Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Đường Uyển Sống Lại

Tên khác: Cuộc sống mới của Đường Uyển Tên gốc: Trùng sinh Đường Uyển Thể loại: Sống lại ở quá khứ để làm lại cuộc đời, Điền văn, Cổ đại Nguồn raw và convert: ~watery~ Tangthuvien Credit tiếng Việt: Tiểu Quy   Thân xác chết đi, lẻ loi đứng trên đài cao nhìn về quê hương sáu mươi năm, Đường Uyển không ngờ mình còn có thể sống lại! Sống lại là chuyện tốt, nhưng vì sao để nàng sống lại vào thời điểm xấu hổ nhất cuộc đời? Con đường tương lai phải đi như thế nào, phải đi con đường nào, Đường Uyển không biết, nhưng nàng muốn thay đổi chính mình, không để mình dẫm lên bi kịch kiếp trước… Lời của Q. : Truyện được viết dựa trên câu chuyện có thật của thi sĩ Lục Du. Ông lấy vợ là nàng Đường Uyển tài mạo song toàn, nhưng mẹ ông ghen ghét ép ông phải bỏ vợ. Đường Uyển và Lục Du yêu nhau thắm thiết, thậm chí khi đã bị mẹ chồng đuổi ra khỏi nhà, Đường Uyển vẫn chấp nhận đến ở tại căn nhà do Lục Du sắp xếp, mong chờ Lục Du công thành danh toại rồi sẽ rước nàng về nhà. Nhà họ Đường phát hiện, Đường Uyển bị đón về nhà mẹ ruột. Ít lâu sau cả hai đều tái giá, Đường Uyển gả cho Triệu Sĩ Trình, Lục Du cưới Vương thị. Lục Du thi đỗ, được triều đình trọng dụng, ông quay trở về quê cũ, gặp lại Đường Uyển và Triệu Sĩ Trình trong vườn Thẩm, lúc này Đường Uyển đã kể hết chuyện ngày xưa cho Triệu Sĩ Trình nghe, Triệu lang rộng lượng cho phép vợ tiếp đãi người cũ, Lục Du thấy Đường Uyển sống tốt, thương nhớ người cũ, tức cảnh sinh tình viết bài thơ Cây trâm phượng (Sai đầu phượng) nổi tiếng. Đường Uyển đọc được xúc động không thôi, sầu bi mà chết. Lục Du hay tin như sét đánh ngang tai, mấy phen khóc đến chết đi sống lại. Từ đó về sau, cái tên Đường Uyển đã trở thành đề tài quen thuộc trong sáng tác văn chương của Lục Du. Mãi đến khi 84 tuổi ông vẫn không quên người vợ, người tri kỷ lúc đầu của mình. Người đời đánh giá đây chính là một mối tình “thiên cổ hận”. Phần trên là nguyên tác, tác giả Du Đăng cho rằng cái kết đó không đáng, tác giả muốn Đường Uyển sống lại, thay đổi cuộc đời, hạnh phúc bên người chồng cao thượng là Triệu Sĩ Trình. *** “Đường Huệ Tiên, đứng trên đài nhìn về quê hương đã gần sáu mươi năm, trong lòng cô có còn mong muốn gì?”. Diêm Vương nhìn cô gái đang quỳ bên dưới, bản thân ông gặp qua vô số cô gái tài mạo tuyệt hảo, trước mắt không phải người xinh đẹp nhất, cũng không phải người tài hoa nhất, tài hoa và vẻ ngoài của cô trong mắt ông chỉ là tầm thường, nhưng cô gái này lại là người đánh động trái tim đã nhìn quen sinh tử đau buồn của Diêm Vương, cô là ngoại lệ, ông mặc cho cô đứng trên đài nhìn về quê hương thẫn thờ gần sáu mươi năm. “Thưa Diêm Vương, trong lòng tiểu nữ không còn mong muốn gì nữa”. Đường Uyển nhẹ nhàng lắc đầu, trên mặt có chút tự giễu, tự mình si tình, tự mình vướng bận, hiện tại bất quá là một hồi chê cười. Diêm Vương nhìn vẻ mặt tự giễu của Đường Uyển, cũng không nhịn được mà lắc đầu, nếu ông đã bị Đường Uyển làm cảm động, coi cô là ngoại lệ, làm sao không chú ý đến kiếp trước của cô, biết được sự tình rồi, ông lại càng thương hại cô gái này vì tình mà sinh, vì tình mà chết. Ông là người mềm lòng nhất trong số các Diêm Vương mười điện, bằng không cũng không bị giáng từ điện thứ nhất xuống điện thứ năm, lại càng không thiết kế một đài nhìn về quê hương ở điện của mình, để cho các âm hồn còn vướng bận dương gian có thể nhìn đến người thân thiết. Ông nhìn Đường Uyển, nói. “Lục Vụ Quan kia dương thọ sắp hết, năm ba ngày nữa sẽ đến ngục đây, cô có muốn sum họp với hắn không?”. “Không muốn”. Đường Uyển kiên quyết lắc đầu, nàng ngước lên nhìn Diêm Vương, nói. “Tiểu nữ ở địa ngục trì hoãn đã gần sáu mươi năm, xin Diêm Vương xử trí tiểu nữ, đưa tiểu nữ đến nơi tiểu nữ phải đi”. Chính vì biết dương thọ của hắn đã hết, biết ít ngày nữa hắn sẽ đến ngục này, nàng mới xuống khỏi đài, nàng tin người đó nhất định luyến tiếc hết thảy mọi thứ ở nhân gian, nhất định sẽ tìm đến đài nhìn về quê hương, nàng không muốn gặp lại hắn nữa – lần gặp trước đã lấy đi mạng sống của nàng, còn khiến nàng chết mà vẫn vướng bận với hắn… Làm kẻ ngu ngốc một lần là quá đủ, nàng không muốn lừa mình dối người khăng khăng cố chấp nữa. “Ôi ~”. Diêm Vương nhìn Đường Uyển, lại thở dài lần nữa, không kìm được hỏi han nàng. “Nếu về sau cô gặp lại Lục Vụ Quan, cô muốn nói gì với hắn nhất?”. “Tiểu nữ thầm muốn nói một câu”. Khóe miệng Đường Uyển nhếch lên, trưng bày thứ biểu tình châm chọc không hề phù hợp với dung mạo của nàng, giống như đang nhìn thấy người đó trước mắt, nàng lạnh lùng nói. “Anh thật có thể sống tốt lắm”. Này… Diêm Vương lắc đầu thở dài, sau đó nhẹ nhàng vung bút, viết lệnh xử trí Đường Uyển xuống hồ sơ vụ án, giao cho sai quỷ đang chờ bên cạnh, sai quỷ này nhìn qua một lượt rồi nghiêng đầu, có vẻ không hiểu phán quyết của Diêm Vương, nhưng nó không có tư cách nghi ngờ, thu hồi hồ sơ vụ án, đến trước mặt Đường Uyển nói. “Cô đi theo tôi”. Đường Uyển biết phán quyết của mình đã được định đoạt, nàng không biết cái mà mình sắp phải đối mặt là gì, trong lòng nàng chẳng một chút sợ hãi, nàng cung kính quỳ xuống trước Diêm Vương dập đầu ba cái, lúc này mới đứng dậy theo sai quỷ rời khỏi điện. “Diêm La thiên tử, ngài làm vậy có phải…”. Chờ sai quỷ dẫn Đường Uyển đi khỏi, phán quan Thôi Phủ Quân nhìn Diêm Vương, đi theo Diêm Vương không biết qua bao năm, tất nhiên hiểu được ông mềm lòng, chẳng lẽ ông không nhớ vì sao lại bị giáng đến điện này ư? Sao còn… Ôi~ “Một là Đường Huệ Tiên, tài mạo tuyệt hảo nhưng không biết nhìn người, chết trong khuất nhục, hai là Triệu Tử Quy cả đời si tình, hai người bọn họ vốn là một đôi trời sinh, cuối cùng lại thành kết cục kẻ thì chết trong uất hận, người thì nhớ nhung cả đời, ta làm sao nhẫn tâm?”. Diêm Vương nhìn Thôi Phủ Quân âu sầu, nói. “Triệu Tử Quy khi còn sống không mong gì nhiều, không cầu kiếp sau vẫn được kết tóc làm vợ chồng với Đường Huệ Tiên, chỉ cầu có thể bảo hộ nàng cả đời. Ta làm vậy bất quá chỉ là lùi thời gian về lại, hy vọng Đường Huệ Tiên hiểu ra, đừng sai lầm lần nữa”. Thôi Phủ Quân lắc đầu, chỉ mong trên đài nhìn về quê hương, Đường Uyển đã nhận ra ai mới là phu quân chân chính của cô, hiểu được mình phải lựa chọn sao cho đúng, không cần tái diễn bi kịch cuộc sống đó nữa… Mời các bạn đón đọc Đường Uyển Sống Lại của tác giả Du Đăng.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Cưới Sau Một Đêm - Hạ Huyền Chú
Sau một đêm, tôi thế mà lại có thêm một ông chồng. Được rồi, sự thật là, trời vừa hừng sáng, tôi đã hồ đồ ký vào giấy đăng ký kết hôn. Không có quan hệ mẹ chồng nàng dâu hỏng bét, chỉ có mẹ chồng nàng dâu đồng minh. Mà nội dung đồng minh như sau: làm cho chồng của tôi cảm thấy có hứng thú với…đàn bà!!! Ách, nói đàn ông không có hứng thú với đàn bà……vậy chẳng phải là GAY sao??? Đối mặt với ông chồng không rõ có phải GAY hay không kia, tôi bằng bất cứ giá nào cũng không thể để cho anh lầm đường lạc lối. Vậy nên…tôi nhếch mi câu dẫn, khóe miệng dụ hoặc: Này ông xã “thân ái”, tới xem em làm sao dạy dỗ anh nha! Mời các bạn đón đọc Cưới Sau Một Đêm của tác giả Hạ Huyền Chú.
Người Yêu Hoàn Mỹ - Triêu Tiểu Thành
Anh là người đàn ông hoàn hảo dành cho cô. Còn cô, là người phụ nữ thích hợp nhất để cùng anh đi hết đoạn đường đời. Anh đưa cô ra khỏi cuộc sống yên bình phẳng lặng nhưng cất chứa nhiều đau thương trước kia, từng bước rộng mở tấm lòng dẫn cô tiến vào một thế giới mới, thế giới của mình. Anh nói: “Chỉ cần em nguyện ý, cuộc sống của em sau này, anh sẽ chịu hoàn toàn trách nhiệm.” Anh nói: “Làm người phụ nữ của anh thì không cần chuẩn bị.” Anh nói: “Dù vận đổi sao dời, dù hoa kia có rơi theo dòng nước, cũng có anh đứng đằng sau lưng em chống chọi.” Đường Thần Duệ lần đầu tiên biết yêu thương, đem hết cả chân tình trao cho một người con gái. Yêu cô, thương cô, chiều chuộng nâng niu cô trong lòng bàn tay của mình, để rồi đến cuối cùng, ba chữ “Anh yêu em” không thể nào thoát ra thành lời được. Nếu anh là một bức tranh đen trắng, thì cô là người điểm tô lên đó những sắc màu sáng rực. Cô như ánh mặt trời, muôn màu muôn vẻ, không ngừng tràn ngập niềm tin và hy vọng vào tương lai. Cô đưa anh ra khỏi cuộc sống nhạt nhòa, biến anh thành một người đàn ông đa tình và phức tạp. Nhưng anh không hối hận. Ai nói nhất kiến chung tình, không phải là vận mệnh? Đường Thần Duệ của ngày hôm nay yêu thương Tịch Hướng Vãn, là số mệnh của ông trời. Là ông trời, đưa cô đến bên anh, an ủi trái tim băng giá đã không còn biết yêu thương ai nữa. Là ông trời, đưa anh đến bên cô, để anh từ nay về sau vĩnh viễn bảo bọc, vĩnh viễn yêu thương, dùng quyền lực của mình cho cô một cuộc sống trọn đời hạnh phúc. Vì thế, họ chính là người yêu hoàn mỹ dành cho nhau. Mời các bạn đón đọc Người Yêu Hoàn Mỹ của tác giả Triêu Tiểu Thành.
Cuồng Đồ Hái Hoa - Tâm Lam
Cô gái ngày trước chàng vô tình gặp gỡ bên hồ chẳng phải chính là danh kỹ Giang Nam diễm danh lan xa hay sao. Còn dám ngượng nghịu cùng chàng đàm luận giá bán thân của mình nữa?! Chỉ bằng thân phận Liệt gia bảo bảo chủ, Nam Phương thuyền vụ Đại vương của chàng, muốn dùng ba mươi vạn lượng mua nàng là dễ như trở bàn tay. Có điều, tuy rằng nàng tự nhận mình là thanh quan, nhưng nói miệng không bằng chứng, chàng cần phải tự mình kiểm nghiệm xem nàng có xứng với cái giá này hay không mới được… Nhìn thấy dung nhan tuyệt thế của nàng giống hệt với người vợ đã mất trong quá khứ, chàng thương tiếc coi nàng thành vật thế thân, để rồi dần bị giọng nói mềm mại ngọt ngào ấy làm cho tâm tư rối rắm, khinh địch uống nhầm một chén rượu. Mà nữ nhân che giấu dã tâm kia sau khi “mưu sát” chàng không thành còn muốn chạy trốn. . . . . Mời các bạn đón đọc Cuồng Đồ Hái Hoa của tác giả Tâm Lam.
Chồng Cũ! Anh Nợ Em Một Đứa Con - Thiến Hề
AudioBook Chồng Cũ! Anh Nợ Em Một Đứa Con Năm đó, sự tồn tại của kẻ thứ ba đã chắn giữa hai người, lần này, vẫn là những trò bịp bợm rập khuôn như thế, liệu cô có còn ngoan ngoãn đầu hàng như trước nữa hay không? Hay vì con trai của mình, cô sẽ quyết định đứng lên bảo vệ cuộc hôn nhân ấy đến cùng? ​Chồng Cũ! Anh Nợ Em Một Đứa Con đọc cũng bình thường thôi, không đặc biệt hay, tình tiết đơn giản, nhẹ nhàng, thích hợp đọc những lúc tâm trạng đang bình ổn. Có ngược, có tiểu tam, nhưng không quá nặng nề. Mời các bạn đón đọc ​Chồng Cũ! Anh Nợ Em Một Đứa Con của tác giả Thiến Hề.