Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Ảo Dạ

“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể đi trên con đường ở trong bóng tối. Dẫu cho bốn phía xung quanh sáng rực như ban ngày, cũng chỉ là ánh sáng không chân thực mà thôi.” Để thoát một khoản nợ, Masaya đã lợi dụng trận động đất kinh hoàng để giết chết ông cậu rồi dàn dựng thành một vụ tai nạn. Nhưng tất cả không qua được mắt Mifuyu, cô gái bí ẩn nhà hàng xóm. Mang theo bí mật của Masaya, Mifuyu cùng anh lên Tokyo, bỏ lại sau lưng một Kyoto hoang tàn sau cơn địa chấn. Song ở nơi đô hội là một chuỗi bi kịch nối tiếp nhau, nơi bóng đen của tội ác trong quá khứ như vũng dầu loang, vĩnh viễn không bao giờ xóa sạch, ngày một lan rộng. Bí ẩn nối liền bí ẩn, mọi người tiếp cận Mifuyu đều gặp chuyện không may, những ai chạm đến quá khứ của cô đều mất tích. Rốt cuộc, cô gái bí ẩn luôn sát cánh bên Masaya trong bóng đêm tăm tối là ai? *** Sơn Lương Review: Đó là một tối thứ 7 hiếm hoi mà mình biết rằng sẽ có chủ nhật trọn vẹn vào hôm sau, nên mình bèn đọc nốt 100 trang cuối của Ảo dạ. Kết thúc lúc 12h48, và dĩ nhiên mình không thể ngủ ngay sau đó. Giữa đêm mình ngồi nhớ lại tất cả những gì đã được biết về Shinkai Mifuyu về những chuyện cô đã làm, và mình thoáng rùng mình khi nhìn lại bìa sách một lần nữa. Cho đến khi ngủ, mình mơ thấy Shinkai Mifuyu tìm cách hại mình, vì mình đã trót biết quá nhiều. Cũng đúng, vì như thói quen lâu nay, mình không bao giờ đọc lời giới thiệu ở bìa 4, sợ bị đóng khung suy nghĩ trước khi đọc. Tối ấy sau khi kết thúc quyển sách, mình mới đọc bìa 4 và thấy cái ý “mọi người tiếp cận Mifuyu đều gặp chuyện không may, những ai chạm đến quá khứ của cô đều mất tích” trong lời dẫn. Vậy là mình đã lỡ “động đến” cô gái bí ẩn luôn trong bóng đêm, mà lòng dạ, thủ đoạn thì ngút trời mất rồi. Thật khó để review sách của Keigo Higashino mà không nói nhiều về nội dung, nên các bạn cân nhắc trước khi đọc tiếp nhé. Ảo dạ được xem là tác phẩm sinh đôi với Bạch dạ hành nhưng ngoài việc có một cặp nhân vật và người nữ nhiều thủ đoạn để đạt được cái mình muốn, thì có nhiều khác biệt. Dù Mifuyu chọn đứng trong bóng tối nhưng Keigo Higashino không giấu tham vọng, các âm mưu và thủ đoạn của cô với độc giả, trái lại dành rất nhiều đất để Mifuyu nêu lên “tuyên ngôn” của mình. Thông qua điều tra viên Kato, Higashino sensei cũng nhiều lần hệ thống lại quá trình, khiến câu chuyện dễ nắm bắt. Hệ thống các nhân vật cũng không quá nhiều, đến nỗi khó nhớ như Bạch dạ hành. Như nhiều câu chuyện khác, Higashino sensei luôn làm như vô tình để các nhân vật nhắc đến một giai đoạn đáng chú ý nào đó, như một cách ngầm thông tin với người đọc bối cảnh của câu chuyện. Với Bạch dạ hành là thời điểm máy tính cá nhân bắt đầu phổ biến, với Điều kỳ diệu của tiệm tạp hóa Namiya là kỳ thế vận hội sắp diễn ra, còn Ảo dạ là thời điểm bong bóng kinh tế bị vỡ và nhân loại chuẩn bị bước vào thiên niên kỷ mới cùng nỗi sợ sự cố Y2K. Câu chuyện bắt đầu bằng một bi kịch - một trận động đất kinh hoàng, khiến Masaya phải giết người và từ đó gắn đời mình với Mifuyu, người đã chứng kiến khoảnh khắc anh ra tay sát nhân. Mifuyu sẽ dẫn dắt Masaya cùng xây dựng kế hoạch tương lai mà cô đã vạch ra, sống “theo cách sinh tồn của riêng mình”. "Chúng ta chỉ có thể đi trên con đường ở trong bóng tối. Dẫu cho bốn phía xung quanh sáng rực như ban ngày, cũng chỉ là ánh sáng không chân thực mà thôi". Và từ đó hai người bắt đầu một mối quan hệ mà "khi một người đau khổ, người còn lại sẽ có thể ở phía sau đưa tay giúp đỡ" và “chỉ ở trong bóng đêm mới bộc lộ bản tính với người còn lại". Hay chỉ là Masaya tin thế. Không như câu chuyện cộng sinh kỳ lại của “tôm pháo-cá bống trắng” trong Bạch dạ hành, mà ở đó Ryoji coi mình là tôm pháo, có nhiệm vụ bảo vệ cá bống trắng Yukiho đến chết, mối quan hệ của Masaya và Mifuyu là kẻ thao túng và kẻ phục tùng. Nếu Ryoji xem việc bảo vệ Yuhiko là mục tiêu duy nhất của đời mình, thì Masaya tình nguyện làm “một tên đồng bọn trung thành” không phải vì muốn bảo vệ lớp mặt nạ của Mifuyu, mà “chỉ vì yêu, vì ‘hạnh phúc của hai người’ mà cô luôn nhắc đến, ngoài ra không có lý do nào khác.” Tất cả chỉ đổi đến đắng cay và cay đắng nhất là gen’ya - ảo dạ, những đêm tưởng là hạnh phúc trần đời nhưng hóa ra chỉ là hư ảo. Và giống như nhiều quyển khác của Keigo, mỗi nhân vật đã xuất hiện thì chắc chắn sẽ có vai trò. Luôn sẽ có người làm nhiệu vụ connecting the dot - kết nối các điểm rời rạc với nhau để vén màn bí ẩn. Trong Ảo dạ, không chỉ điều tra viên Kato, là anh chàng Soga mà còn cả chính Masaya, người đã thề trung thành với Mifuyu và tin tưởng có thể cùng Mifuyu có được hạnh phúc, làm công việc đi tìm sự thật đằng sau những bí ẩn đó. Mình ghét Masaya quá nhu nhược nhưng nghĩ lại rằng có phải vì Mifuyu quá đáng sợ? Masaya đáng thương hơn là trách vì bị nắm điểm yếu từ đầu và đã thực lòng mong có thể cùng Mifuyu đắp xây hạnh phúc. Nhân vật Shinkai Mifuyu được xây dựng tận cùng tàn ác, lạnh lùng, mưu mô, thường xuyên làm người đối diện “không rét mà run”. Mifuyu "tuyệt đối không mềm lòng với bất cứ ai. Mặc cho người khác gặp phải bất hạnh thế nào, cô ta hoàn toàn không quan tâm". Cách xây dựng nhân vật quả thật để lại nhiều ấn tượng. Đến mức mình có lúc nghĩ giả thử có gặp một Shinkai Mifuyu trong đời thực, mình sẽ bị bùa mê đến mức nào và gục ngã trước cô ta ra sao? Nhưng điều mình cho rằng còn thiếu là lý do Mifuyu lại hành xử như vậy, dù đã có khát khao từ trước nhưng chẳng lẽ chỉ vì đeo đuổi tham vọng mà tán tận lương tâm đến vậy ư? *** Có vẻ cái tên Higashino Keigo không ít fan ở Việt Nam đâu nhỉ. Higashino Keigo là một tác giả người Nhật Bản được biết tới rộng rãi qua các tiểu thuyết trinh thám của ông. Ông từng là Chủ tịch thứ 13 của Hội nhà văn Trinh thám Nhật Bản từ năm 2009 tới năm 2013. Ông đã thắng giải Edogawa Rampo lần thứ 31 vào năm 1985 cho tiểu thuyết Hōkago. Tác phẩm: Phía Sau Nghi Can X Bạch Dạ Hành Bí mật của Naoko Thánh Giá Rỗng Điều Kỳ Diệu Của Tiệm Tạp Hóa Namiya Hoa Mộng Ảo Ngôi Nhà Của Người Cá Say Ngủ Trước Khi Nhắm Mắt Sự Cứu Rỗi Của Thánh Nữ Tên của trò chơi là bắt cóc Ác Ý Ảo Dạ Ma Nữ Của Laplace Phương Trình Hạ Chí Cáp Treo Tình Yêu Trứng Chim Cúc Cu Này Thuộc Về Ai Thư ... *** Trong nhà xưởng tối tăm, bóng các máy móc đổ thành một hàng dài. Cảnh tượng ấy khiến Masaya liên tưởng đến nghĩa địa về đêm. Có điều, nấm mồ mà cha anh sắp nằm xuống chẳng được bề thế như thế. Bóng những cỗ máy trông như những người hầu trung thành đã mất chủ. Có lẽ chúng cũng có cùng tâm trạng với Masaya, im lìm đón đợi đêm nay. Masaya đưa chén rượu đầy lên miệng. Chỗ sứt trên miệng chén chạm vào môi. Uống cạn, anh thở hắt ra. Bên cạnh chìa ra một chai rượu, rót vào cái chén không của anh. “Sau này việc gì cũng sẽ khó khăn, nhưng cháu đừng nản lòng, phấn chấn lên.” Ông cậu Toshirou của anh nói. Bộ râu che kín cằm của ông ta đã lốm đốm muối tiêu. Mặt ông ta đỏ bừng, hơi thở phả ra mùi cà chua thối. “Cũng làm phiền cậu nhiều rồi ạ.” Masaya nói đãi bôi. “Chuyện này có đáng gì đâu. Cậu đang lo sau này không biết cháu sẽ làm thế nào. Nhưng cháu có nghề trong tay, chắc là không lo tìm việc. Nghe nói có nhà máy bên Nishinomiya đã tuyển cháu rồi à?” “Công việc thời vụ thôi ạ.” “Việc thời vụ cũng được. thời buổi này có bát cơm ăn là khá lắm rồi.” Toshirou khẽ vỗ lên vai Masaya. Masaya thấy không thoải mái khi ông ta chạm vào mình như vậy, nhưng vẫn cười lấy lòng. Trước ban thờ vẫn còn người khác đang uống rượu, đó là ba người có quan hệ thân thiết nhất với ông Yukio, bố Masaya: ông chủ công ty xây dựng, tay buôn sắt thép phế liệu và ông chủ siêu thị. Bọn họ đều thích đánh bài, thường xuyên tụ tập tại nhà Masaya. Hồi việc làm ăn còn thuận lợi, năm người từng cùng đi du lịch Busan. Đêm nay canh trước linh sàng, chỉ có ba người này và vài người họ hàng. Masaya không báo cho quá nhiều người nên vắng vẻ là lẽ đương nhiên, nhưng anh cho rằng kể cả có thông báo hết thì cũng chẳng khác nhau mấy. Đám khách hàng thì khỏi cần phải nói, các đồng nghiệp không có khả năng đến, kể cả những người họ hàng cũng chỉ thắp nhang xong là vội vã ra về, chừng như sợ rằng ở lâu Masaya sẽ mở miệng đòi tiền. Trong đám người thân, chỉ có mình cậu anh ở lại. Còn nguyên nhân ông ta không ra về, trong lòng Masaya hiểu rất rõ. Ông chủ công ty xây dựng đã rót hết chỗ rượu trong chai rượu cuối cùng của nhóm bọn họ, chỉ còn mỗi chai mà Toshirou ôm trong lòng như của báu kia thôi. Ông chủ công ty xây dựng vừa chậm rãi nhấm nháp chén rượu chỉ còn một phần ba, vừa đưa mắt nhìn Toshirou. Toshirou ngồi phịch xuống cạnh bếp lò, vừa nhai mực khô, vừa uống rượu một mình. “Bọn chú phải về đây.” Tay buôn sắt thép phế liệu nói trước. Chén của ông ta đã hết từ lâu. “Đúng vậy.” Hai người còn lại cũng từ từ dợm đứng lên. “Masaya, vậy bọn chú về đây.” Chủ công ty xây dựng nói. “Hôm nay các chú bận rộn như vậy mà vẫn dành thời gian đến đây, cháu vô cùng cảm ơn.” Masaya đứng dậy cúi đầu đáp tạ. “Mặc dù không giúp được việc gì to tát, nhưng nếu có việc gì trong khả năng của bọn chú thì cháu cứ nói, bọn chú nhất định sẽ giúp.” “Đúng đấy, trước đây bọn chú cũng được ông cụ nhà cháu đỡ đần nhiều mà.” Tay buôn sắt thép phế liệu đứng bên cạnh nói. Ông chủ siêu thị lặng lẽ gật đầu. “Các chú nói vậy làm cháu thấy yên tâm hơn nhiều rồi. Đến lúc ấy xin nhờ các chú quan tâm giúp.” Masaya lại cúi đầu tỏ ý cảm ơn. Ba người đàn ông đứng tuổi cũng gật đầu đáp lễ. Sau khi họ ra về, Masaya khóa cửa rồi trở vào nhà. Trong căn nhà nối liền với công xưởng, chỉ có một gian phòng kiểu Nhật rộng chừng sáu chiếu và một gian bếp chật hẹp, trên tầng hai còn hai căn phòng kiểu Nhật liền kề nhau. Ba năm trước, khi bà Sadako mẹ anh chưa qua đời vì bệnh, Masaya còn không có phòng riêng. Trong căn phòng kiểu Nhật đặt ban thờ, Toshirou vẫn đang uống rượu. Mực khô hình như đã hết, ông ta đang vươn tay ra chỗ đậu phộng mà ba người kia để lại. Masaya bắt đầu thu dọn đồ đạc bừa bãi, lúc này Toshirou đột nhiên cất tiếng, giọng rất khó nghe: “Nói thì rõ là hay.” “Dạ?” “Lão già Maeda ấy. Bảo cái gì mà có việc gì trong khả năng bọn chú thì cháu cứ nói, bọn chú sẽ giúp. Đúng là nghĩ một đằng nói một nẻo.” “Chẳng qua là lời khách sáo thôi mà cậu. Bọn họ cũng đang rất kẹt.” “Thế thì chẳng phải đâu. Cứ như lão Maeda ấy, làm mấy vụ lặt vặt, nhưng kiếm được không ít món hời nho nhỏ. Cậu cảm thấy lý ra lão ta đã giúp được bố cháu một tay.” “Bố cháu đâu có muốn dựa dẫm vào những người này.” Toshirou nghe vậy liền lạnh lùng “hừ” một tiếng, nhệch miệng ra nói: “Sao lại thế chứ, cháu không nghe nói gì à?” Những lời này của Toshirou làm Masaya đang xếp dọn đĩa phải dừng lại. “Lúc trong tay không có tiền trả khoản vay mua máy móc, điều đầu tiên anh Yukio nghĩ đến chính là thương lượng với ba người đó. Nhưng mà, bọn họ chẳng hiểu nghe được tin tức ở đâu, tất cả đều đóng cửa không tiếp. Lúc bấy giờ, chỉ cần có người đưa một triệu yên, chắc tình hình đã khác hẳn rồi.” “Cậu à, chuyện này cậu nghe ai nói vậy?” “Bố cháu chứ ai. Anh ấy từng tức giận nói, đám người đó lúc mình làm ăn được thì cười tít mắt quây xung quanh, hễ mình làm ăn sa sút là đổi thái độ ngay.” Masaya gật đầu, lại bắt đầu dọn dẹp. Đây là lần đầu tiên anh được nghe chuyện này, nhưng cũng không ngạc nhiên. Anh vốn dĩ đã không tin tưởng ba người kia, người mẹ đã khuất của anh cũng ghét bọn họ. Câu cửa miệng của mẹ anh là: “Đi với ai cũng thế, người trả tiền bao giờ cũng là bố mày.” “Cậu đói rồi.” Toshirou lầm bầm. Một lít rượu đã uống hết, đậu phộng trong đĩa cũng đã hết, Masaya bỏ cái đĩa không vào khay. “Còn gì ăn được không?” “Có bánh bao thôi.” “Bánh bao hả?” Masaya liếc mắt nhìn Toshirou đang nhíu mày, sau đó bưng cái khay đựng bát đĩa bẩn vào bếp, thả vào bồn nước. Bồn nước lập tức đầy ứ lên. “Masaya, cậu hỏi cháu chút chuyện khác nữa.” Sau lưng anh vang lên tiếng nói. Masaya ngoảnh đầu lại nhìn, thấy Toshirou đã đứng ở cửa bếp từ lúc nào. “Đã nói chuyện với bên công ty bảo hiểm chưa?” Cuối cùng đã đề cập đến chủ đề chính rồi. Masaya thầm nghĩ, nhưng vẻ mặt vẫn tỉnh bơ như không, chỉ lắc đầu: “Vẫn chưa ạ.” Anh cắm điện ấm đun nước, đổ nước nóng bên trong ra, bắt đầu rửa bát đĩa. Căn nhà của gia đình Mizuhara xây từ bốn mươi năm trước, không có vòi nước nóng lạnh. “Cháu đã liên lạc với họ chưa?” “Bận việc nọ việc kia, vẫn chưa lo được ạ. Lúc này nếu người bên công ty bảo hiểm mà đến, lại còn phiền phức ấy chứ.” “Có lẽ vậy, nhưng vẫn nên xử lý cho sớm thì hơn. Thủ tục chậm trễ, tiền bồi thường cũng chậm theo.” Masaya không dừng tay, chỉ im lặng gật đầu. Anh ta hiểu rõ dụng ý của ông Toshirou. “Có hợp đồng bảo hiểm không?” Toshirou hỏi. Masaya dừng tay một thoáng, nhưng ngay sau đó lại bắt đầu cọ rửa chiếc đĩa. “Có ạ.” “Cho cậu xem được không?” “Ừm... để chốc nữa cháu lấy.” “Cậu muốn xác nhận vài chuyện. Những thứ này để mai rửa cũng được, giờ cháu lấy ngay ra cho cậu xem đi. Không thì bảo cậu để ở đâu, cậu tự đi lấy.” Masaya thở dài, buông miếng bọt biển đầy xà phòng xuống. Trong góc căn phòng kiểu Nhật có một tủ trà nhỏ. Đó là đồ mua từ thời bố mẹ anh mới kết hôn, niên đại cũng tương đối xa rồi. Bên trong ngăn kéo nhỏ dưới cùng có một tập hồ sơ màu xanh lam, trong đó cẩn thận lưu giữ các tài liệu hợp đồng như bảo hiểm nhân thọ, bảo hiểm hỏa hoạn và bảo hiểm xe cộ. Mẹ Masaya rất giỏi những công việc cần đến sự cẩn trọng chu đáo thế này. Masaya có cảm giác, sau khi mẹ qua đời, công xưởng mới bắt đầu xuất hiện những sơ suất trong kinh doanh, mặc dù trước đây chỉ cần mẹ có ý kiến gì với công việc là bố anh sẽ lại nổi giận đùng đùng, bảo rằng đàn bà không nên chõ miệng vào chuyện làm ăn. “30 triệu yên à, quả nhiên.” Ngón tay Toshirou kẹp điếu thuốc lá đã châm lửa, liếc nhìn tập hồ sơ. Ông ta có vẻ không vừa ý, có lẽ vì số tiền ít hơn so với dự tính. “Nghe nói đây là bảo hiểm bị yêu cầu tham gia lúc vay tiền ngân hàng.” Masaya nói. “Hồi mở rộng quy mô công xưởng ấy hả?” “Vâng.” Đó là năm 1986, đúng lúc cả nước Nhật đều đang sôi lên sùng sục. Toshirou gật đầu, khép tập hồ sơ lại. Ông ta ngước lên phả ra mấy vòng khói thuốc, đoạn nói với Masaya: “Số nợ còn lại là bao nhiêu?” Trong một khoảnh khắc, con ngươi đục ngầu của ông ta như sáng lóe lên. “Chừng khoảng... 20 triệu.” Tuần trước, họ đã trao đổi với chủ nợ. Lúc đó, Masaya cũng có mặt. “Vậy thì, kể cả trả hết tiền nợ, cũng vẫn còn lại 10 triệu yên.” “Coi như là vậy, nhưng không rõ tình hình thực tế ra sao, cũng không biết tiền bảo hiểm có được chi trả toàn bộ hay không nữa.” “Chắc chắn là sẽ chi trả, có phải là chết kiểu lạ thường gì đâu.” Masaya trầm mặc. Anh muốn nói, không phải chết kiểu lạ thường thì là cái gì nữa? “Masaya à, chắc cháu cũng có nghe nói...” Toshirou cho tay vào túi áo. Masaya cũng đoán được ông ta sẽ lấy ra thứ gì. Không ngoài dự liệu, ông Toshirou móc ra một phong bì màu vàng nâu, rồi rút từ trong đó một tờ giấy gấp gọn gàng, mở ra trước mặt Masaya. “Trước khi mẹ cháu qua đời... chuyện xảy ra ba bốn năm trước rồi... nói là cần một khoản tiền lớn, đã đến hỏi cậu, cậu bèn gom góp cho chị ấy bốn triệu yên. về sau kinh tế sa sút, cậu cũng không tiện thúc giục chị ruột mình trả tiền, vì vậy cứ dây dưa mãi đến hôm nay, nhưng mà, việc làm ăn của cậu cũng không ổn rồi.” Toshirou bán buôn kính mắt và đồng hồ ở vùng Kobe và Amagasaki, giao sỉ cho các cửa hàng bán lẻ trong thành phố, cả ngày từ sáng đến tối lái chiếc xe chở hàng nhỏ đi khắp chốn, nhờ bán nhiều mà tăng thu nhập. Sau khi nền kinh tế bong bóng sụp đổ, thu nhập của ông ta sụt giảm rõ rệt, những cửa hàng bán lẻ kia không thể tiếp tục nhập hàng nữa. Nhưng nguyên nhân Toshirou thiếu vốn để quay vòng không chỉ có vậy. Masaya nhớ hồi trước mẹ anh từng nói, cậu Toshirou chơi cổ phiếu kiếm được khá nhiều tiền, sau khi ăn quen bén mùi, bèn không muốn cố gắng làm việc nữa. “Cậu thật tình không muốn nói những chuyện này.” Toshirou khổ sở chau mày, gãi đầu nói, “Cậu cũng đi vay tiền, hơn nữa còn vay nặng lãi. Nếu mãi không trả, không biết bọn họ sẽ xử lý cậu thế nào, nói thực lòng, cậu cũng khó xử lắm.” “Vâng, cháu hiểu.” Masaya gật đầu, “Sau khi thanh toán hết nợ nần ở chỗ khác, cháu sẽ trả tiền cho cậu.” “Vậy sao? Cháu nói vậy là cậu được cứu rồi.” Toshirou cười nhe cả hàm răng vàng, “Đối phương không phải người bình thường đâu, bọn họ cũng biết là cậu vay tiền cho nhà cháu rồi. Thế nên nếu cậu không trả tiền được, bọn họ sẽ bắt cậu giao giấy nợ ra, cuối cùng lại còn gây phiền phức thêm cho cháu nữa. Bấy lâu nay, cậu vẫn khó xử lắm.” “Chắc chắn cháu sẽ trả cho cậu.” Masaya nhắc lại. “Ừm... tốt quá rồi. Nói ra vào thời điểm thế này, thật tình cậu ngại lắm.” Toshirou trưng ra bộ mặt áy náy, ngón tay kẹp điếu thuốc, hai tay đan vào nhau tỏ ý xin lỗi. Uống nốt ít bia còn sót lại, Toshirou bảo buồn ngủ, rồi đi lên tầng hai. Ngày trước ông ta thường đến đây, đã biết rõ chăn nệm dùng cho khách để ở trong tủ âm tường nào. Không ngờ lại nói mẹ đi cầu xin ông ta, vay một khoản tiền lớn! Bố Masaya có kể lại câu chuyện vay tiền này. Bố mẹ anh nghe Toshirou xúi giục, mua cổ phiếu đầu cơ, không, nói một cách chuẩn xác là bị cuốn vào vụ đầu cơ do Toshirou thao túng. Toshirou nói để ông ta ứng tiền ra trước, bảo ông Yukio viết giấy nợ, hình như còn nói giấy nợ chẳng có ý nghĩa gì to tát, chẳng qua chỉ là hình thức thôi. Ông Yukio có nằm mơ cũng không ngờ lại bị em vợ lừa gạt. Đã đến nước này, ngay cả việc Toshirou có thực sự mua cổ phiếu đầu cơ hay không cũng rất đáng nghi. Masaya chuyển hướng sang chỗ chiếc quan tài rẻ nhất mà nhà tang lễ giới thiệu, khoanh chân ngồi xuống. Gương mặt bố anh trong di ảnh toát lên vẻ trống rỗng. Có thể hình dung, vẻ mặt của ông trước khi chết cũng y như vậy: mất hết tất cả, tuyệt vọng, không còn niềm tin với tương lai. Masaya đứng dậy, mở cánh cửa kính thông sang công xưởng. Không khí lạnh lẽo nhanh chóng bao bọc lấy thân thể, anh rùng mình, đi dép lê vào. Nền nhà xi măng lạnh buốt như băng, mùi dầu máy và bụi bặm xộc vào mũi nồng nặc. Anh không thích thứ mùi này, nhưng từ nhỏ đã ngửi quen rồi. Anh ngửa đầu nhìn lên trần nhà. Xà nhà cốt thép vắt ngang từ trái qua phải. Mặc dù ánh sáng lờ mờ, không nhìn rõ được, nhưng anh có thể vẽ lại trong óc hình dạng của những chỗ gỉ sét và tróc sơn trên xà nhà. Trong đó có một chỗ rất giống bản đồ Nhật Bản. Tối ngày hôm kia, Masaya về nhà, phát hiện ra bên dưới chỗ tróc sơn hình dạng như bản đồ nước Nhật ấy có một sợi thừng buông thõng, bố anh treo lơ lửng ở đó. Mời các bạn đón đọc Sự Cứu Rỗi Của Thánh Nữ của tác giả Higashino Keigo.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Con Mồi Xảo Quyệt
Một vụ tai nạn xe cộ bất ngờ và đáng ngờ xảy ra với thượng nghị sĩ Porter Smalls và nhân tình Cecily Whitehead. Trên đường trở về sau thời gian nghỉ ngơi riêng tư, xe của Smalls bị một chiếc xe tải đâm phải và lao xuống dốc. Whitehead là người điều khiển chiếc xe đâm vào các hàng cây để giảm tốc độ lao của chiếc xe trước vực thẳm trước mặt. Xe dừng lại được trước bờ vực nhưng cũng chính một cành cây đã đâm qua cửa kính xe và khiến Whitehead nhận vết thương chí mạng ở đầu. Smalls thoát khỏi thảm kịch này trong gang tấc. Ông nghi ngờ đây là một âm mưu ám sát nhắm vào mình của đối thủ là thượng nghị sĩ Taryn Grant. Mụ ta từng tung đòn chơi xấu ông trước đây, làm tổn hại đến danh tiếng của ông và mở đường cho mụ vào Thượng viện. Nhưng đó chưa phải là đích đến cuối cùng của Grant. Cái mụ khao khát là thứ quyền lực tột cùng của chủ nhân Nhà Trắng và mụ sẵn sàng loại bỏ bất cứ chướng ngại nào trên con đường thực hiện mục tiêu. Lucas Davenport được đích thân Small nhờ điều tra vụ án vì phía cảnh sát không thể chứng minh chiếc xe của Smalls bị đâm bởi một xe khác. Họ cho rằng có thể chấn động từ vụ tai nạn đã làm ảnh hưởng đến trí nhớ của Smalls, thực chất là Whitehead đã không kiểm soát được tốc độ và tự mình lao xe xuống dốc. Lucas cũng cho rằng vụ tai nạn này có những điểm đáng ngờ, nhưng hơn hết, anh đồng ý tham gia điều tra vì ân oán trước đây với Taryn Grant. Anh không có đủ bằng chứng chứng minh mụ ta có liên quan đến vụ án mạng mà mình điều tra nên mụ đã thoát tội. Lần này anh quyết tâm bắt mụ phải trả giá cho tội lỗi của mình. Với sự giúp sức của hai đồng nghiệp thân thiết, Lucas lần lượt khám phá ra những bí mật đằng sau vụ tai nạn. Grant không đích thân ra tay mà sử dụng kẻ thân tín bên cạnh và những tay chân của gã để thực hiện vụ tai nạn nhắm vào Smalls. Những kẻ tòng phạm với Grant còn thực hiện hàng loạt các vụ mua bán vũ khí trái phép thông qua các công ty do bọn chúng điều hành. Khám phá này giúp Lucas có thể thương lượng để nhận sự trợ giúp từ FBI. Anh càng biết được nhiều sự thật hơn, tính mạng anh càng nguy hiểm khi các tay chân của Grant liên tục tìm cách giết anh và cản trở anh điều tra chi tiết vụ việc. Thậm chí vợ của Lucas cũng gặp phải tai nạn khiến anh buộc phải rời khỏi vụ án. Nhưng những việc làm của chúng không làm ảnh hưởng đến quyết tâm theo đuổi đến cùng của Lucas, chính chúng lại trở nên hoang mang, rối loạn và phải tìm cách trừ khử lẫn nhau để nhằm thoát tội. Trong quá trình điều tra, các bằng chứng Lucas thu thập được chỉ đủ để bắt những kẻ làm việc cho Grant còn khó lòng động đến mụ ta. Liệu lần này anh có lại thất bại dưới tay Grant và nhìn mụ bước lên vị trí Tổng thống? Thông tin tác giả: John Sandford tên thật là John Roswell Camp, sinh ngày 23 tháng 2 năm 1944 tại tiểu bang Iowa, Hoa Kỳ. Ông đoạt giải thưởng Pulitzer cho lĩnh vực báo chí vào năm 1986. Sự nghiệp của ông vô cùng đồ sộ với hàng chục cuốn tiểu thuyết và truyện ngắn do ông sáng tác và đồng sáng tác, trong đó nổi bật là các series truyện trinh thám như Săn mồi, Virgil Flowers,…. *** Nhân vật nổi tiếng của John Sandford, Lucas Davenport, là điều tra viên chính của Cục điều tra tội phạm Minnesota. Davenport lần đầu tiên xuất hiện trong Rules of Prey năm 1989. Kể từ đó, Sandford đã viết hơn 20 cuốn tiểu thuyết của Lucas Davenport. Davenport là loại thám tử thích làm việc bên ngoài các quy tắc được thiết lập của lực lượng cảnh sát. Anh ta lái một chiếc Porsche và là một người lăng nhăng. Một số cuốn sách trong bộ này thay thế cho bộ khác của Sandford tập trung vào Hoa Virgil. *** Chuyến đi lãng mạn chớp nhoáng của cặp tình nhân Whitehead cùng Thượng Nghị sĩ Smalls tưởng chừng sẽ kết thúc viên mãn. Ai dè xe của TNS Smalls gặp tai nạn trên xa lộ, bị hất văng khỏi mặt đường xém chút lao xuống vực nếu Whitehead không có tay lái lụa. Vì gắng sức cứu cả hai thoát chết nên Whitehead đã mất mạng. TNS Smalls một mực cho rằng ông là mục tiêu của một vụ mưu sát và hung thủ chính là kẻ đang muốn xanh chín với ông. Không ai tin tưởng xe ông bị sát thủ cố tình đâm phải, Smalls buộc lòng phải nhờ đến người quen cũ: Cảnh sát của Cục Cảnh sát Tư pháp Lucas Davenport. Con Mồi Xảo Quyệt khắc họa thế giới tàn nhẫn, điên cuồng, nhơ bẩn của giới chính trường Mỹ. Thật ra nó cũng chẳng khác gì truyện cung đấu bên Tàu. Các Thượng nghị sĩ lăm le hất cẳng nhau, không từ một thủ đoạn nào tiêu diệt nhau đến cùng chỉ nhằm một mục đích: Ngồi lên chiếc ghế Tổng thống của Hợp Chủng quốc Hoa Kỳ. Lucas Davenport thấy mình bị lạc trong mớ bòng bong chết người của hận thù, âm mưu, dối trá, tham vọng và thù hận nhuốm màu chính trị và tiền bạc. Một thế giới không có tình thương, không có lòng tin, chỉ có máu và giấc mộng bá quyền. Lucas cùng hai đồng đội, Bob và Rae, chưa kể rất nhiều cảnh sát và đặc vụ khác cùng hợp tác nỗ lực đến cùng bắt những kẻ thủ ác phải đền tội trước công lý. Liệu rằng họ có thành công khi phải đương đầu với những kẻ vừa có tiền, vừa có quyền vừa ác độc, máu lạnh nhưng cũng rất xảo quyệt, thông minh? John Sanford đã dựng nên cuộc đối đầu gần như không cân sức giữa Lucas Davenport và đồng đội với những kẻ thủ ác được cả hệ thống chính trị hậu thuẫn. Chẳng khác nào trứng chọi đá, trong khi cảnh sát chỉ còn biết dựa vào từng mẩu bằng chứng, từng lời khai. Cả truyện là cuộc đấu trí song song giữa hai bên rất thú vị. Đối đầu với đối thủ quá mạnh, Lucas phải vận dụng hết trí tuệ, hết từng lợi thế mà mình có được dẫu nhỏ nhoi. Truyện cũng khắc họa toàn bộ quá trình điều tra, lần tìm bằng chứng, giám định pháp y, các chi tiết về luật hình sự dành riêng cho các đối tượng nằm trong hệ thống chính trị khá chi tiết. Phải đọc mới biết Lucas Davenport trong cuốn này bị trói chân trói tay như thế nào. Luật pháp sinh ra để trừng phạt những kẻ ác, nhưng khi một sức mạnh còn lớn hơn cả luật pháp ra tay phạm tội ác, thì luật pháp sẽ phải làm gì để đảm bảo thượng tôn pháp luật, đảm bảo cái thiện sẽ thẳng cái ác? Tình tiết Con Mồi Xảo Quyệt tuy không quá gay cấn, căng thẳng ở những pha đuổi bắt, gây án nhưng nó đặt ra những tình huống chứng tỏ cuộc chiến không khoan nhượng giữa pháp luật với chính trị gian nan nhưng hấp dẫn. Nguyen Quang Huy *** “Em mệt không?” Porter Smalls quay sang ghế lái. Tán cây mùa hè quanh chiếc Cadillac Escalade tối om khi họ tiến vào con đường bẩn thỉu. Bờ nam sông Potomac uốn lượn như con rắn dưới chân hai người; các cửa kính xe đều hạ xuống hết, trong xe tràn ngập mùi cá chết, mùi bùn từ con sông. “Một chút, không sao đâu mà,” Cecily Whitehead đáp. Whitehead đã tắm nước giếng lạnh trong cabin ngay trước khi họ lên đường, thoa một chút nước hoa Chanel số 5 khi mặc đồ. Hai mùi này kết hợp khiến cô có cảm giác còn hơn cả dễ chịu nữa, cô thấy mình cực kỳ gợi tình. “Anh sẽ lái nếu em muốn,” Smalls đề nghị. Ông có vóc người nhỏ bé, giống hệt như cái tên của mình, mảnh khảnh và sung sức, như thể ông từng dành thời gian đạp xe leo núi. Ông có mái tóc bạc, uốn quăn ngang cổ áo thun chơi golf, hàm răng bọc sứ trắng bóng với cặp mắt kính không gọng dùng xem ti vi trên đôi mắt xanh nhạt. “Không sao, em ổn mà,” Whitehead nói. Cô thắt dây an toàn qua chiếc váy hai dây lộng lẫy, bộ váy có thể khiến cô bị bắt nếu diện nó bên ngoài phòng ngủ vào thời xưa. “Anh uống rượu rồi - chẳng may vì chuyện nào đó mà tụi mình bị chặn lại...” “Được rồi,” Smalls nói. Ông ngả ghế xuống thêm hai phân nữa, khoanh tay trên ngực rồi nhắm mắt lại. TRÊN ĐẦU HỌ, nấp sau những tán cây, một người đàn ông đang theo dõi qua ống nhòm. Khi chiếc SUV bạc rời khỏi lối xe vào nhà, phóng qua hộp thư rồi rẽ trái vào con đường bẩn thỉu, hắn giơ chiếc điện đài lên ngang mặt và nói, “Anh sẽ về nhà ăn tối”. Một chiếc điện đài, bởi nếu không phải đúng người đang ở trên đúng kênh này trong bán kính ba dặm vào đúng lúc đó, sẽ rất khó lần ra cuộc gọi; kể cả nếu NSA có bắt được nó. Cũng như không thể lần ra được năm tiếng chuông nhanh hắn nhận lại, báo hiệu có tin nhắn mới. Hắn đi bộ, chiếc xe bán tải đỗ cách đó nửa dặm. Hắn bước vào đây từ con đường mòn do muông thú tạo nên rồi cũng đi ra bằng con đường ấy, di chuyển chậm rãi, cứ đi được ba mươi mét lại dừng để nhìn ngó và nghe ngóng. Khi theo dõi, hắn không bao giờ ngồi, chỉ đứng nguyên tại chỗ, bên cạnh lớp vỏ màu xám xương xẩu của cây tần bì già; chẳng có đài quan sát nào để ai đó lần ra hắn, không có mẩu đầu lọc thuốc lá hay giấy gói kẹo nào đánh rơi đem từ đó truy ra ADN. Hắn đi đôi giày đế êm đã cũ mòn: không để lại dấu chân trên nền đất mềm. Hắn là dân chuyên nghiệp. THƯỢNG NGHỊ SỸ MỸ PORTER SMALLS sở hữu một cabin trên các ngọn đồi ở tây Virginia, cách Washington D.C. hai tiếng rưỡi chạy xe - vừa đủ gần cho một chuyến đi thoải mái, vừa đủ xa để che giấu những hoạt động cần sự kín đáo. Ông cùng Whitehead, một trong những người bạn thân nhất của vợ ông - bà đang ở tận Minnesota - khóa cửa cabin rồi thẳng tiến về D.C. khi mặt trời thấp dần về phía đường chân trời vào buổi chiều Chủ nhật oi bức. Họ đã rất thận trọng chọn khoảng thời gian này: lợi dụng bóng tối đưa ông về tòa chung cư Watergate sang trọng của mình. Smalls cùng Whitehead tận hưởng hai ngày nghỉ tràn trề sinh lực, trò chuyện về triết học chính trị, lịch sử, lũ ngựa, tiền bạc, cuộc sống và những người bạn chung trong khi cùng xem hết bản bìa mềm rách nát cuốn Thú vui tình dục từ những năm 80 của Smalls. Smalls đã yên bề gia thất còn Whitehead vẫn độc thân, nhưng cô giành quyền lái xe vì thứ logic của Washington liên quan đến tình dục và rượu. Một vụ ngoại tình là chuyện không được cổ vũ tại Washington, nhưng chắc chắn sẽ không bị xử nặng theo luật hình sự như tội lái xe khi say xỉn. Qua đêm với đàn ông hoặc một phụ nữ nóng bỏng thì có khả năng - có thể - bạn sẽ phải chường mặt lên trang blog của tờ Washington Post. Nhưng chỉ có Chúa mới cứu được bạn khi Hội Bà mẹ phản đối lái xe khi say xỉn tấn công bạn đúng kỳ bầu cử. Thế nên người lái là Whitehead. Cô là người say mê chính trị và là nữ mạnh thường quân của đảng Cộng hòa. Ở tuổi năm mươi, Cecily Whitehead có dáng người mảnh mai, làn da rám nắng và tàn nhang, với mái tóc đen ngắn mà người ta khó lòng nhận ra là đã được nhuộm tinh tế. Chiếc cằm vuông khiến cô trông hơi giống Amelia Earhart. Và giống như Earhart, cô cũng có một chuyên cơ riêng, chiếc Beechcraft King Air hai động cơ. Cô sở hữu một căn biệt thự nhìn ra một trong nhiều mặt hồ tại Minneapolis, cùng một trang trại nuôi ngựa Tennessee rộng hai ngàn mẫu ở phía nam thành phố Đôi. Bà xã của Smalls không chắc Whitehead có ngủ với chồng mình hay không, chủ đề này chưa bao giờ được xới lên. Suốt bốn năm qua, vợ của Smalls cũng đang ăn nem với tình nhân người Litva, trên căn gác lửng tại khu buôn bán kinh doanh Minneapolis, chủ đề này từng được bàn đi xới lại vô số lần. Những người Litva vốn nổi tiếng tại Bắc Âu như những vận động viên tình dục. Smalls nhận thức được thực tế này Nhưng ông không còn quan tâm chuyện vợ mình làm gì, miễn là bà ta không làm chuyện ấy trên phố. Thực ra ông hy vọng bà ta hạnh phúc, vì ông vẫn còn tình cảm với người mẹ của những đứa con ông. Ông tự nhủ lần tới khi đến thành phố Đôi, ông sẽ dẫn bà ta đi ăn tối. “MƯỜI GIỜ SẼ ĐẾN NƠI,” Whitehead nói. “Anh phải gặp thằng đần Clancy vào buổi trưa,” Smalls đáp, không buồn mở mắt ra. “Đần nhưng kiên trì,” Whitehead nói. “Hắn nói với Perez rằng nếu Medtronic chốt được thương vụ VA, Abbott sẽ phải cắt giảm biên chế trong hạt của ông ta. Perez tin tưởng hắn. Chuyện này thậm chí có thể là thật.” “Tiếc thật,” Smalls nói. “Chuyện cắt giảm sẽ không xảy ra đâu. Khi mà Porter Smalls biết rằng lãnh đạo phe đa số yêu quý của chúng ta có nghề đi đêm tại Rio Javelina.” “Nếu nghe được anh nói thế, hắn sẽ kiếm cái gì đó thật sắc moi ruột anh ra đấy.” Smalls mỉm cười. “Sao hả CeeCee... em không nghĩ rằng anh thực sự nói chuyện này cho hắn nghe đấy chứ?” Whitehead siết chặt đầu gối ông. “Em hy vọng là không. Không, em không nghĩ anh làm thế. Sao anh có thể để hắn biết rằng anh biết chứ?” “Kitten sẽ nghĩ ra đối sách,” Smalls nói. Whitehead mỉm cười với bóng tối đang dần đen đặc, ánh đèn pha từ xe họ chiếu xuyên qua hàng cây hai bên đường. Kitten Carter, trợ lý của Smalls, sẽ nghĩ ra kế đối phó. Cô ta thường trò chuyện với Whitehead hai lần một tuần, họ cùng nhau bàn mưu tính kế mang lại vinh quang vĩ đại hơn cho nước Mỹ nói chung và cho Porter Smalls nói riêng. Whitehead là người yêu yoga và thích đua ngựa vượt chướng ngại. Cô có một cơ thể khỏe khoắn, cặp giò và hai cánh tay rắn chắc, đặc biệt cô sở hữu đôi bàn tay to và khỏe hiếm thấy ở phụ nữ. Cô có thể điều khiển chiếc Escalade trên đường mòn nhanh hơn hầu hết những người khác, bắn tung bụi mù và sỏi đá lên bầu không khí buổi tối. Cô dành khá nhiều thời gian làm việc trên các cánh đồng, dùng xẻng hót phân ngựa rất gọn ghẽ, lái xe tải và máy kéo, không phải là lái cho vui mà cô hiểu rõ mình đang làm gì, luôn giữ các bánh xe bám chắc xuống hai vết hằn trên đường mòn. Mời các bạn đón đọc Con Mồi Xảo Quyệt của tác giả John Sandford & Nguyễn Quang Huy (dịch).
Bản Thông Báo Tử Vong tập 2: Số Mệnh 1 - Chu Hạo Huy
Muốn chiến thắng được tên sát thủ trí tuệ tuyệt đỉnh không để lộ một chút sơ hở nào, anh buộc phải điên cuồng hơn hắn! Phàm những ai nhận được “Bản thông báo tử vong” đều bị tên sát thủ thần bí tàn sát đúng như thời gian đã báo trước. Cho dù nạn nhân đã báo cảnh sát, cảnh sát dốc lực lượng hùng hậu thiên la địa võng, đồng thời theo sát bên cạnh nạn nhân để bảo vệ. Dưới tầng tầng lớp lớp mai phục như vậy, tên sát thủ thần bí vẫn có thể giết chết được đối phương một cách vô cùng dễ dàng như trở bàn tay! Tất cả những vụ giết chóc đều ở ngay trước mắt cảnh sát, đợt vây bắt lần nào của cảnh sát cũng đều bị thất bại thảm hại. Thế nhưng không ai hay biết được thân phận thật sự của tên sát thủ thần bí, lần nào sự bố trí tỉ mỉ cẩn trọng của cảnh sát cũng đều nằm trong kế hoạch của hắn, đây là một cuộc đối đầu đọ trí vô cùng đặc sắc. Thủ pháp gây án dường như hoàn mỹ không chút khiếm khuyết, liệu có tồn tại sơ hở nào để có thể phá án được hay không? Một cuộc thi đấu hấp dẫn, chắc chắn cần phải có đối thủ hùng mạnh. Anh muốn giết tôi, tôi cũng muốn giết anh - Đây chính là câu chuyện giữa cảnh sát và sát thủ! Những tội nhân thoát khỏi sự khống chế của pháp luật, đều sẽ phải đón nhận sự trừng phạt của Eumenides. Và người đàn ông đi ngược lại pháp luật này, anh ta quyết không bao giờ để mình phải chịu sự phán xét của pháp luật… BẢN THÔNG BÁO TỬ VONG - Trí tuệ đỉnh cao! Chỉ nghe qua cái tên “Bản thông báo tử vong” đã đem lại cho người đọc một cảm giác vừa hãi hùng vừa kích động vừa tò mò, cũng đồng thời khơi gợi nhiều liên tưởng. Và khi cầm cuốn sách lên đọc, bạn như bị cuốn vào trong câu chuyện không thể nào dứt ra được, suy ngẫm tư duy theo tình tiết manh mối câu chuyện, để tìm hiểu khám phá được vụ án, đồng thời không khỏi khâm phục tài năng của cả sát thủ lẫn cảnh sát. Cuốn sách này không hổ danh được khen ngợi là tội phạm có chỉ số IQ cao nhất. Bạn thử tưởng tượng xem, một tên sát thủ đứng ở phía đối lập với cảnh sát nhưng lại có cùng lý tưởng với cảnh sát, đó là giết chết những kẻ tội phạm mà pháp luật không trừng trị được, tức là hắn ta cũng hướng tới chính nghĩa. Không chỉ dừng lại ở đó, tên hung thủ còn “cao tay” đến độ, trước khi thực thi bán án tử hình với ai đó, hắn sẽ gửi “Bản thông báo tử vong” đến cho chính kẻ đó và còn không quên thông báo luôn cho phía cảnh sát. Dưới vòng vây trùng trùng điệp điệp của cảnh sát, hắn vẫn giết hại được nạn nhân và trốn thoát thành công. Cả những vụ thích sát vô cùng khó khăn nguy hiểm, một nhiệm vụ tưởng như bất khả thi nhưng cuối cùng vẫn thành công, khiến cho cảnh sát bao phen khốn đốn. Thứ gọi là kế trong kế đã được trình diễn đẹp mắt trong nội dung tác phẩm! Tên sát thủ lấy tên là Eumuenides (nữ thần báo thù), hắn là ai, hắn từ đâu đến, và vì sao hắn lại lựa chọn làm sát thủ? Ẩn giấu bên trong là những câu chuyện, những vụ án ra sao? Cùng với mạch chảy của câu chuyện, đầu óc chúng ta cũng vận hành hết sức để suy ngẫm tìm ra lời giải đáp cho những câu hỏi đó. Trên thị trường hiện nay có rất nhiều thể loại sách, mỗi thể loại có những đối tượng độc giả khác nhau, với những mục đích đọc sách khác nhau. Với tôi, tôi thích dòng thể loại trinh thám này, nó đem lại cho tôi nhiều cung bậc cảm xúc trong lúc đọc: vừa hiếu kỳ, vừa lôi cuốn, vừa kích động, vừa phải suy ngẫm và trầm trồ thán phục.  Tuy là dòng tiểu thuyết trinh thám, song không phải chỉ có máu me và giết chóc, mà chứa đựng trong đó có rất nhiều tình cảm và đức tính cao đẹp thiêng liêng của con người: tình yêu, tình bạn, tình chiến hữu, sự hy sinh, lòng chính nghĩa, hướng thiện… Cuốn sách này đầy bất ngờ và kịch tính, có lẽ sẽ không phù hợp với những bạn đọc “lười” suy ngẫm. Và bây giờ, mời các bạn hãy lật giở những trang sách để bước vào cuộc chiến cân não so tài đấu sức đầy căng thẳng gay cấn giữa Eumuenides và cảnh sát cực kỳ hấp dẫn này nhé! Theo thông tin tác giả cung cấp, bộ sách này gồm 5 tập, đang trong quá trình quay phim truyền hình dài 25 tập, hẳn sẽ là một bộ phim hấp dẫn nhận được sự yêu mến nồng nhiệt của bạn xem truyền hình! Bộ sách Bản Thông Báo Tử Vong gồm có: Bản Thông Báo Tử Vong Tập 1: Khiêu Chiến Với Trí Tuệ Của Bạn! Bản Thông Báo Tử Vong Tập 2: Số Mệnh 1 Bản Thông Báo Tử Vong Tập 3: Số Mệnh 2 Bản Thông Báo Tử Vong Tập 4: Khúc Ly Biệt 1 Bản Thông Báo Tử Vong Tập 5: Khúc Ly Biệt 2 Bản Thông Báo Tử Vong Ngoại Truyện:Sự Trừng Phạt *** 18 giờ 56 phút trong phòng của Đỗ Minh Cường. Đây là một căn hộ chung cư cá nhân kết cấu theo kiểu một phòng khách một phòng ngủ. Trong phòng bố trí đơn giản, sáng sủa, đồ dùng cũng không nhiều, vừa nhìn là biết chỗ ở của một người trẻ bây giờ. Cũng giống như các thành phố loại 1 trong nước khác, mấy năm gần đây thị trường bất động sản của tỉnh thành cũng bước vào giai đoạn phát triển vượt bậc. Từ trung tâm thành phố đến ngoại thành, các tòa nhà cao tầng ùn ùn mọc lên, từng làn sóng kích thích ham muốn mua nhà của mọi người. Giá nhà trong giai đoạn này cũng tăng lên chóng mặt, chính vì vậy việc mua nhà cũng trở thành đề tài ám ảnh đối với giới trẻ thành thị. Đỗ Minh Cường là một người tỉnh lẻ xuất thân nghèo khó đến thành phố làm thuê, anh ta rất khó để có được một căn hộ dành cho chính mình ở thành phố, anh ta chỉ có thể thuê một căn phòng chung cư diện tích nhỏ như thế này. Dù là vậy, anh ta cũng đã hạnh phúc hơn rất nhiều thanh niên trẻ, vì chí ít thì anh ta cũng không cần phải ở chung với người khác, hơn nữa vị trí của chung cư này cũng có thể coi là khu vực phồn hoa. Chỉ với hai điểm này thôi, cũng đã khiến người cùng tuổi phải ngưỡng mộ rồi. Lúc này trong chung cư ngoài Đỗ Minh Cường, còn có một người thanh niên trẻ cao gầy khác - cậu chính là nhân viên cảnh sát đặc nhiệm được giao nhiệm vụ đến bảo vệ Đỗ Minh Cường, Liễu Tùng. Nhưng hai người họ không ở chung một phòng: Đỗ Minh Cường đang ngủ bù ở trong phòng ngủ, Liễu Tùng thì canh giữ ở ngoài phòng khách. Nếu xét về sự an toàn thì Liễu Tùng phải theo sát Đỗ Minh Cường như hình với bóng mới đúng. Nhưng Đỗ Minh Cường kịch liệt phản đối việc người khác vào phòng ngủ khi anh ta đang ngủ. Do hành động lần này không phải là theo dõi cưỡng chế, nên Liễu Tùng cũng không thể kiên quyết. Cậu đành phải kiểm tra môi trường trong và ngoài phòng ngủ. Ngoài cánh cửa thông với phòng khách, một lối cửa khác liên kết phòng ngủ với bên ngoài là một cửa sổ quay ra hướng Nam. Liễu Tùng yên tâm hơn: căn phòng ở tầng 9, bên ngoài cửa sổ có lắp camera giám sát, dù là Eumenides cũng khó có thể thông qua ô cửa sổ này để hoàn thành việc thích sát. Cậu chỉ cần canh giữ ở phòng khách có lẽ có thể đảm bảo sự an toàn của Đỗ Minh Cường. Nói một cách khác, dù trong phòng ngủ có tình huống bất ngờ, Liễu Tùng ở cách đó một bức tường cũng có thể 313 nhanh chóng phản ứng, hơn nữa bất kỳ kẻ xâm nhập nào muốn trốn khỏi tầng 9 trong nháy mắt, chỉ có cách mọc thêm đôi cánh. Song thực sự nhiệm vụ này có chút vô vị: đối tượng được bảo vệ đang ngủ say trong phòng, Liễu Tùng chỉ có thể ngồi bên ngoài phòng khách như một con rối gỗ. Nghĩ đến việc các nhân viên trong tổ chuyên án khác lúc này đang chiến đấu căng thẳng trên các chiến tuyến, cậu càng cảm thấy khó chịu. Chỉ mong Eumenides lập tức xuất hiện ngay trước mặt mình, hai bên giao chiến một trận là xong. Trong khi đó Đỗ Minh Cường thì lại được ngủ thỏa thích, khi anh ta vươn vai bước ra khỏi phòng ngủ thì trời bên ngoài cũng đã tối. “Ái chà, lần này được ngủ quá đã.” Anh ta đi đến trước mặt Liễu Tùng, cười nói: “Anh Liễu, anh vất vả rồi? Hì hì, đến lúc ngủ cũng có người trông, đãi ngộ thế này có mấy ai được hưởng.” Liễu Tùng lườm hắn, cảm thấy không thể có bất kỳ ngôn ngữ chung nào để nói với loại người này. Thấy đối phương không nói gì, Đỗ Minh Cường cũng cảm thấy hơi chán. Sau khi lượn lờ trong phòng một hồi, hắn lại vỗ vỗ bụng, tự nói với mình: “Cả ngày chả ăn gì, bụng cũng réo rồi.” Đúng là như thế, Liễu Tùng cũng cảm thấy đói. Vậy là anh nghĩ một lát rồi nói: “Anh muốn ăn gì? Tôi có thể bảo đồng nghiệp mang đến.” “Không cần phiền vậy đâu.” Đỗ Minh Cường xua xua tay, “Gần đây có một quán đồ nướng ven đường, món thịt xiên nướng rất ngon. Đi thôi, hôm nay tôi đãi, chúng ta phải cơm no rượu say mới được.” Liễu Tùng chau mày, không tiếp lời đối phương. Đỗ Minh Cường biết anh đang nghĩ gì, liền xua tay nói: “Không phải căng thẳng vậy đâu? Ăn cơm cũng không được đi, thế chẳng phải các anh nhốt tôi vào trong tù cho xong.” Mời các bạn đón đọc Bản Thông Báo Tử Vong tập 2: Số Mệnh 1 của tác giả Chu Hạo Huy.
Bản Thông Báo Tử Vong tập 1: Khiêu Chiến Với Trí Tuệ Của Bạn! - Chu Hạo Huy
Muốn chiến thắng được tên sát thủ trí tuệ tuyệt đỉnh không để lộ một chút sơ hở nào, anh buộc phải điên cuồng hơn hắn! Phàm những ai nhận được “Bản thông báo tử vong” đều bị tên sát thủ thần bí tàn sát đúng như thời gian đã báo trước. Cho dù nạn nhân đã báo cảnh sát, cảnh sát dốc lực lượng hùng hậu thiên la địa võng, đồng thời theo sát bên cạnh nạn nhân để bảo vệ. Dưới tầng tầng lớp lớp mai phục như vậy, tên sát thủ thần bí vẫn có thể giết chết được đối phương một cách vô cùng dễ dàng như trở bàn tay! Tất cả những vụ giết chóc đều ở ngay trước mắt cảnh sát, đợt vây bắt lần nào của cảnh sát cũng đều bị thất bại thảm hại. Thế nhưng không ai hay biết được thân phận thật sự của tên sát thủ thần bí, lần nào sự bố trí tỉ mỉ cẩn trọng của cảnh sát cũng đều nằm trong kế hoạch của hắn, đây là một cuộc đối đầu đọ trí vô cùng đặc sắc. Thủ pháp gây án dường như hoàn mỹ không chút khiếm khuyết, liệu có tồn tại sơ hở nào để có thể phá án được hay không? Một cuộc thi đấu hấp dẫn, chắc chắn cần phải có đối thủ hùng mạnh. Anh muốn giết tôi, tôi cũng muốn giết anh - Đây chính là câu chuyện giữa cảnh sát và sát thủ! Những tội nhân thoát khỏi sự khống chế của pháp luật, đều sẽ phải đón nhận sự trừng phạt của Eumenides. Và người đàn ông đi ngược lại pháp luật này, anh ta quyết không bao giờ để mình phải chịu sự phán xét của pháp luật… BẢN THÔNG BÁO TỬ VONG - Trí tuệ đỉnh cao! Chỉ nghe qua cái tên “Bản thông báo tử vong” đã đem lại cho người đọc một cảm giác vừa hãi hùng vừa kích động vừa tò mò, cũng đồng thời khơi gợi nhiều liên tưởng. Và khi cầm cuốn sách lên đọc, bạn như bị cuốn vào trong câu chuyện không thể nào dứt ra được, suy ngẫm tư duy theo tình tiết manh mối câu chuyện, để tìm hiểu khám phá được vụ án, đồng thời không khỏi khâm phục tài năng của cả sát thủ lẫn cảnh sát. Cuốn sách này không hổ danh được khen ngợi là tội phạm có chỉ số IQ cao nhất. Bạn thử tưởng tượng xem, một tên sát thủ đứng ở phía đối lập với cảnh sát nhưng lại có cùng lý tưởng với cảnh sát, đó là giết chết những kẻ tội phạm mà pháp luật không trừng trị được, tức là hắn ta cũng hướng tới chính nghĩa. Không chỉ dừng lại ở đó, tên hung thủ còn “cao tay” đến độ, trước khi thực thi bán án tử hình với ai đó, hắn sẽ gửi “Bản thông báo tử vong” đến cho chính kẻ đó và còn không quên thông báo luôn cho phía cảnh sát. Dưới vòng vây trùng trùng điệp điệp của cảnh sát, hắn vẫn giết hại được nạn nhân và trốn thoát thành công. Cả những vụ thích sát vô cùng khó khăn nguy hiểm, một nhiệm vụ tưởng như bất khả thi nhưng cuối cùng vẫn thành công, khiến cho cảnh sát bao phen khốn đốn. Thứ gọi là kế trong kế đã được trình diễn đẹp mắt trong nội dung tác phẩm! Tên sát thủ lấy tên là Eumuenides (nữ thần báo thù), hắn là ai, hắn từ đâu đến, và vì sao hắn lại lựa chọn làm sát thủ? Ẩn giấu bên trong là những câu chuyện, những vụ án ra sao? Cùng với mạch chảy của câu chuyện, đầu óc chúng ta cũng vận hành hết sức để suy ngẫm tìm ra lời giải đáp cho những câu hỏi đó. Trên thị trường hiện nay có rất nhiều thể loại sách, mỗi thể loại có những đối tượng độc giả khác nhau, với những mục đích đọc sách khác nhau. Với tôi, tôi thích dòng thể loại trinh thám này, nó đem lại cho tôi nhiều cung bậc cảm xúc trong lúc đọc: vừa hiếu kỳ, vừa lôi cuốn, vừa kích động, vừa phải suy ngẫm và trầm trồ thán phục.  Tuy là dòng tiểu thuyết trinh thám, song không phải chỉ có máu me và giết chóc, mà chứa đựng trong đó có rất nhiều tình cảm và đức tính cao đẹp thiêng liêng của con người: tình yêu, tình bạn, tình chiến hữu, sự hy sinh, lòng chính nghĩa, hướng thiện… Cuốn sách này đầy bất ngờ và kịch tính, có lẽ sẽ không phù hợp với những bạn đọc “lười” suy ngẫm. Và bây giờ, mời các bạn hãy lật giở những trang sách để bước vào cuộc chiến cân não so tài đấu sức đầy căng thẳng gay cấn giữa Eumuenides và cảnh sát cực kỳ hấp dẫn này nhé! Theo thông tin tác giả cung cấp, bộ sách này gồm 5 tập, đang trong quá trình quay phim truyền hình dài 25 tập, hẳn sẽ là một bộ phim hấp dẫn nhận được sự yêu mến nồng nhiệt của bạn xem truyền hình! Bộ sách Bản Thông Báo Tử Vong gồm có: Bản Thông Báo Tử Vong Tập 1: Khiêu Chiến Với Trí Tuệ Của Bạn! Bản Thông Báo Tử Vong Tập 2: Số Mệnh 1 Bản Thông Báo Tử Vong Tập 3: Số Mệnh 2 Bản Thông Báo Tử Vong Tập 4: Khúc Ly Biệt 1 Bản Thông Báo Tử Vong Tập 5: Khúc Ly Biệt 2 Bản Thông Báo Tử Vong Ngoại Truyện:Sự Trừng Phạt *** 16 giờ 11 phút ngày 25 tháng 10. Trong tòa nhà Long Vũ. Cuối cùng La Phi cũng quay trở lại. Lúc này lực lượng tham chiến của hai đội cảnh sát hình sự và cảnh sát đặc nhiệm đều tập trung ở trong đại sảnh tầng 1, chuẩn bị lắng nghe Hàn Hạo bố trí tỉ mỉ công tác bảo vệ. Liễu Tùng vừa nhìn thấy bóng dáng La Phi, lập tức đi lên. “Thế nào? Cần tôi làm những gì?” Cậu vội kéo La Phi ra khỏi chỗ đông người, hỏi đầy vẻ lo lắng. La Phi lại đưa ra câu trả lời khiến cậu vô cùng ngạc nhiên: “Không, không cần làm gì cả.” “Gì cơ?” Liễu Tùng kinh ngạc mở to mắt, “Anh bảo tôi làm tốt công tác chuẩn bị, tôi đã liên hệ được với chính ủy trong đội, ông ấy luôn chờ đợi tôi hội báo. Bất luận tình hình nghiêm trọng ra sao, chúng ta đều có thể nói với ông ấy, ông ấy chắc chắn sẽ truyền đạt lên lãnh đạo cấp cao!” La Phi trầm mặc giây lát: “Bây giờ vẫn chưa cần... tất cả chờ qua tối nay hãy nói sau.” Sau đó anh dõi mắt tìm kiếm một hồi, bèn hỏi: “Doãn Kiếm đâu?” “Hàn Hạo nói không thấy anh ta đâu cả, chắc chắn là chạy rồi!” Liễu Tùng hạ thấp giọng, “Nếu như còn không mau hành động, sau này muốn bắt anh ta sẽ khó khăn đấy!” La Phi lặng lẽ nhìn Liễu Tùng, có rất nhiều điều không thể nói cho rõ được, cuối cùng anh chỉ có thể vỗ vỗ vai đối phương, nói đầy chân thành: “Tin tôi đi, đối với cái chết của đội trưởng Hùng, chắc chắn tôi sẽ có lời giải thích đầy đủ cho cậu.” Liễu Tùng bất lực “hi” một tiếng, không hiểu đối phương đang ẩn ý điều gì. Nhưng chính cậu lại không nắm được bất cứ chứng cứ gì chứng tỏ Doãn Kiếm câu kết với địch, đối mặt với cục diện này, mặc dù không cam tâm, nhưng lại không làm được gì cả. 283 “Được rồi chúng ta đến đằng kia đi.” La Phi chỉ về hướng mọi người tập trung, “Nghe đội trưởng Hàn bố trí nhiệm vụ tác chiến hôm nay, đây mới là việc quan trọng nhất hiện giờ.” Và Hàn Hạo lúc này cũng nhìn thấy La Phi, ánh mắt anh cũng lóe sáng, lớn tiếng hỏi: “Cảnh sát La, tình hình bên đó ra sao?” “Hoàng Thiếu Bình chính là Viên Chí Bang, đồng thời cũng chính là Eumenides trước đây. Anh ta đã chết rồi, nhưng tội ác vẫn tiếp diễn.” La Phi đến bên cạnh Hàn Hạo, nói sơ qua tình hình một lượt, còn về việc Thiết Đại Lâm, Đặng Hoa dính líu đến tiền bẩn, Mộ Kiếm Vân gặp nạn không tiện tiết lộ ra trước mặt mọi người, anh đều bỏ qua. Hàn Hạo nghiêm túc lắng nghe xong, tiếp đến anh căng thẳng suy nghĩ, huyết dịch từ từ dâng lên não bộ, hiện ra từng đường gân xanh. Sau đó anh trầm ngâm hỏi: “Vậy cũng có nghĩa là, bây giờ có một Eumenides mới, chính hắn đã gây ra tất cả những vụ huyết án gần đây?” La Phi gật đầu: “Đây là một người không có bất cứ tài liệu nào, không có bất cứ ghi chép nào, có vẻ như chưa từng tồn tại.” “Vậy thì cứ để chúng ta đợi hắn đi.” Hàn Hạo nghiến răng nói giọng âm u, “Hôm nay sẽ là ngày tận thế của hắn!” Các chiến sĩ tham chiến của đội cảnh sát đặc nhiệm vây quanh Hàn Hạo, trong lòng họ đã hừng hực ngọn lửa căm hận chỉ muốn báo thù. Cho dù là Liễu Tùng, trong thời khắc đối mặt với kẻ thù lớn nhất này, cũng tạm thời vứt bỏ mối vướng mắc với Hàn Hạo, chờ đợi đối phương ra lệnh. Phương án bảo vệ do Hàn Hạo và Đặng Hoa cùng thương lượng sắp xếp nên. Hệ thống bảo vệ trong nội bộ tòa nhà Long Vũ không thể nào bị đột phá, trọng điểm công việc chính là sau khi Đặng Hoa rời khỏi tòa nhà Long Vũ, làm thế nào để bảo đảm an toàn cho ông ta. Dưới sự kiên quyết của Đặng Hoa, việc bảo vệ sát sườn cho ông ta vẫn do đội ngũ vệ sĩ riêng của ông ta đảm nhiệm. Và cảnh sát thì chủ yếu phụ trách cảnh giới vòng ngoài và kiểm tra khu vực ra vào. Đặng Hoa sẽ rời khỏi tòa nhà Long Vũ vào lúc 18 giờ 30 phút để ngồi chuyến bay 20 giờ 40 phút đến Bắc Kinh. Theo như kế hoạch, Liễu Tùng dẫn các thành viên của đội cảnh sát đặc nhiệm xuất phát trước, bảo đảm sự an toàn và thông suốt đối với tuyến đường đi. Còn đội xe của Đặng Hoa thì lại xuất phát đồng thời cùng với các thành viên của đội cảnh sát hình sự do Hàn Hạo dẫn đầu. Sau khi đến sân bay, Đặng Hoa sẽ ngồi đợi một lát trong chiếc xe chống đạn của mình, cảnh sát sẽ dẹp bớt người để dọn đường, đồng thời làm xong hết các thủ tục check in. Sau đó, Đặng 284 Hoa mới xuống xe, ông ta sẽ đến thẳng cửa kiểm tra an ninh, và tiến vào đại sảnh đợi máy bay giữa từng lớp bảo vệ dày đặc. Cả quá trình này, cơ hội tiếp xúc với thế giới bên ngoài đã được hạn chế xuống thấp nhất có thể. Chiếc xe Bentley của Đặng Hoa sẽ trực tiếp lái thẳng đến trước cửa tòa nhà Long Vũ, ông ta chỉ cần bước qua được cửa xoay là có thể lên xe. Đồng thời, chiếc xe Bentley cũng sẽ lái thẳng đến cầu thang máy bên cạnh khu đỗ xe ngầm của sân bay, Đặng Hoa xuống xe là có thể vào ngay được cầu thang máy. Trong những quá trình này, không chỉ những người thường xung quanh bị hạn chế tiếp cận, mà những vệ sĩ sẽ bảo vệ sát sườn, các phương thức phòng bị vô cùng kín kẽ. Quá trình duy nhất không thể cắt đứt mối liên hệ với thế giới bên ngoài chính là khoảng thời gian chờ đợi ở trong đại sảnh đợi máy bay, bởi vì cảnh sát cũng không thể nào tước đoạt quyền của các hành khách khác tiến vào đại sảnh chờ máy bay. Nhưng đã qua được cửa kiểm tra an ninh, những người tiến vào đại sảnh chờ máy bay không thể nào mang bất cứ hung khí gì. Cộng thêm với sự bảo vệ của vệ sĩ và sự giám sát của cảnh sát, cho dù Eumenides có trà trộn vào trong hành khách thì hắn có thể làm được gì đây? Và đại sảnh chờ máy bay lại là một không gian hoàn toàn khép kín, chỉ cần có bất cứ động tĩnh nào, Eumenides sẽ bị rơi vào vòng vây trùng điệp, muốn trốn thoát còn khó hơn lên trời! Mọi phân tích đều chỉ ra rằng: hành thích Đặng Hoa vốn là một nhiệm vụ không thể nào hoàn thành. Nhưng trước đây Eumenides lại nhiều lần chứng minh: Hắn là một người có thể biến những điều không thể thành có thể. Cuộc giao đấu này đã bị trì hoãn mười tám năm, rốt cuộc sẽ xuất hiện kết cục thế nào nhỉ? Đáp án sẽ được hé mở trong mấy tiếng đồng hồ tiếp theo đây. Sau khi bố trí xong nhiệm vụ, lực lượng cảnh sát đặc nhiệm của Liễu Tùng xuất phát trước. Còn La Phi thì lại đi cùng với Hàn Hạo và mọi người, vẫn tiếp tục chờ đợi ở đại sảnh. Anh biết rõ điểm then chốt của tất cả sự việc tối nay, chỉ cần canh giữ điểm then chốt này, là có hy vọng bắt được Eumenides. Hàn Hạo cũng đang chờ đợi, chờ đợi điểm then chốt đó. Đó chính là cơ hội duy nhất để anh lật ngược thế cờ. Anh đã thua quá nhiều, trận chiến này không có con đường nào để lùi nữa cả! Dưới áp lực lớn, đôi mắt Hàn Hạo đầy tia máu, thời gian dần kề cận, trạng thái tinh thần của anh vô cùng căng thẳng, sắp đến bên bờ sụp đổ. 285 Vết máu trên cần số xe cảnh sát suýt chút nữa tiết lộ bí mật của anh, may mà Doãn Kiếm đã giúp anh che giấu. “Một sai lầm nhỏ, tạo thành một sai lầm lớn, tiếp đến, lại là một sai lầm lớn hơn nữa... Sau khi anh đi bước đầu tiên bị sai, là không thể nào quay đầu lại được.” Mời các bạn đón đọc Bản Thông Báo Tử Vong tập 1: Khiêu Chiến Với Trí Tuệ Của Bạn! của tác giả Chu Hạo Huy.