Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tam Hỏa

Tống Hoài Quân kém Lâm Sân một tuổi, nhưng lại có cháu gái vừa mới tốt nghiệp đại học. Cô gái này yên tĩnh, mềm mại như nước, mỗi lần gặp mặt đều lễ phép chào anh: “Chào chú Lâm ạ.” Mỗi khi như vậy, Lâm Sân đều bảo cô không cần khách khí, cháu gái nhỏ liền lắc đầu, giọng nói nghiêm túc bất thường: “Chú Lâm là bạn của chú nhỏ, xưng hô bình thường cháu thấy không hợp lễ nghĩa.” Mặc dù Tống Hoài Quân cũng thường xuyên nói với cháu gái nhỏ nhà mình: “Chú Lâm của cháu đâu phải chú ruột, không cần khách khí với anh ta.” nhưng hiệu quả đạt được không mấy khả quan. Cho nên Tống Hoài Quân ngàn vạn lần cũng không nghĩ ra hai người này có thể ở bên nhau. Cho tới một đêm khuya nào đó, anh mang bia đến nhà bạn tốt chuẩn bị tâm sự chuyện cuộc đời, ở cửa lại phát hiện đôi giày vô cùng quen mắt. Đi vào trong, quần áo rơi lả tả trên đất, đặc sắc hơn là một cái áo khoác màu hồng nổi bật. Cửa phòng ngủ đóng chặt, Tống Hoài Quân tức sùi bọt mép, đập cửa đùng đùng hét lớn: “Ông nội nhà cậu, Lâm Sân! Đấy là cháu gái tôi!” *** Lâm Sân chỉ hơn Tống Tịnh Vãn 7 tuổi thôi, nhưng vẫn bị gọi là “chú”. Vì sao? Vì giữa hai người còn một tầng quan hệ khó nói, chính là chú nhỏ Tống Hoài Quân của Tống Tịnh Vãn. Một người là chú nhỏ sinh sau đẻ muộn, một người là bạn thân chí cốt của chú nhỏ, gọi một tiếng “chú Lâm” này, Tống Tịnh Vãn cảm thấy không có vấn đề gì. Ban đầu Lâm Sân cũng cảm thấy như vậy. Cô gái nhỏ này, cho dù trước đây chưa từng gặp mặt, anh cũng từ trong miệng bạn thân của mình biết khá nhiều về cô. Nếu chỉ dùng một từ để hình dung, thì chính là “rất ngoan”. Đến khi gặp mặt rồi, thì thêm một từ nữa, “rất xinh đẹp”. Lúc trước, Lâm Sân và Tống Hoài Quân cực khổ lập nghiệp, chính cô bé này đã bớt tiền tiêu vặt của chính mình để mua thức ăn cho mọi người. Lúc ấy cô bao nhiêu tuổi chứ? Đã hiểu chuyện như vậy rồi, chẳng trách chú nhỏ cưng chiều đến vậy. Lâm Sân cũng là bị lây cái sự cưng chiều thái quá này của bạn, đối với Tống Tịnh Vãn, anh có một sự chú ý đặc biệt. Bình thường Lâm Sân luôn là một người lạnh lùng, đôi khi khá là hờ hững, những thứ khiến anh cảm thấy thú vị không nhiều. Vừa hay, cô bé này nằm trong số ít ỏi đó. Dù đã từng nghe nói cô rất “tịnh”, yên lặng ít nói, chuẩn mực khuôn phép, cứng nhắc nguyên tắc, nhưng cho đến khi thật sự nhìn thấy, Lâm Sân cũng không khỏi ngỡ ngàng. Thật… đáng yêu. Cô gái nhỏ bé an tĩnh ấy, có thể bình tĩnh trước mọi sự việc, nghiêm túc nói ra suy nghĩ của bản thân, không giả tạo, không cố tình. Cô dùng cách thức của mình, lấy tĩnh chế động, khiến cho một đám nhân viên ngỗ nghịch của Lâm Sân không có cách nào phát tiết được nữa. Chuyện mà rất nhiều người không làm được, giao cho cô lại hiệu quả bất ngờ. Ai nói, khô khan tẻ nhạt khiến người ta chán ghét? Riêng đối với Lâm Sân, anh không cảm thấy vậy. Chẳng hiểu sao, càng tiếp xúc với Tống Tịnh Vãn, anh càng nhận ra mình đã vô tình bị cô cuốn hút. Nhìn cô ngoan ngoãn ăn cơm không nói chuyện, nhìn cô nghiêm túc nói với anh mình rất tẻ nhạt, nhìn cô âm thầm chịu đựng để vượt qua từng cơn sóng lòng, Lâm Sân không chịu nổi nữa. Từ giấc mộng xuân đầu tiên mà cô là nhân vật chính, Lâm Sân biết mình rất biến thái. Đó là cháu gái của bạn anh, gọi anh từng tiếng “chú Lâm” đầy kính trọng. Nhưng mà… Anh là đàn ông, dù chưa từng yêu đương nhưng cũng biết rung động. Mỗi lần gặp cô, tần số rung động ngày càng mãnh liệt. Cho tới một ngày, Lâm Sân quyết định. Không cố nữa. Không cố gắng để bỏ qua sự hiện diện của cô nữa, không cố gắng thuyết phục bản thân chuyện này không nên nữa, và không cố gắng xua đuổi những suy nghĩ “không dành cho trẻ em” đối với cô nữa. Lâm Sân xuất trận. Đầu tiên, anh chuyển đến sống cạnh nhà Tống Tịnh Vãn, là chiêu “nhất cự ly”. Sau đó, tình cờ rồi lại tình cờ, thật thật giả giả, là chiêu “mưa dầm thấm đất”. Nhưng, đất này khô cằn quá, mãi chẳng thấm được, y như một cái đầu gỗ vậy. Đánh trực diện không được, Lâm Sân chuyển sang đi đường vòng. Sau khi thả một quả bom nặng ký, anh nói, em không nhận ra là tôi đang theo đuổi em sao, rồi liền chạy mất. Mà thật ra, cái này là anh diễn cho Tống Tịnh Vãn xem mà thôi, dễ gì anh từ bỏ. Cái gọi là biến mất, chính là chạy từ tầng của hai người lên tầng trên ở nhờ nhà của bạn. Anh chỉ muốn xem, chiêu “lạt mềm” này có “buộc chặt” được cô hay không thôi. Chỉ tội cho cô gái nhỏ, đi từ hoang mang này đến ngỡ ngàng khác. Từ nhỏ đến lớn, cô chưa từng biết cách cảm nhận tình yêu, cũng không biết phải đón nhận như thế nào. Mẹ của cô, vì cuộc sống tẻ nhạt mà rời khỏi gia đình, chàng trai theo đuổi cô thật lâu, cũng vì cô tẻ nhạt mà dừng lại. Nhàm chán như cô, sao xứng để anh thích đây? À, thì ra điểm G của cô chính là ở chỗ này. Cảm thấy bản thân mình không thú vị, cho nên không dám đáp lại tình cảm của anh. Cảm thấy từng bị bỏ rơi, cho nên không dám hy vọng quá nhiều. Lâm Sân biết được tất cả nguyên nhân, cuối cùng ra đòn quyết định, đánh sâu vào lòng địch. Nếu em từ chối, thì làm ơn đừng tốt với tôi nữa. Tôi sẽ không chịu nổi. Hầy, cũng chỉ có Tống Tịnh Vãn ngây thơ mới bị anh lừa thôi. Nhưng mà cũng không sao, dụ địch thành vợ, Lâm Sân anh mang tiếng chút cũng không thành vấn đề. Bởi vì vấn đề lớn hơn còn đang nằm phía sau cơ. Đương nhiên, nếu Tống Tịnh Vãn đã đồng ý, cô cũng sẽ hết lòng cho mối quan hệ mới này. Bởi vì vốn dĩ, cô cũng rất thích anh mà. Có điều, dù sao đây cũng là bạn của chú nhỏ nha… Tống Hoài Quân hồn nhiên không hề hay biết, những lần ăn chơi quên mình nhưng không quên gửi gắm cháu gái cho Lâm Sân của anh, bây giờ đã có hậu quả rồi. Anh gửi người anh yêu thương nhất cho người bạn thân nhất, ừm, họ… bên nhau rồi. Ngay sau lưng anh! Làm sao nuốt trôi được đây? Không hành hạ cho tên cầm thú Lâm Sân kia nửa sống nửa chín, anh sẽ không yên lòng. Nhưng đáng tiếc thay, cô cháu gái bé nhỏ của anh, thân thể lành lặn không có dị tật, cho nên… cùi chỏ hướng ra ngoài rồi! Tống Hoài Quân tức giận, nhưng cũng không thực sự tức giận. Bởi vì bản thân anh là người rõ nhất, Lâm Sân ưu tú như thế nào, Tống Tịnh Vãn đáng yêu ra làm sao. Hai người ở cùng một chỗ, không ai nỡ lòng phản đối. Điều khiến anh giận dỗi chính là, hai người, hai người đã làm đến “mức đó” sau lưng anh! Con heo xấu xa cướp mất cải trắng cũng thôi đi, còn ăn nó trước mặt anh, hỏi có tức không? Đương nhiên, hai đương sự bị chửi xối xả kia cũng biết mình gây chuyện, cho nên giữ chút mặt mũi cho ông chú nhỏ, kéo nhau đi đăng ký kết hôn, cho chú nhỏ một liều an thần cực mạnh. Mọi chuyện mới tạm lắng xuống. Từ đầu đến cuối, là quá trình chậm rãi đến với nhau của hai trái tim chung một nhịp đập. Tống Tịnh Vãn chậm nóng, cho nên Lâm Sân cần thật nhiều năng lượng mới có thể “đốt cháy” được cô gái nhỏ. Nhưng mọi việc mà anh làm đều đáng giá. Trong mắt người khác, Tống Tịnh Vãn có thể là nhàm chán và tẻ nhạt, nhưng đối với anh, đó lại là một sự dịu dàng tĩnh lặng, giống như mặt nước mùa thu, trong lành và mát mẻ. Mà anh chính là con thuyền lướt trên mặt nước, tạo ra từng đợt sóng nhỏ, lăn tăn mãi không ngừng, yêu cô mãi không ngừng. *** Dạo gần đây Lâm Sân rất bận nhưng không ngăn nổi việc Tống Hoài Quân làm phiền anh. Hôm nay họp đến tận giữa trưa, mọi người trong phòng mới bắt đầu lần lượt rời đi. Cậu trợ lý Tiểu Trịnh thì thầm nói muốn hôm nay ăn đồ bên ngoài nên lấy điện thoại chuẩn bị đặt cơm, đúng lúc Lâm Sân bảo cậu đặt cho mình một phần thì Tống Hoài Quân hùng hổ đi tới. Anh kéo cái ghế bên cạnh Lâm Sân ra rồi đặt mông ngồi xuống, cặp mắt đào hoa cười lấy lòng: “Làm xong chưa, tôi mời cậu đi ăn cơm.” Thời gian Lâm Sân quen biết Tống Hoài Quân không dài cũng không ngắn, mới mấy năm mà thôi, đủ để hiểu bản tính một người. Vừa họp xong, anh muốn nghỉ ngơi một chút nên ngả người ra sau ghế, nói thẳng vào vấn đề: “Chuyện gì?” Tiểu Trịnh yên lặng đặt điện thoại trong tay xuống, liếc mắt về phía hai người đàn ông xuất chúng kia, tự hỏi tỉ lệ được ăn chùa bữa cơm hôm nay khoảng bao nhiêu, ai ngờ Tống Hoài Quân đã phá vỡ ảo tưởng của cậu. “Không phải bạn cậu ở hoa viên Lâm Giang đang có mấy căn cho thuê à, đưa tôi đi xem với.” Xem nhà thì chắc chắn không cần đến trợ lý nhỏ này xen vào. Tiểu Trịnh lại lặng lẽ cầm điện thoại lên xoắn xuýt, còn đầu óc vẫn trì độn xoay quanh chuyện đồ ăn, đành thuận miệng hỏi: “Anh muốn chuyển nhà hả?” Tống Hoài Quân thở dài: “Không, là cháu gái tôi.” Cháu gái anh mới tìm được công việc ở thành phố An, qua mấy ngày nữa sẽ dọn lên đây, trước khi cô đến, người làm chú này nhất định phải đứng ra chuẩn bị kỹ càng. Vì chuyện đó nên anh đã đau đầu phiền não mất hai ngày nay. Con gái không thể so với đám đàn ông tùy tiện chọn bừa chỗ ở. Nhà phải gần nơi làm việc, tính an toàn đặt lên hàng đầu, chưa kể còn phải thoáng đãng, diện tích quá lớn hay quá nhỏ đều không ổn. Thích trong nhà có ban công để trồng cây, trồng hoa, tốt nhất có thêm cả cửa sổ lồi (1) treo rèm cửa trắng với dây đèn sao mơ mộng. Từ hôm qua đi xem rất nhiều nhưng đều không vừa ý, không phải vị trí không tốt, mà do anh cảm thấy chướng mắt, chọn lựa lâu la đến thế cũng không có nổi một căn. (1) Cửa sổ lồi: có hình chữ nhật hoặc hình thang, nhô ra bên ngoài và có kính 3 mặt. Có chức năng tăng thêm tính chiếu sáng và thông gió cho căn nhà. Tiểu Trịnh nghe xong thì tặc lưỡi, đúng là cháu ruột có khác. Lâm Sân bị Tống Hoài Quân dùng dáng vẻ làm nũng đến buồn nôn, hai chữ “đi mà” hiện rõ lên mặt. Anh chán ghét nhíu chặt mi, ngồi nghe người chú tốt này lải nhải mãi không xong, cuối cùng cũng hiểu tại sao lại cần mình dẫn đi. Cái điệu bộ này, chủ thuê có tốt tính đến đâu cũng không chịu được. Anh nhấc tay xem giờ, thấy vẫn còn chút thời gian liền thở dài đứng lên, “Đi thôi.” Nếu là nhà cho Tống Hoài Quân ở, Lâm Sân cũng chẳng thèm quan tâm, còn cô cháu gái kia lại khác, tuy anh chưa từng gặp nhưng đã từng ăn đồ ăn của người ta. Lúc bọn họ lập nghiệp là khoảng thời gian khó khăn nhất, mỗi ngày ngủ không đến bốn tiếng, bận rộn tới nỗi quên cả ăn, tất cả mọi người gầy đi trông thấy, sắc mặt cũng xanh xao, trong mắt người khác là cảnh tưởng thê thảm của mấy kẻ ăn không nổi cơm vì phải tiết kiệm tài chính. Khi đó cháu gái Tống Hoài Quân vẫn còn học cấp ba, có vẻ thấy chú nhỏ qua tấm ảnh chụp trông vất vả, không biết nghĩ thế nào lại gửi đồ ăn thức uống đến cho bọn họ. Nhờ dịch vụ giao hàng, thịt cá, đồ ăn kèm, hoa quả vô cùng phong phú không ngừng được chuyển đến, cái thùng nhỏ chất đầy được đặt ở góc phòng làm việc, mỗi khi mọi người làm xong việc đến khuya, ai nấy đói đến nỗi ngực dán vào lưng đều có thể tìm đến đồ ăn của cô cháu gái Tống Hoài Quân “yêu quý”. Lâm Sân thích ăn nhất là bánh quy của cô làm, vị ngọt dịu nhẹ, một chút cũng không ngán. Thế nên lần này anh giúp đỡ cũng là hợp tình hợp lý. Hai người một trước một sau rời đi, tiểu Trịnh cuối cùng đành phải tìm đến mấy nhãn hiệu thức ăn mình yêu thích. Lão đại không ở đây thì cậu phải ăn thật mặn, thật cay cho thỏa nỗi lòng. Tiểu Trịnh vừa ra khỏi phòng họp liền mồm năm miệng mười, không đến mười phút sau, tất cả mọi người đều biết chuyện cháu gái của phó tổng giám đốc Tống. Hoa viên Lâm Giang gần dòng sông, là con sông bảo vệ thành phố đã lâu đời. Đầu thu, hàng liễu xanh vàng bên bờ đung đưa, bóng người nhẹ nhàng trước gió cũng khiến không khí mang vài phần ý vị động lòng người. Nếu là xuân hạ, nói không chừng cũng “Lượn lờ cổ đê một bên, xanh xanh một cây khói” (2) , quả là một phong cảnh đẹp. (2) ý nói phong cảnh nên thơ hữu tình Tống Hoài Quân nhìn cảnh vật qua cửa sổ không khỏi gật đầu, vì hình ảnh rất tốt nên hiện tại lặng lẽ cho căn nhà này điểm số cao nhất. Ban công, cửa sổ đón gió, phòng ở sạch sẽ, lấy ánh sáng tốt, thoáng mát, diện tích tuy nhỏ nhưng nội thất đầy đủ, cách bảo tàng nơi cháu gái làm việc khá gần, cách bọn họ công ty cũng không xa, điều này bù vào việc tiểu khu này có hơi cổ xưa một chút, phương tiện đi lại hay bảo an miễn cưỡng đạt tiêu chuẩn, quan trọng rằng chủ nhà là người quen, không cần lo lắng sẽ phát sinh sự việc chủ thuê đồi bại quấy rối khách thuê nữ. “Căn này cách âm thế nào? Buổi tối bên ngoài có ồn ào không? Cháu gái nhà tôi đi ngủ sớm, nghỉ ngơi không tốt hôm sau sẽ không có tinh thần làm việc.” “Cũng coi như tạm được đi, trước đây chỗ này có một nữ ca sĩ ở, hàng xóm xung quanh cũng không khiếu nại ồn ào quá nhiều.” Nghiêm Tư mang dáng vẻ chưa ngủ đủ miễn cưỡng trả lời. Lâm Sân nhàn rỗi đứng một bên, trước mặt là Tống Hoài Quân hai mắt phát sáng tỏ vẻ đắc chí khiến anh đau cả đầu, đành phải quay qua hàn huyên cùng bạn cũ. Lâm Sân và Nghiêm Tư đã lâu không gặp, kể từ khi cậu ta say mê bài bạc cùng việc cho thuê nhà, mọi người đã lâu rồi không gặp nhau ở các bữa tiệc. Ba người đàn ông cao lớn đứng xem nhà cho một cô gái. Cũng may lúc Lâm Sân sắp hết kiên nhẫn, Tống Hoài Quân liền đồng ý quyết định, lập tức thanh toán tiền thế chấp cùng một năm tiền thuê nhà, còn từ chối Nghiêm Tư lấy giá hữu nghị, cười nói: “Ít nhiều là ít nhiều, vấn đề này không thể chiếm tiện nghi của cậu, tôi nợ cậu một ân tình, đúng ra tôi nên mời một bữa.” Sau còn nói thêm: “Cháu gái nhà tôi còn nhỏ, làm phiền cậu giúp đỡ nó một chút.” Tống Hoài Quân bày ra cái bộ dáng ông bố già quan tâm, so với vẻ ngoài phong lưu đa tình quả thực không hợp chút nào. Ký xong hợp đồng, Tống Hoài Quân mời hai người ăn cơm. Trên đường trở về công ty, anh gọi điện cho cháu gái hỏi bao giờ thì tới thành phố An, cũng không hề kiêng dè Lâm Sân mà lải nhải căn dặn như một lão già. Trong không gian xe yên ắng, hiển nhiên Lâm Sân có thể nghe thấy giọng của cô gái qua điện thoại. Tiếng nói dịu dàng, mềm mại, thật dễ nghe. Quay về công ty thời gian không còn sớm, Tống Hoài Quân vội vàng chạy vào nhà vệ sinh giải quyết vấn đề, vô cùng bận rộn. Lâm Sân đi về phòng làm việc, ở hành lang lại bị một người va vào. Diệp Tử không muốn để cho người khác trông thấy dáng vẻ chật vật, rơi nước mắt nên mới cúi đầu, ai mà biết được đi quá nhanh nên va phải người ta. Cô vội vàng xin lỗi, ngẩng đầu lên thấy đó là Lâm Sân thì càng cảm thấy bối rối, trong giọng nói không che giấu được sự nghẹn ngào: “Xin lỗi Lâm tổng, tôi không cố ý.” Cô vốn nhỏ gầy, vành mắt ửng đỏ trông càng đáng thương. Lâm Sân không trách cứ cũng không hỏi đã xảy ra chuyện gì, chỉ nhàn nhạt nói không sao, nhường cô đi trước. Tiểu Trịnh không biết từ chỗ nào xuất hiện, cầm trong tay văn kiện đứng ở một bên chậc chậc thở dài: “Thật đáng thương, lại bị bắt nạt, lão đại không quản sao?” Nói xong, ánh mắt của cậu nhìn vào lối rẽ góc hành lang. Nơi đó như phảng phất cảm giác ẩn núp của thế lực tà ác nào đó, so với các văn phòng khác trong công ti đem lại cảm giác khác xa vạn dặm. Muốn nói tỉ mỉ chỗ nào không giống, đương nhiên là do đám người ở trong đó. Thực tập sinh Diệp Tử đáng thương vừa chạy ra, ai khiến cho người ta khóc, đáp án đã rõ rành rành. Lâm Sân không chọc thủng tâm tư của Tiểu Trịnh, thay đổi đường đi về cuối hành lang. Chờ cho bóng lưng anh biến mất tại góc rẽ, không biết từ chỗ nào xuất hiện mấy người hưng phấn muốn ăn dưa đi theo, lặng lẽ áp sát vào cửa nghe lén. Trên cửa treo bảng tên “Tổ 5 bộ phận kĩ thuật”. Trong công ty nhiều người không vừa mắt đám thanh niên đó, đếm ra có thể ôm trọn 2 vòng rưỡi công ty. Nghe lão đại giáo huấn bọn họ thì đây là chuyện vui cỡ nào chứ.   Mời các bạn mượn đọc sách Tam Hỏa của tác giả Trần Vị Mãn.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Trái Tim Thiếu Nữ Của Lão Phu (Lão Phu Thiếu Nữ Tâm) - Nhất Oản Xoa Thiêu
Thiếu đế Duệ Tông thường luôn tự hỏi: Rốt cuộc thì phụ hoàng để lại cho hắn quần thần kiểu gì thế này? Thiếu đế vừa suy nghĩ vừa mặt lạnh nhìn xuống Trấn Quốc Công đang ôm chân hắn gào khóc, gào tới nửa ngày cũng không có nổi một giọt nước mắt, còn thuận tiện lấy vạt áo của hắn mà xoa xoa mặt.  Đối diện bên kia, Bàng thái sư đang tức tới giơ tay dậm chân, đôi hài trong tay cũng chỉ lăm le chờ thời cơ phát động, miệng còn không ngừng nghỉ kêu mắng: “Lão thất phu, hôm nay ta nhất định tiễn ông về bồi tiên hoàng”. Quần thần phía sau thì người lôi người kéo, ôm tay ôm chân, nhất trí khuyên giải: “Thái sư, thái sư, bình tĩnh, bình tĩnh…” Cảnh tượng này hầu như ngày nào cũng xảy ra... Còn nhớ 7 năm trước, khi Thiếu Đế mới chỉ là thiếu niên 12 tuổi, Trấn Quốc Công vẫn là bộ dáng như hôm nay, khóc lóc thảm thiết tỏ vẻ nhất định sẽ bảo vệ tốt Thiếu Đế, làm hắn khỏe mạnh trưởng thành, mà lúc ấy Thái Sư đứng kế bên vẫn còn giữ được vẻ nho nhã ổn trọng, nào có vứt hết phong thái như bây giờ.  Mà cũng không thể trách được Bàng Thái Sư, kể từ khi Thiếu Đế có thể tự mình chấp chính, Trấn Quốc Công mỗi khi lên triều lại ngủ gà ngủ gật, quần thần bàn luận cũng là tai phải vào tai trái ra. Cả ngày không ngủ gật trên triều thì buổi tối cũng lén rủ Thiếu Đế đi nướng khoai lang, vào rừng bắt rắn nấu canh, rảnh rảnh lại đi chợ mua hàng mặc cả, đến nỗi mỗi khi Trấn Quốc Công ra cửa là bà con tiểu thương lại xắn tay áo chuẩn bị đại chiến ba trăm hiệp... Chọc đến Bàng Thái Sư tức giận ngã ngửa, thẳng mắng Trấn Quốc Công dạy hư Thiếu Đế.  Cứ như vậy, một Trấn Quốc Công tưng tửng với một Bàng Thái Sư cổ hủ không gây nhau trên triều thì cũng cãi nhau ngoài chợ… “Hừ! Trấn Quốc Công!” “Nha nha nha ~ Thái sư, câu tiếp theo có phải hay không là “lão thất phu?”” “Lão thất phu nhà ông...” “Thái sư! thái sư! bình tĩnh, bình tĩnh…” “Chậc chậc chậc, mấy năm nay bản lĩnh mắng chửi người của thái sư lại được đề cao rồi đó ha.” “Thái sư thái sư! Làm như vậy là mất phong thái! Mất phong thái a!” “Ai ai ai! Thái sư lại cởi giày ném ta sao! Ta đều sưu tập đủ 17 đôi rồi ấy”  “Thái sư thái sư! Thái sư!....” “Ha ha ha ha! Đôi thứ 18!” “…………” Năm thứ bảy Duệ Tông, Thiếu Đế 19 tuổi, phiên vương phản loạn… Vì bảo vệ an nguy của Duệ Tông, vì ngăn cản phiên vương phản loạn đi vào, vài vị lão thần đứng chắn trước cửa điện, bị loạn đao chém chết. Vì tra khảo hành tung của Thiếu Đế, thái sư phải chịu đựng khổ hình, sau lại bị sống sờ sờ thiêu chết cũng chưa từng nói nửa chữ. Mà lúc ấy, Trấn Quốc Công là người duy nhất hộ bên cạnh Duệ Tông, sau khi bị phản quân phát hiện liền quyết chiến đến hơi thở cuối cùng. Cho dù quanh thân thi cốt chồng chất, cho dù toàn thân trọng thương cũng không cho người nào có cơ hội bước vào mật thất nửa bước. Mãi đến khi quân cứu viện tới mới kiệt lực mà chết. Rất nhiều năm về sau, khi Duệ Tông ngồi trên long ỷ nhìn xuống triều đình, im lặng thật lâu rồi nhịn không được mở miệng hỏi: “Các khanh còn nhớ khi Trấn Quốc Công và Thái Sư còn sống... Tình cảnh chó sủa gà bay trên triều đình sao?” Giờ nhớ lại cũng chỉ là cảnh còn người mất… Duệ Tông vốn dĩ cho rằng sẽ chẳng bao giờ có cơ hội gặp lại Trấn Quốc Công, gặp lại người bạn già đã cùng hắn đi qua thời niên thiếu đầy kỷ niệm. Nhưng rồi cứ như một giấc mộng Trang Chu, người tỉnh mộng tàn, thiếu niên Tống Dận tỉnh lại sau cơn hôn mê do tai nạn xe cộ... Đã từng là đế vương, giờ đây là Tống Dận... Và rồi, hắn gặp Tô Giản. Mời các bạn đón đọc Trái Tim Thiếu Nữ Của Lão Phu (Lão Phu Thiếu Nữ Tâm) của tác giả Nhất Oản Xoa Thiêu.
Thê Tử Là Chó Ta Nuôi - Lăng Thương Châu
Tần Diễn là huyết mạch cuối cùng của Cửu vương phủ quyền khuynh thiên hạ. Chàng từ nhỏ sinh ra đã yếu ớt, đi hai bước liền hít thở không thông, quanh năm phải ở trong viện dưỡng bệnh. Ấy vậy mà có một ngày thế tử gia phát bệnh, thế nhưng không giống mọi ngày ngất ở trên giường, mà lại giống như nổi điên, đem toàn bộ trong viện quậy đến gà bay chó sủa, còn không nể tình liên tiếp hạ dấu răng trên người đám thị vệ, khiến kẻ hầu người hạ ai nấy đều kinh sợ. Thế tử “phát bệnh” vốn bị cho là vô pháp khống chế. Thế nhưng có một ngày, tiểu nha hoàn tên Cố Tinh Hà được chọn đến “hầu hạ” thế tử gia không những không bị cắn, ngược lại còn được thế tử vô cùng “thương yêu”, giống như một tiểu trung khuyển, bám lấy nàng không rời. Trên dưới Cửu vương phủ, ai nấy đều kinh ngạc, thậm chí đến Cố Tinh Hà cũng không hiểu tại sao lại có chuyện kỳ lạ này. Nàng vốn là một cô nhi ở thế kỷ 21, bởi vì một tai nạn mà xuyên đến nơi được gọi là Đại Hạ triều này, trở thành gia nô Cố Tinh nhi của phủ Cửu vương.  Không giống như bạn bè đồng nghiệp xuyên không được bonus thêm skills tuyệt đỉnh hay hệ thống phụ trợ, thứ duy nhất nàng có là sự đồng hành của “nhi tử” Nhị Cẩu Tử yêu quý. Để có tiền mua thịt cho Nhị Cẩu Tử, Cố Tinh Hà buộc lòng phải nhận cái việc chăm sóc thế tử không ai dám làm kia. Thế gian đồn rằng, “Thế tử Tần Diễn tuấn mỹ vô trù, tách biệt thế nhân, giống như trích tiên hạ phàm. Thẳng đến khi gặp mặt, Cố Tinh Hà đen mặt nhìn trước mắt thế tử gia Tần Quan Chỉ. Tuấn mỹ vô trù? Tách biệt thế nhân? Không nhiễm khói bụi hồng trần? Thanh lãnh trích tiên? Vậy cái kẻ vừa gặp mặt đã nhảy lên liếm khắp mặt nàng kia là ai? Cái kẻ há mồm gặm ống tay áo nàng không buông kia là ai???”* Kẻ đó, là thế tử lại cũng không phải thế tử. Bởi vì, thế tử gia cùng linh hồn Nhị Cẩu Tử đổi chỗ. Thế tử vốn đinh ninh cho rằng, Nhị Cẩu Tử là một con sói con, ít nhất vẫn còn có chút thông minh. Lại không ngờ rằng, linh hồn đổi chỗ với mình là đời sau, kém cả ngàn bước mới giống tổ tiên của nó, vừa ngáo lại vừa nhây - Husky Nhị Cẩu Tử. Thế mới có cái cảnh, thế tử sau khi phát bệnh, thích cắn người, còn quậy phá lung tung, lại đặc biệt yêu thích quấn lấy Cố Tinh Hà làm nũng. Thực ra, thế tử cảm thấy sống trong thân xác con “sói” ngốc này cũng không tệ lắm, vừa được Cố Tinh Hà cung phụng, ăn ngon, ngủ ngon, vừa không cần suy nghĩ đến quốc gia xã tắc, phồn vinh gia tộc.  Thế nhưng, định mệnh đã chú định, có chạy trời cũng không khỏi nắng, kết cục vẫn phải trở về. Hơn nữa, “tên” Nhị Cẩu Tử kia quả thực không có tiền đồ, nhìn bộ dạng xuẩn ngốc mà nó gây ra khiến thế tử chỉ muốn nhào lên cắn chết chính mình. Nhưng, làm thế nào để trở lại là câu hỏi khiến chàng vô cùng đau đầu. Và rồi, trong một phút giây tình cờ, Tần Diễn phát hiện ra, chỉ cần hôn cô nàng Cố Tinh Hà kia một cái, thì cái chuyện hoán đổi linh hồn này liền có thể được giải quyết. Tần Diễn ban đầu cũng không có ý gì với Cố cô nương cả. Chẳng qua thời gian lúc nàng vừa cưng chiều mình trong thân xác con Husky kia cùng với việc nàng đứng ra bảo vệ “thế tử giả” dù không mảy may hay biết về cái chuyện hoán đổi linh hồn kỳ lạ này khiến cho trái tim chàng từng chút một dao động, để rồi cuối cùng biến thành một ý niệm chắc chắn, muốn đau nàng, sủng nàng trong trái tim chàng. Nhân duyên, chính là một thứ vô cùng kỳ diệu, trong lúc tất cả mọi người đều không chú ý, đã từng bước sắp đặt trói họ lại trong sợi dây định mệnh.  Thân phận thực sự của Cố Tinh Hà trong kiếp này, cái chết bí ẩn của toàn bộ tướng sĩ Tần gia cùng sóng ngầm mãnh liệt chốn thâm cung, tất cả đều giống như bàn cờ sắp sẵn, không thể chạy trốn. Thứ duy nhất mà Tần Diễn có được trong trò chơi vương quyền này, chính là cơ hội để được gặp nàng, nắm tay nàng, cùng nàng đi qua hết thảy phong ba. *** Hắn nhớ tới Hoa Dương công chúa đối hắn nói qua nói. Hoa Dương công chúa như cũ một thân hoa phục, mắt phượng thượng chọn, ngữ khí khinh thường: “Dựa vào cái gì bổn cung vận mệnh, muốn nắm giữ ở ở trong tay người khác? Dựa vào cái gì bổn cung muốn cùng thanh mai trúc mã chia lìa? Dựa vào cái gì bổn cung phải thân thủ giết chết chính mình phu quân cùng hài tử mới có thể sống sót?” “Dựa vào cái gì bổn cung không thể làm này chúa tể thiên hạ vạn dân chi chủ?!” Ánh nến mờ nhạt, hắn lại nghĩ tới Tuyên Bình Đế nói qua nói. Tuyên Bình Đế như cũ là trầm mê nữ sắc mắt say lờ đờ mê ly, thanh âm mơ hồ không chừng: “Cô ngôi vị hoàng đế, là tỷ tỷ tránh tới. Cô vẫn luôn biết, những cái đó sự tình đều là tỷ tỷ làm. Tỷ tỷ nghĩ muốn cái gì, lấy đi là được, chỉ là nàng không nên, giết cô vợ cả cùng hài tử.” “Kia Tần gia đâu?! Tần gia mãn môn các ngươi những người này có từng nghĩ tới?!” Cố Tinh Hà chợt ra tiếng: “Vì cái gì các ngươi này đó thượng vị giả, cũng không lấy người khác tánh mạng đương tánh mạng? Ta nương gì cô, ta tội gì? Mấy chục vạn tướng sĩ nuốt hận Côn Luân Quan, bọn họ đến chết đều không biết bọn họ là chết như thế nào!” “Bọn họ làm sao cô?!” ... Mời các bạn đón đọc Thê Tử Là Chó Ta Nuôi của tác giả Lăng Thương Châu.
Thượng Thư Đại Nhân, Biến! - Tô Áng
Văn án: “Rất nhiều người nói, bàn tay hội họa tài hoa Lan công tử có phong thái chi lan ngọc thụ hiếm có khó tìm, chỉ tiếc là hơi keo kiệt. Cũng có rất nhiều người nói, trong các quan lớn triều đình, Liên đại nhân tuổi trẻ tài cao, dung mạo sáng sủa nhất thiên hạ, chỉ tiếc là keo kiệt lắm. Chỉ có Phương Uyển Chi biết, hai nam nhân keo kiệt đến tận xương này thực ra là cùng một người. Cha của Phương Uyển Chi nói: "Con phải lôi kéo được hắn, chúng ta sau này có phát đạt được không đều tùy vào con cả." Nàng nhìn người đứng cách đó không xa, tay cầm sợi dây đang quan sát con mèo vô cùng chăm chú, tự nhiên lại thấy áp lực trên đầu mình không phải nặng vừa đâu.” ------------ Nữ chủ trong truyện này đúng là số con rệp, có chút sắc đẹp thì bị cha già tham tiền dẫn vào cung, định để cho lão hoàng đế già lụ khụ nạp làm phi tử. Thật may nàng tương kế tựu kế, giữa đám quý tộc thả một cái rắm, thành công huỷ hoại hình ảnh tài nữ. Ngày ngày, nàng diễn trò một nháo hai khóc ba thắt cổ, giả bộ đau thương không thiết sống, quay mặt đi là ung dung trốn trong phòng không lo bị ép gả. Cha già lo lắng, dùng hết tiền bạc đem nàng đến cầu Lan Khanh công tử vẽ cho một bức tranh chân dung. Người người đều nói rằng, có tranh của Lan Khanh công tử vẽ cho, dù là heo nái cũng có thể tìm được chồng. Thế là Phương Uyển Chi ngày ngày phải vác thân đến căn nhà rách của Lan Khanh, chờ chàng ta vẽ xong một bức mĩ nhân đồ đẹp xuất sắc. Lan Khanh chính là nam chủ của truyện, nhưng tính cách lại có vẻ hơi khác người. Nhà giàu nứt đố đổ vách, vẽ một bức tranh đã đủ ăn cả đời, nhưng chàng ta lại chọn nơi ở là một cái viện rách nát, ghế không có mà ngồi. Thực ra, Lan Khanh cũng chỉ là nghệ danh, thân phận thực sự của chàng ta là Liên thượng thư Liên Dụ – nổi tiếng mồm mép nhanh nhạy, vô sỉ bỉ ổi, không chuyện gì không thể làm, lại keo kiệt có tiếng. Liên thượng thư đối đầu tài nữ nhà giàu, cuộc chiến tưởng như không cân sức này ai sẽ giành phần thắng? Phương tiểu thư nói cực kì nhiều, từ chuyện đầu xóm đến cuối ngõ, chuyện lông gà vỏ tỏi đến con mèo con chó. Liên thượng thư lại yêu thích sự yên tĩnh. Vì vậy mỗi buổi gặp nhau của hai người lại chìm trong không khí kì quái khi một người cứ nói còn một thì cứ ngồi như tượng gỗ. Rốt cuộc, Liên thượng thư cũng bị cái miệng của Phương tiểu thư thuần hoá, một ngày không nghe nàng tám chuyện sẽ thấy bứt rứt khó chịu. 1-0 nghiêng về Phương tiểu thư. Liên đại nhân nổi tiếng keo kiệt, trong nhà đồ đạc sang trọng không thiếu, nhưng chỉ chàng ta mới được sử dụng. Còn khách hàng hả… “Trà một lượng bạc một chén, năm lượng một bình. Ghế hoa mai, ba lượng ngồi một canh giờ.” Thậm chí, Liên đại nhân giữa trời hè nóng bức còn đốt lò sưởi trong phòng, cốt để bán cho Phương tiểu thư ba mươi lượng một khối băng làm mát. 1-1 cho Liên thượng thư “vắt cổ chày ra nước”. Chuyện tình như chó với mèo của Liên Dụ và Phương Uyển Chi chẳng biết từ bao giờ đã nảy sinh. Liên đại nhân không gặp Phương tiểu thư là thấy nhớ, còn hôn trộm nàng rồi xấu hổ tặng quà “đền bù”, khiến Phương Uyển Chi được phen hết hồn khi ông thần keo kiệt lại chi tiền mạnh tay đến thế. Còn Phương tiểu thư đôi khi thất thần ngắm Lan Khanh công tử đến ngẩn người. Nhưng rồi cha nàng phát hiện ra thân phận thật của Lan Khanh, mọi việc bắt đầu thay đổi. Cha Phương Uyển Chi muốn dựa vào nàng để lấy lòng Liên thượng thư, vì vậy Phương tiểu thư lắm miệng điêu ngoa đột ngột biến thành một thiếu nữ nhà giàu chỉ biết nịnh nọt lấy lòng trước mặt Liên Dụ, khiến chàng tức giận mà không biết phải làm gì, bỏ không được giữ không xong. Nhưng thật may là sau này nam chính đã anh dũng đạp bằng mọi việc, khiến Phương lão gia ngậm ngùi gả con gái qua, lại cưng chiều Phương tiểu thư hết nước hết cái. Cả hai nhân vật chính trong cuốn truyện này đều không hoàn hảo, lại có cái gì đó rất “thật”. Phương Uyển Chi phận nữ nhi, luôn phải nghe theo lời cha, dù cho ông ta có bội bạc với mẹ mình. Nàng tuy ngoài mặt là một tiểu thư hiền dịu, nhưng sâu trong thâm tâm lại ẩn giấu tính khí bạo lực và cứng đầu, có ước mơ lớn lao là kiếm một người chồng chỉ có duy nhất mình mình trong tim. Liên Dụ là một người tốt, nhưng cái tốt ấy lại được chàng giấu trong vẻ bất cần và vô sỉ. Chàng quan tâm Phương Uyển Chi, nhưng lại không biết cách thể hiện, khiến nàng hiểu nhầm biết bao lần. Chàng cũng là một con người cô độc và bất hạnh, vì không có được tình cảm gia đình như những người bình thường khác. Chỉ khi gặp được Phương Uyển Chi, chàng mới học được cách mỉm cười, trò chuyện với mọi người, không còn cô đơn. Cả hai nhân vật là hai mảnh ghép đầy khuyết điểm, chỉ khi chập lại với nhau mới trở nên hoàn hảo. Và cái kết truyện HE hường phấn ngọt ngào đảm bảo sẽ đốn ngã tim bạn trong vòng một nốt nhạc. Trích đoạn: Trên đường lớn xuất hiện một bóng người thướt tha. Có lẽ nàng vừa chạy tới, hoặc là bị chọc tức, cho nên mới đứng giữa đường như thế. Liên Dụ ngẩn người một lúc, sau đó lại nhìn trái nhìn phải một lượt: “Nàng mang dao tới làm gì? ” “Ngài lăn ra đây cho ta.” Liên Dụ cảm thấy Phương Uyển Chi muốn chém hắn thật, nhưng không hiểu sao trong lòng vẫn rất vui. Nàng muốn hắn tới, hắn sẽ ngoan ngoãn tới. Phương đại cô nương bên này lửa giận đã sắp lên tới đỉnh đầu. Không vì cái gì khác, chỉ vì một câu đơn giản hắn cũng chưa từng nói với nàng. Hai người chuyện nên làm cũng đã làm, chuyện không nên làm cũng chỉ còn một bước lau súng cướp cò, ngay cả một câu thích nàng, hắn cũng chưa từng mở miệng. Phương đại cô nương chưa ăn thịt heo cũng đã thấy heo chạy, nàng tìm khắp thoại bản cũng không tìm ra một nam chủ nào có tính tình như Liên Dụ. “Phát bổng lộc rồi sao?” Liên Dụ mơ màng gật đầu. “Phát khi nào? ” “Trưa hôm qua.” Phương Uyển Chi nhướn mi: “Sao thế, không phải mỗi lần ngài chiếm tiện nghi của ta xong đều muốn đưa bạc sao, lần này lại không đưa bạc à?” Liên Dụ vội vàng tháo hà bao bên hông đưa cho nàng, một câu cũng không dám nói. “Bổng lộc không được bao nhiêu, nếu nàng muốn mua đồ thì đến phòng thu chi, có rất nhiều, đều đưa nàng cả.” “Sao ta lại dám lấy bạc của Liên Dụ ngài chứ, giờ ta cũng không cần mặt mũi nữa, hôm nay ta chỉ muốn hỏi một câu, rốt cục ngài có thích ta không?” Ánh sáng mặt trời buổi sớm rơi trên mặt đất, chiếu lên người nàng như tạo thành một viền vàng nhạt, giống như một vị nữ tướng quân mạnh mẽ uy phong. Liên Dụ chưa từng thấy nàng như thế, cho nên nhìn đến sững người, như thể muốn khắc ghi hình ảnh này vĩnh viễn cùng tháng năm. Hắn nghĩ, có lẽ cả đời này cũng không thể nào quên được cô nương thẳng thắn trước mặt lúc này. “Phương Uyển Chi, ta muốn cưới nàng.” Ta đã nghĩ từ rất lâu, chưa từng do dự, cũng không hề dao động. Chỉ muốn cưới nàng, lấy nàng mà thôi. Mời các bạn đón đọc Thượng Thư Đại Nhân, Biến! của tác giả Tô Áng.
Tôi Đã Chờ Em Rất Lâu Rồi (Ta Chờ Ngươi, Thật Lâu) - Giảo Xuân Bính
“Hãy để thanh xuân thổi lên suối tóc dài mang theo giấc mộng của em. Bất tri bất giác, chốn đô thành đã ghi dấu nụ cười của em. Trái tim đỏ thắm giữa mây trời xanh trong, bắt đầu một cuộc sống mới. … Hãy để đóa hoa kia nở rộ tô hồng đôi gò má của em. Khắp trời tung bay, bồng bềnh mộng tưởng vẽ nên nụ cười em xinh tươi. Thu đến xuân đi, giữa chốn hồng trần này ai đã an bài số phận…” (*) Ngày Ôn Dĩ Ninh trông thấy Đường Kỳ Sâm lần đầu tiên, cô đã từng nghĩ rằng mình đã gặp đúng người vào đúng thời điểm. Anh chính là vận mệnh của cô kiếp này.  Thanh xuân rực rỡ vẽ nên những sắc màu tươi sáng trong cuộc đời của mỗi người, Ôn Dĩ Ninh khi ấy là một cô sinh viên nhỏ năm 4, vì mưu sinh mà tất bật làm thêm kiếm tiền. Và trong một khoảnh khắc khi Đường Kỳ Sâm xuất hiện, anh đứng bên ngoài cánh cửa phòng, ánh nắng trải dài trên mái tóc, ánh mắt bâng quơ lơ đãng đã dừng lại trong tâm trí cô. Một cái liếc mắt, liền say lòng. Lúc ấy, Đường Kỳ Sâm là một người đàn ông mà bất kỳ cô gái nào khi bắt gặp cũng sẽ đem lòng tương tư yêu mến. Bởi anh có vẻ ngoài tuấn tú, xuất thân cao quý và hơn hết còn là một giám đốc trẻ tuổi đầy thực lực. Thế nhưng, Ôn Dĩ Ninh phải lòng anh không phải vì những điều ấy, mà bởi vì nụ cười và sự dịu dàng anh dành cho mình. Ôn Dĩ Ninh sinh ra trong một gia đình phức tạp, thiếu thốn tình thương, phải tự bươn chải từ nhỏ để có thể đi đến con đường học tập như ngày hôm nay là cả một sự nỗ lực rất lớn của cô. Vì thế, cô gái nhỏ luôn tự lập, hiểu chuyện và lạc quan để chống chọi lại với thế giới này.  Đường Kỳ Sâm xuất hiện, ở bên cô trong những năm tháng tuổi trẻ đầy nhiệt huyết và căng tràn nhựa sống ấy. Anh khi đó, là chàng trai ấm áp và dịu dàng hơn cả ánh trăng trên bầu trời. Anh dẫn cô đi khám phá khắp nơi trong thành phố này. Anh đưa cô đến thử tất cả những tiệm ăn lớn nhỏ. Anh để cô bên mình, quan tâm chăm sóc rất cẩn thận và tỉ mỉ. Mỗi ánh mắt yêu chiều anh nhìn, mỗi nụ cười vui vẻ anh trao, mỗi cái chạm nhẹ mềm mại trên mái tóc… đều khiến Dĩ Ninh động lòng. Ôn Dĩ Ninh lúc ấy, chỉ đang bước những bước đi đầu tiên trên con đường trưởng thành và tình yêu. Cô bị sự bao dung sủng ái của anh làm cho bản thân trở nên mộng tưởng. Cô cứ nghĩ rằng, anh cũng có tình cảm với mình. Vì thế, Dĩ Ninh cố gắng nỗ lực từng bước, từng bước đến bên anh. Tình cảm của cô, đơn giản và thuần khiết như chính nụ cười rực rỡ của cô vậy.  Thế nhưng, có những sự thật cho dù cất dấu thế nào thì cũng đến lúc bị vạch trần, có những mối quan hệ ngỡ đã thâm sâu lại có thể vì một vết nứt nhỏ mà vụn vỡ ngay lập tức.  Ngày mà Ôn Dĩ Ninh nghe thấy lời Đường Kỳ Sâm nói, cũng là ngày tất cả những tươi sáng của thanh xuân bị chôn vùi dưới vực sâu mãi mãi. Hóa ra, những mềm mại, những yêu thương, những rung động… mà Dĩ Ninh cho rằng mình có được, đều chỉ là dối trá. Người con gái trong lòng anh, người con gái anh đem lòng yêu, người anh dùng tất cả sự dịu dàng để đối xử, thật ra không phải là cô.  Ôn Dĩ Ninh, chỉ là người thế thân cho những điều tốt đẹp ấy. Một câu nói thốt lên, một cánh cửa hé mở, một cái xoay người trốn chạy, một vết rách khắc sâu trong tim… Ôn Dĩ Ninh vĩnh viễn không thể quên được giây phút ấy. Vì thế, mang theo tổn thương và đau đớn, cô rời xa anh, rời xa thành phố này, bỏ lại tất cả. ''Giữ lại một làn môi ở trong vòng tay anh. Em một đời yêu anh. Níu lấy một chút cơ hội để có thể ở bên anh. Hãy để tình yêu trở lại. Không vội giữ lấy anh, không vội rơi nước mắt. Em đã gửi trái tim cho anh. Chuẩn bị tất cả để yêu anh, lại để anh ra đi. Hãy để tình yêu ở lại nơi đây." (*) Một lần chia cách, chính là 4 năm biền biệt. Mời các bạn đón đọc Tôi Đã Chờ Em Rất Lâu Rồi (Ta Chờ Ngươi, Thật Lâu) của tác giả Giảo Xuân Bính.