Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Sính Kiêu

Nữ chủ tiệm của cửa hàng dược liệu Thiên Đức huyện Bảo Ninh Tự Phủ Diệp Vân Cẩm mười tám năm trước sinh được một cô con gái mất cha từ khi còn trong bụng mẹ, quả phụ gánh vác gia tộc, để tránh bị người nhà cho là tuyệt hậu mà ngấp ghé gia sản, Diệp Vân Cẩm tính cách mạnh mẽ đã cắn răng nuôi dưỡng con gái như con trai. Khi con gái được mười mấy tuổi, xét thấy tây y có tương lai phát triển, bà cho con lên tỉnh lị học y. Con gái trưởng thành, đang ở độ tuổi mộng mơ lãng mạn, lòng thầm mến mộ một nam sinh viên từng đi du học về, đã về nhà gây gổ đòi khôi phục lại thân phận con gái. Diệp Vân Cẩm không đồng ý, con gái xảy ra chuyện bất trắc. Nhân vật chính tỉnh lại, phát hiện bản thân đã biến thành cô con gái giả trai của của một gia đình vào những năm đầu Dân quốc. Cô rất hài lòng với thân phận này, quyết định tiếp tục sử dụng thân phận đó để bắt đầu lại một cuộc đời mới. Thể loại: Xuyên không, Dân quốc, nữ giả nam trang Nhân vật chính: Tô Tuyết Chí (Tô Thanh Thanh), Hạ Hán Chử *** Tô Thanh Thanh đã tỉnh lại ở trong thân thể cô gái này được ba ngày rồi. Giờ này cô đang nằm trêи giường, màn được vén ra, một người phụ nữ trung niên ngồi ở bàn đặt sát tường đối diện, đang nhìn cô chằm chằm.   Cô không biết phải phản ứng như thế nào, lẳng lặng kéo chăn lên che kín hết nửa gương mặt, giả vờ ngủ, âm thầm đánh giá người phụ nữ kia qua khe mắt khép hờ.   Người phụ nữ này tầm bốn mươi, tóc được búi cao, đoan trang nghiêm túc, tóc mái cũng được chải dầu bóng đến mượt mà, rất gọn gàng. Bà mặc chiếc áo vạt dài lụa trơn nền màu xanh lá cây, phần thân dưới là chiếc quần màu cà tím có hoa văn chìm liên châu cuốn cỏ, quần xuôi theo vạt áo, lộ ra đôi chân chưa từng bị bó buộc, đi đôi giày nhung thêu màu đen. Lối ăn mặc tuy già dặn, nhưng bởi mái tóc dày đen, làn da trắng mịn, dung mạo trông vẫn rất trẻ trung. Gương mặt trứng ngỗng, trán tròn trịa đầy đặn, lông mày tinh tế, mắt phượng nghiêng sắc, khóe mắt như bay vào tóc mai.   Mặt mày như này khi còn trẻ chắc hẳn là vô cùng xinh đẹp quyến rũ, nhưng hiện tại, trải qua sự mài giũa của năm tháng, ánh mắt của bà chỉ còn lại sự khôn khéo và nghiêm khắc.   Một chút ít ký ức của nguyên thân còn lưu lại trong đầu Tô Thanh Thanh nói cho cô biết, người phụ nữ trung niên này chính là người mẹ hiện tại của mình, tên Diệp Vân Cẩm, là bà chủ cửa hàng dược liệu Thiên Đức của nhà họ Tô.   Diệp Vân Cẩm nhìn chằm chằm con gái vẫn rúc trong ổ chăn, đôi mày tinh tế dần dần hơi chau lại.   28 năm trước, năm mười sáu tuổi bà được gả vào nhà họ Tô, đến năm thứ mười cuối cùng mới có thai, mấy tháng sau, chồng mất, bà suy nghĩ chu toàn, lo lắng sợ sinh ra con gái sẽ bị người ta coi là tuyệt hậu mà giành hết gia sản, cho nên trước khi sinh đã chuẩn bị tốt mọi thứ. Quả nhiên đến khi sinh đúng là con gái, bèn công bố ra bên ngoài là sinh con trai, đặt tên là Tuyết Chí.   Chuyện thiếu gia nhà họ Tô là con gái, trong nhà họ Tô ngoài Hồng Liên cùng với vợ chồng quản sự già Tô Trung thím Ngô rất trung thành với Diệp Vân Cẩm ra thì không một ai biết cả.   Vào khi ấy, vấn đề được giải quyết, nhưng cũng chôn xuống tai họa ngầm.   Con gái lớn lên đi tỉnh học hành, vừa hay thời cuộc điên đảo, kiến thức nhiều, được tư tưởng mới hun đúc, dần dà bắt đầu bất mãn với việc bị mẹ kiểm soát cuộc sống của mình. Bà mẹ cũng không biết con gái thầm thích một nam sinh viên mặt trắng từng đi du học, thiếu nữ mới yêu lần đầu, ba ngày trước trường học cho nghỉ đã xin về nhà nói thẳng với mẹ, muốn khôi phục lại thân phận con gái.   Diệp Vân Cẩm không hề được chuẩn bị tư tưởng dĩ nhiên không đồng ý, hai mẹ con xung đột rất gay gắt. Tô Tuyết Chí nhỡ mồm thốt ra vài câu mạo phạm, Diệp Vân Cẩm giận giữ đã cho con gái một bạt tai, con gái cảm xúc mất khống chế đã lao ra khỏi nhà, nhảy xuống sông ngay trước nhà.   Mấy ngày hôm trước trời mưa tầm tã suốt, nước sông dâng khá cao, Tô Tuyết Chí khi được người nhà cứu lên thì đã hôn mê, nằm một đêm mới tỉnh.   Con gái không sao, Diệp Vân Cẩm nghĩ mà thấy may mắn, trong lòng bớt lo, nhưng rồi càng nghĩ càng bực, hơn nữa bận nhiều việc, bảo Hồng Liên chăm sóc và giám thị con gái, không được rời nửa bước, tránh lại để xảy ra chuyện đáng tiếc, đồng thời trong ba ngày này cũng không tới thăm con gái. Bà muốn phớt lờ không lo, nhưng Hồng Liên nói mấy ngày vừa qua con gái không khóc lóc không kêu gào, chỉ nằm và ăn, rồi uống thuốc, làm cho Diệp Vân Cẩm cảm thấy rất khác thường.   Đây không phải là phản ứng mà con gái nên có, bà sợ con gái lại âm thầm có tính toán khác, lòng không yên tâm, thế nên hôm nay sau giờ ngọ bỏ hết mọi việc tới xem con gái. Vào phòng, thấy con gái vẫn không để ý tới mình, rõ ràng là giả vờ ngủ, nhẫn nhịn chốc lát, lửa giận trong lòng lại bùng lên, giơ tay lên vỗ mạnh xuống bàn.   – Ngồi dậy cho mẹ!   “Rầm” một tiếng, Tô Thanh Thanh đang quan sát Diệp Vân Cẩm giật nảy mình. Cô vội mở mắt ra, trong lòng hơi chột dạ, sợ mình sẽ bị người phụ nữ khôn khéo này phát hiện ra sự khác thường của mình, không dám nhìn vào mắt bà, vì thế chầm chậm ngồi dậy, đầu gục xuống, trong lòng nghĩ nên ứng phó thế nào, may mà Hồng Liên đã chủ động giải vây cho cô.   Hồng Liên nhanh nhẹn xoay đôi chân nhỏ chỉ hai tấc đinh tới trước giường, đỡ cô để cô ngồi dựa vào đầu giường, vừa nhét gối vào lưng cô, vừa nháy mắt, ý bảo cô đừng có cãi lại gì cả, tiếp đó xoay người lại khuyên Diệp Vân Cẩm:   – Phu nhân đừng giận nữa, có gì từ từ nói, con bé nhát gan, coi chừng lại bị hoảng bây giờ. Chị xem con bé kìa, mấy hôm nay đã biết điều hơn rồi…   – Nó nhát gan? Biết điều? – Bà mẹ lạnh nhạt hừ một tiếng, cắt ngang lời Hồng Liên, – Nó nhát gan mà làm ra chuyện thế à? Người biết điều có làm tôi khó xử như vậy không? Thế mà vẫn dám hắt nước vào tôi đấy. Nó rõ ràng muốn ép tôi vào đường cùng chứ còn gì nữa? Không chịu hiểu cho tôi thì thôi, nếu có chút lương tâm thì nó đã không đối xử với tôi như vậy rồi…   Hồng Liên rót nước trà cho bà, khuyên bà nguôi giận.   Hồng Liên là người hầu hồi môn đi theo Diệp Vân Cẩm.   Nhà họ Diệp khi xưa là gia đình trung lưu kinh doanh dược liệu, con gái sợ đau, sống chết cũng không chịu bó chân, bà Diệp cũng đành phải từ bỏ. Con gái lớn lên, gả vào nhà họ Tô cũng được coi như gả lên cao, lại sợ con rể không ưa chân to nên đã mua một cô con gái của nhà nghèo bó chân và nuôi lớn, cùng gả đi. Mấy chục năm qua, bà chủ và người thϊế͙p͙ vô cùng thân thiết khăng khít, mỗi khi Diệp Vân Cẩm tức giận, toàn bộ nhà họ Tô đều run sợ như cầy sấy, cũng chỉ có Hồng Liên là dám đứng ra nói đôi câu mà thôi.   Diệp Vân Cẩm lúc này thật sự buồn bực, đứng phắt lên, hất chung trà đi, “choang” một tiếng, nước trà bắn ra ngoài, trôi theo mặt bàn nhỏ xuống dưới.   Bà chỉ tay vào con gái đang gục đầu xuống tiếp tục mắng to, làm Hồng Liên sợ hết hồn dịch đôi chân nhỏ xíu tới sau cánh cửa, lẳng lặng nhìn ra ngoài, lại vội vàng nhón nhén trở lại, nhỏ nhẹ khuyên:   – Phu nhân, phu nhân, nói bé thôi kẻo người hầu nghe được…   – Nghe được thì nghe đi. Nó dám làm như thế, tôi còn trông mong gì vào nó nữa? Không cần nó, ngày mai đích thân tôi gọi tất cả mọi người tới, thừa nhận trước mặt mọi người, công khai toàn bộ huyện Bảo Ninh này, là Diệp Vân Cẩm tôi không có con trai! Cứ để cho mọi người chê cười đi. Cả việc buôn bán này nữa, ai muốn thì đi mà làm, tôi đỡ phải vất vả…   Giọng của Diệp Vân Cẩm càng lúc càng cao, nhưng dưới khóe mắt lại dần dần ướt nước mắt.   – Phu nhân, phu nhân, em xin chị đấy. Con bé nó tính ngang bướng, nó biết sai rồi…   Hồng Liên không phát hiện ra, chỉ căng thẳng đến giọng run lên, quay đầu lại dùng ánh mắt khẩn cầu Tô Thanh Thanh hãy chịu nhún xuống trước.   Tô Thanh Thanh cũng nhận ra “mẹ” mình giận thật sự rồi.   Cô không phải con gái của nhà họ Tô, khúc mắc với “người mẹ” trước mặt này không có gì không vượt qua được cả. Đang định lên tiếng nhận lỗi để xóa tan tình cảnh khó xử này thì rất lạ, trong lòng dường như còn sót lại một chút tình cảm của nguyên thân, như mang chút giận dỗi, muốn nhận lỗi nhưng lại như bị cái gì đó chặn lại, không thể thốt nổi nên lời.   Thấy con gái chẳng chút dao động, cơn giận của Diệp Vân Cẩm càng bốc cao, cộng thêm mấy tối tâm sự nặng nề không nghỉ ngơi tốt, chợt thấy trước mặt tối sầm, cả người lảo đảo.   – Phu nhân! Con à, còn ngây ra làm gì, mau nhận lỗi đi con.   Hồng Liên đỡ lấy Diệp Vân Cẩm, quay sang nói to với Tô Thanh Thanh hãy còn đang đần ra ở trêи giường.   Tô Thanh Thanh gạt đi cảm giác kỳ lạ trong lòng, vén chăn lên xuống giường, đang định đứng lên thì bên ngoài có tiếng gọi to:   – Phu nhân, phu nhân, Cữu lão gia tới rồi.   Cữu lão gia chính là Diệp Nhữ Xuyên, anh trai ruột của Diệp Vân Cẩm, thời trẻ cũng từng thi tú tài nhưng không đỗ, không còn ham hố khát vọng gì nữa, cũng tập trung buôn bán dược liệu ở tỉnh bên. Ông là người có năng lực, tài giỏi, về sau chẳng những phát triển mà danh vọng cũng thăng cao, được đề cử làm Hội trưởng Hành Hội. Ông cũng rất yêu thương em gái Diệp Vân Cẩm, trước đây vào những lúc Diệp Vân Cẩm gặp phải khó khăn nhất cũng đều có sự trợ giúp của ông.   Vừa nãy khi đi vào phòng Diệp Vân Cẩm đã không cho phép người nào được tới gần.   Chủ mẫu xưa nay vốn nói một là một nói hai là hai, người nhà họ Tô vô cùng kính sợ bà, không một ai dám vi phạm mệnh lệnh của bà. Giờ có việc, người làm chỉ dám đứng ở cửa viện kêu to vào mà thôi.   Chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu truyền ngàn dặm. Thiếu gia nhà họ Tô của cửa hàng Thiên Đức vừa mới từ tỉnh thành trở về đã xảy ra tranh chấp với bà chủ, còn nhảy sông tự tử suýt nữa thì bỏ mạng, tin tức này đã lan truyền ra khắp huyện thành Bảo Ninh nhỏ bé này rồi. Phủ thành Tự Phủ cách nơi này hai ngày đường, người cùng nghề trong nội thành giờ biết việc này cũng là bình thường, nhưng anh trai mình ở tỉnh thành cũng biết được tin tức này vẫn làm cho Diệp Vân Cẩm khá bất ngờ.   Nghĩ đến chuyện hiện tại không biết người khác bàn tán sau lưng mình về việc này như nào, Diệp Vân Cẩm nửa đời hiếu thắng chợt thấy hơi thở tắc nghẽn, tim nảy thình thịch, gắng gượng lấy lại bình tĩnh, lại lần nữa bảo Hồng Liên săn sóc con gái, sau đó mở cửa đi ra ngoài.   Bà chủ đi rồi, Hồng Liên thở hắt ra, chạy tới đỡ Tô Thanh Thanh nằm lại xuống giường, vừa dém chăn cho cô vừa nhắc nhở:   – Con à, dì biết con đáng thương, nhưng phu nhân cũng khó xử lắm con ạ. Dù thế nào thì cũng là mẹ con, sao con có thể nói những lời làm tổn thương mẹ con vậy? Tối đó con hôn mê, mẹ con quỳ trước Quan Thế Âm cả đêm, khi con tỉnh lại dì đi tìm bà ấy thì đầu gối của bà sưng lên rồi, đứng còn không đứng được. Bà ấy sẽ không bắt con cả đời làm thiếu gia đâu, con chịu ấm ức một thời gian được không…   Tô Thanh Thanh nằm tựa vào gối, nhìn chằm chằm đỉnh màn, trong lòng hồi tưởng lại cảnh tượng cãi vã của ba ngày trước.   Lúc ấy, Tô Tuyết Chí đã trút hết toàn bộ những bất mãn đã tích tụ nhiều ngày với mẹ ra, nói không lựa lời, nói trong mắt mẹ chỉ có tiền là tiền, hận bản thân không phải là con trai, cho nên mới chuyên dùng mệnh lệnh lạnh lùng vô tình để áp chế mình. Giờ không phải thời đại cũ, con người bình đẳng và tự do, nếu không làm chủ được cuộc sống của mình thì không bằng chết quách đi cho xong. Cuối cùng còn mắng mẹ mình giả tạo, ngoài mặt một kiểu sau lưng một kiểu, khiến cho người cha đã chết cũng phải thấy nhục thay.   Có lẽ chính những lời nói này đã làm Diệp Vân Cẩm tức giận, bà khi ấy mặt tái nhợt, đánh con gái một bạt tai, tiếp theo là xảy ra chuyện kia.   – Con à, con có nghe không đấy?   Bên tai có tiếng thở dài.   Tô Thanh Thanh ngoảnh mặt sang, đối mặt với ánh mắt của Hồng Liên.   Cô có thể cảm nhận được sự quan tâm chân thật của người dì chân nhỏ này đối với mình, hoặc là nói, quan tâm yêu thương đối với Tô Tuyết Chí, nom nét mặt bà buồn bã, ánh mắt cẩn thận lấy lòng thì thoáng không đành lòng, vì thế đáp qua loa:   – Con có nghe…cám ơn dì Hồng…   Từ khi con gái đi học ở tỉnh thành, mấy năm nay quan hệ giữa bà chủ và con gái càng ngày càng cứng ngắc, mình cũng bị giận cá chém thớt theo, bị con gái cho là “đồng lõa”, “chó săn” của bà chủ, lâu lắm rồi không nghe thấy con bé gọi mình là dì. Giờ đột nhiên lại nghe tiếng gọi như khi còn nhỏ, Hồng Liên vừa mừng vừa sợ, ngây người ra, mắt đỏ lên, vội ngoảnh mặt đi lấy khăn tay ra lau khóe mắt, sau đó ngoảnh lại mỉm cười:   – Nghe là tốt rồi, nghe là tốt rồi. Con có đói không, dì đi lấy cho con…   Tô Thanh Thanh lắc đầu nói không đói bụng, Hồng Liên ngồi bên mép giường, cho tay vào chăn xoa bụng cho cô, hỏi cô về kỳ kinh nguyệt, bụng còn đau không, đang xoa nhè nhẹ, sực nhớ ra gì đó lại vạch vạt áo của Tô Thanh Thanh lên.   Tô Thanh Thanh mặc trung y nam giới, không hiểu ý của bà, mặc cho bà cởi áo mình ra.   Hồng Liên cởi cúc trêи trung y, áօ ɭót bên trong lộ ra, ánh mắt đảo qua ngực cô.   Từ ngày đó được cứu từ dưới sông lên Hồng Liên vẫn luôn lau mình và thay quần áo cho cô, không quấn ngực nữa, cho nên hiện giờ ngực của Tô Thanh Thanh không bị bó buộc.   Bà xòe tay ra ước lượng ngực của cô, sau đó thì thầm:   – …Hình như lớn hơn đó, quấn chặt sẽ không thoải mái…May mà thời tiết sắp chuyển lạnh rồi, con đừng quấn chặt nữa, để lỏng một chút, có áo khoác ngoài dầy che cho rồi…Mấy tấm lót bằng lụa Hồ cũng lạnh rồi, mấy hôm trước dì có may mấy cái mới, làm bằng sợi bông nhung, nhẹ và ấm, lại dễ chịu, sẽ không làm con bị tức ngực, tối dì lấy cho con…   Tô Thanh Thanh giờ mới hiểu thì ra bà đang đo ngực mình để chuẩn bị băng quấn ngực cho mình dùng hằng ngày.   Cô cúi xuống nhìn ngực mình.   Tô Tuyết Chí vừa tròn mười tám tuổi, tuy nhiều năm ban ngày buộc ngực, nhưng ngực cũng phát triển đầy đặn.   Hồng Liên đang dùng tay để đo thì nghe bên ngoài cửa có tiếng bước chân gấp gáp, sau đó cửa bị người ta đẩy ra.   Bà giật mình vội vã khép vạt áo lại, quay đầu lại thấy là người làm Tiểu Thúy trong nhà thì tức giận mắng:   – Đầu óc để đâu thế, không biết quy củ à? Ai cho phép cô vào đây? Miệng mà không giữ cẩn thận tôi ném cô cho chó ăn đấy.   Tiểu Thúy bị Hồng Liên mắng thì như con quay quay người đi, hoảng loạn chạy ra bên ngoài, đóng cửa lại, thở hổn hển:   – Không hay rồi, đã xảy ra chuyện ạ. Cữu lão gia trêи đường đi có đụng phải một đám thổ phỉ, suýt nữa thì mất mạng. May mà được Trịnh đại đương gia đi ngang qua cứu giúp, đã đưa về tới đây. Cữu lão gia chảy nhiều máu lắm, bọn cháu sợ phát khϊế͙p͙. Phu nhân bảo dì Hồng mau chóng đi lấy rượu nha phiến ạ.   Rượu nha phiến bảo quản trong nhà kho, chìa khóa do Hồng Liên giữ. Bà nghe thế thì mặt tái đi, không quát mắng nữa, dặn Tô Thanh Thanh nằm yên, mình thì xoay đôi chân nhỏ xíu chạy ra ngoài.   Hồng Liên đi rồi, trong phòng chỉ còn lại Tô Thanh Thanh.   Cô nằm tiếp một lát, không kìm nén được cũng bò dậy, khoác bừa chiếc áo ngoài nam giới, cào cào mớ tóc ngắn, đang định ra ngoài, cúi nhìn ngực mình lại quay trở lại, lấy ra đai lưng quấn ngực cho chặt, thấy mình không khác gì nam giới rồi mới hít một hơi thật sâu, chờ thích ứng rồi thì mở cửa đi ra ngoài.   Mời các bạn mượn đọc sách Sính Kiêu của tác giả Bồng Lai Khách.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ngạo Kiều Anh Lại Đây
Văn án: Ở lần tự học thứ N bị quấy rầy, Lăng Nhân tính tình tốt mà gọi đại lão lớp bên cạnh tiến vào phòng học, mạnh mẽ đè ở trên tường, sau đó đẩy đẩy mắt kính, mềm như bông mà nói: "Về sau cách tớ xa một chút." Lục Thiệu Đông hoành hành vườn trường, làm sao cũng không nghĩ tới, chính mình thế nhưng lại động phàm tâm với quái thai bốn mắt, càng không nghĩ tới, sau này mỗi một đêm, đều bởi vậy mà xao động khó ngủ. *** Lúc tới giữa tháng mười, ở thành phố Nam bốn mùa như mùa hè, cả đêm gió thổi cũng vẫn còn hơi nóng. Bên trong phòng học hơi có vẻ cũ nát, trên trần nhà quạt trần quay không ngừng, vang lên tiếng phần phật. Lăng Nhân còn đang vùi đầu viết thoăn thoắt. Cô mặc đồng phục học sinh màu trắng xanh, mang theo một khung kính màu đen không phù hợp với khuôn mặt, khung vừa dày vừa nặng cơ hồ che kín nửa gương mặt cô, trán che phủ bởi tóc mái dày và đen, khuôn mặt trứng ngỗng xinh đẹp bị chia thành ba nửa, ánh mắt trong suốt cũng bị che đến ảm đảm không ánh sáng, cả người thoạt nhìn nặng nề mà khô khan. Cô ngồi ở hàng thứ ba từ dưới lên trong phòng học, có thể rõ ràng nghe được tiếng ồn ào lớp bên cạnh truyền tới. "Nổ đại tiểu vương!" "Mẹ nó! Cậu đúng là thiểu năng trí tuệ mà! Đây là 80 điểm lại không phải đấu địa chủ, nào có nổ vương gì đâu!" "Ai nha chết tiệt! Đần độn quá đi. Một lần nữa!" ... Trừ cái này ra, còn có tiếng quả bóng đụng vào tường ' bộp bộp bộp ' , tiếng bàn ghế va chạm... Cô dừng bút lại, quay đầu lại trừng mắt nhìn bảng đen phía sau mấy giây, lại quay trở lại, tiếp tục viết. —— Hoàn toàn không có cách nào tập trung tinh thần làm đề. Tính tình của cô từ trước đến nay rất ôn hòa, rất ít khi tức giận với mọi người, trước kia bất kể lúc nào cũng có thể tâm bình khí hòa, nhưng —— tính khí tốt mười mấy năm sắp bị mài cạn sạch. Một lát sau, trong tiếng ồn ào của lớp bên cạnh thêm vào tiếng hát, máy ghi âm dùng để nghe tiếng anh trong phòng học quay không ngừng —— "Những chú chim sẻ trên cột điện đang hót lảnh lót, em nói câu này, rất có cảm giác của mùa hạ..." Lại là bài hát này. 《Thất Lý Hương 》 của Châu Kiệt Luân, một ca khúc tuần hoàn. Cô đã bị bắt nghe suốt một tuần, có thể thuộc lòng trôi chảy lời ca. “Đông ca, đến giờ rồi.” Cách vách bỗng nhiên truyền đến một tiếng kêu to. ‘ Đông ca ’ chỉ Lục Thiệu Đông, đại lão lưu manh lớp bên cạnh, là một phú nhị đại*, nổi danh là giáo bá của Nhất Trung của thành phố Nam, trốn học, đánh nhau, đến trễ, về sớm, ngày qua ngày, hoành hành vườn trường, một bộ trên trời dưới đất lão tử là lớn nhất, ngay cả hiệu trưởng cũng không có biện pháp. *Phú nhị đại hay còn gọi là Thế hệ siêu giàu thứ hai, cụm từ này dùng để chỉ tầng lớp các cậu ấm cô chiêu được sống cuộc sống xa hoa từ trong trứng nước. Một tuần trước, cô bị anh gọi tới phòng học bên cạnh ——. " Hiệu trưởng yêu cầu tôi học tập từ người đứng hạng nhất là cậu, cho nên từ nay về sau, chúng ta cùng nhau học tập." Cái gọi là ' cùng nhau học tập ' của Lục Thiệu Đông, chính là tình huống hiện tại này —— bọn họ ở cách vách ồn ào, cô ở bên này học. Lăng Nhân giơ tay nhìn đồng hồ, đúng 9 giờ. Qủa thật ‘ đến giờ ’ rồi. Sau một loạt tiếng bước chân, cách vách hoàn toàn an tĩnh lại. Trên lưng Lăng Nhân đeo cặp sách, tắt đèn khóa cửa. Từ sau khi được đại lão ' đặc biệt chiếu cố ', cô lúc tan học từ sáu giờ chiều thành chín giờ tối. Di chứng của về nhà quá muộn chính là, ngày hôm sau dậy sớm không có tinh thần. Lăng Nhân dưới tiếng chuông tiến vào phòng học, đầu óc quay cuồng, vừa nhắm mắt liền tựa như có thể nhìn thấy Chu công vẫy vẫy tay với cô. " Lại ngủ không ngon sao?" Vương Gia Lâm ngồi cùng bàn hỏi. Vương Gia Lâm cùng Lăng Nhân giống nhau là học sinh được xếp lớp, chỉ là cô ấy từ lớp bình thường chuyển vào lớp trọng điểm, Lăng Nhân là từ trường khác chuyển tới. Hai cô gái mới gia nhập vào một tập thể xa lạ, rất nhanh liền trở thành bạn tốt, cô tự nhiên cũng biết chuyện Lăng Nhân bị Lục Thiệu Đông cưỡng bách ‘cùng nhau học tập ’ . Lăng Nhân che miệng lại ngáp, gật đầu, sau đó mở hộp bút ra, lấy một chiếc bút, mở sách giáo khoa ra, thẳng lưng ngồi ngay ngắn, chuẩn bị giờ học. Vương Gia Lâm không nhịn được ở trong lòng âm thầm bội phục, Lăng Nhân là người ôn nhu lại nghị lực nhất mà cô từng gặp qua. Cho dù gặp chuyện gì, cũng không vội không bực. Cho dù cả người đều mệt mỏi, cũng có thể chuyên tâm dồn chí. Sau khi quen biết Lăng Nhân, ngữ văn của cô kém cũng hiểu cái gì gọi là ‘ ngoài mềm trong cứng ’. Rõ ràng thoạt nhìn nhu nhu nhược nhược, trên người lại tản ra một loại khí chất làm người an tâm, phảng phất nơi có cô, không khí cũng ôn nhu. “A Nhân, nếu không cậu báo cáo với thầy giáo đi?" Cô đề nghị nói. Thành tích Lăng Nhân tốt như vậy, thầy giáo nhất định sẽ hướng về cô, hung hăng xử phạt đại ma vương Lục Thiệu Đông kia. Vương Gia Lâm nghĩ như vậy. Lăng Nhân lại không cho rằng như vậy, bởi vì Lục Thiệu Đông không có đánh cô cũng không mắng cô, đơn thuần chỉ ồn ào cô học tập, tình huống như vậy coi như báo với hiệu trưởng cũng vô dụng. Trường học sẽ không bởi vậy mà xử phạt Lục Thiệu Đông, ngược lại khả năng sẽ chọc giận anh làm trầm trọng thêm. Thở dài một hơi, Lăng Nhân lắc đầu: “Rồi nói sau.” Hy vọng anh qua mấy ngày có thể ngừng. Dù sao cô cũng anh cũng không có đụng chạm gì. Chẳng qua là ngày đó lúc anh bị hiệu trưởng mắng, cô vừa lúc đi qua, bị hiệu trưởng dùng ' học sinh giỏi điển hình ' một lần, vì vậy liền bị giận chó đánh mèo. Quả nhiên không có việc gì không nên lắc lư trước văn phòng hiệu trưởng. ... Mời các bạn đón đọc Ngạo Kiều Anh Lại Đây của tác giả Hề Nghiêu.  
Cô Vợ Xã Hội Đen Của Ông Trùm Hắc Đạo
Nam Liệt năm nay 30 tuổi, tướng mạo vô cùng anh tuấn, anh cao 185cm. Khuôn mặt hoàn mỹ với cặp mắt sâu thăm thẳm, sống mũi cao. Bề ngòai anh là chủ tịch của tập đòan Nam Thị, một nguời với vẻ ngòai lạnh nhạt thờ ơ. Đằng sau thân phận chủ tịch, anh là một thủ lĩnh vô tình lãnh khóc. Anh là người đứng đầu của bang Phi Long, là một ông trùm đích thực trong hắc đạo. Tôn chỉ của anh là. "Thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết." Một khi Nam Liệt ra tay thì sẽ không thủ hạ lưu tình, anh ghét nhất là người nào không phục tùng mệnh lệnh của anh. Người trong hắc đạo chỉ cần nghe nhắc đến cái tên Nam Ca, điều cảm giác sợ sệt bất an. Sự tàn nhẫn vô tình độc ác của anh, làm người ta vừa kính trọng vừa sợ hãi. Người ngoài chỉ biết anh là Nam tổng của tập đoàn Nam Thị. Họ không thể ngờ, một người với dung mạo anh tuấn lịch lãm như vậy, lại là một ông trùm hắc đạo, và là một kẻ máu lạnh. Hàn Mạc năm nay 25 tuổi cao 170cm, cô sở hữu một nhan sắc tuyệt mỹ. Khuôn mặt thon dài với cặp mắt sắc bén lạnh lùng băng giá, sống mũi cao thẳng và đôi môi gợi cảm. Mái tóc dài màu nâu mịn màng được cô búi lên cao. Hàn Mạc là người phụ nữ đầu tiên trong lịch sử, nắm giữ trong tay toàn bộ thế lực xã hội đen của Đông Nam Á. Cô bất đầu tiếp nhận chức vụ thủ lĩnh vào lúc cô 18 tuổi. Sau chỉ 7 năm cai quản Bang Con Rồng Vàng, tiếng tăm Hàn Mạc đã vang vội khắp nơi trên toàn thế giới. " Hàn Mạc em đừng mơ có thể thoát khỏi Nam Liệt anh, dù em có xuống đến 18 tầng địa ngục anh cũng sẽ lôi em trở về." *** Đêm đã khuya ngòai trời tối đen như mực không gian tĩnh mịch, ánh trăng cô độc trên bầu trời rọi thẳng xuống những con đường vắng vẻ không bóng người ngay trung tâm thành phố S. Tại một góc tối trước cửa quán bar Night Angel, quán Bar lớn nhất tại thành phố S không khí lại đối nghịch với bên ngoài. Trước cửa đứng bốn tên bảo vệ với thân hình cao lớn cường tráng nét mặt hình sự. Họ đứng canh cửa để giữ gìn an ninh trật tự cho quán bar. Những chiếc xe sang trọng lần lượt tiếng vào bãi đậu xe VIP của quán Bar. Một hàng người đang đứng chờ sẵn ngoài cửa, đợi đến 12 giờ khuya quán bar mới mở cửa. Cho dù là những công tử, tiểu thư nhà giàu hay những người nổi tiếng điều không ngoại lệ. Người nào cũng phải sắp hàng chờ để vào trong. Những người tới đây điều biết đến quy luật của quán bar. Dù họ có thân phận gì đi chăng nữa, một khi bước vào cửa quán bar điều như nhau. Bởi vì những người được phép vào trong, đều là những kẻ có thân phận và địa vị trong xã hội. Mã Lung Linh là con gái út của Mã Cảnh Chung, thủ lĩnh của bang Tam Hổ. Bang Tam Hổ nằm trong tứ đại bang phái tại thành phố S. Đứng nhất là bang Phi Long của Nam Liệt, đứng nhì là Bang Bạch Hổ của Mạnh Hùng, đứng thứ ba là bang Tam Hổ của Mã Cảnh Chung, cuối cùng là bang Ngũ Xà của Trịnh Ngũ Dương. Bang Tam Hổ đang ở trong bóng tối, ngấm ngầm mở rộng địa bàn của mình tại thành phố S. Tuy bang Tam Hổ không lớn mạnh bằng bang Phi Long của Nam Liệt. Nhưng Mã Cảnh Chung là một tiểu nhân bỉ ổi, nên Nam Liệt luôn cho người theo sát hành động của bọn họ. Mã Lung Linh cùng một nhóm bạn lần đầu tiên đến bar Night Angel chơi. "Với thân phận và địa vị của Mã Lung Linh tôi, tại sao phải đứng chờ ngoài cửa thật mất mặt." Mã Lung Linh nói với giọng tức giận. Cô hống hách đi đến trước mặt bốn tên bảo vệ, khoác lác về thân phận của mình. Bốn tên bảo vệ nét mặt vẫn trầm tĩnh lạnh lùng, trong mắt của bọn họ ngoài ông chủ lớn và tứ đại hộ pháp, Việt Vũ, Tề Phú, Phi Dạ và Bạch Tử Long ra họ không nể mặt bất kỳ ai. Mấy người bạn của Mã Lung Linh kéo cô sang một bên nói. "Lung Linh, cô không nên làm loạn. Đã chấp nhận đến đây chơi, thì phải tuân theo quy luật của nơi này." Mã Lung Linh nghe bạn mình nói vậy đành đứng chờ một bên. Trước ánh mắt tò mò của những người đứng trước cửa, một chiếc xe cadillac màu đen vừa sang trọng vừa thần bí. Hiên ngang đỗ trước cửa quán bar, nơi khu cấm đậu xe. Nó y như một con mãnh long, ngang tàn vô pháp vô tiên đậu ngay đó. Bước xuống từ bên ghế phụ là một người đàn ông cao lớn, với khuôn mặt yêu nghiệt và nụ cười hút hồn. Việt Vũ với âu phục màu đen áo sơ mi trắng, anh phong độ đi đến trước cửa xe phía sau. Tất cả ánh mắt của những người đang đứng chờ ngoài cửa, điều dồn hết trên người đàn ông này nhất là phụ nữ. Cho dù đang đứng bên cạnh bạn trai của mình, nhưng họ không thể kiềm chế được ánh mắt của mình. Họ chưa từng thấy người đàn ông nào với khuôn mặt đẹp trai như vậy. Việt Vũ nở nụ cười nhẹ khi nhìn thấy những ánh mắt, hâm mộ của mấy cô gái đứng bên cạnh. Anh khom người cung kính mở cửa xe ra. Một đôi chân cường tráng với đôi giày da bóng láng đặt xuống mặt đất. Tất cả mọi người điều hiếu kỳ muốn biết, nhân vật tai to mặt lớn đang ngồi trong xe là ai. Mà ở địa bàn của bang Phi Long lại dám ngang tàng hổn láo đến như vậy. Một người đàn ông vô cùng anh tuấn, xuất hiện trước mặt bọn họ. Anh sở hữu một khuôn mặt hoàn mỹ với cặp mắt sâu thăm thẳm, sống mũi cao. Đôi môi bạc mỏng mím chặt thành đường thẳng. Trên người anh mặc bộ âu phục màu trắng áo sơ mi đen, cùng với chiếc khăn quàng cổ màu đen. Anh oai nghiêm đứng trong màn đêm, được chiếu sáng bởi ánh trăng nhìn nổi bật vô cùng. Nam Liệt với khuôn mặt lạnh lùng, oai phong lẫm liệt được một đám thuộc hạ hộ tống vào trong. Việt Vũ nghiêm trang đi bên cạnh anh. Vừa bước đến cửa bốn tên bảo vệ cung kính khom người chào họ. "Ông chủ." Hai từ vừa thốt ra từ miệng của tên bảo vệ, làm tất cả mọi người chung quanh điều thấp thỏm không yên. Những người đến đây hầu như điều biết, tất cả bar Night Angel trên tòan thế giới trước đây là do bang Lôi Ưng cai quản. Nhưng bây giờ ông chủ lớn đứng đằng sau, thao túng những hoạt động ngầm trong hắc đạo là thủ lĩnh đương nhiệm của bang Phi Long. Tiếng tăm của Nam Liệt được truyền khắp nơi, sau khi anh khuếch trương thế lực của mình qua đến Châu Mỹ. Các chàng trai nhìn Nam Liệt bằng ánh mắt ngưỡng mộ và khâm phục. Khâm phục sự tài giỏi của anh, chỉ mới 30 tuổi mà đã nắm trong tay quyền lực tối cao trong hắc đạo. Còn những cô gái thì nhìn Nam Liệt bằng ánh mắt mong chờ, họ khao khát được anh để ý tới. Ánh mắt thèm thuộc của những cô gái làm Nam Liệt cảm giác bực bội. Anh ghét nhất những người phụ nữ như thế này. Nam Liệt cau mày không vui, với nét mặt hằm hằm bước vào trong. Mã Lung Linh nhìn Nam Liệt đến không chớp mắt, cô cũng là người trong hắc đạo, cũng đã từng thấy qua ba và anh hai cùng thuộc hạ của họ. Nhưng Mã Lung Linh chưa từng thấy ai lại có khí thế bức người như Nam Liệt vậy. Đúng 12 giờ khuya quán bar mở cửa, các công tử ăn chơi cùng tiểu thư nhà giàu lần lượt tiến vào trong. Bar Night Angel được Nam Liệt khuếch trương lớn hơn, chia thành ba khu vực khác nhau. Tầng dưới là quán bar, sàn nhảy và các phòng bao VIP có thể dùng để hắt karaoke. Tầng hai là khách sạn cùng phòng tắm hơi và dịch vụ massage. Tầng ba là khu riêng tư của Nam Liệt, người không phận sự tuyệt đối không được vào. Từ khi anh cai quản bang Phi Long, ngòai trừ trụ sở chính của bang Phi Long thì đa số thời gian Nam Liệt đều ở đây.   Mời các bạn đón đọc Cô Vợ Xã Hội Đen Của Ông Trùm Hắc Đạo của tác giả Lan Hồ Điệp 134.
Cấm Tình (Cả Đời Chỉ Nguyện Yêu Em)
Một hồi tranh đấu, mỗi người đều muốn nắm chắc trong tay vận mệnh của chính mình. Nhưng đến cuối cùng, ai mới là người chiến thắng? Không ai có thể bình an mà thoát ra! Tình yêu trong vận mệnh của mỗi người đều không thể tốt đẹp như nhau. Phụ nữ đối với hắn có lẽ chỉ là một thú tiêu khiển trong cuộc sống. Còn với cô, điều hắn muốn chính là chinh phục, là làm cô hoàn toàn thuần phục hắn. Thế nhưng tình yêu lại khiến cho ý định ban đầu của hắn bị lung lay. Thì ra, hắn chỉ cần niềm vui đến từ sự vui vẻ của cô. Nhưng thứ có thể khiến cho cô vui lại là điều làm cho hắn đau khổ. Hắn không muốn buông tay cũng chẳng thể nào buông nổi! Ở ngã rẽ của tình yêu, cô bị hắn bá đạo mãnh liệt kéo vào thế giới của hắn, một thế giới xa lạ, tràn ngập sự tranh đấu. Khi tình yêu chân thành duy nhất bị hắn bóp nát trong thời khắc ngọt ngào, cô biết, hắn là ác ma mà cô không tài nào thoát khỏi, là cơn ác mộng mà cô chẳng thể tỉnh lại. Từ lúc gặp gỡ ban đầu đã nhất định phải dây dưa như thế. Vốn dĩ là khúc mắc giữa yêu và hận, lại nảy sinh ra biết bao ân oán tình thù. Một hồi tranh đấu, mỗi người đều muốn nắm chắc trong tay vận mệnh của chính mình. Nhưng đến cuối cùng, ai mới là người chiến thắng? Không ai có thể hoàn toàn bình an thoát ra! Ác ma yêu thiên sứ là lúc tất cả mọi tội ác bắt đầu! “Muốn chết, chính là chết tôi cũng phải đuổi theo cô đến tận địa ngục!” Gân xanh trên trán hắn nổi lên, tay nắm chặt lại thành quyền, giống như ngay lập tức có thể cho tôi một đấm. Tôi sẽ không nghi ngờ trong từ điển của hắn có khái niệm đánh con gái. Tôi nhìn Đường Diệc Diễm đang điên cuồng mà buồn bã cười, đôi ngươi lạnh lùng ngước lên:“ Không cần đâu, tôi đang sống trong địa ngục rồi!” “Đường Diệc Diễm, anh hiểu được tình yêu là gì sao?” Không nhìn hắn, đôi mắt trỗng rỗng của tôi hướng về phía trước, không có tiêu cự, chỉ cảm giác được Đường Diệc Diễm khẽ giật mình. “Đường Diệc Diễm, tình yêu không phải giữ lấy mà là thành toàn, không phải bức bách mà là chúc phúc. Từ đầu tới cuối, anh luôn dùng hết mọi loại thủ đoạn để bức tôi, anh thực sự yêu tôi sao?” Tôi lạnh lùng nhìn hắn, nhìn vẻ mặt của hắn từ âm ngoan trở nên chật vật. “Im miệng!” Trong mắt Đường Diệc Diễm hiện lên một tia bối rối. “Thành toàn, tôi hai năm trước thành toàn đổi lấy chính là cô ngả vào vòng tay của thằng khác. Tôi, Đường Diệc Diễm không chiếm được thứ gì đó, người khác cũng đừng mơ có được. Tôi thà rằng huỷ hoại cô!” Tôi nhếch môi hừ lạnh, chậm rãi nói:“Không đâu… ít nhất bây giờ sẽ không… Tôi sẽ không điên, tôi muốn trơ mắt nhìn anh thống khổ, nhìn anh tuyệt vọng…” “Đường Diệc Diễm, cảm ơn quà sinh nhật của anh, tôi – suốt – đời – khó – quên!” Đường Diệc Diễm nhìn tôi, trong mắt hiện lên một chút đau đớn, hai tay đặt ở đầu vai tôi khẽ buông ra. Cuối cùng, hắn ôm chầm lấy tôi, áp chặt tôi vào lòng, nỉ non: “ Anh chỉ là quá yêu em, quá yêu em mất rồi, yêu đến nỗi ngay chính bản thân anh cũng thấy sợ, nhưng tại sao em lại không chịu hiểu…” *** Nhân vật chính: Diệp Sương Phi-Đường Diệc Diễm Rating: 5/10 Ưu điểm: Nếu bạn thích nam chính ích kỉ bá đạo thì đây dành cho bạn. Nhưng nói trước không phải kiểu bá đạp của Tề Mặc trong truyện “Đạo Tình” Nếu thích ngược đây cũng dành cho bạn. Nhưng nó không ngược làm bạn khóc mà là làm bạn ức chế. Mình đã từng bỏ cuộc khi đọc lần đầu. Phải cố gắng để không bỏ khi đọc lại lần 2. Tác giả có cách dẫn dắt khá hay. Nhiều câu mang tính triết lý sống. Khuyết điểm:Truyện kéo dài thật sự đọc rất mệt mỏi. Cứ cái kiểu yêu mà không nói dẫn đến hiểu lầm giữa 2 nhân vật. Mình cực ghét cả tính cách của 2 nhân vật chính. Thứ nhất nam chính quá chiếm hữu. Từ đầu đến cuối đều cho mình là đúng, yêu mà không để ý đến cảm nhận của người mình yêu. Một tình yêu ích kỉ. Thứ hai nữ chính quá nhu nhược. Hở cái yếu lòng và vì cái yếu lòng dở hơi ấy dẫn đến một nùi hệ quả. Truyện quá nhiều ý tưởng dẫn đến làm người đọc mệt lên mệt xuống và cuối cùng tác giả lại không giải đáp. Nhiều chương bị lặp lại, và có vài khúc bị mất nên đọc cũng hơi khó chịu. Câu nói tâm đắt: “Vĩnh viễn không được quên rằng, những chàng bạch mã hoàng tử trong tiểu thuyết khi bước ra đời thực sẽ mang hình dáng của ma quỷ.” (tác giả) Mời các bạn đón đọc Cấm Tình (Cả Đời Chỉ Nguyện Yêu Em) của tác giả Tử Tử Tú Nhi.
Bảo Bối Con Là Ai
Truyện Bảo Bối Con Là Ai  của tác giả Kim Cương Quyển là câu chuyện kể về nam chính là Lăng Húc. Hắn gặp chuyện ngoài ý muốn khiến cho trí nhớ của mình quay về năm 17 tuổi. mọi việc đều đảo ngược hoàn toàn. Đoan ký ức đó đối với hắn quan trọng hay không ? tại sao hắn lại không nhớ chuyện gì ? Ai sẽ giúp hắn vượt qua được tình cảnh như thế này ? *** Hôm nay là chuyên mục sinh tử văn, mới đọc hai truyện này, muốn viết linh tinh mà tách bài rách ruột, gộp luôn cho xong, dù sao cũng na ná nhau cả. Hai truyện này có lẽ đều có thể gọi là gương vỡ lại lành, bạn thụ và bạn công xa nhau 5-6 năm, trong lúc ấy thụ sinh mà công hổng có biết, trải qua thăng trầm khổ ải thụ ôm yêu thương nuôi con một mình cuối cùng gặp lại nhau, công giờ đã là tổng tài giàu có tự chủ kinh tế đủ sức gánh vác cả gia đình nên là hai ta về lại một nhà, nhà ba người thăng lên thành bốn người, vui ơi là vui. (´▽`❁)/ Tự thấy bản thân vô dụng vì mang tiếng ghi tiêu đề là review mà toàn viết kiểu tớ cảm thấy, tớ nghĩ là, tạo cảm giác abc,… chẳng hiểu viết ra để làm gì khi chả giúp ích gì cho người khác khi mà mỗi người một cảm nhận =)) Lăng Húc vì một sự kiện ngoài ý muốn mà đột nhiên mất đi vài năm ký ức, Lúc tỉnh lại phát hiện mình nhiều thêm một đứa con trai, Nhưng mẹ của đứa bé là ai? Đứa bé từ chỗ nào tới? Cậu hoàn toàn không có một chút ấn tượng. Này, bảo bối, rốt cuộc con là ai? Lôi điểm: tiểu thụ sinh con trai! Nhân vật chính: Lăng Húc *** Lăng Dịch x Lăng Húc, chắc là muộn tao tinh anh ôn nhu dịu dàng như nước công x thụ 17 tuổi thì bốc đồng dương quang năng nổ dám yêu dám hận rất là đáng yêu, 27 tuổi thì trải đời hơi âu sầu nhưng dịu dàng vợ hiền cha đảm nhỉ.  Thực sự là bình thường truyện tớ thích còn lâu tớ mới nói nội dung ra, chỉ luôn mồm khen hay thôi =)) nhưng mà nội dung truyện này cũng không có gì mới lạ nên là tớ spoil chút, thụ và công là ngụy huynh đệ, nhưng mà hai đứa không biết đâu, công vẫn cứ thích thụ thế thôi và thụ vẫn cứ ngu ngơ thế thôi cho đến sự thật được vạch trần, một số chuyện xảy ra làm hai đứa chia xa, sau đấy hai đứa gặp lại, cái cần (làm để sản xuất trẻ nhỏ) xảy đến cũng đã xảy đến, có thể nói là Lăng Húc cũng yêu Lăng Dịch, người tình ta nguyện, nhưng mà khúc mắc trong lòng nên mới không từ mà biệt, Lăng Húc sinh con và nuôi con một mình, tính cách cũng ngày càng trầm ổn hơn, chịu đựng hơn, cho đến một ngày cậu ấy đập đầu một cái rất nhẹ và mất hết kí ức về đoạn thời gian đau khổ kia, trở thành một Lăng Húc 17 tuổi ngây ngô nông nổi đáng yêu quên hết tất cả, quên cả việc hai người không phải anh em, và câu chuyện bắt đầu từ đây, đối diện với sự thực mình có một đứa con vậy là cứ vô tư tìm đường quay về bên người mình vẫn tưởng là anh trai, thích anh, ở bên anh, nhà ba người hài hòa êm ấm, sau này tuy có lấy lại được kí ức, biết con ai sinh nhưng mà yêu thì cũng đã yêu, nói rõ với nhau cả rồi, vẫn cứ hòa thuận thế, đối diện sự thật, xong đẻ thêm đứa nữa vui càng thêm vui. Có những ngày buồn buồn thời tiết ẩm ương hết truyện để đọc hoặc vừa lết xong mấy bộ mệt mỏi máu me, con tim FA của tớ thều thào khát vọng được dúi cho một cái gì đấy ấm áp ngọt ngào, là tớ rất thèm một anh công ôn nhu dịu dàng, yêu thương em bằng cử chỉ bằng hành động, ít lời một chút, bớt phúc hắc một chút mà vẫn không bị nhạt  huhu hôm nay vớ được anh Lăng Dịch nè ToT bạn nào đang tìm hài hước lắt léo chắc sẽ thấy anh nhạt, nhưng mà tớ rất là thích anh, vừa trưởng thành trầm ổn vừa dịu dàng săn sóc, thấu hiểu từ a-z, một số ít nhân vật tớ thấy rất phù hợp gọi là ‘anh’, anh công cho một ngày âm u =)) hơi buồn một nỗi là tớ rất muốn xem ảnh chăm vợ lúc vợ mang đứa thứ hai vì cả một bầu trời ôn nhu như kiaaa, mà tác giả chỉ viết Lăng Húc có bầu xong đứa trẻ ra đời trong vài nốt nhạc, trời ơi xem các ông chồng chăm vợ lúc bầu bí và xxx lúc bầu bí là lạc thú của sinh tử văn mà!!!!!! Truyện còn có bảo bảo nữa, nói thật với cuộc đời là tuy mình khá là thích sinh tử văn nhưng mà không thích trẻ con đâu, vì ngoài đời và trong nhiều truyện chúng nó nhây nhớt bố láo quá, cơ mà Thiên Thiên rất là ngoan ngoãn đáng yêu, lúc nào cũng lặng yên hiểu chuyện không quấy phá, rất muốn bế về nuôi. Có thể nói là truyện rất nhẹ nhàng ấm áp, tuy kết cấu dựa trên một tình huống cẩu huyết nhưng truyện lại chẳng cẩu huyết chút nào, cảm giác đúng như ông trời cho một cơ hội để những người yêu nhau tìm về được với nhau. Tận 78 chương, một chương cũng không ngắn, vậy mà không bị dài, cảm giác rất đủ. Tình tiết thì tự tớ cũng đoán ra được và tác giả cũng không bày vẽ nhiễu sự, nên không làm tớ thấy nản, lúc cảm thấy chỗ này vờn nhau đủ rồi nè, đẩy đến đình điểm đi chị ê là nó sẽ y như ý mình dứt luôn chứ chẳng chiêu trò bôi ra thêm gì. Cái hay còn ở chỗ, tình huống, khởi đầu rất là đơn giản, không mới lạ, nhưng mà lối viết của chị ấy rất khéo đưa đẩy và mạch lạc, không phải bình mới rượu cũ, mà thấy như cái bình nó được chùi qua ấy =)) không phải cho độc giả một góc nhìn mới mà có lẽ là truyền tải một nội dung cũ theo một cách ngọt ngào hấp dẫn thoải mái hơn mới đúng. Thực ra cũng có chỗ cảm giác hơi nhanh, muốn nó lắt léo thêm tí, nhưng mà thôi, dù sao truyện cũng cộp mác ấm áp nhẹ nhàng. Nhà edit thì hôm nay mới nhận ra là từ hồi còn ngôn tình thiếu nữ tớ đã lăn lộn ở đây rồi, đọc thêm một bộ Kế hoạch xuyên không của vật hy sinh và bộ nào nữa ấy (plus vài bộ ngôn tình hồi sửu nhi TvT) cảm thấy giọng văn edit của các bạn ấy vẫn vậy, nó khá là mượt mà, lắm chỗ cũng sạn sạn QT nhưng mà cũng không khó chịu, đọc được. Đọc chui đọc lủi nhà các bạn ấy lâu vậy thấy cũng ngại quá, niệm trong lòng 10 lần câu cảm ơn. ヽ(*・ω・)ノ ————— Em là đường phân cách hết phu phu ân ái giờ mình qua phu phu ân oán =)) ————— Mời các bạn đón đọc Bảo Bối Con Là Ai của tác giả Kim Cương Quyển.