Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Chuỗi Hạt Azoth - Phan Hồn Nhiên

Văn học kỳ ảo không còn xa lạ với độc giả Việt, nhưng là mảnh đất ít nhà văn đặt chân tới. Phan Hồn Nhiên là một đại diện tiêu biểu của dòng tiểu thuyết này. Chuỗi hạt mang trong nó một quy luật lớn lao mà cũng thật khắc nghiệt: Trí tuệ tối thượng, mà Azoth là một biểu trưng, soi sáng cho ta về vũ trụ và con người cũng như ý nghĩa cuộc sống. Trí tuệ ấy không bao giờ đến với ai dễ dàng. Phải đánh đổi. Bằng thời gian. Bằng nỗi đau đớn. Và không hiếm khi bằng cả cái chết. Thường, người ta phải đủ trải nghiệm sống để tiếp cận quyền lực ấy. Nhưng vẫn không ít kẻ muốn đi đường tắt... Một cuốn sách thật ấn tượng. Từ đầu đến cuối sách hầu hết sử dụng màu sắc: đen, trắng, xanh, xám. Đồ dùng, cảnh vật, phong cảnh đều được viết một cách trơn tru, làm nổi bật được những cảm xúc cần có khi đọc. Đưa người đọc vào một thế giới tuy khó hiểu nhưng đầy lôi cuốn. Phan Hồn Nhiên được biết tới với những truyện ngắn tinh tế và kén người đọc, những truyện dài thu hút lượng lớn độc giả trẻ, cùng tiểu thuyết. Ở thể loại văn học kỳ ảo, Phan Hồn Nhiên cũng có nhiều tác phẩm gây chú ý.  Phan Hồn Nhiên luôn có cách rất riêng để biến khung cảnh ấy thành của mình. Đôi khi, ở đầu các chương truyện, chị thường dành không gian cho những "cú máy đặc tả" (nói theo thuật ngữ điện ảnh), thỏa sức nghiên cứu, bóc tách những đồ vật, khung cảnh, như thể nhà sưu tập nghiên cứu một mẫu tiêu bản yêu thích. Cách viết này mang đến cho người đọc một góc nhìn hoàn toàn mới mẻ về những thứ họ từng biết, khơi gợi cảm giác ma mị khó chối từ.  *** Các vệt đen lướt ngang dọc ngoài cửa sổ. Những đỉnh thông nghiêng ngả. Các cành nhánh răng rắc gãy, rơi xuống các bụi đỗ quyên bên dưới. Không phải gió. Cuộc giao chiến dữ dội của những kẻ vô hình. Nhưng, San không chú tâm đến những điều ấy nữa. Mọi tranh giành, âm mưu hay hành động tàn bạo vốn rất hứng thú với cô đều trở nên vô nghĩa vào thời khắc này. Khi tất cả sa đà vào những việc vụn vặt, càng dễ dàng hơn cho cô thẳng tiến đến mục đích cuối cùng. San thay bộ váy lấp lánh bằng bộ trang phục đơn giản, gọn ghẽ. Thậm chí cô vứt bỏ lại cái hoodie vừa xỏ tay vào, chỉ cần áo pullover mỏng có túi trước bụng là đủ. Cô không lạnh. Viễn cảnh sắp sửa làm chủ trọn vẹn chuỗi hạt thần thánh khiến máu trong mạch máu nóng rực lên. Tay nắm chặt chiếc hộp gỗ dẹt, San bước vội vã trên hành lang. Ở căn phòng lớn đầu hồi, căn phòng bà nội Danny cửa không khép. Khi cô đi ngang qua, ngồi im bên chiếc bàn gương cổ kính, bà cụ đột ngột ngẩng đầu lên. Đôi mắt họ gặp nhau trong tích tắc. Thấu hiểu. Bà ta cũng chờ đợi chuỗi hạt hoàn thiện, suy nghĩ trong San cuồng lên. Không bước nữa, cô chạy trên cầu thang, đẩy cánh cửa mà ban nãy Danny đã mở, lao ra khỏi ngôi nhà. Vài nhánh thông vẫn rơi lả tả. Các cụm lá đỗ quyên dập nát. Những đốm hoa vừa hồng rực bung nở giờ đây chuyển sắc tím bầm, dần lịm tắt. Cô gái xinh đẹp trừng trừng nhìn vào khoảng trống, mỗi khi các tán lá rạp xuống. Trong ánh sáng ban ngày, khi phơi bày bản chất hung bạo chân thật, những kẻ đến từ địa ngục thường chọn sự vô hình. Nhưng, thảng hoặc, họ vẫn mất kiểm soát, để lộ vài nét tướng mạo quen thuộc để mắt thường như San cũng có thể nhận ra. Nhận ra, mà không ngạc nhiên. Vì đó là cuộc giao chiến giữa người quản gia áo đen với ác thần trẻ - cô bạn Da Nâu. Những kẻ gánh vác cùng một nhiệm vụ: bảo vệ Azoth. Những kẻ điên rồ! – San nghĩ thầm. Cùng đến từ một nơi, rõ ràng người áo đen muốn ngăn cản sự hoàn thiện chuỗi hạt. Lẽ ra Khiết cũng phải theo đuổi cùng nhiệm vụ ấy, bởi nếu chuỗi hạt toàn vẹn, mà lại không thuộc về chúa tể địa ngục, thế giới bóng đêm sẽ bị xoá sổ. Nhưng Da Nâu đã đổi hướng bất ngờ. Thậm chí, cô bạn ấy còn hành động để giúp tiến trình đó đến nhanh. Trong cuộc giao tranh của những linh hồn tăm tối, chắc chắn sẽ có một người phải chết. Điều ấy quan trọng gì chứ, cô gái xinh đẹp cười khẩy, chạy xuống chân núi. Trong khi tất cả bị cuốn vào những hành động điên cuồng vì những động cơ vô nghĩa, chính ta, duy nhất ta, sẽ là người sở hữu chuỗi hạt quyền lực. San đứng bên đường. Gió không ngừng thổi ở đoạn đường đèo. Nhưng mái tóc xoăn đen thẫm bất động trên vai. Gương mặt cô vươn về phía trước, cánh mũi xanh tái phập phồng, con ngươi mở to. Dáng vẻ kiêu hãnh chỉ có ở một mãnh thú non trẻ rình mồi. Trong khi chờ chiếc xe nào đó chạy ngang đoạn đường này để xin quá giang, cô gái xinh đẹp mở chiếc hộp gỗ, bất kể sẽ có thêm một cái chết sẽ đến trong tầm ảnh hưởng của chuỗi hạt, bất kể cô biết rõ ai là người sẽ nhận cái chết đó. "Các người sẽ nhìn thấy gương mặt của mình! – San thì thào với chuỗi hạt – Cô bạn Bình Nguyên sẽ về từ biển. Và ta sẽ ra biển, để đón hạt Azoth cuối cùng!" Trên nền nhung đen, làn máu xanh bạc lóng lánh, loé lên như tia mắt tàn bạo khi chạm ánh sáng ngày. Lời nguyên của Azoth một lần nữa hiệu lực: Khi nắp hộp bật mở không nguyên cớ, sẽ có một thể xác bị đày đoạ hoặc một linh hồn bị mang đi. Đó chính là thời khắc thân thể Danny đập mạnh xuống đáy hố thẳm. Tảng đất cuối cùng rơi xuống, vụn vỡ, phủ kín mái tóc xoăn dài mềm mại, lấp đầy những ngón tay xanh xao xoè rộng trong nỗi đau đớn tột cùng. o O o Gió rầm rì luồn trong những bụi đỗ quyên. Khiết mở hé mắt. Một lọn tóc ngắn bay nhè nhẹ trước mắt. Cô đã trở lại hình dáng của người bình thường, không còn vô hình. Nhưng, cô cũng nhận ra mình không sao cựa quậy. Một phép thuật ghê rợn nào đó đã biến vài nhánh đỗ quyên mềm mại thành các mũi sắt nhọn, đâm xuyên qua thân thể ác thần trẻ. Khoang bụng. Lồng ngực. Cả hai cánh tay. Và vết đâm nặng nhất chếch mé cổ, chỉ cách khí quản hai centimetre. Từ các vết đâm, máu đang rỉ xuống, từng vệt mảnh, trườn theo nhánh lá, thấm vào những hạt đất đen mịn. - Ta không cần giết mi, phải không? – Người áo đen đã thì tháo ghé sát tai Da Nâu, khi giành phần thắng trong cuộc giao tranh – Cứ nằm đây, vài giờ nữa, khi Mặt Trời lên cao, mi sẽ hiện nguyên hình thôi. Các bạn mi thức dậy xuống vườn, sẽ phát hiện ra mi trong tình trạng này. Nhưng lúc đó thì mi đã chết rồi! Thế là hết. Cuộc đời của một kẻ tái sinh như mình đã trôi qua như một chớp mắt. Da Nâu thầm nghĩ, nhắm mắt, không một lời đôi co với người áo đen. Cô cũng không oán trách người đã đẩy mình vào cái chết. Họ đã có một trận đấu công bằng. Ai mạnh hơn, tàn bạo hơn, thì phải thắng. Ở một lẽ nào đó, người áo đen đã làm đúng. Những kẻ sinh ra từ bóng tối phải thực hiện vai trò của chúng. Được tái sinh, được dự phần vào cuộc sống tươi đẹp, có lúc cô đã quên đi mình là ai. Rồi cô cũng nhận ra thân phận thật, đã nhúng tay vào tội ác, không nhiều đắn đo. Chỉ có điều, những ngày tháng cuối cùng, cô đã gạt bỏ sứ mệnh, để làm một số điều cô nghĩ là cần thiết. Những điều trái tim mách bảo… Khiết vẫn nhắm mắt. Hơi thở mỏng dần. Nhưng, từ những nhánh rễ cắm sâu vào lòng đất, truyền lên cái nhánh lá đang đâm xuyên vào thân thể cô tiếng rên khe khẽ, mơ hồ. Cô bỗng tỉnh táo. Danny… Danny… Danny… Người cô yêu thương. Cậu ấy đang bị chôn vùi trong lòng hố thẳm. Cậu ấy chưa chết! Ghì mạnh thân thể lúc này đã hiện nguyên hình, bằng tất cả nỗ lực, Khiết tự lôi mình ra khỏi trạng thái bất động. Cô cong người, nghiêng về bên phía trái tim. Các nhánh lá buột ra khỏi người cô, làm vết thương toác rộng hơn, đau hơn, máu ộc ra nhiều hơn. Nếu cô vào nhà, được các bạn băng bó và đưa đi cấp cứu, có lẽ vẫn còn kịp. Nhưng, hết thảy những điều ấy không làm cô bận tâm nữa. Lết đến hõm đất đã lấp kín vừa nãy còn là hố thẳm, Da Nâu nằm úp mặt. Máu cô đang thấm xuống đất. Dòng máu xanh của ác thần. Thuỷ ngân chưa tinh luyện, nhưng cũng đủ để những hạt đất khi nó rơi xuống tan biến đi. Tan nhanh. Rất nhanh. Và lòng đất dâng lên, trả lại con người bị chôn vùi trở về mặt đất ánh sáng. Đất dưới thân thể Khiết hỗng đi. Cô lết qua bên cạnh. Hố thẳm ngay sát bên cô. Nhìn xuống, Danny đã hiện lên, khá gần. - Danny, có nghe thấy gì không? – Da Nâu gọi khẽ. Những ngón tay xanh xao cựa nhẹ. Khuôn đầu đang úp sấp hơi nhấc lên rồi lại gục xuống. Chừng như chàng trai vẫn không tin mình còn sống, hoặc cậu ấy quá đau và mệt. Da Nâu gượng nói to hơn: - Danny, nhìn lên đi! Khiết đây! Vẫn không có cử động nào. Nhoài người xuống hố, Da Nâu cố vươn cánh tay mà vẫn cách lưng Danny một sải. Cô hạ giọng, khẽ khàng: - Cố lên, Danny! Bạn phải lên đây! Phải sống! Vì có người cần bạn lắm. Bình Nguyên ấy… Tên Bình Nguyên vang lên, đánh thức Danny hiệu nghiệm. Cậu chậm chạp xoay hẳn người lại, mở hé mi mắt bám đầy đất. Da Nâu nở nụ cười nhợt nhạt, hạnh phúc và cũng đau đớn kì lạ: - Đưa tay cho Khiết, mau! Chàng trai nắm lấy bàn tay cô bạn, gượng nhỏm dậy, đưa lên một cánh tay. Những đốt sống lưng đau điếng. Danny đổ ập xuống một lần nữa. Nhưng tay Khiết đã kịp nắm lấy bàn tay cậu. Giữ chặt. Những ngón tay Da Nâu run lẩy bẩy. Hơi ấm đang nhạt dần. Tuy nhiên, bằng tất cả sức lực còn lại, thở hốc lên, Khiết rùn người, kéo bật chàng trai lên khỏi miệng hố. Hai người bạn nằm im cạnh nhau. Đất ẩm sau mưa lành lạnh dưới lưng. Ánh sáng ban mai đã tràn kín bầu trời, chiếu rọi hai gương mặt kiệt sức, nhưng bình thản. Chếch sau ngọn thông, ngôi sao cuối cùng vẫn nhấp nháy, nhưng đã mờ đi nhiều trong ánh sáng ngày. Bàn tay Da Nâu đặt nhẹ trên tay Danny. Lần đầu tiên. Bàn tay cậu ấy bất động, không đáp lại. Nhưng có hề gì… Khiết thở nhẹ. Máu đã cạn kiệt. Các vết thương trên cơ thể cô vượt quá ngưỡng đau, khiến cô không còn cảm thấy gì nhiều nữa. Chỉ có ánh sáng của bầu trời như tia mắt cảm thương và gió như bàn tay vỗ về. Lùa vào phổi cô hương thơm nồng dịu của đất đai. Mùi nhựa thông hăng hắc mà tinh khiết. Cả những nhánh đỗ quyên quỷ ám tàn nhẫn giờ đây cũng trở về dáng vẻ hiên hoà. Quầng sáng quanh những đoá hoa như chiếc túi mỏng tang cất giữ mùi thơm ngọt nhẹ. Thật lạ lùng, vì sao khi không còn nhiều thời gian được hiện diện trong cuộc sống này nữa, người ta mới nhìn thấy những vẻ đẹp bé nhỏ? Và vì sao vào thời khắc của đứt lìa, người ta mới biết mình tha thiết được thương yêu? Ừ, tình yêu. Giờ thì cô có thể gọi tên nó, trong ý nghĩ thoi thóp của mình. Đó là khi cô nhìn thấy Danny trên lối đi có mái che, sửa lại áo khoác xộc xệch của Nhật. Cử chỉ quan tâm chăm sóc lạ lùng dường như không thể có ở một chàng trai kiêu hãnh như thế, nhưng là có thật. Rồi khi thằng bé lớp dưới chạy đi, cậu ấy lại chìm vào trang sách đang đọc, không hề biết có đôi mắt đang lặng lẽ nhìn mình. Chưa bao giờ cô nghĩ về tình yêu, hay đúng hơn, cô không dám nghĩ về nó. Sau này, hiểu rõ thân phận mình, và quan trọng hơn nữa, hiểu rõ cảm xúc lặng lẽ trong cô bạn Bình Nguyên, cô càn xác quyết tình cảm ấy là thứ không thể. Nhưng nó đã lao vào cô, như một mũi tên nghịch ngợm. Vì là một ác thần trẻ, cô phải đẩy bật nó ra khỏi trái tim mình. Nhưng nó vẫn ở đấy, ẩn náu. Thật hạnh phúc khi được làm người, dù chỉ là người tái sinh. Bởi chỉ có làm người, ta mới biết có một tình cảm lạ thường đến vậy, sâu sắc đến vậy, và mạnh đến mức gột đi phần ác trong ta, biến ta từ kẻ mục ruỗng thành một con người khác. Điều đẹp nhất của tình yêu là nó chỉ bắt đầu từ tự do. Chính ta, chứ chẳng ai khác, là người chọn nhận nó, chọn trao tặng nó. Ngay cả khi ta không được đáp trả, bởi người ta chọn để yêu thương không yêu thương ta, thì ta vẫn được phép lặng lẽ yêu thương, biến tình yêu thành hành động ít ngẫu nhiên nhất. Khi ta có tình yêu, ta đã mạnh hơn mong muốn của người áo đen, ta đã sống thêm được vài thời khắc nữa… Để bình yên chạm vào tay cậu ấy. Lần đầu tiên và cũng là lần cuối trong đời… Những ngón tay yếu ớt rời khỏi tay Danny, chạm vào vết thương trên lồng ngực trái. Hạt máu cuối cùng dính vào ngón tay. Da Nâu đưa đến gần mắt. Màu xanh đã biến thành màu đỏ. Thế là đủ! Cô nhắm mắt lại. Hơi thở cuối cùng rời đi. Đau đớn chấm dứt. Đôi chân cô, lồng ngực cô, cánh tay cô, mái tóc cô, và gương mặt ngộ nghĩnh luôn mỉm cười dần dần co cứng lại. Trong chớp mắt, tất cả tan ra, lẫn vào lớp đất mịn nhỏ bên gốc những cây đỗ quyên. Đó cũng là lúc Danny cựa nhẹ. Một nguồn năng lượng bí ẩn truyền gửi cho cậu, chữa lành những vết đau mà cú rơi gây ra. o O o Người chạy xe thồ giữ tốc độ 50km/h. Mặt Trời đã lên lưng lửng chân trời. Hôm nay có thể sẽ là một ngày ấm nóng. San sốt ruột dõi tầm mắt về phía biển. Hơi mưa và sương sớm đang tan dần. Nỗi lo cồn lên trong đầu cô gái xinh đẹp: khi sương tan hẳn, là khi Bình Nguyên đã an toàn vào đất liền. Nếu cô không bắt kịp kẻ giữ hạt Azoth quan trọng nhất, thì… - Ông cho xe chạy nhanh hơn được không! – Cô hối thúc người cầm lái. Không nói gì, ông ta tăng ga. Gió quất vào mặt họ như những sợi roi. - Nhanh nữa! – San bỗng nín lặng khi chợt nhận ra có một vết mờ hiện ra trong làn không khí trên biển. Một thứ gì đó giống như các cột buồm. Những cánh buồm. Không phải ảnh ảo. Nhưng con tàu ấy cũng không hiện hình rõ ràng. Cô bấu chặt tay vào eo lưng người xe thồ để không ngã văng khỏi yên xe cũ cứng quèo mỗi khi nó ngoặt gấp. Ông ta vẫn chăm chú vào con đường ngoằn nghèo ven biển, sẽ không nhìn thấy hình ảnh mà cô nhìn thấy, San tự nhủ. Vài chiếc xe tải ngược chiều từ cao nguyên xuống vùng duyên hải, vẫn mở đèn pha. Ánh đèn loá mắt nhưng chiếc xe thồ vẫn không đảo tay lái. - Nhanh hơn nữa, được không? – San vẫn không hài lòng, gần như hét lên – Tôi sẽ trả nhiều tiền hơn mức ông đề nghị! Bỗng, người đàn ông ngoảnh lại. Vang lên giọng nói không hề xa lạ: - Cô nghĩ ta không muốn ra vịnh biển ngay tức khắc ư? Điều cô mong muốn, cũng là điều ta mong muốn! Lớp áo khoác vải dù nhàu nhĩ của ông ta thoáng chốc chuyển màu. Bàn tay San đang bám chặt vào eo lưng ông ta như vịn vào hư không. Lúc này San mới nhận ra, trong cả hai chiếc kính chiếu hậu, chỉ phản chiếu gương mặt hoảng hốt của chính cô. Những muốn bắn ra khỏi yên xe, nhưng cô đã bị dán chắc sau người cầm lái. Gương mặt của vị quản gia áo đen hiện nguyên hình, với những vết bầm tím và trầy trụa trên làn da bở mục. San sợ phát điên, và cả giận dữ: - Ông biến hình, bám theo tôi để tranh đoạt chuỗi hạt sao? - Cô nói như thể nó thuộc về cô vậy! – Người áo đen châm biếm. - Nó là của tôi! Của tôi! – San rít lên – Dù ông có nói gì, làm gì, thì cũng không lấy được nó khỏi tay tôi đâu! - Đúng, chuỗi hạt không thuộc về ta. Vì chuỗi hạt Azoth phải thuộc về một nơi dành riêng – rộng lớn và thiêng liêng. Cho nên cô cứ yên trí đi. Ta sẽ đi cùng cô đến vịnh biển, không sây sát. Ta đến đó, bởi ta có một việc phải thực hiện. - Ông sẽ không cướp chuỗi hạt của tôi chứ? – Vẫn chưa hết ngờ vực, San siết mạnh chiếc hộp gỗ trong tay. - Không! – Hơi thở ẩm mốc phả về phía sau. Vịnh biển đã rất gần. Con tàu cổ xưa lúc này đã hiện rõ trên mặt nước, từng đường nét, hơi nghiêng về một bên, nhưng vẫn lừng lững tiến gần vào bờ, trả Bình Nguyên về với cõi sống. Tim San đập thình thịch. Cô những muốn cười phá lên cho thoả cảm giác phấn khích cuồng điên, rồi lại lặng đi vì hồi hộp. Chiếc xe thồ hơi lảo đảo khi rời mặt đường nhựa, đổ dốc chạy xuống lớp cát ven biển. Đến những mỏm đá đen nối tiếp, người áo đen cho xe dừng lại. Cô gái xinh đẹp hấp tấp chạy ào ra mí nước, leo lên mỏm đá cao nhất. Sóng nhẹ, các dải bọt trắng êm ả dội vào rồi kéo đi, như dệt một tấm vải nối liền mỏm đá và con tàu cách đây non chừng trăm mét. Gương mặt khắc đầu mũi tàu hướng thẳng về phía San. Các lọn tóc xoăn như sóng biển đã mờ đường nét nhưng hốc mắt rỗng và nụ cười mỉm bí hiểm thì không thể lảng tránh. Cô gái xinh đẹp chợt rùng mình nhận ra vẻ quen thuộc của gương mặt trôi dạt. Rất quen, mà không thể nhớ ở đâu. Trong đám đông những người từng gặp? Trong một quyển sách? Trong một giấc mơ? Kí ức bị đánh thức, nhưng không đưa ra chỉ dẫn nào cả. Không như San nghĩ, con tàu không cập vào bờ. Nó đã dừng lại, đứng trên mặt nước, như một thuỷ thủ già sau bao nhiêu năm lênh đênh trên các đại dương đã quên đi niềm ước mong được trở về đất mẹ. Nó cứ đứng im đấy, một vật thể đau đớn, vừa thèm khát gắn bó, vừa sợ hãi giữ chặt sự xa cách với dải đất liền. Và, như một nhân chứng tình cờ lặng lẽ, quầng Mặt Trời cứ chậm rãi lên cao sau các cột buồm. Một ô kính bên hông tàu hé mở rồi nhấc hẳn lên. Trong luồng sáng xanh vert, bóng người nhỏ bé trong màu váy hồng tro hiện ra. Bình Nguyên theo dải cầu ánh sáng càng tiến vào gần bờ, thì hình ảnh con tàu gỗ càng rung nhoè. Mặt Trời chạm đỉnh cao nhất của cột buồm, là lúc con tàu nhẹ nhàng tan biến thành làn khói mỏng lan toả trên mặt nước. Chắp nhẹ trước ngực giữ hạt Azoth trong bàn tay, Nguyên ngoảnh nhìn con tàu lần cuối, đôi mắt hoen ướt trong nụ cười vĩnh biệt. Rõ ràng, cô bạn xinh đẹp không phải là người Bình Nguyên trông đợi gặp mặt khi đặt chân lên đất liền. Nhưng cô vẫn không có phản ứng gì mạnh khi bàn tay khô lạnh của San giữ chặt đôi vai cô, nửa van xin, nửa ra lệnh: - Đưa cho tớ hạt Azoth cuối cùng! - Không! – Nguyên cương quyết – Cậu không phải là người được quyền giữ chuỗi hạt. - Đừng nói nhiều. Đưa đây! – Ngón tay San bấu mạnh vào vai cô gái nhỏ, gây đau đớn, để hai bàn tay đan chặt vào nhau trước ngực phải buông ra – Tớ đang giữ chuỗi hạt của cậu. Nếu cậu chống cự, thì chuỗi hạt trong hộp gỗ sẽ bị phá huỷ! - Không! – Nguyên nhắc lại. Cô rùn vai, nghiêng người qua bên để tránh San. Cách không xa, người quản gia quan sát hai cô gái, không nói một lời. San để cho cô gái nhỏ đi sượt qua mình mấy bước, rồi mới lên tiếng, nhấn mạnh từng từ: - Thôi được. Cứ giữ lấy hạt Azoth đó, nếu cậu khăng khăng muốn thế. Người trả giá sẽ không phải tớ, cũng không phải cậu, mà là một kẻ khác! - Ai? – Cô gái nhỏ dừng sững, khó nhọc quay đầu lại. - Danny! – San nhếch môi cười, chậm rãi, hất cằm về phía người áo đen bên chiếc xe máy. Một âm mưu loé lên trong đầu cô – Cậu ấy đã bị ông ta hất xuống hố thẳm vào vùi chôn dưới lớp đất sâu. Đưa cho tớ thứ cậu đang nắm trong tay, để tớ hoàn thiện chuỗi hạt. Tớ sẽ đưa nó cho bà nội Danny. Có sức mạnh thần thánh, bà cụ ấy sẽ biết cách nhanh nhất cứu mạng sống cháu trai mình! Bình Nguyên đứng lặng, nhìn trừng trừng gương mặt rực lên vẻ đắc thắng tham lam của người đối diện. Có bao nhiêu phần trăm sự thật trong những lời nói ấy, cô không biết. Nhưng cô biết những gì mình đã trải qua, những mất mát mà bao người thân thương đã phải gánh đỡ, để cô có được hạt Azoth cuối cùng này. Làm sao cô có thể từ bỏ nó đơn giản như vậy được? Một cách chậm rãi, San cho tay vào túi áo pullover, rút ra chiếc hộp gỗ dẹt, thản nhiên làm động tác sắp bật mở nắp. Cô gái nhỏ rùng mình. Chuỗi hạt mang trong nó một quy luật lớn lao mà cũng thật khắc nghiệt: Trí tuệ tối thượng, mà Azoth là một biểu trưng, soi sáng cho ta về vũ trụ và con người cũng như ý nghĩa cuộc sống. Trí tuệ ấy không bao giờ đến với ai dễ dàng. Phải đánh đổi. Bằng thời gian. Bằng nỗi đau đớn. Và không hiếm khi, bằng cả cái chết. Thường, người ta phải đánh đổi thời gian, trải nghiệm sống để tiếp cận quyền lực ấy. Nhưng vẫn không ít kẻ muốn đi đường tắt. Như cô bạn xinh đẹp với vẻ mặt thách thức lúc này đây. - Cậu không có nhiều thời gian đâu! – San nhắc. Người áo đen đã bước đến gần hai cô gái. Như xác nhận những lời của San về việc Danny nguy khốn là sự thật, hoặc như gợi nhắc một thông điệp thẳm sâu nào đấy, ông ta nói khẽ: - Hãy tự mình chọn lựa, Nguyên! Hoặc Azoth. Hoặc mạng sống của Danny! Những ý nghĩ hỗn loạn tìm về đúng chỗ. Lời của linh hồn mẹ phút cuối vang lên trong Nguyên: Hãy suy nghĩ về ý nghĩa đích thực của sự "hoàn thiện", Nguyên nhé. Tự con phải tìm ra. Không ai mách bảo cho con được. Lắng nghe trái tim mình, con gái bé bỏng của mẹ. Hãy lắng nghe trái tim mình… Lắng nghe trái tim mình Hạt Azoth quan trọng nhất nằm trong tường thành trang trại. Azoth còn có thể là con người. Đó chính là ngầm ý mà người quản gia áo đen từng muốn nói với Nguyên, khi hé lộ về bí ẩn chuỗi hạt. Đúng khi cô gái nhỏ quyết định, chìa hai tay về trước, để San lấy đi hạt Azoth, thì cô bạn xinh đẹp đã xô bật cô ngã xuống cát, giằng mạnh một bên tay Bình Nguyên. Đôi lòng tay bung mở. Gương mặt của chuỗi Azoth bay lơ lửng, sáng loá bờ biển, át đi cả ánh Mặt Trời. San điên cuồng lao người theo vầng hào quang ấy. Nhưng, chỉ có nửa thân người cô chồm về phía trước. Đôi chân cô đã đông cứng. Rồi cô nhận ra mình đang thấp, thấp hơn. Cát. Cô không lún xuống cát. Mà thân thể cô đang biến thành cát. Cát khô, lụn chảy. Bàn chân, đầu gối, lên cao dần… "Cứu!" – San hoảng hốt rú lên. Giờ, cô đã hiểu ý nghĩa lời của Khiết – lời nguyền của một ác thần – cái lúc Da Nâu đưa tay cho cô bên hố thẳm. Cậu sẽ có một kết thúc ghê rợn nhất. Và người gây ra cái kết thúc ấy cho cậu, không ai khác, ngoài cậu! Ngón tay San buông rời khỏi hộp gỗ. Nhẹ nhàng và bình than, người áo đen cúi xuống, nhặt lấy chiếc hộp ngay trên lớp cát khô, khi thân thể cô gái xinh đẹp đã hoá cát tới tận khuỷu tay. Rồi cánh tay dài cằn khô của ông ta vươn về phía trước, nắm lấy hạt Azoth đang bay lơ lửng. - Cứu, xin hãy cứu tôi! – Khuôn đầu xinh đẹp trên bờ cát cuồng loạn gào lên. Trong chớp mắt, nắp gỗ bật mở. Hạt Azoth cuối cùng trở về đúng vị trí cảu mình. Chuỗi hạt hoàn thiện rực sáng trên tay sứ giả bóng đêm. Ông ta mỉm cười, nhìn thẳng vào khuôn mặt cô gái bé bỏng đang chết lặng vì cảnh tượng ghê rợn. Giọng nói Bình Nguyên khiến ông ta giật mình. Giật mình hơn nữa là lời đề nghị của cô: - Xin cứu bạn ấy, vì ông đã có chuỗi hạt thân thánh rồi! - Ngươi không ân hận vì lòng từ tâm chứ! – Sứ giả bóng đêm lạnh băng – Đừng quên, bên dưới bộ mặt xinh đẹp, đây là kẻ tàn nhẫn. - Hãy cứu bạn ấy, làm ơn! – Bình Nguyên thì thầm lặp lại. Chuỗi hạt đưa về phía trước, hạ thấp xuống. Ánh sáng xanh chiếu trên lớp cát tan ra từ thân thể San. Những tinh thể cát vô số thấm sáng, hoá lỏng, tản mát, hội tụ, và định hình. Vẫn không rời mắt khỏi Bình Nguyên, sứ giả áo đen chậm rãi: - Tất cả tiến trình tái tạo ngươi đang thấy theo đúng giao ước từ ngàn xưa: hình ảnh của con người chính là hình ảnh của Azoth, của Một, của Vũ trụ. Tất cả mọi người đều có sức mạnh như nhau, sức mạnh bên trong – Sức mạnh của chuỗi hạt Azoth. Chuỗi hạt ta đang cầm trong tay chỉ là một biểu trưng mà thôi. Giờ đây, ta sẽ mang chuỗi hạt trở về nơi thiêng liêng – nơi trời và đất là Một, nơi tồn tại của sự hoàn thiện! Còn ngươi cũng về đi, với những người thương yêu ngươi. Về ngôi trường cũ giờ đây đã trở lại bình yên, không còn nữa quá khứ ám ảnh. Mi biết sẽ sống tiếp ra sao rồi chứ? Bình Nguyên gật nhẹ, cúi nhìn cô bạn xinh đẹp đã trở về hình dáng con người. Trước khi biến mất vào làn nước biển, sứ giả chỉ một ngón tay về San, cất lời nguyền cuối cùng: - Mi đã được cứu sống. Nhưng người như mi không thể không nhận trừng phạt: Suốt đời này, mi không thể có tình yêu từ bất kì ai. Với gương mặt xinh đẹp kia, với óc thông minh kia, mi sẽ có những thứ mi thèm khát, trừ chuỗi hạt Azoth thông tuệ và bình an trong chính trái tim mi! ... Mời các bạn đón đọc Chuỗi Hạt Azoth của tác giả Phan Hồn Nhiên.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tham Thiên - Phong Ngự Cửu Thu
Sau thành công của tác phẩm Tàn Bào, đầy mới lạ và ấn tượng trong thể loại tu chân, Tham Thiên là tác phẩm thứ hai của tác giả Phong Ngự Cửu Thu. Thiên Thư tàn quyển xuất hiện khiến người thiên hạ điên cuồng tranh đoạt. Vậy rút cuộc nó đơn thuần là cơ duyên tạo hóa hay còn ẩn tàng huyền cơ gì? Việc tu hành chẳng lẽ chỉ vì ham muốn trường sinh bất lão? *** Cuối thu năm 540 sau công nguyên, tại Trường An, kinh đô nước Ngụy. Trời bắt đầu đổ mưa từ giờ Ngọ, ban đầu chỉ là mưa nhỏ, khi mặt trời xuống núi thì chuyển mưa lớn khiến trên đường có rất ít người qua lại. Thêm nữa, dù chưa tới lúc lên đèn nhưng vì sắc trời chuyển tối sớm nên trong thành lục tục thấy xuất hiện những ánh đèn. Ánh sáng chủ yếu tập trung ở khu vực có phạm vi chừng mười dặm phía đông thành, đó chính là nơi xây dựng hoàng thành đồng thời là khu vực mà các những người phú quý sinh sống. Tây thành kém phồn hoa hơn, số hộ gia đình thắp đèn không nhiều lắm, nhưng phía Tây Bắc của Tây thành có một nơi phát ánh sáng mà độ sáng ở đó mạnh hơn ánh đèn rất nhiều, ánh sáng lại bập bùng liên tục. Nơi tỏa ra ánh sáng đó là một tòa miếu thờ không lớn lắm lại khá rách nát, tường miếu lẫn phòng hai mé đông tây đều đã sụp xuống, hiện tại chỉ còn mỗi một gian mà khi trước vốn là chính điện đặt tượng thần được thờ cúng. Nơi thần đàn của chính điện đặt một pho tượng thần, có điều vì không có người chăm lo bảo vệ nên tượng thần này đã bị hư hại nghiêm trọng, nước sơn bong tróc để lộ phần thân gỗ ra ngoài khiến người ta khó mà nhận ra đó là thần thánh phương nào nữa rồi. Ngay giữa đại điện có một đống lửa, quanh đó có mấy đứa trẻ ăn xin vận quần áo tơi tả, những đứa này tuổi còn khá nhỏ, đứa lớn nhất cùng lắm chỉ mười ba mười bốn tuổi, còn đứa nhỏ nhất đoán chừng chỉ khoảng tám chín tuổi. Đứa lớn nhất bọn, nhìn qua thấy ngực hơi phồng lên, chắc hắn là con gái, hiện tại đang nâng một bát nước thuốc đồng thời nói chuyện với một đứa nhỏ nằm phía trước tượng thần. Đứa nhỏ nằm trên đống rơm kia khoảng mười hai, mười ba tuổi, là con trai, rất gày, hơn nữa chẳng hiều vì sao nó chẳng buồn đón nhận chén thuốc mà cô bé đưa đến, chỉ đưa mắt nhìn trừng trừng cô bé kia, còn mặc cho cô bé nói gì nó cũng tuyệt không chịu nhận chén nước thuốc. Ngoài hai đứa bé này ra, trong miếu còn hai đứa nữa, một cậu bé đang nấu cơm, có điều nói nấu cơm với ăn xin ăn mày thì chẳng qua cũng chỉ là tiến hành phân loại thức ăn, tiếp đó lần lượt bỏ vào hai bình sứ treo trên bếp lửa, điểm đáng chú ý ở đây là không như ăn xin thông thường gày gò, ốm yếu, nhóc này rất mập mạp trắng trẻo. Đứa cuối cùng là một bé gái đang nhóm củi, cô bé này có đôi mắt rất to, chưa thấy mở miệng nói câu nào mà chỉ dùng tay ra tín hiệu với người khác nên hẳn là bị câm. Cô bé đưa thuốc khi nãy thấy bạn mình cố chấp không chịu uống thuốc nên có phần nóng giận, tuy vậy cô cũng không tá hỏa nổi cáu mà chỉ nhẹ nhàng hỏi lý do. Đứa bé trai đang nằm không nhìn cô mà nghiêng đầu sang một bên, miệng cũng chẳng đáp lời. Cô bé khuyên thêm mấy câu đoạn lại đưa chén thuốc tới nhưng đứa bé trai kia đột nhiên ngồi bật dậy, rất nhanh vung tay hất đổ chén thuốc, hơn nữa còn giận dữ nhìn cô bé trừng trừng. Cô bé vội vàng đi nhặt lại chén thuốc, chén thì không bể nhưng nước thuốc đã đổ hết ra nền đất. Đứa bé trai nghiêng đầu nhìn cô bé, sự giận dữ trong mắt từ từ tan biến, thay vào đó là đau thương cùng cực, sau một thoáng nó đưa tay áo lau nước mắt rồi thả người nằm vật xuống, miệng vẫn chẳng nói câu nào. Cô bé bất đắc dĩ nhìn đứa bé trai đang nằm một cái đoạn cầm chén thuốc đưa cho tên mập đang nấu cơm, mặt cô không khỏi âu lo khi thấy trời mưa càng lúc càng mau, càng nặng hạt: “Có biết Lữ Bình Xuyên với Mạc Ly đi đâu không thế?” “Không biết, mà sao Trường Nhạc không chịu uống thuốc?” Tên mập hỏi lại. Cô bé chỉ lắc đầu rồi tiếp: “Nam Phong đâu, mi có thấy nó đâu không?” Tên mập vừa lắc đầu vừa đáp: “Sở lão đại, để ta tìm bọn chúng.” “Thôi để ta đi.” Cô bé họ Sở khoát tay. Trong khi hai đứa đang nói chuyện, một tràng những tiếng bước chân dồn dập truyền từ ngoài cửa vào, nghe rõ là bước từ xa đến gần, sau một thoáng liền thấy hai tên ăn mày, một lớn một nhỏ bước vọt tới, đứa lớn khoảng mười ba mười bốn tuổi, mình để trần bước tới. Đứa nhỏ tầm tám chín tuổi, trên đầu phủ một cái áo ngắn rách. Cô bé họ Sở và tên mập vừa tới cửa thì đứa nhỏ gày đen mang chiếc áo ngắn từ ngoài cửa chạy vào: “Cha nó, mưa chết lão tử rồi.” “Nam Phong, ngươi giấu gì trong ngực đó?” Tên mập nấu cơm hỏi. “Ngươi đoán xem?” Đứa bé trai cười xấu xa. “Tốt rồi, đã đủ người thì ăn cơm thôi.” Lữ Bình Xuyên quay sang phía tên mập bên đống lửa nói, tiếp đó đưa tay vẫy vẫy cô bé họ Sở: “Hoài Nhu, lại đây, ta có chuyện cần bàn.” Sở Hoài Nhu gật đầu đoạn cùng Lữ Bình Xuyên bước qua một bên, hạ giọng nói chuyện, trong khi ấy, tên mập đem thức ăn trong hũ chia cho mọi người. Vào lúc tên mập đang chia cơm, Nam Phong bước tới trước tượng thần, tiếp đó đưa tay móc từ ngực áo ra một bầu rượu rồi len lén đưa cho Trường Nhạc: “Cầm lấy, đồ tốt đấy.” Tên mập chia thức ăn ra làm sáu phần xong thì trong hai hũ chỉ còn lại chút canh, nó liền đổ luôn chúng vào chung một hũ rồi cứ thế ôm hũ mà uống luôn. Sở Hoài Nhu và Lữ Bình Xuyên có vẻ đang bàn chuyện rất quan trọng, sắc mặt hai đứa cực kỳ nghiêm túc, khi nói chuyện thỉnh thoảng còn quay đầy nhìn về phía mấy đứa đang ăn cơm, chẳng rõ hai đứa đang bàn chuyện quan trọng sợ có ai nghe được hay là việc có liên quan tới cả đám. Nam Phong với Trường Nhạc thì thay phiên nhau uống rượu trong cái bầu mẻ. Nam Phong dường như hỏi điều gì đó nhưng Trường Nhạc chỉ lắc đầu chứ không trả lời. Trong ngôi miếu thờ đổ nát này ngoài người ra, còn có chuột, chúng ngửi thấy mùi thức ăn liền từ chỗ tối bò ra, chạy về phía cô bé câm, cô bé lại không đánh chúng mà còn lấy cơm canh cho chúng nữa. “Sở tỷ tỷ, Nam Phong đi trộm rượu về cho Trường Nhạc uống.” Mạc Ly mách. Sở Hoài Nhu nghe xong chỉ quay đầu, khoát tay nói: “Trường Nhạc bị chứng phong hàn nên uống rượu để trừ lạnh thôi.” Sau một hồi bàn luận, Lữ Bình Xuyên và Sở Hoài Nhu rời chỗ góc tường, bước về phía đống lửa. Lữ Bình Xuyên đi đến cạnh đống lửa đoạn bưng chén cơm lên, lấy một khúc xương cho Mạc Ly, phần thức ăn còn lại trong chén nó cũng không đụng mà bỏ vào cái hũ tên mập đang ôm. Chuyện này trước đây cũng hay xảy ra thường xuyên nên hai đứa kia cũng không có phản đối gì, sau khi cảm ơn xong liền chú mục ăn tiếp. “Ngươi nói đi.” Lữ Bình Xuyên nhìn Sở Hoài Nhu, đề nghị. “Ngươi nói thì tốt hơn.” Sở Hoài Nhu lắc đầu đáp. Cả đám còn lại thấy giọng điệu hai người khác thường bèn lục tục nghiêng đầu ngó, chỉ duy có cô bé câm kia vẫn im lặng ngồi ăn cơm, thì ra cô bé không chỉ có câm mà còn bị điếc nữa. “Được rồi, để ta nói.” Lữ Bình Xuyên thoáng suy nghĩ chút rồi lên tiếng. “Trường An hôm qua có một sự kiện lớn diễn ra, các ngươi chắc cũng đã nghe đến rồi.” “Đại ca, việc người nói chính là Pháp hội ở Đông thành sao?” Tên mập tiếp lời, đoạn lại bổ sung: "Ta nghe nói, pháp hội kia là để tranh giành kinh thư gì đó đấy..." Lữ Bình Xuyên gật đầu: “Pháp hội lần nay do Hộ Quốc chân nhân đích thân chủ trì nhằm chiêu hiền đãi sĩ, kẻ tham gia tỷ võ mà thắng trận không những có thể được gia phong quan tước mà còn có cơ hội cùng tham tường tìm hiểu Thiên Thư tàn quyển, có rất nhiều cao thủ các môn phái đã tới đây, ta thấy chúng ta nên đi đông thành thử vận may một phen, dù không được nhận làm đệ tử nhưng làm tạp dịch thôi cũng đủ tốt hơn nhiều so với việc cứ ở cái ổ này.” Lữ Bình Xuyên nói xong, mọi người đều im lặng chưa đáp, nó lại nói tiếp: “Chúng ta cứ ở mãi đây cũng chẳng phải cách hay, dù thế nào cũng phải nghĩ cách thoát ra, cơ hội như thế chẳng phải lúc nào cũng có, chúng ta không thể bỏ qua được.” Thấy đám kia không thể hiện thái độ gì, Sở Hoài Nhu ở bên cạnh liền cất lời: “Cứ quyết như thế, ngày mai đi đông thành.” Lữ Bình Xuyên nhìn mấy đứa một lượt đoạn nói: “Sắp tới có thể phải ly biệt, ta muốn cùng mọi người kết bái kim lan, không biết các người có đồng ý không?” Cả đám nghe vậy thì ngỡ ngàng gật đầu. “Mạc Ly, đi rửa chén của ngươi đi.” Lữ Bình Xuyên nói xong liền rút một cây dao ngắn từ bên hông ra đoạn nói tiếp: “Nam Phong, đưa cái cốc đến đây.” “Đại ca, ta nghe nói cường đạo kết bái mới uống rượu máu, người tốt kết bái lại có một quy trình khác.” Tên mập đưa ý kiến. “Quý ở tấm lòng, quan tâm gì mấy thứ quy củ vớ vẩn chứ.” Lữ Bình Xuyên khoát tay gạt đi. Trong lúc đó, Mạc Ly đã cầm chén của mình định đi tới cửa để rửa, khi vừa tới cửa thì cô bé liền hốt hoảng quay đầu lại kêu: “Đại ca, có người tới.” Cả đám nghe vậy bèn bước tới bên cửa, chỉ thấy trong màn mưa xuất hiện một bóng người đang chậm chạp bước về phía ngôi miếu.. Qua một chốc, khi bóng người kia đến gần hơn, cả đám mới thấy rõ trang phục của kẻ đi tới, người này tuổi chừng hơn năm mươi, thân vận trường bào màu xanh cũ nát, tay trái y cầm một lá cờ vải một mặt màu vàng nhạt, tay phải nắm một cây gậy gỗ, khi y bước đi thì cây gậy liên tục gõ xuống mặt đất. Mọi người đều lưu lạc phố phường cả, nên cũng không xa lạ gì với loại quần áo kiểu này, đó là một thầy tướng số mù lòa...   Mời các bạn đón đọc Tham Thiên của tác giả Phong Ngự Cửu Thu.
Lãnh Địa Rồng Tâp 1: Thung Lũng Salicande - Pauline Alphen
AudioBook Lãnh Địa Rồng   Chúng ta đang ở thế kỷ thứ 24 sau công nguyên. Sự tham lam vô độ của loài người trên Trái đất đã làm thay đổi trật tự thế giới. Một trạng thái cân bằng mới được thiết lập bởi Jors, bao gồm những ngôi làng, những cộng đồng người ít ỏi, sống bình yên, hoà thuận, cách xa hoàn toàn với nền văn minh công nghiệp. Trong thế giới này, ‘Thời Xa Xưa’ trở thành đề tài cấm kỵ, và không ai còn nhớ gì về quá khứ. Ở trung tâm của thế giới mới là thị trấn Salicande, nơi ở của cặp sinh đôi Jad và Claris, cháu ngoại của Jors. Sau sự biến mất bí ẩn của người mẹ vào ngày Jad và Claris tròn 3 tuổi, hai đứa trẻ trải qua những tháng ngày lặng lẽ trong toà lâu đài của cha. Claris chọn cách quên, nhưng Jad thì tin rằng mẹ vẫn còn sống ở một nơi nào đó và cậu thường đi tìm bà trong một giấc mơ hoặc một cơn ác mộng. Đó là năng lực kỳ lạ của cậu, thứ mà Blaise – vị gia sư già, bạn đồng hành của Jors – luôn cố gắng để kiểm soát. Cuộc sống cứ thế tiếp diễn. Nhưng khi Blaise bắt đầu khơi lên Thời Xa Xưa, trao cho Jad và Claris những thứ cấm kỵ, khi những thế lực mới xuất hiện, khi quá khứ được dày công chôn vùi dần dần hé lộ và khi những cuộc gặp gỡ mới mẻ khiến họ băn khoăn nhiều hơn, hai anh em song sinh và cha mình đã quyết định rằng họ sẽ phải thay đổi, phải đối mặt với định mệnh, với tương lai, và với quá khứ. Khi mới cầm cuốn Lãnh Địa Rồng lên, có lẽ nhiều người không thể không nghĩ đến những bộ truyện đã quá quen thuộc của thể loại truyện kỳ ảo dành cho thiếu nhi như Harry Potter hay Eragon - Cậu bé rồng. Tuy nhiên, hãy lật thêm vài trang nữa và ý nghĩ đó sẽ hoàn toàn biến mất. Lãnh Địa Rồng không đưa người đọc đến với một thế giới kỳ ảo, một nơi nào đó khác hẳn, cách xa hẳn với thế giới con người. Ngược lại, chúng ta sẽ đứng trên chính Trái đất, nhưng đó là thế giới điêu tàn vẫn đang dần dần hồi phục sau Đại Thảm Họa. Những kẻ giàu có đã bỏ đến những hành tinh khác, để lại nhân loại, phần lớn đã bị tiêu diệt, trên một hành tinh đã mất hết sức sống bởi sự tàn phá của công nghệ, khoa học và sự vô trách nhiệm của con người. Pauline Alphen đã dần phác họa nên một thế giới bị rút sạch nhựa sống, bị kìm kẹp dưới những luật lệ hà khắc, và đã hầu như lãng quên quá khứ của chính mình. Ý tưởng này của tác giả rất thú vị, bởi độc giả sẽ cùng với hai anh em song sinh từng bước khám phá quá khứ của Salicande và quá khứ của nhân loại. Thủ pháp tạo sự bất ngờ đã có tác dụng. Theo bước Jad và Claris, hai đứa bé đã trải qua thời thơ ấu chỉ quanh quẩn trong thế giới bé xíu của mình, người đọc cũng háo hức được khám phá nhiều hơn về Thời Xa Xưa qua các trang viết của Những văn sĩ phiêu bạt và bút tích đầy huyền bí của Sierra, chúng ta cũng bắt gặp dấu vết của những tiểu thuyết đã trở thành kinh điển như Những thế giới của Ewilan, Chiếc la bàn vàng, vốn là nguồn cảm hứng của Pauline Alphen khi viết tác phẩm này. Tuy nhiên, Lãnh Địa Rồng không đơn thuần để giải trí. Pauline Alphen đã đưa vào câu chuyện này một vấn đề nhức nhối, đó là môi trường. Trong một cuộc phỏng vấn, nhà văn đã nói rằng môi trường là một trong những mối quan tâm hàng đầu của bà, và người đọc có thể thấy rõ sinh thái chính là nền tảng của Slicande. Chính sự tàn phá của con người chứ không phải bất cứ thứ gì khác đã gây ra trận Đại Thảm Họa đưa thế giới đến chỗ diệt vong, khủng khiếp đến mức những người kiến tạo nên Salicande quyết định chôn vùi quãng thời gian từ đó trở về trước, như muốn vĩnh viễn xóa đi quá khứ đen tối để bắt đầu một cuộc sống mới. Không có máy móc, không có công nghệ hiện đại, thiên nhiên dần dần lấy lại được quyền uy của mình. Lãnh Địa Rồng là thành quả hoàn hảo của hơn bảy năm thai nghén. Pauline Alphen đã kiến tạo nên một thiên truyện độc đáo, pha trộn giữa viễn tưởng và kỳ ảo. Với sự trau chuốt trong từng câu chữ, ngay từ những trang đầu tiên, người đọc đã lạc vào một thế giới huyền bí và phi thường. Tất cả các nhân vật, dù chính hay phụ, đều độc đáo và cuốn hút. Câu chuyện được kể qua lời của nhiều nhân vật, khiến người đọc cảm thấy gần gũi hơn với từng nhân vật. Đã bước vào thế giới Salicande, mỗi người đọc sẽ là một người lữ hành theo sát bước chân Jad và Claris, trải mình trên từng trang sách hấp dẫn, thích thú và hồi hộp với từng khám phá. Kết thúc tập truyện này, vẫn còn nhiều điều huyền bí và người đọc chỉ còn cách chờ đợi tập truyện tiếp theo. Mời các bạn đón đọc Lãnh Địa Rồng Tâp 1: Thung Lũng Salicande của tác giả Pauline Alphen.
Warcraft Toàn Tập 3 - Jeff Grubb
Bộ sách Warcraft Toàn tập được phát hành bởi Pocket Star vào ngày 24 tháng 10 năm 2006. Đây là tập hợp những câu chuyện diễn ra tại vũ trụ Warcraft được viết bởi các tác giả Richard Knaak, Christie Golden, Jeff Grubb và Chris Metzen.   Trong làn sương mờ ảo từ thời quá khứ xa xưa, thế giới Azeroth chứa đầy những sinh vật lạ lùng với rất nhiều chủng loài phong phú. Những tiên thần bí và người lùn cứng cáp sánh bước cùng với những nhóm con người trong một mối quan hệ yên bình hòa hợp – cho tới khi một đạo quân ma quỷ mang tên Quân Đoàn Hủy Diệt xuất hiện tàn phá sự bình yên vốn có của toàn thế giới. Orc, rồng, yêu tinh và troll đua nhau dành dật các vương quốc hỗn loạn và bị chia cắt – khởi đầu cho một âm mưu hiểm ác cực kỳ to lớn sẽ quyết định số phận của toàn thế giới WARCRAFT  Gồm có:  - Day of the Dragon - Lord of the Clans - The Last Guardian - Of Blood and Honor The Last Guardian Những Người Bảo Hộ Tirisfal là đội ngũ những chiến binh có sức mạnh thần thánh, mỗi người đều mang trên mình trọng trách chiến đấu chống lại Quân Đoàn Hủy Diệt. Medivh vốn được định mệnh từ khi sinh ra là sẽ trở thành người vĩ đại và mạnh mẽ nhất trong hàng ngũ ấy. Nhưng ngay từ đầu bóng tối đã bao trùm lấy ông, phá hủy linh hồn và biến sức mạnh đáng nhẽ phải được phục vụ cho cái tốt ấy trở nên xấu xa. Cuộc đấu tranh của Medivh chống lại tà tâm trong người chính ông giờ đây ảnh hưởng tới chính kết cục của toàn xứ Azeroth… và đã thay đổi thế giới này mãi mãi.  Mời các bạn đón đọc Warcraft Toàn Tập 3: The Last Guardian của tác giả Jeff Grubb.
Mặt Trăng Của Emlyn - Jenny Nimmo
Câu chuyện bắt đầu từ sinh nhật lần thứ 9 của cậu bé Gwyn Gwydion, cậu được bà nội Nain Gwyndion tặng 5 món quà khác thường: một miếng tảo biển, một cái khăn quàng cổ màu vàng, một cái còi bằng thiếc, một cái ghim sắt méo mó, và một con ngựa gỗ nhỏ dị dạng. Và nếu không phải là một cậu bé hiếu kỳ, có lẽ Gwyn đã không đụng đến năm món quà đó và có thể câu chuyện đã không xảy ra. Bằng sức mạnh vô hình của một phù thủy tiềm ẩn; Gwyn đã lần lượt sử dụng năm món quà bà nội tặng và dẫn đến những chuyện ta không thể tin nổi nếu không được lồng vào không gian núi rừng, biển cả và đồng cỏ của xứ Wales huyền thọai. Gwyn dẫn người đọc đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác trong không khí lạnh giá mùa đông mà con nhện tuyết – con vật Gwyn nhận được sau khi sử dụng một trong năm món quà đã như tấm gương phản chiếu ước muốn trở thành một người có ích cho gia đình, bạn bè và xã hội. Nhện Tuyết - Mặt Trăng Của Emlyn - Chiến Binh Hạt Dẻ bộ ba tác phẩm đoạt giải Nhất cuộc thi Smartties Grand Prix.   Mời các bạn đón đọc Mặt Trăng của Emlyn của tác giả Jenny Nimmo.