Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Ba Đường Luân Hồi

Tựa gốc: Tam tuyến luân hồi / 三线轮回 Tác giả: Vĩ Ngư / 尾鱼 Người dịch: Nguyễn Hạ Lan, Cụt Thiết kế bìa: Nhi Cá Truyện được dịch theo sở thích cá nhân, phi lợi nhuận. Đề nghị không phát tán lung tung. Cảm ơn. Giới thiệu Họ đi tới tuyệt lộ, trước mặt không còn đường nữa, muốn quay đầu. Vậy họ có thành công không? Không biết, câu chuyện chưa kết thúc. *** #REVIEW: BA ĐƯỜNG LUÂN HỒI Tác giả: Vĩ Ngư Thể loại: Hiện đại, huyền huyễn, linh dị thần quái, trinh thám, HE CP: Em bé cao to ngốc nghếch x Bà chị thô lỗ cọc cằn Tình trạng: Edit hoàn Độ dài: 133 chương (4 quyển + 10 ngoại truyện) Link đọc: https://le4fevrier.wordpress.com/ba-duong-luan-hoi-vi-ngu/ Review: Bao Yin | Chỉnh ảnh: Tâm ------ Giới thiệu: Họ đi tới tuyệt lộ, trước mặt không còn đường nữa, muốn quay đầu. Vậy họ có thành công không? Không biết, câu chuyện chưa kết thúc. ------ Review: Phải nói mình thực sự quá u mê Vĩ Ngư, dù phân đoạn tình cảm của nam nữ chính đều rất ít ỏi, ít tới đáng thương. Nhưng bù lại, nội dung truyện của cô lại có sức hấp dẫn chí mạng đối với mình. Nên khi mình biết "Ba Đường Luân Hồi" hoàn thì không do dự một phút nào mà phi thẳng xuống cái hố sâu này. Mở đầu câu chuyện là năm 1996 ở Tam Giang Nguyên, nơi khởi nguồn của ba con sông lớn: Hoàng Hà, Trường Giang và Lan Thương - Mê Kông. Người ba họ Đinh - Khương - Dịch trong một lần mở khóa canh vàng mà đã xảy ra biến cố lớn ảnh hưởng tới tính mạng nhiều người trong dòng tộc. Dịch Táp lúc này là một cô bé 3 tuổi khá láu cá, cô may mắn thoát nạn nhưng những trưởng bối khác dần hoài nghi rằng liệu cô có còn "bình thường" nữa không? Ở thời điểm hiện tại, Tông Hàng phải sang Campuchia "thực tập" theo sự sắp xếp của ba. Không những không buồn chán mà anh còn tỏ ra vui mừng. Vì cuối cùng sau hơn 20 năm trời sống trong sự sung sướng đồng thời có nhiều gò bó, nay anh đã được tự do. Tông Hàng ở đầu câu chuyện có thể thấy được là một chàng trai trắng trẻo đẹp trai, có phần công tử bột. Sợ dính phải rắc rối, khá ngoan, ít phản nghịch, nghịch lắm của anh cũng chỉ là lén ba mẹ phóng moto ở ngoại thành. Mong muốn của anh là có một cuộc sống có nhiều sự va chạm, mới mẻ và nhiều điều thú vị hơn, vì sống mãi một cuộc sống nhàn nhã cũng chán lắm chứ không vui vẻ gì. Và có lẽ ông trời đã nghe thấy tiếng lòng của Tông Hàng, bằng một sự hiểu lầm mà anh bị truy bắt và gặp Dịch Táp ở đây, tuy chỉ mới thấy cổ chân cùng với dòng chữ "đi chết" khá rừng rợn của cô. Tưởng chừng chỉ là một cô gái xấu xa đã hãm hại anh vậy thôi, nhưng khi chính thức thấy khuôn mặt Dịch Táp và sau đó được cô cứu lên bờ ở xóm bè nổi, anh biết rằng cuộc sống bình thường của mình đã chệch khỏi quỹ đạo mà nó vốn có. Tông Hàng có tính cách thuần khiết, ấm áp, và cũng rất tin người, sau khi chia tay Dịch Táp chuẩn bị về nhà vì tin nhầm người nên lại gặp xui xẻo mà mất mạng, để rồi sau khi sống lại, anh lại là anh, nhưng dường như không phải. Dịch Táp bất chợt nghĩ rằng có lẽ gia đình Tông Hàng nuôi dạy anh rất tốt, vì anh rất tôn trọng ý kiến của người khác. Trong giây phút anh đang kề cận cái chết, cần sự giúp đỡ của cô nhưng khi hỏi thì lại hỏi rằng không biết cô có phiền không. Anh sợ trở thành gánh nặng, gây rối loạn cuộc sống của Dịch Táp. Nhưng cái gì tới cũng phải tới, số mệnh của họ vốn đã dính liền bên nhau. Một tháng sau gặp lại trên con thuyền mà ba họ chuẩn bị để đi mở canh vàng, khi Dịch Táp biết rằng Tông Hàng vẫn ổn, và còn biết rằng Tông Hàng giờ cũng giống mình rồi, thì trong cô xuất hiện sự đồng cảm và muốn chia sẻ với Tông Hàng nhiều hơn. Và hai người đã trở thành cộng sự vững chắc của nhau, Dịch Táp đi đâu là Tông Hàng sẽ theo sát đó, nhiều lúc không nói chuyện, chỉ liếc mắt một cái cũng biết đối phương đang nghĩ gì. Từ đây là quá trình bắt đầu mở ra tầng tầng lớp lớp bí mật của ba họ, cái chết bí ẩn của rất nhiều người ở Tam Giang Nguyên cũng như nguyên nhân tại sao Tông Hàng và Dịch Táp có thể cải tử hoàn sinh. Cả chặng đường hai người cùng đồng hành với nhau chất chứa rất nhiều dư vị. Là niềm vui nhỏ bé khi khám phá ra một chi tiết mới, từ đó lồng thành một câu chuyện từ ngày xưa. Hay sự ấm áp bất chợt mà Dịch Táp nhận được từ sự săn sóc của Tông Hàng. Quãng thời gian này đã làm Tông Hàng trưởng thành lên rất nhiều, lột bỏ đi sự lông bông bất cần đời của mình mà khoác lên vẻ chín chắn. Suy nghĩ cũng ngày càng thấu đáo hơn mà không đơn thuần làm theo những gì mà bản thân thích như trước nữa. Gần như anh đặt an nguy của Dịch Táp lên hàng đầu, cứu người xong nhưng thấy cô vẫn bình ổn thì mới thở phào nhẹ nhõm. Hay như biết Dịch Táp thích trò câu cá ngày bé nên vẫn mua để đó cho cô chơi. Rất đáng yêu luôn! Tình cảm của hai người rất chậm, nhưng mình hoàn toàn có thể cảm nhận sự ngọt ngào bé nhỏ ấy giữa Hàng Hàng và Táp Táp. So với Dịch Táp thì Tông Hàng yếu thế hơn rất nhiều, nhưng không vì vậy mà anh không cố gắng để bảo vệ cô, khiến cho lòng Dịch Táp như có một vết mèo cào vậy, vừa ngứa nhưng cũng rất ấm áp. Hai người là một nửa tuyệt nhất của nhau, một Dịch Táp cộc tính là thế nhưng lại có thể cười hihi mà bắt nạt, nhéo má, vò đầu Tông Hàng lớn xác nhưng tính tình thì có phần ngây thơ và trẻ con. Để hình dung thì giống như bé Samoyed và một bé mèo vậy, tưởng sẽ cắn nhau nhưng khi thân thiết rồi thì lại hợp nhau không tả, bé mèo thì cứ hay vờn vờn bé chó, nhưng bé chó ngoài sủa tượng trưng thì lại âm thầm hưởng thụ cảm giác chọc ghẹo ấy. Sau khi bí mật phanh phui thì Tông Hàng nên trở về với gia đình mình rồi. Nhưng anh vẫn mong chờ sự hồi đáp của Dịch Táp đối với tình cảm của chính mình. Nhưng Dịch Táp vì lo sợ mình sẽ không thể sống lâu được, cô cũng đã có một số triệu chứng nên biết thời gian có lẽ không còn nhiều nữa, nên muốn đường ai nấy đi, không thể vì cô mà làm Tông Hàng chậm trễ cả một đời được. Nhưng định nghĩa về hạnh phúc của Tông Hàng lại không giống thế. Đối với anh, được ở bên cạnh người mình thích dù ít nhưng cũng có kỷ niệm bên nhau, còn hơn là chia tay để rồi hối hận mãi mãi. Anh lại quay về Campuchia tìm Dịch Táp, lần này có cả sự ủng hộ của ba mẹ rồi nên anh lại càng hăng hái hơn. Cuối cùng cũng ôm được người đẹp về nhà. “Tôi chỉ muốn chúng ta có thể ở bên nhau, được bao lâu hay bấy lâu.” “Không phải con người nên đi về phía trước sao? Một năm nay, em nói muốn được yên lặng, tôi không tới quấy rầy em, nhưng em thử rồi, sống cũng đâu có tốt, chỉ tàm tạm mà thôi, vậy đổi sang một kiểu tốt hơn đi. Em theo tôi đi, cho tôi một cơ hội thử sức, dù cũng chỉ trong một năm thôi cũng được. Nếu hết hạn một năm mà em vẫn chẳng thấy có gì khá hơn thì cũng đâu ảnh hưởng em tiếp tục trở về với cuộc sống yên tĩnh của em, đúng không?” Dịch Táp cúi đầu, hỏi hắn: “Sao anh lại thích em chứ?” Cô cảm thấy mình trúng số thật rồi: Không dịu dàng đáng yêu gì, cũng không làm được việc gì tốt, cứng đầu cứng cổ, từ nhỏ đến lớn đã gây phiền nhiễu cho biết bao người, đột nhiên lại có một ngày, sau lưng cứ có một tên ngốc lẽo đẽo theo đuôi, cứ như sinh ra là để ứng đối với tính tình thối hoắc của cô, đuổi thế nào cũng không đi. Về nhân vật phụ, nổi bật nhất là thanh niên hoa lá hòe rất mê bươm bướm - Đinh Ngọc Điệp. Anh này ngang lứa với Dịch Táp - là ma nước trẻ tuổi nhất của nhà họ Đinh. Quan hệ với Dịch Táp giống như anh em bình thường trong nhà vậy, gặp nhau là chí chóe. Nhưng điểm mạnh của Đinh Ngọc Điệp là tự luyến, mặc dù sau lưng anh thì Dịch Táp đã gọi anh là óc thiêu thân rất nhiều lần rồi, ngốc hơn cả Tông Hàng. Đinh Ngọc Điệp là cây hài của truyện, 90% phân đoạn của ông này đều buồn cười hết ấy. Nhân vật phản diện nhưng không ai thấu được tâm tư - Đinh Thích. Ông này từ đầu mình đã không thích rồi vì ông ác lắm luôn. Nhưng về cuối truyện thì không phải như vậy, Đinh Thích cũng muốn có cuộc sống bình ổn nhưng vốn đã bị hướng đi theo con đường tội lỗi rồi, nên mình thấy thương ổng hơn tí. Truyện Vĩ Ngư về phần nội dung quả thật rất chặt chẽ, lúc mới đọc còn thấy hơi nhạt nhạt chứ càng về sau càng cuốn. Vừa đọc vừa há hốc mồm không hiểu sao cái nội dung kiểu này mà bả cũng nghĩ ra được. Sợ thì không đáng sợ đâu nhưng biết chân tướng thì mình nổi cả da gà... Nhân vật chính của Vĩ Ngư không rập khuôn một chút nào, nhưng có điểm chung là bạn nữ chính đều là nữ cường cả. Còn nam chính thì Tông Hàng là nam chính đáng yêu nhất mà mình thấy, thực sự luôn, ngốc ngốc nhưng đó lại là điểm cộng khiến Dịch Táp ngày càng muốn hiểu thêm về Tông Hàng nhiều hơn. Một điểm nhỏ xíu mình không thích là bạn dịch giả để cách xưng của Tông Hàng là "hắn" thay vì "anh", có cảm giác nghe vậy nó không được dễ gần lắm. Truyện hay, đề cử!!! ------ #LeoSing - fb/hoinhieuchu *** Mùa đông năm 1996, khu Zadoi**, Thanh Hải. **Quận Zadoi, trong khu tự trị Yushu của người Tây Tạng ở Thanh Hải Gió thổi như dao cắt. Dưới ánh trăng, vô số vết bánh xe xiêu vẹo đan xen trên sườn dốc thoai thoải, hơn mười chiếc xe cồng kềnh rải rác dừng lại kéo dài đến tận cuối vết bánh xe, trong xe đều có người, đèn xe có sáng có tối, từ trên cao nhìn xuống, mấy chiếc xe sáng đèn giống như đèn đom đóm rải rác khắp nơi, lại giống như con diều giấy đang đà rơi xuống, phía đuôi đuôi diều là vệt bánh xe kéo dài thật dài. Chính giữa là một chiếc Jeep BJ212 màu xanh quân đội, cửa sổ bên ghế lái hạ xuống một khe hở, từ bên trong vang lên bài hát chủ đề của bộ phim truyền hình HongKong ‘Bến Thượng Hải’ bằng tiếng Quảng. “Chuyển thiên loan chuyển thiên than, diệc vị bình phục thử trung tranh đấu…”** **Qua ngàn sóng ngoặt chuyển ngàn bến bãi, cũng chưa thoát khỏi sự tranh đấu này… Trong xe có ba người đang ngồi. Trên ghế lái là một ông già ngoài năm mươi tuổi, hai bên tóc mai cũng đã lưa thưa sợi bạc, khoác một chiếc áo khoác kiểu quân đội, cho tay vào túi lấy ra một gói đậu phộng rang. Ông già bóc từng hột từng hột, dùng tay chà xát tách lớp vỏ lụa bên ngoài, đất Tạng lạnh giá, khí hậu hanh khô, mảnh vỏ lụa nhỏ vỡ ra, vì tác dụng tĩnh điện mà dính khắp nơi mùi thơm im lìm tản ra trong không khí. Trên ghế phụ là một cô gái cỡ hai mươi, đầu gối kê một chiếc cassette cầm tay hiệu Sanyo của Nhật Bản, bài ‘Bến Thượng Hải’ đang phát ra từ chiếc máy này. Nhưng cô ta cũng không mấy tập trung nghe nhạc, mà đang nhìn vào một phấn vuông nho nhỏ, dặm phấn lên mặt, lớp bột phấn màu trắng đã dày cộm, ông già bị mùi hương nồng nặc hắc lên mũi, mới trợn mắt nhìn cô ta vẻ không vui, thốt lên một câu: “Mày đi làm việc chứ có phải đi thi sắc đẹp đâu?” Không giống ai! Tóc uốn dợn sóng, mặt mày bôi bôi trét trét trắng như cái bong bóng cá, chút nữa chắc lại tô son đỏ choét như máu gà, làm gì có con gái nhà đàng hoàng nào lại ăn mặc như vậy? Đều là học mấy minh tinh Hương Cảng mà ra. Cô gái trẻ đáp trả một cách bất cần: “Trang điểm cũng không ảnh hưởng tới việc con làm.” Trong lúc nói chuyện, bài ‘Bến Thượng Hải’ đã tới đoạn cuối, trước khi vào bài khác sẽ có mấy giây ngắt quãng, tiếng hát ngưng một chút, lúc này tiếng ồn từ chiếc máy bắt cá đồ chơi phía sau nghe có vẻ chướng tai. Mua cái băng cassette này chỉ vì cô ta muốn nghe bài ‘bến Thượng Hải’, cô ta quay lại, đồng thời tức giận liếc mắt nhìn người phía sau: “Ồn quá…Con đang định hỏi, ra ngoài làm việc đưa con nhỏ này theo làm cái gì vậy!” Mỗi câu mỗi chữ đều tỏ ra vẻ ghét bỏ. Phía sau là một bé gái ba bốn tuổi, đầu đội một chiếc mũ đỏ to bằng len, mặc một chiếc áo bông nền xanh chấm trắng rất dày, chân mang một đôi giày bông mũi tròn màu đen, chất liệu rất tốt, giữa hai lớp vải dồn đầy bông, bàn chân tựa bị sưng trông quá khổ. Cô nhóc đang cúi đầu chơi, đây là món đồ chơi rất thịnh hành lúc bấy giờ, là loại đồ chơi vặn dây cót, thân máy chỉ lớn cỡ bàn tay, mô phỏng hình dạng của cái hồ cá, trong hồ có năm con cá nhỏ, tùy lúc vặn dây cót nó sẽ trồi lên sụt xuống, mỗi khi nhô lên, con cá sẽ tự há miệng, lộ ra miếng nam châm được gắn trong đó. Trên đầu sợi dây câu cũng có gắn một miếng nam châm nhỏ, khi thả đúng vị trí trên miệng cá thì có thể câu được nó lên. Nghe chị gái nói về mình, cô bé thận trọng đưa tay ra, vặn dây cót, sau đó sụt sịt mũi rồi ngẩng đầu lên, lộ ra một gương mặt nhỏ nhắn lem luốc, khuôn mặt cũng giống như hầu hết những đứa trẻ khác, hai bên má cũng ửng hồng do không được giữ ấm thích hợp, lại bị gió thổi lạnh cóng quá mà ra. Đôi mắt tròn xoe mở to, nhìn ông già, lại nhìn cô gái trẻ. Ông già sập mặt: “Ở nhà không có ai, lại ra ngoài lâu như vậy, giao em mày cho hàng xóm mà yên tâm được sao? Cô có ra dáng một người chị chút nào không vậy!” Cô gái trẻ bị chửi, ngoảnh lại đem cơn tức đổ lên đầu cô em: “Nhìn cái gì? Có tin tao móc mắt mày ra không?” Cô bé lập tức cúi gằm đầu. Mời các bạn đón đọc Ba Đường Luân Hồi của tác giả Vĩ Ngư.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

3-1= Mấy - Chu Đức Đông
AudioBook 3-1= Mấy   Tên eBook: 3-1= Mấy? (full prc, pdf, epub) Tác giả: Chu Đức Đông  Thể loại: Kinh dị, Ma Quái, Tiểu thuyết, Văn học phương Đông Công ty phát hành: Phúc Minh Book Nhà xuất bản: NXB Văn Học Trọng lượng vận chuyển (gram): 380 Kích thước: 13 x 20.5 cm Số trang: 252 Ngày xuất bản: 10-2014 Hình thức: Bìa Mềm Giá bìa: 75.000 ₫ Đánh Máy: Eleanor Nguyen,  Nguyễn Trần Phan, Shi Béo, Lyan Trinh Beta, Tạo prc: Đào Tiểu Vũ Nguồn: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Giới thiệu: Câu hỏi 3-1=? xét trên lô gic toán học, đáp án chắc chắn bằng 2. Nhưng bên trong nó vẫn còn một ẩn ý sâu sa. Tác giả không đưa ra câu trả lời chính xác, mà thông qua các tình tiết của câu chuyện để gợi mở cho độc giả. Còn đáp án thực sự là thế nào? Đó tùy vào suy ngẫm và sự lý giải của từng người. Trong tác phẩm có một tình tiết, người mẹ mang tam thai, nhưng có một đứa trẻ bị chết yểu ngay khi còn nằm trong bụng mẹ. Sau này, một trong hai đứa trẻ ra đời khỏe mạnh còn lại đã giết hại chính anh em ruột của mình rồi rạch bụng mẹ tự vẫn trong đó. Như vậy, câu hỏi lẽ ra phải là 3-3, sao lại là 3-1? Chuyện Chu Đức Đông kể không phải là chuyện ma, mà là câu chuyện về một loại người đặc biệt, là một “Đứa trẻ không bao giờ lớn”, hoặc bao gồm cả những con người mang vóc dáng của một người trưởng thành, nhưng nhận thức, suy nghĩ lại phát triển méo mó, không lành mạnh. Vì sao lại nói “đứa trẻ không bao giờ lớn” là kẻ có trí tuệ và tâm hồn không trưởng thành? Là vì ở loại người đó, ngoài tính dục ra thì không hề có đạo đức, tư duy của một người trưởng thành, hay tựu chung lại là nhân cách của loại người này phát triển không lành mạnh. Nếu coi nhân cách lành mạnh, hoàn thiện là một có giá trị bằng 3, thì khi trừ  đi 1liệu nó sẽ còn lại một kết quả như thế nào? Có thể là một phần “con người” nào đó, hoặc có thể chẳng còn gì. Trong hành trình đi tìm ẩn số của chuỗi sự kiện kì quái, Trương Cổ đã nói đến một khái niệm, đó là “virus cơ thể mẹ”. Với một đứa trẻ bị bỏ rơi ngay từ khi mới sinh ra thì thứ virus tiêm nhiễm vào cơ thể nó chính là sự tổn thương trước những bất hạnh, nghiệt ngã của số phận, khiến nó bất mãn, đó cũng chính là nguồn cơn của những suy nghĩ lệch lạc và tội ác. Khi người mẹ bỏ rơi đứa trẻ đó, cũng chính là bà ta đã trừ đi một phần máu mủ của mình, trừ đi một phần trong nhân cách của mình, trừ đi một hạnh phúc của con mình. Cổ nhân thường nói “Nhân chi sơ, tính bản thiện”, nhưng cũng có người nói ngược lại rằng trẻ con chính là ác quỷ, bởi trẻ con vốn dĩ là những người ích kỷ, ác độc, nếu không nhận được sự dạy dỗ đúng đắn từ cha mẹ, chúng sẽ không phân biệt đâu là đúng đâu là sai. Từ đây cho thấy trách nhiệm dưỡng dục của các bậc phụ huynh thật quan trọng với con trẻ biết nhường nào. Câu chuyện kết thúc bằng cảnh “Đứa trẻ không bao giờ lớn” đã giết chính mẹ ruột của mình để mổ bụng bà ta ra, rồi chui vào trong đó. Đối với người đàn ông 34 tuổi sống trong vỏ bọc của một đứa trẻ này thì đó là lôgic của anh ta, vì không được xã hội tiếp nhận, nên người đàn ông này nhìn cuộc đời bằng con mắt hận thù và chỉ muốn trả thù xã hội. Tác phẩm là vở bi kịch cuộc đời của “Đứa trẻ không bao giờ lớn”. Nó khiến con người ý thức rằng cần cẩn trọng với mỗi hành vi của mình, tránh gây tổn thương cho người khác, vì nếu một con người thường xuyên bị tổn thương hoặc bị tổn thương trong một thời gian dài thì thì tâm lý sẽ bị ảnh hưởng xấu, một ngày nào đó những suy nghĩ oán hận, kích động, tiêu cực... sẽ biến họ trở thành ác quỷ! Mời các bạn đón đọc 3-1= Mấy? của tác giả Chu Đức Đông.
Vong Oán
Dòng họ Trịnh cứ 18 năm lại có một người con gái treo cổ. Nhưng, một năm trở lại đây, liên tiếp những cái chết bất đắc kỳ tử - không kể nam nữ, không tính trẻ già, chỉ biết, đều là những cái chết thảm khốc! Ngay cả những thầy trừ tà, pháp lực nổi tiếng một vùng, cũng không sống sót nổi sau một đêm trú lại nơi này. Điều gì đã xảy ra ở ngôi nhà ma ám này? Là hệ lụy của hàng trăm năm oán khí? Hay, oan hồn người con dâu treo cổ ngay trong đêm tân hôn quấy phá? Tất cả đều chưa rõ, chỉ biết, người sống vẫn cứ hoảng loạn, còn những người đã chết thì cứ mãi không siêu thoát, vất vưởng gieo tang tóc. Lan Phương – người con gái dị biệt, bị xa lánh trong nhà trưởng tộc họ Trịnh vẫn thường nhìn thấy những hồn ma u tịch. Nhưng, không ai tin cô, cho đến khi Gia Huy – hậu duệ của một gia đình có truyền thống bắt ma – xuất hiện. Họ rơi vào vòng xoáy của những oan hồn oán nghiệp tới đòi nợ. Cả hai phải làm gì để cứu chính mình và giúp gia tộc họ Trịnh thoát khỏi kiếp nạn này, cũng như siêu sinh cho các oan hồn? Bí mật gì ẩn giấu đằng sau những cái chết bi thảm? *** Các nhân vật chính: Gia Huy - Người kế nhiệm thuật trừ tà của dòng họ Nguyễn ở miền Bắc. Lan Phương - Con gái út dòng họ Trịnh mang oán nghiệp treo cổ. Vân Vân - Con gái của dòng tộc giàu có Đà Lạt mang lời nguyền tàn tật và chết yểu. Đoàn Văn Đốc – Truyền nhân bắt ma đời thứ 19 nhà họ Đoàn tại Thượng Sơn, Lạng Sơn. Những người trẻ tưởng như chẳng liên quan, vì những lý do khác nhau mà vô tình lập thành một nhóm; giữa họ có một điểm chung là đều có một khả năng đặc biệt để cảm nhận, nhìn thấy và giao tiếp với những vong hồn. Một nửa gương mặt đã bị phân hủy lúc nhúc dòi bọ, không phân biệt là đàn ông hay đàn bà. Một cái đầu mọc lên từ vai đầm đìa máu, không có mắt, miệng chảy máu không ngừng. Một bà mẹ trầm cảm xé xác con sau sinh. Một con ma lai rút ruột. Một con mèo đen ăn thịt người. Một kẻ bệnh hoạn chế thức uống thai nhi. Một người đàn ông hận tình mà cắt ngực và bộ phận kín của người yêu treo quanh xác. Rồi oan hồn cô gái bị cắt lưỡi và treo cổ ngay trong đêm tân hôn. Những người trẻ tuổi lần lượt băng qua mọi miền đất nước để rồi họ như bị thế lực vô hình dẫn dắt cuốn vào vòng quả báo, oan hồn báo oán, ân oán truyền kiếp. Họ rồi sẽ ra sao? Ma quỷ hay con người sẽ chiến thắng? Ma quỷ đáng sợ hay lòng người đáng sợ hơn? HÃY CÙNG VIỆT MA TÂN LỤC TÌM CÂU TRẢ LỜI! ***   Á nh trăng bàng bạc rủ xuống đôi vào gầy, cơn gió thổi làm lá khô rụng xào xạc, Lan Phương rùng mình chỉnh lại cái áo khoác gió, đưa mắt nhìn khoảng sân vắng vẻ đã không còn khách khứa. Minh Hưng – người em trai cùng cha khác mẹ với cô kết hôn vào một ngày cuối thu mệt mỏi và tiêu điều. Trăng ẩn mình sau mây, căn nhà trưởng tộc chìm trong bóng tối. Đó là một khu nhà cổ đã có tuổi đời hàng trăm năm, từng mảng tường hay mỗi vật dụng trong nhà đều nhuốm màu hoài cổ. Người ta nói rằng những đồ vật trải qua sự mài mòn thời gian sẽ bắt đầu có linh hồn; biết cảm nhận, yêu thương và biết cả oán hận. Thỉnh thoảng, mỗi khi gió thổi qua, Lan Hương lại tưởng như ngôi nhà đang thở. Đêm buông dài, các dãy nhà bắt đầu tắt đèn, Lan Phương quay lại phòng, leo lên giường ngủ. Dù mắt đã lim dim, cô vẫn không vào giấc được. Đôi tai cô vốn nhạy cảm, chẳng hiểu hệ thống nước gần đây có vấn đề gì mà cứ nghe thấy tiếng nước nhỏ xuống từng giọt. Âm thanh không ồn ào, nhưng cực kỳ phiền phức. Bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa, Lan Phương chống tay ngồi dậy, uể oải hỏi “ai đấy?” nhưng không một lời đáp lại. Tiếng nước nhỏ tí tách vẫn đều đặn vang lên, cô nằm im một lúc, cuối cùng đành miễn cưỡng đứng dậy, đi mở cửa. - Em dâu? - Lan Phương sửng sốt. - Muộn như thế này sao em còn ở đây? Ngọc Ly im lặng, hai mắt mở to nhìn thẳng vào Lan Phương. Gương mặt xám ngoét, quầng mắt thâm đen, hai má hóp lại, khác hẳn vẻ xinh đẹp, lộng lẫy lúc sáng. Cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng, Lan Phương vô thức lùi lại vài bước. - Em… em đi tìm Minh Hưng à? - Lan Phương dè dặt hỏi, liếc nhìn đôi tay gầy guộc hiện lên những đường gân xanh đối diện. Chẳng hiểu sao vừa rồi cô lại có cảm giác rờn rợn! Không tiếng đáp, chỉ có một cái gật đầu rất khẽ, dường như không thể thấy từ Ngọc Ly. Lan Phương khẽ thở dài. Ban nãy, cô nhìn thấy Minh Hưng vội vã chạy ra ngoài. Đoán chừng người em này lấy vợ nhưng vẫn không nên thân, chẳng để lỡ cuộc vui nào với lũ bạn trác táng nên bỏ bê vợ vào đúng đêm tân hôn. - Muộn rồi, em về nghỉ ngơi trước đi. Minh Hưng tụ tập với đám bạn, chắc sáng mai sẽ về. Đôi môi run rẩy, Ngọc Ly muốn nói gì đó lại thôi, chậm rãi xoay lưng đi. Không hiểu sao Lan Phương cứ dõi theo bờ vai gầy ấy; kỳ lạ thay, khi em dâu khuất dạng, tiếng nước nhỏ giọt cũng không còn. Mọi thứ chìm vào tĩnh lặng tuyệt đối. Lan Phương quay lại phòng, nằm xuống giường, đắp chăn ngang bụng. Cảm giác buồn ngủ đã không còn, cô mở to mắt nhìn trần nhà, miệng lẩm nhẩm đọc một bài kinh cầu bình an từng học được từ một nhà sư, rồi thiếp đi lúc nào không hay. Tuy nhiên, ngủ chưa sâu thì Lan Phương lại một lần nữa tỉnh giấc bởi tiếng hò hét, la ó của người làm. Cô bật dậy, mở cửa, đập vào mắt là gương mặt cắt không còn giọt máu của người giúp việc. - Làm sao? - Lan Phương nghe như chính giọng mình run rẩy. - Có chuyện gì mà ồn ào vậy? - Cô chủ, chuyện lớn rồi. - Người hầu lắp bắp, cố kiềm chế để bản thân không ngất xỉu. - Cô Ngọc Ly treo cổ tự tử rồi, treo… treo ở căn nhà hoang sau vườn. - Cái gì?! Như sét đánh ngang tay, Lan Phương lảo đảo, cố bám lấy cánh cửa để không ngã xuống đất. Sao lại có thể? Vừa rồi Ngọc Ly còn đứng trước mặt cô cơ mà? Chưa hoàn hồn, Lan Phương lại một lần nữa kinh hoàng bởi những giọt máu từ cửa phòng cô - nơi Ngọc Ly đã đứng - kéo dài đến hướng nhà hoang. Những giọt máu đỏ tươi, sống động như mời gọi, dẫn dụ Lan Phương đến nơi cần đến. Vậy âm thanh “tí tách” ban nãy không phải tiếng nước, mà là máu của Ngọc Ly nhỏ xuống sàn? Nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Minh Hưng, Lan Phương bừng tỉnh khỏi dòng suy tư, nhấc chân qua bậc cửa cao, bước xuống tam cấp, vội vã chạy về hướng căn nhà hoang. - Cô chủ, cô đừng vào! - Một người làm ngăn lại. - Sức khỏe cô vốn yếu, không chịu được cảnh tượng bên trong đâu. Thoáng chần chừ, Lan Phương chợt nghĩ đến nét mặt của Ngọc Ly trước khi chết, liền lách mình đi vào, mặc kệ người làm ngăn cản. Nhưng chưa kịp bước đến cửa, bà Nga - mẹ kế của cô - đã chặn đường. Dù cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng vẻ sợ hãi vẫn hiện ra trên gương mặt trắng bệch của bà. - Nhà chưa đủ loạn sao? Bây giờ cô vào trong đấy rồi ngất ra thì sao? Không làm khổ tôi thì cô không chịu được à? - Dì, nhưng người chết bên trong là em dâu. Chẳng lẽ con lại không vào? - Quan tâm làm gì? Từ bao giờ cô biết quan tâm đến cái nhà này như thế? - Bà Nga gắt gỏng, Bà Nga trước giờ không ưa cô, Lan Phương biết dù nài nỉ thế nào cũng vô ích. Cô nghiêng đầu, nhìn vào trong. Người hầu đã đỡ Ngọc Ly xuống, phủ khăn trắng lên xác em dâu. Minh Hưng gục đầu khóc bên cạnh nên không thể nhìn thấy nét mặt. Rồi, cô chú ý đến vết máu đang loang ra trên tấm khăn trắng. Người chết vì treo cổ đâu có mất máu nhiều đến thế? Đứng đối diện với cô, bà Nga đang dặn dò người làm sáng sớm mai đánh tiếng cho bên thông gia biết chuyện. Lan Phương lặng thinh một lúc mới chậm rãi xoay lưng đi, trăng chiếu xuống khiến cái bóng đổ dài trên đường của cô trở nên méo mó và mờ ảo. Đám tang của Ngọc Ly được tổ chức vào ngày hôm sau. Tiết trời âm u, họ hàng nhà gái khóc như mưa, thậm chí có người khóc đến kiệt sức mà ngất, phải đưa vào trong nhà. Còn nhà trai chỉ biết trầm mặc, một vẻ trầm mặc khó hiểu. - Cũng may, năm nay người chết là Ngọc Ly. – Cô của Lan Phương chợt lên tiếng, như suy nghĩ này mới hiện lên trong đầu. - Đừng nói linh tinh, lỡ nhà gái nghe được thì sao? - Bác cô gắt nhẹ, vội vã đảo mắt một vòng rồi thở phào. Người cô biết sai, mím môi gật đầu, nhưng được một lúc lại không nhịn được mà nói tiếp, rất khẽ, như thì thầm. - Nhà này mười tám năm lại có một phụ nữ treo cổ. Lần này, may mà người chết là đứa con dâu cưới hỏi bên ngoài chứ không phải con cháu sinh ra trong nhà. Người cô vừa dứt lời, đột nhiên có con quạ đen đậu lên quan tài của Ngọc Ly, ré lên từng tiếng thê lương, rồi vỗ cánh bay đi. Lan Phương bất động, thẫn thờ như người bị trúng tà, có lẽ tiếng kêu của con quạ là âm thanh buồn thảm và bi thương nhất trên đời mà cô từng được nghe. *** Một năm sau. Ngày xấu trời, những chiếc lá khô bị trận gió âm u thổi tới, bay lả tả, chạm vào vai Gia Huy. Cậu phủi đi, kéo chiếc va li, đi qua một cái hồ, thêm một trận gió thổi làm không khí đột ngột lạnh hơn. Có lẽ mùa đông năm nay sẽ đến sớm. Sau mấy đợt gió nữa thì trời đổ mưa, bước chân của Gia Huy nhanh hơn, cuối cùng dừng lại tại một cổng nhà rộng, bề thế theo phong cách truyền thống xưa cũ. Quả nhiên là nơi này, ngôi nhà của gia đình trưởng tộc họ Trịnh danh giá, nổi tiếng không chỉ vì sự giàu có, mà còn cả vì những chuyện ma quái liên tục xảy ra trong một năm trở lại đây Chỉ mới đứng ở ngoài cửa, Gia Huy đã cảm nhận được luồng âm khí cuộn trào mãnh liệt, như thủy triều dâng lên không sao ngăn lại được. Dường như nó đang chiếm giữ căn nhà này, giày vò từng người sinh sống ở đây một cách trắng trợn, cho đến khi nào họ không chịu nổi nữa mới thôi. Hít môi hơi thật sâu, Gia Huy chỉnh lại đầu tóc quần áo, dứt khoát bấm chuông. Cánh cửa đen nặng nề được đẩy ra một cách khó nhọc, một cô gái trẻ lưỡng lự ló đầu ra. - Anh tìm ai? - Tôi muốn gặp gia chủ. - Gia Huy giơ tờ báo lên. - Tôi đọc được tin về gia đình, nên muốn.... - Là nhà báo muốn săn tin đúng không? - Cô gái ngắt lời. - Mong anh về cho. Ông chủ nhà tôi không muốn chuyện gia đình lên mặt báo. - Tôi không phải nhà báo. Tôi là một thầy trừ tà. - Gia Huy nói vội. - Ngôi nhà này đang bị bủa vây bởi âm khí. Nếu không tiến hành trừ tà, những người trong nhà chắc chắn sẽ nguy to. Cô gái tái mặt, câu cuối hẳn nhiên nói trúng điều cô đang lo sợ. Tuy nhiên, đắn đo một hồi, cô vẫn lắc đầu. - Tôi có muốn cho anh vào cũng không được. Ông bà chủ tôi đã ra khỏi nhà từ sáng sớm, không biết bao giờ mới về. Còn cô chủ tôi thì sức khỏe yếu, không tiện gặp ai. Tốt nhất là anh nên về đi. - Vậy… vậy tôi chờ ở đây đến khi nào ông bà chủ cô về. - Gia Huy cố chấp. Cô giúp việc lộ vẻ khó xử, đúng lúc ấy thì có giọng nữ nhẹ nhàng cất lên từ phía sau. - Có chuyện gì mà ồn ào thế? - Cô chủ, người này nhận là thầy trừ tà, muốn vào nhà mình để bắt ma. Người được gọi là cô chủ tiến lên vài bước, Gia Huy ngẩn người, không thể nói câu nào. Ấn tượng đầu tiên của anh về cô gái này là nước da quá trắng, nhưng không trắng hồng, rạng ngời, mà là kiểu xanh xao, bệnh tật, không hề có chút sức sống. Đã thế còn có mái tóc đen dài buộc hờ hững khẽ tung bay mỗi khi có gió thổi qua. Nếu như không phải cô đang nói và cử động, chắc anh cũng mơ hồ không rõ người này còn sống hay đã chết. - Anh đã đọc báo về gia đình tôi rồi à? - Lan Phương nghiêng đầu, nhìn tờ báo còn trên tay Gia Huy. - Là thầy trừ tà, muốn vào nhà tôi bắt ma. Gia Huy bừng tỉnh, vội vã gật mạnh đầu. - Phải! Dứt lời, một trận gió lại thổi tới, áo khoác anh bay phần phật, Gia Huy đứng nghiêm, tự nhiên thấy bản thân toát lên sự bí ẩn của thầy trừ tà lão luyện. Hơn nữa, anh cũng là con nhà gia giáo, được ăn học đầy đủ. Hy vọng cô tiểu thư này sẽ nhìn ra cốt cách đàng hoàng, tử tế của anh mà cung kính mời anh vào nhà. Lan Phương quan sát từ đầu đến chân người đối diện, thầm ngán ngẩm trong lòng. Người này da dẻ trắng trẻo, có nét thư sinh, miễn cưỡng có thể coi là đẹp trai. Tuy nhiên, cũng là chiếc áo dài đen ấy, nếu là người khác mặc thì nhã nhặn, mà khoác lên người anh ta lại vô cùng kệch cỡm, như cố làm bản thân già trước tuổi. Đã thế còn phần tóc đang bết vào mặt, chứng tỏ đây là kiểu người tùy tiện, muốn đi là lăn ra đường, không buồn xem dự báo thời tiết. Lan Phương day huyệt thái dương, không còn hứng nhìn tiếp. - Tôi xin nhận ý tốt của anh, nhưng nhà tôi đã mời thầy về nên thực sự không cần. Trời sắp mưa to rồi, anh về đi. Dứt lời, cô xoay lưng bước đi. Người giúp việc cũng nhanh tay đóng cửa lại, không để cho Gia Huy có cơ hội được nói thêm bất cứ điều gì. Mời các bạn đón đọc Việt Ma Tân Lục tập 1: Vong Oán của tác giả Nhóm 4.0.
Quỷ Ám
Tên eBook: Quỷ Ám (full prc, pdf, epub) Tác giả: William Peter Blatty Thể loại: Tiểu thuyết, Kinh dị, Văn học phương Tây Dịch giả: Phạm Xuân Thảo Nhà xuất bản : Hội Nhà Văn Năm xuất bản : 1990 Số trang : 402 Hình thức bìa : Bìa mềm Đánh máy : leminhchau Tạo prc : santseiya Nguồn: tve-ebook.com Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Giới thiệu: Quỷ Ám là câu chuyện về một cô bé bị quỷ ám, khuôn mặt dần thau đổi và hành động trở nên khác thường. Sự việc ngày càng trở nên nghiêm trọng hơn khi cô bé ngày càng giống một con quỷ thực sự và trở thành mối đe dọa với người khác. ... Mời các bạn đón đọc Quỷ Ám của tác giả William Peter Blatty.
Ngô Tà Tư Gia Bút Ký
Tên eBook: Ngô Tà tư gia bút ký (full prc, pdf, epub)   Tác Giả: Nam Phái Tam Thúc   Thể loại: Bí ẩn, Phiêu lưu, Mạo hiểm, Kinh dị, Văn học phương Đông   Editor: Phượng Vỹ   Beta: tieudieututai   Nguồn: cuahangbantaybac.wordpress.com   Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Giới thiệu: Trước khi viết lại tất cả những điều này. Tôi chưa từng nghĩ rằng có một ngày mình lại dùng tới chiếc máy tính để viết bút ký. Đối với một người cả ngày chơi bời lêu lổng như tôi, dịp duy nhất để viết một cái gì đó chính là ký đơn cho những người đến trả tiền mà thôi. Nhưng từng ấy không đủ bận rộn để đầu óc tôi phải suy nghĩ gì nhiều, đó thật sự là một việc làm cho người ta cảm thấy thích thú. Nhưng không biết vì sao, cho dù là một chút tôi cũng không cười nổi. Cho nên tôi viết lại quyển bút kí này là để hy vọng những chuyện mình đã trải qua có thể được ghi lại một cách rõ ràng, bởi vì thực sự không thể tưởng được nó lại diễn ra quá phức tạp như thế. Chỉ hy vọng tất cả những ghi chép dưới đây có thể được trở lại như cũ, giống như nguyên nhân của sự việc, giống như tất cả những thứ khác. Mời các bạn đón đọc Ngô Tà tư gia bút ký của tác giả Nam Phái Tam Thúc.