Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Người Bảo Hộ Tinh Linh

Câu chuyện kể về Balsa - một nữ vệ sĩ chuyên dùng giáo, vô tình cứu được hoàng tử Chagum của vương quốc Tân Yogo khỏi dòng nước dữ. Không ngờ, cậu hoàng tử Chagum này chính là “người bảo hộ tinh linh”, gánh vác một số phận kỳ lạ. Rốt cuộc tinh linh mệnh danh “kẻ bảo hộ nước”, sống dưới đáy nước sâu, trăm năm đẻ trứng một lần là thứ như thế nào? Và bí mật ẩn giấu sau lễ tế Hạ Chí của vương quốc Tân Yogo là gì? Đuổi theo hoàng tử Chagum cùng Balsa là những cái bóng của cả con người và những thế lực siêu nhiên, của hiện tại và quá khứ, của truyền thuyết và sự thật... *** | Tại sao một cuốn fantasy hay thế này lại có thể không nổi hả các bạn mình ới ời? | Tớ chọn “Người bảo hộ tinh linh” vì bìa, trường hợp hiếm hoi luôn, tức là khi đọc cuốn sách này thì tớ mù mịt về tất cả mọi thứ chỉ trừ cái bìa ôi chao trông đẹp một cách bí ẩn thế đúng chuẩn gu mình. Nhưng nếu bìa hợp gu mười phần thì nội dung chắc hợp gu mười một phần bởi nó hay trên mức kỳ vọng của tớ. Vậy dấu hiệu để nhận biết một cuốn sách hay là gì, đó là mỗi lần tớ viết review dài hơn sớ, hãy chuẩn bị đón nhận tường chữ phía dưới nào các bạn ới ời. Và tin tớ đi, “Người bảo hộ tinh linh” xứng đáng nhận thêm nhiều yêu thương hơn nữa. Người bảo hộ tinh linh là câu chuyện kể về Balsa – một nữ vệ sĩ cực oách và cực giỏi chuyên dùng giáo làm vũ khí. Trong một lần đi “hóng gió dạo” trên đỉnh núi xa xăm, cô vô tình phát hiện ra vị hoàng tử trẻ Chagum gặp tai nạn mà xả thân lao xuống cứu. Nhưng ai ngờ rằng Chagum chính là “người bảo hộ tinh linh”, một đứa trẻ gánh vác số phận kì lạ mà sau này nó đã thay đổi cả cuộc đời của cậu lẫn của Balsa, khiến cả hai nghiễm nhiên bị săn đuổi bởi những cái bóng của con người và của những thế lực siêu nhiên. Vậy rốt cuộc sứ mệnh của đứa trẻ này là gì? Và tại sao tinh linh được mệnh danh “kẻ bảo hộ nước” trăm năm đẻ trứng một lần là thứ gì mà lại liên quan đến đứa trẻ ấy? Người bảo hộ tinh linh thuộc thể loại fantasy nhưng là fantasy thấm đượm hương vị ma thuật thần linh phương Đông. Nói “Người bảo hộ tinh linh” là làn gió đối với tớ cũng được, vì trước giờ quen đọc fantasy phương Tây thôi nên giờ chuyển sang “Người bảo hộ tinh linh” tự nhiên thấm nhuần yếu tố phương Đông ấy, thích mê. Tác giả Uehashi Nahoko quả thật sở hữu trí tưởng tượng vô cùng phong phú khi bà đã tạo dựng ra một vương quốc Tân Yogo với bản hùng ca ca ngợi vị vua dũng mãnh của họ đã có công đẩy lùi thủy yêu tàn ác bảo vệ dân làng. Tuy nhiên liệu có đúng không khi truyền thuyết do kẻ mạnh lưu lại, còn truyền thuyết của kẻ yếu, về cơ bản, thì luôn bị bóp méo? Điều tớ ưng ở cuốn sách này là cách Uehashi Nahoko khéo léo lèo lái người đọc song song giữa quá khứ và hiện tại, giữa truyền thuyết và sự thật, giữa cái thiện và cái ác, đan xen cả yếu tố ma mị và kỳ ảo vô cùng của đất nước Nhật Bản. Các phân đoạn hành động được miêu tả sinh động và mượt mà, những cuộc truy đuổi thót tim và các cuộc giao chiến chẳng kém gì phim hành động chiếu rạp đã đủ để khắc dấu trong lòng tớ rằng ngôn từ của tác giả thực sự rất sống động và tạo được sức hấp dẫn, tất thảy đều chứng minh tác giả Uehashi Nahoko là một người kể chuyện có tài. Điểm sáng tiếp theo là tuyến nhân vật, trời ơi, ưng quá ưng, lâu lắm rồi mới đọc được câu chuyện mà nhân vật nào cũng thích hết từ chính đến phụ. Tác giả đã khai thác được sâu sắc suy nghĩ và cảm xúc nhân vật xuyên suốt cả câu chuyện. Đó là Balsa, một nữ vệ sĩ, một chiến binh quả cảm cận kề tuổi ba mươi mang theo lời hứa phải cứu cho đủ tám mạng người. Đó là Chagum, một đứa nhỏ, một hoàng tử trẻ bỗng nhiên bị tước đoạt hết ngôi vị, mất cả mẹ lẫn cha vì gánh vác trên mình sứ mệnh “người bảo hộ tinh linh”. Đó là Tanda, bậc thầy dược thảo, người luôn sát cánh và hỗ trợ Balsa với trọng trách bảo vệ mạng sống cho hoàng tử trẻ. Ngoài ra những nhân vật được gán với danh “kẻ xấu” sẽ có một khúc ngoặt không ngờ tới ở cuối truyện mà tớ đánh giá là cực hay. Chúng ta sẽ được chứng kiến quá trình trưởng thành trong suy nghĩ, nhận thức và hành động của các nhân vật suốt chặng đường gian nan mà nổi bật nhất phải kể đến Chagum, một vị hoàng tử trẻ được bao bọc và nuông chiều, từ bé đã được sống trong nhung lụa và có kẻ hầu người hạ, giờ đây phải tự xoay sở và đứng trên đôi chân của mình. Và điểm sáng đáng giá nhất là thông điệp của tác giả Uehashi Nahoko truyền tải qua “Người bảo hộ tinh linh”, về cách mà các nhân vật đã mạnh mẽ đứng lên và chiến đấu, tuy họ có lúc yếu mềm và có lúc tưởng chừng muốn gục ngã và khuất phục, song họ vẫn kiên cường đứng lên và nhất quyết không đầu hàng. Bởi “Ai cũng phải cố sống sao cho đúng với bản thân mình. Không có cách sống nào là không bao giờ phải hối hận cả”. Nhìn chung, “Người bảo hộ tinh linh là một cuốn sách hơn cả ổn” và tớ mong mọi người biết đến ẻm nhiều hơn. Bìa đẹp, dịch mượt và trơn tru như cỗ máy được tra dầu, nội dung hay và hấp dẫn thì tội gì lại không quất liền tay hả các bạn ới ời? Highly recommend cho bạn bè gần xa, đặc biệt là bạn nào khoái nghiền ngẫm thể loại fantasy, nhất là fantasy thấm đượm yếu tố phương Đông nhé. Bài cảm nhận review của độc giả Nguyen Tam Anh. *** UEHASHI NAHOKO Trước khi theo nghiệp viết văn, bà đã đạt học vị Tiến sĩ Văn học của Đại học Tư thục Rikkyo, chuyên ngành Nhân học Văn hóa. Bà đã từng nghiên cứu về thổ dân bân địa Châu Úc. Sau khi làm trợ giảng ở Đại học Dinh dưỡng Kagawa, hiện giờ bà là giáo sư trường Đại học Phụ nữ thuộc Học viện Kagawa. Các tác phẩm của bà cho tới nay có thể kể đến: Cây tinh linh, Hãy ngủ đi, hỡi các vị thần, trong khu rừng Mặt Trăng, series Người bảo hộ, v.v… Các tác phẩm của bà được dịch ra nhiều thứ tiếng, đặc biệt bản dịch tiếng Anh của Người bảo hộ tinh linh đã nhận được giải thưởng Batcheder năm 2009 cho “Tác phẩm truyện thiếu nhi nước ngoài hay nhất” từ Hiệp hội Thư viện Hoa Kỳ. Năm 2014 bà nhận được Giải thưởng Văn học Hans Christian Andersen, là giải thưởng văn học thiếu nhi lâu đời và danh giá nhất trên thế giới. FUTAKI MAKIKO Sau khi tốt nghiệp trường Đại học Giáo dục tỉnh Aichi khoa Mỹ Thuật, bà làm việc tự do một thời gian, sau đó gia nhập Studio Ghibli và đóng góp vào một số bộ phim nổi tiếng như Totoro, hàng xóm của tôi (1988), Công chúa Mononoke (1997) và Vùng đất linh hồn (2001). Hayao Miyazaki, người sáng lập Ghibli, đã từng ca ngợi tài năng hội họa và sự đáng tin cậy của bà. *** Lúc Balsa chạy qua cầu Torikage, phái đoàn hoàng gia đã đến cầu Yamakage cách cô một cây cầu về phía thượng du. Và chính điều này đã làm thay đổi vận mệnh của cô. Torikage là tên một cây cầu treo thô sơ mà thường dân hay dùng, những tấm ván gỗ lót mặt cầu đa phần đều đã mục nát rơi rớt cả, từ những khe hở, có thể trông thấy dòng Aoyumi chảy qua bên dưới. Bình thường đây đã không phải là một cảnh tượng dễ chịu gì cho lắm, huống hồ bây giờ đương độ thu, mưa dầm không ngớt, nước sông dâng lên, dòng sông đục ngầu cuộn sóng, tung bọt trắng xóa, trông lại càng thêm đáng sợ. Balsa mặc bộ đồ lữ khách đã rách tươm, quảy hành lý trên đầu cây giáo ngắn vác vai, thong dong đi qua cây cầu treo tròng trành nhè nhẹ, không mảy may nhíu mày. Năm nay Balsa ba mươi tuổi, thân hình tuy không cao lớn song lại dẻo dai rắn rỏi. Mái tóc dài mà gọn ghẽ được cô buộc túm sau gáy, gương mặt không son phấn sạm đen vì rám nắng, đã loáng thoáng vài nếp nhăn. Những người lần đầu tiên gặp Balsa sẽ bị thu hút ngay bởi cặp mắt. Sâu trong đôi con ngươi đen thẫm là một tinh thần nhẫn nại khiến người ta kinh ngạc. Nhìn chiếc cằm cương nghị cùng cặp mắt của cô, ai cũng sẽ hiểu ngay đây không phải một cô gái dễ thao túng. Nếu là người tập võ, ắt sẽ nhận ra cô có võ công cao cường. Balsa thoăn thoắt băng qua cây cầu Torikage không ngừng tròng trành lắc lư, liếc mắt nhìn về phía thượng du. Trên sườn núi cao sừng sững, những chiếc lá phong đã chuyển sang màu đỏ thẫm. Dưới gốc phong là một cỗ xe bò kéo đang chầm chậm lăn bánh, những khóa chốt bằng vàng lấp lánh ánh kim, xung quanh là khoảng hai mươi tên tùy tùng. Nhìn từ chỗ cô, tất cả đều nhỏ xíu. Mặt trời đã ngả về Tây, những gấm lụa phủ trên cỗ xe cùng với những mảnh kim loại lấp loáng trong ánh nắng chiều chói mắt, từ từ đi xa dần. Phía trước xe treo một lá cờ đỏ, thể hiện thân phận người ngồi bên trong. (Là phái đoàn của Nhị hoàng tử ư? Chắc đang rời hành cung trong núi để đến kinh thành.) Balsa dừng chân, ngắm nhìn đoàn người đó. Cách xa như thế này, không quỳ xuống hành lễ chắc cũng không bị hạch tội; huống hồ mặt trời đang lặn xuống phía Tây, ánh nắng chiếu xéo từ sau lưng lại, Balsa đứng ngược sáng nên từ xa trông lại còn chưa bằng một chấm nhỏ. Bên cây phong dưới bóng ngọn núi hùng vĩ, đoàn người đẹp như một bức tranh. Balsa không phải người sinh ra ở đất nước này. Vì một lý do in sâu trong lòng mà cô hầu như không có khái niệm tôn kính quốc vương hay hoàng đế. Chẳng qua, cảnh tượng đẹp như tranh vẽ trước mặt đã khiến cô bị hớp hồn trong chốc lát mà thôi. Đúng lúc ấy, một việc ngoài sức tưởng tượng của mọi người đã xảy ra. Khi cỗ xe bò đang đi đến giữa cây cầu Yamakage kiên cố vững chắc, vốn xây dựng chuyên dành cho hoàng gia, thì con bò thình lình nổi điên. Nó vùng ra khỏi dây cương mà gã hầu đang cố ghì lại, cong lưng lên, vó trước vó sau liên tục đá ra, đồng thời chĩa sừng húc loạn. Lũ người hầu chẳng kịp ngăn con bò lại, chúng ngã sõng soài theo đà tròng trành dữ dội của cỗ xe, và rồi từ trong xe một bóng người nhỏ xíu bị hất văng lên không. Chiếc bóng nọ hoảng loạn khua tay quơ chân, tưởng chừng sắp rơi xuống suối… Giữa lúc nghìn cân treo sợi tóc, Balsa vội ném hành lý xuống, cởi phăng áo ngoài, rút dây thừng trong ngực áo ra buộc ngay vào phần sắt bịt ở đầu cán giáo rồi phi cả cây giáo về phía bờ suối. Cây giáo dài bay thẳng một đường, cắm sâu vào mặt đất giữa khe đá. Liếc thấy ba bốn tên hầu cuống quýt nhảy xuống suối cứu hoàng tử, Balsa nắm chắc sợi thừng, đoạn cũng lao mình xuống dòng nước đục ngầu. Trong chớp mắt, cô cảm thấy như mình bị đập xuống nền đá dưới suối, hơi thở nghẹn lại, ý thức bắt đầu mơ hồ. Cô gắng sức ngoi lên mặt nước dữ dội và đục ngầu, nắm chặt sợi thừng, rồi trèo lên tảng đá gần đó nhất. Hất mái tóc ướt sũng dính dớp ra sau lưng, hai mắt cô tập trung quan sát, chợt trông thấy một vật nho nhỏ màu đỏ trôi đến. Từ vật màu đỏ ấy thấp thoáng thấy một bàn tay nhô lên, và rồi lại chìm nghỉm. (Hy vọng mới chỉ ngất đi thôi. Van ngươi đấy, chỉ ngất đi thôi nhé!) Balsa cầu khấn. Vừa nắm bắt được đại khái vị trí, cô bèn lao xuống dòng nước dữ lần nữa. Cô bơi ngược dòng, thầm ước lượng vị trí của hoàng tử rồi ra sức quạt nước tiến đến. Dòng nước lạnh băng như chia năm xẻ bảy thân thể cô, bên tai chỉ nghe tiếng nước ùng ục. Giữa dòng nước đục ngầu, khó khăn lắm mới thấy được chiếc áo đỏ của hoàng tử. Vạt áo hoàng tử sượt qua bàn tay đang gắng gượng vươn ra của Balsa. (Gay rồi!) Đúng lúc cô vừa tự trách mình thì một điều kỳ lạ xảy ra. Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi bằng một cái chớp mắt, Balsa bỗng cảm thấy thân thể mình nhẹ bẫng, dòng nước cuồn cuộn chảy xiết chợt dừng lại, tiếng nước chảy cũng biến mất, tất cả mọi thứ đều ngừng lại trong không gian xanh thẳm trong veo, thân hình hoàng tử lúc này lại hiện ra rõ mồn một. Tuy chẳng biết đã xảy ra chuyện gì, song Balsa lại tiếp tục với tay về phía chiếc áo đỏ. Vào khoảnh khắc nắm được hoàng tử, cánh tay cô đã lại bị chấn động như sắp đứt ra. Cứ như thể khoảnh khắc kỳ diệu vừa rồi chỉ là mơ, dòng nước xiết đã lại cuốn phăng cơ thể hai người đi như hai chiếc lá. Dốc hết sức bình sinh, Balsa mới kéo được hoàng tử lại bên mình, ngoắc móc kim loại ở đầu dây thừng vào đai lưng cậu. Giữa dòng nước lạnh băng, chỉ dựa vào một đôi tay tê cứng mà làm được đến vậy cũng đã là kỳ tích rồi. Balsa lần theo sợi dây thừng mà bơi đến bên bờ đá nơi có cắm cây giáo, và tuy bản thân mình đã mệt rã rời song cô vẫn gắng gượng nắm lấy sợi dây, kéo vị hoàng tử đang kiệt sức nằm bất động lên. Hoàng tử được vớt lên, mặt tái ngắt, ước chừng mới mười một mười hai tuổi. Đáng mừng nhất là vừa nãy rơi xuống, dường như cậu chỉ ngất đi vì chấn động mà thôi, bụng không bị trướng nước. Balsa vội hà hơi thổi ngạt cho hoàng tử, chẳng bao lâu, cậu ho lên sặc sụa rồi thở lại được. (Ái chà, xem chừng đã cứu được tính mạng rồi.) Balsa thở phào nhẹ nhõm, có điều cô vẫn chưa biết rằng… đây mới chỉ là khởi đầu. Mời bạn đón đọc Người Bảo Hộ Tinh Linh của tác giả Uehashi Nahoko & Futaki Makiko.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ico - Lâu Đài Trong Màn Sương - Miyuki Miyabe
“Ico, một cậu bé có sừng, được đánh dấu để làm Vật tế hy sinh". “Yorda, một cô bé bị giam cầm trong lồng sắt". Cái ngày mà sừng của Ico mọc càng dài ra thì cậu biết đó cũng là ngày mình sẽ bị đem đi làm Vật tế. Những người lính bắt cậu nhốt vào một cỗ quan tài đá trong Lâu đài trong Màn sương. Một cơn động đất làm cỗ quan tài của cậu mở ra và cậu quyết định trốn đi. Trên đường đi, cậu phát hiện Yorda, một cô bé nói một ngôn ngữ khác cũng bị giam cầm. Cậu giúp cô và cả hai cùng trốn khỏi lâu đài. Sau bao gian nan, Yorda bị nữ hoàng hóa thành tượng đá để nhập hồn vào thân xác cô bé. Để cứu cô bé, cậu phải tìm một thanh kiếm kì diệu để giết những sinh vật bóng tối. Liệu Ico có thể cứu Yorda thoát khỏi tay nữ hoàng độc ác để trở về quê hương của mình... Tác giả Miyuki Miyabe được trò chơi ICO (một game cho Play Station 2) gợi cảm hứng để sáng tạo ra câu chuyện về Ico. Tác giả cũng có đề cập rằng sẽ rất vinh dự nếu độc giả quyết định thử trò chơi sau khi đọc xong cuốn sách, nhưng bà cũng cảnh báo rằng những nội dung trong cuốn sách cũng không giúp đỡ nhiều cho việc vạch ra những chiến lược trong trò chơi. *** Khung cửi đã trở nên yên lặng. Ông lão đã chú ý sự thiếu vắng của tiếng lách-cách-lách-cách nhịp nhàng của nó trước đó một chút, và bây giờ ông kiên nhẫn chờ đợi nó trở lại. Ông ngồi ở một cái bàn cũ, trên mặt bàn nơi ông đặt vài cuốn sách cổ, bề mặt của nó phủ một lớp vàng hổ phách sau nhiều năm sử dụng. Một cơn gió nhỏ thổi qua cánh cửa sổ mắt cáo thổi tung lề giấy úa vàng và làm những ngọn râu trắng dài của ông run lẫy bẩy. Ông hếch đầu lên, căng ra để nghe bất cứ âm thanh nào – tiếng khóc lóc, chẳng hạn. Họ đã hoàn thành phòng dệt sớm hơn vài ngày. Tất cả những sự tẩy uế cần thiết đã được thực hiện. Căn phòng ở đó đợi bà ấy bất cứ khi nào bà sẵn sàng bắt đầu – không, ông nghĩ, bà ấy phải bắt đầu ngay tức thì. Thế nhưng Oneh đã khóc lóc, gào thét, nguyền rủa và sẽ không đến gần nó. “Thật quá tàn nhẫn,” bà nói, bám chặt vào áo choàng của ông lão. “Làm ơn dừng nó lại. Đừng bắt tôi làm điều này.” Ông không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc để bà khóc đến khi nước mắt bà cạn khô. Sau đó ông nói với bà, giải thích một cách kiên nhẫn, như một người nói chuyện với một đứa trẻ. “Bà đã biết điều này sẽ xảy ra. Bà đã biết nó vào ngày mà thằng bé được sinh ra.” Ông đã năn nỉ bà từ lúc hoàng hôn của ngày hôm trước cho đến tận đêm. Cuối cùng, rạng sáng, Oneh đã để ông dẫn bà vào phòng dệt. Từ sự nghiên cứu của mình, ông đã nghe âm thanh nặng nhọc của con thoi trong khung cửi. Đó là một âm thanh lạ lẫm, điều này làm cho sự biến mất của nó thậm chí còn dễ nhận ra hơn. Ông lão nhìn qua cửa sổ nơi những lá cây xào xạc trong khu rừng nhỏ. Chim chóc đang hót vang. Ánh sáng của mặt trời rực rỡ, và nó làm ấm căn phòng nơi mà những tia nắng của nó rọi vào. Vẫn không có âm thanh nào của những đứa trẻ đang chơi đùa, và khi dân làng đi lại ra đồng làm việc, họ cũng làm thế trong yên lặng. Những tiếng thở dài muộn phiền nổi lên tại nơi những tiếng thịch thịch của cuốc vang vọng xuống những luống cày. Thậm chí những thợ săn, ông lão tưởng tượng, ngừng cuộc săn đuổi dọc những đường mòn chạy qua những ngọn núi và thở dài xót xa khi họ nhìn xuống làng từ xa. Đó là Thời điểm Hiến tế. Ông lão là trưởng lão của làng Toksa. Năm nay ông đã bảy mươi tuổi, mười ba năm sau khi thừa kế vị trí từ cha mình. Ông chỉ vừa tiếp nhận chức vị của ông ấy, lòng tràn đầy những ý tưởng về chuyện mình sẽ làm những việc cha ông không thể làm như thế nào, và những chuyện cha mình chưa bao giờ thử làm, khi đứa trẻ được sinh ra. Đứa trẻ bất hạnh đó, chịu số phận là Vật tế. Vào lúc đó, cha của trưởng lão đã bệnh rất nặng, cả cơ thể và tinh thần ông suy yếu trầm trọng. Dù vậy, cái đêm khi ông nghe được rằng một đứa trẻ được Muraj và Suzu sinh ra - một đứa trẻ với cặp sừng mọc lên trên đầu – ông đã lao khỏi giường bệnh, gương mặt ông ngập tràn sự đau khổ tột độ. Ông vội vã đến nhà hộ sinh trong làng và bế đứa trẻ sơ sinh trên đôi tay mình, lướt nhẹ những ngón tay mình trên cái đầu mềm của nó cho đến khi ông cảm nhận được cặp sừng. Trong lúc trở về nhà, ông triệu con trai mình đến. Ông đóng hết cửa lớn và cửa sổ và vặn nhỏ tim đèn đến khi căn phòng sáng lờ mờ, và khi ông lên tiếng, giọng ông là một tiếng thì thầm, không lớn hơn một ngọn gió đêm. ... Mời các bạn đón đọc Ico - Lâu Đài Trong Màn Sương của tác giả Miyuki Miyabe.
Biên Niên Sử Nhà Kane tập 2: Ngai Vàng Lửa - Rick Riordan
Trong phần hai đầy lý thú của bộ ba cuốn sách này, Carter và Sadie, những người con của Dr. Julius Kane, nhà nghiên cứu về Ai Cập xuất sắc, đã bước vào cuộc tìm kiếm Cuốn Sách của Ra ở khắp nơi trên thế giới, nhưng Ngôi Nhà Sự Sống và các vị thần quyết tâm ngăn bước họ. *** Thông tin tác giả: Rick Riordan là tác giả có sách bán chạy nhất do tờ New York Times bình chọn cho Series truyện dành cho trẻ em Percy Jackson và các vị thần trên đỉnh Olympus và Series Tiểu thuyết trinh thám dành cho người lớn Tres Navarre. Ông có 15 năm giảng dạy môn tiếng Anh và lịch sử ở các trường trung học cơ sở công và tư ở San Francisco Bay Area ở California và Texas, từng nhận giải thưởng Giáo viên Ưu tú đầu tiên của trường vào năm 2002 do Saint Mary’s Hall trao tặng. Ông hiện đang sống ở San Antonio, Texas cùng vợ và hai con trai, dành toàn bộ thời gian cho sáng tác. *** LỜI CẢNH BÁO     Đây là bản tài liệu sao chép từ một băng ghi âm. Carter và Sadie Kane lần đầu tiên được biết đến qua băng ghi âm mà tôi nhận được năm ngoái, mà tôi đã chép lại và đặt tên là Kim Tự Tháp Đỏ. Tài liệu ghi âm thứ hai này được gửi tới nhà riêng của tôi không lâu sau khi cuốn sách kia được xuất bản. Vì vậy tôi chỉ có thể giả sử rằng người nhà Kane đủ tin tưởng tôi để tiếp tục chuyển tải câu chuyện của mình. Nếu bản ghi âm thứ hai này là một chuyện kể xác thực, thì chỉ có thể mô tả sự chuyển biến của các sự kiện là đáng lo báo động. Vì lợi ích của nhà Kane, và vì thế giới, tôi hi vọng rằng những chuyện kể dưới đây là giả tưởng. Nếu không thì chúng ta thực sự sẽ có vấn đề. 1. Vui với đám cháy tự phát Carter đây, Này nhé, chúng ta không có thời gian để giới thiệu dài dòng. Tôi cần phải kể câu chuyện này thật nhanh, hoặc tất cả chúng ta sẽ chết. Nếu các bạn chưa nghe bản thu âm đầu tiên của chúng tôi, à... rất vui được gặp bạn: các vị thần Ai Cập đang tự do chạy loanh quanh trong thế giới hiện đại; một đám các pháp sư có tên gọi là Ngôi Nhà Sự Sống đang cố ngăn chặn các vị thần; mọi người căm ghét Sadie và tôi; và một con rắn khổng lồ sắp nuốt chửng mặt trời và hủy diệt thế giới. [Ối! Cái gì thế nhỉ?] Sadie vừa đấm tôi. Con bé nói rằng tôi sẽ khiến các bạn quá sợ. Tôi nên quay lại, trấn tĩnh và bắt đầu lại từ đầu. Tốt thôi. Nhưng cá nhân tôi, tôi nghĩ các bạn nên sợ hãi. Mục đích của việc thu âm là để các bạn biết điều gì đang thực sự diễn ra và mọi việc trở nên tồi tệ như thế nào. Các bạn sẽ nghe thấy rất nhiều người nói vớ vẩn vể chúng tôi, nhưng chúng tôi không gây ra những cái chết đó. chuyện con rắn, cũng không phải là lỗi của chúng tôi nốt. Ờ... không hẳn. Tất cả pháp sư trên thế giới phải cùng sát cánh bên nhau. Đó là cơ hội duy nhất của chúng tôi.  Vậy thì câu chuyện là thế này. Bạn hãy tự quyết định. Chuyện bắt đầu khi chúng tôi gây cháy ở Brookkyn. Lẽ ra đó là một nhiệm vụ đơn giản: lén và Bản tàng Brooklyn, mượn một món đồ cổ Ai Cập nhất định và thoát ra mà không bị bắt. Không, đây không phải là một vụ trộm cướp. Rồi thì chúng tôi cũng sẽ trả lại vật đó thôi. Nhưng tôi đoán là trông chúng tôi khả nghi: bốn thiếu niên mặc trang phục ninja đen ở trên mái bảo tàng. Ồ, và một con khỉ đầu chó, cũng mặc như một ninja. Hoàn toàn khả nghi. Việc đầu tiên chúng tôi làm là cử hai học viên Jaz và Walt đi mở cửa sổ bên, trong khi Khufu, Sadie và tôi kiểm tra mái vòm kính lớn ở nóc bảo tàng, dự kiến là đường rút lui của chúng tôi. Kế hoạch rút lui của chúng tôi có vẻ không được tốt cho lắm. Trởi tối lâu rồi và lẽ ra bảo tàng đã phải đóng cửa. Nhưng mái vòm kính vẫn có ánh sáng. Bên trong, dưới chúng tôi bốn mươi bộ, hàng trăm người mặc lễ phục và váy dạ hội hòa vào nhau và khiêu vũ trong căn phòng lớn cỡ một nhà chứa máy bay. Một dàn nhạc đang chơi, nhưng với tiếng gió rít lên bên tai và răng và lập cập, tôi không thể nghe thấy tiếng nhạc. tôi đang bị đông cứng trong bộ quần áo ngủ bằng vải lanh. Các pháp sư thường mặc đồ bằng vải lanh bởi nó không làm ảnh hưởng đến phép thuật, có lẽ đó là một truyền thống hay ho trên sa mạc Ai Cập nơi hầu như không bao giờ lạnh và mưa. Còn ở Brooklyn trong tháng Ba – không lấy gì làm hay ho cho lắm. ... Mời các bạn đón đọc Biên Niên Sử Nhà Kane tập 2: Ngai Vàng Lửa của tác giả Rick Riordan.
Hộ Tâm - Cửu Lộ Phi Hương
Nếu đã đọc "Bổn vương ở đây", "Ma Tôn" của Cửu Lộ Phi Hương thì chắc chắn bạn không thể bỏ qua tác phẩm này. Vì yêu lầm mà mất đi tính mạng. Vì thương lầm mà kiếp hóa long đong "Hỏi thế gian ái tình là gì? "Mà vì nó biết bao kẻ si mê cuồng dại Mà vì nó biết bao kẻ đau thương ngang trái "Hỏi thế gian ái tình là gì?" Mà khiến hắn vì nàng từ bỏ một kiếp "Yêu", để chờ để đợi Mà khiến nàng vì hắn vứt bỏ một kiếp "Tiên", để đợi để chờ Núi Thần Tinh, Tam Trùng Sơn, Trảm Thiên Trận Hắn cùng nàng sống chết bên nhau Dẫu Tiên- Yêu hai đàng rồi ly biệt Dẫu mưa dầm dãi nắng đôi ngã quan san Hắn vẫn bên nàng, một đời một kiếp Nàng vẫn nhớ hắn, trọn kiếp long đong... Văn phong của chị Cửu lúc nào cũng vậy, trong bi có hài, trong hài có bi, mạch cảm xúc lúc lên lúc xuống vô cùng lôi cuốn, “Hộ tâm” cũng thế. Truyện nói về một cô gái mồ côi vô tình được một Chân nhân là Lăng Tiêu của núi Thần Tinh cứu, sau này đem về núi nhận làm đệ tử. Nàng tên gọi Nhạn Hồi, đáng lẽ phải chết từ lâu rồi nhưng có được vảy Hộ Tâm và nội đan của Yêu long ngàn năm nên mới sống được. Không những thế còn thông minh, nội lực cao hơn người bình thường. Sau này vì gây họa lớn, Lăng Tiêu ngoài mặt đuổi nàng ra khỏi sư môn xem như trừng phạt, nhưng thực chất là bảo vệ nàng tránh khỏi cuộc chiến Tiên Yêu sẽ diễn ra vào một ngày không xa… Hộ tâm là một bộ truyện dài, vừa bi vừa hài, một khi đã đọc sẽ không thể dứt ra được. Có thể nói, tình cảm của Nhạn Hồi và Thiên Diệu dành cho nhau vô cùng sâu đậm, phải trải qua bao phen khổ nạn mới có thể nhận ra tình cảm và vị trí vô cùng quan trọng của đối phương trong tim… Truyện khiến ta lúc thì cười đến chảy nước mắt, lúc lại khiến ta nghẹn ngào khóc, xót thương cho số phận đầy rẫy những bi kịch của họ. Nhưng cuối cùng, khi gấp cuốn sách lại, ta vẫn mỉm cười mãn nguyện với kết thúc viên mãn. Hình ảnh Nhạn Hồi lúc mạnh mẽ vui vẻ đầy sức sống hay lúc trưởng thành trải qua bao thăng trầm trở nên chững chạc hơn đều để lại một dấu ấn không thể phai nhòa trong tâm trí. Một Thiên Diệu thông minh quyết đoán, một Tử Thần dịu dàng thâm tình, một Lăng Tiêu trong nóng ngoài lạnh và một Nhạn Hồi mạnh mẽ đáng yêu, tất cả đã làm nên một cuốn truyện Hộ Tâm hoàn hảo và lôi cuốn. *** Hôm Nhạn Hồi bị đuổi khỏi núi Thần Tinh, nàng đã làm cho cảnh tượng lúc ấy có chút khó coi.   Thật ra nàng vốn định yên lặng ra đi, không muốn sinh sự nữa, nhưng chuyện trên thế gian này đâu dễ dàng được như ý nguyện.   Khi Nhạn Hồi nhìn chén đũa nàng đã từng ăn, chăn nệm nàng từng ngủ, còn có kinh thư nàng từng chép bao nhiêu năm nay bị Tử Nguyệt sư tỷ dùng chiếu cỏ gói lại, giơ chân đá xuống ba ngàn bậc thang dài, “loảng xoảng” lăn xa, thật ra nàng cũng chẳng nổi giận.   Nàng chỉ than thở trong lòng rằng, Tử Nguyệt sư tỷ này đấu đá với nàng bao nhiêu năm qua mà sao vẫn chẳng có đầu óc gì cả… Nàng đã bỏ những thứ đó lại thì chắc chắn đó là đồ bỏ đi, Tử Nguyệt trút giận lên những đồ bỏ đi đó đúng là rỗi hơi.   Tử Nguyệt đứng trước cửa núi, giống như một con khỉ đầu chó đánh thắng trận, đắc ý hếch mũi nhìn nàng.   Nhạn Hồi ngáp một hơi rồi xua tay, “Tỷ vui là được!” Nàng quay người đi mất.   Tử Nguyệt hừ lạnh, “Đứng lại, còn chưa xong đâu!” Nói xong nàng ta bỗng vứt ra một thứ, một cây trâm ngọc lướt qua bên cạnh Nhạn Hồi, rơi trên thềm đá, kêu một tiếng giòn giã rồi gãy thành mấy đoạn, sau đó leng keng lăn đi mất. ... Mời các bạn đón đọc Hộ Tâm của tác giả Cửu Lộ Phi Hương.
Huyết Mạch Phượng Hoàng - Tố Niên Cận Thời
Tô Mạt là một cô gái rất đỗi bình thường, nhân duyên tình cờ được truyền thừa huyết mạch Phượng Hoàng, một trong những thần thú thượng cổ.   Chuyến hành trình khám phá sức mạnh của hậu duệ thần thú thượng cổ mang đến biết bao điều thú vị nhưng cũng đầy rẫy những hiểm nguy. Đồng hành cùng cô là các người bạn với những khả năng đã được giấu kín. Họ cùng nhau đối mặt với những cái chết thương tâm đầy bí ẩn, trải qua hỗn loạn nơi địa phủ, thu phục những oan hồn hoành hành gây họa chốn nhân gian, nắm tay nhau vượt qua những trận pháp liên hoàn không lối thoát… Bằng sự quả cảm và lòng bác ái, Tô Mạt đã can đảm đương đầu với kiếp nạn Thiên Niên Kiếp, với cái chết luôn trực chờ, với nỗi đau đớn khi Phượng Hoàng tắm lửa trùng sinh… Đan xen với những tình huống hiểm nguy trắc trở vô cùng hồi hộp là muôn vàn cung bậc cảm xúc của những trái tim yêu, yêu mà không thể giãi bày, yêu mà không thể nói, yêu mà không thể đón nhận, yêu mà oán hận…   Liệu Tô Mạt có thể vượt qua tất cả để hoàn thành sứ mệnh của bản thân? Cô và các bạn của mình có tìm thấy được bến đỗ hạnh phúc cho riêng mình, hóa giải được thù hận từ muôn kiếp trước hay mãi mãi lạc lối trong địa ngục bế tắc không lối thoát? *** Anh nói thật sao?" Trong phòng bệnh, một chàng trai trẻ có vẻ tiều tụy nhìn tấm danh thiếp trong tay, hỏi người đàn ông tự xưng là Trịnh Nguyên mang vẻ mặt nịnh hót đối diện. "Vâng, đúng vậy ạ, rất linh nghiệm. Mấy hôm trước bệnh viện gửi giấy thông báo ông cụ nhà tôi bệnh tình nguy kịch, còn bảo tôi chuẩn bị hậu sự, sau lại được một người giới thiệu, tôi nghĩ bụng còn nước còn tát cứ thử xem sao, không ngờ linh thật. Bây giờ ông cụ nhà tôi ở phòng bệnh kế bên, anh sang xem thử đi, tinh thần và khí sắc chẳng giống người sắp chết tẹo nào." Trịnh Nguyên vỗ ngực, nói chắc như đinh đóng cột. Chàng trai trẻ cầm danh thiếp đi theo Trịnh Nguyên đến cửa phòng bệnh kế bên, nhìn vào trong. Căn phòng được trang trí hệt như phòng bệnh của cha anh, đều là phòng chăm sóc đặc biệt, trên giường bệnh, ông cụ đang nói chuyện với một người phụ nữ bụng hơi nhô lên, thoạt nhìn sắc mặt cũng khá tốt, không giống như phải chuẩn bị hậu sự. "Vâng, cảm ơn anh, dù kết quả có thế nào đi nữa tôi vẫn sẽ nhớ ân tình này. Tôi là Tiêu Hàn, có việc cứ nói với tôi, chi cần làm được thì tôi nhất định sẽ cố hết sức. "Ôi, anh khách sáo quá, tôi biết anh mà, anh và cha anh lên ti vi suốt. Anh tên Tiêu Hàn, là một doanh nhân có tiếng của thành phố A chúng ta, còn cha anh thì càng khỏi phải nói, người cùng một tỉnh với nhau có thể giúp đỡ anh xem như là vinh hạnh của tôi. Vậy ngày mai anh cứ tìm theo địa chi này đi, anh đang bận tôi không quấy rầy nữa. Nói xong Trịnh Nguyên nhìn Tiêu Hàn, không còn vẻ mặt nịnh hót vừa rồi nữa mà lại khẽ mỉm cười. Tiêu Hàn thấy nụ cười của Trịnh Nguyên thì thoáng giật mình, vẻ mặt này sao lại khiến người ta cảm thấy bất an vậy kìa . Thôi kệ vậy, có lẽ anh ta muốn hợp tác với mình sau này thôi, Tiêu Hàn khẽ gật đầu rồi nhìn Trịnh Nguyên đi về phòng bệnh , quay người chuẩn bị trở lại phòng cha mình. ... Mời các bạn đón đọc Huyết Mạch Phượng Hoàng của tác giả Tố Niên Cận Thời.