Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bạch Cốt Đạo Cung

Qua cơn ngủ mê hàng vạn năm, nay người ấy tỉnh giấc giữa chốn thị thành phồn hoa đầy hồng trần lục dục. Đối mặt y đâu chỉ là những yêu ma kia mà còn là nữ nhân - những nữ nhân tựa thiêu thân trong bóng đêm, lao đầu vào lò lửa một cách mù quáng... Bất luận là lịch kiếp luân hồi hay huyễn sinh huyễn diệt, thảy đều: Niệm niệm tựa pháp, thần ý hóa Côn Luân. Diệu diệu đạo cung, dưới Thông Thiên giới, bạch cốt tích tụ. Hồng trần lịch kiếp trải hai mươi năm, rốt lại quay về… ------------------------ Người dịch cẩn bình: Nối tiếp dòng thời gian của “Nhân đạo kỷ nguyên” và “Hoàng Đình”, “Bạch cốt đạo cung” cũng mang đậm dấu ấn đặc trưng của tác giả Thân Vẫn Chỉ Tiêm: cốt truyện nhiều nút thắt, biến hóa khôn lường; lời văn bay bổng, đã đạt đến cảnh giới tự nhiên như nước chảy mây trôi, như “mây tại trời xanh, nước tại bình”; ý cảnh xuất trần, lại ẩn tàng triết lý, phảng phất màu sắc huyền hoặc… Cũng với phong cách không trùng lặp ấy, tác giả Thân Vẫn Chỉ Tiêm đã từng viết nên nhiều bộ truyện xứng đáng là tuyệt phẩm của dòng truyện tiên hiệp - một dòng truyện mới nổi và được rào đón tại Trung Quốc trong những năm gần đây, như: “Nhân đạo kỷ nguyên”, “Hoàng Đình”, “Chúng diệu chi môn” v.v. “Bạch cốt đạo cung”, cũng như những tác phẩm “đàn anh” của mình, được nhiều độc giả đánh giá là một trong những đứa con tinh thần xuất sắc nhất của Thân Vẫn Chỉ Tiêm. Tác phẩm cũng nói về những con người nhỏ bé, lọt thỏm giữa khoảng không mông mênh của vũ trụ, mong manh lại yếu ớt tựa “sô cẩu” (tức “chó rơm”, theo “Đạo Đức Kinh”), tựa hồ điệp trong giấc mộng của cổ nhân, tựa bụi đất, cỏ dại ven đường khi so sánh với cái Đạo bao la, khôn cùng khôn tận, vô thủy vô chung. Song, những con người ấy - những sinh linh nhỏ nhoi, lập lòe ấy - lại luôn ôm ấp khát khao vượt thoát ai trần, để một ngày cưỡi hạc, hóa bướm, trở về với cõi Đạo nguyên sơ. Cũng khai thác chủ đề đó, nhưng “Bạch cốt đạo cung” vẫn có nét độc đáo khi so sánh với những “anh em ruột thịt” của mình nói riêng và cả những tiểu thuyết tiên hiệp - huyền huyễn khác nói chung. Thân Vẫn Chỉ Tiêm là thế, không bao giờ đi theo lối mòn, kể cả của bản thân lẫn của người khác! Bộ truyện, như bình bàn của một số độc giả, vẫn còn tồn đọng một số điểm trừ tai hại. Tuy nhiên, theo thiển ý của Thất Đồng, chính chỗ có khuyết điểm ấy, chính sự không toàn hảo ấy, đã khiến tác phẩm trở nên có tính “người” hơn, nhân văn và hấp dẫn hơn. Để biết tác phẩm có những ưu và nhược điểm thế nào, mời quý độc giả cùng theo chân tiên nhân của chúng ta - Thanh Dương Tử - dấn bước trên con đường vân du, cầu tiên học Đạo… “Hai mươi năm hồng trần tu bản ngã, sớm mai đắc pháp luyện thiên ma.” - Thân Vẫn Chỉ Tiêm *** Ô Phượng Quốc nhỏ bé lại thiếu thốn đất đai, dân cư thưa thớt. Tuy nói đấy là một nước, song tổng diện tích bất quá chỉ bằng một tòa thành gộp với vài thôn làng xung quanh mà thôi. Đã nhiều năm nay, Ô Phượng Quốc thường xuyên phải hứng chịu thiên tai cùng với họa yêu ma, dẫu cho nhiều đời quốc vương vẫn mong biến Ô Phượng Quốc thành một đất nước lớn mạnh, nhưng rốt cuộc vẫn không sao làm được. Thiên tai hãy còn có cách trị, họa yêu quái lại không người có thể diệt trừ. Cho đến mười năm trước, sau khi một vị đạo sỹ xuất hiện, tai kiếp yêu ma mới được ngăn chặn, những năm gần đây họa ấy đã gần như tiêu biến. Thanh Dương Đạo Quán tọa lạc giữa thành đô của Ô Phượng Quốc. Đạo quán này không hề lớn, quan cảnh bên ngoài cũng rất đơn giản; tuy nhiên khi tiến vào bên trong, người ta sẽ có cảm giác tựa như nơi đây là một vùng thiên địa khác, vô cùng vô tận, ẩn tàng một lực lượng thần bí, mênh mông khôn lường. Một đạo quán như thế, không thể là thứ những đạo nhân bình thường có thể kiến tạo nên. Từ đạo ý chất chứa bên trong, đủ để thấy được tâm cảnh cùng tu vi của người xây dựng nên đạo quán này. “Đùng...” Mây đen giăng mắc kín thiên không, sấm rền từng trận. Trước kia, nếu như có hiện tượng thế này xuất hiện tại Ô Phượng Quốc, người ta nhất định sẽ cho rằng yêu quái lại sắp đến rồi, nhất định sẽ hãi hùng đóng cả cửa đi lẫn cửa sổ, rồi lẩn trốn xuống hầm. Nhưng bây giờ họ sẽ không như thế nữa, bởi lẽ, đã có Quốc sư Thanh Dương Chân Nhân ở nơi đây. “Rào rào…” Một trận mưa lớn như trút nước kéo đến, ập xuống mái ngói của đạo cung, nước bắn tung, tứ bề hóa khói sương. Trong chớp mắt, nước mưa đã hội thành một dòng suối nhỏ. Suối nhỏ chảy băng băng, dệt nên một bức rèm mưa dưới mái hiên, lại dội tiếp xuống đất từng đợt ào ào. Một đạo nhân nôm còn trẻ tuổi đương chắp tay sau lưng tản bộ nhàn nhã đến dưới mái hiên. Y lặng yên đứng đấy, ánh mắt đọng lại trên màn mưa, xuất thần. Rất lâu sau, y bỗng đột ngột vươn tay ra, lòng bàn tay đón lấy nước mưa từ trên mái ngói tuôn xuống. Nước mưa rơi trên tay y, bắn ướt tay áo y. Khi thu tay về, giữa lòng bàn tay y đã có một khối cầu nước. Y chậm rãi nắm tay lại, nắm thật chặt. Chính trong khoảnh khắc y nắm chặt tay ấy, một vùng thủy quang đột ngột lóe sáng. Ánh sáng rực rỡ xuyên qua những khe hở trên nắm tay y, chiếu rọi khắp mái hiên. Trong vùng ánh sáng rực rỡ của đạo thủy quang, lại xuất hiện một nữ tử thân vận đạo bào. Cả người nàng lẫn trong khoảng không gian mênh mông rộng lớn của đạo cung. Nàng soi vào một chậu nước trong, nói: “Sư huynh, sư phụ độ kiếp thất bại, đại sư huynh lại thọ trọng thương, các vị sư thúc, sư bá đã đầu dưới trướng phái khác. Sư huynh, nếu huynh còn sống thì hãy trở lại, trở lại diện kiến sư phụ một lần cuối cùng.” Thanh Dương Tử mở bàn tay, nước từ trong lòng bàn tay y tràn ra ngoài, rơi xuống đất bắn tung lên. Nữ tử mặc đạo bào này chẳng phải ai xa lạ, mà chính là vị tiểu sư muội đã hai mươi mấy năm y chẳng gặp mặt: Dung Dương. Y nhớ lại cảnh tượng hai mươi năm về trước, khi mấy vị sư thúc, sư bá liên thủ cùng yêu cầu sư phụ trục xuất mình khỏi sư môn. Vốn dĩ, sư phụ chỉ định phạt y diện bích tư quá trăm năm, song mấy vị sư thúc, sư bá kia lại nhất trí cho rằng, nếu không đuổi y ra khỏi sư môn, ắt sẽ đem đến tai kiếp diệt môn cho Thiên Diễn Đạo Phái. Chẳng ngờ hai mươi năm sau, khi Thiên Diễn Đạo Phái sắp gặp họa diệt vong, mấy vị sư thúc, sư bá đã luôn mạnh miệng nói sẽ vì sư môn vĩnh viễn trung kiên đó, bấy giờ lại từng người, từng người một đầu nhập môn phái khác. Mỗi một người trong số bọn họ đều nắm giữ một đạo pháp cơ. Một khi họ đã đầu nhập vào phái khác, những pháp cơ này chắc chắn sẽ bị đem đi. Nếu căn cơ pháp ý của một môn phái bị đem đi mất, thực lực của môn phái ấy sẽ giảm sút nghiêm trọng, thậm chí ngay pháp cơ cũng sụp đổ hoàn toàn, pháp thuật của những đệ tử còn lưu lại trong môn phái cũng sẽ tiêu biến trong một đêm, linh lực loạn tán. Năm ấy, các vị sư thúc đã vin vào lý do này mà yêu cầu trục xuất Thanh Dương Tử khỏi Thiên Diễn Đạo Phái, bởi khi ấy Thanh Dương Tử đương tu luyện một pháp môn khiến cho linh lực của Thiên Diễn Phái phải nhiễm ô. Pháp, bất phân chính tà. Đạo tâm, lại có chính tà. Bọn họ cho rằng đạo pháp mà Thanh Dương Tử tu luyện là cái đạo của tà ma, cuối cùng đã trục xuất Thanh Dương Tử khỏi đạo phái. Một người nếu đã bị trục xuất khỏi sư môn, thì tất thảy những pháp thuật cùng với linh lực người đó học được tại sư môn đều sẽ tiêu tán. Thanh Dương Tử hít một hơi khí đã bị nước mưa làm ẩm ướt, từ từ đè nén cơn sóng khiếp hãi đương trào dâng trong lòng. Từ trong tiền điện, một đồng tử bước đến, hướng về phía Thanh Dương Tử cung kính nói: “Quán chủ, công chúa cầu kiến.” Thanh Dương Đạo Cung tuy không lớn, nhưng cũng phân làm tiền điện và hậu điện. Thanh Dương Tử yên lặng hồi lâu, dường như chẳng nghe thấy lời ấy của đồng tử. Đồng tử cũng chẳng nói thêm tiếng thứ hai. Qua một hồi, Thanh Dương Tử đáp: “Mời công chúa đến đây.” “Vâng.” Đồng tử năm nay còn chưa quá mười ba tuổi, nó tên gọi Ô Phượng Lan Thạch, là người của Ô Phượng Quốc này. Phụ mẫu thằng bé đụng phải yêu quái trong lúc lên núi hái thuốc nên đều chết cả. Cũng bởi những lúc hái thuốc, họ thường hay chuyển chỗ thuốc hái được đến Thanh Dương Cung, thế nên Thanh Dương Tử có gặp qua đứa trẻ này; biết phụ mẫu nó đã chết, y bèn thu nhận nó làm đồng tử. Người của Ô Phượng Quốc phần nhiều đều lấy tên nước làm họ. Cậu bé Ô Phượng Lan Thạch ấy ngày nào còn đen đúa gầy gò, sau khi vào Thanh Dương Cung được ba năm đã biến ra một đồng tử răng trắng môi hồng. Tuy nói tướng mạo của nó tựa hồ vẫn là tướng mạo khi trước, thế nhưng cái khó có được chính là tính tình của nó - giờ đây đã ổn định hơn, không như trước kia lúc nào cũng cáu kỉnh. Lại thêm, nó đã nếm trải sự đả kích của nỗi đau mất mát song thân, nên trong cái ổn định của nó còn có cả sự kiên nghị tựa như thạch bàn. Không lâu sau, Ô Phượng Lan Thạch đã dẫn đến một thiếu nữ chừng mười bảy, mười tám tuổi. Y phục thiếu nữ này vận trên người mang sắc đen là biểu trưng cho sự cao quý ở Ô Phượng Quốc; trên nền đen lại có hoa văn chim chóc, mà tư thái của từng con như thế đều khác nhau, sắc lông hoa lệ, hoặc bay liệng, múa may, hoặc lượn vòng, tựa như bách điểu triều phượng. Chiếc váy này gọi là Triều Phượng Quần, thứ thiếu nữ đương đội trên đầu chính là Phượng Quan, tai nàng đeo bông tai ánh bạc, cả người trông lộng lẫy, cao quý phi thường, mà trong cái cao quý ấy còn ẩn ước vẻ diễm lệ. “Công chúa điện hạ.” “Bái kiến Quán chủ.” Mười năm trước, khi Thanh Dương Tử mới đến Ô Phượng Quốc, nàng công chúa này con chưa được mười tuổi. Ngày ấy, nàng cứ hay níu áo Thanh Dương Tử nằng nặc đòi học pháp thuật, ngày ngày đều đến Thanh Dương Quán, nói mình phải bái Thanh Dương Tử làm thầy. Lớn thêm vài tuổi, nàng cũng hiểu được bản thân mình không thể bái Thanh Dương Tử làm thầy, bởi đại nghiệp của Ô Phượng Quốc cần nàng kế tục. Tuy là như thế, nàng vẫn thường hay đến Thanh Dương Quán, bảo rằng mình muốn nghe lời giáo huấn của Thanh Dương Tử, mong có thể bỏ đi tính nóng nảy, bỏ cả thói hay làm nũng, lại mong tìm được những pháp trị quốc ngoài hai đạo trị quốc là Vương đạo và Bá đạo. “Công chúa điện hạ, bần đạo muốn tiến cung diện kiến bệ hạ.” Còn chưa đợi công chúa mở miệng nói gì, Thanh Dương đã lên tiếng trước. “Ồ? Quán chủ muốn gặp phụ vương, được thôi.” Bề ngoài, Ô Phượng Công Chúa đương nhiên là muốn giữ gìn thân phận và hình tượng công chúa của nàng, song khi đến trước mặt Thanh Dương Tử nói chuyện, nàng lại rất đỗi tùy ý, đại khái là vì từ nhỏ đã hay đến Thanh Dương Cung. Nàng đảo đảo đôi con ngươi linh động, lại nói tiếp: “Mấy năm nay hiếm khi thấy Quán chủ rời khỏi đạo quán, hôm nay sao lại muốn tiến cung gặp phụ vương?” “Bần đạo muốn mượn của bệ hạ một món bảo vật để trừ diệt Thận Yêu(*) ở mặt bắc hoàng mạc.” (*) Thận: một giống hải quái trong thần thoại Trung Quốc, hình dạng tựa như hàu biển “Trừ yêu? Chính là con Thận Yêu thường gây ra những trận gió cát ở mặt bắc đó sao?” “Đúng vậy.” Công chúa hơi kinh ngạc, nói: “Người chẳng phải đã nói con Thận Yêu này lẩn trong đại mạc mênh mông, tìm tung tích nó còn không dễ, hà huống trừ diệt nó, lại càng thêm vô vàn khó khăn? Sao đột nhiên lại muốn đi trừ nó?” “Công chúa bất tất phải lo lắng. Chỉ cần bệ hạ chịu cho bần đạo mượn một món bảo vật, bần đạo tất sẽ giết được quái yêu, khiến chúng vĩnh viễn tuyệt tích tại Ô Phượng Quốc.” Thanh Dương Tử điềm tĩnh nói. Trên bầu không, mây đen phủ kín, khiến cả trời đất u ám hẳn. Ngay cả vị Thanh Dương Tử vốn luôn thanh tĩnh vô vi trong lòng Ô Phượng Công Chúa, thanh âm giờ đây đã như biến thành một món lợi khí phảng phất tư vị của chết chóc. Ô Phượng Công Chúa đến trong mưa, nhưng thân thể lại không lấm chút nước, bởi vì trên người nàng có mang theo Tị Thủy Châu. “Bảo vật, bảo vật gì thế?” Ô Phượng Công Chúa hỏi. “Vương ấn.” Ô Phượng Công Chúa lại không hề kinh ngạc, bởi lần đầu đến Ô Phượng Quốc, Thanh Dương đã mượn qua vương ấn để ngăn chặn con quái yêu bấy giờ muốn đoạt vương ấn. Trong tâm vừa biến chuyển, Ô Phượng Công Chúa đã nảy ra một ý nghĩ... oooOoOoOooo Mạn bắc Ô Phượng Quốc là một vùng sa mạc mênh mông, khắp nơi đều là cát vàng. Trong vùng sa mạc này có một con Thận Yêu, con Thận Yêu đó biến hóa khôn lường, khó mà tìm kiếm. Người đạo hạnh cao thâm nếu muốn diệt nó lại khó có thể lùng ra tung tích của nó, còn kẻ pháp lực thấp kém nếu tiến vào sa mạc thông thường sẽ chết bất đắc kỳ tử. Giữa đại mạc mênh mông, dưới ánh dương thiêu đốt, một mảng cát vàng trải đến vô biên vô tế. Ở nơi cát vàng tiếp liền thanh thiên phía chân trời xa, dường như thấp thoáng nổi lửa hừng hực. Một đạo linh quang xẹt ngang trời, rơi xuống nơi xa xăm. Con Thận Yêu ấy lẩn sâu trong đại mạc, nó trông giữ một món linh bảo. Linh bảo này sẽ không ngừng nuốt lấy linh khí trong trời đất, thế nên đại mạc đã hoàn toàn không còn linh khí. Dẫu có kẻ pháp lực cao cường tìm được con Thận Yêu đó, cũng vị tất là đối thủ của nó. Đạo linh quang kia rơi xuống, tựa như nước loang ra trên mặt cát vàng, hiển hóa thành hai bóng người: chính là Thanh Dương Tử và Ô Phượng Công Chúa. Thanh Dương Tử vận một thân đạo bào sắc tía ngả màu đen huyền, đầu đội mũ tía cài ngang một chiếc trâm tía. Ống tay áo rộng lớn, bao phủ hết cánh tay y. Phù văn trên mép tay áo lờ mờ ẩn hiện dưới ánh thái dương. Một cơn gió thổi đến, thổi phồng y phục của y. Tuy nhiên, nếu nhìn vào trong tay áo y sẽ phát hiện nơi đó khó mà nhìn thấu được, bất quá chỉ có thể trông thấy một phiến hỗn độn, cứ như thể đó chẳng phải là tay áo, mà là một khoảng thiên địa càn khôn khác. Người bên cạnh y là Ô Phượng Công Chúa. Hôm nay nàng ăn vận không giống như hôm qua khi ở đạo quán, không mặc váy nữa, mà mặc trang phục đi săn của vương thất. Bộ y phục này vẫn mang sắc đen cao quý của Ô Phượng Quốc, song lại bó sát người, phác họa rõ từng đường nét yêu kiều trên thân thể nàng. Từng tấc trên người nàng, không chỗ nào không cho thấy nàng đã là một thiếu nữ trưởng thành, không còn là một tiểu nha đầu nữa. Hông nàng giắt một thanh loan đao có khắc hoa văn ô phượng. Nàng thoải mái đứng cạnh bên Thanh Dương Tử, xem ra tâm trạng rất tốt. Lúc Thanh Dương Tử nói muốn mượn vương ấn đi diệt Thận Yêu trong đại mạc ở mạn Bắc Ô Phượng Quốc, nàng liền nảy ra ý định đi theo. Thế nên khi Thanh Dương Tử đi mượn vương ấn của quốc vương Ô Phượng Quốc, nàng bèn lấy đó làm điều kiện, vin vào lý do rằng vương ấn là quốc bảo truyền thừa của Ô Phượng Quốc, há có thể không người giám hộ. Thanh Dương Tử bảo việc trừ yêu hung hiểm, yêu quái lại càng giảo trá vô cùng, thế nên đại mạc là một trong những vùng hiểm địa đối với kẻ tu hành. Y đi chuyến này sẽ phải ác đấu một phen, hy vọng công chúa sẽ không đi cùng. Công chúa điện hạ lại nói: “Thận Yêu chính là tai ách lớn nhất của Ô Phượng Quốc. Nếu lần ra đi này, Quán chủ không thể trừ diệt nó, Ô Phượng Quốc ta về sau biết làm thế nào để chống chọi với sự xâm lấn của Thận Yêu, sớm muộn cả Ô Phượng Quốc này cũng sẽ bị vùi lấp dưới cát vàng. Phụ vương là vua một nước, không thể tùy tiện rời đi, phận ta là con gái, cũng nên cùng cha chia sớt mối lo.” Nàng nói xong, lại bẩm với Ô Phượng Quốc Vương: “Nữ nhi đi chuyến này nếu có vong mạng, bất quá cũng chỉ chết một đứa con gái ngu ngốc, hành sự cẩu thả lại lỗ mãng mà thôi. Hạng người như vậy, sao có thể kế tục đại nghiệp?! Phụ vương nên vui mừng mới phải, Ô Phượng Quốc cũng nên vui mừng, nữ nhi nếu bình an trở về, thì nạn yêu ma của Ô Phượng Quốc vĩnh viễn được trừ diệt, nước ta sẽ không còn bị cát vàng xâm lấn cương vực. Mấy mươi năm sau, cả bách tính lẫn đất đai của Ô Phượng Quốc tất sẽ khuếch đại, phụ vương cũng có thể lấy làm tự hào khi tế cáo liệt tổ liệt tông.” Ô Phượng Quốc Vương trầm tư hồi lâu, bèn thở dài một tiếng, cuối cùng cũng đồng ý. Ô Phượng Công Chúa cất chân trên mặt cát vàng, bàn chân nàng lún trong cát. Đi liên tiếp vài bước như thế, bước nào cũng ngập trong cát, khiến nàng khó mà tiến bước. Thanh Dương Tử nói: “Công chúa điện hạ có nghĩ ra được nên dùng thứ gì thay cho việc đi bộ chăng, lộ trình chúng ta phải đi còn rất dài.” “Thứ thay cho việc đi bộ? Chim giấy? Ngựa trúc?” Ô Phượng Công Chúa hỏi. “Đó là phù thuật, bần đạo không biết.” Thanh Dương Tử nói. “Vậy thì cưỡi gió ngự khí?” Ô Phượng Công Chúa hỏi tiếp. “Đấy là ngôn chú chi thuật, bần đạo cũng không biết.” Ô Phượng Công Chúa không phải là không biết gì về người tu hành trong thiên hạ. Nàng hiểu rõ, những thuật mình vừa nói đấy chẳng phải là pháp thuật cao thâm gì, bất luận môn nào phái nào cũng nên có. Thanh Dương Tử lẽ ra phải biết chứ. Ô Phượng Công Chúa nghi hoặc nhìn Thanh Dương Tử, chỉ thấy đôi mắt y trông về nơi xa xôi. Thế nhưng, đôi mắt sâu lắng của y tựa hồ đã phản chiếu cả thiên địa. Ở nơi sâu nhất của đôi con ngươi ấy, tựa hồ ẩn tàng một lực lượng thần bí vô tận... Mời các bạn đón đọc Bạch Cốt Đạo Cung của tác giả Thân Vẫn Chỉ Tiêm.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ma Kiếm Lục - Tàn Bi Nguyệt Mộng
Tên eBook: Ma Kiếm Lục (full prc, pdf, epub) Tác giả: Tàn Bi Nguyệt Mộng Thể loại: Võ hiệp, Tiên hiệp, Văn học phương Đông   Nhà xuất bản: NXB Thanh Hóa Nguồn: nhanmonquan.com   Ebook: Đào Tiểu Vũ's eBook - http://www.dtv-ebook.com Bìa sách Ma Kiếm Lục Giới thiệu: Một đôi thiên nữ - thiên ma, vì khối tình si mà khổ ải luân hồi ba kiếp. Chốn nhân gian, có người chỉ vì mất đi hồng nhan tri kỷ, một đêm đã bạc mái đầu. Tan mộng mười năm, tâm đầy oán hận, chàng xả thân nhập vào ma đạo... Gặp lại người xưa, lòng chìm trong mơ, nàng ngu ngơ lạc lối sai tình. Ái tình chân chính, nhưng đầy đau thương. Cuộc đời khổ ải, lệ khóc vì ai? Ruột đứt từng đoạn, mất cả nửa cuộc đời, nhưng ... không oán thù ... không hối hận! Một thanh ma kiếm, chém đến vạn trượng trời cao, để lại xương khô muôn đống, Một cỗ ma đao, đánh khắp phù thế trần ai, chém sạch vạn đoạn tình li. Kiếm chỉ tam giới, vì trời không dung, ta phải nghịch lại trời! Đao hỏi lục đạo, kiệu hoa phù phiếm, ai cùng ta tranh phong? Nhìn lại nhân gian, thành kiếm giả thiên đạo, rồi để được gì? Ân oán tình cừu của thế gian, người si nào hay biết? Dõi mắt nhìn trời cao... hứng gió mát ... hút cho hết mây gió ấy vào lòng. Sống, Yêu và Hạnh Phúc, chỉ là sự trải nghiệm! Nếu không, tại sao Thiên ma lại nhắm mắt quay lưng, gạt bỏ ngoài tay bao nhiêu hồng nhan mỹ nữ trong thiên hạ? Nếu không, Bàn Cổ khi hết thiên mệnh, sao lại tiến nhập nhân gian làm bách tính bình thường? Tất cả... tất cả... đều là để trải nghiệm! Và đọc từng câu chữ hào hùng nhưng đầy đắn đo khúc mắc do tác giả Tàn Bi Nguyệt Mộng viết ra âu cũng là một sự trải nghiệm đầy sinh động nữa vậy. Mời các bạn đón đọc Ma Kiếm Lục của tác giả Tàn Bi Nguyệt Mộng.
Chúa Tể Chi Vương - Khoái Xan Điếm
Nhân vật chính Triệu Phong, thuở nhỏ là một thiên tài của trấn Thanh Diệp, được chi tộc kỳ vọng rất lớn, là một trong hai người được lựa chọn đưa vào Triệu thị gia tộc để tu luyện. Tuy nhiên, tại nơi này, Triệu Phong đã biết được thế nào gọi là thiên ngoại hữu thiên, người giỏi còn có người giỏi hơn. Bản thân vốn được xem là thiên tài, nhưng khi được chuyển đến chính tộc ở thành Vũ Dương thì chỉ là kẻ hết sức tầm thường, xếp hàng chót ở nơi này. Thậm chí ngay cả cô gái được chọn đến chính tộc cùng với Triệu Phong cũng dần trở nên xa lánh hắn, trước kia thì hâm mộ, sau này thì lạnh nhạt, điều này cũng khiến cho Triệu Phong hiểu rõ hơn về nhân tình nóng lạnh ở nơi đây. Đối diện với sức ép mà đệ tử chính tộc nhằm vào những đệ tử chi tộc không có chỗ dựa, Triệu Phong gần như đã tuyệt vọng, tự hận bản thân mình không có thực lực, không có khả năng thay đổi được địa vị của bản thân trong mắt mọi người. Bỗng nhiên, kỳ ngộ ập đến, Triệu Phong vô tình dung nhập với một con mắt thần bí thời viễn cổ, sau khi dung nhập con mắt này vào, thể trạng của Triệu Phong không ngừng xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất, chính bản thân hắn còn có được những năng lực vượt qua cực hạn của nhân loại. Thực lực tiến bộ thần tốc, kỳ ngộ không ngừng kéo đến, sự tự tin của Triệu Phong đã trở lại, đồng thời hắn cũng quyết tâm thay đổi chính mình, không ngừng vươn lên, tìm hiểu thật kỹ về thế giới rộng lớn này, nơi mà đâu đâu cũng có cường giả tầng tầng lớp lớp mọc lên. Trên con đường vươn tới đỉnh cao của Võ giả, Triệu Phong sẽ gặp phải những kỳ ngộ và thử thách gì, liệu hắn sẽ giống như cá chép hóa rồng, một bước lên trời hay là sẽ chôn mình trong dòng chảy của lịch sử, bị những thiên tài trên Đại lục Thanh Hoa giẫm nát.   Mời các bạn đón đọc Chúa tể chi vương của tác giả Khoái Xan Điếm.  
Tà Thiếu Dược Vương - Thắng Kỷ
Tên eBook: Tà Thiếu Dược Vương (full prc, pdf, epub) Tác giả: Thắng Kỷ Thể loại: Huyền ảo, Tiên hiệp, YY, Văn học Phương Đông   Dịch giả: Đọc Là Nghiền   Nguồn: metruyen.com   Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Bìa eBook Tà Thiếu Dược Vương Giới thiệu:   Đại thiếu quần áo lụa là? Nói đùa, ta không phải đại thiếu quần áo lụa là, hãy nhìn cho rõ thân phận của bổn thiểu gia!   Bổn thiếu gia là gia chủ, là người chủ Nhậm gia một gia tộc lớn nhất của Minh Ngọc Hoàng Triều, nếu muốn gọi bản đại thiếu quần áo lụa là, thỉnh gọi ta là gia chủ quần áo lụa là...   Về cảnh giới trong Tà Thiếu Dược Vương:   Luyện Thể Cảnh, Chân Khí Cảnh, Thần Thông Cảnh, Âm Dương Cảnh, Thái Cực Cảnh; Pháp Thần Cảnh...   Mời các bạn đón đọc Tà Thiếu Dược Vương của tác giả Thắng Kỷ.
Phàm Nhân Tu Tiên truyện
AudioBook Phàm Nhân Tu Tiên Phàm Nhân Tu Tiên truyện là một truyện ký sự nhân vật, nói về một thiếu niên hết sức bình thường từng bước một tiến vào con đường tu tiên, không có tướng mạo tuyệt hảo, cũng không có tư chất kinh người. Kỳ thực trong Phàm Nhân Tu Tiên truyện là một xã hội tràn ngập hiểm ác phức tạp, tranh danh đoạt lợi, không hề có tình hữu nghị đơn thuần. Phàm Nhân Tu Tiên truyện không giống như những quyển tiểu thuyết khác trên mạng chỉ lo đánh quái rồi đột phá thăng cấp - theo đuổi thiên đạo, cũng không có những câu từ ngữ hoa mỹ trau chuốt, cũng chẳng có những pha tình cảm nhạt nhòe. Phàm Nhân Tu Tiên truyện là quyển đầu tay được viết bởi tác giả Vong Ngữ, lại không phải là truyện tái bản, thế nhưng fan hâm mộ đã đạt tới con số khó thể thống kê nỗi, hơn nữa gần đây nhất còn đoạt được danh hiệu nằm trong một trăm truyện sáng giá nhất. Đối với một quyển truyện còn đang trong giai đoạn viết tiếp diễn như vầy, lại có nhiều người thích thú đến như vậy, chúng ta thật không ngại mà truy hỏi một câu: rốt cuộc Phàm Nhân Tu Tiên Truyện thu hút mọi người vì cái gì ? ở điểm nào ? Điểm mị lực lớn nhất của Phàm Nhân Tu Tiên truyện ở chỗ: nó chân thật khắc họa đủ loại tình huống tàn khốc và hiểm ác trong hiện thực, khiến cho mỗi độc giả đều thấy rõ ràng thực trạng xã hội, gia tăng mãnh liệt sức hút cộng hưởng, khắc sâu đến từng ngõ ngách bên trong sự việc. Làm sao mới được gọi là một quyển tiểu thuyết hay tuyệt ? Không hẳn là nhân vật phải trải qua những tình huống mạo hiểm mới lạ, cũng chưa hẳn là tung hỏa mù cho những tình tiết khó lòng phân biệt, mà chính là tại thời điểm đang đọc truyện sẽ làm cho người đọc phát sinh được tư tưởng cộng hưởng. Loại cộng hưởng này theo đạo lý là không nhất thiết phải nhận thức giống nhau, cũng có thể cùng nhau thảo luận, cùng nhau biến đổi, do đó sẽ đạt đến được những tư tưởng ngộ đạo bất đồng. Đối với Phàm Nhân Tu Tiên truyện, điểm này đích thực rất thành công. Nếu là một người thích đọc sách, trước hết do đã trải qua nhiều phức tạp và hiểm ác trong đời thực, quá chán ghét, nên tập trung vào trong thế giới văn chương, truy tìm tới cõi Niết bàn trong tâm linh sâu thẳm; mặt khác có người lấy đọc sách làm một thói quen tiêu khiển cho qua thời gian, giúp cho tinh thần được sảng khoái thăng hoa. Ngay trong lúc đọc sách rất dễ dàng hòa nhập, mơ tưởng chính mình được hóa thân thành nhân vật chính, để cảm thụ trọn vẹn tình tiết trải dài theo cốt truyện. Có lẽ nhiều người đã từng gặp qua cái cảm giác, lúc vừa bắt tay vào xem một truyện mới, nhưng do khúc dạo đầu của truyện miêu tả hoàn cảnh huyền ảo mà lại quá đen tối (chỗ này người viết bình luận cố tình chơi chữ: “Huyền mà lại huyền”, huyền có 2 nghĩa huyền ảo và đen tuyền), đối với những đọc giả mới bắt đầu đọc truyện mà nói, rõ ràng khiến cho trí tưởng tượng của họ không đạt đến đỉnh điểm, nên tự nhiên họ khó dung nhập được, làm cho độc giả mệt nhọc rồi đâm ra chán ghét. Những quyển truyện như vậy, cho dù về sau tình tiết có phấn khích trở lại, cũng khó thuyết phục được người ta xem truyện lại từ đoạn giữa trở đi, như vậy quyển sách đó đã thất bại. Mà ở đây, đoạn mở đầu của Phàm Nhân Tu Tiên truyện chỉ đề cập một tiểu hài tử quê mùa rất đổi bình thường, có lý tưởng và khát vọng riêng của chính mình. Danh vọng và tính cách như vậy đều hết sức gần gũi với lối suy nghĩ hiện thực của mọi người trong cuộc sống bình phàm, do đó tạo cho độc giả có khả năng nhập vai và cảm nhận ngày càng hợp lý, ngày càng chính xác, như vậy mới có đủ độ uyên thâm để theo dõi tiếp những chương về sau. Khúc dạo đầu như thế của Phàm Nhân Tu Tiên truyện chính là yếu tố cơ bản nhất và cũng là bộ phận quan trọng nhất để tạo hấp dẫn cho độc giả. Hàn Lập khởi đầu từ một phàm nhân, từng bước tiến vào con đường tu tiên, từ từ nhận thức tư tưởng ngày càng gia tăng, độc giả như là thấy được bản thân chính mình hiện diện trong đó, rồi dần dần giống như đọc lại chuyện xưa rồi từng bước phát triển tiếp nối. Giai đoạn chuyển hướng từ phàm nhân lên thành tu tiên giả vốn đã làm cho độc giả bay bổng, có người bảo thời điểm đó phải diễn đạt nhanh tựa phi mã, nếu viết quá mức đường đột sẽ làm cho người đọc cảm thấy quá sức đột ngột, do đó sẽ không phù hợp với cảm xúc chân thật. Nhưng thời điểm miêu tả đoạn này của Phàm Nhân lại khác, lợi dụng quỷ kế của Mặc sư phụ, cùng với trải qua một thời gian ma luyện tâm tính và tính cách của Hàn Lập, về phương diện nào đó đã đem quá trình tu luyện miêu tả lại hết sức sống động, làm cho mọi người nhắm mắt cũng có thể hình dung ra được. Điều này đã từng bước mang lại thành công phi thường cho Phàm Nhân. Đồng thời theo tính cách của Hàn Lập rất bình tĩnh bởi do ý chí tu tiên, tâm trí suy nghĩ thấu đáo, điều này khiến cho cách thức hành văn miêu tả càng thêm hợp lý. Về phương diện tả thực của Phàm Nhân, hơn hẳn các tiểu thuyết đồng loại khác. Trong đó, cơ bản nhất chính là một câu dạy dỗ chúng đệ tử của Lý Hóa Nguyên: “Theo đạo lý tu tiên, bất luận là danh môn chính phái hay tà ma ngoại đạo cũng đều theo đuổi hành sự nghịch thiên, khó sống dễ chết. Chẳng qua là đối với chính phái thì tuần tự nhi tiến, nước chảy thành sông, công pháp tương đối ôn hòa, nhưng thường xuyên làm kiểu tiểu nhân gióng cờ đánh trống trừ ma vệ đạo, đa phần là giả nhân giả nghĩa ngụy quân tử; còn tà phái ma đạo cố gắng đột biến gia tăng pháp lực, quá trình tu luyện quá mức âm độc, không ngại tranh giành trục lợi, tuy rằng biểu hiện tùy tâm sở dục, nhưng trên thực tế công pháp càng tinh tiến thì hành vi lại càng cực đoan, đánh mất đi bản tính thậm chí trở nên cực kỳ tàn nhẫn. Nhưng vô luận là chính tà song phương tu tiên phái, không cần biết mở miệng nói thế nào, nhưng trên thực tế chỉ dựa vào tiêu chí mạnh được yếu thua. Người tu tiên chúng ta cũng không phải là tục nhân trên thế gian ! Tu sĩ cảnh giới cao xem tu sĩ cấp thấp như một con kiến, chỉ một câu không hợp liền một kích tiêu diệt, đây đều là chuyện bình thường”. Lý Hóa Nguyên tuy chỉ là một gã Kết Đan tu sĩ, nhưng Hàn Lập nghe giảng đoạn đạo lý này từ lúc bước chân vào tu tiên giới, lại được diễn đạt xuyên suốt truyện Phàm Nhân này. Trong Huyết Sắc Thí Luyện, nhân sự tiến vào đều là đệ tử của Việt Quốc thất phái. Bọn họ là đồng minh khi cùng nhau chống cự Ma tộc xâm lấn Việt Quốc, nhưng đối với cái lợi trước mắt trong Huyết Sắc cấm địa, tấm khăn ngụy trang đồng minh hoàn toàn bị kéo xuống. Giết người đoạt bảo, không từ thủ đoạn, lấy mạnh đè yếu, bộ mặt kinh tởm vì hám lợi đó dần lộ rõ. Trong thực tế không phải thường xãy ra như thế à ! Đi chung cạnh tranh nhau, thông thường đều giống như vậy, chỉ vì hoàn thành nhiệm vụ và đạt được mục đích. Không thể không để ý tới cái gọi là đề phòng người khác, nếu hoàn toàn tín nhiệm một ai, trong lúc cạnh tranh nhau bị đâm sau lưng cũng là chuyện thường tình. Còn Hàn Lập, bản tính đúng là cẩn tắc vô áy náy, hiểu được kỹ càng đạo lý này mới có thể đoán trước được mọi nguy cơ phía trước, chuẩn bị đối phó mọi thứ một cách đầy đủ.  Mà trong xã hội tuy phân chia trắng đen nhưng cũng không được rõ ràng cho lắm, chỉ cần có lợi ích tuyệt đối thậm chí có thể điên đảo trắng đen, chỉ cần có tiền là có thể kêu ma gọi quỷ. Trong thực tế hiện nay, chuyện như vậy có thể thấy nhan nhãn. Đến thời điểm Lý Hóa Nguyên giảng giải, trong lòng độc giả hiển nhiên sẽ không tự chủ được mà liên hệ tới đủ thứ chuyện trong hiện thực. Cứ như vậy, quang cảnh của phàm nhân trong thế giới tu tiên ngày càng sinh động hiện ra trước mắt. Lý luận văn học nghệ thuật cho chúng ta biết rõ: nên tôn trọng hiện thực xã hội, khi tiến hành miêu tả hãy hoàn toàn dựa vào thực trạng cuộc sống, như vậy cuộc sống xung quanh ta muôn màu muôn vẽ thế nào thì tác phẩm cũng sẽ đa dạng như thế đó, cho dù ý tưởng sáng tác của tác giả chỉ lấy một phần nào xác thực đi nữa, cũng sẽ không muốn mất đi tính phong phú nội dung của tác phẩm đó, rốt cuộc đặc biệt trong tác phẩm này tính chất hình tượng đã lớn hơn tư tưởng rất nhiều. *** Tóm tắt & Review (Đánh giá) truyện tiên hiệp Phàm Nhân Tu Tiên:   Tóm tắt Phàm Nhân Tu Tiên là một truyện tiên hiệp kể về hành trình tu tiên của Hàn Lập, một thiếu niên bình thường ở thế giới tu tiên. Hàn Lập không có tướng mạo tuyệt hảo, cũng không có tư chất kinh người, nhưng anh ta có ý chí kiên cường và quyết tâm đạt được mục tiêu của mình. Review Phàm Nhân Tu Tiên được đánh giá cao bởi những điểm sau: Cốt truyện hấp dẫn và lôi cuốn: Truyện kể về hành trình tu tiên của Hàn Lập, từ một phàm nhân bình thường trở thành một tu sĩ cường đại. Cốt truyện của truyện rất hấp dẫn và lôi cuốn, với nhiều tình tiết bất ngờ và kịch tính. Nhân vật được xây dựng chân thực và đáng nhớ: Các nhân vật trong truyện được xây dựng rất chân thực và đáng nhớ. Hàn Lập là một nhân vật chính rất kiên cường và quyết tâm, và anh ta luôn là một nhân vật được yêu thích bởi độc giả. Thế giới tu tiên được xây dựng chi tiết và sống động: Thế giới tu tiên trong truyện được xây dựng rất chi tiết và sống động. Độc giả sẽ có cảm giác như đang được đắm chìm trong thế giới này. Đánh giá Phàm Nhân Tu Tiên là một bộ truyện tiên hiệp xuất sắc, với cốt truyện hấp dẫn, nhân vật đáng nhớ và thế giới tu tiên được xây dựng chi tiết. Truyện đã thu hút được rất nhiều độc giả trên toàn thế giới, và nó được coi là một trong những bộ truyện tiên hiệp hay nhất mọi thời đại. Điểm cộng Cốt truyện hấp dẫn và lôi cuốn Nhân vật được xây dựng chân thực và đáng nhớ Thế giới tu tiên được xây dựng chi tiết và sống động Điểm trừ Một số tình tiết trong truyện có thể hơi phi lý Truyện có thể hơi dài dòng và khó theo dõi đối với những người mới đọc thể loại tiên hiệp Kết luận Phàm Nhân Tu Tiên là một bộ truyện tiên hiệp đáng đọc cho những ai yêu thích thể loại này. Mời các bạn đón đọc Phàm Nhân Tu Tiên truyện của tác giả Vong Ngữ.