Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Văn Lang Chiến Sự

Tóm tắt & Review (Đánh Giá) tiểu thuyết Huyền ảo Văn Lang Chiến Sự của tác giả Nguyễn Đức Thông. Văn Lang Chiến Sự gồm có: Đại Phá Quân Trụ Lịch Sử Về Phù Đổng Hai Miền Văn Lang Phân Tranh Long Phụng Hiệp Nghĩa Câu Chuyện Hồng Trần Nói về Quốc Tổ Hùng Vương. Cùng Bách Việt khai dựng lập lên nước Văn Lang hùng mạnh rộng lớn. Giết chết ba con Yêu Tinh Quỉ dữ. Mộc Tinh, Ngư Tinh, Hồ Tinh, cùng vô số Tướng Lĩnh Yêu Tinh. Cũng như con cái, cháu, chắt, chút, chít, của ba con Chúa Tể Yêu Tinh lên đến hàng vạn vạn. Vì thế con cháu Văn Lang là mối thù truyền kiếp của chúng có cơ hội là chúng hảm hại. Không bằng cách nầy cũng bằng cách khác. Nhất là ở các giai đoạn thời kỳ cuối các thời Hạ Hùng Vương. Thời kỳ mạc pháp Văn Hóa Cội Nguồn không còn. Nền Quốc Đạo biến mất, các quyền cơ bản con người cũng mất theo. Nước Văn Lang rơi vào cảnh tối tăm, dân chúng lạc vào tà ma ác đạo. Nguy hiểm nhất là Linh Hồn ba con chúa tinh ác Quỷ cũng như con cái cháu chắt của chúng đầu thai làm người không những ở Phương Bắc Nhà Chu, mà còn đầu thai ở Bắc Văn Lang, có cơ hội là chuyển xây tình thế hảm hại con cháu Tiên Rồng nhân loại Đồng Bào nói chung, con cháu Văn Lang nói riêng. Gây ra bao thảm cảnh tan thương chết chóc chiến tranh loạn lạc cùng khắp. Nhất là cảnh chiến tranh tương tàn nồi da nấu thịt ở dân tộc Văn Lang. Chúng không để yên cho Bách Việt Văn Lang  hưởng thái bình an lạc nhất là những cuộc nổi lên nội chiến kinh hồn. Dân tộc Văn Lang con cháu Tiên Rồng, con dân Quốc Tổ Vua Hùng phải chịu cảnh Đồng Bào nồi da nấu thịt. Ác Quỉ giành lấy chính quyền  biến dân tộc Văn Lang  thành dân tộc nô lệ dưới sự dày xéo nanh vuốt của chúng. Sức mạnh của Loài Ác Quỉ là chúng đầu thai làm người Phương Bắc chuyển xây tình thế xua quân xâm lược Phương Nam. Làm cho đất nước Văn Lang đầu rơi máu đổ. Chiến Tranh đói nghèo lạc hậu khốn khổ vô cùng. Nhất là sự lừa dối cũng như sự độc tài độc trị tàn bạo cai trị thảm khốc của chúng. Có khi chúng sanh ra trên đất nước Văn Lang. Rồi tạo lên cảnh nồi da nấu thịt. Như Cha Con Doãn Thường chẳng hạn nổi lên chiếm lấy Bắc Văn Lang, biến Bắc Văn Lang trở thành Trung Thổ Trung nguyên. Nước Văn Lang Bắc Nam chinh chiến. Dân tộc Bách Việt Văn Lang con cháu Tiên Rồng con dânVua Hùng tàn sát lẫn nhau. Gây ra cảnh Đồng Bào tương tàn. Cha con anh em, dòng họ chém giết lẫn nhau nhà tan cửa nát. Chúng đầu độc Văn Hóa ảo tưởng, nhất là Văn Hóa mê tín dị đoan, chúng nhập đồng nhập xác nói ra những điều xàm bậy làm mê muội con người. Lũ ác Quỉ lạm dụng ngôn từ trau chuốt bóng bẩy đầu độc dân chúng nhất là văn hóa Thần Quyền tôn thờ Thần Thú, Cầm Thú, Thần Vật  làm cho dân chúng quên Cội quên Nguồn. Quên đi truyền thống Nguồn Cội anh linh Tiên Rồng Dân Tộc. Làm cho xã hội luôn đi vào hổn loạn xuống cấp đạo đức chỉ biết tranh hơn, tranh thua hận thù tham lam tàn bạo. Chậm phát triển dẫn đến đói nghèo lạc hậu. Chiến tranh truyền miên dân chúng luôn rơi vào cảnh khốn khổ nhiều mặt tinh thần lẫn vật chất, nhất là về mặt độc tài độc trị hết sức tàn bạo. Với phép thuật thần thông đa ngôn xảo ngữ của các loài Yêu tinh Quỉ dữ đầu thai chuyển kiếp làm người chúng gây ra không biết bao nhiêu thảm cảnh chiến tranh nồi da nấu thịt. Như Cha Con Doãn Thường chẳng hạn, đã đánh lừa được lòng ham muốn của con người. Đánh lừa được Bách Việt Bắc Văn Lang. Nhất là những giai cấp khốn khổ chạy giặc từ Phương Bắc di cư sang Bắc Văn Lang. Bọn ác Quỉ Cha Con Doãn Thường đêm trăm nghìn cái lợi dụ dỗ dân chúng. Lợi thì như núi non biển cả nhưng không còn cái răng để mà ăn. Vì mất tất cả không những về vật chất mà còn lẫn cả tinh thần, thậm chí những quyền cơ bản con người như quyền sanh sống, quyền tự do, quyền mưu cầu hạnh phúc không còn. Chỉ biết than trời khóc đất. Những loài ác Quỉ sanh ra làm người lợi dụng lòng tin nơi chúng dân. Chúng hiện thân ra như một đấng con Trời lên ngôi Thiên Tử. Chúng muốn dân chết là chết, cho dân sống là sống không ai dám cải chỉ biết răm rắp nghe theo tin theo. Nhưng chúng không hiểu một điều, đã là Thiên Tử con Trời thời không tàn sát sanh linh nhất là con người. Luôn đem lại sự công bằng bình đẳng cho con người bảo vệ những quyền thiêng liêng con người mà Tạo Hóa đã ban cho. Những quyền bất khả xâm phạm. Thiên Tử  Con Trời thời sống theo Thiên ý Cha Trời Thiên luật Vũ Trụ không tạo ra cái cảnh nồi da nấu thịt, mà luôn đêm lại hòa bình thịnh vượng cho muôn dân. Thiên Tử Con Trời không có cảnh đi xâm lược mà luôn luôn tôn trọng chủ quyền độc lập của nhau hòa hiếu lẫn nhau. Thiên Tử  Con Trời cũng có sự cạnh tranh nhưng sự cạnh tranh công bằng bình đẳng thi đua tiến hóa vương lên đỉnh cao của thời đại theo khuôn khổ Hiến Pháp Luật Pháp, Đạo Pháp chân chính cho phép. Không phải cạnh tranh hủy diệt lẫn nhau, thôn tính lẫn nhau. Thiên Tử Con Trời không có cảnh độc tài độc trị độc bá thiên hạ tranh giành thiên hạ, biến thiên hạ vào cảnh nô lệ, cướp  đất đai thuộc địa gây ra cảnh chiến tranh đầu rơi máu đổ. Những kẻ đầy lòng dã tâm tham vọng mưu đồ xưng vương xưng bá không phải Thiên Tử con Trời, mà chỉ là Yêu Tinh Quỉ dữ đầu thai. Bành trướng tham tàn ác bá độc tài đọc trị chém giết đồng loại đây chỉ là những kẻ ngụy Thiên Tử tự xưng là con Trời hầu lừa bịp dân chúng. Thật ra những Thiên Tử tự xưng giả hiệu nầy chỉ là những kẻ thắng xưng là Vua thua cho là Giặc Xem đi xét lại Giặc với vua cũng chỉ là một thứ chẳng khác gì nhau. Những Thiên Tử tự xưng giả hiệu con Trời  đầy rẫy trong thời đại Phong Kiến. Nhất là thời đại Phong kiến Thần Giáo. Phong Kiến Địa Chủ, Phong Kiến Vua, Chúa. Nhờ vào phép thuật tu luyện hàng nghìn năm trở thành đa ngôn xảo ngữ lừa dối con người dẫn con người vào con đường tối tăm không biết đâu là phải trái Thiện ác. Như Cha Con Doãn Thường chẳng hạn sử dụng từ ngữ bóng bẩy lời nào cũng có lợi cho dân. Để  đánh lừa được lòng ham muốn con người. Biến giả thành chân. Che đậy  lớp võ bọc bên ngoài. Che đậy sự tham lam tàn bạo nanh vuốt của loài ác Quỉ. Chúng gây ra cho con cháu Tiên Rồng Bách Việt Dân Tộc Văn Lang bao cảnh chiến tranh nồi da nấu thịt, hết nô lệ nầy đến nô lệ khác, hết thời kỳ khốn khổ nầy đến thời kỳ khốn khổ khác làm tiêu tan đất nước Văn Lang Từ thời gần cuối Nhà Chu. Kéo dài cho đến ngày nay  hơn hai  nghìn năm mấy trăm năm. Sự lạm sát của những loài Ác Quỉ giết hại con người quá lớn. Làm kinh động đến các Tần Trời. Phật - Thánh - Tiên - Thần - Chúa. Vì thương nhân loại Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa đầu thai xuống trần. Diệt trừ Yêu Tinh Quỉ dữ  trừ hậu họa cho con người. Nhưng diệt được ác quỉ nầy thời liền mọc ra ác Quỉ khác. Thái bình thịnh trị không được bao lâu thời chiến tranh loạn lạc trở lại. Làm khốn khổ con cháu Tiên Rồng. Dân Tộc Văn Lang hết nghìn năm nầy đến nghìn năm khác. Nhất là các thời kỳ cuối thời Hạ Hùng Vương. Từ thời thứ 13 Hùng Việt Vương: Tuân Lang: 569 đến 506 trước công nguyên. Trở xuống đến thời Hùng Duệ Vương: Huệ Lang thứ 18 cuối thời Hạ Hùng Vương 306. Rồi  đến  thời Âu Lạc 258 trước công nguyên. Khốn khổ kéo dài cho đến tận ngày nay. Trong các cuộc chiến tranh xâm lược bành trướng quân thù. Thời chiến tranh xâm lược Văn Hóa là  độc hại nhất Nguy hiểm nhất. Nhất là thứ Văn Hóa làm cho con người mất đi tự chủ. Mất đi truyền thống anh linh dân tộc Lạc Cội Lạc Nguồn. Làm cho dân tộc rã rời đoàn kết. Đạo đức xuống cấp đánh mất lương tâm con người. Làm cho con  người không phân biệt được đâu là đúng sai nữa. Thậm chí anh em tàn sát nhau mà vẩn cho là đúng, mà còn cho đó là vinh. Cái vinh đáng sợ làm sao một nhác đao chém xuống anh em vui mừng chiến thắng. Sự sai lầm nào cũng phải có ngày tỉnh ngộ chấm dứt, sự khô cằn nào cũng phải có ngày đâm chồi nẩy lộc. Dân tộc Việt Nam khốn khổ bao nhiêu thời vui sướng lại bấy nhiêu. Văn Hóa Cội Nguồn xuất hiện thời Chân - Giả, Trắng – Đen, Chính Nghĩa - Phi Nghĩa sáng tỏ. Mặt Trời Văn Hóa Chánh Đẳng Chánh Giác ra đời thời nhân loại mới đi vào ổn định bình yên kéo dài rất lâu có thể nói thế giới nhân loại đi vào cảnh thiên đàng cực lạc trần gian nói chung Việt Nam nói riêng trong một niềm vui thái bình thịnh trị an lạc. Trên mảnh đất Địa Long Vũ Trụ  hình chữ  S  tức là nước Việt Nam Con Cháu Rồng Tiên sẽ nở hoa Chánh Đẳng Chánh Giác. Tiến tới Chủ nghĩa Thiên Quyền Nhân Chủ đại đồng Long Hoa hội tụ. Rồng Tiên Tỏa Sáng ra đời. Quốc Tổ Vua Hùng. Dân tộc Việt Nam. Nước Việt Nam chóa ngời rạng danh khắp cùng thế giới. Việt Nam chữ S đất phù sa Nằm giữa Âm - Dương  Cốt Long Hoa Thánh Địa anh linh  từ muôn thuở Bừng lên rực rỡ khắp hà sa Văn Hóa Rồng tiên Đường Chính Nghĩa Cội Nguồn tỏ rạng Cội Ông Cha Bổn phận thế thiên hành phụng sự Thái bình an lạc khắp Âu Ca. *     *     * Sống trên Địa Cốt Long Hoa Phải là Thiên Sứ cho nhà Rồng Tiên Trời ban Đất Việt  Linh Thiêng Tiên Rồng nòi giống uy quyền từ đây. *         *         * Ở cuối thời đại Kinh Dương Vương. Hùng Vương Quốc Tổ ra đời từ Văn Hóa Phong Kiến Thần Giáo. Chuyển sang giai đoạn Văn Hóa Cội Nguồn Thánh Giáo. Trong triều nội Vua không làm theo ý các Triều Thần. MÀ CHỈ LÀM THEO HIẾN PHÁP, LUẬT PHÁP, ĐẠO PHÁP điều hành đất nước. Có nghĩa là xóa bỏ đi Độc Tài Độc Trị  không làm theo ý kiến cá nhân, cũng như nghe Triều Thần mà chỉ làm theo HIẾN PHÁP, LUẬT PHÁP, ĐẠO PHÁP. Nền QUỐC ĐẠO bí mật của Triều Đại Văn Lang. Nền Hiến Pháp, Luật Pháp, Đạo Pháp. Không truyền xuống dân, mà chỉ truyền xuống Vương Quan lấy đó để trị dân, dạy dân. Ở vào thời đó chữ viết  còn quá thô sơ lạc hậu. Nên không thể lưu chép thành Kinh Văn được. Nên dẫn đến tam sao thất bổn HIẾP PHÁP, LUẬT PHÁP, ĐẠO PHÁP, dần dần biến mất. Nước Văn Lang mất đi nền Văn Hiến Quốc Đạo Văn Lang liền trở về thời Phong Kiến Thần Giáo. Như thời đại Kinh Dương Vương chẳng khác gì Phong Kiến Thần Giáo, cũng như Phong Kiến Vua, Chúa ở Phương Bắc kéo dài hơn 10 nghìn năm trong các thời kỳ Phong Kiến. Phong Kiến Thần Giáo độc tài độc trị. Phong Kiến Vua Chúa độc tài độc trị là những lập luận giáo điều  của mỗi cá nhân các Triều Thần mà Vua thường nghe theo và làm theo. Còn Văn Hóa Cội Nguồn là Văn Hóa Thánh Giáo không dựa trên ý tưởng riêng mỗi người để tâu lên vua. Mà là nền HIẾN PHÁP, LUẬT PHÁP, ĐẠO PHÁP. THIÊN LUẬT TẠO HÓA không ai có quyền tự đặc ra hoặc hủy diệt đi. THIÊN LUẬT TỰ NHIÊN VŨ TRỤ chính là nền Quốc Đạo dân tộc Văn Lang. Mà các Vua Hùng lấy đó thay nhau làm nền tản cho sự trị quốc. Đã là Thiên Tử con Trời thời phải thuận theo Thiên Luật vũ Trụ, Thiên Ý Cha Trời sống theo Văn Hóa Cội Nguồn, luôn bảo vệ quyền con người quyền thiêng liêng Tạo Hóa đã ban cho. Sống theo Hiến Pháp, Luật Pháp, Đạo Pháp công bằng bình đẳng ai cũng như ai. Không có cảnh độc tài độc trị tốm thâu quyền lực lạm sát vô tội. *** Tóm tắt Tiểu thuyết "Văn Lang Chiến Sự" của tác giả Nguyễn Đức Thông kể về lịch sử của nước Văn Lang, từ thời đại Kinh Dương Vương đến thời đại Âu Lạc. Tác giả cho rằng, lịch sử của nước Văn Lang là một cuộc đấu tranh giữa hai thế lực: thế lực của yêu tinh quỷ dữ và thế lực của Tiên Rồng. Thế lực của yêu tinh quỷ dữ là những linh hồn của ba con yêu tinh Mộc Tinh, Ngư Tinh, Hồ Tinh, cùng con cái, cháu chắt của chúng. Chúng luôn tìm cách tiêu diệt con cháu Tiên Rồng, chiếm lấy đất nước Văn Lang. Thế lực của Tiên Rồng là những người con của Quốc Tổ Hùng Vương. Họ là những người có lòng yêu nước, yêu dân, luôn sẵn sàng bảo vệ đất nước Văn Lang. Trong suốt chiều dài lịch sử của nước Văn Lang, hai thế lực này đã nhiều lần giao tranh với nhau. Có lúc thế lực của yêu tinh quỷ dữ chiếm ưu thế, có lúc thế lực của Tiên Rồng chiếm ưu thế. Tuy nhiên, cuối cùng, thế lực của Tiên Rồng luôn chiến thắng, bảo vệ được đất nước Văn Lang. Đánh giá "Văn Lang Chiến Sự" là một tiểu thuyết lịch sử có nhiều điểm mới lạ. Tác giả đã đưa ra một cách nhìn mới về lịch sử của nước Văn Lang, đó là lịch sử của một cuộc đấu tranh giữa thiện và ác, giữa chính nghĩa và phi nghĩa. Tiểu thuyết có cốt truyện hấp dẫn, lôi cuốn, với nhiều tình tiết gay cấn, hồi hộp. Các nhân vật được xây dựng khá tốt, có tính cách rõ ràng, phù hợp với bối cảnh lịch sử. Tuy nhiên, tiểu thuyết cũng có một số hạn chế. Một số tình tiết trong tiểu thuyết có phần phi logic, khó hiểu. Ngoài ra, tiểu thuyết còn sử dụng nhiều thuật ngữ chuyên môn, cần có kiến thức nền tảng về lịch sử để có thể hiểu rõ. Một số điểm nổi bật của tiểu thuyết Cách nhìn mới về lịch sử của nước Văn Lang Cốt truyện hấp dẫn, lôi cuốn Các nhân vật được xây dựng khá tốt Một số hạn chế của tiểu thuyết Một số tình tiết phi logic, khó hiểu Sử dụng nhiều thuật ngữ chuyên môn Mời các bạn mượn đọc sách Văn Lang Chiến Sự của tác giả Nguyễn Đức Thông.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Toàn Cầu Hung Thú: Ta Có Vô Số Thần Thoại Cấp Sủng Thú
"Đinh! Sủng thú Bạo Phong Chi Ưng của ngươi thu được Thần Thoại Cấp thiên phú -  Phong Bạo Chi Tử!" "Đinh! Sủng thú Bạo Phong Chi Ưng của ngươi giết chết ma hóa chim sẻ, kinh nghiệm + 100!" "Đinh! Sủng thú Nhân Diện Tri Chu của ngươi thu được Thần Thoại Cấp thiên phú -  Hủ Thần Chi Độc!" Ba trăm năm trước, linh khí khôi phục, hung thú tàn sát bừa bãi, chín phần nhân loại bỏ mạng trong miệng hung thú! Nhân loại tràn ngập nguy cơ! May mà Ngự Thú Sư đột nhiên xuất hiện, mới khiến nhân loại miễn cưỡng đứng vững gót chân, sở hữu quyền tiếp tục sinh tồn! Ba trăm năm sau, Tô Dương xuyên việt đến thế giới này, giác tỉnh Ngự Thú Sư thiên phú, thu được Dưỡng Sủng hệ thống, thu phục bồi dưỡng vô số Thần cấp sủng thú, trở thành vĩnh hằng truyền thuyết!   *** - Không biết chúng ta có thể giác tỉnh Ngự Thú sư thiên phú hay không? ! - Chỉ cần giác tỉnh thiên phú, ta có thể đưa cả nhà vào trong nội thành, ở ngoại thành thực quá nguy hiểm! Đồng bạn bên cạnh Tô Dương, Chu Đại Hải tiếp tục nói: - Ta có nằm mơ cũng muốn trở thành Ngự Thú sư a, ngươi thì sao, Tô Dương? Tô Dương gật đầu nói: - Ta đương nhiên cũng muốn! Tô Dương hắn là người xuyên việt, vốn khổ học mười hai năm, vất vả thi qua kỳ thi đại học, đậu vào trường mà hắn mong muốn, không nghĩ tới vừa ngủ một giấc, lúc tỉnh lại đã tới cái thế giới khắp nơi đều là Hung thú này! Ba trăm năm trước, thế giới này tương tự như Trái đất của hắn, nhân loại có văn minh khoa học kỹ thuật phồn vinh, loài người là sinh vật đứng đầu chuỗi thức ăn. Có điều một hồi Đại Biến Cố đột nhiên kéo tới, Linh khí khôi phục, động thực vật dồn dập tiến hóa thành Hung thú, đám Hung thú lại bắt đầu tàn sát nhân loại, vũ khí nóng của nhân loại đối với bọn nó gần như vô hiệu, ngay cả đầu đạn hạt nhân cũng chỉ có thể khiến chúng nó biến dị càng thêm nguy hiểm! Vô số thành thị rơi vào tay Hung thú, vô số nhân loại trở thành thức ăn, văn minh rơi vào nguy cơ chưa từng có! Cũng đúng lúc đó, chức nghiệp Ngự Thú sư đột nhiên xuất hiện. Phàm là người có thể thức tỉnh Ngự Thú sư thiên phú, đều có thể khế ước với Hung thú, mượn lực Hung thú, hoặc thúc giục Hung thú chiến đấu! Sau khi Ngự Thú sư xuất hiện, nhân loại mới có thể coi như miễn cưỡng ổn định trận tuyến, dựa vào khoa học kỹ thuật còn sót lại cùng với lực lượng Ngự Thú sư, thành lập từng khu căn cứ, tiếp tục sinh tồn nảy nở. Địa vị Ngự Thú sư từ đó vô cùng cao, có điều, không phải ai cũng có thể trở thành Ngự Thú sư. Muốn trở thành Ngự Thú sư, đầu tiên cần thiên phú. Hàng năm, Liên Bang sẽ tập trung thiếu niên vừa tròn mười ba tuổi lại, tiến hành nghi thức giác tỉnh, phàm là người có thể giác tỉnh thiên phú, đều sẽ thu được tư cách nhập học Ngự Thú sư học viện. Chỉ cần có thể thông qua khảo hạch, thành công tốt nghiệp ra trường, cả nhà đều có thể chuyển vào căn cứ an toàn. Còn người không thể giác tỉnh thiên phú, chỉ có thể nộp học phí học trường cấp ba bình thường, học tập tri thức bình thường. - Nghi thức giác tỉnh bắt đầu, các ngươi chỉ có một cơ hội, tất cả chú ý, nhắm mắt lại, tỉ mỉ cảm ngộ! Một vị Ngự Thú sư mang theo một đầu Ngân Hồ cao cỡ nửa người đứng trên bình đại.hắn vừa nói xong, hội trường vốn có chút ầm ĩ lập tức an tĩnh lại, các thiếu niên có mặt cùng nhắm mắt, tỉ mỉ cảm ngộ. Đây là cơ hội thay đổi vận mệnh, không ai dám qua loa. Ngân Hồ đứng lên, nó nhìn đám thiếu niên mười ba tuổi, hai mắt hoàng kim từng chút một chuyển thành màu ngân bạch, một cỗ ngân sắc phong bạo mắt thường không thấy được quét qua toàn trường! Tô Dương nhắm mắt lại, khung cảnh đen nhánh, một đạo ngân quang xẹt qua. Đây là dấu hiệu giác tỉnh! Hắn, thành công giác tỉnh Ngự Thú sư thiên phú! Chỉ cần giác tỉnh Ngự Thú sư thiên phú, chờ qua ba năm, hắn có thể đón mẫu thân cùng muội muội vào Thất Tinh thành! “Đinh! Phát hiện ký chủ thức tỉnh Ngự Thú sư thiên phú, Dưỡng Sủng hệ thống mở ra...” Nghe được thanh âm này, Tô Dương càng thêm kích động! Hệ thống! Thực sự có Hệ thống! Quả nhiên, hắn vẫn luôn mơ hồ cảm nhận được bản thân tới thế giới này không phải ngẫu nhiên, rất có thể chính là do cái Hệ thống này! - Mở mắt cả đi, người nào có ngân quang hiển hiện, chính là người giác tỉnh thiên phú! Lão Ngự Thú sư hài lòng cười nói: - Không tệ, các ngươi là nhóm cuối cùng của hôm nay, một trăm người lại có tới mười ba người giác tỉnh, tuy chỉ là thiên phú bình thường, nhưng các ngươi đều là hy vọng của nhân loại! Tô Dương mở mắt, phát hiện quanh thân tràn ngập ngân quang. Hắn lại nhìn qua Chu Đại Hải bên cạnh, trên người Chu Đại Hải cũng có ngân quang, cũng giác tỉnh rồi, điều này khiến Tô Dương càng càng thêm vui vẻ. Chu Đại Hải là hàng xóm của hắn, bọn họ đều ở Bạch Nghĩ trấn ngoài thành. Cha mẹ Chu Đại Hải còn thường xuyên giúp gia đình Tô Dương, quan hệ hai nhà có thể nói là cực tốt. Những người không có ngân quang, chỉ có thể ao ước ghen tỵ nhìn đám Tô Dương. Một số thiếu niên tâm trí yếu ớt, trực tiếp khóc lớn, bởi vì bọn họ biết, bản thân, đã bỏ qua cơ hội thay đổi vận mệnh. Thế giới này, vô cùng tàn khốc! Tô Dương nhìn qua lão Ngự Thú sư cùng với sủng thú Ngân hồ của lão đang chủ trì nghi thức. Rất nhanh, việc khiến hắn kinh ngạc xuất hiện... Hắn, lại có thể nhìn thấy, số liệu của đầu hồ ly kia! "Tên gọi: Ngân Nhãn hồ ly. Thiên phú: Không. Tiềm lực: Thanh Đồng thượng phẩm. Cấp bậc: Thanh Đồng trung phẩm. Thuộc tính: Thú hệ, Tinh Thần hệ. Độ trung thành: 83. Kỹ năng: Tinh Thần thứ, Huyễn Linh đồng, Thôi miên." Ngay lúc Tô Dương quan sát thuộc tính của Ngân Nhãn hồ, một vị quân nhân trung niên cao gầy bước tới: - Người thức tỉnh thiên phú theo ta... người không thức tỉnh, trong vòng hai phút lập tức rời khỏi hội trường! Mười ba thiếu niên theo vị quân nhân kia rời khỏi hội trường, đi hơn năm mươi mét, tiến vào trong một cái kho hàng lớn. Trong kho hàng, bày la liệt trứng Hung thú lớn nhỏ khác nhau! - Ta họ Trần, các ngươi có thể gọi ta là Trần giáo quan, trước tiên chúc mừng các ngươi thành công giác tỉnh, nhưng các ngươi còn chưa phải Ngự Thú sư chân chính! Trần giáo quan nói: - Muốn trở thành Ngự Thú sư chân chính, bước đầu là ký con Khế ước thú đầu tiên! - Trong này đều là trứng Hung thú mà Thất Tinh thành chúng ta thu được, các ngươi có thể chọn một quả mà bản thân ưng ý trong số đó, ký kết khế ước. Trần giáo quan tiếp tục giới thiệu: - Trong số trứng Hung thú này, một bộ phận đã được chúng ta giám định, còn một bộ phận chưa rõ là trứng Hung thú nào! Những quả đã được giám định tuy tiềm lực phổ thông, nhưng đủ cho các ngươi dùng trong giai đoạn hiện tại... - Đương nhiên, nếu các ngươi cảm thấy “cơ duyên tới rồi”, ký khế ước với số trứng chưa được giám định, ta cũng sẽ không ngăn cản các ngươi, nhưng các ngươi cần thận trọng suy nghĩ, chịu trách nhiệm cho quyết định của bản thân, hãy nhớ, họa phúc tương y! Một thiếu niên quần áo hoa lệ, tướng mạo anh tuấn, thần tinh kiêu căng hỏi: - Trần giáo quan, nếu người lớn trong nhà ta đã chuẩn bị trứng Hung thú tốt hơn cho ta thì sao? Trần giáo quan gật đầu: - Vậy ngươi có thể trở về nhà ký khế ước, còn người không có điều kiện, vậy chọn ngay trong kho đi! Lời thiếu niên nói, lập tức khiến đám người còn lại ước ao. Tô Dương biết, đây chính là đặc quyền giai cấp! Những người có tiền có thế, đương nhiên sẽ chuẩn bị trứng Hung thú có thiên phú mạnh, huyết thống tốt cho con cháu của mình, suy cho cùng, ai mà không muốn con cháu mình bước nhanh hơn người khác. Còn đám bình dân bọn họ, chỉ có thể nhờ chính sách của Thất Tinh thành, ký khế ước với sủng thú bình thường. - Phương thức ký khế ước rất đơn giản, các ngươi đã thức tỉnh thiên phú, có một tia hồn lực, các ngươi chỉ cần dùng máu của bản thân bôi lên trứng Hung thú, sau đó đặt tay lên trên, dùng ý niệm nói cho đối phương biết, ngươi muốn ký khế ước với nó, vậy là có thể thành công! - Các ngươi là nhóm người cuối cùng trong ngày hôm nay, vì vậy cho các ngươi một tiếng đồng hồ để lựa chọn, sau khi ký khế ước thì tới cửa nhà kho tập hợp, ta sẽ đưa các ngươi tới ký túc học viện. Ánh mắt Tô Dương đảo qua kho hàng đầy các loại trứng Hung thú, bên tai đột nhiên vang lên âm thanh gợi ý của hệ thống: “Đinh! Hệ thống kích hoạt thành công!” “Đinh! Nhiệm vụ phúc lợi: Từ trong 13.677 quả trứng Hung thú trong kho hàng Thất Tinh thành, tìm được trứng Hung thú có thiên phú tổng hợp mạnh nhất, khế ước thành công!” “Nhiệm vụ thành công: Thưởng cho Sủng thú một cái Thần cấp thiên phú!” “Thiên phú đẳng cấp: Phổ thông, Hi hữu, Tuyệt thế, Thần thoại!” Chứng kiến nhiệm vụ này, Tô Dương lập tức muốn nín thở. Quả nhiên là nhiệm vụ phúc lợi, cái phần thưởng này, rõ ràng là tặng không nha! Mời các bạn đón đọc Toàn Cầu Hung Thú: Ta Có Vô Số Thần Thoại Cấp Sủng Thú của tác giả Yếu Phi Đích Ngưu.
Kiếm Tiên Ở Đây
Giới Thiệu Sách được làm bởi Nhân Zalo: 0945 787 018, bán sách truyện giá rẻ -------------------------------------- Truyện: Kiếm Tiên Ở Đây Tác giả: Loạn Thế Cuồng Đao Bề ngoài hắn là một vị kiếm tiên nhưng trên thực tế hắn là một hacker. Mở đầu: - Chàng trai, ta là tử thần, khi nãy ta vừa băng qua đường may mà có ngươi kéo lại không thì ta đã bị xe đụng chết rồi! - Vãi! Ông đang nghiêm túc đó chứ? - Hãy nhìn vào mắt ta, ta nghiêm túc như vàng 24K luôn. - Rõ ràng ông đang xúc phạm IQ của ta, Thần chết mà cũng chết được à? - Thôi được, ngươi ít đọc sách, ta không trách ngươi, nhưng mà một khi Tử Thần chết thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng! - Nghiêm trọng như thế nào? - Nếu tử thần chết đi thì trên thế giới này… sẽ không còn người chết nữa! - Cái đậu xanh rau muống! Biết thế lúc nãy không nên kéo ông lại! - Ta mặc kệ, dù sao ngươi cũng có ơn với ta, ta phải báo đáp ngươi, cái điện thoại này cho ngươi đó! … Câu chuyện bắt đầu! *** Kỷ nguyên 8888 năm ánh sáng. Đông Đạo Chân Châu, đế quốc Bắc Hải, tỉnh Phong Ngữ. Vân Mộng thành, học viện Kiếm Sĩ Sơ Cấp Số 3. Trời trong nắng ấm, vạn vật sinh trưởng, gió nhẹ phất phơ. Đầu hạ, chính là thời điểm khí hậu thoải mái nhất trong năm ở Vân Mộng thành. Ánh nắng vàng ấm áp xuyên qua ô cửa kính của giảng đường, chiếu vào giảng đường rộng rãi. Giảng đường lớp 9 năm hai, Lâm Bắc Thần ngồi ở hàng ghế đầu tiên của giảng đường, tắm mình trong ánh nắng tươi đẹp. Thiếu niên mười bốn tuổi này, tướng mạo rất đẹp trai, mày kiếm mắt sao, khí khái anh hùng. Hắn chống hai tay trước mắt, hết sức chăm chú, tập trung tinh thần nhìn vào lòng bàn tay, thỉnh thoảng xoa xoa các ngón tay, như thể có bông hoa mọc trên tay mình. Ngay từ khi bắt đầu tiết học, hắn đã duy trì tư thế ‘nhìn tay’ này, gần như không nhúc nhích. Đang ngồi ở vị trí dễ thấy nhất ở hàng đầu tiên, vẫn không chút che đậy như vậy, quang minh chính đại không tập trung trong tiết học. Quả thực là kiêu ngạo. Nếu như đổi lại là người khác, Đinh Tam Thạch-giáo viên kiếm thuật thâm niên trên bục giảng, chắc chắn sẽ ngay lập tức dạy cho hắn một bài học làm người. Nhưng vì đó là Lâm Bắc Thần ... "Không được tức giận, không được tức giận." "Não của hắn có bệnh, ta thì không có bệnh." "Không được chấp nhặt với một công tử não tàn quần là áo lượt." Đinh Tam Thạch, một giáo viên thâm niên của học viện Sơ Cấp Số 3, nổi tiếng với tính khí nóng nảy, mặc niệm trong lòng hết lần này đến lần khác, cố gắng để cho bản thân không để ý đến đứa con ăn chơi trác táng lớn nhất thành phố này, tiếp tục lên lớp. Các học viên khác nhìn thấy dáng vẻ ‘nén giận’ của ‘giáo viên cáu kỉnh’ Đinh Tam Thạch, không nhịn được cười, muốn cười cũng không dám cười thành tiếng. Nhưng điều mà giáo viên và các bạn học không biết là Lâm Bắc Thần vốn không phải là đầu óc có vấn đề đang ‘nhìn tay'. Mà là đang nhìn điện thoại. Một chiếc điện thoại thông minh mà ngoại trừ bản thân Lâm Bắc Thần ra, những người khác tuyệt đối không nhìn thấy được. "Chết tiệt." Lúc này, Lâm Bắc Thần đang gào thét trong lòng. Hắn đã tạo nghiệt gì vậy chứ? Chẳng qua là đang đi trên đường, kéo giữ một người bị thần kinh suýt chút nữa bị xe tải tông chết vì vượt đèn đỏ, kết quả là bị anh chàng tự xưng là ‘Tử Thần’, cưỡng chế nhét chiếc điện thoại thông minh không có LOGO thương hiệu này cho, sau đó linh hồn hắn đã……bị xuyên không luôn! Đi đến thế giới kỳ lạ có tên là Đông Đạo Chân Châu này. Trở thành đích tử của Chiến Thiên Hầu Lâm Cận Nam, một trong ‘mười đại danh tướng’ của đế quốc Bắc Hải. Một đứa con trai hoang đãng nổi tiếng khắp cả Vân Mộng thành. Mẹ nó cái này thì tìm ai để nói lý đây? Đã ba ngày trôi qua kể từ khi xuyên không. Lâm Bắc Thần vẫn không thể nào chấp nhận được sự thật này. Hắn muốn quay về. Mặc dù thế giới võ thuật phồn vinh này tràn đầy kỳ tích, trong truyền thuyết những cường giả đỉnh cao dời núi lấp biển, bay lên trời, xuống mặt đất, không gì không thể, lại có tuổi thọ kéo dài, không khác gì thần tiên... Nhưng mà-- Những điều này không liên quan gì đến Lâm Bắc Thần hắn cả. Trước tiên chưa nói đến việc có tư chất tu luyện hay không. Cho dù là có tư chất, kiếp trước hắn chẳng qua cũng chỉ là một game thủ bình thường, cũng không có nghị lực kiên trì đó. Cả ngày cực khổ tu luyện, đông luyện tam cửu, hạ luyện tam phục, còn phải chiến tranh đẫm máu, cuối cùng sống sót, mới có thể trở thành một cường giả. Cái này đứng so với mỹ đoàn B WIFI điều hoà không khí thì quả thực kém xa, phải không? Những người cuồng chịu ngược mới muốn thập tử nhất sinh đi trở thành cường giả. Người bình thường chỉ muốn ở nhà, bật điều hoà, chơi game, lột mèo lột chó, xem phim lột mình, nhân tiện đặt mua ngoài xem quỷ súc làm cá muối. Càng huống hồ, còn có một số lượng lớn người thân và bạn bè ấm áp trên trái đất. Cho nên... Đi xuyên không con mẹ nó. Ông đây không hiếm lạ. Ông đây muốn quay về trái đất. Lâm Bắc Thần kết hợp nguyên nhân và hậu quả của xuyên không, suy đi nghĩ lại, khả năng duy nhất về mặt lý thuyết của việc quay về, dường như chính là nằm trên chiếc điện thoại thông minh kỳ lạ này. Nó có thể đưa ta đến thế giới này, có lẽ cũng có thể đưa trở về chứ? Chắc là có thể, đúng không? Ôm suy nghĩ này, Lâm Bắc Thần đang điên cuồng nghiên cứu chiếc điện thoại thông minh. Cho đến nay, hắn đã phát hiện được mấy chuyện kỳ lạ. Chuyện kỳ lạ đầu tiên là chiếc điện thoại di động này có thể được ‘nhập vào trong cơ thể’. Chỉ cần Lâm Bắc Thần muốn, chiếc điện thoại này sẽ tự động xuất hiện trong tay hắn, khi không muốn, thì sẽ biến mất không thấy. Điều này thật là hoang đường. Điện thoại di động bình thường ai lại có chức năng như vậy chứ? Chuyện kỳ lạ thứ hai là, ngoại trừ bản thân ra, trong bất kỳ tình huống nào, tất cả những người khác đều không thể nhìn thấy sự tồn tại của chiếc điện thoại này. Giống như bây giờ, hắn rõ ràng đang cầm điện thoại di động trong tay, điên cuồng nghiên cứu các chức năng, nhưng trong mắt giáo viên và các bạn học, lại là hắn đang sững sờ nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay trống rỗng của mình giống như một tên não tàn. Đây là một chiếc điện thoại toàn màn hình với vỏ kim loại ngoài màu bạc. Tình trạng hiện tại là—— Lượng điện 21%. Tín hiệu nhìn giống như 4G, nhưng chỉ có một ô. Phí thoại... EMMMMM. Lâm Bắc Thần đã thử gọi 110, 120, 119 và 10086, đồng thời cũng thử gọi tất cả các số điện thoại của người thân và bạn bè mà hắn có thể nhớ được. Kết quả âm báo đưa ra đều là "số máy mà bạn vừa gọi không có". Trên màn hình chính của điện thoại di động, chỉ có ba biểu tượng: danh bạ, hộp SMS và kho ứng dụng. Điện thoại không thể gọi được, cho nên tin nhắn đương nhiên cũng không thể gửi được. Hy vọng duy nhất của Lâm Bắc Thần, đều nằm trong ‘App Store’. Tuy nhiên, hắn đã mở biểu tượng này hơn một nghìn lần và hiện thực chỉ có một—— Không có hàng trong cửa hàng. Bên trong đến một chương trình ứng dụng cũng không có. Mẹ nó, cái thứ chết tiệt này cũng xứng gọi là cửa hàng hả? Xứng không? Lâm Bắc Thần tức giận đến mức muốn ăn cái điện thoại nát này. Lúc này-- Ting ting ting! Tiếng chuông giải lao giữa giờ vang lên. "Được rồi, vừa rồi đã phân tích bản hoàn chỉnh cho mọi người, bây giờ chúng ta nghỉ ngơi mười lăm phút, sau đó tiếp tục lên lớp." Lão giáo viên Đinh Tam Thạch nhấp một ngụm trà, làm ẩm cổ họng. "Mọi người đều biết, sau ba ngày nữa, chính là cuộc thi giữa năm của học viện chúng ta. Tầm quan trọng của cuộc thi lần này, không cần ta phải nhấn mạnh nhiều nữa đúng không? Được rồi, xem trước một chút, tiết sau, ta đã chuẩn bị một bài học tinh tuyển cho mọi người, là bí kỹ độc môn của ta." Lão giáo viên Đinh Tam Thạch nói, ánh mắt lại nhìn Lâm Bắc Thần. Nhìn thấy tử đệ hoang đãng này, vẫn là dáng vẻ hồn chơi ngoài trời, ông ta không khỏi lắc đầu thất vọng. "Lâm Bắc Thần, tiết sau trò phải nghe thật đàng hoàng. Bài này phù hợp nhất với những học viên có nền tảng kém như trò." Đinh Tam Thạch không nhịn nổi đặc biệt nói thêm một câu. Tuy nhiên, Lâm Bắc Thần vẫn sững sờ không chút phản ứng. Ôi. Gỗ mục không thể chạm khắc được. Lão giáo viên với vẻ mặt cạn lời quay người bước ra khỏi phòng học. Lâm Bắc Thần hoàn toàn không quan tâm chút nào đến oán niệm của lão giáo viên. Hắn thiếu cảm giác đồng cảm đối với thế giới này. Cũng không có chút cảm giác thay thế đối với thân phận mới của mình. Bây giờ hắn đang một lòng một dạ suy nghĩ về việc làm thế nào để trở lại thế giới ban đầu. Vì vậy, đối với kỳ thi giữa năm rắm chó gì đó, thăng tiến và tương lai gì đó, cút hết sang một bên đi. Hắn tiếp tục lẳng lặng nghiên cứu điện thoại di động. Mời các bạn đón đọc Kiếm Tiên Ở Đây của tác giả Loạn Thế Cuồng Đao.
Dị Thế Đạo Môn
#HàiHước #HệThống #DịGiới Thế giới này có Thần, có Quỷ, có Đại nho tài hoa ngút trời, có Tu sĩ tung hoành thiên hạ. Một Thanh niên mang theo Đạo Môn hệ thống giáng lâm thế giới này, lập Đạo đình, phong Thần minh, giương Thiên địa chính khí!  *** Một mảnh rậm rạp núi rừng bên trong, một con lợn rừng ăn uống no đủ thảnh thơi thảnh thơi khắp nơi núi rừng bên trong dạo bước, đột nhiên dưới chân không còn ánh mắt lóe lên vẻ kinh hoảng, bịch một tiếng rớt xuống, trên mặt đất xuất hiện một cái động lớn. A ~ a ~ kinh hoảng tiếng kêu chói tai từ lỗ lớn bên trong truyền ra. Không lâu sau đó, một người mặc đạo bào tiểu đạo sĩ từ đằng xa trên ngọn cây bay vọt mà đến, thân ảnh lơ lửng giống như chim bay phiêu dật, nhẹ nhàng rơi vào cửa hang trước đó. Tiểu đạo sĩ cúi đầu nhìn xem trong động hiên ngang kêu lợn rừng, cảm thán nói ra: “Ai ~ trăng có sáng đục tròn khuyết, heo có sớm tối họa phúc, ngươi hôm nay rơi cái này trong động, chính là ngươi hôm qua tạo ra tội nghiệt, bần đạo có thể làm cũng chỉ có cố mà làm siêu độ ngươi một phen. Vô Lượng Thiên Tôn!” Tay cầm bên hông trường kiếm, bang ~ một tiếng trường kiếm ra khỏi vỏ, tuyết bạch sắc kiếm quang lóe lên, lợn rừng kêu thảm một tiếng té nhào vào trong động, mùi máu tanh lan tràn ra. Tiểu đạo sĩ mừng rỡ nhảy đi xuống đem lợn rừng mang lên, sau đó đem cửa hang dùng lá cây đắp lên, ôm lợn rừng chạy nhanh như làn khói, ban đêm lại có thịt ăn. Tiểu đạo sĩ ôm dã chạy mấy ngàn mét, vòng qua một chỗ rừng cây liền thấy một cái đạo quán tọa lạc tại giữa sườn núi chỗ, đạo quán bên trên bảng hiệu bên trên viết ba chữ, giống như phù giống như họa, chữ mặc dù không biết nhưng một chút nhìn qua liền có thể minh bạch nó ý, Tam Thanh quan. Tiểu đạo sĩ ôm lợn rừng xông vào đạo quán, thuần thục lột da cạo xương, đại hỏa nấu chín. Nửa ngày sau ăn uống no đủ tiểu đạo sĩ nằm ở trong viện trên ghế nằm nhìn qua bên ngoài xuất thần, một lát sau lấy lại tinh thần, gãi da đầu một cái thì thầm nói ra: “Đạo Tổ a! Ngài muốn truyền đạo cũng phải tìm một cái đạo sĩ a! Để ta một cái người phàm tục tới này cái thế giới truyền đạo, ngài đến cùng là thế nào nghĩ a!” Tiểu đạo sĩ nguyên danh họ Lý, tên Bình An, từ danh tự liền có thể nhìn ra phụ mẫu đối hài tử chờ đợi, bình an cũng không có cô phụ phụ mẫu kỳ vọng, tuổi còn trẻ ngay tại xổ số ngành nghề xông ra to như vậy thành tựu, chừng hai mươi liền từ đi làm việc qua về hưu dưỡng lão yên ổn sinh hoạt, trở thành một người người hâm mộ quang vinh Bao Tô Công, trong mỗi ngày cùng phụ cận lão đầu lão thái thái đánh một chút mạt chược, ban đêm nhảy nhót quảng trường múa, sinh hoạt không nên quá an nhàn. Có lẽ là quá mức bình an, thượng thiên cùng hắn mở một trò đùa, một đêm tỉnh lại đột nhiên xuyên việt rồi, mang theo một cái đạo môn phát dương hệ thống đi vào một cái khác thế giới, đồng thời còn tặng kèm một tòa Tam Thanh quan. Vừa đi vào cái này thế giới thời điểm Lý Bình An là mờ mịt, khi hắn biết có thể thành tiên thời điểm thời điểm Lý Bình An là kích động, khi hắn trải qua ba tháng giải được cái này thế giới là không có đạo môn thời điểm, cả người là mộng bức. Trải qua ba tháng hệ thống dẫn đạo nhiệm vụ, Lý Bình An học xong niệm kinh, học xong xuyên đạo bào, học xong nấu cơm, học được dâng hương, cũng thông qua ban thưởng Bồi Nguyên đan cùng luyện khí công pháp trở thành một cái võ lâm cao thủ. Sáng sớm hôm sau, Lý Bình An một tiếng kẽo kẹt mở cửa phòng, từ gian phòng bên trong đi tới, rửa mặt một phen đi vào đại điện, đại điện bên trong thờ phụng Tam Thanh tượng nặn, không biết làm bằng vật liệu gì, nhìn qua rất là uy nghiêm. Lý Bình An đi vào bồ đoàn trước, hai tay trừ ba cây dài hương, cung kính ba bái tướng đàn hương cắm vào hương đỉnh bên trong, quỳ gối bồ đoàn bên trên nói ra: "Đạo Tổ ở trên, đệ tử đã đi vào cái này thế giới ba tháng, trừ xuống núi thời điểm nghe ngóng một chút tin tức, cái khác nửa điểm tiến triển đều không có, đệ tử cũng không có làm qua đạo sĩ, cũng không biết nên làm như thế nào, cho nên dự định chủ động xuất kích xuống núi vì bách tính bài ưu giải nạn, còn xin Đạo Tổ phù hộ để bọn hắn thêm ra chút chuyện, cái gì du côn lưu manh a! Cái gì chó hoang lợn rừng a! Càng nhiều càng tốt ~ Yêu ma quỷ quái cũng không muốn rồi, ta còn sẽ không khu ma hàng quỷ, đến thời điểm chết lặng rớt cũng là ngài mặt không phải, phù hộ phù hộ a!" Lý Bình An thăm viếng một phen, đứng dậy đi ra đại điện, cầm mấy cây lợn rừng răng nanh đi ra Tam Thanh quan, đem đạo quán đại môn đóng lại, lập tức giống như thả chim chóc hướng phía dưới núi chạy như bay, trên đường đi vang lên vui sướng tiếng cười, dù sao cũng là người trẻ tuổi, trải qua mười mấy ngày một người thời gian đã sớm nhịn gần chết. Dưới núi cách đó không xa chính là một đầu đại đạo, dọc theo đại đạo đi rất nhanh liền là một tòa thành trì, thành trì bên trên viết ba chữ to an Khánh thành, trước cửa thành đứng vững hai đội binh sĩ đều mang thiết huyết sát khí, hiển nhiên đều là từng thấy máu. Lý Khánh An một thân đạo bào cười ha hả đi vào cửa thành, tục ngữ nói trước lạ sau quen, ba bốn lần về xe nhẹ đường quen, tòa thành trì này mình cũng coi như khách quen. Đi vào thành trì, trên đường cái người đến người đi, có phổ thông bách tính, còn có rất nhiều cầm đao kiếm người võ lâm. “Bánh bao, tươi mới bánh bao tiện nghi bán.” “Củi khô, thượng hạng củi khô, thiêu đốt bền bỉ.” “Da sói, hoàn chỉnh Thương Lang da sói.” ... Lý Bình An nghe bên tai náo nhiệt tiếng rao hàng, cảm giác phi thường thú vị, đem trong tay ôm mấy cây to lớn lợn rừng răng đặt ở ven đường, đi theo gào to kêu lên: “Lợn rừng răng, thượng hạng lợn rừng răng tiện nghi bán.” Sau một lát, một người mặc trường bào thư sinh đi tới, khẽ thi lễ nói ra: “Xin hỏi ngài cái này lợn rừng răng như thế nào bán?” Lý Bình An thuần phác cười nói ra: “Ta cũng là lần thứ nhất bán, không biết giá bao nhiêu vị, thí chủ tùy ý liền tốt.” Thư sinh sững sờ, hiếu kì hỏi: “Cái này thí chủ danh xưng vì sao?” Lý Bình An giải thích nói ra: “Bần đạo chính là người trong Đạo môn, xưng người thế tục vì thí chủ.” Thư sinh kia nghi hoặc nói ra: “Đạo môn là cái gì? Tu luyện môn phái sao?” Lý Bình An chần chờ một chút, nhẹ gật đầu nói ra: “Ngươi có thể như thế lý giải.” Thư sinh nổi lòng tôn kính, ôm quyền nói ra: “Nguyên lai huynh đài là người tu luyện, thất lễ. Tiểu sinh chính là An Khánh thư viện Bạch Vũ Trần.” Lý Bình An cũng chắp tay nói ra: “Tam Thanh quan Lý Bình An, Bạch huynh cái này lợn rừng răng còn muốn hay không?” Bạch Vũ Trần cười nói ra: “Tự nhiên là muốn, ta dự định chế tác một nhóm răng bút, cái này lợn rừng răng vừa lúc phù hợp.” Đưa tay nhập tay áo, lấy ra một chuỗi ngân châu nói ra: “Cái này mười ngân châu mua ngươi heo răng được chứ?” Lý Bình An cũng không biết cái này một chuỗi ngân châu là nhiều hay ít, tùy ý gật đầu nói ra: “Tốt!” Tiếp nhận một chuỗi ngân châu, nói ra: “Heo răng về ngươi, ngân châu về ta, chúng ta sau này còn gặp lại.” Bạch Vũ Trần gật đầu cười, xoay người ôm lấy lợn rừng răng hướng nơi xa đi đến. Lý Bình An đem một chuỗi ngân châu bỏ vào trong ngực, cười ha hả hướng nơi xa vui sướng đi đến, hôm nay muốn tốt ăn ngon dừng lại. ... Bạch Vũ Trần ôm lợn rừng răng đi vào cách đó không xa một tràng tửu lâu bên trong, trực tiếp lên lầu hai đi vào một gian bao sương trước đó, nghe bên trong truyền ra nam nữ đang nói giỡn âm thanh, trực tiếp đẩy ra cửa bao sương đi vào. Kẽo kẹt ~ một tiếng tiếng mở cửa lập tức kinh động trong rạp người, sở hữu người quay đầu nhìn lại, nhìn thấy Bạch Vũ Trần, tất cả đều liền vội vàng đứng lên thi lễ nói ra: “Gặp qua Bạch sư huynh!” Bạch Vũ Trần nhẹ gật đầu đi tới, đem lợn rừng răng để lên bàn. Một cái nữ tử cười hì hì nói ra: “Sư huynh, ngươi ở đâu ra những này lợn rừng răng?” Bạch Vũ Trần cười nói ra: “Vừa vặn nhìn thấy một cái người thú vị đang bán lợn rừng răng, liền đi lên nói hai câu đem lợn rừng răng mua xuống tới.” Nữ tử kinh ngạc nói ra: “Bạch sư huynh còn có thể coi trọng cái này lợn rừng răng? Cái này phổ thông dã thú răng làm bút há có thể phối hợp thân phận của ngài? Chẳng lẽ lại cái này heo răng có cái gì đặc biệt chỗ?” Những người khác cũng đều hiếu kì đánh giá trên bàn lợn rừng răng, tuyệt không phát hiện có bất luận cái gì đặc dị. Bạch Vũ Trần nói ra: “Không cần nhìn, chính là phổ thông lợn rừng răng.” Bên cạnh một cái mập mạp thanh niên cười ha hả nói ra: “Chẳng lẽ phi thường tiện nghi hay sao?” Bạch Vũ Trần nói ra: “Ta ra mười ngân châu.” Mập mạp thanh niên cả kinh kêu lên: “Đắt như thế? Xa viễn siêu ra lợn rừng răng giá tiền a!” Mời các bạn đón đọc Dị Thế Đạo Môn của tác giả Thanh Phong Tiểu Đạo Đồng.
Đan Hoàng Võ Đế
Nhân vật chính tên Khương Nghị, là con nuôi của Khương Vương phủ thuộc Lang Gia quốc. Thân phận thật sự của hắn là Phần Thiên Thần Hoàng, Vạn Thế thần triều chi chủ, ngàn năm trước từng tại Thiên Khải chiến trường huyết chiến quần hùng, ý đồ chứng đạo phong đế, đáng tiếc lại thảm bại phút chót. Về sau, thần triều tàn quân không tiếc dốc hết vốn liếng, thậm chí hi sinh bản thân chỉ để nghịch thiên cải mệnh, giúp hắn luân hồi trùng sinh. Ngay từ nhỏ, Khương Nghị đã trưởng thành hơn những đứa trẻ cùng lứa, sau khi thức tỉnh ký ức kiếp trước thì càng thêm thành thục cương nghị. Khương Nghị thông minh khôn khéo, kiêu ngạo nhưng không cuồng vọng, có dã tâm nhưng không ảo tưởng, thiết huyết bá đạo nhưng trong thô có tế, tưởng là vũ phu nhưng lại là trí giả. Vợ: Thiên Hậu – Kiều Hinh – Dạ An Nhiên – Tịch Nhan – Hướng Vãn Tình – Đông Hoàng Như Ảnh – Thường Lăng – Thiên Nghi ( Nữ Hoàng Tinh Linh ) Hướng Vãn Đồng ( Tỷ Tỷ Của Vãn Tình ) – Lan Nặc Và 25 Tần Phi Kiếp Trước. Cảnh giới: Linh Anh – Linh Nguyên – Linh Hồn – Sinh Tử – Niết Bàn – Bán Thánh – Thánh Linh – Thánh Vương – Thánh Hoàng – Thần Linh ( Thần Tôn ) – Thần Hoàng – Đế Cảnh *** Review Đan Hoàng Võ Đế - tinh phẩm ít người biết đến của tác giả Thử Nghiệm Tiểu Bạch Thử. Truyện: Đan Hoàng Võ Đế Tác giả: Thử Nghiệm Tiểu Bạch Thử Thể loại: Huyền Huyễn Tình trạng: Đang ra Số Chương: 1725 Reviewer: Huyết Tu La Thử Nghiệm Tiểu Bạch Thử hay lão Chuột Jerry là một tác giả có số phận tương đối đen đủi, bút lực tốt, truyệt viết đều tay, văn phong mạch lạc dễ hiểu, tác phẩm thì bộ nào cũng hấp dẫn phù hợp với motip trên thị trường hiện tại, nhưng do số phận đẩy đưa nên cứ phải làm “ nhẫn giả “ =)))). Đan Hoàng Võ Đế là bộ truyện mới nhất của lão Chuột Jerry, sau bộ Tu La Thiên Đế, nội dung thì vẫn là tập trung vào chủ đề chiến tranh không có gì mới lạ, nhưng vẫn không gây nhàm chán. Main tên Khương Nghị, là con nuôi của Khương Vương phủ thuộc Lang Gia quốc. Thân phận thật sự của hắn là Phần Thiên Thần Hoàng, Vạn Thế thần triều chi chủ, ngàn năm trước từng tại Thiên Khải chiến trường huyết chiến quần hùng, ý đồ chứng đạo phong đế, đáng tiếc lại thảm bại phút chót. Về sau, thần triều tàn quân không tiếc dốc hết vốn liếng, thậm chí hi sinh bản thân chỉ để nghịch thiên cải mệnh, giúp hắn luân hồi trùng sinh. Ngay từ nhỏ, Khương Nghị đã trưởng thành hơn những đứa trẻ cùng lứa, sau khi thức tỉnh ký ức kiếp trước thì càng thêm thành thục cương nghị. Nếu kiên nhẫn đọc truyện, người đọc sẽ được chứng kiến một Khương Nghị thông minh khôn khéo, kiêu ngạo nhưng không cuồng vọng, có dã tâm nhưng không ảo tưởng, thiết huyết bá đạo nhưng trong thô có tế, tưởng là vũ phu nhưng lại là trí giả. Nói chung, vì kiếp trước là hoàng giả khai quốc nên tính cách như vậy cũng không có gì lạ. Cũng giống như Tần Mệnh của Tu La Thiên Đế, lão Chuột rõ ràng là muốn xây dựng Khương Nghị trở thành một nhân vật đậm chất kiêu hùng. Điểm đặc trưng nhất ở Khương Nghị chính là cái chất điên của hắn. Khương Nghị điên nhưng vẫn điên có chút “ bài bản “, trong truyện, có rất nhiều lần hắn và chiến hữu rơi vào tình huống có thể nói là tứ bề thọ địch, thập tử vô sinh, nhưng hắn vẫn biết cách vận dụng tối đa cái chất điên của mình để làm những chuyện không hợp lẽ thường hoặc nằm ngoài dự định của kẻ địch cũng như người đọc, để rồi từ đó tìm được đường sống. Tất nhiên đã là main thì không thể thiếu một loại tính cách gần như được mặc định cho nhân vật chính truyện tiên hiệp thời nay đó là trọng tình trọng nghĩa, mặc dù loại tình cách này vẫn có hơi phân biệt đối xử khi tình trạng trọng nữ khinh nam xảy ra tương đối nhiều. Thực tế, chỉ cần đọc phần giới thiệu được viết trong truyện là có thể cảm nhận được đây là một bộ truyện đậm chất hào hùng và thảm liệt của chiến tranh, mạch truyện từ đầu đến cuối cơ hồ gắn liền với một chữ chiến, các phe thì không ngừng tính kế lẫn nhau, đúng kiểu loạn một trăm sứ quân. Đã là chiến tranh thì không thể tránh khỏi tử vong, đây là điều bắt buộc. Nhưng đừng hiểu nhầm, nói như vậy không phải đây là một bộ truyện khô khan chỉ có chiến tranh. Bởi lẽ trong truyện không thiếu những cây hài, lão Chuột rất biết cách đưa vào truyện chút hài hước mộc mạc giản đơn nhưng vẫn đủ để khiến người đọc cười sảng khoái không khác gì khi đọc Vạn Tộc Chi Kiếp. Khương Nghị có bá đạo thiết huyết, nhưng đôi khi vẫn có chút vô sỉ tì tiện, tất nhiên là mấy tình huống như vậy không biết là vô tình hay hữu ý mà ít nhiều gì cũng có dính tới gái. Mấy vụ yy gì gì đó không thể nói là không có, nhưng nó ở mức chấp nhận được, mặc dù đây chắc chắn không thể coi là một điểm cộng của truyện. Cốt truyện cùa Đan Hoàng Võ Đế khá dễ đoán, tất nhiên là main phải mang theo kỳ vọng của thuộc hạ cùng người thân từng bước đi lên để đông sơn tái khởi, chém giết địch nhân, hoàn thành tâm nguyện kiếp trước. Đương nhiên, cốt truyện thì gần như ai cũng đoán được, nhưng điều đó không gây nhàm chán, ngược lại tình tiết trong truyện vẫn sẽ đưa người đọc hết từ cao trào này đến cao trào khác. Có lẽ bởi vì trên vai gánh vác quá nhiều trách nhiệm cùng áp lực, cộng với với chính thế lực hậu phương của main ở kiếp này ban đầu cũng chẳng sung sướng gì, truyện mới đi được có mấy chục chương đã phải bỏ xứ đi lưu vong nên quá trình trưởng thành của main căn bản không chuyện đi vào tông môn nào đó tu luyện mà phải ở trên chiến trường lấy chiến dưỡng chiến, vừa sinh tồn vừa trưởng thành, đây cũng có thể xem là tôn chỉ dùng để phát triển thế lực của main trong suốt bộ truyện. Giết người có thể có nhiều mục đích, nhưng gần như sẽ luôn có mục đích đoạt bảo trong đó. Lấy chiến dưỡng chiến, đây chính là cách mà main dùng để bồi dưỡng thế lực của riêng mình. Mạch truyện phải nói là rất nhanh so với các truyện khác, do đó cho dù tình tiết chiến đấu xảy ra liên tục nhưng người đọc vẫn sẽ không cảm thấy nhàm chán, chứ chẳng dài lê thê như Đế gì đó ra mắt từ gần cả chục năm trước mà mãi vẫn chưa chịu vào quan tài yên giấc ngàn thu. Cảnh chiến đấu trong truyện được mô tả rất đặc sắc, khiến người đọc có cảm giác nhiệt huyết sục sôi, nhìn chung thì hiếm có truyện nào hơn được Đan Hoàng Võ Đế ở khoản này, cho dù đó có là Vạn Cổ Thần Đế hay Nguyên Tôn đi chăng nữa. Hệ thống tu luyện hay võ đạo trong truyện không có nhiều đột phá, nhưng vẫn có điểm sáng tạo. Mọi vấn đề trong truyện đều được giải quyết rất gọn gàng nhanh chóng, mục tiêu cùng kế hoạch được vạch ra liên tục và luôn phải thay đổi theo tình hình. Đây là một điểm cộng lớn, đặc biệt là đối với một truyện lấy bối cảnh không khác gì chiến tranh cổ đại ngoài đời thực, tình hình chiến sự biến đổi khôn lường, điều quan trọng là phải biết ứng biến, chứ ngay cả Gia Cát Lượng nổi tiếng là thần cơ diệu toán, liệu sự như thần cũng có lúc tính sai thì làm gì có chuyện lúc đó cũng tính toán hoàn hảo mọi việc một trăm phần trăm. Map trong truyện tính đến thời điểm hiện tại cũng đã tương đối rộng lớn, gọi ngắn gọn là Cửu Châu Thập Tam Hải, trong đó nơi main ở hiện tại là Thương Huyền - một trong Cửu Châu. Dàn nhân vật phụ trong truyện cũng là một điểm cộng cực lớn, bởi lẽ cho dù là nhân vật nào chỉ cần có một chút đất diễn thì điều có đầu óc, bất kể là phe main hay phe địch, khiến cho người đọc không có cảm giác main là cái rốn của vũ trụ. Truyện của lão Chuột Jerry không bao giờ có chuyện main là thiên tài mạnh nhất, có thể vượt cấp chiến đấu như cơm bữa, bởi vì thiên tài trong truyện có rất nhiều, nhưng giỏi lắm cũng chỉ có thể vượt qua một cái cảnh giới nhỏ giết địch mà thôi. Ấn tượng nhất có lẽ là nhân vật Thiên Hậu, hậu cung chi chủ của bộ truyện, đây có lẽ là nhân vật sẽ khiến nhiều người đọc hoàn toàn bỏ đi cái lối suy nghĩ nửa mùa kiểu vơ đũa cả nắm dành cho các nhân vật nữ là chỉ coi họ như mấy cái bình hoa di động. Một nữ nhân có thể cùng nam nhân của mình một tay xây dựng vô thượng thần triều, phong hào Ngự Thiên Chiến Thần, cự tuyệt làm hoàng hậu của Đế Quân, sau khi nam nhân của mình chết còn có thể dẫn theo tàn quân rời đi chiến trường, dùng tàn lực vì chồng nghịch thiên cải mệnh, tính toán sự tình cả ngàn năm sau, v.v . . . tất cả những điều đó là quá đủ để cho nàng trở thành nhân vật phụ đáng xem nhất trong truyện, thậm chí không khác gì một nhân vật chính thứ hai. Ngoài ra, vẫn còn đó những nhân vật rất thú vị như Vô Hồi thánh chủ, Đan Hoàng, Kiều Vô Hối, Đông Hoàng Như Ảnh, hay Tu La, . . . Tất nhiên, vẫn có những điểm chưa hoàn hảo, ví dụ như main kiếp này tuy nói là đã có chỗ “ tiết chế “ nhưng gần hai ngàn chương thì cũng đã có trên dưới năm cô vợ hay hồng nhan tri kỷ, còn kiếp trước đúng là ngựa giống đúng nghĩa, nghe đồn thấy gái là hốt, nói chung chỉ cần đẹp và có gia thế là anh xúc tất, không chừa cho ai, anh là main gái về anh là chuyện thường =)). À thì main là hoàng giả nên việc có hậu cung hình như cũng chẳng phải chuyện gì to tát, thậm chí nhiều người đọc còn thích như vậy là khác. Đánh giá chung: Đầu tiên phải nói, không biết có phải lão Chuột Jerry có bị con ma nào leo lên nóc nhà ám suốt năm này qua năm khác hay không mà truyện của lão này viết luôn bị xem nhẹ, thậm chí ít được biết đến, từ Tu La Thiên Đế cho đến Đan Hoàng Võ Đế vẫn không khác gì. Đan Hoàng Võ Đế phải nói là một bộ truyện rất toàn diện, điểm mạnh của các bộ truyện khác ra sao thì bộ này đều có cả, từ mưu kế, cảnh chiến đấu, hậu cung cho đến việc xây dựng thế lực. Có lẽ chút thiếu sót chỉ là truyện không có quá nhiều bí ẩn liên tục và tình tiết thỉnh thoảng vẫn hơi gượng ép, hơi chút không hợp lý. Nhưng nhìn chung đây vẫn là một bộ truyện rất hay và cũng chẳng kén người đọc bởi truyện dễ hiểu và hấp dẫn gần như ngay từ đầu. Hiện đại và rất hợp gu đọc truyện huyền huyễn hiện nay của đại chúng, nên tôi cũng không hiểu vì sao bộ này lại không được nhiều người đọc cả ở bên trung lẫn việt nam. Thậm chí năm ngoái khi tôi mới đọc truyện này ở Mê Truyện Chữ thì truyện còn chẳng có nổi mấy cái bình luận, đủ hiểu nó thảm tới mức nào, tương đối giống bộ Xích Tâm Tuần Thiên. Dù sao thì theo tôi đây vẫn là một bộ truyện đáng đọc, ít nhất là không tệ nếu người đọc cần một bộ truyện đủ hay để nhai tạm trong lúc chờ những bộ truyện yêu thích ra chương mới. Mời các bạn đón đọc Đan Hoàng Võ Đế của tác giả Thực Nghiệm Tiểu Bạch Thử.