Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Hôn Bóng

Một thời gian sau khi Mason chết, Rose thấy cậu hiện về trong trường, nhợt nhạt, buồn rầu, và có nét gì như sợ hãi. Bóng ma lọt vào được, chứng tỏ vòng pháp thuật quanh học viện đã suy yếu. Nhưng không ai tin giả thuyết này, cũng không ai tin việc Rose thấy hồn ma. Cô buộc phải tham gia trị liệu tâm lý, và lần đầu tiên tròng đời, mong muốn hi sinh cuộc đời làm vệ sĩ cho người khác trở nên lung lay. Rose nghĩ đến Dimitri và tình yêu bị cấm đoán của mình. Trong lúc ấy, Dimitri nhận một lời tiên tri cảnh báo anh sắp đánh mất thứ quý giá nhất đời, anh nghĩ tới Rose, và cũng lần đầu tiên trong đời anh nhận ra mình không thể giả vờ đặt nhiệm vụ lên trước người con gái anh yêu được nữa. Ngày họ tìm đến sự hòa hợp tột đỉnh cũng là ngày chết chóc và chia lìa giáng xuống họ, giáng xuống học viện, là ngày Rose hiểu ra thông điệp mà Mason muốn truyền tải. Lúc này hồn cậu đã rất mờ, bởi đã gần hết hạn bốn mươi ngày được lang thang trên dương thế. Cậu sẽ đi về đâu, không ai biết. Chẳng bao lâu sau thảm họa, Rose cũng cất bước ra đi. Quãng đường ra cổng trường khá dài, bầu trời phía tây đỏ rực quanh vầng mặt trời lặn, và cũng không ai biết Rose sẽ đi đâu, trừ cô với một quyết tâm sắt đá... Học Viện Ma Cà Rồng gồm có: Màn Đêm Sương Giá Hôn Bóng Hẹn Máu Linh Hồn Tận Hiến ... *** Có thể nói ma cà rồng là hình tượng hư cấu nổi tiếng và hấp dẫn nhất từng xuất hiện trong các tác phẩm nghệ thuật nói chung và văn học nói riêng. Từ đầu thế kỷ XXI, ấn tượng về ma cà rồng trong người đọc không đơn thuần là khát máu, cuồng dại hay tàn bạo nữa, mà còn là sành điệu, gợi cảm, mạnh mẽ và lãng mạn. Góp công không nhỏ vào sự thay đổi hình tượng ngoạn mục này phải kể đến Anne Rice với Biên niên sử Ma cà rồng, Stephanie Meyer với Chạng vạng, Charlaine Harris với Bí ẩn phương Nam... và gần đây nhất là Richelle Mead với Học viện ma cà rồng. Dù Học viện Ma cà rồng - seri tiểu thuyết hấp dẫn, gồm 6 tập được xếp vào danh mục tiểu thuyết ma cà rồng nhưng sự thực, nó là một câu chuyện về tình yêu, tình bạn và việc tìm kiếm chỗ đứng của mình giữa thế giới. Đọc seri này, người đọc thấy một xã hội, một thế giới rất riêng biệt, đi theo một thứ logic hoàn toàn khác nhưng cũng rất hợp lý và chân thực. Người đọc sẽ thỏa mãn trí tưởng tượng của mình khi được đắm mình vào thế giới đầy những điều kỳ diệu - những phép thuật từ các nguyên tố, những ma cà rồng đẹp đẽ, lôi cuốn. Người đọc sẽ cảm thấy thích thú khi theo dõi những diễn biến tâm lý cũng như hành động của nhân vật nữ chính Rose Hathaway, cô nổi lên mạnh mẽ, lôi cuốn và đôi khi rất khó dự đoán. Đối mặt với những mối quan hệ rắc rối, những hoàn cảnh phức tạp, đầy hiểm nguy, Rose cùng bạn bè dần dần trưởng thành lên. Bộ tiểu thuyết khiến cho người ta hiểu ra được nhiều điều: làm sao tìm được sức mạnh từ sự yếu nhược, lòng dũng cảm trong nỗi sợ hãi, sống sót trong nguy hiểm, tình yêu từ sự hiểu lầm và sự thực từ những lời nói dối. Câu chuyện được thuật lại qua lời nói của Rose, vừa có những tình tiết gay cấn nghẹt thở, vừa có những tình tiết lãng mạn, đắm say khiến người đọc khó có thể đặt cuốn sách xuống. Ma cà rồng trong tác phẩm này gồm ba loại: Moroi (ma cà rồng sống), Strigoi (ma cà rồng chết) và Dhampir (ma cà rồng lai). Hai loại đầu sinh ra từ dân gian Rumani, loại thứ ba từ dân gian vùng Ban-căng. Đây cũng là chi tiết chưa hề được chú ý khai thác ở bất cứ tác phẩm văn học đương đại nào về ma cà rồng. Các Moroi tuy có năng lượng phi phàm, nhưng lại được dạy dỗ một cách rất bảo thủ rằng không nên sử dụng chúng vào vũ lực. An nguy của họ hoàn toàn dựa vào các Dhampir, tức các ma cà rồng lai, vốn được trui rèn thể lực để đủ sức mạnh bảo vệ Moroi. Phần lớn sự kiện diễn ra tại học viện Thánh Vladimir thuộc tiểu bang Montana. Ngôi trường theo phong cách Gothic này nằm lọt thỏm giữa những cánh rừng và núi đồi, thức dậy vào ban đêm, ngủ yên vào ban ngày. Quanh trường đặt các bùa chú bảo vệ, an ninh được bổ sung thêm nhờ sự tuần tra canh gác của các Giám hộ gốc Dhampir. Sức hấp dẫn của Học viện Ma cà rồng nằm ở chỗ thế giới Richelle Mead xây dựng nên đầy mới mẻ và sáng tạo. Các ma cà rồng với lịch sử lâu dài, sống trong xã hội đương thời với tính cách riêng biệt. Họ sống và sinh hoạt trong một xã hội bí mật, tách biệt với thế giới loài người, uống máu để sống từ những người hiến máu tự nguyện. Họ sở hữu mối liên kết với các nguyên tố đất, nước, lửa, khí và mỗi nguyên tố đó lại cho họ một loại pháp thuật kỳ diệu. Bên cạnh đó là các ma cà rồng lai - một sáng tạo hoàn toàn mới mẻ của Richelle Mead - tuy không có các năng lực thần kỳ, nhưng họ có cơ thể khỏe khoắn cứng cáp, vẻ ngoài hấp dẫn cùng trái tim mạnh mẽ trung thành. Xã hội ma cà rồng trong truyện được xây dựng rõ ràng với kết cấu chặt chẽ, các địa danh chân thực khiến cho cuộc sống của các nhân vật trong truyện rất gần gũi và đôi lúc đan xen với cuộc sống bình thường. Các nhân vật trong truyện cũng được xây dựng rất sắc nét với những tính cách đặc sắc. Đó là Rose - một giám hộ tập sự mười bảy tuổi - táo bạo, liều lĩnh, luôn muốn phá vỡ mọi quy tắc nhưng cũng rất trung thành, vị tha, sẵn sàng hy sinh vì bạn bè. Đó là Dimitri - một giám hộ mẫu mực, một tấm gương sáng trong học viện - luôn cố gắng sống đúng nguyên tắc, nhưng khó lòng chống đỡ nổi sự quyến rũ của Rose. Đó là Christian - một anh chàng Moroi cô độc nhìn đời bằng con mắt hằn học - luôn tỏ vẻ bất cần, nhưng thực sự đầy tình cảm, biết yêu hết mình và sẵn sàng sát cánh chiến đấu với bạn bè. Tất cả họ đều có nét gì đó rất gần với đời sống thực, đều có vẻ rất bình thường, nhưng được đặt trong những tình huống đặc biệt, họ đã thể hiện những phẩm chất tuyệt vời của mình. Quá trình diễn biến của câu chuyện cũng chính là quá trình các nhân vật trưởng thành và hoàn thiện bản thân. Không có ai hoàn hảo - ai cũng có lúc phạm sai lầm, ai cũng có lúc điên rồ và ích kỷ - nhưng họ đã học được cách sửa chữa sai lầm hay gạt bản thân sang một bên trong lúc cần thiết. Có thể nói Học viện Ma cà rồng là một bộ sách đem lại nhiều điều thú vị mới mẻ cho luồng văn học giả tưởng về các ma cà rồng. Nó không gói gọn trong các mô típ cũ về những ma cà rồng siêu nhân, hoàn hảo, những anh hùng bất khả chiến bại nữa mà được mở rộng, bổ sung thêm rất nhiều tình tiết hấp dẫn khác. Đọc bộ sách, người ta nhận ra những ma cà rồng rất bình thường, có sinh - lão - bệnh - tử, có điểm mạnh nhưng cũng có điểm yếu, có những suy nghĩ hết sức bình thường gần gũi, giống như một thế giới bí mật đang ẩn giấu đâu đó giữa thế giới thực mà chúng ta có thể vô tình chạm tới bất cứ lúc nào không hay. Đây có lẽ cũng là một điểm làm nên sức hấp dẫn mạnh mẽ cho bộ sách này, khiến nó được độc giả trẻ tuổi trên khắp thế giới yêu thích và ngưỡng mộ. Hải Chi Review *** Suy-sụp-sau-sung-sướng là thủ pháp gây kịch tính quen thuộc trong rất nhiều tiểu thuyết lãng mạn. Đại loại là nếu truyện chưa kết thúc mà đã có một đêm thăng hoa, thì chỉ trong vòng nửa ngày tiếp theo sẽ xảy ra xung đột hoặc bi kịch để ngăn chặn đêm thăng hoa thứ hai nói riêng và ngăn chặn hạnh phúc đi vào thoái trào nói chung. Tính đến tập 5, Mead sử dụng thủ pháp này hai lần, và cả hai đều báo hiệu những biến cố bi thảm xoay chiều số phận bao nhiêu người. Y như trong giao đãi, với cuốn sách từ ghét đến bình thường tôi tán tụng rất dễ, nhưng với cuốn sách từ thích đến yêu, tôi thường lúng túng không biết bắt đầu từ đâu cả, bởi tôi sợ không lột tả hết cái hay của nó, khiến người nghe/đọc sẽ thấy sao mà tầm thường những điều tôi chỉ ra, làm tội nghiệp cuốn sách tôi thích đến yêu đi. Suốt mười lăm năm nay, chưa một tác phẩm nào khiến tôi khổ sở vì mong ngóng như Học viện Ma cà rồng (Vampire Academy), dù trước đây cũng từng đưa Harry Potter và Bảo bối Tử thần vào danh sách mong đợi. Trong lúc chờ đợi tập cuối Last Sacrifice phát hành vào 14 Dec này, những lơ mơ trước ngủ của tôi tràn ngập Strigoi/Moroi/Dhampir, và tôi nghĩ thôi thì trút chúng ra giấy một lần, để óc còn khuây khỏa theo truyện khác. Nhớ là khi bắt đầu đọc tập 1, tôi phải càu nhàu vì dạo gần đây ma cà rồng cứ bám lúc nhúc ở các giá sách YA, khiến người ta chẳng nhìn thấy truyện nào nữa cả. Trong hơn 100 năm từ Dracula của Bram Stoker đến Argeneau Family của Lynsay Sands hay Vampire Academy của Richelle Mead, ma cà rồng đã thực hiện một cuộc cách mạng ngoạn mục. Không còn di chuyển bằng quan tài hay xe hòm qua lại đơn điệu giữa tiểu thuyết kinh dị và trinh thám, không còn sự tàn bạo vô nhân tính một chiều từ đôi răng nanh đến cặp mắt đỏ đọc, ma cà rồng thế kỷ XXI đã ngồi SUV bành trướng sang tiểu thuyết lãng mạn, thanh xuân và kịch tình, cũng như khoác thêm ánh đắm say cho cặp mắt, môi gợi cảm che đôi nanh, và áo choàng đen thay bằng thời trang hàng hiệu. Ma cà rồng là lựa chọn không cần thiết nhưng thú vị cho nhân vật của Mead. Không cần thiết bởi vì thế giới mà chị xây dựng chỉ toàn là ma cà rồng. Trong một tương quan không – đúng hơn là ít – sự giao tiếp/so sánh với xã hội loài người, lại hoàn toàn không có cặp đôi người-ma nào, thì đặc trưng đáng sợ/quyến rũ của ma cà rồng không mấy nổi bật, và tính chất chông chênh bi thảm khiến tình yêu trở nên lãng mạn tột cùng giữa hai giống loài hút máu-bị hút máu không có cơ sở tồn tại. Ngoài ra, việc chọn ma cà rồng làm nhân vật sẽ khiến câu truyện mê hồn này bị đổ đồng vào một rừng tác phẩm thuộc tiểu loại vampire, khi trình làng rất dễ dính so sánh là ăn theo Chạng vạng, và các bài PR Việt Nam lười biếng sẽ đặt ngay một tiêu đề lợm giọng rẻ tiền là Học viện Ma cà rồng – kẻ soán ngôi/kế vị/đối thủ của Twilight. Mead hoàn toàn có thể viết một câu truyện huyền ảo về người thường hoặc yêu tinh với chính nội dung chị dùng cho Học viện Ma cà rồng, tất nhiên cần điều chỉnh vài ba tình tiết mà với bút lực dồi dào và tài hoa của Mead, tôi nghĩ chỉ là chuyện nhỏ đi vừa kẽ răng. Thú vị là bởi nếu Mead không lựa ma cà rồng, chẳng biết đến bao giờ mới có người chỉ cho tôi một kho dân gian thần thoại chưa từng được văn học khai quật về ác quỷ hút máu như thế này. Ma cà rồng, với Mead, là một từ không chi tiết. Theo Học viện Ma cà rồng, cần phải phân biệt Moroi, Dhampir và Strigoi. Thứ tự này cũng là thứ tự đẳng cấp huyết thống trong truyện, còn người thường xếp hạng chót. Moroi có nguồn gốc từ truyện dân gian Romania. Những đứa trẻ sơ sinh ngoài giá thú, chưa được rửa tội đã bị bố/mẹ chúng giết, chết đi sẽ biến thành Moroi. Sang tiểu thuyết của Mead, Moroi là những ma cà rồng tự nhiên (có sinh có tử, bản tính lương thiện, chịu nắng kém), thân hình cao gầy yếu ớt, nước da nhợt nhạt, màu mắt và màu tóc đa dạng, thức ăn chính là máu của những người thường tự nguyện (chỉ hút vừa đủ không để người ta chết), thức ăn phụ là sữa chua và các món ẩm thực khác giống con người, biết vận dụng một trong bốn nguyên tố cơ bản là đất-khí-lửa-nước để làm phép thuật, một số ít Moroi còn biết vận dụng nguyên tố linh hồn. Ngoài Học viện Ma cà rồng, Moroi chưa từng xuất hiện trong một tác phẩm hư cấu nào khác. Dhampir có nguồn gốc từ truyện dân gian Balkan, là ma cà rồng lai giữa cha ma cà rồng và mẹ người thường. Sang tiểu thuyết của Mead, Dhampir là những ma cà rồng lai giữa cha Moroi và mẹ Dhampir, là một sản phẩm giống như con la (lai giữa lừa và ngựa), tổng hợp gen tốt giữa người và ma, thân hình đầy đặn dẻo dai, mạnh khỏe, chịu nắng tốt, không hút máu, không biết pháp thuật, ăn uống như người thường, màu da, màu tóc và màu mắt đa dạng, nhưng không sinh sản được nếu phối giống cùng nhau – đây cũng là chính là cơ sở để Mead dựng lên mối quan hệ cộng sinh giữa Moroi và Dhampir trong truyện. Ngoài Học viện Ma cà rồng, Dhampir còn xuất hiện lác đác ở vài ba tiểu thuyết khác, mà gần gũi nhất với người đọc Việt Nam là Hừng đông qua hai nhân vật Nahuel và Remesnee Cullen. Strigoi có nguồn gốc từ thần thoại Romania, là xác chết đội mồ sống dậy. Sang tiểu thuyết của Mead, Strigoi là những ma cà rồng phi tự nhiên (bất sinh bất tử, bản tính tàn độc, chết dưới nắng), nước da nhợt nhạt, mắt đỏ, màu tóc tùy tiền thân, chỉ hút máu và hút cho đến khi nào nạn nhân chết thì thôi, thứ tự hút ưu tiên là Moroi-người thường-Dhampir, không biết pháp thuật nhưng sức mạnh phi phàm. Nói Strigoi phi tự nhiên là bởi chúng không được sinh ra, mà được tạo ra. Strigoi là biến thân của Moroi, Dhampir và người thường nếu thỏa mãn các điều kiện sau: bị Strigoi hút cạn máu rồi được Strigoi cho uống lại máu của nó. Riêng Moroi còn có phương pháp chủ động để biến thành Strigoi là cắn chết người mình vừa hút máu. Ngoài Học viện Ma cà rồng, Strigoi chưa từng xuất hiện trong tác phẩm hư cấu nào khác. Trong Học viện Ma cà rồng, Moroi và Dhampir đứng cùng một chiến tuyến chống lại Strigoi. Moroi sở hữu pháp thuật nhưng không muốn dùng, sức lực vốn có lại yếu nên phó thác hoàn toàn việc bảo vệ cho Dhampir. Trong cuộc sống, các Moroi cũng làm đủ ngành đủ nghề như người thường, đứng đầu vương quốc là nhà vua hoặc nữ hoàng, bên dưới là hội đồng hoàng tộc gồm thập nhị đại gia. Các Dhampir chỉ có nghề chính là giám hộ (guardian), hầu như không có điều kiện kết hôn, hầu như không có điều kiện học đại học, những Dhampir không muốn làm giám hộ rất ít lựa chọn về nghề nghiệp, phần lớn đàn bà làm điếm (bloodwhore), còn đàn ông làm điếm đực. Các Moroi và Dhampir được đào tạo trong cùng một trường. Moroi học cách kiềm chế pháp thuật, còn Dhampir học võ công và rèn thể lực để khi 18 tuổi sẽ ra trường bắt đầu sự nghiệp bảo vệ Moroi. Strigoi bất tử và có sức mạnh tối thượng, chỉ chết khi rơi vào một trong bốn trường hợp sau đây: phơi nắng, chặt đầu, thiêu sống và đóng cọc bạc vào tim. Cọc bạc cũng là vũ khí bất li thân của các giám hộ Dhampir, nó được yểm bằng cả bốn nguyên tố pháp thuật của Moroi để trở thành một thứ bùa sát thương vô địch. Mời các bạn đón đọc Hôn Bóng của tác giả Richelle Mead & Nguyễn Vũ Thủy Tiên (dịch).  

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thư Viện Linh Hồn - Ransom Riggs
Từ London đến tận Đồng Ma, khu ổ chuột rùng rợn nhất nước Anh thời Victoria, Jacob cùng đám trẻ băng qua các Vòng Thời Gian khác nhau để tiến tới trận chiến sử thi chống lại xác sống và đội quân hồn rỗng quái dị. Trên đường đi, họ gặp người đàn ông thân phận bí ẩn tên Bentham, thông tin từ ông ta giúp họ vỡ lẽ vì sao Jacob bị đám quái vật săn lùng và thèm khát đến vậy, đồng thời họ nhận ra mối hiểm nguy lớn hơn bao giờ hết họ đang đối mặt… Thư viện Linh Hồn - tập ba đồng thời là tập cuối trong series Trại trẻ đặc biệt của cô Peregrine vẫn đầy rẫy những bức ảnh đen trắng kỳ lạ được thu thập khắp mọi nơi nhưng trông như thể được tạo ra chỉ để minh họa cho câu chuyện, tạo nên một làn sóng ngầm có vai trò quan trọng trong dòng chảy chung của truyện. Các biến cố từ đầu đến cuối đều bí ẩn và gây sửng sốt, không phụ lòng kỳ vọng của độc giả hâm mộ. Phim điện ảnh Trại trẻ đặc biệt của cô Peregrine của đạo diễn lừng danh Tim Burton đã được công chiếu vào​​ cuối năm 2016. "Người hâm mộ sẽ dễ dàng đánh mất mình trong câu chuyện kỳ quái này." - Booklist *** Bộ sách Trại trẻ đặc biệt của cô Peregrine gồm có: Trại Trẻ Đặc Biệt Của Cô Peregrine Thành Phố Hồn Rỗng Thư Viện Linh Hồn *** RANSOM RIGGS là một nhà văn và nhà làm phim, sinh ra ở Maryland và lớn lên ở Florida, Mỹ. Anh học chuyên ngành Văn học Anh tại Cao đẳng Kenyon, và học làm phim tại Đại học Nam California. Riggs đam mê những bức ảnh hoài cổ, và một ngày nọ anh nảy ra ý định viết một câu chuyện xâu chuỗi những nhân vật, tình tiết trong những bức ảnh này lại. Bộ tiểu thuyết Miss Peregrine's home for peculiar children (Trại trẻ đặc biệt của cô Peregrine) chính là thành quả của sự lồng ghép sáng tạo ấy, tiểu thuyết đã đem lại thành công và danh tiếng không ngờ, đưa anh trở thành tác giả sách bán chạy nhất của The New York Times. Phim điện ảnh chuyển thể từ Trại trẻ đặc biệt của cô Peregrine ra mắt vào năm 2016. *** Con quái vật đứng cách xa một đoạn còn chưa tới chiều dài của một chiếc lưỡi, mắt nhìn chằm chằm vào cổ họng chúng tôi, bộ óc teo tóp đầy phự những mường tượng được giết chóc. Không khí nồng nặc sự thèm thuồng của nó với chúng tôi. Hồn rỗng được sinh ra với nỗi thèm khát săn lùng linh hồn của những người đặc biệt, và lúc này đây chúng tôi đang dàn hàng trước mặt nó như một bàn bày các món buffet. Addison chỉ vừa một miếng đớp của nó, can đảm đứng kiên cường dưới chân tôi, đuôi dựng lên cảnh giác; Emma lép vào tôi lấy điểm tựa, vẫn còn choáng váng sau cú va đập nên chẳng thể tạo ra thứ gì đó khá hơn đám lửa que diêm vào buồng điện thoại vỡ tan tành. Cách một đoạn từ nơi xảy ra tình cảnh nghiệt ngã của chúng tôi, ga tàu điện ngầm trông như hiện trường của một vụ đánh bom hộp đêm. Hơi nước từ các đường ống bị vỡ xì ra thành những tấm màn ma quái. Những màn hình cỡ treo lơ lửng rũ xuống từ trên trần. Một biển kính vỡ lan tới tận chỗ đường tàu, chập chờn phản chiếu ánh sáng dưới ánh đỏ nhấp nháy của những bóng đèn báo hiệu khẩn cấp chẳng khác gì một quả cầu kính phản chiếu ánh sáng tại các vũ trường với kích thước rộng đến hàng mẫu Anh. Chúng tôi đã bị dồn vào góc chất, một bên là bức tường chắc chắn, một bên là lớp kính dày cộp kề sát miệng một con vật có bản năng tự nhiên duy nhất là xé chúng tôi ra từng mảnh - ấy thế nhưng nó lại không động đậy gì để siết chặt gọng kìm. Con quái vật có vẻ bị bám rễ xuống sàn, nó lắc lư trên hai chân như đang say hoặc đang mộng du, cái đầu chết chóc rũ xuống, những cái lưỡi của nó như một ổ rắn đã bị tôi thôi miên làm cho ngủ thiếp đi. Chính tôi. Tôi đã làm điều đó - Jacob Potman, một thằng bé vô danh tiểu tốt tới từ một nơi chẳng có chút liên quan nào, Florida. Hiện giờ thì con quái vật không định giết chúng tôi - con vật kinh tởm được gom góp từ bóng tối và ác mộng của những đứa trẻ đang ngủ - vì tôi đã yêu cầu nó không làm thế. Yêu cầu nó bằng những lời không chút chắc chắn, bảo nó gỡ những cái lưỡi đang quấn quanh cổ tôi ra. Lùi lại. Tôi nói thế. "Đứng im. Tôi đã nói thế - bằng thứ ngôn ngữ cấu thành từ những âm tiết tôi biết rằng chưa cái miệng người nào phát ra - và kỳ diệu làm sao nó lại làm theo, đôi mắt vẫn thách thức tôi trong khi cơ thể nó tuân lệnh. Bằng cách nào đó tôi đã thuần phục được cơn ác mộng, đã ếm được bùa chú lên nó. Nhưng những sinh vật đang ngủ rồi sẽ tỉnh dậy và bùa chú rồi sẽ hết tác dụng, nhất là khi bùa chú được ếm một cách vô tình, và bên dưới cái vẻ ngoài điềm tĩnh tôi có thể cảm thấy nó đang lồng lên sôi sục. Addison hích mũi vào cẳng chân tôi. "Nhiều xác sống nữa sẽ tới. Con quái vật này sẽ để chúng ta đi chứ?" "Nói với nó lần nữa đi." Emma nói, giọng cô thều thào mê mụ. "Bảo nó đi đi." Tôi tìm kiếm những từ cần thiết nhưng chúng chẳng chịu ló ra. "Tớ không biết nói thế nào." "Một phút trước cậu còn làm được kia mà." Addison nói. "Nghe cứ như có một con quỷ bên trong cậu vậy." Một phút trước, khi tôi còn chưa biết mình có thể làm được, những từ ngữ ấy đã hiện diện ngay trên đầu lưỡi tôi, chỉ chực chờ để nói được ra. Giờ đây, khi tôi muốn chúng quay trở lại, tình thế lại chẳng khác gì muốn bắt cá bằng tay không. Mỗi khi tôi chộp được một từ, nó lại tuột khỏi nắm tay tôi. ... Mời các bạn đón đọc Thư Viện Linh Hồn của tác giả Ransom Riggs.
Toàn Chức Pháp Sư
Sách Nói Toàn Chức Pháp Sư   Tóm tắt & Review (Đánh Giá) tiểu thuyết Huyền ảoToàn Chức Pháp Sư của tác giả Loạn. Tỉnh lại sau một giấc ngủ dài thì thế giới đã thấy thế giới này thay đổi. Nơi đây chính là trường dạy học phép thuật, ai muốn trở thành Ma Pháp Sư xuất sắc đều xuất phát từ đây. Thế giới khoa đã biến thành thế giới phép thuật, học sinh lại mang theo thành tích để so sánh với nhau. Mạc Phàm lại phát hiện ra rằng, những người này chỉ là pháp sư 1 hệ nhưng bản thân mình lại là toàn hệ. *** Tóm tắt Toàn Chức Pháp Sư là một tiểu thuyết huyền ảo, kể về hành trình tu luyện của Mạc Phàm, một thanh niên hiện đại xuyên không đến thế giới của pháp sư. Mạc Phàm vốn là một người bình thường, không có gì đặc biệt. Một ngày nọ, anh bị một chiếc vòng pháp thuật rơi trúng đầu và xuyên không đến thế giới của pháp sư. Tại đây, anh được biết rằng mình đã nhập vào thân xác của Mạc Phàm, một học sinh của Học viện Sư Tử. Mạc Phàm nhanh chóng nhận ra rằng cuộc sống ở thế giới mới này không hề dễ dàng. Anh bị coi là kẻ thấp hèn, không được coi trọng. Tuy nhiên, với sự kiên trì và nỗ lực của mình, Mạc Phàm đã dần khẳng định được bản thân. Anh bắt đầu tu luyện pháp thuật, dần dần trở nên mạnh mẽ. Mạc Phàm cũng đã gặp được những người bạn đồng hành, cùng nhau vượt qua những khó khăn, thử thách. Đánh giá Toàn Chức Pháp Sư là một tiểu thuyết có cốt truyện hấp dẫn, lôi cuốn. Tác phẩm kể về hành trình tu luyện của Mạc Phàm, một thanh niên hiện đại xuyên không đến thế giới của pháp sư. Nhân vật chính Mạc Phàm được xây dựng khá tốt. Anh là một người kiên trì, nỗ lực, luôn cố gắng vươn lên trong cuộc sống. Mạc Phàm cũng có một trái tim nhân hậu, luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác. Tác phẩm cũng có những cảnh hành động, đánh nhau được miêu tả khá hấp dẫn. Đọc truyện, người đọc sẽ cảm thấy như đang được hòa mình vào thế giới của pháp sư, cùng Mạc Phàm trải qua những trận chiến cam go, quyết liệt. Tuy nhiên, tác phẩm cũng có một số hạn chế. Một số tình tiết trong truyện khá phi lý, khó tin. Ngoài ra, tác phẩm cũng có phần hơi lan man, thiếu tập trung. Nhìn chung, Toàn Chức Pháp Sư là một tiểu thuyết huyền ảo đáng đọc dành cho những ai yêu thích thể loại này. Tác phẩm sẽ mang đến cho bạn những giờ phút giải trí hấp dẫn và thú vị. Điểm cộng Cốt truyện hấp dẫn, lôi cuốn Nhân vật chính được xây dựng tốt Cảnh hành động, đánh nhau được miêu tả hấp dẫn Điểm trừ Một số tình tiết phi lý, khó tin Tác phẩm hơi lan man, thiếu tập trung Đặc điểm nổi bật Một trong những điểm đặc biệt của Toàn Chức Pháp Sư là nhân vật chính Mạc Phàm có khả năng tu luyện pháp thuật toàn hệ. Điều này khiến Mạc Phàm có lợi thế hơn những pháp sư khác, bởi anh có thể sử dụng nhiều loại pháp thuật khác nhau. Ngoài ra, Toàn Chức Pháp Sư còn có một hệ thống pháp thuật khá phong phú và đa dạng. Tác giả đã dành nhiều tâm huyết để xây dựng hệ thống pháp thuật này, khiến nó trở nên logic và hợp lý. Kết luận Toàn Chức Pháp Sư là một tiểu thuyết huyền ảo đáng đọc dành cho những ai yêu thích thể loại này. Tác phẩm có cốt truyện hấp dẫn, nhân vật chính được xây dựng tốt, và hệ thống pháp thuật phong phú. *** Trương Tiểu Hầu liếc mắt nhìn chủ nhiệm lớp Tiết Mộc Sinh, vừa liếc nhìn lão sư Đường Nguyệt khóa thực tiễn của bọn họ. “Cố gắng cố lên, lão sư tin tưởng ngươi.” Lần này mở miệng chính là lão sư Đường Nguyệt. Trương Tiểu Hầu gật gật đầu, đi tới bên cạnh tinh cảm thạch. Nhắm mắt lại, Trương Tiểu Hầu điều chỉnh hô hấp chính mình, chậm rãi tiến vào trạng thái minh tu. Tinh cảm Thạch Quang huy loang lổ, theo hô hấp của Trương Tiểu Hầu khi tối khi sáng, có thể thấy Trương Tiểu Hầu có chút sốt sắng, tinh cảm thạch không cách nào hoàn chỉnh bắt lấy ngôi sao năng lượng của hắn. Bất quá, Trương Tiểu Hầu đang từng chút tiến vào trạng thái. Rốt cục, hào quang ổn định, hào quang màu xanh đại diện cho phong hệ trải rộng ở xung quanh tinh cảm thạch, độ sáng còn hơn Hà Vũ một bậc, ngoại trừ mấy phần không ổn định ở ngoài hầu như không thể xoi mói. “a!” “a!” “a!” Ba giám khảo tựa hồ xuất hiện ý kiến bất đồng. “Lão sư, cho ta thử một lần nữa.” Trương Tiểu Hầu hiển nhiên không cam lòng thành tích này, lại một lần tiến vào trạng thái. Lần này, hắn càng thêm trấn định. Hào quang dày đặc trải rộng ở xung quanh tinh cảm thạch, rất rõ ràng còn mạnh hơn Hà Vũ, đồng thời không có xuất hiện không ổn định. Ba cái giám khảo liếc mắt nhìn nhau, đều gật gật đầu. “a “ “a “ “a “ “Thành tích cuối cùng, a “ Thành tích vừa ra tới, bạn học cả lớp đều lộ ra kinh ngạc cùng vẻ hâm mộ. “Mịa nó, a, đây là thành tích đủ tiến vào ban mũi nhọn a, Trương Tiểu Hầu tiểu tử này ngày thường bình thường, không nghĩ tới tu vi đã vậy còn quá xuất chúng, nhìn nhầm, nhìn nhầm.” ... Mời các bạn đón đọc Toàn Chức Pháp Sư của tác giả Loạn.
Kẻ Nặn Bóng - Daniel Jose Older
Tiểu thuyết “Kẻ nặn bóng” của tác giả Daniel José Older không chỉ là cuốn sách thỏa mãn trí tưởng tượng mà còn chạm vào cảm xúc của người đọc. Kẻ nặn bóng ra mắt độc giả thế giới năm 2015. Đây là cuốn tiểu thuyết đã mang lại cho nhà văn người Mỹ Daniel José Older giải thưởng The Kirkus Prize, hạng mục Văn học dành cho giới trẻ. Sở hữu cốt truyện độc đáo, tình tiết gay cấn kịch tính, Kẻ nặn bóng đã chinh phục được bạn đọc toàn thế giới và vừa ra mắt bản tiếng Việt. Tác phẩm xoay quanh cuộc phiêu lưu của cô bé Sierra Santiago, người sở hữu năng lực đặc biệt, có thể nhào nặn và ký gửi các linh hồn vào trong những bức vẽ. Là một cô bé cá tính, Sierra mang trong mình dòng máu lai Puerto Rico với mái tóc bông xù và làn da nâu đậm chất Latin. Cô bé đã lên kế hoạch cho một mùa hè êm ả với công việc làm thêm phù hợp sở thích của bản thân là vẽ những bức bích họa lên tường khu Tòa tháp và thoải mái tiệc tùng vui  đùa với bạn bè. Trong bối cảnh những tưởng như rất đỗi bình thường của Brooklyn, cuộc sống của Sierra bỗng thay đổi trong chớp mắt sau bữa tiệc đầu tiên của kỳ nghỉ hè. Cô bé đã bị cuốn vào một sự kiện bất ngờ, rùng rợn bởi sự xuất hiện của một xác sống. Mọi chuyện bắt đầu rối tung lên và  Sierra buộc phải đưa ra một lựa chọn sẽ thay đổi không chỉ cuộc sống của cô. Những bức bích họa trên đường phố, trên các bức tường cổ kính của khu Bed-Stuy và xung quanh khu Brooklyn đang bắt đầu có những dấu hiệu kỳ lạ, chúng mờ dần đi, vài bức còn chảy nước mắt… Đó cũng là lúc Sierra phát hiện ra năng lực và sự tồn tại của một cộng đồng mang tên Người nặn bóng, cũng như tham gia vào chuyến hành trình vén tấm màn bí ẩn về thứ “di sản” quý giá của gia đình mình. Nhịp độ truyện được đẩy lên cao hơn với sự xuất hiện của hàng loạt các thây ma, những con Hỗn vong, Quái vong nguy hiểm, những linh hồn thân thiện, những chiến binh “bóng” từ sơn và phấn… Một cuộc chiến giữa lớp Người nặn bóng kế tiếp và kẻ thù giấu mặt - kẻ muốn hủy diệt cộng đồng Người nặn bóng để giành lấy thứ quyền năng đặc biệt này. Xuyên suốt cuốn sách, độc giả sẽ bị cuốn vào cuộc phiêu lưu của nhân vật chính Sierra với những tình huống gay cấn, bất ngờ và hồi hộp, mang theo hơi thở mới đậm chất Latin đầy màu sắc. Ở đó, người đọc sẽ bắt gặp một cô gái xinh đẹp, tính tình nghệ sĩ và cũng rất thông minh, mạnh mẽ. Một cô gái có đôi lúc tự ty về bản thân nhưng cũng rất can trường và quả cảm. Với đôi chút hài hước và giọng văn mang nét cổ điển, tác giả Daniel José Older đã rất tự nhiên và khéo léo khi dẫn dắt người đọc vào mê cung kỳ ảo của những phép thuật, những cơn ác mộng, và cả những đầu mối một cách tài tình. Tất cả những điều đó khiến độc giả cảm thấy như chính mình đang bị cuốn vào thế giới màu nhiệm và cùng trải nghiệm cảm giác được sống và hòa mình trong cộng đồng Người nặn bóng… Bên cạnh sự hấp dẫn, bí ẩn, kịch tính, Kẻ nặn bóng truyền tải những thông điệp giản dị nhưng sâu sắc về tình bạn, tình yêu tuổi mới lớn, niềm tin vào những người xung quanh. Đặc biệt là giữa những người thân thiết nhất, cách giải quyết mâu thuẫn giữa mẹ và con gái và hơn cả là cách vượt lên chính mình để sống chân thành và hết mình hơn: "Bạn sẽ chẳng bao giờ biết mình mạnh mẽ đến đâu cho đến khi đó là sự lựa chọn duy nhất". *** "Sierra, cháu đang dán mắt vào cái gì đấy?" "Không có gì đây, Manny." Đó là một lời nói dối trắng trợn. Sierra liếc từ giàn giáo xuống ông Manny - ông hoàng Domino - đang đứng khoanh tay trước ngực. "Cháu chắc chứ?" Ông hỏi. "Dạ" Sierra lại nhìn lên bức bích họa. Cô không hề bịa ra chuyện này: có một giọt lệ ánh lên ở khóe mắt của bức họa Papa Acevedo. Giọt lệ không hề di chuyển; mà tất nhiên là nó không di chuyển rồi - nó vốn là màu sơn mà! Nhưng điều đáng nói ở đây là, giọt lệ chưa từng xuất hiện ở đó vào ngày hôm qua hay ngay hôm kia Và bức chân dung đang phai dần đi; có vẻ như nó đang dần biến mất, mỗi giờ một chút. Chiều nay, khi đến bãi phế liệu để vẽ bức tranh của mình, Sierra đã phải mất vài giây để nhìn thấy được khuôn mặt của ông già trên nền gạch. Nhưng về cơ bản, một bức bích họa mờ dần đi với một bức bích họa chảy nước mắt là hai hình dạng kì cục hoàn toàn khác biệt. Cô quay trở lại với bức họa của riêng mình trên một bề mặt bê tông còn mới nguyên, nằm liền kề với tòa nhà gạch cũ có khuôn mặt đăm chiêu của Papa Acevedo. "Manny này." Sierra nói. "Ông chắc là những người chỉ của tòa nhà này sẽ không nổi điên vì bức bích họa của cháu chứ?" "Bọn ta chắc chắn là chúng sẽ điên lên." Ông Manny cười khúc khích. "Đó là lý do bọn ta nhờ cháu làm thế. Bọn ta ghét tòa tháp này. Tòa tháp đáng phỉ nhổ. Chỗ màu sơn của cháu là cục đờm bẩn thỉu mà bọn này nhổ vào sự ngu đần của tòa tháp." Ông già cười toe toét với Sierra rồi quay lại với cái máy gõ chữ cũ mèn mà ông đang mày mò nghịch phá. "Tuyệt." Sierra nói. Tòa tháp mới xuất hiện được hơn một năm và gần như không hề được báo trước: một tảng bê tông năm tầng kì quái đặt trên một cái bệ toàn đá nâu. Đám thợ xây dựng cấu trúc bên ngoài khá nhanh rồi bỏ đi. Bị bỏ hoang và chưa hoàn thiện, với những ô cửa sổ trắng hoác, chẳng có viền khung hướng ra bầu trời của Brooklyn, bức tường phía Bắc tòa tháp dựa sát vào vách của Bãi phế liệu, nơi hàng núi xe hơi phế thải nằm chờ đợi như những đống giây vụn bị vò nát. Manny và mấy ông bạn già khác thường hay chơi domino ở bão tuyên chiến với nó ngay lập tức. Sierra quét màu xanh lục sẫm suốt cái cổ của con rồng mà cô đang vẽ. Nó vươn cao đến tận tầng năm của tòa tháp, và mặc dù phần lớn cơ thể của nó vẫn chỉ là phác thảo, Sierra có thể khẳng định rằng nó rất tàn bạo. Cô đánh bóng những hàng vảy và gai lưng, mỉm cười về cái cách mà sinh vật này trông dần thực hơn từng một chút với mỗi chi tiết mới cô thêm vào. Lần đầu khi Manny nhờ cô vẽ một thứ gì đó lên tòa tháp, Sierra đã từ chối. Cô chưa từng vẽ bích họa trước đó mà chỉ ngồi đầy hết quyển sổ này đến quyển sổ khác với những sinh vật hoang dã hay các phiên bản có cánh mặc giáp trụ sẵn sàng chiến đấu của hội bạn bè và hàng xóm. Còn trên cả một bức tường ư? Nếu cô làm hỏng thì cả Brooklyn sẽ nhìn thấy mất. Nhưng Manny khăng khăng là Sierra có thể vẽ bất cứ thứ gì cô muốn, và hứa sẽ dụng giàn giáo cho cô. Manny còn nói thêm rằng nếu ngoại Lazaro của cô vẫn có thể nói được đầy đủ một câu thay vì nằm bệt ra đó sau vụ tai biến thì Manny cũng sẽ chẳng bao giờ muốn cô làm việc đó. Chính câu cuối đó đã thuyết phục được Sierra. Cô không thể nào từ chối được dù chỉ là một ý nghĩ của ngoại Lazaro. Nên giờ cô ở đây, vào ngày thứ hai của kì nghỉ hè, thêm thắt những chiếc vảy rải rác trên đôi cánh của con rồng và lo lắng về những bức bích họa đang khóc. Di động rung lên với một tin nhắn từ người bạn thân nhất của Sierra, Bennie: Tiệc tùng ở chỗ của Sully tối nay, phi vụ đầu tiên trong hè đấy! Tớ sẽ qua nhà cậu trong một tiếng nữa nhé. Bữa tiệc đầu tiên của mùa hè ắt hẳn phải rất tuyệt. Sierra mỉm cười, thả điện thoại vào túi và bắt đầu thu dọn mớ dụng cụ. Lúc đó là chín giờ tối. Con rồng có thể đợi được. Cô quay lại nhìn bức bích họa Papa Acevedo, lúc này phải khó khăn lắm mới thấy được nó trên nền tường gạch lồi lõm. Không chỉ có thêm một giọt lệ mới toanh trên mặt ông, mà toàn bộ biểu cảm của ông đã biến mất. Papa Acevedo đã từng là một trong số những người bạn chơi domino của ngoại Lazaro và ông Manny. Ông luôn luôn cười hoặc có một câu chuyện đùa dễ thương dành cho Sierra, và bất cứ ai vẽ bức chân dung tưởng niệm này thì họ cũng đã lưu lại được vẻ ấm áp đó một cách hoàn hảo. Nhưng giờ thì, bằng cách nào đó mà khuôn mặt của ông nhìn có vẻ méo mó và hoảng loạn, cặp lông mày nhướng lên, khóe miệng trễ xuống bên dưới bộ ria méo rậm rì. Giọt lệ bằng màu sơn lấp lánh run rẩy rồi trượt xuống khỏi khóe mắt và chạy dài trên khuôn mặt người đàn ông già. Sierra hổn hển. "Cái quái...!" Giàn giáo đột nhiên rung lắc. Cô cúi xuống. Manny bám một tay lên cái cọc chống, tay kia úp quanh cái tai nghe điện thoại không dây mà lúc nào ông cũng đeo. Đầu ông cúi gằm, lắc lia lịa. "Lúc nào?" Manny hỏi. "Bao lâu rồi?" Sierra nhìn một lần cuối vài Pấp Acevedo rồi trèo xuống khỏi giàn giáo. "Cháu chắc không? " Manny nhìn cô và lùi lại. "Cháu có chắc là lão không?" "Ông không sao chứ?" Sierra thì thầm. "Ta sẽ quay lại ngay. Rồi. Rồi, bắt đầu đi đây, đến luôn đấy. Chắc mất khoảng... mười lăm phút thôi. Được rồi." Manny bấm vào cái nút trên chiếc ống nghe và dán mắt xuống đất mất vài giây. "Xảy ra chuyện gì vậy?" Sierra hỏi. "Mấy chuyện của hội phóng viên ấy mà." Mạnh nói. Ông nhắm mắt lại. Ngoài việc là ông hoàng Domino vùng Brooklyn tự phong, Manny còn viết và xuất bản nhật san Đèn rọi vùng Bed - Stuy*, một tờ báo ba trang gồm toàn những lời đồn nhảm địa phương và cập nhật sự kiện, được tung ra từ một tầng hầm nhỏ xíu trên đường Ralph. Tờ Đèn rọi đã được phát hành mỗi ngày tới chừng nào Sierra còn có thể nhớ nổi. *Tên đầy đủ là Bedford - Stuyvesant, một khu vực tập trung đông dân cư ( khoảng 150,000 người) nằm ở phía Bắc khu trung tâm quận Brooklyn, New York, Mỹ. "Ai đó mà ông quen à?" Manny gật đầu, "Quen. Bọn ta gọi ông ấy là Già Vernon. Ông ấy đi rồi." "Chết ư?" Ông gật đầu, lắc đầu, rồi lại gật. Manny, thế nghĩa là sao?" "Ta phải đi rồi, Sierra. Cháu hoàn thành bức tranh này đi, cháu nghe chứ?" "Sao cơ? Tối nay á? Manny, cháu..." "Không!" Manny nhìn cô, cố gượng cười. "Tất nhiên là không. Chỉ cần sớm thôi." "Đồng ý, Manny." Trong những âm thanh hỗn độn của chiếc chìa khóa cọ xát và tiếng thở nặng nhọc, Manny tắt những bóng đèn cao áp rồi dẫn đường ra khỏi hàng rào sắt của Bãi phế liệu. "Chúc buổi tối vui vẻ, Sierra. Đừng lo cho ta. Nhưng hãy bảo trọng đấy!" Di động của Sierra rung lên khi cô nhìn bóng dáng Manny chìm trong màn đêm của Brooklyn. Lại là Bennei. Cậu có đi đấy chứ? ... Mời các bạn đón đọc Kẻ Nặn Bóng của tác giả Daniel Jose Older.
Colorful - Mori Eto
Có một người phạm tội nặng, chết đi không được luân hồi. Nhưng trong lúc linh hồn người này đang mất trí nhớ và trôi nổi vô định về một nơi tối tăm xứng đáng với cậu ta, thì một thiên sứ cánh trắng xuất hiện, giơ tay chặn lại, thông báo rằng cậu vừa trúng phiên xổ số may mắn của thiên đình, nhận được cơ hội tu hành kiêm tái thử thách. Theo đó, hồn cậu sẽ quay về trần gian, nhập vào xác một người vừa tự sát, ở trọ nhà người ta, nếm trải nhân tình thế thái và xử lý đống hỗn độn mà họ để lại. Mức độ hỗn độn tương đương với mức độ tội lỗi cậu phạm phải trong kiếp trước. Nếu việc tu hành diễn ra thuận lợi, ký ức kiếp trước sẽ dần dần quay về. Giây phút nhớ được tội lỗi mình đã gây ra cũng là lúc kết thúc quá trình ở trọ. Linh hồn cậu sẽ rời khỏi thân xác đi mượn và quay lên thiên giới, thuận lợi đặt chân vào vòng luân hồi, đầu thai sang kiếp khác. Colorful men theo những bất an bình thường mà ai cũng có thể gặp phải trong cuộc sống, nhưng một số người lại thấy chúng quá dị thường, quá kinh khủng, dẫn đến khổ tâm dằn vặt và rồi không thể vượt được qua. Để giải phóng những bình thường ấy, Colorful trình chiếu một giải pháp đặc biệt khác thường. Cuộc đời có muôn vàn nghiệm đúng, người ta tùy ý sống theo cách mình thích, nhưng một khi đã rút lui khỏi nó, thì chẳng còn nghiệm nào cho ta lựa chọn cả. *** Linh hồn của tôi - một kẻ đã chết - đang dật dờ trôi dạt đến nơi tối tăm nào đó, bỗng một thiên sứ mang khuôn mặt lạ hoắc thình lình xuất hiện, dang rộng đôi tay chắn ngay trước mặt. "Cậu đã trúng số may mắn, xin chúc mừng." Thiên sứ nở nụ cười rạng rỡ đúng chất thần tiên. "Kiếp trước phạm tội nặng nên giờ cậu là một linh hồn tội lỗi, đáng ra đã hoàn toàn mất tư cách và bị loại khỏi vòng luân hồi, không thể tái sinh. Có điều quá nhiều linh hồn kêu gào rằng, thế này thì tàn nhẫn quá, nên thi thoảng sếp sẽ tổ chức phiên xổ số để ban cho họ một cơ hội tái thử thách. Và lần này linh hồn trúng số đó chính là cậu." Thông tin quá ư bất ngờ khiến tôi không biết phản ứng thế nào. Nếu còn mắt, chắc chúng đang trợn tròn đầy ngạc nhiên, nếu còn miệng, chắc nó đang há hốc ra vì kinh ngạc. Nhưng đáng tiếc, tôi chỉ là một linh hồn không hình dạng. Vậy mà tại sao tôi vẫn cảm nhận được dáng vẻ và giọng nói của thiên sứ này nhỉ? Kỳ lạ thật. Cậu thiên sứ rất xinh đẹp, lại có vẻ hiền hậu. Làn da trắng muốt, thân hình mảnh dẻ, dong dỏng cao, nhìn thoáng qua thì chẳng khác gì người bình thường. Điểm đặc biệt duy nhất có lẽ là đôi cánh trên lưng, ngoài ra thì đến quầng sáng trên đầu cũng chẳng có. Dù thế nào, tôi cũng phải nói với cậu ta một điều. "Cảm ơn, nhưng tôi xin từ chối." "Tại sao vậy?" "Tại sao à?" Đến thời điểm này, tôi đã mất hoan toàn ký ức. Đang xưng "boku" nên chắc tôi là nam, nhưng gã trai đã-từng-là-tôi ấy thế nào và cuộc đời vừa trải qua ra sao thì tôi tuyệt nhiên không nhớ. Chỉ biết là có cảm giác mệt mỏi với cuộc sống đó. Tôi không muốn quay lại trần gian thêm lần nữa đâu. "Tại vì, tôi không thích. Tình cảnh của tôi bây giờ y như một người vừa bước chân vào siêu thị, đột nhiên, một quả cầu to tướng trên đầu vỡ ra, hoa giấy bung lả tả rồi mọi người xung quanh la hét ầm ĩ, 'Xin chúc mừng. Cậu là khách hàng thứ một triệu đến cửa hàng này.' Thế là tôi có một chuyến du lịch Hawaii và bị ép lên đường ngay lập tức, trong khi bây giờ tôi chỉ muốn ở nhà ngủ thôi." Thiên sứ im lặng lắng nghe những lời phàn nàn, rồi đáp. "Tôi hiểu ý cậu. Ngay cả chúng tôi cũng có vô số nghi vấn về cách thức chọn người thắng cuộc trong trò xổ số may mắn này, đáng tiếc, quyết định của sếp là tuyệt đối. Cậu và tôi, không ai được phép chống lại ngài. Bởi vì ngài chính là đấng khai sinh ra vạn vật." Tốt thôi. Biết mình đã khiêu chiến nhầm người, tôi cũng chẳng còn gì để nói. Thấy tôi im lặng ủ rũ, thiên sứ với đôi mắt sáng lấp lánh, xanh biếc như ngọc lưu ly nói tiếp. "Vả lại, nơi đang chờ đợi cậu không phải là thiên đường như Hawaii đâu." Tên của thiên sứ là Purapura, cậu ta là người hướng dẫn và hiện tại sẽ phụ trách tôi. Cậu có trách nhiệm dẫn tôi tới nơi tái thử thách. Nhưng mà "tái thử thách" là cái quái gì thế? Đến khoảng giao giữa thiên giới và trần gian, Parapura tranh thủ giải thích vắn tắt cho tôi - kẻ vẫn chưa tiêu hóa được tình trạng hiện tại của mình. Tổng hợp lại thì có vài điểm mấu chốt như sau: 1) Như đã nói, tôi là một linh hồn mang trọng tội. Vốn dĩ không được tái sinh, nhưng may mắn "trúng số" nên có cơ hội thử thách lần nữa. 2) "Tái thử thách nghĩa là tôi sẽ quay về trần gian - nơi đã phạm sai lầm trước khi chết và tu hành lại từ đầu. 3) Tôi sẽ tu hành bằng cách mượn thân xác của ai đó ở cõi trần trong khoảng thời gian nhất định, khi linh hồn tôi vẫn còn tồn tại. Thân xác đó thuộc về ai, gia ảnh ra sao sẽ do "sếp" của Purapura chỉ định. 4) Các thiên sứ thường gọi việc tu hành này là "ở trọ". 5) Dĩ nhiên, nơi lưu trú cũng là kết quả của lựa chọn ngẫu nhiên. Có gia đình tốt thì cũng có gia đình không tốt. Có gia đình bất hạnh thì cũng có gia đình hạnh phúc. Và chẳng có gì đảm bảo tôi sẽ không rơi trúng một gia đình bạo hành nào đó. Tội trạng của tôi sẽ quyết định môi trường lưu trú, kêu ca cũng vô ích. (Cái gì chứ...) 6) Trong thời gian ở trọ, chẳng may gặp khó khăn có thể nhờ Purapura giúp đỡ, nhưng giúp được đến mức nào thì phải trông vào tâm trạng của cậu ta. 7) Nếu việc tu hành diễn ra thuận lợi, ký ức kiếp trước sẽ dần dần quay trở lại. Giây phút nhớ được tội lỗi mình đã gây ra cũng chính là lúc kết thúc quá trình ở trọ. Linh hồn tôi sẽ rời khỏi thân xác đi mượn và an toàn quay lại vòng luân hồi. Quả là đáng mừng, quả là đáng mừng. (Thật sao?) "Là như vậy đấy, cậu Matoko." Kết thúc màn thuyết giảng kiêm độc thoại, Parapura liền đập cánh phần phật. "Chúng ta mau xuống trần gian thôi." "Cậu Matoko?" "Từ giờ trở đi cậu sẽ là Kobayashi Matoko. Thiếu niên này đã uống thuốc ngủ tự sát, hiện đang hôn mê, tình trạng nguy kịch. Tóm lại, cậu ta sắp chết rồi. Khi cậu ta chết, linh hồn thoát ra, cậu phải kịp thời nhập vào thân xác đó ngay." "Nói ngắn gọn," tôi thêm vào, "là tôi phải cướp xác người ta chứ gì?" "Đừng nói gở," Purapura đáp, "cứ nghĩ rằng chúng ta chỉ mượn cơ thể ấy một thời gian thôi. Hãy hướng tới những điều tích cực." "Kobayashi Matoko là người thế nào?" "Trở thành cậu ta rồi, cậu sẽ biết ngay thôi." Tôi muốn thu lượm thêm ít thông tin phòng thân, nhưng Parapura đã dang rộng đôi cánh, vòng hai tay ôm lấy eo tôi và kéo lên, chẳng nói chẳng rằng, như thể đã phát ngán với việc giải thích. Đột nhiên, chân tôi hụt xuống rồi ngay lập tức có cảm giác cả người đang rơi với tốc độ ánh sáng. Trong trường hợp này, đôi cánh của Purapura đã thành ra vô dụng. Cậu ta là thiên sứ thật chứ, hay là một tên ác quỷ? Lòng tôi nhộn nhạo bất an, nhưng chẳng mấy chốc đã bất tỉnh và bị nuốt chửng vào một vòng xoáy hỗn độn đầy màu sắc... ... Mời các bạn đón đọc Colorful của tác giả Mori Eto.