài cái gì cái gọi là đặc cấp. . . Có thể muốn tốt hơn nhiều." Đây vốn là cuối cùng điểm mấu chốt. Tần phụ đã từng dặn đi dặn lại, nếu là có thể bất động, liền không muốn nói ra đến. Nhưng Vân Dương như vậy khởi thân, liền trực tiếp đem Tần công tử điểm mấu chốt ép đi ra. "Hả?" Vân Dương sờ lên cằm, hoài nghi nhìn xem Tần công tử, chậm rãi nói: "Thật sự?" "Thật sự! Tất cả đều là thật thật!" Tần thiếu gia thề thề. "Ừ, ta đây cũng đi xem, ta không theo chân bọn họ đoạt, liền cùng đi xem nhìn, cái này không có gì đi?" Vân Dương nói. "Cái này. . . Cái này đi, Chỉ là. . . Thân phận của ngươi. . ." Tần thiếu gia nhẹ nhàng thở ra. "Ngươi liền trực tiếp đối với bọn họ nói thân phận của ta là được, chẳng lẽ ta còn nhận không ra người sao?" Vân Dương kỳ quái nhìn xem Tần thiếu gia: "Ta đến mua ngọc, sau đó để cho bọn họ chọn trước. . . Ta liền ở bên cạnh nhìn xem. . . Được thêm kiến thức, cũng không được?" ". . . Đi. . . Đi đi. . ." . . . Tần gia ngọc trang, với tư cách Ngọc Đường nước đệ nhất ngọc trang, tự nhiên là rất khổng lồ đấy! Vân Dương cái này vẫn là lần đầu tiên, Trên đường đi chứng kiến toàn bộ trang viên bốn phía sân nhỏ, tất cả đều là chế tác tác phường, các loại thanh âm huyên náo bên tai không dứt. "Cái này là tầng thứ nhất nhà kho, dễ dàng ra mỹ ngọc tảng đá, đều ở đây trong. Từ Ngọc Sơn ngắt lấy về sau, đều mở cửa sổ cửa, phát hiện phẩm chất tốt đấy, không một khối tiết ra ngoài." "Đây là tầng thứ hai nhà kho. Tất cả ngọc thạch lúc đầu phôi, đều ở đây trong." "Tận cùng bên trong nhất, mới là ngọc thạch biểu hiện ra." Vừa đi, Tần thiếu gia một bên giới thiệu. Vừa đi vào nơi đây, Vân Dương lập tức cũng cảm giác trong thức hải lục lục hưng phấn lên, liền lá cây mang hành cán còn có dây leo, đều điên cuồng xoay bắt đầu chuyển động. Một cỗ nhu nhu non nớt ý niệm, không ngừng thúc giục Vân Dương. "Có thứ tốt!" "Có rất nhiều rất nhiều thứ tốt!" "Nhanh cho ta ăn!" "Ta muốn ăn!" "Oa nha nha nha có. . . Thứ tốt!" ... Mời các bạn đón đọc Ta Là Chí Tôn của tác giả Phong Lăng Thiên Hạ.