Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Liêu Vương Phi

Review by Mạc Y Phi: Ai đã từng đọc truyện của Ân Tầm thì đều biết rất rõ thể loại và nội dung của Ân Tầm, nhưng Liêu Vương Phi lại là một tác phẩm hoàn toàn khác hẳn của Ân Tầm. Cả về cách hành văn lẫn nội dung truyện. Nam chính của Liêu Vương Phi là Da Luật Ngạn Thác, hắn là Đông Lâm Vương cao cao tại thượng của nước Khiết Đan, là ‘Chiến Thần’ dũng mãnh đánh đâu thắng đó trên sa trường. Cũng giống như các nam chính khác của Ân Tầm, Da Luật Ngạn Thác không chỉ hoàn hảo từ đầu đến cuối, nhưng khác với họ, Da Luật Ngạn Thác lại yêu Tần Lạc Y ngay từ cái nhìn đầu tiên, và Tần Lạc Y cũng vậy. Ngay từ lần đầu gặp, Da Luật Ngạn Thác đã nhận định với chính mình: “Đời này kiếp này, nguyện cùng người này mãi mãi!”. Đó cũng là lý do mà Liêu Vương Phi  không ngược nhiều như các bộ truyện khác của Ân Tầm, thậm chí độ ngược chỉ là 3/10 theo thang điểm 10. Nhắc đến Tần Lạc Y, đây là một cô gái người Hán, là một cô gái tinh thông y thuật, có thể nói y thuật của nàng đã vượt ra ngoài sức tưởng tượng của con người. Nàng mạnh mẽ, kiên cường, trong trẻo nhưng lạnh lùng, nàng luôn được miêu tả với vẻ đẹp tựa hoa lan chốn thâm cốc không dính chút bụi trần, một vẻ đẹp mỏng manh nhưng lại khiến người ta chỉ nhìn lướt qua cũng phải say lòng. Ngay từ lần đầu tiên gặp mặt trên sa trường, khi cha nuôi của nàng – Tướng quân nước Bột Hải tên Tang Tấn bị Da Luật Ngạn Thác bắt làm tù binh, Tần Lạc Y và Da Luật Ngạn Thác đã trúng tiếng sét ái tình. Dùng một câu để hình dung Da Luật Ngạn Thác khi nhìn thấy Tần Lạc Y, đó là “Vừa gặp đã yêu, yêu trọn cuộc đời”. Trong khi Da Luật Ngạn Thác luôn cố dành những điều tốt đẹp nhất cho nàng thì Tần Lạc Y lại luôn trốn chạy. Nàng luôn cố gắng trốn chạy tình cảm của mình nhưng số phận lại liên tục trêu đùa nàng. Những cử chỉ ngọt ngào, sự bá đạo điên cuồng của hắn, giây phút và vẻ mặt dịu dàng chỉ dành riêng cho nàng chỉ khiến nàng yêu hắn đến tận xương tủy. Da Luật Ngạn Thác là một người đã hi sinh rất nhiều vì Tần Lạc Y, và điều đó đã thể hiện rõ qua từng chương truyện. Các bạn có thể thấy, hắn tức giận vì Hoàng thượng yêu cầu muốn Tần Lạc Y làm thái y của riêng mình, hắn tức giận vì có quá nhiều người chú ý đến dung nhan của nàng, hắn tức giận vì nàng luôn nhớ đến Tang Trọng Dương – người được đính hôn với nàng, hắn tức giận vì nàng sợ hắn, hắn tức giận đến suýt giết chết Ninh phi vì dám động đến nàng,… Hắn luôn có rất nhiều sự tức giận vì nàng, nhưng cũng đã thay đổi rất nhiều nguyên tắc bất thành văn từ xa xưa đến nay vì Tần Lạc Y. Hắn bá đạo tuyên bố nàng là của mình: “Nàng là nữ nhân của bản vương, từ lúc mới bắt đầu vốn đã được định trước, cho nên, cả đời này nàng đừng mơ tưởng có thể trốn thoát khỏi ta.” Nhưng lại luôn ân cần lo cho nàng từng chút một, đến cả chiếc áo mà không một ai dám động vào cũng chỉ để một mình nàng mặc. “Y nhi, nàng có nguyện ý cả đời ở bên cạnh ta không?” Câu hỏi dịu dàng như thế khiến cho Tần Lạc Y rung động vô cùng. “Cả đời?” Nàng thì thào hỏi ngược lại, trong lòng cho tới bây giờ vẫn chưa chuẩn bị để đối mặt với vấn đề này, vậy mà hôm nay thoáng cái phải đối mặt, nàng lại không biết phải làm như thế nào. “Đúng, không chỉ cả đời này mà còn kiếp sau nữa, ta muốn Tần Lạc Y nàng đời đời kiếp kiếp ở bên cạnh ta.” Da Luật Ngạn Thác nắm chặt bàn tay bé nhỏ của nàng, dịu dàng hôn lên. Một người lạnh lùng bá đạo như thế, lại có thể dịu dàng như cầu xin thế này, lẽ nào lại không khiến cho Tần Lạc Y động lòng? Tần Lạc Y luôn cố gắng phủ nhận thứ tình cảm này nhưng không, nàng hạnh phúc vì hắn hiểu mình, hắn lo lắng cho mình, hắn quan tâm đến mình. Nàng lo lắng khi hắn xảy ra chuyện. Nàng ghen tuông với Cầm Cơ, với Ninh phi, với Tiêu Thiên Phái,.. với các phi tần từng được hắn sủng ái. Một người con gái từng thề trước trời xanh khi thấy cha nuôi rời khỏi cõi đời: “Ta, Tần Lạc Y hôm nay trước trời xanh xin thề, ta đời đời kiếp kiếp cũng không yêu người đàn ông Da Luật Ngạn Thác này, nếu không… sẽ chịu nỗi đau như ngàn mũi khoan đâm vào. Nay đã can đảm chống lại lời thế đó: “Thác… Nếu có kiếp sau… Ta nhất định sẽ không nhu nhược chùn bước nữa… vẫn sẽ yêu chàng như bây giờ…” Cả câu chuyện là một bức tranh tình yêu đầy bi thương nhưng cũng vô cùng lãng mạn. Không chỉ có những cảnh tranh đấu hậu cung khốc liệt, những bí ẩn chết chóc đầy thương tâm, sự tàn nhẫn và máu me trên sa trường mà còn là những khoảnh khắc ngọt ngào của Tần Lạc Y và Da Luật Ngạn Thác. Khác với Đại Hoàn Dư (Một bộ truyện cổ đại khác của Ân Tầm) đau thương và đẫm nước mắt, Liêu Vương Phi cũng rất đau thương, nhưng trong sự đau thương đó là kết thúc có hậu, một kết thúc hạnh phúc với một nhà 4 người, một kết thúc hạnh phúc cho tất cả mọi người. Nhiều bạn khá là lo lắng khi đọc văn án truyện và nhìn thấy tên tác giả là Ân Tầm thì nay mình có thể đảm bảo rằng, độ ngược của truyện là 3/10 và thậm chí còn không ngược, truyện cũng cực ít H và gần như là không có, nếu có thì chỉ là H 15+, không hơn không kém, rất phù hợp cho mọi lứa tuổi. Và yên tâm là HE 100% nhé. Review by La_Phi: Tên gốc: Liêu vương dược nữ vương phi ---------------------- Trích đoạn ngược: "Y Nhi, bổn vương đã từng nói không phải là bổn vương muốn giết gã này, nàng muốn bổn vương thả hắn, quả thật rất dễ..." "Ngươi, ngươi nói thật?" "Chỉ cần nàng ở bên, bổn vương sẽ thả hắn vô điều kiện" Trích đoạn ngọt:  "Vậy nên, sau khi ta gặp nàng liền quyết định thay đổi vận mệnh, ai nói nam tử phải nhất định tam thê tứ thiếp, Da Luật Ngạn Thác ta chỉ cần một mình Tần Lạc Y nàng, muốn nàng trở thành thê tử của ta, vương phi của ta, là người có tư cách mang con nối dõi của Da Luật Ngạn Thác ta! Bởi vậy, nàng mong muốn có một chốn thiên đường, ta liền đem thiên đường đến cho nàng" "Thác" "Chỉ cần có thể theo chàng, khắp nơi đều là thiên đường" __________________________ Nếu bạn là một fan cứng của má Tầm và đang bấn loạn những nam thần nhà má như Niên "bán đá" trong Đừng để lỡ nhau hay Lu Lu "siêu cấp đáng yêu" trong Bảy năm vẫn ngảnh về phương Bắc thì tuyệt đối tuyệt đối không nên bỏ qua cuốn truyện này. Hôm nay, chúng ta sẽ cho thêm một namc đặc biệt nữa vào list yêu thích này ạ. Đầu tiên xin giới thiệu namc tên là Đông Lâm Vương - Da Luật Ngạn Thác của nước Khiết Đan. Chàng là người nắm trong tay quyền lực khuynh quốc. Tình tính lại cuồng ngạo lạnh lùng và tàn nhẫn không ai bằng. Trên chiến trường chàng được mệnh danh là "Chiến thần". Thế nhưng, chưa ai từng nghĩ chỉ một cái liếc mắt khi nhìn thấy mỹ nhân yếu ớt xinh đẹp Tần Lạc Y, trái tim chàng lại lỡ nhịp. Ngày ấy, trên chiến trường đẫm máu, khi chàng đang bắt Tướng quân nước Bột Hải - Tang Tấn cha nuôi nàng làm tù binh thì gặp gỡ nàng. Duyên phận giống như là sợi dây vô hình gắn kết cả hai lại với nhau chỉ bằng một ánh mắt. Đã định rằng đời này kiếp này nàng chỉ có thể ở bên Ngạn Thác mà thôi.  Tần Lạc Y là cô gái người Hán xinh đẹp đến động lòng người. Nàng tinh thông y thuật vô cùng, tính tình lạnh nhạt trong trẻo. Khi ấy, nàng mang trong lòng nỗi sợ hãi, uất ức và đau thương khi nước mất nhà tan. Lại không ngờ rằng, chính bản thân mình đã bị người khác nhắm trúng. Một bước - không thể quay đầu. Có thể nói, không như những namc trong những truyện khác của má Tầm chút nào, Da Luật Ngạn Thác có đầy đủ các yếu tố của một nam thần chính hiệu nhưng chàng không hề có quá trình ngược lên bờ xuống ruộng rồi mới nhận ra tình cảm với nữc. Mà chàng chính là kiểu mẫu, vừa gặp đã bị "sét đánh" - có tình cảm với nữc luôn. Thế nên, chàng bá đạo, ngông cuồng và dùng tất cả thủ đoạn để đem Lạc Y về bên cạnh mình. Ngược ư? Không hề nhé. Chỉ có Lạc Y ngược chàng mà thôi. Còn chàng thì chấp nhận làm tất cả mọi thứ, chỉ mong có thể giữ nàng ở bên. Như câu nói đã từng thốt lên: "Đời này kiếp này, nguyện cùng người này mãi mãi". Vì thế, xin được đổi tên chàng thành Da "mặt dày" thay vì cái tên đẹp đẽ Da Luật Ngạn Thác ạ :v :v. Chưa từng thấy namc nào mà lưu manh vô sỉ lại mặt dày như chàng luôn á. Tìm đủ mọi cách để dụ dỗ uy hiếp nàng không nói lại còn dùng những thủ đoạn siêu lầy nữa chứ Ha Ha. Muốn biết thì phải đọc truyện thôi, chứ mình không thể nào kể hết được ^^ Đọc Liêu vương phi có nhiều đoạn thật sự rất cảm động và dâng tràn cảm xúc mn ạ. Nhưng chỉ cần những người bạn hay thuộc hạ của namc Da "mặt dày" xuất hiện là mình đều chết cười. Cái nhóm này siêu nhí nhố, siêu đáng yêu luôn ấy. Trong đó, mình thích nhất vẫn là Tiêu Chí. Chàng trai này cái gì cũng tốt, chỉ có cái đầu là không hoạt động tốt lắm. Ai đời, Ngạn Thác đang có tình cảm với Lạc Y và tìm cách lấy lòng theo đuổi nàng không hết thì Tiêu Chí lại cứ nhảy ngang vào phá đám. Lạc Y muốn xuống ngựa cũng nên là Ngạn Thác đỡ chứ, hay Lạc Y muốn cưỡi ngựa cũng nên là Ngạn Thác dạy chứ? Thế mà tên này cứ không thèm ngó nghiêng trước sau gì hết rồi tự cho là thông minh mà nhảy vào hihi haha với Lạc Y. Sau đó? Kết quả bi thảm luôn. Ngạn Thác nghiến răng nghiến lợi nhìn bằng ánh mắt ghét bỏ, còn phạt đi dọn chuồng ngựa nữa :v :v  Truyện không thể dùng chữ "sủng" để hình dung đâu ạ. Mà phải dùng chữ "siêu sủng" mới đúng. Vì Lạc Y, Ngạn Thác bất chấp tất cả mà chống đối lại với mọi thế lực và âm mưu muốn thương tổn nàng. Tiểu tam tiểu tứ đều có, nhưng chưa làm gì được đã bị chàng đá đi xa nên không cần lo lắng nhé. Phương châm yêu thương của chàng là "Nàng chỉ việc ở bên cạnh ta, còn lại ta sẽ xử lý" :) :) Nhưng Lạc Y cũng không hề yếu đuối nhu nhược như dáng vẻ của mình. Nàng đủ thông minh, mạnh mẽ và kiên cường để cùng chàng vượt qua những khó khăn tranh đấu ấy. Cho dù lúc ban đầu nàng ở bên chàng là vì ép buộc uy hiếp thì những quan tâm dịu dàng đầy bá đạo ngang ngược ấy của chàng đã thấm sâu vào lòng nàng, không thể dứt bỏ được. Một cái liếc mắt, trái tim lỡ nhịp, trọn đời bên nhau không thể xa rời... Liêu vương phi như là một bản tình ca chứa đầy những cung bậc cảm xúc rung động người đọc. Có tranh quyền đoạt vị ở chốn thành cao cửa rộng, cũng có máu nhuộm đỏ sa trường bởi những cuộc chinh chiến nhưng cũng đậm chất lãng mạn ngọt ngào với mối tình của Lạc Y - Ngạn Thác. Nội dung truyện cuốn hút đầy bất ngờ lại còn hết sức vui vẻ với dàn nhân vật phụ. Ai cũng đều mang những nét riêng nhưng tóm lại là như biệt đội siêu hài ý. Thích cực :D.  Điểm cộng to đùng của truyện là được edit rất rất mượt chưa kể có chú thích rõ ràng nữa chứ. Nếu bạn vẫn đang e dè khi nhìn số chương truyện thì nghe theo mình mà nhảy luôn đi. Lừa tình đấy. 259 chương mà mỗi chương ngắn xíu hà. Đọc nhanh chỉ tầm 2 ngày là xong thôi nên đừng ngại ngần gì mn nhé ^^ Mời các bạn đón đọc Liêu Vương Phi của tác giả Ân Tầm.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ảnh Hậu
“Vợ của hoàng thượng gọi là hoàng hậu, vậy vợ của Ảnh đế đương nhiên gọi là Ảnh hậu rồi.” Thật ra, Chương Nhiễm Nhiễm không có ý định trở thành Ảnh hậu, chỉ muốn lợi dụng chút hào quang của Ảnh đế để cứu vớt bản thân. Nào ngờ, còn chưa kịp tìm tới cửa tạ lỗi, đã bị vị Ảnh đế nào đó bắt ngay tại trận, thảm đến không thể thảm hơn. Lâm Ngưỡng thuộc thế hệ thần tượng kỳ cựu, địa vị vững chắc, cũng rất lâu không có tin đồn nào. Bỗng một ngày đẹp trời, sau khi ngủ dậy, bên cạnh tên anh có thêm ba chữ “Chương Nhiễm Nhiễm”. Cô gái này anh không quen, càng không có ấn tượng gì, đến tên cô ấy anh cũng không thể phát âm hoàn chỉnh, như thế nào Chương Nhiễm Nhiễm có thể là bạn gái anh? Lâm Ngưỡng đau đầu, chỉ muốn tìm cái cô Chương kia làm sáng tỏ mọi việc. Thế rồi, lúc chạm mặt, tình cờ nghe được câu chuyện của cô, lại thấy cô vừa lúng túng vừa thành khẩn xin lỗi, Lâm Ngưỡng chợt thay đổi quyết định. Dù sao thì, nhiều năm như vậy không cùng cô gái nào đi chung, bên ngoài cũng sớm có tin đồn anh là Gay. Có lẽ, có một cô bạn gái tin đồn như Chương Nhiễm Nhiễm cũng là một chuyện tốt. *** Lâm Ngưỡng là nam thần thuộc phái thực lực, địa vị vô cùng vững chắc trong giới giải trí. Cũng chính bởi hai chữ “Ảnh đế” phía trước tên anh, Chương Nhiễm Nhiễm mới chọn anh để đưa bản thân lên “top search”. Cô vốn cho rằng bản thân cách anh rất xa, đợi qua một vài hôm, cô sẽ đăng đàn đính chính, rửa sạch nỗi oan cho anh. Nào ngờ chưa kịp thực hiện, đã bị tóm sống, còn bị “ép” biến “giả thành thật”, đóng vai bạn gái của anh. Bộ phim này của bọn họ, không biết có phải do diễn quá nhập tâm hay không mà vai nữ chính này quá xuất sắc, khiến cô không thể thoát ra. Chương Nhiễm Nhiễm là ví dụ điển hình cho bốn chữ “bình hoa di động”, ngoài khuôn mặt đẹp thì cái gì cũng không có. Bởi vì diễn xuất quá kém, lại bị cấp trên “chèn ép”, Nhiễm Nhiễm không thể không nghĩ cách cứu lấy mình. Mà người duy nhất đủ nổi tiếng để cô bám lấy lúc này không ai khác chính là Lâm Ngưỡng. Trở thành “bạn gái tin đồn” của anh là việc vừa theo kế hoạch, vừa ngoài ý muốn. Theo kế hoạch là “ôm chân” anh đủ rồi sẽ thú tội, ngoài ý muốn là thật sự bị anh ép nhận vai diễn “bạn gái” này. Lâm Ngưỡng đối với Chương Nhiễm Nhiễm từ lúc bắt đầu là không ôm hy vọng gì. Cô gái này diễn xuất thực quá kém, nhưng tình cờ lại phù hợp với tạo hình phụ của phụ trong bộ phim mới của anh. Quá trình chung đụng, từng ngày nhìn cô cố gắng khiến anh xao động. Dù cô có hơi ngốc một chút, cũng dễ tin người nhưng cô là cô gái tốt, tâm địa thiện lương. Lâm Ngưỡng anh cũng đã bước qua cái tuổi yêu đương nồng nhiệt, có lẽ yêu một người đơn giản như Chương Nhiễm Nhiễm là lựa chọn không tồi. “Ảnh hậu” có nội dung không mới nhưng cách viết của tác giả đưa tớ đến với một góc khác của showbiz. Không có quá nhiều lừa lọc, không có “bán thân làm nghề”, không có hào quang và mặt tối, chỉ đơn giản là những khung hình nhỏ, về cuộc sống của những người đang cố gắng hết mình vì nghệ thuật, về những người theo đuổi đam mê, về cô bé lọ lem đang tự mình nỗ lực để được đi dự tiệc. Cách viết nhẹ nhàng, tình huống hài hước, đường rải khắp nơi, đặc biệt sẽ khiến bạn vui vẻ đi qua hết 43 chương truyện. Mùa đông rất lạnh, bởi vì có tình yêu của “Ảnh hậu” mà ấm hơn. Review by #Gian_Thần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** *Phanh sứ: nói về những người giả vờ bị hại để lừa gạt vơ vét tài sản. Ví dụ cố tình để người khác đâm xe vào mình để lừa gạt tiền bồi thường. Sáng sớm Lâm Ngưỡng tỉnh lại, phát hiện điện thoại riêng cùng điện thoại để làm việc đều có hơn mười cuộc gọi nhỡ, lúc này mới biết mình hư hư thật thật đã có một người bạn gái rồi, gọi là Chương Nhiễm Nhiễm. Lâm Ngưỡng: "... Chương cái gì?". Bình luận ở Weibo của anh cùng tin nhắn đã sắp nổ tung, vô số cái tin tức mới được nhắc nhở, chúc phúc cũng có, hoài nghi cũng có, đau xót cũng có, thậm chí còn có trắng biến thành đen mắng anh mù đấy. Lâm Ngưỡng bình tĩnh lại mở địa chỉ Weibo của Chương Nhiễm Nhiễm ra, lại tìm ở Baidu một chút, cuối cùng cũng biết được Chương Nhiễm Nhiễm là ai. Cô gái này không có danh tiếng gì, coi như là nửa lưới đỏ*, trước kia có chụp qua trang bìa tạp chí Hòa Bình và in quảng cáo. Hai năm qua đã ký hợp đồng với một công ty môi giới mới, chụp hai cái quảng cáo, đóng vai qua một bộ phim ba bộ kịch truyền hình, cơ bản đều là nữ ngoài năm số**, fans hâm mộ Weibo là 27 nghìn, trong đó zombie*** chiếm một số. *Lưới đỏ: chỉ người ở cuộc sống thật hoặc ảo vì một sự kiện hành động nào đó mà được cư dân mạng chú ý. **Năm số: chỉ thiên tử, chư hầu, đại phu, kẻ sĩ, bình dân. ***zombie: lượng fans ảo. Sau sự việc vào buổi sáng sớm, fans hâm mộ chợt tăng đến 90 vạn, bình luận mới nhất của một Weibo đã lên đến 20 nghìn cái, không giống bình luận nhiều màu nhiều sắc của anh, mà là rất thống nhất vì nhục mạ chiếm đa số. Lâm Ngưỡng vuốt vuốt mi tâm. Chương Nhiễm Nhiễm đứng tại thang lầu trong phòng kế bên, cầm lấy điện thoại, dưới mắt một vòng xanh đen, một bên ngáp một bên đếm fans hâm mộ mới. 9 trăm 13 nghìn 650... Lại tăng 600 người. Không tệ, tối nay trước 11h59' fans hâm mộ phá 100 nghìn khẳng định có có vấn đề gì. Phòng kế bên bỗng nhiên bị người kéo ra, Tiểu Tình chen lấn đi vào: "Còn chằm chằm vào đếm fans hâm mộ à? Yên tâm, khẳng định không có vấn đề đâu, trước tiên cô đi trang điểm lại đi, một lát nữa Lữ Đạo sẽ tới. Triệu Vân Băng cũng đã đến rồi." Chương Nhiễm Nhiễm đầu cũng ngẩng lên nói: "Có Triệu Vân Băng, tôi khẳng định thi không được, không việc gì đâu." Tiểu Tình quả thực muốn cười lớn: "Nhiễm Nhiễm, cô không thể có tí lòng cầu tiến nào sao? Khó trách chị Liễu bị cô làm cho tức già đến vài tuổi rồi." Cái gọi là ban ngày không thể nói người, Tiều Tình vừa dứt lời, điện thoại của Liễu Trạch liền gọi tới. Chương Nhiễm Nhiễm hành động trước báo cáo sau, tính kế vừa ra "Bạn gái bí mật của Ảnh đế được phát hiện", căn bản không cảm tưởng được bây giờ Liễu Trạch bị tức đến thành cái dạng gì, cô đem điện thoại kín đáo đưa cho Tiểu Tình: "Chị nghe đi". Tiểu Tình lắc đầu như đánh trống: "Đây là điện thoại của cô". Mời các bạn đón đọc Ảnh Hậu của tác giả Tắc Mộ.
Ai Là Mẹ Anh?
Chắc các bạn đã quá quen thuộc với cái tên Tắc Mộ rồi đúng không, còn nếu đây là lần đầu biết, vậy thì bạn đừng nên chần chờ mà hãy nhảy hố ngay đi. Những câu chuyện của Tắc Mộ đều có nét hài hước rất riêng, vừa vui nhộn lại không kém phần sâu sắc, trong hài có bi, trong bi có hài. Tóm lại là một khi đọc là không thể dứt được. “Ai là mẹ anh” là câu chuyện của thế giới hiện đại, kể về cô gái Trương Nhất Manh và công cuộc “làm mẹ” của cô nàng. Nhất Manh vốn là y tá, duyên phận đưa đẩy cô tình cờ bước vào phòng bệnh của thiếu gia nhà họ Trương, Trương Ninh Giản. Anh chàng đang sống đời sống thực vật này đột ngột tỉnh lại và nhất quyết nhận cô là “mẹ”. Cực chẳng đã, người nhà họ Trương quyết định thuê luôn Nhất Manh về làm “bảo mẫu” cho thiếu gia nhà họ. Lúc đầu Nhất Manh phản đối dữ dội, cô mới 24 xuân xanh, ngập tràn sức sống, vậy mà phải sống tách biệt với thế giới và để một chàng trai 27 tuổi gọi là mẹ, còn gì thảm hại hơn??? Nhưng vì sức mạnh của đồng tiền quá lớn, Nhất Manh nhắm mắt đưa chân. Và từ đó một loạt những tình huống dở khóc dở cười đã diễn ra.   Sau khi vào nhà họ Trương, Nhất Manh phải tập làm quen với cuộc sống quý tộc và cách sinh hoạt kì lạ của ba anh em nhà nọ, lại còn cậu thiếu gia Ninh Giản “tiểu bạch thỏ” lúc nào cũng kè kè bên cạnh. Nhất Manh lại còn bị tách biệt với thế giới bên ngoài, phải giữ bí mật về việc mất trí nhớ của Ninh Giản. Lúc đầu, cô chăm sóc cho anh ta với tư cách y tá, rồi dần dần là sự cảm thông, tình mẫu tử. Và từ lúc nào, những hành động đáng yêu của “nhóc” Ninh Giản đã đốn ngã trái tim Nhất Manh. Nhưng đúng lúc đó, trí nhớ của Ninh Giản đột ngột trở lại. Không còn là “mẹ” nữa, Nhất Manh phải rời khỏi nhà họ Trương. Câu chuyện của chúng ta tất nhiên không kết thúc tại đây, vì sau đó là quá trình yêu đương chính thứ giữa Nhất Manh và thiếu gia Ninh Giản. Truyện hài, nhiều đoạn ôm bụng cười ra nước mắt. Nữ chính tính cách nhanh nhảu hơi ẩu đoảng, không ngây thơ nhưng cũng chẳng được thông minh cho lắm. Có lẽ đây là đặc trưng chung nữ chính trong truyện của Tắc Mộ. Nam chính lúc mất trí nhớ đặc biệt đáng yêu và dễ thương, lại thông minh nữa. Còn khi trở lại bình thường anh có hơi lạnh lùng chảnh chó một tí. Dàn nhân vật phụ của truyện cũng khá là đặc sắc như hai ông anh của nam chính và bạn thân của nữ chính. Về logic có lẽ một vài đoạn sẽ không thoả mãn bạn đọc cho lắm như sự phát triển tình cảm nhanh chóng mặt giữa nam nữ chính, hay sự thay đổi trong tính cách nhân vật phụ. Tuy nhiên nếu xét về khía cạnh giải trí đơn thuần thì cuốn truyện này đảm bảo rất phù hợp để thư giãn với những con tim yếu đuối thích hài yêu sủng ngọt. Truyện cũng có độ dài vừa phải, bản dịch khá mượt.  Trích đoạn đặc sắc: Đu quay đã đi đến điểm cao nhất, Trương Nhất Manh lo lắng nhìn thoáng qua phía dưới đất, khi xoay người, vừa lúc bị Trương Ninh Giản giữ khuôn mặt lại, nhân lúc cô không kịp phản ứng, anh mạnh bạo hôn lên môi cô một cái! Thật sự là một cái hôn quá ư mạnh bạo … Nói đúng hơn là đụng mạnh vào … Đầu óc Trương Nhất Manh xoay vòng vòng, cảm giác tê tê đau đau vẫn còn vương lại trên môi, Trương Ninh Giản đã buông cô ra, vui vẻ cười hai tiếng "hihi", Trương Nhất Manh vẫn còn bay bổng trong trạng thái đầu óc trống rỗng, đu quay đã đi qua điểm cao nhất, từ từ đi xuống, cũng như trái tim của Trương Nhất Manh, từ từ hạ xuống, hạ xuống … Hồi lâu sau, cô mới tỉnh táo lại, phản ứng đầu tin là lườm nguýt Trương Ninh Giản một cái, sau đó giận dữ hét lên: "Trương-Ninh-Giản!!!" Trương Ninh Giản bị mắng, ngẩn ngơ nói: "Dạ?" Trương Nhất Manh tức tối, mặt đỏ rần. Cô hít sâu một hơi, nói: "Vừa rồi con làm gì thế?" Trương Ninh Giản trợn mắt nhìn, ngoan ngoãn trả lời: "Con đọc sách, nó bảo rằng "chỉ cần hôn người mình thích nhất khi đu quay đi qua điểm cao nhất, thì có thể mãi mãi ở bên người đó." "…" Trương Ninh Giản tiếp tục phân tích: "Người con thích nhất là mẹ, cũng chỉ muốn mãi mãi ở bên mẹ thôi! Mẹ không muốn sao …" ------------- Câu nói đặc sắc của nam chính: "Anh biết, gia cảnh của anh, những việc anh làm trước kia làm em cảm thấy anh và em rất khác biệt, thậm chí là không thể ở cùng nhau, đây là trách nhiệm của anh, nhưng anh hy vọng, nếu sau này lại có chuyện tương tự xảy ra, em có thể tin tưởng anh, chỉ một chút thôi cũng được." "Anh đã chuẩn bị xong rồi, Nhất Manh. Anh đã bước xong chín mươi chín bước rồi, chỉ còn thiếu một bước từ em mà thôi."  "Anh sẽ không ép em đâu. Em chỉ cần suy nghĩ thôi, đúng như cậu nói, anh đã nợ em rất nhiều. Nhưng anh cũng đã nói, anh sẽ cố gắng bù đắp cho em." "Nhất Manh, em chính là niềm hy vọng, giúp anh trở thành một người hoàn hảo hơn." ----------- Review by Huyên Chiêu Nghi - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Review by Sâu ăn hại: Trương Nhất Manh là một y tá rất bình thường trong bệnh viện thành phố A. Một ngày nọ, cô đi nhầm vào phòng bệnh VIP của tam thiếu gia nhà họ Trương tai to mặt lớn, bị tai nạn xe đang sống ngươi thực vật. Khi cô đến, vị thiếu gia kia đột nhiên tỉnh lại và kêu cô bằng mẹ, sống chết không buông cô ra… Cốt truyện xem chừng cũng rất thú vị. Tuy vẫn là lọ lem – hoàng tử nhưng ít nhất thì tình huống gặp gỡ cũng độc đáo, không phải nữ chính bắt được nam chính rơi từ trên trời xuống. Nữ chính – Trương Nhất Manh. Một y tá bình thường, một nữ chính dễ thấy trong các bộ truyện shoujo (aka truyện tranh thiếu nữ). Nhiệt tình hơi quá, tự nhiên hơi quá, suy tưởng hơi quá và đặc biệt: vận may hơi quá. Nhưng đáng tiếc là độ thông minh của chị lại không nằm trong cái điệp khúc đó. Có nhiều tình tiết khá dễ thấy mà bạn Sâu đã đoán ra rồi, suy luận xong hết rồi nhưng nữ chính (hoặc tác giả) nhất định phải để dành, tới khi những người khác nói cho thì nữ chính mới biết. Nhưng cũng may là chị không thiếu muối lắm, cũng tự nhận thấy mình có chút tiểu bạch, không rơi vào tình trạng “tưởng mình nguy hiểm” như một số bộ khác. Nam chính – Trương Ninh Giản. Khi mất trí nhớ thì là một cậu bé vừa bá đạo vừa đáng yêu, rất thông minh rất trong sáng. Khi trở lại thì… tèn tén ten, lại là một nam chính điển hình khác: đẹp trai, thanh cao, phúc hắc, giàu có, đều đủ cả. Chả biết vì sao anh lại thích nữ chính nữa (cảm động vì chị đã chăm sóc cho mình/ biết ơn/ yêu thương thực sự?) Nếu là yêu, và yêu sau khi anh có lại trí nhớ thì quá trình ấy bắt đầu từ lúc nào vậy? Tác giả không hề đề cập tới, cho nên nam chính cũng không hề để tâm. Chỉ… Bùm! một cái, và hai người thành cặp thành đôi. Bao nhiêu hiểu lầm (?), phân cách đều được xóa bỏ hết sau một buổi hẹn. Ài, tình yêu thật vĩ đại phải không? Nữ thứ – Tề Phỉ. Bạn thân kiêm chuyên gia giải quyết các vấn đề cho nữ chính. Tính cách thẳng thắn, nóng nảy và dễ động chân động tay. Cũng có thể nói đây là một vị tiểu thư danh giá. Cá nhân mình lại thích chuyện tình cảm của Tề Phỉ – Trương Ninh Hi hơn. Mặc dù mô – típ không có gì mới lạ, nhưng ít nhất mình còn thấy được mở đầu, diễn biến, kết quả của nó. Hơn nữa hai người này đều rất dễ thương. Nam thứ – Trương Ninh Hi. Anh trai của Ninh Giản. Một playboy, một công tử hào hoa kiêm một tên cuồng bị ngược. Sau khi trêu ghẹo bất thành và ăn vài cú đấm từ Tề Phỉ, anh đã phải lòng chị ngay lập tức. Là “tư vấn tình yêu và hôn nhân” cho nữ chính và nam chính. Một nhân vật rất đáng yêu trong truyện, còn ngoài đời thì chưa biết được… Nam thứ – Trương Ninh Trí. Anh cả trong gia đình họ Trương. Thân thế thực sự của anh vẫn là một bí ẩn. Được mệnh danh là “tảng băng họ Trương”. Rất lạnh lùng nhưng lại hết mực quan tâm hai em trai. Dường như anh có tình cảm với nữ chính. Tuy nhiên, tình cảm ấy là thật hay xuất phát từ việc muốn lợi dụng nữ chính hay không thì tác giả không giải đáp, chỉ đưa ra suy đoán, rồi kết tội anh ấy luôn. Sau khi xen vào làm kẻ thứ ba và được nữ chính “khuyên nhủ”, anh đã tự động rút lui và biến mất tăm khỏi câu chuyện, ngay cả trong chương cuối cũng không có mặt. Hình như tác giả sau khi bỏ vào cho sướng tay rồi thì không muốn câu chuyện phức tạp thêm nữa, nên đã lãng quên anh ấy luôn rồi thì phải? Tuy cách đặt vấn đề thì mới mẻ, và đoạn đầu viết cũng thú vị khi miêu tả tâm trạng của một cô gái bình thường phải đối mặt với tầng lớp thượng lưu quyền cao chức trọng, nhưng các tình tiết lại không thay đổi. Vẫn là chị nữ chính tốt bụng, vô tình bị cuốn vào rắc rối với nam chính, sau đó sẽ tiện thể thò tay vào một số vấn đề khác và chinh phục thêm mấy anh em bên cạnh nam chính nữa. Rồi hiểu lầm, rồi giải quyết và anh chị lại về với nhau. Cái làm mình thắc mắc nhất là, ban đầu khi ở cạnh nam chính, nữ chính có tình cảm là do cảm giác về tình mẫu tử. Ok. Thế còn sau khi nam chính hồi phục trí nhớ, tình yêu của nữ chính vẫn “như trước không thay đổi” là sao? Chẳng lẽ là… luyến đồng? Bạn edit khá mượt, đọc cũng trôi chảy, nhưng vẫn còn một số lỗi dịch thuật. Và lỗi chính tả nữa. Cũng không ảnh hưởng gì lớn lắm, chỉ là hi vọng bạn có thể cẩn thận hơn chút thôi. Đánh giá: 2/5 Cộng điểm cho phần mất trí nhớ của nam chính vì đoạn đó rất đáng yêu, lại trừ điểm vì không giải quyết được hết các vấn đề mà mình đã đặt ra. Một ưu điểm là độ ngắn vừa phải, tình tiết đơn giản, mạch truyện cũng khá nhanh, đọc không đến nỗi buồn ngủ. Nếu bạn yêu thích thể loại lọ lem – hoàng tử và những câu chuyện tình lãng mạn thì có lẽ tác phẩm này sẽ hợp gu của bạn chăng? Mời các bạn đón đọc Ai Là Mẹ Anh? của tác giả Tắc Mộ.
Đừng Nhìn, Tớ Đầu Hàng
Văn án : Biết Trì Ý bị mất ngủ, Tiêu Chỉ Hàn xung phong dỗ dành cô ngủ, giọng nói cà lơ phất phơ: “Dỗ cậu ngủ không phải rất dễ à? Hát hay kể chuyện, cậu chọn một cái đi.” Trì Ý suy nghĩ một lát rồi nói: “Cậu đọc bài học thuộc lòng cho tớ nghe đi.” Đầu bên kia im lặng, trong điện thoại vang lên tiếng lật sách ‘xoạt xoạt’. Đêm ấy, Tiêu Chỉ Hàn nhìn điện thoại, khó khăn đọc sách cả đêm.   Sau khi tốt nghiệp trung học, Tiêu Chỉ Hàn quay về trường tuyên truyền. Các đàn em khóa sau nhìn trai đẹp trong truyền thuyết của Trường Nhất Trung, khó nén kích động, đặt đủ loại câu hỏi. Đang lúc gay cấn, một cô gái xinh đẹp đi vào khiến cả hội trường vốn đã sôi nổi lại càng bùng nổ hơn. Thế là, bọn họ nhìn thấy người đứng trên đài khi nãy còn uể oải lười biếng, bây giờ nhìn chằm chằm cô gái đứng ở lối đi nhỏ, sau đó đột nhiên nở nụ cười. “Không phải các bạn vừa mới hỏi tôi, lúc học cấp ba có từng yêu đương không.” Tiêu Chỉ Hàn không trả lời trực tiếp: “Năm lớp mười một, vào một buổi tối tự học bị cúp điện, tôi đứng trong bóng tối chặn cô ấy ở cửa sau, nói với cô ấy một câu.” Bầu không khí vốn yên tĩnh trong nháy mắt nổ tung, các nữ sinh nhao nhao thét chói tai hỏi câu gì. Tiêu Chỉ Hàn cười, không hề che giấu nhìn về phía Trì Ý, giơ hai tay lên. “Nhìn xem, tớ đầu hàng cậu rồi.” ------ Mùa lạnh về rồi thì con người ta thường rúc vô chăn, nhâm nhi một câu chuyện đáng yêu và ngập tràn cẩu lương, đó là lý do vì sao bài review này ra đời. Bản thân là một người ế chỏng vó, không có tình yêu thời học sinh nên mình rất ham đọc các câu chuyện thanh xuân vườn trường. Và mình rất hài lòng với "Đừng Nhìn, Tớ Đầu Hàng", đủ đáng yêu, đủ ngọt, đủ ngược chết độc giả. Trì Ý - nữ chính của câu chuyện là một học bá đích thực. Chị học ban xã hội nhưng mình thấy môn nào chị cũng chuyên. Mới chuyển tới trường Trung học Nhất Trung thành phố Nam vào năm lớp 11 và học ở lớp 20, làm bài kiểm tra anh văn trên lớp được 23 điểm, cao nhất lớp. Xếp nhất thi giữa kỳ, đại khái môn nào cũng cao muốn xỉu. Giáo viên nhìn vô ai cũng nghĩ Trì Ý là một học sinh ba tốt tiêu chuẩn, đã thế tính tình còn hiền lành, dịu dàng. Nhưng mà, thật ra chị độc miệng lắm, mắng người cũng không hề thô tục mà đầy thơ văn. • "Này anh, anh là người máy à? Vậy nên không nghe hiểu ý tôi? Anh cứ cố gắng tiếp thị sản phẩm giáo dục trẻ em với một học sinh trung học như tôi làm gì? Tôi đề nghị anh đi sinh một đứa con còn nhanh hơn đấy, không phải nước phù sa không chảy ruộng ngoài sao? Cám ơn." • "Nhìn cho kỹ, tôi không muốn nói chuyện với mấy con chó đang sủa, không có nghĩa là cậu có thể đứng trước mặt tôi, nói những lời khó nghe của giống loài các cậu. Còn nữa, mặc kệ tôi với Tiêu Chỉ Hàn ai dụ dỗ ai, đó không phải chuyện cậu có thể nhúng tay vào. Nếu tôi còn nghe thấy cậu đi tung tin đồn về tôi và cậu ấy, cậu ấy chưa ra tay thì tôi đã đánh cậu trước." Tiêu Chỉ Hàn - Nhìn tên là biết anh nam chính đẹp trai rồi mọi người ơi. Lúc đầu anh xuất hiện như kiểu bad boy vậy á, anh với Trì Ý gặp nhau lần đầu là trong khu trò chơi. Lần đụng độ này cũng chả vui lắm vì sau đó khi hai người thành bạn cùng lớp, thậm chí là cùng bàn nhưng vẫn có ác cảm với nhau. Một người thì nói có mù mới thấy Trì Ý đẹp, người kia thì nói không có hứng thú với nam sinh chỉ được mỗi cái mặt cũng như Tiêu Chỉ Hàn chả phải gu của mình. Haha đọc tới đây là mình biết thế nào sau này có một đôi nào đó auto bị nghiệp quật nè . • "Tớ đã nói cho cậu biết chưa, mọi phiền não của tớ gần đây đều liên quan đến cậu." • "Lên lớp nhớ cậu, tan học cũng nhớ cậu, nằm mơ cũng nhớ cậu." • "Cậu nói xem, có phải lão tử chết mê chết mệt cậu rồi không?" Như diễn biến của một câu chuyện thanh xuân vườn trường và bạn cùng bàn với nhau thì Hàn bảo với Trì Trì là lâu ngày sinh tình. Thích nhau rồi thì cà cưa, ghẹo nhau làm nhóm bạn của Tiêu Chỉ Hàn nổi da gà. Tuy nhiên, thì Trì Ý không đồng ý quen nhau lúc cấp 3 vì sợ lỡ dở việc học cho nên Hàn bảo tạm thời là "bạn trai" thực tập aka bạn cùng bàn. Đôi này thì là giúp đỡ cùng nhau tiến bộ trong học tập, Tiêu Chỉ Hàn từ hạng nhất từ dưới đếm lên nhưng sau khi có tình yêu vào rồi thì tiến bộ vượt bậc luôn. Trì Ý thì vẫn học bá vậy thôi, thi đại học sau này cũng là thủ khoa ban xã hội, hơn nữa còn phá kỷ lục điểm của bản xã hội trước đó nữa. Nói về màn chiều "vợ" của nam chính thì nhiều lắm. Biết Trì Ý tủi thân vì bạn cùng ký túc xá được ba mua thùng bánh kẹo thì anh cũng đi mua liền một hộp, mà còn toàn là bánh kẹo ngoại. Hay như một dòng trạng thái vu vơ trên Wechat của Trì Ý là chị muốn có túi thần kỳ của Doraemon, sau đó anh cũng mua một đống Doraemon đủ size về tặng chị. Đủ giàu. Nói về sự giàu thì không phải một mình Hàn bảo giàu mà Trì Trì cũng giàu nữa. Hài nhất là đoạn bắt "trộm", giải quyết người ganh ghét mình của chị Ý, đầy hơi thở của kẻ có tiền, quá xá đỉnh luôn. Thi đại học xong thì hai người yêu nhau, tình cảm vẫn tốt rồi sau này cưới nhau thôi. Đôi chính có cái kết cực kỳ viên mãn. • “Tiêu Chỉ Hàn, kỳ thật em không hề mạnh mẽ.” • “Em có anh mà.” • Tất cả buồn bã đều để lại quá khứ. Từ khi gặp được anh. Giá băng tan hết, ngân hà sáng soi. Bởi vì trong thế giới của em, Anh chính là tình yêu. Nói về nhân vật phụ thì Phương Vũ Thành - bạn thân của Tiêu Chỉ Hàn là một cây hài ở chính văn, nhưng qua đến các ngoại truyện cuối của anh thì trời ơi, anh quay ngoắt 180 độ thành hình tượng men cool ngầu, bá đạo??? Mém nữa mình ngất vì Phương Vũ Thành bình thường chơi với Tiêu Chỉ Hàn thì như một bạn trẻ "ngốc nghếch" vậy đó, xong rồi suốt ngày so sắc đẹp của mình với Hàn bảo  Nói chung là hình tượng thanh niên ngốc manh. Còn bạn gái của Phương Vũ Thành? Ở chính văn có lộ xíu xiu, ai tinh mắt là thấy. Mọi người hỏi về cảnh mình ấn tượng nhất truyện? Là cảnh cặp đôi phòng bên cạnh mây mưa rất mãnh liệt trong khách sạn mà Trì Ý và Tiêu Chỉ Hàn ở ngay sau hôm thi đại học. Thịt của đôi chính? Ở ngoại truyện nha mọi người. Cảnh ở khách sạn có tí vụn thôi chứ chả làm ăn gì cả  ------ "Đừng Nhìn, Tớ Đầu Hàng" là một câu chuyện đáng yêu, đọc giải trí rất dễ thương. Đọc xong thì mình chỉ ước gì mình thông minh như Trì Ý và có một Tiêu Chỉ Hàn cho bản thân thôi. Truyện có pass quiz từ chương 45 đến 56, pass comment về truyện cho 10 chương ngoại truyện. Với pass quiz thì mọi người nhớ để ý các chi tiết nhỏ nhé. *** Ngày đầu tiên của kỳ nghỉ lễ Quốc Khánh, ngành du lịch cả nước bước vào khoảng thời gian cao điểm. Thời tiết rất tốt, những ngày qua thành phố Nam vốn dĩ có mưa phùn lác đác nhưng nay mặt trời chiếu xuống cuốn trôi cơn giá lạnh. Tám giờ sáng. Trì Ý ngồi trên ghế ăn sáng, cô cúi đầu xúc một thìa cháo, không nhanh không chậm đưa vào miệng. Căn nhà rộng không quá trăm mét vuông, bức tường trắng tinh đã hơi ngả vàng, bên trong trang trí đơn điệu, chiếc khăn trải bàn kẻ caro màu đỏ rực có thể xem là đồ trang trí bắt mắt nhất ngôi nhà. Màu sắc và hoa văn nhìn khá sang trọng, bất cứ ai cũng không nghĩ rằng nó được mua ở cửa hàng trang trí với giá chín đồng. Lâm San dựa vào ghế khoanh tay trước ngực, vẻ mặt không cam lòng nhìn chằm chằm Trì Ý phía đối diện. Chợt cô ta đứng dậy, giơ tay chỉ mặt Trì Ý, mắt nhìn Trương Phương Phương: “Mẹ, không phải mẹ đã nói Quốc Khánh năm nay dẫn con đi chơi sao? Tại sao vì một người lạ mà bắt con ở nhà?” Mặc dù Trương Phương Phương cũng nghĩ như vậy, nhưng ở trước mặt Trì Ý, sắc mặt bà vẫn hơi khó coi, nháy mắt với Lâm San: “Con nói gì thế, đây là chị họ của con, không phải người lạ, còn không xin lỗi chị họ đi.” Lâm San nghe thấy vậy thì không vui: “Nó không phải chị họ con, sao con phải xin lỗi nó?” Cái nhà này vốn chỉ có một đứa con là cô, sao gần đây mọi chuyện cô đều phải nhường nó, bây giờ còn phải xin lỗi nó? Không có cửa đâu. “Trì Ý, con đừng so đo với em nó nhé, nó bị chú dì chiều hư.” Thấy Lâm San không nghe lời dạy dỗ, Trương Phương Phương cũng không muốn Lâm San bị bẽ mặt trước mặt Trì Ý. Con bé là họ hàng của chồng bà, không có quan hệ gì với bà, bà không thể vì một người ngoài mà khiến con gái bảo bối của mình khó xử. Trì Ý liếc nhìn Lâm San, khẽ lắc đầu. Thấy Trì Ý nhìn mình, Lâm San hừ một tiếng, trông thấy cô quay lưng bưng chén đi vào bếp thì lập tức ôm cánh tay Trương Phương Phương lắc lắc: “Sao mẹ lại cho nó ở nhà mình, để nó ở khách sạn không được sao? Một nhà ba người vốn đã chật chội, giờ có thêm một người nữa, làm gì cũng bất tiện.” “Nó chỉ ở có vài ngày, nhịn một chút sẽ qua, ai bảo ba con nhiệt tình, không nói hai lời đã đưa người về đây.” Sợ Trì Ý nghe được, Trương Phương Phương hạ giọng: “Hơn nữa, lấy đâu ra nhiều tiền như vậy cho nó ở khách sạn.” “Nó có tiền, con đã nhìn thấy cái đồng hồ của nó trên mạng, cái đấy có giá vài ngàn…” Thấy Trương Phương Phương không tin, Lâm San vừa định nói thêm vài câu thì Trì Ý đã đi ra, bắt gặp ánh mắt không một tia tình cảm của Trì Ý, Lâm San nuốt một ngụm nước bọt, không nói gì nữa. Trì Ý rút khăn giấy ra lau tay rồi ném chính xác vào sọt rác, dáng vẻ ngoan ngoãn dễ bảo, phảng phất như những gì Lâm San vừa thấy chỉ là ảo giác. “Thím, con đã rửa sạch chén.” Biết mẹ con Lâm San không chào đón mình, Trì Ý cũng không có ý định ở lại đây khiến người ta ngứa mắt: “Con ra ngoài đi dạo một lúc, thím không cần phần cơm tối cho con.” Cửa chống trộm được kéo ra, Trương Phương Phương đi đến cửa sổ phòng khách, nhìn bóng dáng Trì Ý nhanh chóng biến mất, quay đầu nhìn Lâm San không đồng ý mở miệng: “Dù sao cũng là ba con đưa về, chờ qua Quốc Khánh nó sẽ dọn đến trường học. Hơn nữa, mấy ngày này vừa hay có người rửa chén…” Trương Phương Phương im bặt khi nhìn thấy bồn rửa chén. Trong ngăn đầu tiên của tủ khử trùng chỉ đặt mỗi hai cái chén sứ đã rửa sạch sẽ, trong bồn rửa có hai cái chén vẫn còn nằm đó. Trong đó có một cái chén nhỏ chuyên dùng của Lâm San. Ra khỏi căn nhà đó, Trì Ý cảm thấy không gian yên tĩnh hẳn đi. Trì Ý cầm ly nước đá, so sánh kiến trúc bên đường với ký hiệu trên bảng chỉ đường để tìm đường. Khi còn bé cô từng sống ở Thành phố Nam mấy năm, cô không sinh ra và lớn lên ở đây, cũng không có ký ức lẫn tình cảm gì đặc biệt với thành phố này, với cô nơi này hoàn toàn xa lạ. Những tòa nhà cao tầng nằm san sát nhau, nổi tiếng nhất Thành phố Nam là khu CBD, phân bố rải rác nhiều cửa hàng lớn nhỏ, những tấm kính trên tòa nhà cao mấy chục tầng ở giữa không trung phản xạ ánh nắng tỏa ra những tia sáng lung linh, xoay tròn biến ảo thành đủ loại màu sắc, lộng lẫy mơ hồ. Trì Ý giơ tay che mí mắt, xuyên qua những khe hở ngón tay quan sát trung tâm thương mại đứng sừng sững ở gần đó. Mặt ngoài của tòa nhà là lớp cửa kính trong suốt, dưới ánh sáng mặt trời, cả tòa nhà biến thành một khối màu xanh lam, thiết kế đánh thẳng vào thị giác người nhìn, trên những công trình nhỏ xung quanh đều treo những tấm biển quảng cáo, chủ yếu là quảng cáo cho trung tâm thương mại. BLUEBOX, trung tâm thương mại lớn nhất Thành phố Nam, chủ yếu kinh doanh khách sạn, quán bar, nhà hàng với món ăn của nhiều quốc gia, cùng với đủ lọai giải trí khác nhau.   Mời các bạn đón đọc Đừng Nhìn, Tớ Đầu Hàng của tác giả Thường Đông.
Trời Không Tác Hợp
Văn án lớn:     Kim Vân nội vệ tả thống lĩnh Hạ Uyên ác chiến bị trọng thương, mất đi một phần ký ức. Trong lúc dưỡng thương, tất cả bọn người xung quanh đều liên tục báo cho hắn một tin đáng sợ.   Hắn cùng Nhị cô nương Tín vương phủ một chữ cũng không biết, thật sự là một cặp? Hơn nữa còn là hắn không liêm sỉ đeo bám người ta suốt nửa năm, thậm chí còn đánh nhau với tình địch?   Hạ Uyên nghe đến mức lỗ tai đóng kén, sống chết vẫn không thể nhớ nổi cái ký ức phong lưu như vậy.   Hắn mặt không cảm xúc đứng trên tường thành, nhìn Triệu Kiều văn dốt võ nát, vô chí tiến thủ đang hăng say kể chuyện.   Cho hỏi, ta thích cô ta ở chỗ nào vậy?   Về sau…   Hạ Uyên: “Mỗi lần nghĩ tới, ta lại muốn khóc.” (*)   Văn án nhỏ:   Một người là ngự tiền kiêu tướng, nề nếp trang nghiêm. Một người là tôn thất quý nữ, bất cần thế sự. Tất cả mọi người đều nói, ông trời không tác thành cho bọn họ. Hạ Uyên: “Trời không làm thì ta làm.” (*)   Đường đường là thống lĩnh đội nội vệ của hoàng đế, bị tập kích đến mức trọng thương đã đủ xui xẻo, ở đây sự xui xẻo của Hạ Uyên lại được nâng lên tầm cao mới khi chàng ta tỉnh lại thì phát hiện ra mình đã bị bay màu kí ức cả một năm trời.   Vì vậy mà Hạ Uyên được phen sợ hết hồn khi vừa mở mắt ra đã thấy một cô nương xinh như hoa như ngọc nhào vào lòng mình. Cô nương này hắn biết, là Nhị tiểu thư của Triệu gia, quý tộc danh giá bậc nhất kinh đô, Triệu Kiều.   Triệu Kiều nổi danh không phải vì là hoàng thân quốc thích, cũng không phải vì sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành của nàng. Người ta biết đến Nhị tiểu thư Triệu phủ bởi vì đây là cô tiểu thư "quậy phá" nhất đất kinh thành.   Triệu nhị tiểu thư học hành dốt nát, một chữ bẻ đôi cũng không biết, lại chuyên đi gây chuyện khắp nơi, đến đế vương cũng phải bó tay với nàng. Chuyện hay thì không ai biết nhưng chuyện xấu của nàng người ta kể hoài cũng không hết.   Một năm trước, Hạ Uyên mới chân ướt chân ráo đến kinh đô, làm quen với giới quý tộc danh giá. Vì sợ bị chê cười là quê mùa nên hắn luôn nghiêm chỉnh tuân theo quy củ, giữ khoảng cách với tất cả mọi người.   Ai mà ngờ được bằng một phép màu kì diệu nào đó, hắn lại rơi vào lưới với nhị tiểu thư "tiếng lành đồn xa" của Triệu phủ, lại còn sắp bước tới giai đoạn mang sính lễ đến thành hôn. Hạ Uyên ôm cái đầu bị thương của mình, lần đầu tiên trong đời luống cuống không biết nên làm sao.   Khi nghe gia nhân trong phủ kể về sự tích "tán gái" mặt dày vô địch của mình, Hạ Uyên lại càng đau đầu hơn. Hắn khó mà chấp nhận được sự thật trần trụi ấy. Giờ đây hắn biết đối xử với Triệu Kiều thế nào cho phải đây? Tốt nhất vẫn nên đóng cửa không tiếp, mắt không thấy tâm không phiền.   Trong lúc tướng quân Hạ Uyên đang suy nghĩ mông lung thì bên Triệu Kiều cũng bối rối không kém. Đang yêu đương mặn nồng, đùng cái qua một đêm Hạ Uyên trở thành người xa lạ, Triệu Kiều khó mà chấp nhận được.   Nàng cũng nghĩ đến chuyện bỏ đi mà làm người, nhưng quá khứ hai người đến được với nhau đã không dễ dàng, sao nàng có thể nhẫn tâm đối xử với bản thân và Hạ Uyên như thế được.   Vì vậy hôm trước còn tức đến mức đập bàn đi về, hôm sau Triệu Kiều đã mặt dày trở lại nhà của Hạ tướng quân, thực hiện kế hoạch "yêu lại từ đầu". Nàng không tin Hạ Uyên đã rơi vào lưới tình một lần sẽ không thể rơi lại lần nữa.   Nhưng nàng đã đánh giá thấp tính kiên trì của Hạ Uyên mất trí nhớ. Hắn đối xử với nàng cứ nhàn nhạt không nóng không lạnh, cũng chẳng biết cái đầu gỗ đó đang nghĩ gì. Triệu Kiều cực kỳ không hài lòng, mà bực thì phải... ra đường gặp gỡ các thanh niên tài tú xả bực. Mà nổi bật nhất trong số đó là Hồng lư tự Hành Chu đại nhân.   Sau khi Hạ Uyên nghe chuyện mình từng đánh nhau với Hành Chu vì giành người yêu thì hết sức khinh bỉ, đây không phải là tôi. Nhưng hắn lừa được lí trí chứ không giấu nổi trái tim.   Từ khoảnh khắc thấy nàng đứng cạnh Hành Chu, một luồng máu nóng đã xông thẳng lên đầu hắn. Thế là hắn không mời mà tự mình bước lên con đường tự vả không lối thoát.   Nhưng chờ đến khi hắn nhận ra mình bắt đầu có những cảm xúc gọi là "yêu" thì người yêu của hắn lại rời đi. Nàng trở nên xa cách, muốn đường ai nấy đi. Lúc này Hạ Uyên mới biết thế nào là bê đá đập chân mình.   "Triệu Kiều nhìn người đang dồn mình vào góc tường, cười lạnh: “Hạ đại nhân cẩn thận, chúng ta không quen.”   Ngón tay dài của hắn đỡ trán: “Chỗ này của ta không có nàng.”   Lại chỉ chỉ vào tim: “Nhưng mà, nơi này thì có.” (*)   Câu chuyện tình em đuổi anh anh đuổi em của Hạ Uyên và Triệu Kiều như một vòng tuần hoàn vậy, quay độc giả mòng mòng với sự tự vả của cả hai người. Tất nhiên là cuối cùng Hạ Uyên cũng đưa được mỹ nhân về nhà, nhưng quá trình đau thương không dám kể ra, tớ để dành lại cho các bạn độc giả tự khám phá tiếp nhé.   Bối cảnh trong truyện là một thế giới cổ đại có chút "tân tiến", nữ nhân cũng có thể ra làm quan, thậm chí hoàng đế cũng là nữ, nên chuyện yêu đương của Hạ Uyên và Triệu Kiều có lẽ thông thoáng hơn khá nhiều bộ truyện khác.   Đọc truyện nhiều lúc chúng ta sẽ phải bật cười trước sự ngớ ngẩn của Hạ tướng quân, trên chiến trường thì anh rất tự tin, nhưng khi đối mặt với người thương thì anh lại biến thành thánh ghen ngầm.   Cũng chính bởi thế mà độ hai mặt của nam chính đứng thứ hai thì không ai xếp nhất, trước người ngoài thì đàng hoàng nghiêm túc, còn khi ở chung với Triệu Kiều lại giở tính nhây, thích ăn vạ làm nũng thậm chí mặt dày sấn sổ tới.   Nữ chính cũng là một nhân vật truyền kỳ, một chữ bẻ đôi cũng không biết nhưng lại cực kỳ thông minh. Nếu không có sự kiên trì của nàng khi Hạ Uyên mới mất trí nhớ thì chắc chúng ta đã chẳng có truyện mà đọc rồi, bởi vì cục đá Hạ Uyên ngốc kia sẽ bỏ rơi con nhà người ta ngay.   Nếu các bạn thích thử sức với một cốt truyện mới lạ độc đáo như nam chính mất trí nhớ nên quên mất người yêu sau đó bị nghiệp quật phải theo đuổi lại con gái nhà người ta, vậy thì câu chuyện này sẽ rất thích hợp với bạn đấy ạ.   Cảm ơn mọi người đã đọc review và nếu thích hãy nhấn like và tặng hoa cho mình nhé ^^ _____   (*) Trích bản Edit   Review by #Huyên Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Nước Đại Chu, năm Chiêu Trữ thứ nhất, ngày mười sáu tháng mười một, mặt trời sắp lặn, sắc chiều ấm áp. Rõ ràng ngoài trời rất lạnh, trong chòi tứ phía gió lùa, Triệu Tông trên trán lại đổ mồ hôi. Cậu đứng cạnh cái bàn đá giữa chòi, kinh hãi hí mắt ngại ngùng quan sát nhị tỷ Triệu Kiều ngồi đối diện đang lấy lụa che miệng, ho tới nỗi đôi mắt xinh đẹp cũng ửng đỏ rơi lệ. Tuy là nhị cô nương xuất thân cao quý ở Tín vương phủ, nhưng Triệu Kiều rất mạnh mẽ, dù có bị bệnh cũng chỉ uống thuốc xong ngủ một giấc là khỏi. Bây giờ lại nhiễm phong hàn hơn nửa tháng, cả ngày héo hon nằm trên giường làm bạn với thuốc, cơ hồ chẳng bao giờ ra khỏi nhà. Hôm nay nàng lại gượng dậy, từ xa chạy tới Minh Chính thư viện ở ngoại ô Hạo kinh thành. Thấy nhị tỷ tái nhợt mệt mỏi, không như phấn chấn vui tươi như hồi trước, Triệu Tông càng áy náy, trong đầu nghĩ loạn. Triệu Kiều rốt cuộc cũng ho đủ, thị nữ tiến lên giúp nàng vỗ lưng thuận khí, lại đút cho nàng một viên nhuận hầu. Nàng ăn viên nhuận hầu xong, lau lau nước mắt trên khóe mắt, trầm mặc nhìn thẳng vào tứ đệ. Tuy mình đứng nàng ngồi, nhưng bị nàng nhìn từ đầu đến chân lại làm cho Triệu Tông cảm thấy có một loại áp lực đè lên đỉnh đầu. Kỳ thật, Triệu Kiều chỉ lớn hơn cậu ba tuổi. Có điều cậu mới mười bốn, lại thường xuyên ở trường học, dù xét về văn hóa hay học vấn cũng đều chính là một nhóc choai choai, tóm lại tính cách ngây thơ non nớt. Mà Triệu Kiều thì sớm ở phố phường lăn lộn, chỉ cần nghiêm mặt liền sẽ mang vài phần khí chất bí ẩn bức người. Cho nên mỗi khi bị nàng im lặng nhìn chằm chằm, Triệu Tông cũng đều rất sợ. Cậu hắng giọng, vắt hết óc chọn một chủ đề: “Đốc học nói đệ nhị tỷ đang ở đây chờ, thật là dọa ta giật mình. Đình này trong thư viện coi như ở chỗ hẻo lánh, vậy mà tỷ lại tìm được, đúng là lợi hại.” Vỗ mông ngựa không tinh, đáp lại là một tiếng cười lãnh đạm: “Ta lúc còn trẻ cũng ra thư viện học hành. Dù sao cũng ở đây ba năm, quen thuộc chỗ này thì có gì lạ?” Mời các bạn đón đọc Trời Không Tác Hợp của tác giả Hứa Thừa Nguyệt.