Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cổ Cầm Dị Truyện (Tuyết Ảnh Sương Hồn)

Một thiếu nữ thanh xuân đứng khoan thai trên thuyền, khẽ xoay người lại. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt của nàng, lộ ra dung nhan tuyệt sắc như thiên tiên.

Vị công tử trẻ tuổi nhất thời giật mình. Không phải vì tướng mạo xinh đẹp, mà chàng còn cảm giác như trông thấy một điều gì đó rất thân thuộc.

Chợt cất tiếng hỏi: “Cô nương, xin hỏi danh thơm của nàng là gì?”

Cô nàng xuân sắc nhìn nốt ruồi chu sa ở đuôi lông mày của chàng, nhoẻn miệng cười: “Lục Đồng, ta tên là Lục Đồng.”

Vòng luân hồi tựa như bánh răng, có nhiều thứ cứ luôn chuyển động mãi không ngừng. Tìm mua: Cổ Cầm Dị Truyện TiKi Lazada Shopee

Ví như tình, ví như duyên.***

Bên cầu Nhị Thập Tứ, dưới tán cây Thược Dược cách chừng trăm trượng.

Trác Dật Phi là khách quen của Nguyên phủ, khi đến cũng không cần phải thông báo. Hắn ôm Viên Viên đi thẳng vào trong vườn.

Trong vườn có gốc cây cổ Tùng trăm năm, cao to sừng sững. Dưới gốc cây Tùng là một cái bàn đựng cầm, Nguyên Thích Chi đang ngồi ngay ngắn đánh đàn ở đấy.

Gió mát rười rượi, đàn cầm cất lên, tiếng đàn như tiếng suối chảy róc rách, gió lạnh lùa quanh cây.

Kỹ năng luyện cầm như thế lại phát ra từ tay một nhi đồng nhỏ tuổi. Người nghe tiếng cầm tấu, không ai không thể khen cậu quả thật là một thần đồng.

Trác Dật Phi cũng tự giác dừng lại, sợ quấy nhiễu cậu.

Viên Viên ở trong lòng lại nhảy xuống dưới, bước chân nho nhỏ chạy lon ton đến gần.

Tiếng đàn dừng lại, Nguyên Thích Chi nhìn thấy Viên Viên chạy tới, ngạc nhiên hỏi.

“Muội là ai?”

“Viên Viên.”

“Viên Viên?” Nguyên Thích Chi khó hiểu nghiêng đầu sang, thì thấy Trác Dật Phi đứng cách đó không xa, lập tức đứng lên chào.”Trác tiên sinh đến ạ!”

“Thích Chi, đây là Viên Viên, cháu ngoại của ta.”

“Thì ra là cháu ngoại của Trác tiên sinh.” Nguyên Thích Chi lại quay sang nhìn Viên Viên, thấy nàng mút ngón tay nhìn cậu cười ngây thơ.”Muội thật đáng yêu.”

“Viên Viên, mau gọi Thích Chi ca ca.”

“Thích Chi ca ca.”

Viên Viên gọi tên cậu, giọng nói non nớt, ngọt ngào khiến cậu vui vẻ lâng lâng.”Viên Viên muội muội, để huynh dẫn muội đi chơi nhé?”

“Được ạ.”

Thế là, tiểu ca ca sáu tuổi nắm tay tiểu muội muội hai tuổi bước ra ngoài.

***

Rằm mười lăm tháng Tám, trăng tròn sáng vằng vặc.

Ở trên Sấu Tây Hồ, có một con thuyền nhỏ.

“Lục Đồng, Dao Cơ hóa ra lại chuyển thế thành Viên Viên, cháu gái ngoại của ta. Ta đã giúp nàng ấy gặp Nguyên Thích Chi, là Tần Tình chuyển thế. Hai đứa bé vừa gặp đã thân, ngồi chơi chung với nhau cả ngày. Đến khi định tách ra liền khóc sướt mướt không chịu đi. Nguyên phu nhân liền cười nói: ‘Thích Chi thích chơi với Viên Viên muội muội như vậy, thế mẫu thân cưới bé ấy về làm dâu cho con được không?’ Nguyên Thích Chi trả lời ngay: ‘Được, con muốn cưới Viên Viên muội muội làm vợ.’ Vậy là đoạn nhân duyên này của họ, hẳn là có thể viên mãn tại kiếp này.”

Trác Dật Phi nhìn hồ nước nói rất nhiều chuyện, nhưng mặt hồ vẫn yên tĩnh như lúc ban đầu.

“Lục Đồng, ta không nên thường thường đến nói chuyện với nàng. Nàng đang ở đây tĩnh tâm tu hành, ta làm vậy có thể sẽ ảnh hưởng đến nàng. Thế nhưng hiện giờ ta không thể nhịn được. Lục Đồng, đã qua ba năm rồi, ta thật sự rất nhớ nàng. Giá như có thể được gặp nàng thêm một lần nữa thì tốt rồi.”

Trăng sáng như gương, chiếu rọi xuống tận đáy hồ. Mặt hồ dao động, từng vòng sáng tròn lan tỏa xung quanh. Vòng sáng càng lúc càng mạnh, từ nhu hòa dần trở nên mãnh liệt, có vầng sắc cầu vồng biến ảo lóe lên.

Trác Dật Phi đứng ở giữa hồ rực rỡ, tim đập nhanh, tay bất giác nắm chặt mép thuyền: “Lục Đồng, là nàng sao?”

Vòng sáng như khói mờ tách ra thật lộng lẫy. Một thiếu nữ mặc y phục màu tuyết tựa như sen trắng nở rộ trong muôn vàn hào quang rực rỡ. Lục Đồng, Lục Đồng đã đến. Nàng tựa như tiên nữ bay nhẹ nhàng đáp xuống thuyền.

“Lục Đồng, sao nàng có thể ra khỏi mặt hồ vậy?” Trác Dật Phi đến cầm tay nàng, bàn tay mềm mại như tơ, trắng noãn như ngọc.

“Nàng đã khỏe, da thịt nàng không còn cứng như gỗ nữa.”

Lục Đồng cười dịu dàng, muốn nói lại thôi.

“Thật tốt quá, chẳng phải nàng bảo cần mất bảy năm sao? Thế mà chỉ mới ba năm đã rời được, thật sự là quá tốt.” Trác Dật Phi cảm thấy hạnh phúc đến bất ngờ, hắn hưng phấn muốn nhảy dựng lên.

“Không phải như thế, Dật Phi, hôm nay là ngày rằm Trung Thu tháng Tám. Tinh hoa mặt trăng trong đêm nay đạt cực thịnh. Ta yên lặng tu suốt ba năm, để mượn dịp này mới có thể tạm thời ra hồ.”

Sắc mặt Trác Dật Phi chuyển trắng: “Ý của nàng là nàng sắp phải trở về?”

“Đúng vậy, ta sắp phải nhanh chóng quay về trong hồ rồi. Dật Phi, ta có lời muốn nói với chàng, chàng hãy nghe rõ nhé.”

Sắc mặt Lục Đồng ngưng trọng, Trác Dật Phi đột nhiên cảm thấy có điều không ổn.

“Dật Phi, chàng cũng biết, ta vốn chưa tu hành đủ thành Mị. Lần trước tu vi bị tổn hại nên chỉ có thể biến thành hình người dưới ánh trăng. Sau khi bị hao tổn tu vi, ta lại không thể yên tâm tu luyện, cố gắng cưỡng ép chính mình ra khỏi hồ. Trên thực tế, tu vi đã hao tổn lại thêm hao tổn. Nếu như ta muốn tu thành hình người nguyên vẹn, phải tốn chừng hơn trăm năm tu luyện, không còn cách nào khác.”

“Ngày đó lúc chia tay, ta nói chỉ cần mất bảy năm, thật ra là lừa gạt chàng. Ta nghĩ bảy năm ấy sẽ giúp chàng dần dần quên ta. Nhưng ta không ngờ, suốt ba năm qua, chàng đều chèo thuyền ra hồ trò chuyện với ta hằng đêm. Dật Phi, ta dùng toàn bộ công lực, cố gắng biến thành hình người để lên gặp chàng là vì muốn làm một chuyện.”

“Chuyện gì?”

Lục Đồng đưa tay xoa mi tâm của hắn, đầu ngón tay chợt lóe tinh quang.”Cho chàng quên ta.”

Ánh trăng lu mờ, mặt hồ tĩnh lặng như đang say ngủ.

Chiếc thuyền nhỏ lay động giữa sóng nước, bên trong thuyền, Trác Dật Phi đã nằm ngủ say giấc. Lục Đồng cúi đầu nhìn hắn. Một giọt nước mắt rơi xuống đuôi lông mày của hắn, hóa thành một nốt ruồi chu sa nho nhỏ.

“Dật Phi, ít nhất phải hơn trăm năm sau ta mới có thể tu thành hình người. Chàng lại không thể chờ ta lâu đến vậy, ta cũng không thể để chàng vì ta mà cô độc cả đời. Cho nên, quên ta bây giờ, là điều tốt nhất với chàng. Cả đời này, ta và chàng có duyên không phận. Kiếp sau khi chàng luân hồi chuyển thế, ta sẽ giống như Dao Cơ tìm kiếm Tần Tình mà tới tìm chàng.”

Trong đêm Trung Thu, Trác Dật Phi đi cả đêm chưa về.

Ngày hôm sau người nhà mới phát hiện hắn không ở trong phòng. Ân Nhược Dương biết được vội vàng chạy ra Sấu Tây Hồ tìm người. Khi đến thì thấy hắn đang nằm ngủ say trên một chiếc thuyền cập bến bên bờ hồ.

Sau khi tỉnh lại, Ân Nhược Dương liền hỏi: “Dật Phi, sao huynh lại tới Sấu Tây Hồ vậy, muốn gặp Lục Đồng à?”

Trác Dật Phi mờ mịt: “Ai là Lục Đồng?”

Ân Nhược Dương giật mình. Suy nghĩ kỹ lại, không lỗ mãng nói tiếp. Chỉ chậm rãi xem xét lời nói của hắn, và nhận ra Trác Dật Phi đã hoàn toàn quên mất chuyện cổ cầm.

Thắc mắc vô cùng nhưng cũng đành chịu. Ân Nhược Dương thở dài: Người Yêu khác đạo, quên đi cũng tốt.

Mùa xuân năm sau, Tam tiểu thư của Tri Phủ Dương Châu đến tuổi cập kê. Tri phủ đại nhân gả nàng cho Trác Dật Phi, người mà ông ta coi trọng trước giờ. Một đôi phu thê hòa hợp, có thể nói trời sinh một đôi. Sau khi kết hôn cầm sắt hài hòa, ân ái đến già.Dưới đây là những tác phẩm đã xuất bản của tác giả "Tuyết Ảnh Sương Hồn":Ai Là Định Mệnh Của AiChàng Trai Năm ẤyCổ Cầm Dị TruyệnGặp Anh Trong Hàng Vạn NgườiHữu Duyên Thiên Niên Lại Tương HộiLuôn Có Người Đợi AnhNhững Tháng Năm Hổ Phách 2Tình Yêu Pha Lê (All About The True Love)

Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Cổ Cầm Dị Truyện PDF của tác giả Tuyết Ảnh Sương Hồn nếu chưa có điều kiện.

Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.

Nguồn: thuviensach.vn

Đọc Sách

Trước ngày em đến
Trước Ngày Em Đến Trước Ngày Em Đến (Me before you) là chuyện tình của Louisa Clark và chàng trai Will Traynor. Lou không có định hướng cho bản thân mình, dù rất vui vẻ lạc quan nhưng Lou lại phải vất vả làm việc để giúp đỡ gia đình khó khăn của cô. Công việc mới của Lou làm chăm sóc cho Will Traynor, một chủ nhà băng trẻ tuổi giàu có bị liệt nửa người và phải gắn chặt đời mình trên chiếc xe lăn. Tai nạn thảm khốc đã biến Will từ một chàng trai mạnh mẽ phóng khoáng trở thành một người cố chấp, đầu hàng số phận. Cuộc gặp gỡ đã trở thành bước ngoặt làm thay đổi cuộc đời và trái tim của cả hai nhân vật. Cô biết từ trạm xe buýt đến nhà có bao nhiêu bước chân. Cô ý thức được rằng mình thích làm việc trong quán cà-phê Bánh Bơ, cũng như cô không còn yêu gã bạn trai Patrick nữa. Trước ngày em đến – Jojo Moyes Điều Lou không thể nào ngờ tới chính là cô sắp bị mất việc và sắp sửa phải đối diện với một chuyện kinh hoàng sắp ập đến. Will Traynor thì thừa hiểu tai nạn mô-tô đã cướp đi mọi ước muốn sống của anh. Anh biết rằng mọi thứ trong cuộc đời này chẳng có ý nghĩa gì, cũng như niềm vui là một thứ gì đó ở đâu đâu ngoài tầm với. Anh còn biết được làm cách nào để đặt dấu chấm hết cho tất cả những điều này. Đọc thêm: 50 sắc thái -Tập 2: Đen Hai Số Phận Xin Lỗi Em Chỉ Là Con Đĩ! Tuy nhiên, điều Will không thể tưởng tượng nổi là Lou sắp sửa làm náo loạn cuộc đời anh. Cả hai đều không biết rằng họ sẽ làm thay đổi nhau. Mời cách bạn đón đọc tiểu thuyết Trước Ngày Em Đến.
Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ
Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ là một trong những sáng tác tiêu biểu của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Giới thiệu tác phẩm Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ – Nguyễn Nhật Ánh Nhà văn mời người đọc lên chuyến tàu quay ngược trở lại thăm tuổi thơ và tình bạn dễ thương của bốn bạn nhỏ. Những trò chơi dễ thương thời bé, tính cách thật thà, thẳng thắn một cách thông minh và dại dột, những ước mơ tự do trong lòng… khiến cuốn sách có thể làm các bậc phụ huynh lo lắng rồi thở phào. Không chỉ thích hợp với người đọc trẻ, cuốn sách còn có thể hấp dẫn và thực sự có ích cho người lớn trong quan hệ với con em mình. Xem thêm: Những bộ truyện hay của Nguyễn Nhật Ánh Mắt Biếc Cô gái đến từ hôm qua Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ gồm những câu chuyện nhỏ xoay xung quanh 4 đứa trẻ trong cùng một khu xóm là con Tủn, con Tí sún, thằng Hải còi và thằng cu Mùi. Trong đó, người kể chuyện là cu Mùi dưới hình thức kể song song của “thằng cu Mùi” lúc bé và nhận xét, đánh giá hết sức hóm hỉnh của “ông Mùi” khi đã gần 50 tuổi. Tác phẩm gồm 12 chương là 12 câu chuyện khác nhau. Truyện Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ là sáng tác mới nhất của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Nhà văn mời người đọc lên chuyến tàu quay ngược trở lại thăm tuổi thơ và tình bạn dễ thương của 4 bạn nhỏ. Những trò chơi dễ thương thời bé, tính cách thật thà, thẳng thắn một cách thông minh và dại dột, những ước mơ tự do trong lòng… khiến cuốn sách có thể làm các bậc phụ huynh lo lắng rồi thở phào. Không chỉ thích hợp với người đọc trẻ, cuốn sách còn có thể hấp dẫn và thực sự có ích cho người lớn trong quan hệ với con mình. Review Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ Dù đã có cuốn này ở nhà nhưng vì để lâu ố quá nên mình vẫn mua bản này về, và phải nói là “chim ưng” vô cùng. Bìa cứng, giấy dày dặn, mịn màng, chính là loại giấy của “Cây chuối non đi giày xanh” ấy, chắc có thể yên tâm là nó sẽ không ố rồi. Bên trong có một số tranh màu rất dễ thương nữa. Nội dung thì khỏi cần bàn cãi, hài hước, trong trẻo, đáng yêu, nếu đã mua quyển này thì bạn nên sắm nốt “Cảm ơn người lớn” – tác phẩm mới nhất của chú Ánh cho đủ bộ nhé. (Lê Diệu Linh) Tuy đã đọc bản bìa mềm nhưng vẫn quyết định mua để lưu giữ làm kỷ niệm với bản bìa cứng minh hoạ hết sức đơn giản. Nhưng quan trọng nội dung bên trong tác phẩm không có gì thay đổi, dù bản mềm hay cứng thì đây là tác phẩm trên tuyệt vời về sự dung dị, bùi ngùi cho những ai tiếc về tuổi thơ đã qua của mình. Cảm ơn bác Ánh cho con một vé tuổi thơ để tìm lại ký ức của mình. (Vinh Y Thố)
Cô Gái Trên Tàu
Giữa một kẻ nghiện rượu, một kẻ dối trá và một kẻ ngoại tình, ta nên tin ai? Cô Gái Trên Tàu Rachel đã ly dị. Đã mất việc. Đã chìm trong rượu và cay đắng. Chẳng còn nơi nào để đến và đi, ngày ngày cô bắt tàu vào thành phố, vờ như vẫn đi làm. Để phân tâm khỏi cuộc đời thất bại của chính mình, cô nhìn qua cửa sổ đoàn tàu và tưởng tượng ra cuộc đời của kẻ khác. Chẳng hạn như của “Jess và Jason”, cặp đôi cô vẫn luôn nhìn thấy khi tàu dừng ở chỗ đèn tín hiệu. Thế rồi một buổi sáng mọi chuyện bỗng lật nhào. Một cô gái mất tích. Một xác chết trong rừng. Và dường như Rachel đã chứng kiến một điều gì đó, thậm chí đã tham gia một cảnh quan trọng nào đó, nhưng trí óc mờ hơi rượu của cô không cho phép cô nhớ nổi ra. Cô Gái Trên Tàu đầy những bí mật, những thương tổn không thể sẻ chia, những dối trá điên rồ, những đau đớn luôn chôn kín. Tiểu thuyêt hay khác: Cánh Buồm Đỏ Thắm Hai Số Phận Số Đỏ Mới ra đời đầu năm 2015, Cô gái trên tàu đã ngay lập tức trở thành một cơn sốt toàn cầu, một thành công chóng vánh và choáng váng với hàng triệu bản in, bản quyền phim cho DreamWorks, dẫn đầu khắp các bảng xếp hạng xuẩt bản. Có thể xếp nó vào thể loại trinh thám, nhưng cũng có thể coi nó như một cuốn sách về tâm lý con người. Thủ phạm có thể được tìm ra, nhưng câu hỏi còn lại vẫn là ta có thể chắc mình hiểu một con người đến bao nhiêu? Và nỗi kinh hoàng nào tồn tại trong cái khoảng trống ký ức của ta sau cơn say rượu? Mời các bạn đón đọc bộ tiểu thuyết Cô Gái Trên Tàu.
Con mả con ma
Con mả con ma Con mả con ma – Nguyễn Nhật Ánh Con mả con ma là tác phẩm nằm trong bộ sách Kính Vạn Hoa của tác giả Nguyễn Nhật Ánh. Bộ sách được chuyển thể thành ebook được chia sẻ hoàn toàn miễn phí trên Thư viện Sách Mới. Nguyễn Nhật Ánh là một nhà văn rất thân thuộc với các độc giả trẻ. Anh là một hiện tượng trong văn học Vịệt Nam. Nguyễn Nhật Ánh chủ yếu viết truyện cho thiếu nhi. Những tác phẩm của anh luôn trở thành một trong những cuốn sách bán chạy nhất tại các hội chợ sách hàng năm. Bộ sách Kính vạn hoa của anh đã được viết trong suốt 15 năm nay. Nó trở thành bộ truyện viết cho thiếu nhi đài tập nhất, xuất bản nhiều nhất từ trước đến nay của Việt Nam. Xem thêm: Những bộ truyện hay của Nguyễn Nhật Ánh Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ 7 cuốn sách Dượng Tony khuyên bạn trẻ nên đọc Trong bộ truyện là những câu chuyện về tình yêu thương gia đình, tình bạn bè; về cuộc sống, tâm lý của tuổi học trò đựợc viết một cách giản dị mà hài hước và hấp dẫn. Theo lời thằng Lượm thì ngôi nhà hoang trên đồi Cắt Cỏ là nơi nhiều âm khí, cứ đến tối thứ bảy hàng tuần là lũ ma lại hiện lên đốt đèn bày tiệc. Bọn trẻ trong làng sợ “ngôi nhà ma” đến mức không đứa nào dám thả trâu bò ăn sát chân đồi. Vậy mà một hôm tức khí, Quý ròm một mình xồng xộc tiến lên đồi…