Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Chi Bằng Tạm Ở Cùng Nhau

VĂN ÁN Một đôi oan gia tính cách trái ngược, nhà khảo cổ học cứng nhắc và cô người mẫu phóng khoáng. Giống như hương nước hoa Chanel, bát tự không hợp, tính cách trái dấu, lập nên hôn ước, chẳng bằng chấp nhận luôn. Sẽ thấy những tranh chấp  tình yêu ma sát ra thuốc súng như thế nào! Diêu Tinh Thần: Bố Lục Lập Phong, nghiên cứu đồ cổ Mẹ Lục Lập Phong, nghiên cứu đồ cổ Lục Lập Phong, cũng nghiên cứu đồ cổ  Sao lại muốn cô gả cho người đến 28 tuổi rồi vẫn lạc hậu như đồ cổ?! Lục Lập Phong: Cô gái này, chỉ được cái mặt tiền, tài năng thì không có, nông cạn bừa bãi không có nội hàm, là đồ dỏm.  Muốn tôi cưới cô ấy, thà sống cả đời nghiên cứu xác ướp còn hơn! Diêu Tinh Thần: Chẳng cần khuyên bảo tôi, người mẫu hơi lớn tuổi thì sao? Chị đây chính là cởi mở yêu trẻ em, vô cùng hoạt bát nhé! Lục Lập Phong: Không cần khuyên can là có ý gì? Chẳng nhẽ tôi vô cùng cứng nhắc à? Được rồi, vậy cô nói cho tôi biết, hương nước hoa Chanel được pha chế như thế nào? *** #Review CHI BẰNG TẠM Ở CÙNG NHAU Tác giả: Thịnh Thế Ái Thể loại: Hiện đại, showbiz, 419, ngược nam - sủng nữ, tiểu đồ cổ vs tiểu bình hoa, oan gia, hài hước, cảm động, HE Độ dài: 61 chương + 3 NT Tình trạng: Hoàn edit Đánh giá nội dung truyện: ★★★★✰ Đánh giá nam nữ chính: ★★★★✰ Đánh giá edit truyện: ★★★★★ Đề cử: ★★★★✰ ___________ Nữ chính: Diêu Tinh Thần Nam chính: Lục Lập Phong "Tự thử tinh thần phi tạc dạ, vi thùy phong lộ lập trung tiêu." *(Ngôi sao này giống như không phải của đêm qua, đêm đến vì ai đứng giữa trời gió thổi. Tinh Thần: Ngôi sao, Lập Phong: Gió thổi) Nửa câu đầu là tên của cô. Nửa câu sau là tên của anh. ______________ Lục Lập Phong - Tiểu đồ cổ lỗi thời Lục Lập Phong là một nhà khảo cổ học cứng ngắc và lạnh nhạt. Anh thông minh trầm tĩnh và rất có thiên phú trong lĩnh vực này. Trong giới khảo cổ hỗn loạn, cái tên của anh là sự bảo chứng cho thật giả đầy chắc chắn. Anh tựa như một chiếc bình sứ Thanh Hoa đời Nguyên còn lưu lạc đến thời đại hôm nay. Cao quý - thanh lãnh và có giá trị ngất ngưỡng. Nhưng mấy ai hay biết, đằng sau những hào quang rực rỡ mà mọi người nhìn thấy là một trái tim luôn mang trong lòng sự hối hận và muốn bù đắp cho một người con gái. Cô ấy là Diêu Tinh Thần, Tinh Thần của anh. Rất nhiều năm về trước, khi cả anh và cô đều là những cô bé cậu bé nhỏ sống chung trong Đại viện. Anh đã vô tình phạm phải một sai lầm đáng tiếc. Khi ấy, tuổi trẻ bồng bột, anh muốn thể hiện kiến thức và sự thông minh của bản thân mà nào đâu biết chính những câu nói vạch trần hôm ấy đã khiến cả gia đình cô rơi vào bi kịch. Anh còn nhớ rõ ngày hôm đó, khi cô bé nhỏ Tinh Thần từng bước chạy theo chiếc xe cảnh sát chở bố cô rời đi có bao nhiêu đau xót. Nước mắt và sự tuyệt vọng của cô tựa như những mảnh cắt qua trái tim anh. Thì ra, ân hận và day dứt lại được viết nên đầy tàn nhẫn như vậy. Cũng chính từ giây phút ấy, anh đã nguyện với lòng rằng, người con gái anh muốn yêu thương bảo vệ suốt cuộc đời này là cô, chính là Tinh Thần. * * * Diêu Tinh Thần - Tiểu bình hoa hiện đại Diêu Tinh Thần là một người mẫu xinh đẹp, miệng lưỡi sắc bén và phóng khoáng. Cô tựa như một tiểu bình hoa di động thời hiện đại, rực rỡ nhưng lại không có nội hàm, giá trị thị trường chỉ ở tầm bình dân mà thôi. Mọi người nhìn thấy một tiểu bình hoa với vẻ ngoài hào nhoáng rực rỡ nhưng lại không nhìn thấy những tổn thương cô từng trải qua. Bởi vì, cô gái tên Tinh Thần ấy, luôn chôn thật sâu những cảm xúc trong lòng và che dấu bằng sự kiên cường ngụy tạo của mình. Năm ấy, từ rất lâu rồi, bố cô cứ thế rời xa bỏ lại hai mẹ con cô bơ vơ, chống chọi với thế giới tàn nhẫn này. Năm ấy, khi còn đi học, cô dùng mọi cách theo đuổi một người con trai, còn anh ta thì dùng mọi cách để đẩy cô cách xa mình. Cho dù cô cố gắng như thế nào thì kết quả cũng là lời đau xót con tim. Tinh Thần tuyệt vọng và buông thả bản thân. Sau đó, cô học cách che dấu cảm xúc từ trái tim mình. Bởi vết thương một khi bị vạch trần chính là đau đến tan xương nát thịt. Nhưng vĩnh viễn, Tinh Thần cũng không thể ngờ được, có một ngày tiểu bình hoa là cô lại có thể kết hợp với tiểu đồ cổ là anh, người mà cô đã từng ghét cay ghét đắng vào một chỗ bằng hôn nhân. * * * Tiểu đồ cổ - tiểu bình hoa - chi bằng ở tạm cùng nhau. Lục Lập Phong luôn nhận định rằng bản thân có sức khống chế rất tốt, trước mọi việc anh đều có thể bình tĩnh mà giải quyết. Nhưng cứ có việc nào liên quan đến cô gái mang tên Diêu Tinh Thần là anh lại thường xuyên mất tự chủ. Bởi vì, cô gái ấy lấy mất trái tim anh rồi. Vì đánh mất trái tim nên lý trí của anh cũng bị cô lấy đi luôn. Sự việc ngày hôm ấy cùng với cô hoàn toàn là một sự ngẫu nhiên được sắp xếp bởi bàn tay của số phận. Nhưng anh luôn thầm cám ơn ông trời vì đã cho anh cơ hội ở đó, vào giây phút đó cùng với cô. Căn phòng mờ ám, hơi thở kích tình, đôi mắt cô bị che đi, chỉ còn lại mùi hương thoang thoảng như đã từng quen thuộc của người đàn ông ấy. Anh ta vuốt ve gương mặt cô tựa như muốn xoa dịu tất cả những đau thương cô từng trải qua. Mềm nhẹ, dịu dàng, day dứt... Chỉ là, Diêu Tinh Thần không ngờ rằng người đó lại là Lục Lập Phong, càng không ngờ được, chỉ một đêm hương sắc lại khiến cô có thêm một sinh mệnh bé nhỏ trong cuộc đời này. Và cũng nhờ nó, cô và anh bước vào một cuộc hôn nhân bất đắc dĩ. Đứng trước cuộc hôn nhân này, Diêu Tinh Thần không biết nên dùng thái độ như thế nào để đối mặt. Bởi vì, cô không yêu anh. Vì không yêu nên cô chọn cách thẳng thắn nói hết những gì cô từng trải qua, cũng nói về cuộc tình đơn phương tuyệt vọng với người khác nhiều năm đến hôm nay. Từng lời của cô như những mảnh vỡ rơi vào lòng Lập Phong. Là do anh đã luôn chậm trễ, cứ để cô rời xa mình. Bây giờ, anh sẽ không buông tay cô ra nữa. Cuộc hôn nhân này, anh nhất định đi cùng cô đến hết đoạn đường hạnh phúc. Vì thế, Lập Phong dùng cả trái tim mình mà đối xử với Tinh Thần. Anh muốn bù đắp lại tất cả những sai lầm từng có, cũng muốn đem những tốt đẹp nhất trên thế gian này dành tặng cho cô. Anh tin rằng, đến một lúc nào đó, cô sẽ biết được có một người yêu cô, yêu sâu đậm nhường nào. Yêu đến mức chỉ muốn đặt cô trong lòng mà yêu thương và bảo vệ. Vậy nên, cho dù với cô cuộc hôn nhân này chỉ là một giao dịch tạm thời đã thỏa thuận thì với anh mỗi giây phút đều là những chân thành xuất phát từ trái tim. Vì thế, khi có bạn diễn nam muốn gạ tình với cô bị anh biết được, anh đã chẳng ngại ngần cho "cúc hoa" của anh ta nở toe toét luôn . Anh lại còn cho bạn thân leo cây kèm theo một tin nhắn cực kì khoe khoang: "Đang phục vụ vợ, không có thời gian." . Bạn thân bị anh phũ xong, cũng chỉ biết ngậm ngùi chấp nhận. Đường còn dài, trai nhà này thương vợ còn lâu lắm à nha

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Cô Nàng Hổ Báo - Rapat
“Bạn đã từng nhìn về quá khứ khi bạn còn là một đứa trẻ chưa? Raman gặp Namjiu, một cô bé láu cá, khi anh mới mười ba tuổi. Cho dù cô bé nghịch ngợm ấy đã ban tặng cho anh một kỷ niệm “đau đớn” nhưng kể từ đó, hình bóng cô bé vẫn luôn hằn sâu trong tim anh như thể có một sợi dây vô hình nào đó đã gắn kết họ lại với nhau mà ngay cả chính anh cũng không nhận ra… cho đến ngày cảm xúc ấy nở rộ khi anh vô tình gặp lại cô. Đôi khi, “định mệnh” đã xảy đến với cuộc đời bạn ngay từ lúc ấy rồi, chỉ có điều bạn không kịp nhận ra mà thôi.” *** "Đứa trẻ sinh ra vào ngày hôm nay sẽ rất có duyên, ai nhìn cũng thấy yêu mến, là đứa bé có tâm hồn trong sáng, thánh thiện, có sao may mắn chiếu mệnh. Đời nó sẽ gặp những may mắn lạ lùng, có phúc phận tốt đẹp như được thần hộ mệnh che chở. Ngay cả khi có kẻ thù, kẻ thù cũng không thể thắng được nó. Bạn đời của nó là người vốn đã có duyên với nó từ nhiều kiếp trước. Có thể nói, họ sinh ra để dành cho nhau...". Tiếng phát thanh viên trên một kênh radio nổi tiếng đang nói về số phận của những đứa trẻ sinh vào ngày hôm nay. "Anh, nếu con mình sinh vào ngày hôm nay thật, có vẻ như sẽ là đứa bé không tầm thường đâu". Jenjira đang ngồi trên xe vô tình bật radio nghe thấy những lời tiên đoán này liền quay sang nói với chồng, anh đang lái xe chở cô đến bệnh viện khám thai theo như đã hẹn với bác sĩ từ trước. ... Mời các bạn đón đọc Cô Nàng Hổ Báo của tác giả Rapat.
Cô Gái Tháng Sáu - Ngãi Mễ
Anh hỏi: “Em đã gặp được chàng trai vì tình yêu mà bất chấp tất cả chưa?”  “Hơ hơ, làm gì có chàng trai nào vì tình yêu mà bất chấp tất cả? Trước đây còn có cô gái vì tình yêu mà bất chấp tất cả, nhưng chàng trai vì tình yêu mà bất chấp tất cả thì chưa bao giờ có.” “Ai bảo thế?” “Em bảo.” “Em nói không đúng.” “Tại sao lại không đúng?” “Anh chính là chàng trai vì tình yêu mà bất chấp tất cả…” *** Triết gia A nói: Chồng cặp bồ, vợ luôn là người cuối cùng biết sự thật. Triết gia B nói: Chồng cặp bồ, nhờ trực giác mách bảo, vợ luôn là người biết chuyện đầu tiên. Kể từ khi chồng về nước, hai câu nói này luôn ám ảnh Vương Quân, cô là một research scientist (nhà nghiên cứu), sống bằng đồng lương nghiên cứu, đã quen với việc dùng các số liệu thí nghiệm để nói chuyện, mỗi khi thực hiện các đề tài nghiên cứu tại phòng thí nghiệm, cô đều đặt ra hai giả thiết mâu thuẫn, xung đột nhau. Giả thiết 1: Gen A có thể ức chế tế bào ung thư phát triển. Giả thiết 2: Gen A không thể sự phát triển của tế bào ung thư. Nhiệm vụ của cô dùng các thí nghiệm để xác định rốt cuộc giả thiết A vững chắc hay giả thiết B vững chắc. Chính vì thế cô không cảm thấy lạ trước sự xung đột giữa triết gia A và triết gia B, trái lại, vừa nhìn thấy hai mệnh đề đối lập này, cô vô cùng phấn chấn, chỉ muốn tiến hành ngay một thí nghiệm để kết luận ai đúng, ai sai. Chỉ có điều, việc cặp bồ không giống tế bào ung thư, dường như chưa có ai thông qua phương pháp thí nghiệm để chứng minh. ... Mời các bạn đón đọc Cô Gái Tháng Sáu của tác giả Ngãi Mễ.
Cám Ơn Anh, Khiến Em Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này! - Nhân Gian Tiểu Khả
.. Gặp gỡ không bằng hoài niệm Lâm Tiểu Niên vò chiếc khăn mềm mại ở trong tay, ngón tay không còn chút sức lực nào. Lúc chia tay vội vàng đến mức món quà độc nhất vô nhị mà cô chuẩn bị từ rất lâu cũng không kịp đưa ra để tặng. Thế nhưng, nếu quả thật đem tặng rồi... thì liệu anh ấy có thích hay không? Nếu không thích thì chẳng phải là đã lãng phí tâm ý của cô hay sao? Sự uốn lượn của từng mũi len, của từng đường kim mũi chỉ đều phảng phất tình ý của cô dành cho anh. Tuy nhỏ và quấn vào nhau nhưng là một lòng một dạ. Cô thường nghĩ, nếu như cô cố gắng thêm một chút, đỗ vào đại học Bắc Kinh, kết quả liệu có khác không? Cô cũng nghĩ nếu như cô cố gắng hơn một chút, nói với anh ấy tình cảm của mình, anh ấy có chút cảm động nào không? Nhưng mọi thứ đều không có kết quả. Kiều Hoài Ninh yêu Âu Dương Phi. Đó là sự thật. Không dễ gì có thể thay đổi. Còn cô không thể vô vọng chờ đợi một người không thể dời tâm chuyển ý như vậy. Cô khẽ than một tiếng, thò đầu ra ngoài cửa sổ. Những ngọn đèn trong vườn tỏa sáng trong màn đêm. Cảnh sắc ban đêm ở trường đại học Triết Giang không đẹp, nhưng mang một sự phồn hoa lạnh lùng. Có lẽ, con người cũng như ngọn đèn leo lắt trong đêm, càng tỏa sáng, càng khiến cho mình thêm ảm đạm. Lâm Tiểu Niên, em không thể đối xử với anh như vậy. Người Lâm Tiểu Niên run run, cô cảm thấy mình không có cách nào, và thấy mình bất lực. Vu công tử giữ vẻ mặt lạnh lùng, nét mặt lạnh hơn những mảnh băng vụn trên tuyết. Anh nắm chặt vai cô, giống như một con chim ưng đang giữ chặt con mồi của mình, trầm giọng nói: "Lâm Tiểu Niên, em không thể đối xử với anh như vậy!". Lâm Tiểu Niên không có cách nào để nói thêm điều gì nữa, chỉ có thể mím chặt môi, lắc đầu: "Hữu Dư, là anh không thể đối xử với em như thế này!". Cho đến lúc không ai biết nên đối xử với ai thế nào thì đã là lúc không tìm được lối thoát, giống như ai yêu ai đó, cũng lại giống như không yêu ai, không đúng không sai. Trước vận mệnh to lớn trước mắt, mỗi người đều thấy mình nhỏ bé. Đối diện với bệnh tật, ai cũng đều thấy bất lực. Số mệnh đều cho mỗi người sự lựa chọn trước một tình thế khó xử, như thể đang trêu ngươi họ, khiến cho mỗi người không có cách nào chạy thoát được. Có những lúc, tình yêu không thể thay thế những tháng năm ấu thơ sống bên nhau, cũng không thể thay thế tình thân đã từng có. Lần đầu tiên Lâm Tiểu Niên thừa nhận rõ rằng: "Đúng, em đã yêu Kiều Hoài Ninh." Mặc dù những điều đó đều đã là quá khứ, nhưng trong cuộc đời cô vẫn lưu lại dấu tích của những năm tháng đó, không thể xóa nhòa, cũng không thể hủy hoại được. "Anh ấy yêu em, vẫn đang yêu em." Giọng cô mặn chát, không gian bao la của mùa đông đơn điệu: "Em không muốn anh ấy mang theo sự hối tiếc rời khỏi thế gian này!". Đúng rồi, cô quá tham lam, không muốn Vu Hữu Dư rời khỏi cô, nhưng có một số thứ không thể gò bó, miễn cưỡng, cô muốn anh phải chọn lựa. Vu Hữu Dư rốt cuộc cũng không phải thánh nhân: "Cho nên?". "Cho nên, em không thể để mặc anh ấy." Đã từng là thanh mai trúc mã, tuy mối quan hệ giờ đã trở thành tình anh em sâu nặng nhưng cuối cùng cô cũng không thể từ bỏ, cho dù phải lừa dối, cô vẫn hy vọng Kiều Hoài Ninh vẫn ôm mộng đẹp tới cùng, kiên trì tới cùng. Vu Hữu Dư không nói lời nào, lục trong túi áo khoác tìm điếu thuốc, châm một điếu, hít vài hơi, nhả khói, sau đó lại châm thêm một điếu nữa, một lúc sau đã đầy một gạt tàn thuốc. Vu Hữu Dư nói: "Lâm Tiểu Niên, anh mệt rồi." Mỗi năm đều dư thừa Vu Hữu Dư lấy một đồng xu trong túi, đút vào bốt điện thoại công cộng, gọi điện cho Lâm Tiểu Niên. Giọng anh khàn khàn, những câu nói của anh dường như đã lặp đi lặp lại mấy lần, anh nói: "Lâm Tiểu Niên, những lời nói khó nghe này, anh chỉ nói một lần, em nghe rõ nhé: Nếu em đồng ý chịu đựng khổ đau, dùng năm trăm năm tu luyện của mình để đổi lấy một lần Kiều Hoài Ninh khẽ cười với mình, vậy thì... anh nguyện đổi một nghìn năm tu luyện của mình ấy một lần chuyển ý của em." Trái tim Lâm Tiểu Niên bỗng trở nên mềm yếu, biến thành một vũng nước, còn cô nhìn thấy quá khứ qua vũng nước đó, chỉ nhìn thấy một con cá đang đợi chờ. Cô nắm chặt điện thoại di động, nhẹ nhàng nói: "Vu Hữu Dư, anh còn nhớ, câu đối mùa xuân năm đó chúng ta cùng viết không? Niên niên hữu dư (hàng năm đều dư thừa)... Em nghĩ hoành phi sẽ là... Cảm ơn!". Chuyện tình của bọn họ, ba từ "anh yêu em" không thể khắc họa được tất cả, nụ cười cũng có, nước mắt cũng có, mùa đông này Bắc Kinh không có tuyết, cô chầm chậm đi về phía anh, đi về hướng chưa biết, hướng đã biết, nhưng cô đã xác định cho mình điểm dừng chân. Cảm ơn anh, vì nhờ có anh mà mùa đông này em thấy yêu Bắc Kinh... *** Lâm Tiểu Niên buồn bã nghĩ, thì ra anh Hoài Ninh, người đã từng đưa cô đi khắp nơi, người hết lần này đến lần khác giúp cô giải những đề Số học phức tạp, người mà cô có thể thoải mái làm nũng, người cho cô kẹo để dỗ cô nín khóc, người đã từng nói sẽ cùng cô đi qua mùa đông ở Bắc Kinh bây giờ đã trưởng thành rồi. Kiều Hoài Ninh bây giờ đã không còn là anh Hoài Ninh của riêng mình cô nữa rồi… Lâm Tiểu Niên ngồi trong phòng tự học, lấy bút chì viết đầy một trang giấy cái tên “Kiều Hoài Ninh”. Cô khẽ chau mày, chống cằm, ngây người ra trước trang giấy đã viết đầy cái tên ấy. Cô nghĩ mãi không thông, tại sao Kiều Hoài Ninh không giống anh trai Hoài Ninh ngày xưa của cô? Lẽ nào giống như một số người đã nói, khi thanh mai trúc mã dần lớn lên thì thế giới giữa hai người cũng ngày càng xa cách, không có cách nào quay lại như xưa được nữa? Mỗi khi nghĩ tới Kiều Hoài Ninh, Lâm Tiểu Niên đều thích thú nở một nụ cười, nhớ giọng nói ấm áp của anh. “Niên Niên… Niên Niên…” Cô bắt chước dáng điệu của Kiều Hoài Ninh, thì thầm với chính mình. Dường như anh đang đứng trước mặt cô, mỉm cười với cô, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai. Nghĩ thế, cô cũng khẽ mỉm cười. Khi Lâm Tiểu Niên cười, hai hàng lông mi dày và dài phủ lên đôi mắt trong sáng, đen láy, đôi môi hồng hơi cong lên, trên má thấp thoáng hai lúm đồng tiền. “Kiều Hoài Ninh, em đến rồi!” Cuối cùng, cô cũng rất thoải mái nói ra một tràng: “Kiều Hoài Ninh, em đến Bắc Kinh rồi!”. Lâm Tiểu Niên một thân một mình lặn lội từ quê đến thành phố xa lạ này theo học vì cô muốn được gặp Kiều Hoài Ninh. Lần đầu tiên đặt chân lên thành phố, mang theo bao nhiêu hành lý, túi lớn túi bé, nhưng Kiều Hoài Ninh không đến đón cô. Nhớ lại khi đăng ký nguyện vọng học, trái tim Lâm Tiểu Niên vẫn đập rộn ràng. Anh Hoài Ninh học ở trường đại học Bắc Kinh, nếu xét về thành tích học tập, cô còn lâu mới có thể thi đỗ. Nếu vào trường đại học Chiết Giang, một trường gần đại học Bắc Kinh nhất thì có thể cô còn có cơ hội. Nhưng liệu cổng trường đại học có quá cao so với tầm tay cô không? Cô có thể bước chân vào đó không? Xét cho cùng, đại học Chiết Giang chỉ tuyển bốn sinh viên có hộ khẩu quê cô mà thôi. Với thành tích đứng trong top 10 của tỉnh, Lâm Tiểu Niên đành liều một phen. Dĩ nhiên, khi điền nguyện vọng 2, nguyện vọng 3, cô cũng để cho mình một con đường lùi. Nếu không đỗ đại học Chiết Giang, vẫn còn có đại học Liêu Ninh và đại học Công nghiệp Cáp Nhĩ Tân. Dù thế nào chăng nữa, Lâm Tiểu Niên nhất định phải đến Bắc Kinh. Vì ở đó có Kiều Hoài Ninh! ... Mời các bạn đón đọc Cám Ơn Anh, Khiến Em Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này! của tác giả Nhân Gian Tiểu Khả.
Ốc Sên Chạy - Điệp Chi Linh
Ốc sên chạy được bạn đọc đánh giá là một trong những tiểu thuyết tình cảm hay nhất của Điệp Chi Linh. Điệp Chi Linh là một nhà văn trẻ với phong cách sáng tạo, trẻ trung, lối hành văn trong sáng, nhẹ nhàng nhưng cũng không kém phần táo bạo với những tình huống bất ngờ, những lời đối đáp thông minh của các nhân vật. Bởi vậy câu chuyện đã nhận được sự yêu thích của rất nhiều độc giả Trung Quốc. Một mối tình khắc cốt ghi tâm. Một mối tình thanh mai trúc mã. Một người lạnh lùng nhưng không giấu được sự dịu dàng. Một người luôn ở bên, mãi mãi không rời. Khi chiếc vỏ ốc trên mình không thể che nắng che mưa, khi trái tim lại một lần tìm thấy sự ấm áp, cô nên lựa chọn thế nào… Cô yêu anh vào thời khắc đẹp nhất, thuần khiết nhất của cuộc đời, giống như rơi xuống vực thẳm không thể nào thoát ra được. Tình yêu thầm kín trong nhiều năm và quãng thời gian hạnh phúc trong một tháng ngắn ngủi đã trở thành chiếc vỏ nặng nề mà ốc sên phải vác trên lưng, gắn bó máu thịt, không thể tách rời. Cô vác trên mình chiếc vỏ ốc nặng nề ấy, lê từng bước về phía trước, nhưng người cô yêu nhất lại ở nơi cô không thể đến được. Cô quên rằng, cho dù có chạy nhanh hơn nữa thì mình cũng chỉ là con ốc sên chậm chạp, không thể theo kịp bước thời gian. Có một chàng trai nguyện đứng sau cô, kiên trì chờ đợi cô. Mỗi khi cô quay đầu lại, người đó sẽ khẽ mỉm cười và nói, không sao đâu, anh đợi em. Những tình cảm thiêng liêng, cao quý như được hòa quyện vào nhau trong câu chuyện, tạo nên sức hút riêng của nó. Nhẹ nhàng, sâu lắng nhưng đi vào lòng người. Cái đích mà câu chuyện hướng tới là chân – thiện – mỹ, vì vậy đọc nó chúng ta sẽ thấy cuộc sống thật tươi đẹp, ấm áp tình người. *** Điệp Chi Linh một nhà văn nữ thuộc thế hệ 8X là người theo chủ nghĩa lạc quan, tin rằng sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, tình yêu vượt qua thử thách mới có thể bền lâu. Không thích bi kịch, vì vậy luôn tìm mọi cách để các nhân vật dưới ngòi bút của mình được hạnh phúc. Coi máy tính là sinh mạng thứ hai, viết vào máy tính những câu chuyện trong lòng mình. Viết truyện là việc làm yêu thích nhất lúc nhàn rỗi cũng như niềm vui lớn nhất của cuộc đời. Các tác phẩm đã được xuất bản tại Việt Nam: ✤ Ngôn tình: - Ốc sên chạy (Chuyện về Vệ Nam và Lục Song) - Chờ một ngày nắng (Chuyện về Tiêu Tinh và Quân Tắc). ✤ Đam mỹ: - Tình yêu đau dạ dày (Chuyện về Tiêu Phàm và Vệ Đằng) - Điểm khởi đầu hạnh phúc (Ngoại truyện Tình yêu đau dạ dày) - Văn sĩ điên cuồng (Chuyện về Chu Phóng và Đoan Mộc Ninh). *** Đoàn xe nhanh chóng đến Trạm Giang. Cả đoàn lên tàu, rất nhiều bạn lần đầu tiên đi tàu, phấn khích đến nỗi hú ầm ĩ, nhảy múa tưng bừng. Thực ra đây cũng là lần đầu tiên Vệ Nam đi tàu. Tuy trước đây thường xuyên cùng Kỳ Quyên, Tiêu Tinh ngắm biển nhưng chưa bao giờ đến Hải Nam, chỉ đi dạo ở những bãi biển nổi tiếng quanh vùng. Sau khi lên tàu, nhìn mặt biển sóng vỗ ào ạt, hướng tầm mắt ra xa nhìn mặt biển rộng mênh mông đến tận chân trời, nhìn đường nối giữa trời và biển, Vệ Nam chỉ thấy hoa mắt chóng mặt. Dạ dày quặn thắt. Cô ấy vịn vào lan can hít thở sâu mấy lần. Kỳ Quyên bước lại gần, đưa cho Vệ Nam khăn ướt và hỏi: “Đau dạ dày à?” Vệ Nam ngẩng đầu: “Hả?” cứ nghe đến đau dạ dày là Vệ Nam lại nhớ đến anh trai Vệ Đằng. (Vệ Đằng trong tiếng Trung phát âm là Weiteng, đồng âm với từ “đau dạ dày”) Kỳ Quyên lườm một cái rồi cốc vào đầu Vệ Nam: “Tao hỏi mày đau dạ dày à?” Vệ Nam cười: “Mày đần thế, không thấy tao đang ấn huyệt Thái Dương à? Dạ dày của mày nằm trên đầu chắc?” Nói xong Vệ Nam tiếp tục day huyệt Thái Dương, “Triệu chứng này của tao gọi là chóng mặt”. Kỳ Quyên nhếch mép cười: “Tao cứ tưởng mày say tàu buồn nôn. Mất công lo cho mày, còn đấu khẩu được chứng tỏ không sao”. ... Mời các bạn đón đọc Ốc Sên Chạy của tác giả Điệp Chi Linh.