Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Siêu Thần Yêu Nghiệt - Giang Hồ Tái Kiến

Truyện hài, main rất tiện - vô xỉ danh xưng Tiện Thần^^ Đây là một cái tiện Thần bị trấn áp vạn năm. Đây là một cái quái vật da mặt dày như tường thành, ai gây ai xui xẻo. Đây là một cái chúa cứu thế cuốn vào thế tục phân tranh, lại gánh vác tái tạo Thần Giới sứ mệnh. Hắn gọi Vân Phi Dương, một cái đồ vô sỉ, một cái Siêu Thần Yêu Nghiệt! Xin nhờ, ta chỉ muốn cùng muội tử bàn luận nhân sinh, có thể hay không đem cứu vớt thế giới trách nhiệm giao cho người khác a..." "Lúc đầu hắn là không có ý định tu luyện, nghĩ kỹ tốt hưởng thụ sinh hoạt, tán gái cưới muội tử. Nhưng hôm nay bị Đại Lang Cẩu cắn một cái, mới hiểu được mình bây giờ tình huống chính là hổ lạc đồng bằng bị chó bắt nạt. Vân Phi Dương tựa hồ nghĩ đến cái gì, vội vàng giật ra đai lưng, đem bàn tay tiến đũng quần, lấy ra một cái chiếc nhẫn chiếu lấp lánh. "Nếu như tại trước mắt bao người bị một nữ nhân đánh, một thế anh danh sợ muốn phó mặc. Vân Phi Dương nhất định phải ngăn cản, tận lực động khẩu không động thủ, nếu như có thể cùng nàng tay trong tay, bước chậm rừng cây, bàn luận nhân sinh, nói chuyện lý tưởng, không thể tốt hơn." *** Một cái to lớn môn xuất hiện tại Hồng Mông chi cảnh, trong nháy mắt hấp dẫn tất cả đại năng ánh mắt, nhưng không bao gồm tại chiến trường giao thủ các cường giả. Thời khắc đó, vô luận tại tiềm tu, vẫn là tại bế quan Đại Đạo chi đỉnh đều bay ra ngoài, treo giữa không trung, hai tay run rẩy nhìn qua cái kia phiến khí thế bàng bạc đại môn, ánh mắt hiện ra kích động. Chỉ cần bước vào võ đạo điên phong tầng thứ cường giả, tại tu luyện năm tháng bên trong, tổng có thể cảm giác được, giống như có một cánh cửa ngăn tại trước mặt ngăn trở tiến lên. Bọn họ muốn đi đẩy ra, nhưng mỗi lần đứng tại trước mặt, thì còn như là giun dế nhỏ bé, thậm chí không có dũng khí đi vươn tay. Đây vốn là một loại tồn tại ở trong lòng cảm giác, rất không chân thực, rất phiêu mịt mù. Nhưng bây giờ đâu? Cái kia phiến như thật như ảo môn, vậy mà như thế chân thực xuất hiện! "Xoát! Xoát!" ... *** Đông Lăng Quận, Địa Sơn Trấn. Một sơn cốc vắng vẻ không người bước chân, một đạo sấm sét từ trên trời giáng xuống, oanh lên đá lớn tồn tại vĩnh cửu trong cốc. "Oành." Cự thạch vỡ vụn, bụi đất tung bay. Một tên thiếu niên lảo đảo đi ra, tiếp theo bất lực ngã trên mặt đất. Sắc mặt người này tái nhợt, nhìn qua rất suy yếu. Ước chừng một khắc sau. Thiếu niên gian nan mở mắt, nhẹ nhàng nhấc tay, nhìn cánh tay non nớt của chính mình, khổ sở nói. - Ta lại ngủ một vạn năm, hao hết toàn bộ tu vi, giữ được tính mạng, nhưng thân thể cũng đã thoái hóa. Một vạn năm? Thân thể thoái hóa? Nếu có người nghe được, nhất định sẽ cho hắn hai chữ, có bệnh! Vân Phi Dương không có bệnh, hắn xác thực sống một vạn năm, đúng hơn thì sống hơn mười ba ngàn năm. Đã từng hắn là một trong tam đại Chiến Thần của Thần Giới, là nam nhân biết đánh nhau nhất trong nam nhân. Nhưng vì đắc tội quá nhiều người, bị rất nhiều Thần Vương cùng Thần Quân Liên Thủ bức đến Phàm Giới, lấy vô thượng thần thông, trấn áp tại Thập Vạn Đại Sơn này, gieo xuống phong ấn vĩnh cửu cùng thần chú không được luân hồi. Thế sự khó liệu. Nam nhân biết đánh nhau nhất Thần Giới cũng không có bị trấn áp đến chết, lấy toàn bộ Thần lực làm đại giá, kéo dài hơi tàn đến vạn năm sau. Ngày hôm nay, phong ấn suy yếu rồi cũng được giải trừ, sau đó từ dưới đất chui lên trọng sinh. - Đám lão gia hỏa kia nằm mơ cũng không ngờ, Vân đại soái ta không chết. Vân Phi Dương gian nan cười rộ lên, lười biếng giãn hai tay cảm khái. - Còn sống thật là tốt. Đệ nhất cao thủ Thần Giới - Vân Phi Dương chui từ dưới đất lên trọng sinh, sau khi sống lại không có ý nghĩ muốn trở nên mạnh hơn, giết đến tận Thần Giới, đánh bại tất cả địch nhân trước đó đã dễ mình, chiếm vị trí Thần Chủ. Bời vì những chuyện xãy ra ở đời trước cũng do hắn gây ra, cũng vì quá phách lối mới chọc giận gần hết đám người, kết quả bị người đánh hội đồng, bị nhốt một vạn năm. Trong năm tháng dài đăng đẵng ấy, Vân Phi Dương vừa đếm cừu vừa tổng kết được kinh nghiệm sống, đến khi đếm được ngàn ngàn ngàn ức cừu, mới tổng kết được một việc, chính mình đời trước quá kiêu căng. Đếm cừu nhiều, tính cách cũng trầm lặng hơn nhiều. Mấy ngàn năm tu luyện, mặc dù đứng trên đỉnh phong, nhưng không có nhiều niềm vui thú trong cuộc sống. Bây giờ trọng sinh, làm gì chém chém giết giết, trên thế giới này không chỉ có tu luyện, còn có rất nhiều chuyện có thể làm. Tỉ như Vân Phi Dương lần nữa nỗ lực đứng lên, kéo thân thể suy yếu, từng bước một ra khỏi sơn cốc, thả mắt thấy thế giới xa lạ, nhìn lấy hoa hoa thảo thảo, nhìn lấy biển rộng núi cao, trong lòng kiên định nói: - Vân đại soái ca ta ngày hôm nay đã trọng sinh, nhất định phải thay đổi cách sống! Cái gọi thay cách sống chính là hưởng thụ sinh hoạt thật tốt, mà làm sao mới tính hưởng thụ sinh hoạt đây? Tán gái, cưới muội tử chứ sao nữa! Đây là mộng tưởng trong một vạn năm nay của hắn. Đời trước Vân Phi Dương đạt đến Thần Quân, chưa từng thể nghiệm qua say sưa ái tình như thế gian, dù rất nhiều tiên nữ, thần nữ thông đồng, hắn cũng không tuân theo, tựa như mọt sách không để ý đến chuyện bên ngoài. Càng bi kịch là tu luyện hơn ba nghìn năm, Thần Chủ cao cao tại thượng cho đến khi bị phong ấn vẫn là tiểu xử nam, cái này mà truyền đi, khẳng định sẽ rất mất mặt a. Một vạn năm rút kinh nghiệm xương máu, Vân Phi Dương thề, nếu có một ngày ra ngoài, chắc chắn sẽ dồn tất cả tinh lực trên thân nữ nhân, đền bù tiếc nuối đời trước. Muốn cuối cùng, hắn ngửa đầu lớn tiếng tru. - Tu luyện? Cút mịa nó đi! "Sưu!" Đột nhiên, một đạo ám tiễn bay tới, tốc độ cực nhanh. "Phốc phốc." Vân Phi Dương không tránh kịp, bất hạnh trúng tên. Nương theo một tiếng kêu thảm, Vân Khinh Dương ôm chân như giống như con khỉ loạn nhảy cả lên, chân trái của cao thủ đã từng đệ nhất Thần Giới bất hạnh trúng tên, cái gọi là phong phạm cường giả, tại thời khắc này hoàn toàn không có. - A? Trong bụi cỏ nhảy ra một thiếu nữ, khi nàng ý thức được mình vừa bắn trúng người, hoa dung thất sắc, vội vội vàng vàng nói: - Thật thật xin lỗi, ta tưởng ngươi là con mồi chứ. Vân Phi Dương nghe vậy, trực tiếp ngã quỵ. Ca giống người như vậy, ngươi không nhìn không ra à? Bất quá, Vân Phi Dương mượn góc độ nhìn lại, phát hiện thiếu nữ phía trước tựa như hoa lan trong u cốc, một đôi mắt to chớp chớp, ẩn chứa thuần chân sang ngời, như làn giá ôn nhu nhẹ nhàng phất qua. Một khắc này, hắn bị rung động thật sâu. - Thế giới lại có nữ hài thanh thuần như thế! - Rất tốt, ngươi sẽ trở thành một tiêu đầu tiền của Vân đại soái ta! Con ngươi Vân Phi Dương đảo một vòng, lúc này ôm chân gào to: - Đau quá, ta muốn chết. Dứt lời hai mắt hắn nhắm lại, giả bộ chết. Thiếu nữ bối rối chạy tới, luống cuống tay chân nói: - Này này, ngươi đừng chết a, thật xin lỗi, thật xin lỗi, ta không phải cố ý mà! Đang nói chuyện, con mắt ướt át, nàng hiển nhiên đang muốn khóc. Vân Phi Dương chợt cảm thấy buồn cười, lại cảm giác hổ thẹn thầm nghĩ: - Cô bé này thật dễ lừa gạt, ca là Thần Giới đệ nhất cao thủ, chỉ một mũi ám tiễn há có thể làm khó ta. "Hưu!" Đột nhiên, thiếu nữ rút mũi tên ra ra. "Tê!" Vân Phi Dương bỗng nhiên ngồi dậy, tê tâm liệt phế quát: - Ngươi làm gì thế?! Thanh âm vang dội, hắn thật sự rất đau. Không đau cũng không được. Cứ như vậy mà phạch một cái nhổ mũi tên ra, thậm chí còn mang ra cả da thịt theo, thần tiên cũng chịu không được. "A!" Thiếu nữ giật mình: - Ngươi không phải chết rồi sao? Khóe miệng Vân Phi Dương co giật. - Cô nương, ngươi cứ như vậy mà rút tên, ta coi như không chết cũng có thể bị tươi sống nhổ chết đó! - Ta Thiếu nữ cúi đầu xuống, nhỏ giọng nói: - Thật xin lỗi. Ai. Cô bé này thật ngốc. Vân Phi Dương âm thầm thở dài một hơi. Nhưng vào lúc này, vết thương trên đùi bắt đầu phun ra cột máu, tựa như pháo hoa nở rộ, đồng thời mang theo mùi tanh. Thiếu nữ che miệng cả kinh. - A..., phun máu rồi! Phù phù.. Vân Phi Dương lần nữa ngã xuống đất. Ngươi rút ra như thế, lại không đè vết thương lại, muốn không phun máu cũng không được! "Phốc, phốc!" Máu tươi phun trào, tựa như dòng suối, Vân Phi Dương thấy thiếu nữ còn thất thần ngẩn người, hữu khí vô lực nghẹn ngào nói: - Đại tỷ ơi, nhanh nhanh cầm máu dùm cái, nếu không ta sẽ chết thật á! Nói xong. Hai mắt nhắm lại, ngất đi. Vân Phi Dương ngất thật chứ không phải giả vờ. Bị phong ấn một vạn năm, thân thể vốn rất suy yếu, bây giờ lại mất máu quá nhiều, sao có thể chống đỡ. Hôm sau. Vân Phi Dương mở mắt ra, phát hiện mình nằm trên một giường gỗ, trong không khí tràn ngập mùi vị mốc meo, xem ra gian phòng thật lâu chưa có người ở. - Đau quá. Trên thân thể truyền đến cảm giác nhói nhói. Vân Phi Dương vén chăn lên, phát hiện chân trái trúng tên được từng lớp vải quấn lên, ba tầng trong, ba tầng ngoài, thiếu chút nữa đã bang hết cái chân hắn lại. - Chỉ là chút vết thương nhỏ, không cần làm khoa trương như vậy chứ! "Két." Nhưng vào lúc này, cửa phòng mở ra, đập vào mắt hắn là hình ảnh thiếu nữ khả ái cầm bát thuốc, cẩn thận từng li từng tí đi tới, khi nàng nhìn thấy Vân Phi Dương tỉnh lại, vui vẻ nói: - Ngươi tỉnh rồi? - Ừm. Vân Phi Dương nửa ngồi nửa nằm trên giường, nói: - Đây là địa phương nào? - Nhà ta. - Một mình cô nương? - Đúng vậy. Thiếu nữ cúi đầu xuống, chán nản nói: - Phụ mẫu ta khi còn nhỏ đã qua đời hết rồi. Vân Phi Dương sinh lòng hổ thẹn. Nữ hài đột nhiên cười một tiếng, nói: - Đây là thuốc do Lý Dược Sư nấu, nhanh uống lúc còn nóng, chuyên trị thương do đao kiếm gây ra, rất lợi hại đó. - Ừm. Vân Phi Dương tiếp nhận chén thuốc, uống một hơi cạn sạch, sắc mặt đại biến, lè lưỡi a mấy cái, tức giận quát: - Ngươi a… đây là độc dược thì có, khó uống như vậy!? - Không phải đâu. Thiếu nữ giải thích: - Lý Dược Sư có nói qua, thuốc càng khó uống, càng có hiệu quả. Vân Phi Dương lắc đầu, nghĩ thầm: - Quả nhiên, dược đạo Phàm Giới quá lạc hậu, tùy tiện thêm Điểm Hương Thảo, chẳng phải giải quyết được vị đắng. Hắn từng có nghiên cứu dược đọa, hiểu được một hai, đương nhiên, nghiên cứu dược đạo không phải vì cứu người chữa bệnh, mà vì giết người, bởi vì hắn nghiên cứu độc dược chi đạo! Trận Đạo, Luyện Khí Đạo, Phù Đạo, các loại nghề phụ mấy vấn đề này Vân Phi Dương đều không biết. Tu luyện ba ngàn năm, hắn chỉ chuyên chú vào hai chuyện. Thứ nhất, dùng nắm đấm đánh người, thứ hai, dùng độc dược chỉnh người, trước kia người nào đắc tội hắn, hắn liền đánh người đó, hạ dược, dù Thần Quân cũng dám đánh, dù Thần Chủ cũng dám để hắn một mực đi nhà xí! - Cô nương, ngươi tên gì? Vị đắng dần biến mất, Vân Phi Dương lúc này mới lên tiếng hỏi. Thiếu nữ cười ngọt ngào đáp: - Ta gọi Mục Oanh, ngươi có thể gọi ta là Oanh Oanh. Vân Phi Dương nhẹ nhàng nỉ non một tiếng, cảm thấy danh tự cũng rất êm tai, rất thích hợp với dạng nữ hài ôn nhu như thế này, sau đó nghiêm trang nói: - Oanh Oanh, ngươi cứu ta, là ta ân nhân cứu mạng, Vân Phi Dương ta sẽ lấy thân báo đáp mà lấy ngươi. Mục Oanh kinh ngạc mở to cái miệng nhỏ nhắn, tâm lý thầm suy nghĩ não thằng cha này có phải có vấn đề?   Mời các bạn đón đọc Siêu Thần Yêu Nghiệt của tác giả Giang Hồ Tái Kiến.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Phỏng Vấn Ma Cà Rồng - Anne Rice
Câu chuyện bắt đầu tại miền Nam New Orleans, Louisiana, nước Mỹ, năm 1791 với người đàn ông lương thiện Louis, chủ của một đồn điền chàm lớn. Khi người em trai thân yêu của Louis tự kết liễu cuộc đời mình, mọi nghi vấn về hung thủ giết người đổ dồn về phía anh. Louis tưởng chừng sắp bước theo đoạn đường của em trai khi đột ngột, ma cà rồng Lestat tấn công ngay trước cửa nhà, nhưng tất cả chỉ mới chỉ bắt đầu… Lestat thường hút máu những nô lệ ở đồn điền của Louis trong khi Louis, không thể chấp nhận việc vô đạo đức là giết người để tồn tại, nên anh chỉ hút máu của động vật. Khi những nô lệ biết được sự thật, họ đã nổi dậy chống lại ông chủ ma cà rồng của mình. Louis buộc phải tự tay đốt bỏ đồn điền và cùng Lestat giết sạch hết những người nô lệ để ngăn những lời đồn về sự tồn tại của ma cà rồng trong vùng. Dần dần, Louis chịu khuất phục dưới sự ảnh hưởng của Lestat. Anh để cho bản năng của ma cà rồng trong người trỗi dậy và bắt đầu làm quen với việc hút máu người. Tuy nhiên, từ trong sâu thẳm bản năng mình, Louis luôn khao khát rời khỏi Lestat. Lestat dường như đọc được ý nghĩ đó của Louis. Một đêm, Louis hút máu một cô bé đau khổ đang ngồi bên xác mẹ mình, biến cô trở thành ma cà rồng. Hắn đặt tên cho cô bé là Claudia và gọi cô bé là “con gái” của hai người. Dù kinh hoàng trước cách Lestat biến một đứa trẻ thành ma cà rồng, nhưng chính sự xuất hiện của Claudia đã níu chân Louis ở lại. Anh chăm sóc Claudia với tất cả tình yêu thương và sự dịu dàng của một người cha. Claudia học cách giết người và hút máu một cách nhanh chóng, nhưng khi nhận ra mình không thể lớn lên một cách bình thường, cô đã căm thù Lestat. Mặc dù thân thể Claudia chỉ là một cô bé 6 tuổi, nhưng tâm hồn cô bé vẫn trưởng thành theo năm tháng. Cô dần trở thành một phụ nữ thông minh và quyết đoán. Sau 60 năm chung sống cùng hai người “cha”, Claudia ngấm ngầm sắp đặt âm mưu giết Lestat và cùng Louis trốn thoát khỏi bàn tay của gã ma cà rồng độc ác ấy. Nhưng trong khi Louis và Claudia đang chuẩn bị cho chuyến bay đến châu Âu để tìm kiếm “Thế giới cổ” của ma cà rồng, Lestat bỗng xuất hiện. Hắn ta đã sống sót và bình phục sau vụ tấn công của Claudia và đang khát khao trả đũa hơn bao giờ hết. Một lần nữa, Louis và Claudia lại phải chiến đấu cùng tên khát máu Lestat. Phát hành lần đầu năm 1976, Phỏng vấn Ma cà rồng đã bán được hơn tám triệu bản trên toàn thế giới. Không lãng mạn và giàu chất thơ như nhiều tiểu thuyết khác về ma cà rồng, cuốn sách phơi bày những sự thực tàn nhẫn về sinh vật khát máu huyền bí nhất trong lịch sử loài người. Tuy nhiên, ẩn sau câu chuyện được gắn mác kinh dị của tác giả Anne Rice là thông điệp nhân văn sâu sắc về tình thương, mặt trái của những bản ngã xấu xa trong mỗi cá thể, về khát khao lương thiện của con người… 200 năm cuộc đời của ma cà rồng Louis từng được chuyển thể thành bộ phim cùng tên với sự tham gia của các ngôi sao lừng danh như Brad Pritt, Tom Cruise và Kirsten Dunst. Chicago Tribune đánh giá tác phẩm là một  “Tuyệt tác… Một câu chuyện ly kỳ đặc sắc, khó lòng cưỡng nổi". *** “Ta hiểu...” ma cà rồng trầm ngâm nói, rồi chậm rãi băng qua phòng đi về phía cửa sổ. Hắn đứng đó một hồi lâu, chắn đi ánh sáng mờ trên đường Divisadero và ánh đèn xe lướt qua. Lúc này chàng trai có thể thấy rõ hơn đồ đạc trong phòng, một bàn gỗ sồi tròn, vài cái ghế, một bồn rửa mặt gắn trên tường cùng tấm gương. Anh đặt cặp tài liệu lên bàn và chờ đợi. “Nhưng anh mang theo bao nhiêu cuộn băng đấy?” ma cà rồng hỏi, giờ đã quay lại để chàng trai có thể nhìn nghiêng người hắn. “Có đủ cho câu chuyện cả một đời?” “Tất nhiên, nếu đó là một câu chuyện hay. Thỉnh thoảng, nếu may mắn, tôi phỏng vấn ba bốn người một đêm. Nhưng đó phải là câu chuyện hay. Như thế mới công bằng, phải không?” “Hết sức công bằng,” ma cà rồng trả lời. “Nếu vậy ta sẽ kể anh nghe chuyện đời ta. Ta rất muốn làm thế.” “Hay lắm,” chàng trai nói. Anh nhanh tay lấy từ trong cặp ra một cái máy ghi âm nhỏ, kiểm tra cuộn băng cassette và pin. “Tôi rất nóng lòng muốn biết tại sao anh lại tin vào chuyện này, tại sao anh...” “Không,” ma cà rồng cắt ngang. “Chúng ta không bắt đầu như thế. Thiết bị của anh đã sẵn sàng chưa?” “Rồi,” chàng trai trả lời. “Ngồi xuống đi. Ta sẽ bật đèn trần.” “Nhưng tôi tưởng ma cà rồng không thích ánh sáng,” chàng trai nói. “Nếu anh nghĩ bóng tối sẽ làm tăng thêm không khí...” Nhưng rồi anh ngừng lại. Ma cà rồng đang nhìn anh, lưng quay về phía cửa sổ. Giờ chàng trai không thể nhìn thấy gì trên mặt hắn nữa, và có vẻ gì đó ở dáng người im phăng phắc kia khiến anh bị phân tâm. Anh đã định nói tiếp nhưng cuối cùng lại im lặng. Rồi chàng trai thở phào nhẹ nhõm khi ma cà rồng tiến tới bàn và với tay giật công tắc đèn. Ánh đèn vàng chói lòa lập tức bao phủ toàn bộ căn phòng. Và chàng trai, trân trối nhìn ma cà rồng, không ngăn nổi tiếng hổn hển. Những ngón tay anh run rẩy lùi lại để nắm lấy cạnh bàn. “Chúa ơi!” anh thì thào và cứ thế nhìn chằm chằm ma cà rồng, không nói nên lời. Ma cà rồng trắng bệch và nhẵn thín, như được khắc từ xương trắng, còn mặt hắn vô hồn như một bức tượng, ngoại trừ cặp mắt xanh lục sáng rực đang nhìn xuống chàng trai một cách chăm chú như hai ngọn lửa trong một cái đầu lâu. Nhưng rồi ma cà rồng nở nụ cười u sầu, và da mặt trắng bợt, nhẵn thín của hắn chuyển động với sự linh hoạt vô cùng nhưng lại với đường nét tối giản của một hình hoạt họa. “Anh thấy chứ?” hắn nhẹ nhàng hỏi. Chàng trai rùng mình, đưa cánh tay lên như muốn che chắn cho mình khỏi ánh sáng quá mạnh. Mắt anh chầm chậm nhìn xuống chiếc áo choàng đen với những đường may tinh tế mà anh mới chỉ thoáng thấy trong quán bar, những nếp gấp đổ dài trên áo, chiếc cà vạt lụa đen thắt nơ ở cổ họng, và ánh sáng yếu ớt từ cái cổ áo màu trắng, trắng như da thịt tên ma cà rồng. Anh nhìn chằm chằm mái tóc đen bóng, những gợn tóc được chải gọn về phía sau tai, những lọn xoăn vừa chạm đến mép cổ áo. “Nào, anh vẫn muốn tiếp tục cuộc phỏng vấn chứ?” ma cà rồng hỏi. ... Mời các bạn đón đọc Phỏng Vấn Ma Cà Rồng của tác giả Anne Rice.
Những Bí Mật Lịch Sử 3: Những Kẻ Bị Lãng Quên - Pittacus Lore
Cuốn sách được dịch bởi Green-Octopus​. TÔI BỪNG MỞ MẮT, NHƯNG TÔI KHÔNG THẤY GÌ CẢ. Chỉ toàn bóng tối. Phổi tôi đau nhức, như thể nó được phủ một lớp dày bụi bẩn, và khi tôi ho, một đám mây bụi bay lên xung quanh tôi, khiến tôi ho nhiều hơn cho tới khi phổi tôi muốn vỡ tung. Đầu tôi đau nhói, choáng váng và bất động. Tay tôi bị ép chặt bên thân tôi. Tôi đang ở đâu? Khi đám bụi đã lắng xuống, cơn ho của tôi cuối cùng cũng dịu đi và tôi bắt đầu nhớ lại. New Mexico. Dulce. Đợi đã - mọi thứ thực sự đã xảy ra à? Tôi muốn tin tất cả chỉ là giấc mơ thôi. Nhưng giờ tôi biết đủ nhiều để nhận ra là chẳng có gì gọi là chỉ là giấc mơ. Và đây không phải là mơ. Tôi là người đã đánh sập cả chỗ này. Dù chẳng biết tôi làm thế nào, tôi dùng sức mạnh mà Một cho tôi đánh sập cả một khoảng căn cứ của chính phủ tới tận nền móng của nó. Lần tới khi tôi làm một pha mạo hiểm thế này nữa, tôi sẽ đợi đến khi tôi không còn ở trong chỗ đó nữa trước khi tôi phá tan nó. Giờ thì nghe có vẻ hợp lí đấy. Tôi đoán là mình còn phải học nhiều về việc có một Biệt năng. Giờ mọi thứ quanh tôi chỉ là sự tĩnh lặng. Tôi cho đó là một dấu hiệu tốt. Nó có nghĩa là chẳng có ai cố giết tôi nữa. Có nghĩa là chúng hoặc cũng đang bị chôn vùi giống tôi hoặc chúng đã chết. Giờ thì tôi chỉ có một mình. Một đã chết. Chú Malcolm và Sam đã đi mất - họ có lẽ đã nghĩ là tôi cũng đã chết. Còn gia đình của tôi thì có lẽ họ sẽ thích thú hơn nếu tôi đã chết. Sẽ chẳng có ai biết nếu tôi từ bỏ ở đây, ngay bây giờ, và có một phần trong tôi cũng muốn thế. Tôi đã chiến đấu mạnh mẽ rồi. Chẳng lẽ tôi tới được điểm này là chưa đủ sao? ... *** Sau đây là hệ thống series Lorien Legacies đã xuất bản:    1. I Am Number Four (Tôi Là Số Bốn) 2. The Power of Six (Sức Mạnh Của Sáu) 3. The Rise of Nine (Số Chín Lên Ngôi) 4. The Fall of Five (Sự Sa Ngã Của Năm) 5. The Revenge of Seven (Sự Báo Thù Của Bảy) 6. The Fate Of Ten (Số Phận Của Mười) 7. United as One (Quy Tụ Làm Một) - (Final Book) Ngoài 7 tập truyện chính ra còn có 15 quyển phụ cho chúng ta biết thêm về các nhân vật, sự kiện được gọi là Hồ sơ thất lạc (The lost file). Và 15 quyển đó được gộp lại và chia thành 5 bộ với các tên gọi riêng. 1. Di sản (The Legacies) #1 - Di sản của Số Sáu (Six's Legacy) #2 - Di sản của Số Chín (Nine's Legacy) #3 - Những di sản đã mất (The Fallen Legacies) 2. Những bí mật lịch sử (Secrect Histories) #4 - Hành trình tìm kiếm Sam (The Search For Sam) #5 - Những ngày cuối của Lories (The Last Days Of Lorien) #6 - Những kẻ bị lãng quên (The Forgotten Ones) 3. Kẻ thù giấu mặt (Hidden Enemy) #7 - Di sản của Số Năm (Five's Legacy) #8 - Trở lại Paradise (Return to Paradise) #9 - Sự phản bội của Số Năm (Five's Betrayal) 4. Đồng minh phe nổi loạn (Rebel Allies) #10 - Kẻ chạy trốn (The Fugitive) #11 - Người điều hướng (The Navigator) #12 - Người bảo vệ (The Guard) 5. Giờ G (Zero Hour) #13 - Các biệt năng tái sinh (Legacies Reborn) #14 - Chốt chặn cuối cùng (Last Defend) #15 - Cuộc săn lùng các Garde (The Hunt For The Garde) Mời các bạn đón đọc Những Bí Mật Lịch Sử 3: Những Kẻ Bị Lãng Quên của tác giả Pittacus Lore.
Huyết Thú
Sau khi trở về từ thị trấn Slawter, Grubbts cùng với Bill-E trở lại trường học. Ở đây, Grubbts kết bạn với Loch. Cả ba tiến hành khám phá hang động để tìm kho báu trong khu rừng gần nhà. Không ngờ, sau khi mở được một phần hang động, Loch bị tai nạn và chết, nhưng không còn một vết máu nào chỗ chết cả. Trong khi đó, Grubbts phải chống chọi với cơn vật vã hóa sói bên trong con người mình. Trong cơn mê sảng, Grubbts bị tay sai của Lord Loss âm mưu giết hại. Nhưng nhờ sự giúp đỡ của một pháp sư cao cường, Grubbts được cứu thoát và trở về chiến đấu chống lại Lord Loss và đồng bọn ngay tại chính hang động mà cậu cùng Bill-E và Loch đã khám phá được.   *** Bộ Demonata gồm có: Demonata Tập 1: Chúa yêu Lord Loss Demonata Tập 2: Kẻ Trộm Yêu Tinh Demonata Tập 3: Thị trấn Slawter Demonata Tập 4: Những tiếng thét trong bóng tối Demonata Tập 5: Huyết thú Demonata Tập 6: Sự khải huyền của quỷ Demonata Tập 7: Cái bóng của Tử thần Demonata Tập 8: Đảo Sói Demonata Tập 9: Bóng tối vẫy gọi Demonata Tập 10: Những vị anh hùng của Địa ngục *** Hai bàn tay của tôi đỏ lòm những máu. Tôi đang chạy qua một khu rừng. Trần truồng, nhưng tôi không quan tâm. Tôi là một con thú chứ không phải một con người. Những con thú không cần quần áo. Cả trên lưỡi tôi cũng có máu. Hẳn là mới vừa ăn xong. Không thể nhớ đó là một con thú rừng hay một con người. Dù là gì thì tôi cũng không bận tâm mấy. Vẫn còn đói - đó mới là điều quan trọng. Cần phải tìm một thứ gì mới để nhai. Và sớm thôi. Tôi phóng qua một thân cây đổ. Khi đáp xuống, những bàn chân trần của tôi đạp lên những nhánh cây. Chúng gãy răng rắc và tôi chìm xuống một vũng bùn. Tôi vùng vẫy, tru lên. Những nhánh cây cắn vào người tôi. Tôi thoáng thấy những cặp mắt đỏ lừ dữ tợn nhìn lên từ lớp bùn. Chúng không phải là những nhánh cây - chúng là những hàm răng! Tôi vung chân đá, thét lên những tiếng không thể diễn đạt bằng lời... ...bùn và những mảnh vỏ cây bắn tung khắp nơi. Tôi ngờ vực nhìn cảnh tượng lộn xộn đó, nhịp tim tôi trở lại bình thường. Tôi đã nhầm. Tôi chưa trở thành nạn nhân của một em bé quái dị với những cái mồm trong lòng bàn tay và hai quả cầu lửa ở nơi lẽ ra phải là những con mắt. Đây chỉ là một hố bùn, che phủ bởi những nhánh cây lá. ... Mời các bạn đón đọc Demonata Tập 5: Huyết Thú của tác giả Darren Shan.
Tàng Phong - Hắn Từng Là Thiếu Niên
Thái Tử giết cha, trời giáng tai họa người chết đói khắp nơi. Khất nhi (*ăn mày) tính mạng đau khổ, vào đông trời đông giá rét cửa nát nhà tan. Là ai nói chết sống có số phú quý tại trời? Là ai nói thiện ác có báo nhân quả Luân Hồi? Đều là hoang đường! Mạnh được yếu thua, sao có đạo nghĩa! Vật cạnh thiên trạch, sao có công bằng! Chẳng bằng giết hắn cái thiên hôn địa ám! Chẳng bằng giết hắn cái thiên hạ thái bình! . . *** Trên Vân Thành năm nay tuyết tới đặc biệt sớm, cũng đặc biệt lớn. Các dân chúng còn chưa kịp từ trước sớm nạn hạn hán ở bên trong khôi phục quá mức đến, liền lại vượt qua cái này hiếm có tuyết tai. Triều đình giúp nạn thiên tai lương thực, tầng tầng trao quyền cho cấp dưới, phàm là qua tay chi nhân, tự nhiên đều được kiếm điểm chỗ tốt, cuối cùng nhất rơi vào cái này dân chúng trong tay liền chỉ còn lại có nhỏ tí tẹo cám. Từ khi vị kia Hoàng đế đăng cơ đến nay, Đại Chu vương triều quang cảnh liền một năm không bằng một năm, trên phố thịnh truyền đây là vị kia Hoàng đế giết cha đăng cơ nghiệp báo. Chỉ là Từ Hàn nghĩ mãi mà không rõ, cái kia Hoàng đế lão nhân làm chuyện sai lầm, cái này nghiệp báo vì sao phải dân chúng gánh chịu. ... Mời các bạn đón đọc Tàng Phong của tác giả Hắn Từng Là Thiếu Niên.