Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Hoàng Đình - Thân Vẫn Chỉ Tiêm

Trong cõi đất trời bao la vô tận này, có nhiều người dành cả đời mình tìm tòi, khám phá những mong lý giải được hết thảy những điều họ có thể nhận biết, đồng thời ước vọng rằng thông qua đó họ có thể khám phá ra sự huyền bí của đất trời. Song, tuyệt đại đa số người trong số đó cho dù đã dùng cạn sinh lực của mình cũng chỉ có thể kéo dài được thêm mấy trăm năm tuổi thọ, có thể vận dụng một số quy luật thần diệu của đất trời, còn cái cụm từ 'thọ cùng trời đất' chẳng qua chỉ là trăng trong đáy nước mà thôi. Lại có rất nhiều người suốt đời đều dồn vào việc lý giải những người và sự việc xung quanh mình, mong sao có thể tìm thấy sự siêu thoát trong tâm hồn, vậy mà cuối cùng lại được vinh danh là bậc thánh hiền của thế gian. Bất kể là loại người nào đi chăng nữa, nếu như đem so với cả thiên địa cũng đều chỉ như muối bỏ biển, dẫu cho những người đó có dâng nên sóng cả bão bùng, nhưng chỉ chớp mắt một cái thôi rồi họ cũng sẽ lại im lìm tĩnh mịch mà hòa mình vào cõi hư vô. Ở nơi đất trời kỳ lạ này có đủ loại sinh linh, khi ngược dòng thời gian tìm về thời điểm thiên địa còn đang diễn hóa thì có thể thấy mỗi loại sinh linh đó có khi cũng đã từng trải qua một thời quá khứ huy hoàng. Những sự việc và người trong quá khứ kia đã dần mai một theo sự xói mòn của dòng thời gian, nhưng cũng có một vài câu chuyện và con người trong số đó lại trở thành truyền thuyết, thần thoại. Khi những truyền thuyết mà chúng sinh lưu truyền được tập hợp lại ở một nơi, nó sẽ hóa thành cơn sóng triều lịch sử của thiên địa, bao la và mạnh mẽ. Nếu như trên chín tầng trời có Thiên đình thống ngự các đấng tiên thần trong thiên hạ, trong Thiên đình lại có một tấm gương lớn soi rọi khắp nơi trên thế gian thì trong gương sẽ hiện lên hình ảnh vô số sinh linh trong thiên địa không ngừng bước tới đi lui, đó là hình ảnh của bọn họ kể từ khi sinh ra cho tới khi mất đi, kể từ khi còn phàm tục cho tới khi vang danh khắp sơn hà. Nếu thật sự nhìn kỹ thì có lẽ sẽ phát hiện rằng trong số những sinh linh hỗn loạn kia có một ông lão đi khắp thiên địa, dấu chân lão lưu lại khắp nơi, bất kể cho đó là danh sơn đại trạch hay là nơi tà địa hung sát. Bỗng một ngày, ở phía sau ông lão có thêm một đứa trẻ. Nó đi theo sau lão, dần dần trưởng thành, cuối cùng hai người dừng chân trong một tòa thành rồi chia tay. Ông lão vẫn như trước kia, một thân một mình đi tới khắp nơi trong thiên địa như đang mải mê tìm kiếm thứ gì. Còn đứa trẻ đã trưởng thành kia tựa như giọt nước đã hòa mình vào sông lớn, có lẽ, đôi khi có sóng gió bão bùng nổi lên trong dòng lịch sử cũng chính là do một giọt nước ấy tạo thành... *** Đôi lời từ nhóm dịch: Tác giả Thân Vẫn Chỉ Tiêm có lẽ không còn xa lạ với các đồng đạo chuyên "cày" convert qua những bộ truyện Tiên hiệp cổ điển mang hơi hướng mông lung, mờ ảo xen lẫn chút bi thương và bí ẩn như Nhân Đạo Kỷ Nguyên, Bạch Cốt Đạo Cung, Chúng Diệu Chi Môn v.v... Hoàng Đình cũng không ngoài số đó, nó như một chốn tĩnh lặng để ta chiêm nghiệm về cái tình, hòa mình vào thiên địa. *** Tháng chạp cuối đông, tuyết bay đầy trời. Tuyết lớn đã phủ trùm lên cả một dải Thiên La dài hơn trăm dặm, cây lớn bị tuyết đọng gãy cành, suối đóng thành băng. Núi Thiên La là tên gọi chung cho một vùng núi non lớn nhỏ hơn ngàn ngọn như sao giăng, ngọn trung tâm là nơi Thiên La môn tu hành huyền môn đại đạo. Tính trong toàn bộ thiên địa, Thiên La Môn là một môn phái nhỏ, nhưng trong phương viên ngàn dặm thì đây là môn phái hàng đầu, đã có lịch sử hơn ba trăm năm. Lúc lập phái, Thiên La tổ sư đã lấy kiếm dẹp yên yêu linh khắp núi, chấn nhiếp ngàn dặm, được tôn làm Thiên La Tiên Quân. Nhưng bởi tiên đạo khó cầu, tuy pháp lực cao cường, đạo hạnh cao thâm nhưng cuối cùng Thiên La Tiên Quân vẫn không thoát khỏi luân hồi. Ông đã tọa hóa trong núi từ trăm năm trước. Hơn trăm năm trôi qua, Thiên La Môn không những không còn uy thế như hồi Thiên La Tiên Quân còn sống, mà ngay cả sự trầm tĩnh an tâm tu đạo, một lòng cầu trường sinh cũng gần như đã mất. Cuối đông giá lạnh, vào lúc nửa đêm. Vài tia sáng yếu ớt chiếu qua khe cửa Tàng Kinh các, nơi trọng địa Thiên La Môn, lộ rõ vẻ cô tịch trong trời tuyết yên tĩnh lạnh lẽo này. Từ cửa các đi vào, bên phải là một cái bàn gỗ dài cũ kỹ, giữa bàn có một ngọn đèn xám, bên cạnh ngọn đèn là một thanh trường kiếm vỏ gỗ bình thường đặt nằm ngang. Một thanh niên đang cúi đầu chăm chú đọc một quyển sách lụa. Dưới ánh đèn yếu ớt có thể thấy được trong phòng này ngoại trừ mấy hàng giá sách và sách thì chỉ có một bàn, một ghế dựa, một đèn, một người, toát ra cảm giác cô tịch lạnh lẽo. Chỉ có người của Thiên La môn mới biết, trông coi Tàng Kinh các là một việc cực kỳ kham khổ và buồn chán, bởi vì sau khi nhận trách nhiệm sẽ không thể tự ý rời đi, dẫu ăn hay ngủ cũng đều ở trong Tàng Kinh các. Người thanh niên này tên là Trần Cảnh, hắn gia nhập Thiên La môn đã được ba năm. Lúc hắn nhập môn cũng là lúc trời đông giá rét, tuyết lớn cũng bay đầy trời như bây giờ. Hắn được đệ tử duy nhất của chưởng môn tiền nhiệm là Diệp Thanh Tuyết đưa về núi Thiên La, sau đó được chưởng môn thu làm đệ tử. Tuy tính là đệ tử của chưởng môn nhưng lại chưa từng gặp mặt người, ngay cả phương pháp luyện khí của Thiên La môn cũng do sư tỷ Diệp Thanh Tuyết truyền thụ. Cho dù là như thế nhưng những đệ tử nhập môn lâu hơn cũng không có một ai khinh khi hay vô lễ với hắn. Không thể ngờ rằng khi hắn vừa mới học được phương pháp luyện khí của Thiên La Môn thì môn chủ Thiên La môn là Đạo Trùng chân nhân lại đột nhiên tọa hóa. Hắn lập tức cảm nhận được sự biến hóa cực lớn trong thái độ của các đệ tử khác, vừa lúc Tàng Kinh Các thiếu một gã đệ tử trông coi, gã bèn xin nhận việc này, môn chủ đương nhiệm Giang Lưu Vân cũng chỉ động viên vài câu rồi chấp nhận. Hắn thủ hộ nơi này đã gần ba năm rồi. "Cốc cốc cốc..." Tiếng gõ cửa với nhịp điệu không nhanh không chậm vang lên. Nó thể hiện sự trầm ổn của người gõ cửa, không nóng vội, không gấp gáp. Trần Cảnh khẽ cau mày, nhẹ nhàng cầm thanh kiếm dựng vào góc khuất của chân bàn. Hắn không lập tức đứng dậy mà mở miệng hỏi: - Ai đó? - Trần Cảnh sư đệ, là ta, Huyền Đồng đây. Từ ngoài cửa truyền vào một giọng nói điềm đạm. Giọng cũng như tên, rất điềm đạm. - A, Huyền Đồng sư huynh đó ư!? Trần Cảnh đáp rồi đứng dậy đi ra mở cửa. Đứng ngoài cửa là một công tử mặc áo gấm, nhác trông ấm áp như ngọc. Hắn tên Tôn Huyền Đồng, là đệ tử thân truyền thứ ba của môn chủ đương nhiệm Giang Lưu Vân. Chỉ là bây giờ đã vào dịp cuối năm, đệ tử đại gia tộc như y đáng lẽ là đã sớm về nhà, sao lại tìm đến mình lúc đêm hôm khuya khoắt?! Trần Cảnh lấy làm khó hiểu nhưng vẫn mỉm cười đón Tôn Huyền Đồng vào bên trong, hắn đi phía sau Tôn Huyền Đồng, vừa đi vừa nói: - Sư đệ lo việc trà nước đang không ở đây, trong phòng không trà, mong sư huynh thứ lỗi. - Ha ha, không sao, sư đệ trông coi Kinh các đúng là khổ cực, đợi lúc ta trở lại sẽ kêu người đưa trà ngon tới, mong sư đệ đừng cự tuyệt. Tôn Huyền Đồng chắp tay đứng, y liếc mắt nhìn quanh Tàng Kinh các rồi nói một cách ôn hòa. Từ thái độ nói chuyện của y có thể thấy hiển nhiên lời nói của y có trọng lượng trong nhà, chiêu thi ân thi huệ này dùng cực kỳ tự nhiên. Trần Cảnh cười nói: - Đa tạ sư huynh quan tâm. - Ha ha, sư đệ khách sáo rồi, nói ra thì có rất nhiều sư huynh đệ ước ao công việc của sư đệ đấy. Trần Cảnh chỉ cười cười chứ không nói gì. Tôn Huyền Đồng nói thêm: - Không ai quản thúc, lại có thể thoải mái đọc kinh thư trong các, tuy cuộc sống vắng lặng nhưng với những người tu hành như bọn ta mà nói thì đó không hẳn là một chuyện không tốt. - Ha ha, sư huynh nói giỡn rồi, huynh là đệ tử thân truyền của môn chủ tất rõ hơn đệ chuyện tu hành pháp thuật không cần đa mà cần tinh. Nếu tâm cảnh không đủ, đọc càng nhiều pháp chú, càng nhiều kinh thư lại càng vô ích. Hắn dừng một chút rồi hỏi: - Không biết có chuyện gì mà sư huynh tới muộn như thế? Trần Cảnh đi vòng qua người Tôn Huyền Đồng tới cạnh chiếc ghế ngồi lúc trước. - Sư đệ nói rất đúng, pháp thuật cần tinh mà không cần đa. Ài, chỉ là một tiểu muội trong nhà gần đây say mê pháp thuật, tháng trước ta về nhà bị nó bám riết nên đành đáp ứng lúc hạ sơn sẽ mang về một quyển pháp chú cho nó mượn. Ha ha, sư đệ yên tâm, chỉ mượn ba tháng là trả, không biết sư đệ có thể giúp đỡ một chút được không? Lời nói thái độ của Tôn Huyền Đồng vẫn ôn hòa, miệng mỉm cười, mắt nhìn thẳng vào mắt Trần Cảnh. Trần Cảnh khẽ giật mình, thầm nghĩ: "Với thân phận của y thì nếu xin linh phù mượn sách tuyệt không khó, sao lại phải đêm hôm khuya khoắt tới tìm ta cơ chứ?" Trong lòng nghĩ vậy, hắn tỏ vẻ khó xử nói: - Sư huynh, có lẽ huynh không biết, lúc đệ nhận trông coi Tàng Kinh các đã được chưởng môn nhắc nhở, nếu tự ý cho mượn kinh thư đem ra ngoài mà bị phát hiện thì cả hai sẽ bị phế pháp lực, trục xuất khỏi sơn môn. - Ha ha, sư đệ đừng lo, đệ không nói, huynh cũng không nói thì tự nhiên không ai biết, dù cho có người đã biết ta cũng có thể bảo hộ được cho sư đệ, sư đệ cứ yên tâm. Tôn Huyền Đồng khẳng định xong, lập tức hiển lộ vẻ bề trên đảm đương trách nhiệm. Đa số người tu hành trong Thiên La môn là đệ tử các danh môn phú quý trong các thành ở ngàn dặm xung quanh. Bọn họ không lấy đạo trường sinh làm mục tiêu mà chỉ muốn học pháp thuật hay rồi trở về trần thế hưởng phú quý. Trần Cảnh mỉm cười, nghênh đón ánh mắt Tôn Huyền Đồng rồi nói: - Sư huynh chớ trách, đó là chức trách của sư đệ, thực sự không thể đáp ứng. - Tốt tốt... Tôn Huyền Đồng khe khẽ vỗ tay, vừa cười nhẹ vừa nói: - Sư đệ có trách nhiệm như vậy đích xác không sai. Nhưng mà, đệ với huynh đều là kẻ tu hành, không phải là những người chức tước trong thành trì ở nhân gian. Cái chúng ta tu chính là đạo, vậy cũng không nên tư duy bó buộc như đám Nho môn trần thế. Ha, đột nhiên mới nhớ, tháng trước về nhà phát hiện một chuyện hay, muốn kể cho sư đệ nghe một chút. Trần Cảnh nhìn Tôn Huyền Đồng chắp tay thả bộ bước đứng ở cạnh cửa nhìn bầu trời, âm thầm cảnh giác nói: - Thỉnh sư huynh dạy bảo. - Tháng trước quay về Bá Lăng, ta ngẫu nhiên nghe được chuyện ba năm trước đây ở thành tây từng xảy ra một vụ án mạng. Tôn Huyền Đồng quay đầu lại, vừa nói vừa nhìn Trần Cảnh. Trần Cảnh thì hơi cúi đầu lắng nghe, dưới ánh đèn mờ không thể thấy rõ sắc mặt hắn. Tôn Huyền Đồng tiếp tục: - Một tú tài giết ba danh môn đệ tử nơi thanh lâu, việc này lúc đó chấn động toàn thành, đáng tiếc lúc đó ta ở trong núi, mãi ba năm sau mới biết được. Nói cũng khéo, kẻ sát nhân kia cũng tên là Trần Cảnh, y như sư đệ. - Ha ha, thật là thú vị, không ngờ lại trùng tên trùng họ với đệ. Trần Cảnh ngẩng đầu lên vẻ mặt tự nhiên nói: - Chỉ là không biết ảnh của kẻ sát nhân giống đệ hay không? Nơi hắn đứng chính chỗ mới vừa rồi ngồi đọc sách, cổ tay buông xuống vừa khéo được bàn che, nếu có người phía sau hắn thì có thể thấy ngón tay buông dưới mặt bàn đang như có như không đụng vào thanh trường kiếm dài ba thước trong bóng tối. - Lúc ở nhà gấp gáp ta cũng chưa xem được ảnh kẻ sát nhân, nhưng lúc quay về núi đã kêu hạ nhân đi sưu tập, tuy chuyện đã ba năm nhưng ta nghĩ hẳn là có thể tìm được, lần trở lại này chắc là có thể thấy. Tôn Huyền Đồng nhìn xoáy vào mắt Trần Cảnh như muốn xem thấu nội tâm của Trần Cảnh. - Vậy nếu có thể, lúc trở về núi mong sư huynh đem bức họa đến cho đệ biết, loại tú tài gì mà lại có dũng khí giết ba đệ tử danh môn ở thanh lâu. Trần Cảnh mỉm cười nhìn Tôn Huyền Đồng, nói với giọng thoải mái. - Ha ha, nhất định, ba tháng sau, vẫn là lúc này, ta lại tới nơi đây, hy vọng lúc đó sư đệ có thể bình tâm tĩnh khí ra quyết định. Tôn Huyền Đồng nói xong dợm xoay người đi ra, đột nhiên hắn quay lại nói: - À, đúng rồi, nghe nói kẻ cung cấp tin tức sẽ được ba nhà kia mỗi nhà thưởng một bảo vật thông linh. Nói xong, hắn bèn giữ nguyên tư thế lùi về phía sau, lui đến cạnh cửa mới xoay người rời đi, giống như là sợ lúc xoay người sẽ bị Trần Cảnh đâm một kiếm xuyên lưng vậy. Đúng là trong một sát na Trần Cảnh đã có ý định đâm ra một kiếm, bởi vì ba gã danh môn đệ tử kia là do hắn giết. Ba năm trước, sau khi giết ba danh môn đệ tử hắn cũng bị truy sát, nếu không có Diệp Thanh Tuyết giải cứu thì bây giờ đã thành một đống xương khô. Nhưng hắn chưa từng hối hận về việc làm ra những chuyện như vậy. Hắn cầm lấy kiếm tựa ở chân bàn trong bóng tối, chầm chậm rút ra, tiếng kiếm ngân khe khẽ vang lên phiêu tán trong phòng. Thân kiếm gần như trong suốt, mờ mờ ảo ảo ảo như sóng nước bập bềnh. - Không nán lại Thiên La môn được nữa rồi, xem tình huống thì bây giờ hắn chỉ muốn khống chế ta. Như vậy vô luận thế nào cũng là phải rời đi rồi, mà đi càng nhanh càng tốt. Ngón tay Trần Cảnh nhẹ nhàng miết trên thân kiếm, lòng thầm tính toán. Trong cái thế giới mà người thần cùng cai quản này, chỉ cần là nhà hiển hách phú quý tất sẽ có người vào núi bái sư tu hành, không chừng trong Thiên La môn này có cả người của ba nhà kia. Trần Cảnh có thể khẳng định rằng nếu người của ba nhà kia đến, môn chủ Giang Lưu Vân nhất định sẽ giao mình cho bọn họ. Chỉ là chuyện rời khỏi Thiên La Môn này với người khác có lẽ tương đối dễ, nhưng với hắn lại khá khó khăn bởi hắn là người trông Tàng Kinh các, lúc nhận lệnh tới nơi đây hắn đã hứa trong vòng năm năm không xuống núi. Hơn nữa, muốn rời đi phải có sự cho phép của môn chủ mới được, bằng không sẽ bị coi là phản bội, nhất định sẽ bị truy sát, bị phế bỏ toàn bộ pháp lực. Không thể quang minh chính đại rời núi thì chỉ còn cách lén lút bỏ trốn thôi. Nhưng mà trước lúc rời đi, hắn còn có chuyện muốn làm. Hắn nhập núi Thiên La ba năm chỉ tu kiếm thuật, bây giờ chính là thời điểm thông linh với kiếm, chỉ cần thông kiếm thì thuật ngự kiếm sẽ thành, hắn sẽ không phải gắng sức khi đối diện Tôn Huyền Đồng như vừa rồi. Hơn nữa, lúc đối mặt với nguy hiểm sau khi rời núi cũng có thể đánh một trận. ... Mời các bạn đón đọc Hoàng Đình của tác giả Thân Vẫn Chỉ Tiêm.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Đại Mộng Chủ
Con trai một vị phú thương từ nhỏ cơ thể đã yếu ớt mang nhiều bệnh, trong lúc đang tìm kiếm cách kéo dài mạng sống, bỗng ngoài ý muốn đi lên con đường tu tiên thăng thiên! Đại Đường thịnh thế, thiên hạ thái bình, mưa thuận gió hoà, bách tính an cư. Ngàn năm sau, ma vật thôn thiên, yêu quỷ hoành hành, gào thét khắp nơi. Tây Du tái hiện, Đại Thánh đấu thiên, Thiên Bồng hạ phàm, Quyển Liêm trùng sinh. Xuyên không và luân hồi khó hiểu, hư thực thấp thoáng, thật huyễn đan xen! Là mộng cảnh trong dự ngôn? Hay là hiện thực chưa phát sinh? Hắn có thể đánh vỡ ma chướng mệnh trung chú định, trừ khử đại kiếp Tam Giới chưa phát sinh, cứu vãn muôn dân trong nước lửa hay không? *** Vong Ngữ tên thật là Đinh Lăng Đào, sinh vào tháng 10 năm 1976, đã kết hôn. Tại tỉnh Giang Tô, ông tốt nghiệp trường cơ khí Vô tích (毕业 于 无锡 机 械制 造 学校). Sau tự học tốt nghiệp Đại Học Luật chuyên nghiệp. Đã từng làm việc cho một công ty ở Từ Châu, bây giờ là một tiểu thuyết mạng toàn thời gian. Sở thích : Đọc sách, nghe nhạc, bóng bàn và nhiều sở thích khác. Tác phầm đầu tay: Phàm Nhân tu Tiên Truyện (凡 人 修 仙 传). Tác phẩm thứ hai: Ma Thiên Ký (魔 天 记). Trong trang phục bạch y sam, đeo kiếng Vong Ngữ là một người khiêm tốn, ôn nhu nho nhã. Mặc dù sự nổi tiếng trên mạng càng ngày tăng lên nhưng bản thân Vong Ngữ là một người vô cùng hòa nhã, thân thiết với mọi người. Tác phẩm: Phàm Nhân Tu Tiên truyện - Vong Ngữ Ma Thiên Ký - Vong Ngữ Huyền Giới Chi Môn - Vong Ngữ Lục Tích chi Mộng Yểm Cung - Vong Ngữ Phàm Nhân Tiên Giới Thiên - Vong Ngữ Đại Mộng Chủ Luyện Kiếm - Vong Ngữ *** Trong đại điện nguy nga mây mù lượn lờ, nơi cuối cùng trên bậc thềm ngọc màu xanh dài chừng mười trượng, một tên nam tử mặc kim bào, ngồi thẳng tắp trên một chiếc ghế to lớn trắng noãn như ngọc. Trong đại điện vàng son lộng lẫy, giờ phút này là một mảnh hỗn độn! Trên mặt đất chẳng những vứt bỏ đầy rẫy các loại binh khí bị tàn phá như búa rìu câu xiên, còn có các loại kỳ trân dị bảo bị vương vãi khắp nơi, hai dãy Bàn Long Trụ to lớn hai bên có vài gốc đã vỡ vụn, chỉ còn lại một nửa bệ trụ. Điện đường to lớn uy nghiêm tĩnh mịch, ngoại trừ nam tử mặc kim bào ngồi một mình nơi đó, không còn bất kỳ ai khác. Nam tử mặc kim bào dường như không để ý gì cả, chỉ đờ đẫn ngồi nhìn một vật trên mặt đất cách đó không xa. Đó là một tấm bảng to lớn không trọn vẹn chỉ còn gần một nửa, trên đó là hai chữ vàng "Lăng Tiêu" cực lớn tản ra vô tận khí tức uy nghiêm. "Ầm" một tiếng vang thật lớn! Cự điện khẽ run lên, khắp nơi hẻo lánh trong điện hiện lên chằng chịt linh văn màu bạc, nhanh chóng lan tràn ra, một tầng lại một tầng, càng ngày càng nhiều, trong chốc lát phảng phất như tấm lưới to lớn trải rộng ra cả tòa đại điện. Bên ngoài vẫn vang lên tiếng sét đánh liên miên không ngừng, linh văn màu bạc trong điện cuồng thiểm không thôi, đồng thời mặt đất nứt ra, đỉnh điện phát ra thanh âm "Két két". "Cuối cùng cũng tới giờ khắc này!" Rốt cuộc nam tử mặc kim bào ngẩng đầu lên, lẩm bẩm nói một câu, nhìn về phía đỉnh chóp đại điện, trên mặt mơ hồ có một tầng bạch quang bao trùm, căn bản không thể nào thấy rõ khuôn mặt mảy may. Đỉnh chóp đại điện màu tử kim, "Ầm" một tiếng băng liệt vỡ vụn ra, vô số toái vật văng ra, một ma thủ to lớn kình thiên hung dữ chụp xuống nam tử kim bào . . . Mời các bạn đón đọc Đại Mộng Chủ của tác giả Vong Ngữ.
Sư Huynh Ta Thực Quá Ổn Trọng
Tên truyện gốc: Ngã Sư Huynh Thực Tại Thái Ổn Kiện Liễu. Trùng sinh tại thời đại thượng cổ trước đại chiến Phong Thần, Lý Trường Thọ trở thành một luyện khí sĩ nho nhỏ, không có khí vận gì gia thân, cũng không phải đại kiếp nạn chi tử tiền định nào đó, hắn chỉ có một mộng ước tu tiên trường sinh bất lão. Vì để sống yên phận tại Hồng Hoang tàn khốc, hắn cố gắng không dính nhân quả, giết người xong tất đốt ra tro, mọi việc đều mưu trước rồi mới động, trước sau không bao giờ khinh suất để mình rơi vào vòng nguy hiểm. Giấu con bài tẩy, tu độn thuật, luyện đan độc, chưởng thần thông, bất động vững như lão cẩu, động liền long trời lở đất, động sau nhỏ giọng chạy lấy người. Vốn theo tính toán của Lý Trường Thọ, mình sẽ một mạch trốn ở trong núi bình an vô sự tu hành thành tiên. Nhưng đến một ngày, lão sư phụ của hắn tĩnh cực nghĩ động, lại thu nhận về cho hắn... một sư muội... Ngã Sư Huynh chính thức lên kệ sách Khởi Điểm ngày 13/10/2019, đến 9/3/2020 đã ra được 328 chương (bình quân 2 chương/ngày), gần 132 vạn chữ (bình quân 4000 chữ/chương). Hiện đang đứng thứ 4 trên bảng xếp hạng tổng Nguyệt Phiếu của Khởi Điểm (từ tháng 1/2020 bắt đầu vào top 5). Nếu chỉ xét riêng thể loại Tiên hiệp, từ tháng 12/2019 (sau 2 tháng ra mắt) đã trèo lên đầu bảng. Nếu chỉ có 1 chữ để bình truyện thì theo ta đó là HÀI. Review : web 2k xếp Ta Sư Huynh thuộc thể loại… Ngôn tình. Như vậy, Ta Sư Huynh giống một… món lẩu thập cẩm có thể làm khoái khẩu nhiều nhóm thực khách. Như nhiều tác giả tiểu thuyết mạng khác, Ngôn Quy cũng chọn mô thức Trùng sinh, Xuyên việt thịnh hành (ta đã từng luận ở đây). Nhưng lão Ngôn rất "biết mình biết người", tuân thủ luật chơi, không "phá cách", thể hiện ngay từ chữ "Ổn" trong tên truyện. Main Ta Sư Huynh Lý Trường Thọ trùng sinh ở thời đại tiền Phong Thần đại kiếp, rất "kính thuận" Thiên Đạo, luôn tụng niệm "Ổn Tự Kinh" do hắn tự viết ra, hết sức cố gắng tránh né liên lụy những mối quan hệ nhân quả đương đại mà hắn còn nhớ được từ ký ức đời trước của mình. Lấy bối cảnh của Phong Thần và Tây Du Ký, những tiền thân kinh điển của dòng Tiên hiệp, là lựa chọn khôn ngoan của Ngôn Quy. Tác giả không cần phải "nát óc" sáng tạo hệ thống tu luyện mới, cấu trúc tu tiên giới mới (điều khiến không ít người viết khác gặp khó khăn, rất dễ bị "sụt hố" rơi vào những "sơ hở", "lỗi" hệ thống, khiến truyện thiếu logic hoặc rời rạc). Những Đường Tăng Kim Thiền Tử, Thiên Bồng nguyên soái, Na Tra thái tử, Thái Thượng Lão Quân,… tự bao đời nay độc giả đã thuộc nằm lòng. "Diễn nghĩa" lại Phong Thần đại kiếp, trước đây đã có tác giả Điểm Tinh Linh làm với Ngã Vi Trụ Vương Chi Ngạo Khiếu Phong Thần. Nhưng theo chủ quan của ta, Ngã Vi Trụ Vương "YY" hơn, vì ngay từ tên truyện đã toát lên đại ý: main Trương Tử Tinh nhập vào quân "Tướng" đen của bàn cờ là Trụ Vương và đảo ngược lại hoàn toàn kịch bản Phong Thần, từ quân cờ trở thành người chơi cờ, thậm chí còn lật tung bàn cờ, trở thành tồn tại đỉnh cấp ngang Đạo Tổ Hồng Quân. Còn Ta Sư Huynh Lý Trường Thọ từ đầu chí cuối vẫn chỉ khiêm tốn nhận vai 1 quân cờ (cuối cùng trở thành Thái Bạch Kim Tinh Lý Trường Canh), luôn "trên kính dưới nhường". Nhưng chính như thế, ở thời đại "Hồng Hoang hung hiểm" mà đại năng đại cao thủ dù tới cấp bậc Đại La (chỉ dưới Thánh Nhân và Đạo Tổ) cũng không thể tự quyết được vận mệnh bản thân, thì việc "ngọ nguậy" tìm kiếm không gian sinh tồn càng khó, càng cần phải dùng trí chứ không thể cậy sức. Ngã Vi Trụ Vương dù xuyên không nhưng được "mang theo bộ đề đáp án vào phòng thi", đó là siêu máy tính "siêu não", còn lợi hại hơn cả Tiên Thiên Chí Bảo. Trong khi đó, Ta Sư Huynh cơ bản chỉ dựa vào cái đầu đa mưu túc trí, "quỷ kế đa đoan". Lấy "Ổn" làm đầu, Lý Trường Thọ luôn giấu bài tẩy, hành xử "điệu thấp", hiểu rõ "nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên". Và quả thực đến chương 341 hắn đã gặp đối thủ ngang cơ về mưu kế, hứa hẹn tiếp theo sẽ có các màn "đấu cờ" hấp dẫn như giữa Gia Cát Lượng với Tư Mã Ý. Hài vẫn là vị khoái khẩu nhất của Ta Sư Huynh. Ta đã không nhịn được cười với những màn "ăn vạ" đỉnh cao của Đại đệ tử ngoại môn Tiệt giáo Triệu Công Minh, mà tác giả kịch bản gốc là Lý Trường Thọ. Cần phải nói đây là hài kiểu hề chèo, hóm hỉnh, thâm thúy, chứ không phải kiểu chọc cười mì ăn liền. Và đã xuất hiện những đại tràng cảnh có thể lấy đẫm nước mắt của độc giả, như ở chương 342 Long tộc như thiêu thân lao đầu vào lửa để lấp hải nhãn bị thiêu thân. Hồi nhỏ ta luyện "truyện chưởng" (tiểu thuyết võ hiệp Trung Hoa truyền thống, tiền thân của Tiên hiệp) vẫn thích nhất các bộ mà dưới tiêu đề có dòng "Võ hiệp kỳ tình, trường thiên tiểu thuyết". Anh hùng phải có mỹ nhân bầu bạn. Ta Sư Huynh đến nay về khoản "kỳ tình", có thể nói lão Ngôn đã múa bút khá đặc sắc, lại phóng khoáng. Lý Trường Thọ không chỉ có "tam tinh củng nguyệt" trong tông môn nhà hắn mà còn "không cố tình" làm xiêu lòng cả một đại danh đỉnh đỉnh Vân Tiêu tiên tử, đại năng cấp Đại La đứng đầu Tam Tiêu của Tiệt giáo. "Phóng khoáng" không quá khuôn phép lễ giáo là việc Tửu Cửu tiểu sư thúc "yêu rượu hơn mạng" của Lý Trường Thọ cũng là một trong "tam tinh" vây quanh hắn. Trong Võ hiệp Trung Hoa truyền thống, thì "vua" Kim Dung bác đại tinh thâm, còn "chúa" Cổ Long sở trường miêu tả tâm lý nhân vật. Đến thời tiểu thuyết mạng hiện nay, về thể loại Trùng sinh xuyên việt và hào tình, theo thiển ý của ta, Cực Phẩm Gia Đinh là… cực phẩm, đúng như tên truyện. Về vị hài trong Tiên hiệp, cũng trong hiểu biết hạn hẹp của ta, chưa bộ nào qua mặt được Già Thiên. Nhưng Ta Sư Huynh có triển vọng kế thừa truyền thống phát dương quang đại, trở thành một viên bảo đan hòa trộn được tinh túy của cả hai danh tác nói trên. Mượn Phong Thần bối cảnh, Tây Du tiền truyện, Tam Quốc quyền mưu. Pha trộn kiến văn bác đại tinh thâm của Kim Dung với ngòi bút miêu tả tâm lý xuất sắc của Cổ Long. Dung hợp văn tài võ lược kiêm toàn và hào tình của Cực Phẩm Gia Đinh Lâm Vãn Vinh với chất tiếu lâm "cười nôn ruột" của Già Thiên. Vân vân và vê vê... :)) Thật là một món "lẩu thập cẩm" có tiềm năng hút khách hết sức hứa hẹn. Mong quý chủ sự Bạch Ngọc Sách để mắt lưu tâm! *** Tóm tắt Sư Huynh Ta Thực Quá Ổn Trọng kể về Lý Trường Thọ, một luyện khí sĩ bình thường trùng sinh vào thời đại thượng cổ trước đại chiến Phong Thần. Vì muốn sống yên ổn, hắn cố gắng không dính nhân quả, giết người xong tất đốt ra tro, mọi việc đều mưu trước rồi mới động. Hắn giấu con bài tẩy, tu độn thuật, luyện đan độc, chưởng thần thông, bất động vững như lão cẩu, động liền long trời lở đất, động sau nhỏ giọng chạy lấy người. Tuy nhiên, mọi thứ đã thay đổi khi hắn gặp sư muội của mình, Vân Tiêu tiên tử, một đại năng cấp Đại La. Vân Tiêu tiên tử đem lòng yêu Lý Trường Thọ, khiến hắn phải đối mặt với những lựa chọn khó khăn. Review Reviewer đánh giá cao Sư Huynh Ta Thực Quá Ổn Trọng ở những điểm sau: Hài: Đây là yếu tố được đánh giá cao nhất của truyện. Những màn "ăn vạ" của Triệu Công Minh, những tình huống dở khóc dở cười của Lý Trường Thọ đều khiến độc giả bật cười. Tiểu tình: Reviewer cho rằng tác giả đã xây dựng tình cảm giữa Lý Trường Thọ và Vân Tiêu tiên tử một cách khá đặc sắc, vừa phóng khoáng vừa nhẹ nhàng. Cốt truyện: Reviewer cho rằng tác giả đã xây dựng cốt truyện khá logic, không có nhiều tình tiết phi lý. Ngoài ra, reviewer cũng nhận xét rằng truyện có một số điểm hạn chế như: Cách xây dựng nhân vật: Lý Trường Thọ là một nhân vật khá phàm tục, không có nhiều điểm nổi bật. Cách miêu tả cảnh giới tu luyện: Reviewer cho rằng tác giả chưa miêu tả kỹ lưỡng cảnh giới tu luyện của các nhân vật. Nhìn chung, reviewer đánh giá Sư Huynh Ta Thực Quá Ổn Trọng là một bộ truyện khá hay, có thể thu hút nhiều đối tượng độc giả. Ý kiến cá nhân Tôi đồng ý với phần lớn đánh giá của reviewer. Tôi cũng thấy rằng Sư Huynh Ta Thực Quá Ổn Trọng là một bộ truyện khá hay, có nhiều điểm thú vị. Tuy nhiên, tôi cũng có một số ý kiến riêng: Về nhân vật: Lý Trường Thọ là một nhân vật khá thú vị. Tuy không có nhiều điểm nổi bật, nhưng hắn lại là một nhân vật rất thực tế và đáng yêu. Về cảnh giới tu luyện: Tôi cũng thấy rằng tác giả chưa miêu tả kỹ lưỡng cảnh giới tu luyện của các nhân vật. Tuy nhiên, điều này cũng không ảnh hưởng quá nhiều đến mạch truyện. Tổng thể, tôi đánh giá Sư Huynh Ta Thực Quá Ổn Trọng là một bộ truyện khá hay, đáng để đọc. *** Đương —— Đương —— Tiếng chuông du dương phiêu đãng trong mây, là trung tâm của ba ngàn thế giới, Hồng Hoang Ngũ Bộ Châu chào đón một ngày mới, khi mặt trời mọc lên từ phía đông, những vì sao lui vào bầu trời xanh. Tây bắc Đông Thắng Thần Châu, nơi hẻo lánh không đáng chú ý gần Trung Thần Châu. Một tòa đại trận trơn láng mỏng manh, giống như chiếc bát lưu ly úp ngược, bao phủ hơn mấy chục ngọn núi xanh biếc vào trong đó. Dưới ánh mặt trời, vách tường đại trận tỏa ra ánh sáng bảy màu nhàn nhạt, bằng mắt thường có thể thấy được từng cỗ linh khí đang luân chuyển trong trận. Trên dãy núi, tiên cầm linh thú đang vui đùa. Bên trong mây mù, chợt có mấy thân ảnh hiện ra. Khói trắng lượn lờ, tiên nhạc vang lên. Bên cạnh mảnh đất trống trong rừng có một số ngôi nhà, không ít người đang ngồi xếp bằng thổ nạp, bay múa khắp nơi, tạo thành một khung cảnh thần tiên. Bỗng có một đóa mây trắng từ Đông Hải chậm rãi bay tới gần tòa đại trận này. Trên mây đứng hai người, một cao một thấp, cao là một lão đạo tóc bạc. Lão mang theo một bé gái xinh xắn khoảng tám chín tuổi. Mây trắng lững lờ lòng lặng lẽ, gió mát mình ta sao phải buồn? Bỗng nghe lão đạo cất tiếng ngân nga: "Hồng Mông mở đường long phượng kiếp, vạn nguyên ngàn trong nháy mắt qua. Không gặp tiên đài đăng lâm các, chỉ nghe cửu trùng cửu hoa ca. Độ người độ mình độ u sông, cười người cười thần tiêu tai họa. Hỏi quân dùng gì quyến quê cũ, tiên hiền róc xương đến vận rơi. Linh Nga ngươi hãy nghe kỹ! Truyền thuyết kể rằng sau đại chiến Thượng Cổ Vu Yêu, Thiên đạo ưu ái Nhân tộc, luyện khí sĩ chúng ta dần chiếm cứ phần lớn đất đai bên ngoài trừ Bắc Câu Lô Châu. Nó trải rộng khắp ba ngàn đại thế giới, nhưng Nam Thiệm Bộ Châu là nơi khí vận của Nhân tộc, nên hạn chế chúng ta ra vào. Nơi đây chính là Đông Thắng Thần Châu, nơi tu hành tốt nhất trong tam giới. “Linh Nga, con nhìn những tiên sơn phía trước, có cảm thấy chúng vô cùng hùng vĩ, hết sức khí khái không?" Cô bé kia nhu thuận gật đầu, đôi mắt trong sáng nhẹ nhàng chớp, trên khuôn mặt trẻ con tròn trịa còn mang theo nét vui vẻ chờ mong. Nàng mở miệng trả lời, thanh âm giống chú chim nhỏ, uyển chuyển dễ nghe, nhưng vẫn mang theo một chút rụt rè, "Dạ, rất hùng vĩ" "Có thể chiếm cứ một Linh Mạch gần Trung Thần Châu này, thực lực tông môn chúng ta thật là hùng hậu!" Lão đạo có chút hài lòng vuốt râu cười, khuôn mặt đắc ý vẫn không quên vung vẩy phất trần. Nữ đồng mặc váy hoa sen nhỏ giọng hỏi: "Sư phụ, vì sao chúng ta không đi Trung Thần Châu chiếm một chỗ linh mạch?" Lão đạo bị hỏi, lập tức cười ngượng ngùng "Ở Trung Thần Châu có quá nhiều nhân vật lợi hại, chiếm cứ Linh Mạch ở đó mỗi ngày đều không được yên ổn, không như ở đây yên tĩnh thoải mái... Linh Nga à." Nữ đồng chắp tay cúi đầu: "Đồ nhi đã hiểu!" "Hôm nay vi sư mang ngươi vào tiên môn, sau này ngươi phải tu hành thật tốt, không được nửa phần lười biếng, tranh thủ sớm ngày tu luyện có thành tựu, truy cầu tiên đồ, cầu trường sinh, bước đi trên con đường tiêu dao. Nữ đồng quay đầu, nhỏ giọng hỏi: "Thế nhưng sư phụ... Ngài là tiên sao?" "Khục!" Lão đạo che miệng lại ho khan. "Mấy năm trước vi sư tu hành có chút sai lầm, nhưng sớm muộn hai mươi mấy năm nữa cũng sẽ thành Tiên" Ngươi phải nhớ kỹ, đạo thừa chúng ta tên là “Độ Tiên môn”, khai sơn tổ sư là Độ Ách chân nhân, là vị Kim Tiên lừng lẫy ở Tây Côn Lôn, đạo thừa truyền lại chính là "Nhất Khí Chính Thiên Đạo". Nó là môn Đạo pháp trường sinh cực kỳ cao minh. Đã nhớ rõ chưa, đây chính là điều ngươi phải luôn ghi nhớ trong lòng.” "Dạ, đồ nhi đã ghi nhớ rõ!” Nữ đồng vô cùng nghiêm túc gật gật đầu. Lão đạo lắc lắc phất trần, điều khiển mây trắng chậm rãi tới gần đại trận phía trước, trong tay cũng lấy ra một cái ngọc phù lớn chừng bàn tay. Chỉ thấy ngọc phù lóe ra từng đạo ánh sáng xanh, hộ sơn đại trận liền chậm rãi nứt ra một cái khe hở, lão đạo mỉm cười hài lòng dẫn cô bé vào. Đôi thầy trò vừa mới tiến vào trận, mấy con bạch hạc liền từ trong mây thấp lao đến, trên đó đứng mấy tên trẻ tuổi thân mang đạo bào váy lụa, chính là đệ tử phụ trách tuần sơn trong môn phái Bọn họ đi về phía lão đạo hành lễ chào: “Tề Nguyên sư thúc”, sau đó hỏi thăm nữ đồng này có phải tân đồ đệ của lão đạo không? Rồi giẫm lên bạch hạc tiêu sái rời đi. Cặp mắt nữ đồng to sáng lấp lánh, phản chiếu bóng lưng thướt tha của hai vị nữ tử kia. "Sư phụ, khi nào thì Linh Nga có thể giẫm lên tiên hạc bay lượn?" "Đợi ngươi luyện ra ngũ khí trong tâm, có thể tự ngự vật mà đi." Lão đạo Tề Nguyên vuốt râu cười nói: "Ngươi thấy đó là tiên hạc, kỳ thật đều là một ít pháp khí biến thành, không nên gấp gáp, tu hành phải từ từ từng bước. Vi sư trước mang ngươi trở về đỉnh núi của chúng ta, làm lễ nhập môn cho ngươi. Tuy nói nhất mạch chúng ta bây giờ chỉ có ba người ngươi ta sư đồ, nhưng trong môn lại độc chiếm một ngọn núi, điều này thực là vinh hạnh lớn lao." Lúc Tề Nguyên nói đến đây, trên khuôn mặt già nua có vài phần gian nan vất vả cũng lộ ra một chút ngạo nghễ. Nhưng cô bé không chú ý tới việc chiếm cứ đỉnh núi, chỉ nắm chặt lòng bàn tay thầm đếm. Ba người? "Sư phụ, thế nhưng chúng ta chỉ có hai người thôi mà." "Ồ? Vi sư dọc đường không có nói cho ngươi sao? Là do trí nhớ của vi sư không tốt" Tề Nguyên lão đạo ngẩng đầu nhìn mấy đóa mây trắng thổi trên trời, nhẹ nhàng nói: "Phía trên con còn có một sư huynh, trăm năm trước vi sư thu làm đồ đệ, hiện nay, cũng coi là... Ân, lương tài có thể một mình gánh vác một phương. Chính là, ha ha ha..." Cô bé nhón chân: "Sư phụ ngài cười thật kỳ quái nha." "Linh Nga ngươi nhất định phải nhớ kỹ." Tề Nguyên cúi đầu nhìn đồ đệ bảo bối mà mình mới nhặt từ một chỗ đại thiên thế giới về, mặt lộ vẻ nghiêm túc, hai mắt chăm chú, nếp nhăn trên mặt tựa hồ vừa vặn lõm thành hai cái chữ to. Nghiêm túc. Cô bé có thiên tư xuất chúng, thông minh lanh lợi, từ khi còn bé đã biết lễ nghi, nên hiểu rõ, sư phụ nghiêm túc như thế, cũng lập tức giữ vững tinh thần, chuyên chú nghe dạy bảo. Lão đạo đột nhiên lại nhẹ nhàng thở dài, như là hít thở bình thường, thấp giọng nói: "Đại sư huynh ngươi luyện công, ân, cũng xảy ra chút vấn đề, thường xuyên sẽ hồ ngôn loạn ngữ, hơn nữa còn có một ít suy nghĩ bàng môn tả đạo." Ngươi sau này có thể tìm hắn thỉnh giáo tu hành, nhưng hàng vạn hàng nghìn lần, đừng nghe hắn nói những đạo lý làm người kia! Về cách đối nhân xử thế, vi sư sẽ dạy ngươi." Cô bé nháy mắt mấy cái, mặc dù có chút không rõ cho lắm, nhưng vẫn khéo léo gật đầu đáp ứng: “Vâng! Đồ nhi biết!" Lúc này lão đạo mới nhẹ nhàng thở ra, phất trần trong tay nhẹ nhàng lung lay chỉ về phía trước. "Nhìn, đây chính là Tiểu Quỳnh Phong của chúng ta." Theo cuối đuôi phất trần phiêu khởi nhìn lại, chỉ thấy dưới vài toà sơn phong thẳng tắp, xen lẫn một tòa núi khá thấp. Không giống với cảnh tượng bên trong sơn môn nơi khác 'Rường cột chạm trổ ẩn trong rừng, mái cong bảo tháp treo đỉnh nhọn', tòa núi này sơ sài lại càng đơn giản, như là một nơi bình thường ít có người đi lại. Trong rừng cây rậm rạp có thể nhìn thấy rất nhiều loài chim quý hiếm đi lại, chỉ có vài công trình kiến trúc, bên cạnh hồ nhỏ giữa sườn núi có hai gian nhà tranh, bên cạnh có mấy dược viên. Lão đạo dương dương tự đắc, điều khiển mây trắng, mang nữ đồng đáp xuống chỗ giữa sườn núi, lại đi qua một tầng trận pháp đơn giản. Trận pháp nơi này chỉ có hiệu quả ngăn cách bên ngoài dò xét, bởi vì môn quy Độ Tiên môn hạn chế, bên trong đại trận hộ sơn, chỉ có cấm địa hậu sơn là được bố trí đại trận phòng hộ. Rơi xuống trước nhà tranh, mây trắng tự hành tiêu tán. Giày vải nữ đồng giẫm trên cỏ còn dính hạt sương, nhu nhu nhuyễn nhuyễn. Hương thơm cỏ cây bay theo thanh phong đến, làm cho nàng say mê quang cảnh đẹp bên hồ, miệng nhỏ phấn nộn không nhịn được nhẹ nhàng tán thưởng. Ánh nắng trong núi chiếu xuống, trên hồ nhỏ sóng nước chập chờn. Trong nước, mấy đầu linh ngư mang theo giọt nước óng ánh nhảy ra mặt nước, phảng phất chào hỏi luyện khí sĩ nhỏ bé mới tới. Lão đạo mỉm cười quan sát tiểu đồ đệ phản ứng, cất cao giọng nói: "Trường Thọ à, còn không ra gặp sư muội mà ngươi muốn thấy nhất?" Nữ đồng vô thức nhìn về phía cửa phòng căn nhà tranh đang đóng, đáy lòng nổi lên một chút chờ mong. Sư huynh tu hành trong tiên môn, khẳng định là một vị tiên nhân anh minh thần võ, phong độ nhẹ nhàng, cực kỳ giống những anh hùng hào kiệt trảm yêu trừ ma mà mình nghe được trong truyền thuyết từ nhỏ. Nhưng mà, căn nhà tranh yên lặng, trong đó không hề có động tĩnh gì. Lão đạo lại kêu lên: "Trường Thọ? Ngươi trốn trong phòng làm gì? Lại còn ngượng ngùng như vậy? Kỳ quái, khí tức rõ ràng là ở bên trong mà?" Vừa lẩm bẩm, lão đạo kéo nữ đồng đi hướng nhà tranh, đưa tay đẩy ra hai phiến cửa gỗ, một mùi thuốc kỳ dị đập vào mặt. Lão đạo trừng mắt, thấy được đầu nguồn khí tức kia. Đó là một người giấy nhỏ đặt trên giường gỗ! "Ồ?" Một già một trẻ này đột nhiên bắt đầu lay động. Lão đạo biến sắc, túm lấy nữ đồng nhanh chóng thối lui ra ngoài, lại không nhịn được chửi ầm lên: "Nguy rồi, là Trường Thọ phối Nhuyễn Tiên Hương!" Nữ đồng lập tức cảm giác trời đất quay cuồng, mặc dù bị sư phụ lôi kéo, nhưng lập tức ngã lệch sang một bên. Xoạt! Tiếng nước? Lúc ngã xuống đất, nữ đồng không nhịn được theo tiếng nước nhìn lại. Trên mặt hồ, một thân ảnh thon dài đang đứng lên, hắn chỉ mặc một quần dài màu đen, cơ bắp cường tráng lại cân xứng dưới ánh mặt trời chiếu sáng lóe ra ánh sáng yếu ớt, tóc dài ướt sũng vung ra hai đạo màn nước sáng lấp lánh ... Ánh nắng vừa vặn làm khuôn mặt anh tuấn thanh niên kia chiếu vào đáy mắt nữ đồng, làm khuôn mặt nhỏ của nàng trong nháy mắt đỏ lên. Nhưng nàng chưa tu hành, làm sao chịu được dược lực mạnh như thế, chưa kịp hoàn toàn ngã sấp xuống đã triệt để ngất đi, khuôn mặt nhỏ vẫn như cũ đỏ rực. Quả nhiên, giống như mình tưởng tượng ... Đại sư huynh oai hùng! Mời các bạn đón đọc Sư Huynh Ta Thực Quá Ổn Trọng của tác giả Ngôn Quy Chính Truyện.
Sư Thúc Vô Địch
Đây là nhất cái mang theo đại dược phòng nhân vật chính, xuyên qua Tu Tiên giới đi mạo danh thay thế cố sự. . . Long Cốt quan, Tinh Thần mộ, Thần Ngục phong thiên. Vô Tận hải, Thiên Giác sơn, hà xử thăng tiên. Tìm trường sinh, kiếm tiêu dao, hướng phi càn khung. Vân Điêu lương, mưa họa tòa nhà, mộ quyển rèm châu. Tiên tu một thế, khó thoát Hồng Trần thiên lũ. Hiệp lộ nửa đời, một đường si niệm điên. Chớ có hỏi hôm nay là năm nào. Ta thân ở chỗ tức nhân gian. *** Đen, đen kịt. Bốn phía một mảnh hắc ám. Mộng? Ác mộng? Vì sao vẫn chưa tỉnh lại? Thường Sinh nằm mơ cũng không nghĩ tới, hắn không lại ngủ cái ngủ trưa mà thôi, lại trực tiếp ngủ chết tới, rút cuộc không có tỉnh. Đầu óc khi thì rõ ràng khi thì hỗn độn, như tại vũng bùn ở bên trong giãy giụa. Tay chân không nhúc nhích được, mí mắt tránh không ra, thậm chí cảm giác không thấy hô hấp tồn tại, cuối cùng liền ý thức đều trở nên mơ hồ không chịu nổi. Tráng niên mất sớm? Mới vừa vào chức tại một chỗ lớn hiệu thuốc làm y sư, nhân sinh giờ mới bắt đầu đã tuyên bố kết thúc, đổi thành ai cũng muốn tức sùi bọt mép. Thần trí biến mất lúc trước, Thường Sinh dùng hết cuối cùng khí lực trách mắng một câu. Tào... Tào... Tào... Thanh âm yếu ớt tại trống rỗng trong phòng vang lên, hình thành cổ quái hồi âm. Dường như bị hồi âm quấy nhiễu, vốn nên ngủ say người, ung dung tỉnh lại. Mí mắt rất nặng, miễn cưỡng mở ra một đường, mông lung chứng kiến có ánh sáng tại lắc lư. Chung quanh đã không có quen thuộc dược liệu hương vị, mà là trải rộng lấy một loại đất mùi tanh. Không khí rất lạnh. Phong... Mộc... Bên tai truyền đến một ít thanh âm, cách rất xa, mơ hồ có thể nghe được có người hô hào cái gì, tiếp theo là một hồi sàn sạt động tĩnh. "Phong mộc? Hô ai đó." Thần trí dần dần rõ ràng, trong đầu trầm trọng chậm rãi biến mất, Thường Sinh bắt đầu tích góp từng tí một khí lực, rút cuộc mở mắt. Trước mắt cảnh trí rõ ràng. Đây là một gian nhà sáng ngời , cái bàn đồ dùng trong nhà đầy đủ mọi thứ, chẳng qua là quá giả cổ, không có có một dạng Thường Sinh quen thuộc hiện đại đồ vật, liền ánh sáng nơi phát ra đều là một chiếc kiểu dáng cổ xưa ngọn đèn. Đang nhìn mình chiếu vào cửa sổ giấy bóng dáng, Thường Sinh tại sững sờ. Đây là xuyên việt ? Nhìn cái này phòng cấu tạo cùng trang trí, tuyệt đối không phải nhà nghèo, ít nhất cũng là gia đình giàu có thậm chí là vương hầu hậu duệ quý tộc. Đến địa phương nào không sao cả, chỉ cần có ăn có uống là tốt rồi. Hắn vốn là cô nhi , am hiểu nhất chính là bốn biển là nhà, thích ứng trong mọi tình cảnh. Vuốt vuốt mặt chết lặng, đem ngốc chát biểu lộ bóp tán, Thường Sinh trở mình dựng lên, ngay sau đó một tiếng thấp giọng hô, sau lưng chỗ một hồi thứ đau. Đã xong, không có thận.   Mời các bạn đón đọc Sư Thúc Vô Địch của tác giả Hắc Huyền.
Tôn Thượng
Thời kỳ Thượng cổ kết thúc, kiếp nạn Chư Thiên buông xuống cũng là lúc Thiên Đạo phán quyết tất cả tội ác trong ba ngàn đại thế giới. Cổ Thanh Phong vốn là truyền kỳ của thế gian nhưng thân mang tội ác nên không tránh khỏi sự phán quyết của Thiên Đạo. Thời điểm hắn tỉnh dậy trong phần mộ của mình thì tên của hắn chỉ còn được nhắc đến trong những câu truyện truyền kỳ thời Thượng Cổ. *** Khi thời đại Thượng Cổ kết thúc, kiếp nạn Chư Thiên giáng xuống, đếm mãi không hết lượng Tiên Ma thi nhau rơi xuống, tất cả đều đã mất mạng trong trận kiếp nạn này. Năm đó không chỉ Thiên giới hỗn loạn, ngay cả ba ngàn thế tục giới cũng chịu sự ảnh hưởng với mức độ khác nhau, rất nhiều nơi đều biến thành vùng đất hoang vu. Dù chuyện kiếp nạn Chư Thiên đã trôi qua rất nhiều năm, linh khí thiên địa cũng đã dần dần khôi phục, nhưng đến nay có một số nơi vẫn là một vùng cằn cỗi, Xích Viêm Lĩnh ở thế tục giới Tây Bắc “Thương Huyền” chính là một nơi trong số đó. Nói đến Xích Viêm Lĩnh nó còn có một cái tên khác, đó là Táng Đế Lĩnh, trong truyền thuyết khi kiếp nạn Chư Thiên giáng xuống, Cửu U đại đế truyền kỳ của thời kỳ cuối Thượng Cổ uy chấn Tiên Ma chính là rơi xuống ở chỗ này. Đương nhiên, truyền thuyết cũng chỉ là truyền thuyết, bởi vì chưa ai từng thấy tận mắt, hiển nhiên cũng có người không nghĩ là thật, dù sao qua nhiều năm như vậy, tin đồn về nơi vùi thân của Cửu U đại đế không đáng tin mười phần thì cũng đáng tin đến tám phần. Xích Viêm Lĩnh là một vùng núi hoang vu hẻo lánh rộng lớn, có vũng bùn, có đầm lầy, có sơn cốc, và ở trung tâm lại là một vùng sa mạc khô cằn không cỏ cây. Giữa trưa hôm đó, nắng chiếu gay gắt, vùng sa mạc này sáng lấp lánh lên giống như những hạt vàng dưới ánh mặt trời. Đột nhiên, trong sa mạc hiện lên ngọn lửa màu tím sẫm kỳ lạ, thời điểm ngọn lửa vừa mới bắt đầu cháy còn rất yếu ớt, nhưng không lâu sau đó liền cháy bùng lên, thế lửa lan tràn ra xung quanh, lửa màu tím sẫm hừng hực đốt cả sa mạc thành một biển lửa. Cũng không biết trải qua bao lâu, biển lửa màu tím dần dần nhỏ lại, chuyển biến thành càng ngày càng yếu, cho đến khi tắt ngụm một cách khó hiểu, sa mạc vẫn là một mảng hoang vu như trước, nhưng trong sa mạc không biết từ bao giờ đã xuất hiện một người. Đó là một nam tử nhìn có chút nhếch nhác, dường như khoảng chừng hai mươi tuổi đầu, đầu tóc rối bời, áo quần rách nát, trên thân còn có vết máu, cứ như vừa mới trải qua một cuộc chiến sinh tử vậy. Hắn lẳng lặng nằm trong sa mạc, trên thân bốc cháy lên ngọn lửa màu tím yếu ớt, ngọn lửa giống như từng đường phù văn huyền diệu, đung đưa dưới ánh mặt trời gay gắt, mơ hồ, méo mó, tán loạn... Ngọn lửa màu tím cũng dần biến mất theo phù văn, ngón tay của nam tử trẻ tuổi có hơi cử động, sau đó đôi mắt cũng dần dần mở ra, không biết là hôn mê quá lâu hay vì sao, đôi mắt giống như có chút không thích ứng được ánh mặt trời mãnh liệt, vừa mở ra lại liền nhắm lại. Qua khoảng thời gian khá lâu, lại từ từ mở ra, đó là một đôi mắt rất tĩnh mịch, giống như vực sâu, đáy mắt hiện vẻ đầy mê hoặc. "Còn sống... thì ra Cổ Thanh Phong ta còn sống..." Nam tử trẻ tuổi tên là Cổ Thanh Phong, cũng là Cửu U đại đế trong miệng người đời, hắn nhìn có vẻ vô cùng suy yếu, lắc lắc đầu óc mù mịt, ngẩng đầu, trên khuôn mặt tái nhợt đó, hiện lên vẻ mơ màng và bàng hoàng... "Vì sao ta còn sống... kiếp nạn Chư Thiên... kết thúc rồi sao?" Nhắm mắt lại, chuyện kiếp nạn Chư Thiên xảy ra còn rõ mồn một trước mắt, bầu trời sụp đổ, mặt đất nứt lìa, nhật nguyệt biến mất, đồng thời còn xen lẫn phán quyết Thiên Đạo đếm mãi không hết, phán quyết hết thảy tội ác giữa trời đất. Là một đế vương vô song từng chém tiên, diệt ma, vấn đỉnh tiên ma, hơn nữa là chúa tể của Cửu U, Cổ Thanh Phong đã sớm bị gán cho cái danh là kẻ ác, cũng là một trong những đối tượng chủ yếu để Thiên Đạo phán quyết. Năm đó lúc kiếp nạn Chư Thiên xảy ra, Thiên Đạo phán quyết cũng theo đó mà giáng tội, căn cơ đại đạo của Cổ Thanh Phong bị hủy, vương tọa Tiên Ma bị đoạt, đế tọa Cửu U bị hủy, một thân tu vi cũng bị phán quyết phân tản, toàn bộ thành tựu đời này hắn tu luyện đều bị Thiên Đạo phán quyết sạch sẽ, bên trong ký ức mơ hồ, hắn nhớ cuối cùng bản thân bị phán quyết chỉ còn lại một cỗ thể xác phàm trần. Thế nhưng... sao lại còn sống? Chẳng lẽ Thiên Đạo cướp của ta tất cả, nhìn ta đáng thương, cố ý để lại cho ta một mạng? Không! Không có khả năng! Đại đạo vô tình, mà Thiên Đạo là vô tình nhất, nếu nói Thiên Đạo thương hại mình, đánh chết Cổ Thanh Phong cũng sẽ không tin được. Nhưng vì sao lại còn sống? Hả? Lúc Cổ Thanh Phong đang thắc mắc, vô tình nhìn thấy trên cổ đang mang một viên Cốt Ngọc, miếng ngọc này lớn chừng bằng ngón cái, nhìn không giống ngọc, mà lại giống một miếng cổ mộc hoặc xương cốt hơn. Thứ này là năm đó hắn tìm được ở một di tích Phật môn, vẫn luôn mang ở trên người, vào thời kiếp nạn Chư Thiên xảy ra Thiên Đạo phán quyết, tất cả pháp bảo mạnh mẽ của hắn đều hủy hoại chỉ trong nháy mắt, duy chỉ có miếng Cốt Ngọc bảo tồn lại. "Tịch Diệt Cốt Ngọc... nhất định là Tịch Diệt Cốt Ngọc..." "Cũng chỉ có miếng Tịch Diệt Cốt Ngọc này mới có thể cứu ta một mạng..." Miếng Tịch Diệt Cốt Ngọc này rốt cuộc là cái gì, Cổ Thanh Phong nghiên cứu cả một đời cũng không nghiên cứu ra được nó là gì, giờ khắc này vì sao bản thân còn có thể sống được, rốt cuộc có phải Tịch Diệt Cốt Ngọc đã cứu hắn hay không, hắn đã lười suy nghĩ. Nhìn qua xung quanh sa mạc, lại nhìn lên mặt trời gay gắt trên bầu trời, hắn biết mình đã thoát được trận kiếp nạn Chư Thiên kinh khủng đó... "Kiếp nạn Chư Thiên đã kết thúc... đã kết thúc..." Cổ Thanh Phong chậm rãi đứng lên, không khỏi thở dài bất đắc dĩ. "Đấu với người, đấu với tiên, đấu với ma, đấu đến cuối cùng cũng đấu không lại ông trời..." Đây là cảm ngộ lớn nhất của hắn sau khi trải qua kiếp nạn Chư Thiên, trên khuôn mặt lạnh lùng, thần sắc có chút phức tạp, hắn lẩm bẩm nói: "Dù như thế nào, còn có thể sống là tốt rồi... chỉ cần còn sống, sẽ có hi vọng..." Chỉ cần còn sống, sẽ có hi vọng... Không có tu vi có thể tu luyện lại, không có đại đạo căn cơ có thể xây lại thành tựu, không có Tiên Ma vương tọa có thể lại vấn đỉnh, tất cả đều có thể bắt đầu lại từ đầu... Cổ Thanh Phong không sợ, xưa nay chưa từng sợ, nếu như lo sợ, năm đó hắn đã không làm trái ý trời đi vấn đỉnh Tiên Ma vương tọa, càng sẽ không vấn đỉnh Cửu U đại đế, một đế tọa luôn bị Thiên Đạo coi là cái đinh trong mắt. Nhìn lên mặt trời chói chang trên bầu trời, cười một tiếng khinh thường, cao ngạo rồi nói: "Thiên Đạo, ha ha... cho dù ngươi cướp đi của ta tất cả, khiến ta trở về thân phàm trần, nhưng cuối cùng sẽ có một ngày, ta sẽ quay trở về, đoạt lại của ngươi gấp mười lần..." Mời các bạn đón đọc Tôn Thượng của tác giả Cửu Hanh.