Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Hoàng Hà Quỷ Quan Tập 1 - Nam Phái Tam Thúc

Sách Nói Hoàng Hòa Quỷ Quan Một thương nhân đồ cổ đang lúc làm ăn thất bát thì bất ngờ bị cuốn vào một sự kiện vô cùng quỷ dị phát sinh tại công trình Hoàng Hà.  Phàm là bất kỳ ai vướng vào sự kiện này đều từng người, từng người một không báo trước cùng từ giã cõi đời.  Chính bản thân hắn cũng cảm nhận tử thần đang từng bước, từng bước tới gần mà nguyên nhân tử vong vẫn ngày càng mờ mịt như sương khói. Hắn miệt mài kiên nhẫn bóng tách từng lớp màn bí ẩn, nhằm phát lộ thứ khủng khiếp gì đang ẩn dưới lớp phù sa Hoàng Hà.  Bài đồng dao thôn quê khó hiểu, người trong suốt bên trong thạch đài dưới đáy sông. Xích sắt từ ngàn năm trước ruốt cuộc muốn trói thứ gì, lão nhân thần bí rốt cuộc trước khi tử vong đã thấy cái gì ở đáy sông? Hết thảy câu trả lời đều ở trong Hoàng Hà quỷ quan... *** Tuổi thơ ở bờ sông vàng cũng không kéo dài được bao lâu, tôi theo cha hồi hương trở lại thành phố, câu chuyện của bà nội này theo cuộc sống mới của tôi dần dần mơ hồ trong trí nhớ, cuối cùng thì hoàn toàn rơi vào quên lãng, cuộc sống của tôi cứ bình lặng trôi qua như vậy, rất điển hình nhưng không có gì nổi trội. Sau khi trưởng thành, tôi làm qua không ít nghề, cuối cùng trở thành một thương nhân buôn đồ cổ, lấy việc thu mua và giám định đồ cổ trong trong dân gian làm nguồn sống, cuộc sống bình thản nhưng cũng coi như là dễ chịu. Tôi học đại học ngành công trình điện lực chuyên ngành là thiết kế lưới điện quốc gia và trạm phát điện, so với nghề nghiệp đang làm hiện giờ không hề có chút liên quan nào. Sở dĩ tôi đến với cái nghề đồ cổ và bán nước bọt này chính là bởi vì vợ trước của tôi. Vợ trước của tôi mang hai dòng máu Tạng và Hán, cha vợ tôi là người Tạng, từ nhỏ vợ tôi đã tiếp nhận hai nền giáo dục, ngôn ngữ của cô ấy vô cùng phong phú, sau khi trưởng thành, cô ấy làm phiên dịch Tạng ngữ trong cơ quan nhà nước. Cha vợ tôi là dân buôn đồ cổ, đối với việc am hiểu về đồ cổ tương đối lão luyện, tôi ngày ngày buôn chuyện với ông ấy dần dần cũng nảy sinh hứng thú với những thứ này. Phàm là đã tiếp xúc với đồ cổ, rất hiếm khi tránh khỏi việc hiếu kỳ về giá trị của nó, giá trị cao, nguy hiểm cao nhưng sức hấp dẫn cũng lớn, vì vậy những lúc rảnh rỗi tôi thường cũng kiếm một ít đồ cổ bán lẻ. Có điều trời thường không chiều lòng người, chúng tôi kết hôn được hai năm, vợ trước của tôi theo một đoàn lãnh đạo khảo sát thăm dò địa chất ở biên giới Trung, Mông. Bọn tôi xa nhau ba năm, cuối cùng cô ấy không trở về, nghe nói đã kiếm được một lãnh đạo tốt hơn tôi, năm trước gửi cho tôi một tờ thông báo li dị, liền sau đó thì không có tin tức gì nữa. Sau đó đơn vị cải cách biên chế, tôi vì vấn đề tình cảm, liên tục bỏ bê công việc uống rượu, không chịu làm gì, liền bị đá bay xuống cấp cơ bản. Tôi liền suy nghĩ, ở đó cơ bản đều là học trò của tôi, giờ tôi thành hạ cấp cho bọn họ quản có thể thoải mái được không? Liền bỏ nghề chuyển qua đi biển, hồi đó làm ăn cũng không tốt lắm, thua lỗ không ít, cuối cùng dứt khoát “trăm hay không bằng tay quen” tiến vào con đường đồ cổ này. Tay nghề xem đồ cổ của tôi có một phần là do tổ truyền, cha vợ dạy cho một chút, tạm đủ dùng. Trước giải phóng gia đình tôi nổi danh nghề buôn bán khoáng vật, có điều thời điểm diễn ra cuộc “Đại cách mạng”, các trưởng bối trong nhà đều bị đấu tố rất thảm, ông cụ nhà tôi mất hết ý chí, không muốn tôi làm nghề này nữa nên mới cho tôi đi học đại học, có điều cuối cùng vẫn không làm sao trốn thoát được số mệnh Cho nên có lúc mới nói, thứ gọi là số mạng này thật không thể không kính sợ nó. Mọi chuyện bắt đầu vào tháng 7 năm 1997, chợ đồ cổ Nam Cung. Chợ đồ cổ Nam Cung khi đó có quy mô rất lớn, người ra vào tấp nập, mấy trăm gian hàng bày la liệt đồ sứ, đồ đồng xanh, đồ gỗ ngút tầm mắt. Trời nóng nực, người người chen nhau nghẹt thở, tôi chen tới chen lui trong đám người, trong lòng vô cùng khó chịu. Khi đó tôi đã tới Sơn Tây được hơn một tháng, hàng ngày đều đi dạo ở Nam Cung, cũng không biết vì sao không thể nhìn được món đồ nào thuận mắt, nhìn thấy những người mê đồ cổ sà vào đống hàng giả chọn tới chọn lui, trả giá, tôi liền thấy “tâm phiền ý loạn”. Trong giới này nghề của tôi được gọi là “Luận đồ cổ”, luận đồ cổ chủ yếu hoạt động ở Thượng Hải, mỗi năm đều có hai tháng ở Sơn Tây, có lúc phải xuôi về vùng nông thôn, có lúc lại lang thang ở chợ đồ cổ trong thành phố, dựa vào mấy phần nhãn lực mà kiếm sống. Sơn Tây là đất văn hóa hội tụ của Trung Quốc, người Trung Quốc có câu “văn vật dưới đất xem Thiểm Tây, văn vật trên đất phải xem Sơn Tây”. Năm đó Sơn Tây bùng phát dịch vụ ngân hàng tư nhân, người giàu có khắp nơi đổ về, nhiều cổ vật khắp cả nước tụ vào đây, Sơn Tây trở thành trung tâm mua bán đồ cổ. Trải qua mười năm loạn lạc (Lưu Hà: 10 năm của chế độ quân phiệt hỗn chiến), đồ cổ phần lớn lưu lạc dân gian, cho nên người các nơi đến Sơn Tây đào bảo vật rất nhiều. Cái gọi là luận đồ cổ thực tế chính là trung gian buôn bán đồ cổ, kiếm chút chênh lệch giá, trên lý thuyết mà nói, bản thân đồ cổ không có giá trị sử dụng thực tế, giá trị của nó thể hiện dựa trên sở thích của người mua, chính vì vậy nên nghề này mới có đất sống. Giá đồ cổ ở Sơn Tây và Thượng Hải có thể chênh lệch tới mười lần. Lần này tôi từ Thượng Hải tới đây mục đích là kiếm một ít đồ đồng xanh, những năm gần đây phong trào chơi đồ đồng xanh phát triển rất mạnh, nhiều khi còn lấn lướt cả đồ sứ truyền thống. Có điều qua lại mấy chuyến cơ bản vẫn không kiếm được món nào hàng thật, thậm chí hàng giả vừa mắt cũng không có, sau đó đến hỏi mấy chủ sạp hàng quen ở đó, trò chuyện một hồi mới biết chuyện gì xảy ra. Thì ra mấy năm gần đây nhiều nơi nghiêm trị trộm mộ, một tháng nay những thứ tốt đến con chuột cũng không mang ra nổi, nguồn hàng không có, ở đây chỉ trông chờ vào thu mua của người dân có thể được bao nhiêu chứ, đương nhiên là thị trường hàng thật phải tiêu điều rồi. Tôi suy nghĩ một chút, trong lòng vô cùng tuyệt vọng, sợ rằng trong thời gian ngắn thị trường khó có thể phục hồi, lần này chắc phải tay không trở về Thượng Hải. Đáng thương cho tôi, lần làm ăn này đã không kiếm được chút “mỡ” (thu nhập không chính đáng) nào thì chớ, danh tiếng còn bị trôi theo dòng nước, sau này muốn buôn bán nước bọt sẽ càng khó khăn hơn. Đi tới đi lui trong chợ, tôi vẫn không vừa ý được thứ gì, mặt trời đã ngả về tây, trời đã chạng vạng tối. Hiện giờ thì dù cho có đồ tốt tôi cũng không dám xem nữa vì chạng vạng là thời điểm nhãn lực của tôi kém nhất, bây giờ hàng giả nhiều như mây, nhiều quá đâm loạn, đồ đồng xanh làm giả lại cực kỳ giống thật, chỉ cần sơ sót một chút là có thể sạt nghiệp. Nếu như lúc ấy tôi quyết định xem thêm một chút, hoặc giả là ngồi nơi nào đó nghỉ ngơi một chút thì có thể sẽ hoàn toàn không gặp phải chuyện tiếp sau đây, nhưng số mạng chính là như vậy, nên tôi đã đụng trúng, chính tôi đã đụng trúng. Tôi ở tại nhà nghỉ bên cạnh chợ Nam Cung, nhà nghỉ kiểu dáng cũng vô cùng phổ thông, đại khái là kinh doanh không có giấy phép, đủ loại người tụ tập ở đây, được cái giá cả phải chăng, có thể sống qua ngày. Phòng mặc dù chỉ có hơn năm mét vuông, nhưng tôi ở một mình, lại có nhà vệ sinh độc lập, đi tắm, đi cầu cũng không cần phải xếp hàng, phòng này ở đây cũng là loại cao cấp. Lúc này toàn thân tôi đã đàm đìa mồ hôi, liền chẳng để ý gì nữa chui luôn vào phòng vệ sinh độc lập. Mới đi được mấy bước, bỗng nhiên cảm giác có người phía sau dùng ngón tay chọc vào lưng, tôi tưởng là ăn trộm liền vừa che túi tiền vừa xoay người lại nhìn. Là một lão già khô quắt, tầm khoảng năm sáu chục tuổi, tóc bạc trắng, mặc đồ bảo hộ lao động màu xanh da trời, tay ôm cái túi, mắt lom lom nhìn tôi, dáng vẻ xem chừng là người nghèo khổ Lão già này trông không giống người trong thành phố, chẳng lẽ là tìm tôi để hỏi đường? Tôi ngạc nhiên nhìn lão hỏi “Có việc gì?” Lão già làm ra dáng vẻ lấm la lấm lét nhìn chung quanh, khẽ giọng nói với tôi một câu: “Ba răng trong đài, chờ đánh?” Tôi vừa nghe, lẩm nhẩm trong lòng, cái gì mà đài ghế, lại còn chờ đánh nữa, mẹ kiếp, ông muốn bị đòn hả, liền nói: “Tôi không cần đài ghế băng” Lão già kia sửng sốt một chút, tựa hồ không hiểu tôi nói gì lại nói: “Ba răng trong đài, chờ đánh, chờ đánh?” Tâm trạng tôi vốn không tốt, lúc này lại bốc hỏa, liền nói: “Tôi không có đợi đánh, nếu ông muốn chờ đánh thì kiếm đại một người đạp cho một đạp, cái túi của ông không cần phải chờ!” Lão đầu tử kia gãi đầu một cái, nét mặt hầm hừ, nhìn tôi mấy lần rồi bỏ đi. “Thần kinh” tôi chửi thầm một câu, đi tiếp về phòng, đến cửa quay đầu nhìn lại, không thấy lão đầu kia đi theo, không biết đã đi đâu rồi. Trong lòng tôi buồn bực, thổ ngữ của lão già đó không phải tiếng Sơn Tây, cũng không giống những địa phương quanh đây, rốt cuộc lão ta muốn làm gì? Chẳng lẽ là xin cơm sao? Nếu như là ăn xin cũng kể như lão này vận khí không tốt đụng trúng phải ta tâm tâm trạng đang rất tồi tệ. Tôi vào phòng trọ, đầu tiên là tắm rửa cho sạch mồ hôi, sau đó xuống tiệm cơm phía dưới ăn cơm, ông chủ tiệm là đồng hương, họ lý, tên Thiếu Gia. Từ lần đầu tiên đến đây cho tới nay tôi đều ăn ở đây, gã này hoài cổ, đặc biệt cảm thấy hứng thú với đồ cổ, mỗi lần tôi tới hắn đều kiếm tôi trò truyện về đồ cổ, còn không ngừng mang ra một ít cái gọi là bảo bối để tôi xem thử. Cho nên khi vừa ngồi xuống nhìn thấy hai cái chân kẹp hai chai bia đi tới bên cạnh tôi liền biết lão lại tới. Ngẩng đầu nhìn lên, quả nhiên là lão, đang tóp ta tóp tép nhai đậu phộng, một tay hai chai bia, một tay đĩa vịt nướng mật ong, ngồi đối diện tôi hỏi: “Người anh em, hôm nay thu hoạch như thế nào?” Tôi nhận bia, thở dài một tiếng nói thu hoạch con khỉ gì, tí rắm cũng không có nữa, riết như vậy cái chiêu bài luận đồ cổ của tôi sớm muộn cũng phải đóng cửa, đến lúc đó kiếm một cái bàn ngồi vỉa hè ở đây bán hàng. Thiếu Gia cười nói: “Đó là do anh tự chuốc lấy thôi, mắt người Thượng Hải cũng không phải là “Hỏa nhãn kim tinh”, ở đây anh móc ra tám trăm đồng, bắt chước hàng loạt, hoặc là tìm mấy món tàn phẩm (hàng hỏng), đi thành tây tìm mấy sư phụ, làm cũ thành mới, lớn sửa nhỏ, nhỏ sửa thon dài là được, cần gì phải tự mình làm khó mình như thế, tôi cũng không tin nhãn lực người Thượng Hải tốt tới mức có thể nhìn ra được” Tôi khẽ lắc đầu một cái, cười không đáp, cách của Thiếu Gia ai cũng có thể nghĩ ra được, nhưng làm nghề trung gian đồ cổ này không giống với sạp hàng vỉa hè, một người tới chém một người, một trăm tới chém một trăm, phải lăn lộn bao nhiêu năm mới kiếm được chút niềm tin của khách hàng, nếu không ai dám lấy hàng của anh? Nếu lừa người ta một lần, ngày sau cũng đừng nghĩ đến chuyện hành nghề nữa. Thiếu Gia nhìn tôi không nói gì, biết tôi không đồng ý với cái nhìn của hắn ta, nói: “Ai, anh đừng cười, đây là lời thực lòng của tôi, anh nhìn thời cuộc này, sớm cũng đóng cửa mà muộn cũng đóng cửa, anh ngại gì mà không kiếm một khoản rồi đóng cửa bỏ nghề luôn, cái nghề luận đồ cổ của anh sớm muộn cũng chết đói, anh nên đổi nghề sớm thì hơn. Luận điệu của Thiếu Gia càng lúc càng nghe không nổi, tôi khoát tay nói: “Mẹ kiếp đừng có nói dóc, anh không phải người trong nghề, biết gì mà ý kiến, tôi làm việc có nguyên tắc” Thiếu gia a một tiếng, nói: “Nguyên tắc? Làm đồ cổ còn có nguyên tắc cái mẹ gì, thua là nghèo, chẳng có cách nào đâu.” Thiếu gia chế giễu tôi cũng là bình thường thôi, người ta thường nói “Loạn thế hoàng kim, thịnh thế đồ cổ” (thời loạn thì cần vàng bạc, thời hưng thịnh cần đồ cổ), đầu năm nay những thương nhân làm đồ cổ, kém cỏi nhất cũng kiếm được vạn tiền, nhưng mà tôi thì toàn thân sạch sẽ, trên người không dư được nửa lượng, được đồng nào tiêu sạch đồng đó, cơ thể cũng không phải là khỏe mạnh gì. Tình trạng này cũng là do nguyên tắc của tôi mà ra. Tôi mua hàng tại sạp vỉa hè, chỉ cần đồ tốt tôi không trả giá, tôi cũng không bán đồ giả, nên tiền lời lãi cũng chẳng được là bao. Nhắc đến trong lòng đau khổ, nghĩ lại vụ làm ăn đồ đồng xanh kia không khỏi bứt rứt. Đang nói bỗng nhiên có một người từ cửa đi vào, Thiếu Gia thấy khách đương nhiên là mở mồm định mời mọc, liền đứng dậy hỏi: “Ông chủ, ăn chút gì?” Thiếu gia thấy khách gọi ít đồ cũng không thèm qua chào hỏi, đi vào nhà bếp dặn dò rồi lại đi ra tiếp tục chuyện phiếm với tôi. Tôi liền hạ giọng chỉ chỉ đầu đũa vào người nọ, hỏi: “Người này là người ở đâu, anh nghe ra không?” “Sơn Tây đó, khẩu âm Sơn Tây” Thiếu Gia cũng thấp giọng: “Anh ở Sơn Tây cũng không ít thời gian mà nghe giọng Sơn Tây cũng nhận không ra là sao?” Tôi khẽ quay đầu lại một chút, nhìn trộm người kia, không biết lão đầu đó đang nghĩ gì, bụng nói Sơn Tây, vậy vừa rồi những lời lão ta nói là tiếng Sơn Tây sao, không thể, mặc dù phần lớn thời gian tôi đều ở ngoại thành, nhưng giọng Sơn Tây thì không thể nào tôi nghe không hiểu được, vậy chờ đánh chờ đánh? Chẳng lẽ là thổ ngữ mới phát minh của Sơn Tây sao? Thiếu Gia vỗ vỗ tôi mấy cái hỏi: “Anh làm sao thế? Bị đồ cổ làm cho phát điên rồi à, ngay cả lão đầu cũng thích sao?” Tôi vừa nghe liền bật cười, quay đầu nói: “Nói vớ vẩn gì thế? Tôi cảm thấy có chuyện rất kỳ quái…”Vừa nói đột nhiên nghĩ ra Thiếu Gia cũng là người gốc Sơn Tây, lập tức hỏi: “À, đúng rồi, anh là người Sơn Tây gốc, tôi hỏi anh, trong thổ ngữ Sơn Tây- chờ đánh chờ đánh- là ý gì?” ” Chờ đánh chờ đánh?” Thiếu gia khẽ nhướng mày, sắc mặt cũng biến đổi: “Anh nghe thấy lời này ở đâu?” “Sao thế?”Tôi hỏi, nhìn sắc mặt hắn biến đổi, tôi liền ngạc nhiên. Thiếu gia hạ thấp giọng: “Đây là tiếng lóng của dân nam ba, trước kia tôi có nghe mấy lão già nói ở nhà khách, tôi cũng nghe không hiểu đi hỏi ông lớn nhà tôi, là ông lớn nói với tôi” Tôi ồ lên một tiếng, cả kinh trong lòng, quay đầu nhìn lão già kia lần nữa, trong lòng nói, chẳng lẽ lão già tướng mạo xấu xí kia lại là một nam ba tủ? Nam ba tử là từ mà người dân khu vực Sơn Tây gọi một loại dân trộm mộ đặc thù, tôi cũng từng nghe người nhà nói qua, nam ba tử rất thần bí. Sơn Tây cổ mộ cũng rất nhiều, hơn nữa Sơn Tây đa số là mộ lớn, dễ dàng kiếm được bánh chưng. Trong thiên hạ sống nhờ thi thể có “Hai Tây”, đầu tiên là Thiểm Tây, thứ hai chính là Sơn Tây, nam ba tử ở Sơn Tây kiếm sống, thủ đoạn dời đất, xuyên núi so với các địa phương khác cao minh hơn rất nhiều. Theo lời tương truyền tương đối phổ biến trong dân gian thì nam ba tử đều đi hai người cùng nhau, một già một trẻ, mặc áo dài, đội mũ nỉ, còn bày sạp coi bói cho người, một người còn là thầy phong thủy, bọn họ đương nhiên không bao giờ tự mình đào lỗ trộm mộ, bọn họ thường xuyên sử dụng thủ đoạn là “nhận mắt”, tức là chỉ điểm cho kẻ gian trộm mộ những thứ mà chúng muốn tìm, bọn họ có thủ đoạn đặc thù, có thể dọn đất xuyên núi, biết cổ mộ ở địa phương nào, giá thị trường tốt nhất tại thời điểm đó, mười lăm đồng đại dương một lần, nhìn chung quanh một cái, dùng cây quạt một chút, chấm liền đi, bảo không thì liền không. Chỉ có trong một số tình hình đặc thù, ví dụ như gặp phải khi thất thế hoặc là đụng phải cổ mộ được bố trí vô cùng cao minh bọn họ mới đích thân xuống đất, hành sự cũng như nấu cơm, gầy được nồi cơm chính là đạo thành, nồi cơm không gầy được, đi cũng vô ích. (* nguyên văn: hành thoại trong kêu chi nồi, nồi chi đứng lên, chính là đạo thành, nồi chi không đứng lên, chính là đi vô ích) Nam ba tử trộm mộ rất coi trọng quy củ, chưa bao giờ đi cả bầy, đều là cậu và cháu tiến hành, khi trộm mộ, cậu bên ngoài cháu bên trong, vào mộ trước phải rửa tay, đốt hương chín tấc, trước khi hương tắt người phải đi ra. Bọn họ cũng giống người Thát ở quan ngoại, làm việc vào thời điểm không có tiếng người, có riêng một bộ tiếng lóng. Bộ này không phải dân trong nghề nghe căn bản không thể hiểu, hơn nữa để học được tiếng này nghe nói phải gia nhập vào nam ba tử, nếu không gia nhập thì cho dù có người dạy cũng học không được, có chút cảm giác “Tây Tạng thiên thụ thi nhân” (* Điển tích: Một số người ở phải qua một cơn bệnh nặng sau, đột nhiên có thể có khả năng hát tụng mấy triệu chữ thơ Tây Tạng.) Tôi hỏi Thiếu Gia: “Như vậy chờ đánh chờ đánh? Có nghĩa là gì? Anh có biết hay không?” Thiếu gia lắc đầu: “Tôi cũng không phải là nam ba tử, làm sao có thể biết… Gì thế, lão đầu tử này, chẳng lẽ là…” Tôi gật đầu, mang chuyện vừa rồi ở nhà nghỉ Nam Cung kể cho anh ta một lượt, Thiếu Gia vừa nghe, ánh mắt liền sáng lên: “Tôi nói này, lão Hứa, vận khí của anh không tệ chút nào đâu, sự nghiệp đồng xanh của anh có thể trông cậy vào chỗ này rồi” Tôi vừa nghe liền ngạc nhiên: “Sao lại nói như vậy?” “Nam ba tử vào thành, trên người chắc chắn có đồ tốt, không phải ai nam ba tử cũng đến tìm, họ chỉ tìm những người biết quy củ làm ăn, vừa thấy anh hắn lại theo đến cửa Nam Cung, đoán chừng là có đồ phải ra tay.” Thiếu Gia nheo mắt một chút, thấy lão đầu kia đang ôm chặt cái túi liền nói: “Anh nhìn cái túi nhỏ kia đi, tràn đầy tinh khí, không sai, mối hàng ngon tới rồi đó” Tôi nửa tin nửa ngờ, làm gì có chuyện tốt như vậy, làm nghề này chưa có chuyện lừa gạt nào là tôi chưa từng thấy qua, lần trước tôi gặp một gã nông dân họ Ba ở Hà Nam, làm ra vẻ hiểu rộng biết nhiều, hắn cào từ trong bùn ra được một cái chén liền muốn bán hai mươi đồng tiền. Tôi cầm cái chén nhìn qua một cái rồi nhìn qua trên đầu hắn một chút, con mẹ nó còn học trải chuốt như giới thượng lưu, sau đó lục soát trên người hắn một chút, trên người kẻ toàn mùi bùn đất như hắn lại có cuống vé Nhà khiêu vũ Thượng Hải Đại Thế Giới. Giới lừa gạt đồ cổ ai cũng tỏ ra thật thà biết điều, bởi vì người làm đồ cổ phần lớn đều có lòng tham, luôn hi vọng có thể nhặt được bảo bối mà người khác sơ sót bỏ quên, tướng mạo hiền lành biết điều, dễ làm cho người ta buông lỏng cảnh giác. Nhìn bộ dạng Thiếu Gia kia, nếu không phải đã rượu thịt cùng hắn mấy năm rồi thì tôi còn cho rằng mẹ kiếp lão cùng với lão đầu kia thông đồng cùng diễn màn “kẻ tung người hứng” với tôi. Vẫn còn đang hoài nghi, Thiếu Gia đã gọi người cầm chai rượu lớn tới, kín đáo đưa cho tôi nói: “Nam ba tử ngày ba bữa rượu, cầm cái này, đừng nói Thiếu Gia ta không giúp đỡ bạn bè, ngày sau phát tài rồi đừng quên nhau, đi nhanh! Chớ để cho người khác chặn mất mối” Tôi nhẹ giọng nói với Thiếu Gia: “Được rồi, năm nay tụi lừa gạt nhiều quá, chúng ta cũng bớt chọc những người như vậy, số nghèo thì vẫn nghèo, không sao” Thiếu Gia quay đầu hướng khác, cười ha hả: “Xem anh kìa, cho nên mới nói không có lá gan giết người thì cũng bị người khác giết, lạc hậu quá quá rồi”. Vừa nói vừa lấy bia, rượu trắng kín đáo đưa cho tôi: “Anh nhìn kia, mười tên Hà Đông đang ở bên trong, anh còn do dự quái gì nữa?” Tôi động não một chút, nếu tên kia là kẻ lừa đảo thì cùng lắm ta cũng chỉ sập tiệm, mà nếu không phải thì đó chính là trời cho ta một cơ hội phát tài, ta còn muốn từ chối sao, nếu thực trên người lão đầu kia có đồ tốt, bị người khác hớt tay trên mất, có phải ta sẽ hối hận cả đời không.​ ... Mời các bạn đón đọc Hoàng Hà Quỷ Quan của tác giả Nam Phái Tam Thúc.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

139 eBook Trinh Thám - Kinh Dị hay [PRC]
Đây là 1 số ebook mình sưu tầm được. Mời các bạn đón đọc.   Danh sách:   1. Ăn kiêng và chết - Wenzell Brown 2. Ân Oán Của Người Ăn Mày - Fernando Sorrentino 3. Bá tước Dracula 4. Bàn Tay Của Người Đồng Tính Luyến Ái Nilsen - Trần Hải 5. Bàn Tay Định Mệnh - Guy Der Cars 6. Bản thảo tìm thấy trong chai - Edgar Allan Poe 7. Bảy đêm quái đản. 8. Bên bờ nước - Robert Bloch 9. Bí mật tông đồ thứ 13 - Michel Benoit 10. Blaze 11. Bóng tối và cô đơn - Paul Kenny 12. Bông Uất Kim Hương đen - Alexandre Dumas 13. Bùa Lỗ Ban ... thực hư ... thiện ác - Thiên Hùng 14. Bức chúc thư bằng mật mã - Paul Jacques Bonzon 15. Bức họa chết người - Agatha Christie 16. Bức tranh quái dị - Erckmann- Chatrian 17. BƯỚM TRẮNG - Walter Mosley 18. Các xác không đầu – Topa 19. Cái bẫy - Actua Pôtgié 20. Cai rìu, cây đàn Koto và cánh hoa cúc (Seshi Yokomizo) 21. Cái hôn của tử thần 22. Cạm Bẩy Hồng Nhan - Jean Louis Viot 23. Căn Nhà Trên Đường An Địa - Bồ Giang Tuyết Điểu 24. Cánh cửa mở - Edmond J.Lane 25. Cảnh sát và thám tử tư - Dorothy McFalls 26. Chiếc áo bùa ma - Dino Buzzati 27. Chiếc áo da báo - Jean Francois 28. Chiếc áo dị kỳ - Dino Buzzati 29. Chiếc ghế đa tình – Edogawarampo 30. Chiếc măng - tô trắng kẻ ô vuông - Kazimierz Korkozowicz 31. Chỗ Hẹn - Jonh Christophe 32. Chúng Đớp Đấy - Anthony Soucher 33. Chuyện trại Fear 34. Chuyen xay ra tren duong tau toc hanh phuong đong 35. Cô gái có hình xăm rồng 36. Con chồn hôi ma quỷ - “Saki” (H. H. Munro) 37. Con quạ - Edgar Allan Poe 38. Con quỷ áo xanh - Walter Mosley 39. Con Quỷ Truyền Kiếp - Jessie D. Kerruish 40. CORALINE - NEIL GAIMAN 41. Cửa địa ngục - James Dawson 42. Cuộc so tài - Joen Vatsek 43. CUỘC TÌNH CUỐI CỦA CHÀNG CẢNH SÁT - Jerry Cotton 44. Dao kề gáy 45. Đảo kinh hoàng - Dennis Lehane 46. Dark Water 47. Đầu giáo sư Dowel - A. R. Beliaev 48. Đau thương đến chết - Phan 1 Van Kiep 49. Đau thương đến chết – Phan 2 Luân hồi 50. Đề thi đẫm máu - Loi Me 51. Death Notes LA BB Murder Cases 52. Đêm đen - David Morrell 53. Đia đồ di cốt 54. Dia nguc tang thu 19 55. Điệp Viên Giữa Sa Mạc Lửa - Nhị Hồ 56. Điều lệnh thứ mười một - Jeffrey Archer 57. Điệu Nhảy Thầy Tu - Jarson Dark 58. Đợi chờ - John Le Carré 59. Gia tộc ma cà rồng 60. Giấc Mơ – Bachim 61. Giai Điệu Dưới Tầng Hầm - John Trinian 62. Gói thuốc lá - Thế Lữ 63. HÃY ĐẶT NÀNG LÊN TẤM THẢM HOA - James H. Chase 64. Hồn ma hải tặc Râu Đen - Ben Stahl 65. Hồn Ma Trong Biển Máu - Nguyễn Lê Quan 66. Jerry Cotton - Truy Lùng Tên Sát Nhân 67. Kẻ chết giả - Dino Buzzati 68. Kẻ kế vị - Richard Carduis 69. Ke Tam Xuong - Jeffery Deaver 70. Khu vuon xuong 71. KIEP NAN TROI DINH 72. Kiếp Nào Yêu Nhau - Đinh Lâm Thanh 73. Kinh Hoàng - C.B. Gilford 74. Kỳ án ánh trăng 75. Lâu đài ma quỷ - Kotoko 76. Lều số 13 77. Liêu trai chí dị 78. Độc giả thứ 7 79. Ám hà 80. Luật im lặng - Mario Puzo 81. Lưỡi dao bị nguyền rủa 82. MẶT CHÓ SÓI - Katharina Fischer 83. Mạt cưa mướp đắng - Villi Breinholst 84. Mắt mèo 85. Mặt nạ máu 86. Mật thám thiếu niên 87. Một hai ba những cái chết bí ẩn 88. Mụ phù thủy 89. Mũi tên thứ tư - Jean-Francois Nahmias 90. Mưu Trí - Phillips M. Margolin 91. Ngày hành quyết – RisacKhaduic 92. Người đàn ông vận đồ đen 93. Người vô tội - Harlan Coben 94. Nhạc vương - Huỳnh Dị 95. Những con chim - Daphne Du Maurier 96. Những người đàn ông có vấn đề - Donald Honig 97. Những vụ án nổi tiếng thế giới - Phương Hà, Vĩnh Hồ 98. NIGHTMARE - Nguyễn Đại. 99. Nỗi đau đom đóm. 100. Nụ cười của người đã chết - Robert Arthur 101. OAN NGHIỆT - Peter Robinson 102. Ông già mù và con chó què 103. Phát súng trượt - Stuart Woood 104. Phép lạ lúc bốn giờ - Price Day 105. Quán trọ hoang thôn 106. Quỷ ám 107. Bảy ngôi làng ma 108. Resident Evil 1 109. RING - Vòng Tròn Ác Nghiệt - Suzuki Koji 110. ROBOT nói láo - Isaac Asimov 111. Rực lửa miền băng tuyết - John Gadner 112. Sáu ngày của Condor - James Grady 113. Tấm mạng - E.E 114. Tấm vải đỏ 115. Tên của đóa hồng - Umberto Eco 116. Thần đang nhìn ngươi đấy 117. Thanh toán - Robet Atonio 118. Thay Hồn Đổi Xác - Thu Nga 119. The Alibi man 120. Thi nhân và sát nhân 121. Thời hạn - Dino Buzzati 122. Thùng rượu Amontillado - Edgar Allan Poe 123. Tiếng súng từ đêm tối - Avram Davidson 124. Tình Yêu Và Tội Lỗi - Siphrit Vanhon 125. Trai Hoa Do - Di Li 126. Trái tim thú tội - Edgar Allan Poe 127. Trang nhật ký đẫm máu - Mary Higgins Clark 128. Trên Chuyến Bay Đêm - Ken Follett 129. Tượng Đài Thương Tiếc - Mặc Nhiên 130. Vành đai khí độc 131. Vết bớt màu cà phê sữa 132. Vô hạn khủng bố 1-17 133. Vô hạn khủng bố 18 134. Vô hạn khủng bố 19 135. Vũ điệu của thần chết 136. Vũ điệu quỷ 137. Vụ giết người trên sân Goft 138. Xâu chuỗi ngọc màu nâu - H.H Munro 139. Xử án trong tu viện - Robert van Gulik
Vụ Án Ngôi Cổ Mộ ở ngoài thành Bắc Kinh
Tên ebook: Vụ Án Ngôi Cổ Mộ ở ngoài thành Bắc Kinh (full prc, pdf, epub) Tác giả: Tương Dương Thể loại: Kinh dị, Ma quái, Tiểu thuyết, Trinh thám, Văn học phương Đông Nhà xuất bản: NXB Tổng hợp Đồng Nai Đánh máy: : hcm_bluerose Nguồn: e-thuvien.com Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Bìa Vụ Án Ngôi Cổ Mộ ở ngoài thành Bắc Kinh - Tương Dương Giới thiệu: Tác giả Tương Dương gửi đến bạn đọc một truyện trinh thám pha lẫn yếu tố truyện ma đầy bí ẩn và thu hút. Lạc vào câu chuyện là lạc vào một thế giới mới, lạc vào truyện là lạc vào vòng xoay mới, vòng xoay của những gì còn ẩn chứa, có phải hay không có lời nguyền phủ bụi lên tất cả, có phải hay không tất cả đều nhuốm màu thời gian, có phải hay không, tất cả chỉ là dàn dựng, có hay không sự thực sau lời đồn đại. Tất cả sẽ làm bạn không thể thoát ra khỏi câu chuyện ly kì Vụ Án Ngôi Mộ Cổ Ở Ngoại Thành Bắc Kinh. Vụ Án Ngôi Mộ Cổ Ở Ngoại Thành Bắc Kinh là hành trình tìm kiếm những bí ẩn cất giấu đằng sau những thứ tưởng chừng như bình yên. Đọc truyện mới thấy được hết những điều này, có đi, trải qua những gì tác giả đề cập đến mới thấy được hết những đặc sắc của tác phẩm. Lối kể chuyện mộc nhưng không nhàm chán, cách xây dựng nhân vật giản dị nhưng không tầm thường, mỗi cái một nét riêng, đặc trưng. Sau Phụng Tiên Tự độ 500 – 700m có hai ngôi mộ cổ nằm cạnh nhau trên một ngọn đồi thông. Nhưng hai ngôi mộ đó theo những chuyện xa xưa kể lại thì một Hoàng tử triều Mãn và Công chúa út của Sùng Trinh Hoàng đế đã cầm gươm báu giết chết đại Công chúa và những người con gái khác của ông để khỏi bị quân Mãn Châu làm nhục rồi ngài tự vẫn ngay trong cung điện. Tuy nhiên một cung phi có mang bốn tháng đã thoát khỏi hoàng cung mang theo một giọt máu của Sùng Trinh Hoàng đế. Bào thai này chính là con gái út của ngài. Sau này khi lớn lên nàng gặp và yêu thương một Hoàng tử triều Mãn. Khi chết hai người được chôn gần nhau. Dân chúng trong vùng quen gọi là mộ ông Hoàng Mãn bà chúa Hán. Tôi chỉ biết câu chuyện này có vậy thôi. Không biết có đúng là Uyên Ương mộ không. Nếu Dương tiến sĩ cần biết thêm tôi sẽ tra cứu thêm và trả lời sau. Quan Linh Phụng mải mê với những tình tiết cô đang kể không nhận ra từng nét đổi thay trên gương mặt của ông Dương. Đôi mắt ông ta lóe lên những ánh mắt thật lạ, môi ông run run như định nói điều gì nhưng xúc động không nói lên được và mồ hôi đã rịn trên trán ông ta rằng mùa xuân ở Bắc Kinh nhiệt độ đang từ 10 – 15 độ C. Bí mật đằng sau tất cả là gì, còn gì ẩn giấu nữa, mời bạn đón đọc truyện để tìm ra cái kết. Mời các bạn đón đọc  Vụ Án Ngôi Mộ Cổ Ở Ngoại Thành Bắc Kinh của tác giả Tương Dương.
Bộ Sưu Tập Tội Ác
 Tên ebook: Bộ sưu tập tội ác Tác giả: David Baldacci Thể loại: Kinh dị, Tiểu thuyết, Trinh thám, Văn học phương Tây   Dịch: Hồng Ngọc Nhà xuất bản: NXB Thời Đại Nhà phát hành: TTTV Hà Nội Khối lượng: 506.00 gam Định dạng: Bìa mềm  Kích thước: 14.5 x 20.5 cm Ngày phát hành: 03/2011  Số trang: 496  Ebook: http://www.dtv-ebook.com Bìa sách Bộ sưu tập tội ác- David Baldacci    Giới thiệu:   Annabelle, một cao thủ lợi hại và rất xinh đẹp, đang lên kế hoạch cho một vụ trộm thế kỷ. Jonathan DeHaven, một trưởng phòng tính tình rụt rè làm việc ở Thư Viện Quốc hội, thì chẳng lên kế hoạch cho việc gì ngoài một ngày bình yên ở bên bộ sưu tập sách ưa thích của mình. Nhưng có một vụ chết người đang đợi anh ta trong nhà hầm... Sau khi xác Jonathan được phát hiện, các thành viên của Hội Camel quyết tâm điều tra cái chết khó hiểu này. Và người ta nhanh chóng thấy rằng còn có rất nhiều điều liên quan đến anh chàng thủ thư này, chứ không chỉ là một tính cách hòa nhà và niềm đam mê dành cho sách. Trong khi Annabelle bỏ trốn khỏi những hậu quả kinh khủng từ phi vụ của mình thì Hội Camel nhận ra họ đang phải đối mặt với những kẻ thù ghê gớm không chùn tay trước bất kỳ điều gì để bảo vệ một âm mưu bí mật - và bí mật che giấu ấm mưu ấy - khỏi bị tiết lộ... Một cuộc rượt đuổi nghẹt thở qua những thế giới tối tăm của cờ gian bạc lận, chính trị và gián điệp. Bộ sưu tập tội ác là tác phẩm xuất sắc nhất của David Baldacci. "Như lệ thường, Baldacci giao hàng với phong cách tuyệt vời, với những chi tiết gay cấn và cao trào" *** Tóm tắt: Bộ sưu tập tội ác là một tiểu thuyết trinh thám của tác giả David Baldacci. Câu chuyện kể về hai nhân vật chính là Annabelle, một cao thủ trộm cắp, và Jonathan DeHaven, một thủ thư tại Thư viện Quốc hội. Annabelle đang lên kế hoạch cho một vụ trộm thế kỷ từ Thư viện Quốc hội. Cô đã nghiên cứu kỹ lưỡng và chuẩn bị chu đáo cho vụ trộm. Tuy nhiên, kế hoạch của cô đã bị gián đoạn khi Jonathan DeHaven bị giết trong nhà hầm của Thư viện Quốc hội. Hội Camel, một nhóm thám tử nghiệp dư, đã được thuê để điều tra cái chết của Jonathan. Họ sớm phát hiện ra rằng Jonathan không phải là một người đàn ông bình thường như họ nghĩ. Anh ta có một bí mật đen tối mà Annabelle đang cố gắng che giấu. Trong khi Annabelle bỏ trốn khỏi những hậu quả của vụ trộm của mình, Hội Camel phải đối mặt với những kẻ thù nguy hiểm không chùn tay trước bất kỳ điều gì để che giấu bí mật của Jonathan. Review: Bộ sưu tập tội ác là một cuốn tiểu thuyết trinh thám hấp dẫn và lôi cuốn. Tác phẩm có nhiều tình tiết kịch tính và bất ngờ, khiến người đọc không thể rời mắt. Nhân vật: Annabelle là một nhân vật chính hấp dẫn và đáng nhớ. Cô là một người phụ nữ xinh đẹp, thông minh và tài năng, nhưng cũng là một kẻ trộm cắp khét tiếng. Jonathan DeHaven là một nhân vật phức tạp và đáng đồng cảm. Anh ta là một người đàn ông bình dị, yêu sách, nhưng cũng có một bí mật đen tối. Hội Camel là một nhóm thám tử nghiệp dư, những người có vai trò quan trọng trong việc giải quyết vụ án. Cốt truyện: Cốt truyện của Bộ sưu tập tội ác được xây dựng rất chặt chẽ và hấp dẫn. Tác phẩm có nhiều tình tiết kịch tính và bất ngờ, khiến người đọc không thể rời mắt. Đánh giá: Bộ sưu tập tội ác là một cuốn tiểu thuyết trinh thám xuất sắc, xứng đáng là một trong những tác phẩm kinh điển của thể loại này. Điểm cộng: Nhân vật được xây dựng tốt, có chiều sâu và tính cách phức tạp. Cốt truyện chặt chẽ, hấp dẫn và có nhiều tình tiết bất ngờ. Thể hiện rõ ràng những mâu thuẫn giữa thiện và ác. Điểm trừ: Một số tình tiết hơi phi logic, khiến người đọc cảm thấy khó hiểu. Kết luận: Bộ sưu tập tội ác là một cuốn tiểu thuyết đáng đọc cho những ai yêu thích thể loại trinh thám. Mời các bạn đón đọc  Bộ sưu tập tội ác của tác giả David Baldacci.
Đứa Trẻ Giấy - Na Đa
Sách Nói Đứa Trẻ Giấy     Tên Ebook: Đứa Trẻ Giấy Bộ sách:  Bút Ký kinh dị  (tập 2) Tác Giả: Na Đa Thể Loại: Bút ký, Kinh dị, Trinh thám, Ma quái, Văn học phương Đông Dịch Giả: Hiền Hòa Kích thước: 14 x 20.5 cm Số trang: 351 Ngày xuất bản: 02/2014 Giá bìa: 82.000 ₫ Công ty phát hành: Nhà sách Tân Việt Nhà xuất bản: NXB Văn Hoá Thông Tin Chụp pic: sundaefruit Type: minking_magic, sagelc91, nileduong Beta: quyenkhuyen Tạo prc: Dâu Lê Nguồn: luv-ebook.com Ebook: http://www.dtv-ebook.com Bìa sách Đứa Trẻ Giấy - Na Đa   Giới thiệu:   Đứa Trẻ Giấy là tập thứ hai trong Series Bút Kí Kinh Dị gồm 3 truyện của tác giả Na Đa: Lá Cờ Ma (tải ebook), Đứa Trẻ Giấy và Nộp Mạng, với một nhân vật xuyên suốt là chàng phóng viên trẻ Na Đa đi điều tra phá án. Đứa Trẻ Giấy bắt đầu bằng mẩu tin có thật được công bố trên Thông tấn xã liên hợp Hàn Quốc. Một cặp song sinh bị đông cứng được phát hiện trong tủ đá của gia đình người Pháp tạm trú Ở Hàn Quốc. Cảnh sát và pháp y của ba nước Hàn Quốc, Trung Quốc, Pháp bắt tay vào cuộc điều tra vụ kỳ án. Những phát hiện bất ngờ về xác hai đứa trẻ và nguyên nhân giết con của bà mẹ tâm thần phân liệt khiến cả thế giới phải sửng sốt. Cùng thời điểm đó, tại một bệnh viện ở Trung Quốc, sản phụ Hoàng Chức lâm bồn, cô ta đã phát điên khi nhìn thấy đứa con mình sinh ra lại mỏng dính như tờ giấy... Những thông tin giật gân đương nhiên không thể nằm ngoài vòng săn lùng của phóng viên trẻ Na Đa. Anh đã đến bệnh viện và tận mắt chứng kiến cảnh tượng hãi hùng đó. Anh để lại số điện thoại cho Hoàng Chức. Cũng kể từ đó, Hoàng Chức đều đặn viết thư cho anh với lời lẽ ngây ngô của một người điên. Đến một ngày, cô ta thông báo con gái Chu Tiêm Tiêm đột ngột mất tích. Ý thức trách nhiệm và lương tâm người cầm bút thôi thúc Na Đa đến nhà Hoàng Chức. Anh được hàng xóm kể rằng hàng loạt người thân trong gia đình Hoàng Chức lần lượt qua đời và mất tích một cách kỳ lạ, đồng thời cũng xác nhận thông tin Chu Tiêm Tiêm quả thực đã biến mất khỏi nhà từ mấy ngày trước, còn Hoàng Chức vừa mới ra thành phố tìm con. Mọi manh mối bỗng đâm vào ngõ cụt khi Hoàng Chức bị ám sát. Cảnh sát bắt tay vào cuộc. Mặc dù, cuối cùng hung thủ cúi đầu nhận tội, nhưng cảnh sát vẫn không cách nào làm rõ được động cơ gây án. Vào ngày tòa phán quyết tội trạng của kẻ sát nhân, hung thủ đột nhiên bốc hơi ngay trong nhà vệ sinh dưới sự giám sát nghiêm ngặt của hàng rào cảnh sát... Song song với thời điểm diễn ra vụ án, một tổ chức tôn giáo kỳ bí đang manh nha phát triển. Tổ chức ấy có liên quan gì đến hai đứa trẻ song sinh? Đến đứa trẻ giấy trong bụng Hoàng Chức? Đến cái chết của Hoàng Chức? Đến sự bốc hơi của tên hung thủ giết người? Và đến Chu Tiêm Tiêm? Đứa Trẻ Giấy không chỉ khiến độc giả thán phục trước những màn điều tra hình sự tài tình, rùng mình những tội ác không thể dung tha, mà còn khiến ta hiểu rằng không phải lúc nào trẻ em cũng là thiên thần, mà trẻ em có thể trở thành ác quỷ khi nó được dạy để trở thành ác quỷ. Bởi vậy, sự yêu thương, quan tâm và vai trò giáo dục của cha mẹ có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với trẻ thơ. Đó chính là thông điệp mà "Đứa trẻ giấy" muốn chuyển đến bạn đọc. Hoàng Chức lâm bồn, ngay cả bản thân cô ta cũng không ngờ, đứa con mình sinh ra lại mỏng dính như tờ giấy… Sau đó, hàng loạt chuyện quái dị liên tiếp xảy ra, con gái của Hoàng Chức là Chu Tiêm Tiêm đột ngột mất tích, rồi Hoàng Chức bị ám sát. Mặc dù hung thủ cúi đầu nhận tội, nhưng cảnh sát vẫn không cách nào làm rõ được động cơ gây án. Vào ngày tòa án phán quyết tội trạng của kẻ sát nhân, hung thủ đột nhiên bốc hơi ngay trong nhà vệ sinh dưới sự giám sát nghiêm ngặt của hàng rào cảnh sát… Song song thời điểm ấy, nữ pháp y Hà Tịch khám nghiệm tử thi một cặp song sinh, cô phát hiện tay chân của đứa bé có kết cấu rắn chắc khác thường. Kết quả khám nghiệm cho thấy, Hoàng Chức và một trong hai đứa trẻ có cùng một nhóm máu hiếm…   Thông tin tác giả: Tác giả Na Đa  - Trung Quốc(sinh năm 1977) được đánh giá là một nhà văn viết tiểu thuyết kinh dị có thực lực. Trong mỗi tác phẩm của mình, anh luôn biết cách gắn kết các yếu tố nhân văn, khoa học, nghệ thuật, lịch sử… lại với nhau một cách khéo léo, không hề khiên cưỡng.   Na Đa , tên thật là Triệu Diên, biệt danh Quá Thiên Sơn, sinh 24/12/1977, chòm sao Ma Kết, anh là một nhà văn viết chuyện kinh dị chuyên nghiệp, tốt nghiệp trường đại học sư phạm Thanh Hoa.   Na Đa  vốn là viên chức nhà nước, sau đó vì không muốn tuân thủ theo quy định giờ hành chính nên nhảy việc sang giới truyền thông, làm phóng viên. Khi cảm thấy nghề phóng viên cũng chưa đủ tự do về thời gian, anh xin từ chức và chuyển sang nghiệp viết lách.   Loạt tác phẩm đưa tên tuổi Na Đa  xếp vào hàng ngũ nhà văn hàng đầu Trung Quốc, thì phải kể đến “Bút ký kinh dị Na Đa”, gồm 13 cuốn:  - Kẻ ác tâm, - Súc sinh, - Thiết Ngưu tái thế, - Lá cờ ma, - Mật mã thần, - Tết, - Người chết trường sinh, - Phản tổ, - Cái bóng 38 vạn, - Người biến hình, - Đứa trẻ giấy, - Lời thầm thì của người chết, - Nộp mạng.   Na Đa  thường mở đầu các câu chuyện của mình bằng hình thức dẫn “một mẩu tin đăng trên báo”, cách vào truyện tự nhiên, khiến người đọc có cảm giác truyện anh đang kể là một câu chuyện có thật.   Na Đa  không đưa ngay vào truyện một loạt tình huống kì bí, khó hiểu, lớp lang, chồng chéo, mà khéo léo biến câu chuyện của mình thành “một lối đi với nhiều lớp cửa”, khiến cho người đọc tưởng như đã lí giải được sự việc này, thì lại tiếp đến một sự việc khác kì bí hơn; từ đó đi từ sự hiếu kì này đến sự ngạc nhiên khác.   Nếu Sái Tuấn là tay viết kinh dị lãng mạn, với những tình tiết kinh dị thiên về tâm lý lồng trong những câu chuyện tình vượt thời gian bi ai và đầy cảm động, thì Na Đa  thiên về mảng kinh dị điều tra phá án, đưa người đọc vào thế giới của những hiện tượng kỳ lạ và con người có năng lực siêu nhiên.   Cảm xúc sợ hãi mà Na Đa mang lại không phải từ những hình ảnh chết chóc hay ma quỷ rùng rợn, mà là nỗi sợ tâm lý ẩn sâu trong mỗi con người. Với thủ pháp nghệ thuật“lấy tưởng tượng để phản ánh hiện thực, dùng hiện thực để nâng đỡ tưởng tượng”, Na Đa đã xây dựng nên một không gian nghệ thuật vi diệu, từng bước dẫn dắt độc giả tham gia vào những hành trình giao thoa giữa thực và ảo vô cùng li kì, hấp dẫn do mình tạo nên, khiến khi đọc tác phẩm của anh, độc giả vừa có cảm giác thỏa mãn vì được trải nghiệm nhiều cung bậc cảm xúc (xúc động, thương cảm, lo lắng, hồi hộp, kinh ngạc, sợ hãi…) vừa được hấp thụ nhiều kiến thức mới mẻ trên mọi phương diện.   Tác phẩm của anh thường có khuynh hướng thăm dò những ẩn số vô hạn trong cuộc sống.   Na Đa  được giới truyền thông trong và ngoài nước đánh giá là nhà văn có tiềm lực phát triển và phong cách viết truyện kinh dị hay nhất Trung Quốc hiện nay.   Mời các bạn đón đọc Đứa Trẻ Giấy của tác giả  Na Đa.