Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Kiếm Sống Nơi Hoang Dã

Thể loại: Xuyên không, thú nhân Coverter: ngocquynh520 Editor: ChieuNinh Số chương: 98 chương + 3 ngoại truyện Vì sao? Rốt cuộc vì sao? Lỗ Đạt Mã kêu rên.. Tại sao người người xuyên qua đều mang thân phận dòng chính nữ gả cho Vương gia đến lượt nàng xuyên qua thì lại bị ném tới thời đại Man Hoang mặc áo da thú sống qua ngày??? Được rồi, ai bảo cha mẹ đặt cho nàng cái tên nghe thật "viễn cổ" xui xẻo này chứ! Nhưng mà vì sao, vì sao, vì sao? Người ta xuyên đến viễn cổ không phải là gặp người nguyên thủy khỏe đẹp đem về nuôi thì cũng là có manh thú bầu bạn, tại sao đến lượt nàng lại gặp phải con ma bệnh. Ngó ngó Dã Nhân huynh xương gầy như que củi nằm ở bên cạnh, ừ, đống xương sườn này có thể coi như ván giặt đồ, nhưng, than bùn hả, quần áo rách nát có thể giặt rửa sao? Lỗ Đạt mã bốn mươi lăm độ nhìn trời, đây thật là ưu thương rõ ràng mà... Đây là một người đang tắm giữa chừng, bởi vì bồn tắm mát xa bị rò điện, bất hạnh xuyên qua đi tới thế giới không biết. Đây là chuyện xưa của cô nương xui xẻo cùng với một con hắc báo đáng yêu nhưng có JQ (gian tình). Ta có thể nói, ta viết chính kịch sao, là chính kịch ̣sao? *** KIẾM SỐNG NƠI HOANG DÃ Tác giả: Tiêu Dương Thể loại: Xuyên không, thú nhân, sạch, sủng, HE, đã hoàn Giới thiệu: Vì sao, vì sao, vì sao hả!!! Lỗ Đạt Mã kêu rên. . . Vì sao người ta xuyên qua làm dòng chính nữ gả Vương Gia, nàng xuyên qua thì bị ném tới thời đại Man Hoang mặc da thú sống qua ngày này? Được rồi, ai kêu cha mẹ không đáng tin đặt cho nàng cái tên xui xẻo giống như người Viễn Cổ này, nàng nhận. Nhưng mà, vì sao, vì sao, vì sao hả! ! ! Vì sao người ta xuyên qua Viễn Cổ, có thể được người nguyên thủy khỏe đẹp khiêng về nhà nuôi nhốt, có thể có manh thú làm bầu bạn, mà nàng lại gặp phải một con ma bệnh nửa sống nửa chết! Ngó ngó Dã Nhân huynh xương gầy như que củi nằm ở bên cạnh, ừ, đống xương sườn này có thể coi như ván giặt đồ, nhưng, than bùn hả, quần áo rách nát có thể giặt rửa sao? Lỗ Đạt mã bốn mươi lăm độ nhìn trời, đây thật là ưu thương rõ ràng mà. . . Đây là một người đang tắm giữa chừng, bởi vì bồn tắm mát xa bị rò điện, bất hạnh xuyên qua đi tới thế giới không biết. Đây là chuyện xưa của cô nương xui xẻo cùng với một con hắc báo đáng yêu nhưng có JQ (gian tình). Ta có thể nói, ta viết chính kịch sao, là chính kịch ̣sao? ***P/s: Lời của editor: Truyện này có một bạn đăng convert trên wattpad mình có mail xin cv để edit nhưng không thấy bạn ấy trả lời. Nói thật vì rất yêu thích truyện này nên mới nhờ ngocquynh520 tìm truyện convert lại cho mình edit. Cũng không biết thể loại nhân thú này có ai thích đọc không, dù sao mình cũng muốn chia sẻ. Mình còn mấy hố đang lấp dần, hôm nay đào hố này để đây sau khi lấp hết hố kia sẽ tăng tốc lấp hố này. Nếu có bạn nào yêu thích giống như mình thì “ngoi lên” báo danh đừng “lặn” nha! Để cho mình biết là cũng có người đang ủng hộ để mình có động lực tăng tốc. Thân chào và hoan nghênh lọt hố!!! Táo truyện nhân thú, thực ra mình thấy truyện này cấu trúc, motip, cốt truyện đều giống truyện THÚ, nhưng không hay và cuốn hút bằng Thú, cũng có thể do Thú là truyện nhận thú đầu tiên mình đọc, nên hiện nay vẫn chưa có truyện nào vượt qua được . đang giai đoạn đói ké, nên cứ có truyện là nhai thôi *** Lỗ Đạt Mã nhắm mắt lại, mở ra, nhắm lại nữa, mở ra nữa. . . . . . lặp lại mấy lần như vậy, cảnh vật trước mắt cũng chưa thay đổi chút xíu nào. Nàng nâng cánh tay của mình lên, hung hăng cắn xuống một cái, "tê" đau, đây là sự thật không phải là mộng. Lỗ Đạt Mã quyết định đối mặt với thực tế. Nàng thật sự đã xuyên qua rồi, còn xuyên thủng một chỗ dường như là viễn cổ. Ngay tại hai giờ trước, nàng còn vui vẻ ngâm mình ở trong bồn tắm lớn có trang bị máy mát-xa mới, nhưng thật xui xẻo bồn tắm vậy mà bị rò điện. Một trận tê dại do dòng điện đánh qua toàn thân, nàng liền cảm thấy nước ấm áp trong bồn tắm đang từ từ tạo thành dòng xoáy. Vì vậy trong lúc trời đất xoay chuyển, nàng mở mắt ra lần nữa, đã đến Đại Thảo Nguyên mênh mông bát ngát này đây. Ngọn cỏ xanh xanh vàng vàng cực kỳ cao, so với nàng đứng dậy còn cao hơn rất nhiều. Lá cỏ rất dầy rất rộng, có cạnh thô ráp xù xì giống như răng cưa. Không cẩn thận là có thể cắt qua cánh tay của nàng. Đối mặt với một nơi hoang vu và thế giới xa lạ như vậy, khi đó Lỗ Đạt Mã từ khiếp sợ, đến muốn thét chói tai, rồi đến bắt đầu hoảng loạn sợ hãi, nước mắt không tự chủ được liền chảy ra ngoài, thế nào cũng khống chế không được. Khi sợ hãi lúc đầu dần tản đi một chút, Lỗ Đạt Mã không ngừng tự nói với mình phải tỉnh táo, nhất định phải tỉnh táo, có lẽ, nàng có thể tìm được đường về nhà. Lỗ Đạt Mã đứng lên, dùng một trong hai tài sản duy nhất của nàng bây giờ —— khăn tắm, quấn chặt lấy cơ thể một chút. Nàng còn một tài sản khác là dây chuyền thủy tinh Swarovski mang trên cổ, thiết kế màu trắng trong suốt hình giọt nước, là quà sinh nhật hai mươi tuổi của mẹ cha không đáng tin của nàng hai tháng trước đi khảo cổ thì đưa nàng. Ai, cũng không biết lúc nào thì bọn họ mới phát hiện không thấy mình nữa. Có lẽ một ngày nào đó bọn họ sẽ nghiên cứu là hài cốt hoá thạch của nàng nói cũng không chừng. Vẻ mặt Lỗ Đạt Mã đau khổ, cố gắng xua đi ý nghĩ không tốt, bắt đầu ở trên đất xoay quanh tìm kiếm. Nơi này trừ cái gì cũng lớn hơn rất nhiều lần so với thế giới cũ của nàng, thì không tìm ra cái gì đặc biệt hay địa phương có thể mang nàng đưa trở về, nàng có chút lạnh tâm. Thất vọng đánh úp tới trong lòng, nàng co ro ngồi xuống, chờ chết. . . . . . , "Chết", không, nàng không muốn chết, nàng muốn sống, cho dù là đang ở thế giới xa lạ này, nàng cũng muốn tiếp tục sống, đây là bản năng của con người mà thôi. . . . . . Lỗ Đạt Mã đi sang bên cạnh, ngồi xổm xuống, đưa tay thử cái trán Dã Nhân huynh ở bên cạnh, nóng phỏng tay, hắn vẫn còn đang phát sốt. Thật ra thì đây cũng không phải là Dã Nhân huynh, mà là một nam nhân Viễn Cổ, còn là đặc biệt Viễn Cổ, đỉnh điểm của chủng loại chưa khai hóa..., ngươi hỏi vì sao? Tên kia là trạng thái trần truồng không mảnh vải che thân, tóc dài bù xù, râu ria kéo dài không nhìn ra diện mạo chân thật. Lúc Lỗ Đạt Mã tỉnh lại ở cái thế giới này thì an vị ở trên người của hắn. Mới đầu cho là mình đập hắn hôn mê, nhưng mà, đánh ngất không thể nào phát sốt, khi Lỗ Đạt Mã phát hiện hai dấu răng nơi bả vai Dã Nhân huynh thì sáng tỏ, người này bị rắn cắn rồi, nhưng mà coi như may mắn, máu trong vết thương chảy ra là màu đỏ, con rắn kia không có độc. Nhưng mà nàng phải nghĩ biện pháp hạ sốt cho hắn. Nếu như ở hiện đại đối với nàng là sinh viên năm ba viện y học mà nói, hạ sốt cho bệnh nhân là không có một chút vấn đề nào, nhưng bây giờ, nàng rất vô lực. Lỗ Đạt Mã nghĩ, thật ra thì mình có thể không cần phải để ý đến hắn, nhưng, ở nơi này trong cái thế giới không biết, theo bản năng nàng cần một đồng bạn. Dù "đồng bạn" này là một "ma bệnh" nửa chết nửa sống, nàng cũng không muốn buông tha. Ít nhất nàng có thể tự an ủi mình, nàng cũng không cô độc, bên cạnh nàng còn có một "người". Có lẽ cứu tỉnh cái "người" này, hắn sẽ dẫn nàng trở về bộ lạc của hắn, như vậy nàng không cần ở nơi trên đại thảo nguyên hoang vắng này chờ chết. Lỗ Đạt Mã cố gắng ném từ "chết" này ra khỏi đầu của mình, tận lực không để cho sợ hãi và nôn nóng khống chế nội tâm của mình. Nàng nghĩ phải sống sót, nàng cũng nhất định có thể sống sót. Bản năng cầu sinh nguyên thủy nhất của con người khích lệ nàng. Nhìn về phía chân trời, mặt trời đã ngã về tây rồi, rất nhanh trời sẽ tối, ở trong tri thức có hạn của nàng về dã ngoại, rất nhiều mãnh thú ăn thịt to lớn đều đi săn mồi vào ban đêm. Đầu óc Lỗ Đạt Mã suy nghĩ thật nhanh, nàng không muốn trở thành thức ăn ngon trong miệng dã thú, không muốn bị phân giải ở trong dạ dày bọn nó, cuối cùng biến thành phân và nước tiểu bị bài xuất ra ngoài cơ thể, lại trở thành phân bón thấm vào một nơi nào đó trên thảo nguyên này. Lửa, nàng cần lửa, động vật đều sợ lửa. Nhưng lửa từ đâu tới đây? Lỗ Đạt Mã nhìn một chút toàn thân từ trên xuống dưới của mình chỉ bọc một cái khăn tắm, không có lấy vật dẫn lửa. Dùi gỗ? Nơi này cũng không tìm được một cây, nói gì đến "gỗ"? Lúc gần tối côn trùng có cánh đã lắc lư bay ra từ chỗ nó đậu, Lỗ Đạt Mã cảm thấy ở cổ vừa đau vừa ngứa, vỗ xuống một cái tát, một con muỗi cỡ ngón trỏ bị đánh hết dính vào lòng bàn tay, còn mang theo máu của mình. Thật không ngờ một con muỗi lại to lớn như vậy. . . . . . Lỗ Đạt Mã không khỏi rùng mình một cái, nỗi sợ hãi đối với cái thế giới không biết đang từng chút từng chút xâm chiếm nội tâm của nàng. Trên cổ chỗ bị con muỗi cắn qua có chút ngứa, giơ tay lên gãi gãi, sờ tới sợi dây chuyền thủy tinh, trong lòng Lỗ Đạt Mã dâng lên niềm hi vọng, có lẽ nàng có thể. . . . . . Dưới ánh mặt trời trước khi còn chưa trở nên quá yếu, Lỗ Đạt Mã thu thập rất nhiều cỏ khô, còn có một chút chạc cây khô thật nhỏ có lẽ là bị gió mạnh thảo nguyên thổi tới. Dọn dẹp ra một mảnh đất trống, tận lực kéo một khe rãnh lớn một chút vật dễ dẫn lửa, khiến chúng dễ bắt lửa. Sau đó gỡ xuống thủy tinh treo lủng lẳng trên cổ, điều chỉnh góc độ, nàng cầu nguyện ánh mặt trời lúc chạng vạng tối đủ mạnh mẽ đến có thể dẫn lửa đốt cháy. Trong khi nàng nhìn chằm chằm thủy tinh treo lủng lẳng cho đến khi nhìn thấy có hai điểm sáng không ngừng nhảy loạn ở phía trước mắt thì rốt cuộc, từng sợi li ti nhẹ nhàng mọc lên, lửa được nhóm rồi. Lúc này nàng thấy hết sức may mắn, cha mẹ nhà khảo cổ học của nàng dạy cho nàng rất nhiều kiến thức sinh tồn dã ngoại, tuy chỉ là lý luận, nhưng bây giờ đối với nàng mà nói, đã có được ích lợi không nhỏ. Mời các bạn đón đọc Kiếm Sống Nơi Hoang Dã của tác giả Tiêu Dương.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Nhánh Hồng Thứ Ba
Ơi thiếu niên trăn trở  nơi này giữa hai đoá hồng Tuổi trẻ vốn là những bài thơ bí ẩn Mà nhánh hồng ngoài kia vì ai chờ nắng Vì ai chịu gió vì ai ngậm sương… Truyện xoay quanh ba chàng trai: Vưu Tiểu Lâm, Mễ Thịnh và Tinh Trạch. Tinh Trạch động lòng với ba người theo thứ tự: Vưu Tiểu Lâm, Lục Hạo, Mễ Thịnh. Trong đó, Vưu Tiểu Lâm là tình đầu, Tinh Trạch đơn phương thầm mến và cũng từ người này nhận ra mình là gay. Nhưng rồi anh nhận ra chuyện tình này sẽ vô vọng nên chỉ mong ở bên làm bạn, giúp đỡ Vưu Tiểu Lâm. Lục Hạo là người thứ hai nhưng là người đầu tiên mà Tinh Trạch hẹn hò. Lục Hạo là người thành thật lại có chút khờ dại. Về sau, chuyện tình không thành do Lục Hạo phải đi định cư tại Mỹ. Còn Mễ Thịnh, Tinh Trạch quen gã do một lần tình cờ. Mễ Thịnh hơn Tinh Trạch 10 tuổi, là lão làng lăn lộn trong giới gay, có rất nhiều bạn tình. Với Mễ Thịnh, Tinh Trạch như ánh sáng cuối đường hầm của gã, gã phải giành cho bằng được dù có phải đánh đổi bất cứ thứ gì. Đến cuối cùng, Tinh Trạch sẽ chọn ai? Tình đầu Vưu Tiểu Lâm hay gã cuồng si Mễ Thịnh? Trước hết, tôi rất thích văn phong của tác giả. Rất chân thực, nhẹ nhàng và giản dị. Cách tác giả lồng ghép vào những yếu tố hiện thực như gia cảnh nhân vật bi thảm, đổi người yêu, 419,… Ngoài ra còn có lời tâm sự 90% dựa trên sự kiện có thật của chính tác giả. Cách miêu tả nội tâm cũng rất tốt, dễ dàng chiếm được thiện cảm cũng như sự đồng tình của người đọc. Tuy nhiên, truyện gắn mác chủ công nhưng góc nhìn của nhân vật Mễ Thịnh cũng không ít và được khai thác thêm về gia đình và rất nhiều điều xung quanh. Thế nhưng, truyện đã làm tôi thất vọng về mặt nội dung. Những chương đầu dường như tuyệt hơn rất nhiều với những gì hiện lên là một nhân vật trẻ tuổi tìm kiếm bản thân mình qua những câu chuyện tình. Ở những phần này, tác giả cũng rất tốt trong việc miêu tả Tinh Trạch rung động với Tiểu Lâm. Nhưng càng về sau, những gì gửi gắm trong tác phẩm càng bị lệch lạc đi. Có một vài chi tiết khiến tôi khá bất bình, tiêu biểu là sự phán xét của những người gay với Lục Hạo. Họ thậm chí còn chưa từng gặp Lục Hạo, nhưng họ lại phán xét rằng cậu ấy “chơi chán rồi bỏ và quay sang kết hôn”, gọi là “cái giống Bisexual bị phỉ bang hết cỡ”. Điều này khiến bản thân tôi, một người cũng là Bisexual cảm thấy khó chịu. Hay như chi tiết Mễ Thịnh cố ý quan hệ với Tinh Trạch. Đó là cưỡng hiếp, nhưng tác giả lại miêu tả nó rất lãng mạn và còn diễn tả nội tâm nhân vật Mễ Thịnh rất vui vẻ. Điều này vô hình chung đã đẩy tác phẩm ra xa khỏi cái mác hiện thực của nó. Nhìn chung, đây chỉ nên là một câu chuyện mang tính giải trí chứ chưa hẳn mang tính chất hiện thực. *** Hôm đó trời đổ tuyết. Không khí trắng xoá, âm thanh cũng bị hút hết, trên cao tuy không thấy trời xanh, nhưng cũng không u ám, mặt trời vẫn chiếu xuyên qua được những tầng mây, tạo nên một chút ánh sáng mỏng manh. Khí trời hôm đó có vẻ như rất thích hợp để làm nên một “ngày kỷ niệm.” Trần Tinh Trạch vừa mới mừng sinh nhật thứ 10 cách đó không lâu đang đứng trước cổng trường, nhìn vào bên trong trường qua song sắt —– Cậu bé kia mặc một chiếc áo lông vũ vạt ngắn, quấn khăn quàng cổ, che gần hết khuôn mặt, chỉ để lộ ra một phần mặt cũng trắng như tuyết. Trên lưng cậu bé ấy là một cái cặp nặng chình chịch đầy sách, trong tay còn ôm một chồng sách, trông rất nặng, cậu bé không sao thẳng lưng lên được. Trần Tinh Trạch nhìn thấy cậu ta không đeo găng tay. “Lại thêm tên nữa?” Trần Tinh Trạch ngoái đầu, Lý Ký đứng ngay sau lưng. Lý Ký là bạn cùng lớp với cậu, cũng là bạn phá làng phá xóm của cậu, đi học trễ hay cúp cua gì là chuyên môn dính nhau một cặp.   Mời các bạn đón đọc Nhánh Hồng Thứ Ba của tác giả Twentine.
Người Nguyện Bắt, Tôi Nguyện Theo
Biên tập: Chung cư Doãn Gia - -- Câu chuyện ngắn về một đôi ngươi chạy ta đuổi, con sói đột lốt thỏ măm me ăn sạch cừu non. Sau đây là bàn luận về cách đặt bẫy để nhanh chóng tìm được người yêu. Bẫy số 1:  Anh đóng băng cô tại chỗ, chậm rãi chọc chọc: "Làm bảo tiêu cho tôi thì tôi thả cô ra." Bẫy số 2: Anh kéo cô tới miếu Nguyệt lão cười tủm tỉm: "Cho em một cơ hội! Kết hôn, thắng tranh tài phu thê thì em có thể không cần theo bảo vệ tôi nữa." Bẫy số 3: Anh kiên nhẫn chạy khắp bản đồ truy sát cô: "Phục hôn thì không giết em nữa, không phục hôn thì lúc nào cũng sẽ giết em." Bẫy số 4: Anh lột sạch đồ trên người xuống: "Chỉ cần em đồng ý, muốn làm anh thế nào cũng được." *** Phạm Tiểu Khanh vừa từ nhà vệ sinh quay lại đã thấy nhân vật của mình nằm sõng soài trên thảm cỏ xanh tươi, chết không rõ nguyên nhân. Khóe mắt cô giật giật, vô cùng tức giận. [Trò chuyện riêng] Trái tim của Khanh Khanh: Tam Thiên, anh quậy đủ chưa? [Trò chuyện riêng] Phồn hoa tam thiên: Em phục hôn với anh thì anh không giết em nữa. Phạm Tiểu Khanh cảm thấy đau đầu, cô xoa xoa huyệt thái dương, bỗng thấy thật bó tay. [Trò chuyện riêng] Trái tim của Khanh Khanh: Tại sao tôi phải nghe theo anh? Nói xong, cô che kênh trò chuyện, hồi thành sống lại. Thanh Thạch thấy cô không nói tiếng nào mà treo máy ở khu an toàn liền vô cùng thấu hiểu vỗ vai cô, vẻ mặt thông cảm, “Ở đây gả cũng không do mình nha, bằng không, cậu cứ theo đi?” Phạm Tiểu Khanh im lặng, chỉ thơ thẩn nhìn một mảng rừng cây đằng trước. Lúc gặp [Phồn hoa tam thiên], [Trái tim của Khanh Khanh] vẫn là một nhân vật nhỏ gà mờ, đang chui trong rừng kiếm lá nhân sâm làm nhiệm vụ. Còn đúng một vòng cuối cùng thì lại nhìn thấy một đoàn người cưỡi ngựa xông tới. Phạm Tiểu Khanh còn chưa kịp quay người đã bị kỹ năng quần công của [Phồn hoa tam thiên] giết chết luôn, Phạm Tiểu Khanh bi thương vô cùng, nhìn màn hình rồi ném phù hồi sinh ra, sống lại tại chỗ, ngay khi máu mãn lam đầy liền không nói không rằng khiêng đại đao sắc bén của mình chém thẳng lên người [Phồn hoa tam thiên].   Mời các bạn đón đọc Người Nguyện Bắt, Tôi Nguyện Theo của tác giả Bắc Khuynh.
Yêu Anh Từ Cái Nhìn Đầu Tiên (Mỹ Nhân Nghi Tu)
Review bởi: Linh Ly - fb/hoinhieuchu: Thật ra truyện hơi khó review vì nội dung truyện tóm tắt hai dòng là đủ: một cô gái gặp được tình yêu sét đánh và thế là bất chấp tất cả bước trên con đường nữ truy chông gai và mịt mùng. Một nam thần lạnh lùng từ từ cũng biết thế nào là xiêu lòng... Cái hay của truyện là nội dung đơn giản, truyện lại khá dài mà vẫn luôn thú vị, dễ thương. Nữ chính vừa mặt dày vừa gà mờ. Vừa vô sỉ vừa dễ bị xấu hổ. Nghe hơi vô lý nhưng dưới ngòi bút của tác giả, chân dung nữ chính hiện ra sinh động và đầy đặn. Nam chính tuy lạnh nhưng mà đúng mực, không nhẫn tâm. Điểm hấp dẫn nữa của truyện là nữ chính có hai "trợ thủ" cực kì dễ thương: em họ của nam chính và chó của nam chính. Tác giả viết về hai "nhân vật" này cực kì tự nhiên và thuyết phục, đáng yêu đến nỗi một người không đặc biệt thích động vật hay trẻ em cũng phải siêu lòng với bộ đôi này. Hơn nữa lý do tại sao cô em họ của nam chính lại hết mực giúp đỡ nữ chính cũng hợp lý bất ngờ. Điểm thu hút bonus dành riêng cho các bạn đọc otaku chính là: nữ chính là tác giả truyện tranh nổi tiếng. Đối với fan của thanh xuân vườn truyện, truyện cũng có tí hơi hướm đó vì bối cảnh của truyện là trường đại học. Với bạn nào thích tình yêu thầy trò, truyện cũng đáp ứng được ti tí vì nam chính là giáo sư trẻ còn nữ chính là nghiên cứu sinh.. của một khoa khác. Truyện cũng ngọt ngọt và sủng sủng... Túm quần là nội dung truyện không độc đáo nhưng dễ đọc, dễ thương, có thể phù hợp với nhiều gu khác nhau, không cẩu huyết, không gượng ép, không plothole, không có gì phản cảm. Xin phép được đề cử! *** Review Kyo: Nhiều người vừa nhìn thấy tên truyện, chẳng thèm ngó ngàng đến tên tác giả đã nói là mình đọc rồi. Âu cũng chỉ vì Yêu em từ cái nhìn đầu tiên của Cố Mạn quá nổi tiếng, nên Yêu anh từ cái nhìn đầu tiên có vẻ lép vế hơn. Nhưng đây là hai truyện khác nhau và có những nét đẹp riêng nhé!!! Thực ra mình thích cái tên Mỹ nhân nghi tu hơn hẳn, không chỉ bởi nét đẹp cổ xưa trong đó, còn vì ý nghĩa và sự hiện diện mọi nơi của nó. Trong truyện, Mỹ nhân nghi tu là một tác phẩm đắc ý của nữ chính Thích Niên, kể về cuộc hành trình nữ truy nam của cô đối với Kỷ Ngôn Tín. Bắc Khuynh là một tác giả hot trên Tấn Giang với một gia sản đồ sộ. Hầu như truyện nào của cô ấy cũng ngọt ngào và nhẹ nhàng như quyển này vậy. Mỹ nhân nghi tu là lấy từ câu “Mỹ yếu miễu hề nghi tu, bái ngô thừa hề quế châu”, nữ chính tự ví mình là người theo đuổi bóng thuyền quế, còn mỹ nhân trên thuyền quế là Kỷ Ngôn Tín… Nói đến nữ chính, Thích Niên là một cô gái quả quyết, dám nghĩ dám làm, cứng đầu cứng cổ, hiên ngang không sợ chết đứng. Thật ra trong lòng lại rất ngây thơ, nhát gan, lén lén lút lút. Đặc biệt là không chịu được người bên cạnh phản bội. Nói tóm lại, nữ chính là kiểu hiền lành nhưng tuyệt đối không phải một bánh bao mềm yếu. Nếu không thể dùng đức cảm phục người ta, vậy có thể dùng vũ lực J ~ Còn nam chính Kỷ Ngôn Tín, thật sự là do dưới góc nhìn của Thích Niên nên cảm xúc của anh rất vi diệu… Đầu tiên – có thù tất báo, lạnh lùng, bóp chết hoa đào từ trong trứng nước. Cuối cùng người dàn xếp cho cả hôn nhân, cuộc sống sau này, sẵn sàng bao che cho Thích Niên, nhiều lần “dẫn lửa thương thân” vẫn lại là anh, haha. Truyện nữ truy nhưng không cần phải cảm thấy ấm ức cho nữ chính đâu. Bởi nếu như nói, Thích Niên là người bắt đầu, thì Kỷ Ngôn Tín là người đã cho đoạn tình cảm này một lời đáp vẹn tròn. Về sau, Thích Niên càng bộc lộ bản chất thật, nhát gan sợ sệt lui về vỏ ốc. Cô ấy đã bước được 99 bước rồi, nhưng vẫn chần chờ không muốn bước tiếp, thậm chí còn muốn lui về phía sau. Vậy nên anh đã kéo cô về phía trước, không cho cô con đường hối hận. Có lẽ đây là khoảng cách giữa hôn nhân và tình yêu. Sau khi vượt qua ranh giới này thì hai người lại ngọt ngọt ngào ngào yêu đương với nhau, cùng đánh bại cô nàng kiêu ngạo hắt nước bẩn lên người Thích Niên nữa. Cảm giác đồng tâm hợp lực đối địch ngoài… thật sự quá tuyệt!!! Nếu bạn thích motif nữ truy nam, vậy không nên bỏ qua câu chuyện này, vì tình tiết nữ truy trong đây thật sự rất hợp lý, nhịp nhàng, ổn định. Nếu bạn là một tên cuồng khuyển, đặc biệt là Gâu Đần thì càng không thể bỏ qua nha! Vì xen kẽ trong diễn biến tình cảm của cặp đôi nam nữ chính không thể thiếu hai vị công thần Gold Retriever Kỷ Thu và Thất Bảo vừa biết giữ ý, vừa biết tạo cơ hội. Đúng là trợ công ai ai cũng thích, thực đáng để noi theo! Truyện càng đọc càng về sau càng vui, vì một khi đã mến một cô gái ngây ngô trong sáng như Thích Niên, Kỷ Ngôn Tín dường như chỉ muốn làm tất cả để chiều lòng cô ấy. Có lẽ sự kiên trì bền bỉ nhiều lần bị dội nước lạnh vẫn không chịu từ bỏ của Thích Niên đã đánh động Kỷ Ngôn Tín. Anh đã bắt đầu suy nghĩ cẩn thận về tương lai của bọn họ. Sau khi Kỷ Ngôn Tín có cảm xúc với Thích Niên thì diễn biến nhanh như bão táp vậy… Dưng mà ngọt sủng thì đọc nhiều cỡ nào cũng không chán :)))) Thực ra, Mỹ nhân nghi tu cũng không phải chỉ có yếu tố tình cảm, mà còn xoay quanh những vấn nạn xảy ra rất thường xuyên trong giới manhua, viết văn nữa. Thích Niên là một họa sĩ truyện tranh, gần với giới tiểu thuyết. Cô đã trải qua những chuyện cũ đau lòng, đen tối nhất trong giới họa sĩ: bị vu vạ, ăn cắp bản quyền, phong sát. Những vụ việc như thế vẫn đang tồn tại hàng ngày hàng giờ, nhưng chính bởi đã quá phổ biến nên lại không biết làm sao để giải quyết triệt để. Còn ở đây, Thích Niên đã làm được, không thể không kể đến sự giúp đỡ của Kỷ Ngôn Tín và những người bạn chí thân luôn ủng hộ cô. Thấy hoạn nạn mới biết chân tình, Thích Niên mới có thể gặp gỡ những người bạn tốt hơn, cùng vực cô dậy trong lốc xoáy hắc ám ấy. Tình bạn, sự tin tưởng thuần khiết là liều thuốc chữa thương tốt nhất, cũng chính là hậu phương vững chắc để cô bắt đầu lại một lần nữa, để trái tim được chữa lành và thay đổi tâm tính.   Lại một câu chuyện nữa kết thúc viên mãn *tung hoa*. Quyển 2 của Yêu anh từ cái nhìn đầu tiên đã hoàn, ending với hai con người nhân sinh người thắng về chung một nhà. Thật sự rất mong ai đó chuyển Mỹ nhân nghi tu thành truyện tranh đi mà QAQ. *** "Khụ..." Lưu Hạ hắng giọng một cái. Tiếng ho nhẹ từ tai nghe truyền đến, có hơi khác thường: "Cậu đứng dưới bãi đỗ xe ngầm lâu như thế là do bị một con chó cản đường hả?" Cuối cùng Thích Niên cũng dời mắt khỏi sách vở, cô nhìn về phía Lưu Hạ trong màn hình máy tính, nghiêm túc suy nghĩ lại rồi nói: "À... Đúng vậy, là một con Golden, cắn túi của mình không chịu buông." Dường như Lưu Hạ hơi hoang mang: "Không phải người ta nói Golden là loại hiền lành nghe lời à? Sao lại..." Nhớ tới buổi chiều ngày đó, Thích Niên lập tức dở khóc dở cười: "Bởi vì trong túi của mình có thức ăn cho chó." "Shit(*)." Lưu Hạ cười to: "Còn chủ nhân của nó thì sao? Có bồi thường không?" (*)Nguyên văn là 我勒个去, đây là một câu chửi lưu truyền trên mạng, được sử dụng nhiều trên World of Warcraft, đây không phải là một câu chửi người mà là một câu để phát tiết lúc khó chịu. Chủ nhân của Golden... Thích Niên đang vẽ phác thảo thì chợt dừng tay, không trả lời. Webcam của Thích Niên hỏng rồi, chỉ có thể nghe thấy âm thanh chứ không có hình ảnh, vì vậy Lưu Hạ không phát hiện ra sự bất thường của Thích Niên nên vẫn nói: "...Cậu không biết đâu, lần trước cái nhà dưới lầu có nuôi chó Becgie mà không xích lại, thế là mình bị nó bổ nhào tới." ... "Cho nên sau đó cậu xử lí thế nào?" "Sau đó hả?" Thích Niên hơi híp híp mắt, nói thầm: "Mình xin số điện thoại của anh ấy..." Lưu Hạ im lặng một hồi, rốt cuộc phát hiện Thích Niên có chút kì kì: "Không phải chỉ như vậy là xong chứ?" "Hả?" Thích Niên không yên lòng mà lật sách, mấp máy môi: "Lưu Hạ, hình như mình thích người ta từ cái nhìn đầu tiên rồi." —— cái người đàn ông với gương mặt lạnh lẽo như băng ấy. Mời các bạn đón đọc Yêu Anh Từ Cái Nhìn Đầu Tiên (Mỹ Nhân Nghi Tu) của tác giả Bắc Khuynh.
Ánh Sao Lọt Vào Gió Cát
Ở Tây An là nơi gặp nhau lần đầu tiên Phó Tầm và Khúc Nhất Huyền. Khi ấy cô cách tủ kính, ở trên đường chọn hoa. Duyên trời sắp đặt cho lần thứ hai thấy cô, ở xưởng gốm Hoàng Hà. Cô để chân trần, chân dính đất. Đêm đó, hai người phải ngủ chung phòng, cô hát khe khẽ, đem hành lý dọn đến trước mặt anh, hỏi: "Anh ngủ dưới đất, tôi ngủ trên giường, không có ý kiến gì chứ?" Lần thứ ba thấy cô, cô mở cửa đón khách ở trạm xe, mang khách đi lên núi, đỉnh núi vừa có gió vừa có tuyết, cô ngồi ở trong xe đung đưa chân, cười tủm tỉm hỏi: "Qúa tam ba bận, anh cùng tôi chạy hơn nửa Trung Quốc, có phải anh thích tôi hay không?" Vai chính: Phó Tầm, Khúc Nhất Huyền| vai phụ: Giang Nguyên, Viên Dã, Bành Thâm. *** Nhận xét tác phẩm Bổn văn giảng thuật chính là Khúc Nhất Huyền cùng giang nguyên tốt nghiệp lữ hành tự giá xuyên qua ca cao tây, giang nguyên với tiến vào ca cao tây đệ nhất vãn, ly kỳ mất tích. Khúc Nhất Huyền vì điều tra giang nguyên mất tích chi mê, lưu tại Tây Bắc đường vòng thượng trở thành cứu viện đội dẫn đầu, do đó cùng lẫn nhau có liên quan phó tìm, một đường bảo hộ một đường tìm kiếm chuyện xưa. Chuyện xưa đề tài mới mẻ độc đáo, nhân vật tính cách tiên minh. Lấy độc đáo thị giác thể hiện rồi Tây Bắc gió cát tráng lệ, khắc hoạ miêu tả bình phàm sinh hoạt không tầm thường chuyện xưa. Đã có thể cứu chữa viện bảo hộ tình cảm, lại có dẫn người suy nghĩ sâu xa chiều sâu. Từ từ kể ra, thập phần có nhưng đọc tính. --- Văn vật giám định nam chủ, Tây Bắc cứu viện dẫn đầu nữ chủ, nam cường nữ cường văn, câu chuyện này cốt truyện nhiều, ngôn tình thiếu. Toàn bộ chuyện xưa quay chung quanh nữ chủ khúc một huyền cùng bằng hữu đi Tây Bắc du lịch, bằng hữu nửa đêm lái xe biến mất triển khai. Chỉnh thiên văn vẫn là man đẹp ngôn tình tuy thiếu, nhưng cảm tình thật thích chính mình xem hạ đi! --- Muốn ma pháp bổng thiếu nữ C | ???????????????? Quốc lộ văn, đẹp!! Thỏa mãn!!! Nhìn liền dừng không được tới cái loại này, sấn hiện tại thời gian còn sớm! Mau xem ~ Nam chủ là vung tiền như rác đại lão văn vật gia, nơi này chủ yếu là viết hắn nhiều có tiền ~ rất sớm phía trước liền rất thích nữ chủ! Tâm tư thực kín đáo, thực thành thục, thực A một người nam nhân Nữ chủ vì một cái khuê mật ly kỳ mất tích, vẫn luôn lưu tại Tây Bắc làm cứu viện đội, kỹ thuật lái xe vượt qua thử thách, tính cách thực sảng khoái, đối nam chủ từ tràn ngập địch ý đến cuối cùng tình yêu tràn đầy ~ cũng là thực ngọt Bên trong chôn một cái huyền nghi tuyến, liền này ám tuyến đến kết cục ~ thật sự rất đẹp --- Mộc nhan Daily Đem ngươi thế giới thắp sáng ta thích cái kia thực sẽ liêu phu quân, kỳ thật thời gian lâu rồi đã nhớ không rõ khi nào thích thượng bắc tử, cũng không nhớ rõ là bởi vì cái gì mới giống như bây giờ thật sâu thích, ta tưởng có lẽ chính mình chính là thực đơn thuần thích bắc khuynh một thân đi! “Ngôn niệm quân tử, ôn này như ngọc. Ta luyến quân, đã có thật nhiều năm” ai nói trung yên lặng chờ đợi, si ngốc yêu thầm tinh tế cảm tình đặc biệt yêu tha thiết! *** Tháng bảy, Đôn Hoàng. Do việc sửa chữa đường, toàn bộ tuyến đường lạc đà hoang dã đến khu nam Ngọc Môn quan, cát bụi đầy trời Chỉ cách xa quốc lộ một vài mét, là một con đường đất được đầm nén bởi một cái máy. Đường đi chật hẹp, không ít người cùng xe vận chuyển đồ bị kẹt lại, kéo dài mấy km. Chính giữa trưa, thời điểm ánh mặt trời chói nhất. Điều hòa bên trong xe đã bật đến mức mát nhất, nhưng dưới ánh nắng này như cũ không có cách áp đi cái nóng. Khúc Nhất Huyền lấy bình giữ ấm uống miếng nước, ánh nhìn trầm tĩnh mà xuyên thấu qua cửa kính xe, nhìn thoáng qua một tầng cát vàng tràn ngập phía bên ngoài. Cuối hoang mạc mông lung, hình như có một ốc đảo nhỏ bao trùm. Nhưng chỉ có người đi đến đây hàng năm mới biết, cuối hoang mạc vẫn chỉ là hoang mạc. Khúc Nhất Huyền liếm liếm môi, cầm lấy di động dò tín hiệu, cột tín hiệu gần như đã không còn hiện lên chút sóng nào, khi có khi mất. Nhàn rỗi đến nhàm chán, cô lục tung túi đồ, rơi ra một cái bút lông. Không tìm được giấy, chỉ có thể chọn tờ danh thiếp đã ố vàng, bắt đầu ghi chép lại tổn thất của lần kẹt xe này. Cô dừng bút một chút, ghét bỏ mà liếc mắt ngoài cửa sổ xe chỉ toàn cát vàng. Đến, còn phải tính tiền rửa xe. Một mặt liệt kê không xong, cô nhìn đến chính diện, vừa muốn hạ bút, lại hơi định thần, cẩn thận mà nhìn tờ danh thiếp này. Danh thiếp đã ố vàng hiển nhiên đã rất lâu rồi, mặt trước danh thiếp nhìn khá cũ, còn có vết giống như bị ngọn lửa liếm qua một góc làm nó cuốn lên. Vết bẩn kia một đường kéo dài đến tên lạc khoản, sớm đã không nhìn rõ tên trên danh thiếp. Điều nhìn rõ duy nhất, chỉ có số di động phía dưới lạc khoản. Nhìn... Thế quái nào cảm thấy quen mắt. Không đợi cô nhớ lại, cửa sổ đã bị đập hai cái, một lớp cát vàng trên cửa xe lập tức hiện ra dấu nắm tay. Bên cạnh xe có một người điều khiển giao thông đang đứng, xuyên qua dấu tay kia nhìn về phía Khúc Nhất Huyên trong xe, thúc dục cô chạy xe đuổi kịp xe trước, mau chóng thông qua đoạn đường bị tắc này. Khúc Nhất Huyên kéo chân ga, khởi động xe, lốp xe nghiền xuống mặt đất, bị xe móc kéo tới đoạn đường đất gập ghềnh mấy chục mét. Sau đó xe dừng lại, đổ đến không thể động đậy. Cũng may tín hiệu đã có, cô vừa mới kéo tay lên đã nghe di động đổ chuông. Cô liếc mắt nhìn tên trên màn hình, thuận tay tiếp may. Viên Dã gọi mười mấy cuộc điện thoại rốt cuộc cũng gọi được một lần, lòng dạ không yên, giọng cũng trở nên khẩn trương: "Khúc gia, cô còn ở trên đường sao?" "Còn ở." Khúc Nhất Huyền lười biếng mà xốc lại mi mắt, đổi sang tay trái tiếp điện thoại. "Tôi nói chuyện này cho cô," Viên Dã nói, ngữ khí nghiêm túc hẳn lên, "Hôm nay Hứa tam mang đến một người khách, đi đến Ngọc Môn Quan. Trên đường không phải kẹt xe sao? Vị khách đó không muốn chờ, xuống xe tự mình đi qua." Mời các bạn đón đọc Ánh Sao Lọt Vào Gió Cát của tác giả Bắc Khuynh.