Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Sau Khi Xuyên Thư Mở Ra Đơn Giản Hình Thức

Bạn đang đọc truyện Sau Khi Xuyên Thư Mở Ra Đơn Giản Hình Thức của tác giả Thủy Nguyệt Thanh Phong. Ngô Ưu không ngờ tới mình lại xuyên vào tiểu thuyết, trở thành nhân vật pháo hôi độc ác trùng tên. Pháo hôi vốn đã là dạng nhân vật chỉ có thể chết thê thảm, lại còn độc ác làm trời làm đất, thích gây chuyện với vai chính, thế thì không phải kết cục còn kinh khủng hơn sao? Chưa hết, nhân vật pháo hôi này thế mà còn dám đắc tội với vai trùm phản diện toàn tiểu thuyết, Triệu Thanh Tử. Vai ác này bị tật hai chân, người nhìn qua tưởng ôn nhu, hiền dịu, thực chất lại tàn nhẫn, lạnh lùng, giết người không ghê tay, một người u ám, điên cuồng. Sau khi nguyên chủ đâm nàng một kiếm, nàng ngoài mặt nói không sao không có trách tội, nhưng sau lưng lại phái người đâm nguyên chủ thành cái sàng rồi vứt xác nơi hoang dã. Ngô Ưu nhìn thanh kiếm trên tay mình, lại nhìn đến đại vai ác nhu mỹ Triệu Thanh Tử bị mình đâm trúng. Đầu óc trống rỗng, giọng nói nam chủ chất vấn mình vì sao lại làm như vậy truyền đến, Ngô Ưu đột nhiên lóe lên một ý tưởng. Sau đó, nàng nhìn Triệu Thanh Tử, khuôn mặt cực kỳ bi thương: "Thanh Tử, ngươi tại sao luôn chạy về phía người khác! Ta yêu ngươi! Ngươi nhìn ta đi!"....... *** Ngô Ưu làm sao cũng không thể nào tưởng tượng được, bản thân sẽ bị một ngụm nước làm sặc chết, sặc chết thì cũng liền thôi, nhưng ai ngờ vừa mở mắt đã phát hiện trong tay mình cầm kiếm, còn đâm một mỹ nữ mặc trang phục cổ trang màu trắng ngồi ở trên xe lăn. Đầu óc nàng trống rỗng, còn không kịp phản ứng chuyện gì đã xảy ra thì đã bị người đẩy ra một phen. Ngô Ưu không có phòng bị nên bị đẩy ngã, nàng ngã ngồi ở trên mặt đất, đang định đứng lên mắng người. Ngẩng đầu vừa thấy, chỉ thấy một nam tử mặc áo xanh nôn nóng dò hỏi thân thể nữ tử áo trắng bị kiếm đâm trúng, nữ tử hô hấp có chút hỗn loạn, sắc mặt thì dị thường trắng bệch, nhìn qua giống như một con cá sắp chết. Sắc mặt của nam tử thập phần khó coi, hắn lại quay đầu nhìn chằm chằm nàng, trong mắt tràn đầy tàn nhẫn, hắn mở miệng nói: "Ngô Ưu! Tại sao ngươi làm như vậy! Thanh Tử tiểu thư có thù oán gì với ngươi, ngươi lại muốn đoạt tính mạng nàng!" Cảnh tượng này rất quen mắt, nàng giống như đã thấy qua ở nơi nào đó. Thanh Tử??? Tên này hình như là vai ác cuối cùng trong tiểu thuyết ngược tâm mà lần trước nàng xem, vậy cảnh tượng này là...! Hình như là cảnh pháo hôi vai ác Ngô Ưu tìm đường chết...! Ngô Ưu nhìn thanh kiếm nhuốm máu trong tay mình, máu trên thân kiếm đang nhỏ xuống, tí tách mà đánh vào đầu óc Ngô Ưu...! Oái ăm!! Trời ạ! Ta xuyên thành pháo hôi vai ác cùng tên trong sách. Thậm chí là loại pháo hôi sơ cấp nhất, nói là vai hề nhảy nhót cũng không ngoa. Nguyên chủ là điển hình cho loại người ngực đại ngốc nghếch, không sợ trời không sợ đất, không chỉ đắc tội với nam nữ chủ mà còn lần lượt mạo phạm các vai ác khác trong truyện, sau khi đâm Triệu Thanh Tử bị thương, nàng bị Triệu Thanh Tử âm thầm đâm thành cái sàng, vứt xác ở nơi hoang dã. Lúc trước, sau khi nhân vật này chết đi, Ngô Ưu phi thường hoan thiên hỉ địa, bởi vì nhân vật này dính nam chủ như kẹo mạch nha, tuy không nguy hiểm đến tính mạng nhưng lại khiến người ta cực kỳ ghét bỏ. Hơn nữa, tính cách nàng hung hãn, ngang ngược vô lý, ngoại trừ có khuôn mặt và một thân hảo công phu ra thì không còn gì khác. Một trận gió thổi qua, cơ thể Ngô Ưu run run, sắc mặt thậm chí còn trắng hơn Triệu Thanh Tử bị kiếm đâm vài phần, làm sao bây giờ làm sao bây giờ? Hiện tại bản thân đã trở thành Ngô Ưu người này, chẳng lẽ xuyên qua còn cần nhìn tên sao? Bị đâm thành cái sàng còn khó chấp nhận hơn là bị sặc chết a!!! Trương Bá Ngộ ngồi xổm xuống rồi nắm lấy tay vịn xe lăn của Triệu Thanh Tử, đôi mắt nhìn chằm chằm Ngô Ưu cách đó không xa. Hắn thấy nàng thật lâu không nói lời nào, sắc mặt trắng bệch, thân hình run rẩy liền cho rằng nàng hiểu được bản thân gây ra đại họa, hắn đang muốn mở miệng, nhưng giọng nói thống khổ của Ngô Ưu đã truyền tới. "Vì cái gì! Vì cái gì Thanh Tử ngươi luôn chạy về phía người khác, ta yêu ngươi! Ngươi nhìn ta đi!" Nghe xong những lời này, Trương Bá Ngộ sợ đến ngây người, hắn khẽ nhếch miệng rồi mở to hai mắt nhìn. Triệu Thanh Tử cũng kinh ngạc đến ngây người, bản thân nàng vốn tới đây để cùng huynh trưởng kết giao, Triệu Thanh Tử đã sớm biết huynh trưởng có người trong lòng, lần này kết giao nàng kia cũng có mặt, Triệu Thanh Tử lập tức nghĩ mọi cách để bám trụ Trương Bá Ngộ để huynh trưởng có thời gian ở chung với nàng kia. Không nghĩ tới, Ngô Ưu sẽ đột nhiên xuất hiện rồi đâm nàng một kiếm, lại không nghĩ rằng có thể nghe được nàng nói lời yêu khiến người cảm thấy thẹn như vậy. Triệu Thanh Tử khiếp sợ, thậm chí quên mất cơn đau trên vai, trong đầu điên cuồng suy tư rốt cuộc là nơi nào xảy ra sai lầm. Không nên a! Toàn kinh thành đều biết người Ngô Ưu nàng thích chính là Trương Bá Ngộ, như thế nào sẽ? Nhìn nam chủ và vai ác đều bị lời nói hùng hồn của mình làm cho ngây ngốc, Ngô Ưu phi thường xấu hổ, giờ phút này nàng rất muốn sờ sờ cái mũi, nhưng hiện tại nàng còn cần phải duy trì vẻ mặt cực kỳ bi thương. Trong nguyên tác, Ngô Ưu trả lời là nàng yêu nam chủ, nàng ghen ghét, nên cuối cùng bị Triệu Thanh Tử thầm đâm thành cái sàng. Ngô Ưu suy nghĩ, nếu chính mình đã biết cốt truyện, thì liệu có thể thay đổi nó hay không. Vì thế, linh cơ vừa động, nàng đem lời thoại của nguyên chủ đổi chủ ngữ. Lại nhìn đến Triệu Thanh Tử một thân áo trắng, đôi mắt hơi hơi trợn to, bên trong vô cùng mê mang. Áo trắng trên vai nàng đã bị nhuộm thành màu đỏ, như là một chiếc lá phong đỏ lửa rơi xuống. Ngô Ưu cảm thấy có chút chói mắt, nam chủ đây bị choáng váng đấu óc hay sao? Còn đứng ngây ngẩn ở kia! Lại không gọi đại phu thì thật sự không tốt! Nghĩ đến đây, Ngô Ưu tiến lên hai bước rồi đẩy ra nam chủ, bế Triệu Thanh Tử ra khỏi xe lăn. Trên người nữ tử có hương thơm nhàn nhạt, thể trọng nhẹ đến dọa người, nguyên chủ Ngô Ưu hàng năm tập võ, bởi vậy dễ như trở bàn tay bế người lên rồi chạy tới đại phu trong trang viên. Ngô Ưu chạy rất nhanh, chỉ trong chốc lát liền bỏ lại Trương Bá Ngộ đang truy đuổi ở đằng sau. Nàng dựa vào ký ức của nguyên chủ, rẽ trái rẽ phải rốt cuộc tới nơi cần đến. Nữ tử trong lòng ngực vẫn luôn an tĩnh không có giãy giụa, đôi mắt xinh đẹp vẫn luôn ngẩng đầu nhìn chằm chằm mình. Ngô Ưu một cước đá văng cánh cửa, đặt nữ tử ngoan ngoãn ở trong lòng ngực nàng lên giường, sau đó gọi đại phu tới xem thương thế. Ngô Ưu ngồi ở bên cạnh nhìn đại phu kiểm tra vết thương của Triệu Thanh Tử, trong lúc lơ đãng lại đối diện với ánh mắt thẳng tắp của Triệu Thanh Tử. Bị nhìn chằm chằm khiến lòng nàng hoảng hốt, có chút xấu hổ quay đầu đi. Đại phu nói không có gì nghiêm trọng, miệng vết thương không sao, cũng không phải bộ vị trí mạng chết người, tĩnh tâm điều dưỡng là được. Ngô Ưu nghe được lời này thì thở dài nhẹ nhõm. Từ từ! Có phải nàng vừa mới cứu người muốn đâm nàng thành cái sàng hay không...! Nghĩ đến đây, Ngô Ưu không khỏi tự tay tát mình một cái, nàng tát rất vang, trên mặt đều có dấu đỏ. Trước tình huống bất thình lình như vậy, đại phu hoảng sợ, biết được vị này chính là tiểu thư nổi danh điêu ngoa trong kinh thành, hắn thật cẩn thận hỏi: "Ngô tiểu thư, ngài đây là?" Ngô Ưu có chút thê lương mà cười: "Ha hả...!Không có việc gì, ta đập con muỗi." Nghĩ tới chính mình tiếp tục lưu lại nơi này, Trương Bá Ngộ bọn họ liền phải tới, vì thế nàng hạ quyết tâm cáo từ. Đi đến cạnh cửa, Ngô Ưu nhẹ dạ có chút không yên lòng, nàng quay đầu lại nhìn người ở trên giường, thấy nàng ấy vẫn đang ngơ ngác nhìn chằm chằm mình. Thiếu nữ mặc áo trắng nhỏ xinh lại nhu mỹ, lông mi nhỏ dài, làn da non mịn, lúc này trong ánh mắt nàng tựa như hiện lên tia sáng, giống như yêu tinh lạc vào phàm trần, khiến lòng người thương yêu. Ngô Ưu xem đến ngẩn người, thầm nghĩ vai ác vậy mà lại mỹ lệ giống như trong sách miêu tả. Ngô Ưu là độc giả trung thành của quyển sách này, ngày thường đã xem qua rất nhiều tranh đồng nhân, nhưng giờ phút này Ngô Ưu cảm thấy những bức vẽ đó đều không đẹp bằng người này. Nhưng dù có đẹp thì cũng có độc, Ngô Ưu cấu mình một cái để bản thân hoàn hồn. Nàng xoay người rồi chắp tay, vẻ mặt rất đau khổ: "Thanh Tử tiểu thư, lần này là ta có lỗi, hôm nay vô ý khiến tiểu thư bị thương, còn nói xằng nói bậy, ngày khác chắc chắn sẽ tới cửa nhận lỗi, cho tiểu thư một lời giải thích." Sau khi suy diễn ra hình tượng dùng tình sâu vô cùng lại không thể không ẩn nhẫn một cách nhuần nhuyễn, Ngô Ưu lập tức xoay người bỏ chạy. Nguyên chủ nghe được tin tức cho nên mới cưỡi ngựa đến đây, Ngô Ưu tìm được con ngựa kia rồi quay về tướng quân phủ, vừa vào cửa liền nhốt mình trong phòng, cũng khóa chặt hết tất cả cửa sổ mới hơi hơi cảm thấy an toàn. Ngồi ở trên giường, Ngô Ưu hai tay ôm đầu gối, đôi mắt nhìn cánh cửa đóng chặt, có chút thất thần. Ngoại trừ một chút choáng váng khi mới vừa xuyên qua, hiện tại Ngô Ưu đã hoàn toàn kế thừa ký ức và võ công của nguyên chủ. Ngô Ưu là nữ nhi duy nhất của đại tướng Ngô Chiêm, mẫu thân của nàng mất sớm, phụ thân bận rộn công việc ở biên quan nên không có thời gian quản giáo nữ nhi của mình. Hơn nữa, mấy bằng hữu của nguyên chủ đều là nhị thế tổ [1], vì vậy mới hình thành nên tính cách hung ác khiến người chán ghét này của nguyên chủ. [1] Nhị thế tổ (二世祖): Những người giàu có, chỉ biết ăn chơi. Nàng đỡ trán, hồi tưởng lại nguyên chủ này cũng không sống quá vui vẻ gì. Không biết bản thân có đi đến kết cục như nguyên chủ hay không, nhưng mà đã như vậy thì chỉ có thể đi một bước lại tính một bước. Xuống giường rồi cầm lấy gương đồng, Ngô Ưu không khỏi rít lên một tiếng. Người trong gương mi như núi xa, mắt tựa thu thủy, môi đỏ tươi, khóe mắt có nốt ruồi son, quả thực là mị sắc vô biên. Cái này...!Ai có thể nghĩ, khuôn mặt thoạt nhìn thích hợp đi khiêu vũ như vậy, lại có thể nhấc tảng đá nặng 500 cân một lần đây...! Lắc lắc đầu, nàng không khỏi nghĩ đến dung nhan tuyệt sắc của vai ác, hôm nay nhìn thấy nam chủ Trương Bá Ngộ cũng phi thường dễ nhìn. Ngô Ưu cầm lấy gương đồng hết nhìn trái rồi lại nhìn phải, càng ngắm càng cảm thấy cực kỳ sung sướng, tâm tình cũng vì vậy mà trở nên nhẹ nhàng. Bên này có người tự mình thưởng thức quên mình, nhưng mà ở một bên khác, có người lại đang suy nghĩ hỗn loạn. Sau khi Triệu Thanh Tử về đến nhà, nỗi lòng vẫn luôn không yên. Lúc trước, khi huynh trưởng nói chuyện, nàng đều sẽ cực kỳ nghiêm túc lắng nghe, nhưng lần này lại khác. Nàng nằm ở trên giường, hơi có chút thất thần. Triệu Thanh Thư nhìn nàng lơ đãng thì hơi có chút lo lắng, lại nghĩ đến những gì đã xảy ra mà lúc nãy Trương Bá Ngộ nói với mình. Hắn khẽ nhíu mày, vươn tay nhẹ nhàng dò xét cái trán của muội muội, cũng không có dấu hiệu phát sốt. Hành động của Triệu Thanh Thư đánh gãy suy nghĩ của Triệu Thanh Tử, nàng không còn thất thần, dời ánh mắt nhìn về phía huynh trưởng ở mép giường. Thấy muội muội nhìn mình, Triệu Thanh Thư thở dài, trên mặt hắn lộ ra vẻ tự trách: "Là ca ca không tốt, không có bảo vệ được ngươi. Ngươi yên tâm, việc này ta chắc chắn phải khiến Ngô Ưu kia cho ngươi một lời giải thích, không những đâm ngươi, thế nhưng còn dám! Còn dám..." Triệu Thanh Thư không nói được nữa, hai chân muội muội nhà mình tàn tật, thân mình suy yếu, nếu là phu quân tương lai vô pháp thật lòng đối đãi nàng, cả đời này của nàng nhất định sẽ càng đau khổ hơn. Triệu Thanh Thư nghĩ, nếu muội muội cuối cùng không thể thành gia, vậy thì mình sẽ dưỡng nàng cả đời. Ai ngờ, lại có người đánh chủ ý tới trên người muội muội mình, vẫn là một nữ nhi gia! Không những là nữ nhi gia, mà vẫn là người không đàng hoàng! Hắn đều có thể nhẫn nhịn những chuyện này, nhưng Triệu Thanh Thư nhìn tâm tình muội muội nhà mình bất thường, giống như có chút ý tứ với Ngô Ưu kia. Triệu Thanh Tử không biết tâm lý huynh trưởng nhà mình lại diễn biến phức tạp như vậy, nàng nhẹ nhàng nắm tay huynh trưởng, lắc lắc đầu, lộ ra nụ cười lương thiện lại vô cùng am hiểu lòng người. "Huynh trưởng đừng giận, Ngô Ưu tiểu thư cũng không cố ý." Triệu Thanh Thư nghe được lời này, chuông cảnh báo trong đầu xao vang. Trong lòng tràn ngập cảm giác cải thìa nhà mình liền phải bị heo ủi mất. "Thanh Tử, ngươi thấy hỗn...!Ngô Ưu tiểu thư như thế nào?" Nhìn vẻ mặt huynh trưởng rất thận trọng, Triệu Thanh Tử lập tức hiểu được hắn muốn biết điều gì. "Huynh trưởng, ta không có bất kỳ tình cảm nào khác với Ngô Ưu tiểu thư, chỉ là cảm thấy nàng rất thú vị mà thôi. Ngươi biết, ta đối với bất cứ người nào cũng đều như vậy." Nhớ tới tính tình muội muội nhà mình quá mức ôn nhu, Triệu Thanh Thư thở dài, đồng thời trong lòng lại buông xuống một tảng đá lớn. Hai huynh muội hàn huyên trong chốc lát, Triệu Thanh Thư phân phó nha hoàn chiếu cố hảo Triệu Thanh Tử, sau đó đứng dậy rời đi. Nhìn theo Triệu Thanh Thư ngày càng đi xa, cho đến khi biến mất không thấy. Nụ cười trên khuôn mặt Triệu Thanh Tử dập tắt, nàng phân phó nha hoàn nâng mình khỏi giường, sau đó ngồi trên xe lăn đi đến bên cửa sổ. Lúc này là cuối mùa thu, cơn mưa hôm qua đã khiến cho toàn bộ hoa quế trong đình viện rụng hết cả, gió thổi những sợi tóc lòa xòa trên trán của thiếu nữa bên cửa sổ, cũng đưa tới một chút hương thơm ngào ngạt. Triệu Thanh Tử nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, muốn cho những làn gió thu mát mẻ cuốn đi nội tâm xao động bất an của mình. Nhưng vừa nhắm mắt lại, giọng nói bi thống của người nọ hôm nay bắt đầu quanh quẩn ở bên tai, quấy nhiễu khiến cho mình không thể yên lòng. Trong mắt nàng có chút ảo não, cảm thấy chính mình như vậy thật sự là dễ lừa gạt quá mức, chỉ là một chút hoa ngôn xảo ngữ mà đã rơi vào lưới của thợ săn. Hương hoa quế quấn quanh chóp mũi, ngào ngạt đến tận đáy lòng người, khiến nhân tâm cũng trở nên ngọt ngào. Nàng không khỏi nhẹ cong khóe miệng, nghĩ đến dáng vẻ người nọ nùng liệt như vậy, thật sự khiến cho người không quên. Lại nghĩ tới khi mình trị thương, người nọ tự tát bản thân một cái, hẳn vì là tự trách, bởi vì nàng ngộ thương chính mình. Triệu Thanh Tử nhìn thấy rất rõ ràng, lúc ấy kiếm của nàng đâm về phía Trương Bá Ngộ, chỉ là trên mặt đất trơn trượt, thân thể không ổn định cho nên mới đâm kiếm đến mình đang đứng ở bên cạnh. Sau khi đâm mình bị thương, sắc mặt của người nọ thế nhưng còn kém hơn cả mình, thân thể còn nhẹ nhàng run rẩy, nhất định là không nghĩ tới chuyện sẽ như thế này, sau đó cảm thấy áy náy. Khi nàng rời đi, còn quật cường tỏ vẻ chính mình vọng ngôn nhưng trên mặt không thế giấu được sự bi thương, thật đáng yêu. Khóe miệng ngày càng cong lên, ngăn cũng ngăn không được, nha hoàn ở bên cạnh nhìn dáng vẻ tiểu thư nhà mình như thiếu nữ hoài xuân, suýt chút nữa thì kinh sợ đến rớt cằm. Hôm nay mặt trời mọc từ hướng tây!! Thoát khỏi những dòng suy nghĩ ngọt ngào vô cùng, trong mắt Triệu Thanh Tử lóe lên tia thống khổ, nàng liều chết túm lấy vải vóc y phục trên đùi của mình. Như vậy, nàng rốt cuộc thích gì ở ta đây...! Ngô Ưu còn đang soi gương tự mình tán thưởng bản thân, hoàn toàn không nghĩ tới đại vai ác đã xuất sắc tự mình công lược xong.. Mời các bạn mượn đọc sách Sau Khi Xuyên Thư Mở Ra Đơn Giản Hình Thức của tác giả Thủy Nguyệt Thanh Phong.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Kính Trung Yêu
Giới thiệu: Quan tài vốn chôn cất thiếu nữ, lại là cái quan tài rỗng. Đình lâu chốn hoang thôn, có một bù nhìn tóc bạc. Bát có thể thành yêu, chim sẻ ngậm hoa, yêu quái cưỡi cá chép lượn khắp nơi… Yêu ma quỷ quái, thế gian quỷ dị. Câu chuyện về nàng tróc yêu sư Tây Phong đầy nhiệt huyết và Long Thần cường đại nắm tay đi khắp nhân gian quỷ bí.   Truyện là một tuyển tập những câu chuyện lớn nhỏ nối tiếp nhau, xuyên suốt hành trình tìm yêu diệt quái để kiếm tiền kiếm vàng của nàng sư bắt yêu Tây Phong. Đồng hành cùng cô là chú chuột lửa Tiểu Hoả siêng ăn nhác làm, lão rồng già Thanh Long ngu ngơ, thật thà, chất phát, và về sau còn có thêm “chú rắn” nhỏ đen nhẻm đem nhèm như nắm than (Tiểu Hắc). Trước hết nói về nam chính, anh vốn là loài rồng thuộc Long tộc sống từ thời thượng cổ, tuổi tác tương đương trời đất. Mười vạn năm trước, khi đó đất trời chỉ có hai giới là Thần và Ma, Ma Tôn - kẻ đứng đầu Ma giới với dã tâm thâu tóm Thần giới đã phát động chiến tranh. Lúc bấy giờ, Long tộc là giống loài siêu thoát giữa hai giới, nghĩa là hộ khẩu của họ không thuộc Thần cũng không thuộc Ma. Giữa khói lửa chiến tranh, Bạc Trường đế quân – vị lãnh tụ của Thần giới đã vời Thanh Long gia nhập vào giới mình để cùng chống lại Ma giới. Thanh Long đồng ý, và rồi trận chiến kết thúc với thắng lợi thuộc về phe chính diện, nhưng cái giá phải trả không gì sánh được, vị Bạc Trường đế quân đáng kính cùng hàng vạn binh sĩ Thần giới đã hi sinh – xương trắng chôn đầy Hạnh Hoa Lâm, Trường Nguyên đế quân với danh tiếng xây dựng được trong cuộc chiến đã giành được sự tin tưởng của chư thần mà bước lên đài kế vị. Giữa hoàn cảnh đó, Thanh Long với lý do quá nhàm chán cuộc đời đã tự phong ấn mình. Mãi đến mười vạn năm sau mới ‘bị’ Tiểu Hắc - một con yêu quái chuyên đi tìm đại yêu quái của đời mình - giải phong ấn cho. Cũng chính vào lúc này, rồng già gặp cô nàng sư bắt yêu Tiểu Phong và bắt đầu hành trình khám phá thế giới mới đầy lạ lẫm – bởi bây giờ đất trời từ hai giới đã phân thành sáu giới vượt ra khỏi hiểu biết của Thanh Long. Tây Phong - một phàm nhân với năng lực không tầm thường, xuất thân từ Linh Điện, đây là chốn chuyên đào tạo sư bắt yêu cho mười nước trên Nhân giới. Nhìn từ bên ngoài, cô là một con người thô tục, tham tiền, keo kiệt, đến mức nếu thấy yêu quái quấy nhiễu nhân gian mà chưa có ai đem tiền đến thuê mình bắt cô cũng chả thèm quan tâm. Qua từng hành trình, những bí mật quanh cô và cả những người bạn đồng hành sẽ dần được hé mở (mỗi một sự thật được bóc tách đều khiến người đọc không khỏi xúc động). Cũng trên hành trình đó, tình cảm của cô và rồng già Thanh Long thuận theo tự nhiên mà phát triển. Cả hai tuy EQ không cao nhưng được cái thẳng thắn (sau khi xác định được tình cảm của mình thì chị luôn miệng muốn sinh trứng cho anh), song cũng vì điều đó mà bao lần dở khóc dở cười, vế trước vừa thấy tí ti cảm động, vế sau đã tuột mood không phanh. [Chẳng hạn khi thấy cô buồn, rồng ta bèn ôm cô vào lòng an ủi. Kết quả vàng cô vừa kiếm được bị ép thành bột vụn, đồi núi nhấp nhô tí tẹo của cô cũng bị san phẳng thành đồng bằng, xương sườn cũng suýt gãy mấy cái. Khi thấy cô tóc tai ướt nhẹp, rồng sợ cô ốm bèn nổi gió thổi khô tóc cho cô, nào ngờ thổi luôn cho nó dựng đứng như cái chổi xể…] Bên cạnh hai nhân vật chính là dàn phụ không thể đáng yêu hơn. Ngoài Tiểu Hoả và Tiểu Hắc đã nhắc đến thì còn có Bách Lý Thanh Phong - bạn tốt của Thanh Long. Anh này đào hoa thôi rồi, tiên nữ mà anh ta thầm mến xếp thành hàng nghìn, nhưng tội có tiếng mà không có miếng, tay gái còn chưa được cầm nữa cơ. Rồi Hắc Long - cậu em trai bé nhỏ mập mạp của Thanh Long, anh này là sếp của tộc Yêu, năm lần bảy lượt dụ dỗ anh mình từ bỏ Thần giới để vào Yêu giới, thậm chí dùng cả thủ đoạn khiến anh trai đau lòng không thôi. Rồi Ma Tôn với tham vọng cháy bỏng thâu tóm toàn thiên địa mà không tiếc bỏ bao công sức, thậm chí huỷ diệt tất cả… Tác giả viết rất chắc tay, xây dựng hình tượng nhân vật rất đẹp, rõ nét, nhất quán, mạch truyện tự nhiên, logic, lành mạch, mỗi một chi tiết đều được chăm chút cẩn thận. Về tổng thể, có thể nói đây là một truyện hài, nhiều đoạn đọc rất yêu, rất cười, nhưng hài không hề nhảm, mỗi câu chuyện đều gây xúc động cực kỳ, thậm chí khi mọi chuyện ngã ngũ, đôi lần mình còn đỏ mắt nữa. Mọi tuyến tình cảm được viết rất tinh tế, từ tình yêu đến tình thân, tình bạn, tình đồng đội, lòng trung thành… Túm lại là nhiệt liệt, nhiệt liệt đề cử. *** Đêm xuân, giờ Tý, tiếng sấm rung trời, mưa lớn ngập đất. Ánh lửa đèn lồng le lói lóe lên muôn vàn điểm sáng trong màn mưa, một đoàn người mải miết đi về phía trước, hoặc là khiêng thuổng sắt trên vai, hoặc là cầm xẻng, tiếng bước chân sùng sục lầy lội trong rừng. Đi được nửa canh giờ, giày dính đầy bùn đất ước chừng phải nặng đến nửa cân làm cho bước chân của mọi người trở nên chậm chạp, nhìn giống như cô hồn dạ hành. “Đến rồi.” Trưởng thôn đi phía trước đột nhiên mở miệng, phá vỡ sự yên lặng đã kéo dài nửa canh giờ. Ông ta chìa tay đưa đèn lồng ra thăm dò, khi ánh đèn chiếu đến vị trí muốn tìm, tay ông ta không khỏi run lên. Trước mắt là một ngôi mộ lẻ loi, đống đất đắp trên mộ phần đã bị nước làm xói mòn đi hơn phân nửa, trên tấm bia đá không có văn bia, nên không rõ tính danh và thân phận của người trong mộ. Đột nhiên có hai người một nam một nữ nhào tới, không thèm để ý bùn đất trên mặt đất, gào khóc kêu: “Nhân Nhân, Nhân Nhân… Con gái của ta…” Mọi người đều thở dài. Trưởng thôn cũng thở dài: “Đào đi, ít nhất phải đào được xương cốt trở về.” Thôn dân đang cầm thuổng nghi ngờ hỏi: “Mới chôn có ba ngày, thật sự đã biến thành một bộ xương trắng rồi sao? Lỡ may…” Lỡ may người bên trong chưa thành xương trắng, mà bây giờ lại mở quan tài, chỉ sợ tử trạng thê thảm sẽ lập tức khiến cha mẹ Nhân Tử khóc điên lên. “Yêu quái kia nói sau hôm nó đến ăn ba ngày, sẽ để chúng ta tới mở quan tài lấy xương, cho dù chúng ta không muốn mở cũng phải mở, nếu không yêu quái lại tìm tới chúng ta thì sao…” Trưởng thôn nói nhỏ, nhưng vẫn đủ để cha mẹ Nhân Tử nghe thấy, hai người ngẩng đầu lên từ đống đất, đau lòng nói: “Trưởng thôn, Nhân Nhân vì cứu người trong thôn mới chết, nếu như không phải Nhân Nhân tình nguyện dâng bản thân làm tế phẩm cho yêu quái, yêu quái đó đã ăn sạch người trong thôn. Sao ôngcó thể… nói ra loại lời như vậy!” Trưởng thôn cũng cảm thấy lương tâm mình bị lên án, khoát tay nói: “Không nói mấy cái  này nữa, trước tiên mang Nhân Tử về nhà trước đã.” Cha mẹ Nhân Tử nghe xong cũng không còn cách nào khác, con gái từ nhỏ đã thiện lương, nhiệt tình giúp đỡ mọi người. Thôn bọn họ nhiều đời dùng săn bắn để sống, muôn thú thấy họ đều như thấy kẻ thù, chỉ có đối với Nhân Tử là chưa từng có ác ý, thậm chí còn chơi đùa cùng nàng. Người trong thôn đều nói nàng là tiên nhân chuyển thế. Nhưng đột nhiên có một ngày có yêu quái tới thôn, nói muốn Nhân Tử dâng lên làm đồ ăn, nếu nàng không nghe lời sẽ lập tức giết hết người trong thôn. Nhân Tử vì người trong thôn mà đồng ý làm tế phẩm, vì vậy mà nàng đang sống sờ sờ nhưng lại bị người trong thôn nhốt vào trong quan tài gỗ, rồi chôn ở nơi yêu quái chỉ định. Thoáng cái đã qua ba ngày, đến thời gian yêu quái bảo bọn họ đến đào xương cốt.   Mời các bạn đón đọc Kính Trung Yêu của tác giả Nhất Mai Đồng Tiền.
Hy Vọng Của Nhan Họa
Review bởi Vô Ưu: Một câu truyện tình yêu với motif khá mới mẻ, thích hợp để thay đổi khẩu vị cho những độc giả đã quá ngán ngẩm với những tác phẩm ngôn tình với những lối mòn cũ kĩ trong kho tàng truyện ngôn tình. Mời bạn đoc cùng Vô Ưu tìm hiểu về tác phẩm “Hy vọng của Nhan Hoạ” viết bởi “Vụ Phỉ Dực”: Nữ chính: Nhan Hoạ Nam chính: Kỳ Trạch Thể loại: thanh xuân vườn trường, hiện đại, nhẹ nhàng, HE Sẽ ra sao nếu một ngày khi bạn tỉnh dậy lại phát hiện ra mình đang nằm trên một chiếc giường xa lạ, bên cạnh là một người đàn ông hoàn toàn lạ mặt bạn mới gặp lần đầu. Điều khiến bạn shock và bất ngờ hơn khi phát hiện ra chính là người đàn ông đó chính là CHỒNG TƯƠNG LAI của bạn. Nữ chính Nhan Hoạ của chúng ta qua một đêm ngủ đã xuyên không từ căn phòng thiếu nữ của mình đến trên giường của đại nam nhân xa lạ. Bất ngờ này nối tiếp bất ngờ khác khi cô phát hiện ra người tự giới thiệu là chồng của cô chính là tên bạn học nam tính tình lạnh lùng, lại độc mồm mà cô nghĩ cả đời sẽ không bao giờ thân thiết với hắn – Kỳ Trạch. Nhan Hoạ bắt đầu tận lực hạn chế việc tiếp xúc với Kỳ Trạch để ngăn cản khả năng hắn sẽ trở thành chồng cô. Thế nhưng nữ chính đáng yêu của chúng ta lại ngây thơ không biết rằng bản thân đã rơi vào tầm ngắm của con sói Kỳ Trạch. Hóa ra hắn từ lâu đã để ý cô, dành cho cô một góc ấm áp trong trái tim tưởng chừng hóa sắt đá của mình. Thế nhưng, điều buồn cười là Kỳ Trạch – tên thẳng nam chính hiệu chưa một mối tình vắt vai lại không biết làm sao để bày tỏ tâm ý của mình, cuối cùng để mỗi lúc đối mặt với nữ chính lại trưng ra khuôn mặt lạnh băng, lời nói thì cay độc chọc nữ chính càng ngày càng cách xa hắn ta. Nhưng các bạn độc giả chúng ta đừng vội lo sợ con đường tình yêu của đôi trẻ bị gián đoạn, tác giả yêu quý của chúng ta đã tạo ra nhiều tình huống để cả hai tiếp xúc và hiểu nhau hơn. Từ những cuộc tụ tập vui chơi của các bạn trong lớp, từ những lời khuyên giải của Kỳ Trạch tương lai khuyên nhủ Nhan Hoạ, đã khiến cho cô hiểu hơn về một Kỳ Trạch độc mồm, lạnh nhạt là một chàng trai chịu nhiều tổn thương từ chính sự rạn vỡ của hôn nhân ba và mẹ. Cuối cùng khi nhờ vào một lần tai nạn đã kéo Kỳ Trạch và Nhan Hoạ lại gần nhau hơn. Dù sao thì Vô Ưu cực kỳ đề xuất các bạn thử đọc tác phẩm này. Truyện rất đỗi nhẹ nhàng nhưng vẫn có những nút thắt nho nhỏ để người đọc không bị nhàm chán. Có thể xem như một món ăn tinh thần bạn có thể cân nhắc khi rãnh rỗi. À, bên cạnh couple nam nữ chính vừa đẹp, vừa là học bá của chúng ta thì có những nhân vật phụ siêu cute hột me nha. Tiêu biểu có thể kể đến như bạn nhỏ Nhan Lãng lúc nào cũng sợ chị gái và Kỳ Trạch yêu sớm lỡ dỡ tương lai, học hành sa sút nên canh Kỳ Trạch như gà mẹ canh diều hâu vậy. Bên cạnh còn có những người bạn học của Kỳ Trạch và Nhan Hoạ cũng đều đáng yêu, mỗi người một cá tính, tác giả vẫn dành một phần nhỏ để nói về câu chuyện của từng người. Với độ dài là 111 chương có bao gồm ngoại truyện trong đó là 2 chương. Bạn đọc đừng e dè vì sợ tác phẩm nhiều chương sẽ loãng, thật ra dung lượng từng chương rất vừa, lại thêm tác giả viết rất chắc tay, tình tiết lôi cuốn, không dư thừa sẽ khiến cho bạn đọc say mê đến quên thời gian. Trích dẫn: Đang lúc cô còn đang suy nghĩ lung tung thì đột nhiên người phía sau lại thò mặt tới sát mặt cô, dọa cô sợ hết hồn, mắt mở to ra nhìn. “Cậu, cậu làm gì vậy?” Nhan Họa tim đập thình thịch, giọng nói vốn nhẹ nhàng bây giờ nghe càng yếu ớt hơn. Kỳ Trạch bị giọng nói của cô làm cho đỏ bừng cả tai, nhưng vẫn bình tĩnh nói: “Mình muốn nhìn bạn gái của mình không được à?” Đọc đến đây rồi, các bạn đọc của Vô Ưu mau chóng vào xem Kỳ Trạch lần đầu yêu ngượng ngùng nhìn bạn gái đi nào. Khuyến nghị nên đọc truyện một mình bởi lẽ có rất nhiều tình tiết rất ư là đáng yêu, ngọt ngào khiến cho bạn quắn quéo lên, cho nên nếu không muốn hứng chịu những ánh mắt tò mò của mọi người xung quanh thì nghe lời Ưu trốn vào phòng tha hồ đọc, tha hồ uống nước đường đi nhé. Tạm biệt mọi người. *** Review GreyPhan:   Tiếp nối 1 tác phẩm nữa của Vụ Thỉ Dực mà mình vừa đọc xong. Tên gốc của truyện là: “Nhan Họa khả kỳ”, “khả kỳ” là từ rút gọn của “khả dĩ kỳ đãi” nghĩa là “Có thể mong đợi”. Tên truyện convert thành “Nhan Họa có hi vọng”, nghĩa cũng na ná. Nhưng nói chung là đọc truyện mà ko đọc văn án thì cũng chẳng hiểu tên truyện có nghĩa gì luôn. Do trong văn án tác giả viết đại khái là Nhan Họa thấy được tương lai kết hôn với nam chính thì cảm thấy không có hi vọng gì nữa. Quyển này nội dung chính là thanh xuân vườn trường, tình yêu gà bông, xen lẫn vào đó là kỳ ngộ của nữ chính Nhan Họa. Năm 17 tuổi, mỗi lần Nhan Họa gặp / thấy được Kỳ Trạch – chàng soái ca học bá của trường là cô nàng sẽ xuyên đến chính mình của 10 năm sau. Trong tương lai này, Nhan Họa 27 tuổi đã có một babyboy với Kỳ Trạch, hai vợ chồng sống vô cùng hạnh phúc. Mỗi lần xuyên qua rồi ngủ đi thì Nhan Họa lại xuyên về hiện tại. Nếu như Nhan Họa không biết trước tương lai và bị Kỳ Trạch ở tương lai ảnh hưởng thì cuộc đời hiện tại của cô hẳn sẽ diễn biến giống như Nhan Họa của 27 tuổi đó, có 1 mối tình đầu với Liêu Vinh, rồi chia tay, sau lại đi xem mắt tiếp theo kết hôn với Kỳ Trạch. Kỳ Trạch yêu thầm Nhan Họa 2 năm, khi chưa kịp tỏ tình thì gia biến xảy ra nên chuyển trường và đi du học, dẫn tới việc anh lỡ mất Nhan Họa, mãi đến khi về nước mới dàn xếp chuyện xem mắt để cưới Nhan Họa. Bởi vì Nhan Họa 27 tuổi nhờ vả, mà Nhan Họa 17 tuổi đã thay đổi cuộc đời của Kỳ Trạch, nên ở kiếp này họ yêu nhau sớm hơn, đến với nhau sớm hơn và trọn vẹn hơn. Đối với Nhan Họa mà nói, nếu ko có chuyện xuyên đến tương lai thì Kỳ Trạch chỉ là 1 người bạn học chung trường rất chi là bình thường. Ở quyển này thì mình chỉ kết chỗ đặt ra khá mới lạ, chứ nội dung thì khá dài dòng, đọc thấy chán chán, không có cao trào, đôi khi thấy nhiều tình tiết thừa thải chút. Nhưng có nhiều đoạn miêu tả tình yêu gà bông trong sáng đọc thấy dễ thương, vì là đề tài thanh xuân vườn trường nên cũng không thể đòi hỏi mấy chi tiết ngược hay sủng quá được, mà đều đều vậy thôi. Đọc có cảm giác khá giống shoujo manga. Sau khi đọc vài quyển của Vụ Thỉ Dực thì Grey nghĩ ngoài đời tác giả chắc có 1 cô bạn thân tính tình hoạt bát sôi nổi lắm hoặc là tác giả thích có 1 người bạn như thế, bởi vì tác phẩm nào của Vụ Thỉ Dực cũng có nhân vật bạn thân có tính cách như thế hết trơn. Mời các bạn đón đọc Hy Vọng Của Nhan Họa của tác giả Vụ Thỉ Dực.
Hiền Thê Ngốc Nghếch
Ai cũng cảm thấy vận may của Như Thuý cô nương thật sự là cao tận trời. Thế mà người may mắn như vậy cũng có một chuyện xui xẻo, cực kì "xui xẻo". Chính là vô tình trật chân một cái, vô tình đỡ đao cho nhi tử của Trấn Quốc Công, cũng vô tình tạo nên một đoạn "nghiệt duyên". Vì thế, ở trong mắt mọi người, nàng trở thành ‘BAY LÊN ĐẦU CÀNH LÀM CẦM THÚ’ được con trai của Trấn Quốc Công dùng tam mối lục lễ lấy về nhà, bắt đầu cuộc sống như vậy, như vậy cùng mỹ nam Các hạ nói họ không xứng đôi? Bình tĩnh, bình tĩnh nào, nàng có tướng công tận tình ủng hộ, ai dám nói bọn họ không xứng? Các hạ nói, ít ra cũng nên nói đạo lý mới đúng? không cần đâu, lời nàng nói ra, đó chính là đạo lí! Mọi người: Trời ơi, ai làm ơn đem ả nha hoàn ngu ngốc nhưng may mắn đến tức chết người này ta đi chỗ khác đi! Nếu không sẽ nghẹn chết người đó Nhân vật chính: Ôn Lương, Nhị Thúy cô nương ┃ phối hợp diễn: Túc Vương, Túc vương phi, Trấn Quốc Công *** Mình khá thích văn phong của Vụ Thỉ Dực, nó thoải mái, ngọt ngào và hài hước. Bộ đầu tiên mình đọc là "Hiền thê cực khỏe", sau đó đến "Hiền thê ngốc nghếch", có vẻ đây là hệ liệt Hiền thê của Vụ Thỉ Dực. Lúc đọc 2 bộ đó mình khá thích cặp Túc vương gia và Túc vương phi nên hi vọng tác giả viết một bộ riêng về cặp nay, may mắn làm sao lại vô tình tìm được nó, chính là bộ "Hiền thê khó làm" đây. Truyện có văn phong tưng tửng, hài hài. Ngoài cặp nam nữ chính ra mình khá thích nha hoàn Như Thúy của A Nan, nha hoàn này tuy ngốc nhưng người ta nói người ngốc thì thường may mắn, quả đúng vậy, bạn nhỏ nha hoàn này tuy ngốc nhưng lại may mắn đến lạ thường, còn rất biết cách làm người ta nghẹn họng, nói câu nào người ta bực câu đấy, chỉ muốn bạn nha hoàn này đi càng xa càng tốt, đừng ở đây làm tức chết người ta  Tổng kết lại là truyện hay, đọc thoải mái dễ chịu, không phải suy nghĩ nhiều. HE, không ngược, có thịt hảo hạng, không phải vụn. Edit cũng ổn, tuy còn vài chỗ hơi lấn cấn nhưng không đến nỗi tệ. *** - Thể loại: xuyên không, lãng mạn - Nữ chủ: Lục Thiếu Thất, tên hay gọi A Nan - Nam chủ: Túc vương Sở Bá Ninh - Văn án: Túc vương Sở Bá Ninh nổi danh nhất không phải hắn quyền thế ngập trời, mà là truyền thuyết hắn khắc thê tuyệt tử. Lục Thiếu Thất từ khi bị Hoàng đế chỉ hôn cùng Túc vương Sở Bá Ninh, tất cả mọi người đều cho rằng nàng sẽ không còn sống được bao lâu nữa, ngay cả những sòng bạc lớn tại kinh thành đều mở những bàn cá cược về nàng sẽ chết như thế nào, thậm chí ngay cả tiểu thiếp nàng có lòng tốt muốn nạp cho Túc Vương gia cũng quỳ xuống ôm chân nàng khóc lóc thảm thiết xin nàng đừng ác độc buộc các nàng đi chịu chết như vậy.Lục Thiếu Thất bi phẫn: Trời! Làm hiền thê lương mẫu như ta bộ dễ có lắm sao? Có phúc không biết hưởng mà!Đây là câu chuyện kể về một cô nương hiện đại lập chí muốn làm hiền thê lương mẫu lại phát hiện Vương gia phu quân nhà mình lại là một nam nhân yêu sạch sẽ quá mức, lại mang mạng khắc thê tuyệt tử, để cho nàng phải mang danh là một đố phụ càng chạy càng không có đường về này. - Truyện có lời văn nhẹ nhàng, tình tiết hợp lí, nữ chủ thật vô cùng bình thường giống bao cô gái khác trừ vụ xuyên không ra. Nam chủ vì quá khắc thê chết hết nên thái hậu mới để ý đến nữ chủ là một thứ nữ, có thân hình không được mảnh mai cho lắm, nhưng chính vì vậy mà A Nan được thái hậu nghĩ sẽ sinh con tốt cộng giải mệnh khắc thê cho Túc vương, ừ thì nàng cũng đâu chết đâu, ngày đầu sau đêm tân hôn chỉ bị gãy chân nằm giường mấy tuần thôi. Sau đó Túc vương ra trận đánh giặc, thái hậu không cam tâm để con mình cô đơn hạ chỉ đẩy A Nan ra biên giới luôn, từ đây cuộc sống của đôi bạn trẻ bắt đầu. Nam chính mắc bệnh khiết phích, rất sạch sẽ, nhưng quan tâm nữ chính. Kể cả khi nữ chính bị một tên tra nam cắn để lại một vết sẹo trên vai, mới thấy được tình cảm chân thành của nam chính trong thời đại nam tôn nữ ti lúc bấy giờ, hoặc khi nữ chính sinh con gái đầu lòng suýt chết, vì nghe tin nam chính bị thương trên chiến trường mà sinh non, từ đó nam chính không muốn nữ chính lại sinh cho dù không có con trai, nữ chính cũng không có hành động gì gọi là điên rồ so với thời ấy, yên tâm làm một hiền thê lương mẫu, sinh được một gái một trai. Truyện kết thúc HE. - Không có nam phụ, nữ theo nam chính rất nhiều nhưng không tính là nữ phụ vì không lọt được nửa con mắt của nam chính, nhân vật gây chán ghét nhất là Thái hậu, thấy nam chính cưới nữ chính về không chết thì lại muốn nhồi thêm vài nàng nữa vào, không biết nam chính có khắc thật không mà một người mắc phong hàn chết thật, còn hai người còn lại sợ quá xin nữ chính thả đi. Rồi khi nghe tin nữ chính có thai, sợ nam chính tịch mịch lại gửi thêm hai nữ thái y, kết quả hại nam chính trúng xuân dược, nữ chính thân mang lục giáp phải thân chinh giải dược. được một tấc lại tiến một thước. - Đánh giá 8/10, nên đọc, warning: 16+   Mời các bạn đón đọc Hiền Thê Ngốc Nghếch của tác giả Vụ Thỉ Dực.